Thành Trần

Chia sẻ

Bình luận 0

Cầu lông tốc độ, hay còn được biết dưới cái tên mỹ miều Speedminton đã và đang trở thành trào lưu thể thao cho mọi lứa tuổi.
Không còn xa lạ nhưng để có được thành công ngày hôm nay, cộng đồng những người xây dựng và phát triển môn thể thao quần chúng này đã tốn không ít thời gian và công sức. 

ĐÓNG GÓP CỦA KIỀU BÀO 
Ông Nguyễn Thanh Tùng có nhiều năm làm việc và sinh sống tại CHLB Đức. Yêu thích thể thao nên trong khoảng thời gian rỗi, ông thường tham gia các hoạt động ngoài trời, tranh thủ tìm hiểu người Tây chơi thể thao khác và giống gì người Việt. 

Thế rồi, tình cờ thôi, ông Tùng phát hiện ra Speedminton. Ban đầu, ông không phân biệt nổi đấy là tennis hay cầu lông vì hai đầu sân có hai người, đánh qua lại quả cầu phản quang trên sân quần. Hỏi han một hồi mới biết, đây là trò Speedminton. 

Qua tìm hiểu thì đây là trò chơi pha trộn giữa tennis, cầu lông và cả một chút squash (bóng quần). Trò này không cần lưới như cầu lông, không yêu cầu diện tích lớn và thiết kế phức tạp như tennis, người chơi chỉ việc chuyền qua lại quả cầu chuyên dụng (chịu được sức gió) và đánh qua lại. 

Nhận thấy môn này đơn giản, rất dễ chơi, phù hợp với thể trạng người Á châu, ông Tùng quyết tâm đem môn thể thao này về nước, đặt tên cho nó là “Cầu lông tốc độ”. 

Giải thích cái tên này, ông Tùng chia sẻ về cơ bản, trò này giống cầu lông nhất, nhưng do kết cấu quả cầu chịu gió nên tốc độ của nó đi nhanh hơn trái cầu thông thường. Ghép lại là ra chữ “Cầu lông tốc độ”. 


Ông Nguyễn Thanh Tùng – người đặt nền móng cho sự phát triển của Speedminton ở Việt Nam


SUÝT BỎ DỞ CHO ĐẾN KHI…
Về nước, ông Tùng thiết lập một quy trình “chuẩn Tây”: Mở công ty phân phối dụng cụ, liên hệ với chính quyền, mượn địa điểm với giờ sinh hoạt cố định, thành lập CLB Speedminton, mở cửa tự do cho phép mọi người trải nghiệm miễn phí trò chơi. Dụng cụ, quần áo thi đấu đều được hỗ trợ. 

Duy trì hình thức mở cửa miễn phí suốt 3 năm liền mỗi chiều tại nhà thi đấu Phú Thọ nhưng hiệu quả thu về không như mong đợi. Nhiều người coi đây là nơi họp chợ, chỗ trú mưa nắng “free”, thậm chí là túm năm tụm bảy ăn uống, bài bạc. 

Tình cảnh ấy kéo dài triền miên, song hành là lượng người tới sinh hoạt ngày một ít. Bao nỗ lực, mong mỏi của ông Tùng bấy lâu nay tưởng như thành công cốc.

… TÌM RA CÁCH QUẢN LÝ KIỂU NHÀ BINH 
Cho đến một ngày, nhóm 3 khách du lịch từ Hà Nội, dẫn đầu là Ngọc Long, làm việc trong lĩnh vực tài chính tới tham quan một buổi luyện tập Speedminton. 

Long thấy trò này hay hay, lân la hỏi chuyện vài người xung quanh xin chút thông tin. Nào ngờ, ai nấy lắc đầu ngán ngẩm, bảo dẹp đi, chơi bời gì, có tập buổi nào ra hồn đầu. 

Hơi hụt hẫng nhưng Long vẫn kịp hỏi xin liên lạc của một vài thành viên thường tới sân, đặt mua vài bộ dụng cụ rồi đem ra Hà Nội chơi thử xem sao. 

Mới đầu chỉ là vài buổi cùng bạn bè, rồi thấy nhiều người tò mò, nhất là trẻ con nên tiện tay, Long chỉ luôn họ cách chơi, giải thích đây là trò gì. Dần dần nhiều người tới xin “nhập hội”, thế là CLB Speedminton Hà Nội bỗng dưng ra đời.  

Tạo được sân chơi nhưng Long nhớ tới kỷ niệm tại Sài Gòn. Anh không muốn CLB dưới sự quản lý của mình vận hành giống “cái chợ”. “Không làm tiếp cũng chẳng sao, nhưng làm mà không kiểm soát nổi tình hình thì chẳng ra thể thống gì”, Long thổ lộ. Thế là, anh tự soạn quy chế và đưa vào áp dụng. 

Lấy ví dụ, giờ tập bắt buộc của thành viên chính thức là 17h45, đến muộn 1 phút chống đẩy 5 lần và tịnh tiến theo cấp số cộng. Trước khi vào chơi phải khởi động 20 phút, ai chống đối hoặc làm cho có thì xách túi về luôn. 

Tái phạm lần 2 cảnh cáo, lần 3 cấm sinh hoạt hai tuần, lần 4 loại vĩnh viễn khỏi đội. Ngay cả với các bác lớn tuổi hay em nhỏ, làm nóng cơ thể là yêu cầu bắt buộc, tất nhiên là bài tập và khối lượng được tùy chỉnh phù hợp với sức khỏe. 

Trong khi thi đấu, tuyệt đối không được cố tình đánh cầu vào người đối thủ, văng tục hay có hành vi xô xát lẫn nhau. Mỗi lỗi mắc phải, người chơi chịu mức phạt 50.000 VNĐ xung quỹ, và trong một tuần không được mắc quá 2 lỗi. 

Vượt qua hạn định này, chịu “treo giò” 5 ngày. Còn giả như phạm cả 3 lỗi trên trong cùng một lần tham gia sinh hoạt, án phạt là “cấm tới sân vĩnh viễn”. 

Trang phục cũng là một tiêu chí rất được coi trọng. Tốt nhất là nên mặc đồng phục nhưng nếu lỡ làng hay sơ ý bỏ quên, người chơi không nên mặc quần quá dài hay quá ngắn, áo phải là loại rộng, không bó sát người. 

Đi giày thể thao hoặc giày vải mềm là bắt buộc, nghiêm cấm các loại giày thời trang, cao gót, dễ gây chấn thương không mong muốn. 

Hà khắc là vậy nhưng không ai phàn nàn. Bác Lam, cán bộ hưu trí ủng hộ hết mình chế tài của CLB: “Cậu ấy làm thế là đúng rồi. Để mọi người vào quy củ, chơi lâu dài thì người già như tôi mới có chỗ ra vào. Lơ là chút rã đám ngay”. 

Tiếng lành đồn xa. Hiệu ứng từ Hà Nội lan tỏa vào phía Nam. Ở đó, công đoạn khôi phục phong trào rục rịch bắt đầu. Viên gạch đầu tiên là sự kiện giải Speedminton Việt Nam đầu tiên ở Việt Nam hồi cuối năm 2014 tại công viên Lê Văn Tám, đánh dấu bước chuyển mình của cộng đồng Speedminton tại đây. 

Anh Long (ngoài cùng bên trái) là người mở đường cho Speedminton tại Hà NộiAnh Long (ngoài cùng bên trái) là người mở đường cho Speedminton tại Hà Nội
Anh Long (ngoài cùng bên trái) là người mở đường cho Speedminton tại Hà Nội


Qua một năm “đập đi, xây lại”, mô phỏng mô hình ngoài Bắc, CLB Speedminton TP.HCM đón chào gần 200 thành viên. Tính trên toàn quốc, khoảng 500 người chọn Speedminton làm hoạt động ngoại khóa. 

Chẳng phải một đội tuyển thể thao chuyên nghiệp nhưng cung cách hoạt động của cộng đồng Speedminton Việt Nam thì chuyên nghiệp hơn rất nhiều đơn vị thể thao gắn mác “chuyên”. “Bí quyết thành công là đấy chứ đâu”, Long hồ hởi. 

Chia sẻ

Bình luận 0