Chửi trên khán đài và bún chửi trên CNN
Đông Thái

Chia sẻ

Bình luận 0

Ở đâu phụ nữ bị hiếp nhiều nhất? Ấn Độ. Không phải, thưa các bạn là mà ở Việt Nam, đất nước xinh đẹp, giàu lòng mến khách, có văn hóa 4.000 năm của chúng ta. Không tin, hãy đến các sân bóng, nơi mẹ của những cầu thủ, trọng tài bị cổ động viên ghét quấy rối tình dục hay hiếp bằng mồm đạt mức vô địch thế giới. 

Những sân bóng như Thiên Trường của Nam Định, Lạch Tray của Hải Phòng, Hàng Đẫy, Mỹ Đình của Hà Nội, Sân Vinh của Nghệ An… là những điểm nóng chửi rủa thô tục, được nâng lên thành mức đặc sản, rồi di sản phi vật thể.

Trọng tài xử lý không có lợi cho đội bóng của mình, thế là vạn người như một cất tiếng đồng “Đ… mẹ trọng tài”, “Đ… mẹ thằng xyz bắt ngu như chó”. Cầu thủ cũng thế, nếu không may trở thành “kẻ thù của nhân dân trên khán đài”, thì những người phụ nữ thân yêu của anh ta như mẹ, vợ sẽ lĩnh đủ những cơn hiếp mồm tập thể.

Chửi rủa, ẩu đả... những vết bẩn khó tẩy của bóng đá Việt NamChửi rủa, ẩu đả... những vết bẩn khó tẩy của bóng đá Việt Nam

Tại sao lại chửi mẹ của cầu thủ và trọng tài, những người chẳng liên quan gì đến tình huống “đá bóng như bán độ” hay “bắt thiên vị”, thậm chí là nền bóng đá này? Không biết, những ông bà khán giả kia chỉ biết chửi đúng câu chửi đó như một thứ của gia bảo khốn nạn để lại từ bao đời.

Không hiểu, có bà mẹ nào sẵn sàng chấp nhận cho con cái mình đi theo nghiệp cầu thủ, trọng tài không khi mà vì nghề nghiệp đó mà bà bị hiếp dâm tập thể man rợ, thậm chí hành động tội ác đó lại mang tính hệ thống, hết lần này đến lần khác.

Không hiểu, khi đám đông ồ ạt “Đ… mẹ trọng tài” thì họ có nghĩ đến người mẹ của mình hay không, nếu chẳng may cũng mang phận kiếp cay đắng như mẹ của cầu thủ, trọng tài – những người mà họ hăng hái chửi trên sân bóng và những diễn đàn mạng.

Tại sao lại chửi mẹ của chúng tôi?Tại sao lại chửi mẹ của chúng tôi?

Thành phần tham gia vào thứ “văn hóa chửi” man rợ này những ai? Đủ cả nam phụ lão ấu, trai thanh gái lịch, trẻ em ngoan hiền, phụ lão gương mẫu. Họ, khi ở ngoài xã hội, có thể rất lịch sự, nho nhã nhưng khi vào đến sân bóng, là như bị nhập đồng, lập tức auto chửi trong cơn cuồng điên tập thể.

Văn hóa chửi của Việt Nam có nguồn gốc từ rất lâu, có lẽ khi người Việt cổ xăm mình hình giao long, thuồng luồng để đi sông biển thì văn hóa chửi đã hình thành. Người ta dùng chửi làm công cụ thỏa mãn cái uất ức đầy bản tính mà không giải tỏa bằng những biện pháp lý tính.

Năm tháng dần trôi đi, tập tục chửi của người dân Việt Nam được bồi đắp, phát triển thành nền tảng chửi, văn hóa chửi. Chửi cũng phải có bài có bản, phải lôi từ đời cao tằng, cao tổ đến thằng bé sơ sinh mới nứt mắt chào đời ra chửi chung một rọ thì mới hả dạ.

Khán đài bóng đá là nơi thúc đẩy thú tính con người- ảnh webthethaoKhán đài bóng đá là nơi thúc đẩy thú tính con người- ảnh webthethao

Đỉnh cao của văn hóa chửi được kết đọng ở sân bóng, nơi thú tính của con người được đội lốt dưới lớp vỏ mỹ miều: Tình yêu bóng đá. Ngoài bóng đá, nét đẹp chửi bới từ ngàn xưa để lại phát tiết cao độ trên mạng xã hội, địa bàn cực kỳ thích hợp cho phần thú trỗi dậy và được ẩn danh dưới lớp vỏ ảo.

Mạng xã hội còn chuyển biến phần Người sang Thú mạnh mẽ hơn sân bóng. Cả một hệ thống cộng đồng mạng với hàng triệu công dân mạng, tất cả đều cài sẵn trong não bộ và ngón tay phần mềm chửi. Một hiện tượng vừa xuất hiện, không hiểu đúng sai, thực hư thế nào, lập tức chửi đã cho theo kịp thời cuộc.

Nam Cao hồi xưa mô tả Chí Phèo: “Hắn vừa đi vừa chửi. Bao giờ cũng thế, hễ rượu xong là hắn chửi…”. Chao ôi, sao mà đúng với thực trạng của cộng đồng mạng Việt Nam bây giờ thế.

Người Việt chửi mọi nơi, ví dụ như bà chủ quán bún chửi Ngô Sỹ Liên này đang chửi khách: Cút điNgười Việt chửi mọi nơi, ví dụ như bà chủ quán bún chửi Ngô Sỹ Liên này đang chửi khách: Cút đi

Có thể diễn dịch như sau: “Hắn vừa gõ bàn phím, vừa chửi. Bao giờ cũng thế, hễ lên mạng là hắn chửi. Bắt đầu hắn chửi nền bóng đá. Có hề gì? Bóng đá có của riêng nhà nào. Rồi hắn chửi y tế. Thế cũng chẳng sao: hôm qua mình chửi bộ trưởng y tế rồi, hôm nay hắn chửi thì đã sao. Tức mình hắn chửi cả cộng đồng mạng….”.

Ở một đất nước mà xôn xao, tự hào vì chuyện “quán bún chửi Ngô Sỹ Liên” của nước mình được lên CNN, những là CNN cơ đấy, thì thật hết biết. Tự hào vô cùng các bạn ạ, vì mấy khi nước mình có thứ được lên CNN, thông qua sự giới thiệu của đầu bếp của tổng thống Mỹ Obama.

Cái đài truyền hình kia, nhiệm vụ chính là đi tìm những thứ kỳ lạ về để thỏa mãn khán giả nhằm kiếm tiền, thì những thứ “man di mọi rợ” thuộc tầng đáy của nền văn minh như bún chửi, cháo quát, bạo hành phụ nữ, loạn luân… chỉ khiến khán giả tò mò thì ít rồi ghê tởm, rồi có cái nhìn xấu về đất nước có những thứ đó là nhiều.

Nhưng rất nhiều người hãnh diện khi thấy văn hóa mạt hạng này xuất hiện trên đài truyền hình CNN (Mỹ)Nhưng rất nhiều người hãnh diện khi thấy văn hóa mạt hạng này xuất hiện trên đài truyền hình CNN (Mỹ)

“Miếng ăn là miếng nhục”, chịu nhục để có miếng ăn đã khủng khiếp rồi, thế mà nay nhiều người lại nhiều hồ hởi khi CNN trình diễn “thứ văn hóa nhục nhã bún chửi, cháo quát” ra toàn thế giới nữa thì thật hết biết.

Có thể, do chúng ta chửi nhiều quá, nghe chửi nhiều quá, thành ra không biết nhục vì bị chửi. Cũng may là bóng đá Việt Nam không phát triển nên chẳng được đài truyền hình quốc tế nào đến mua sóng các giải đấu trong nước về phục khán giả nước ngoài. Nếu không, nền văn hóa “Đ… trọng tài” sẽ nổi tiếng hơn cái quán bún chửi Ngô Sỹ Liên kia là cái chắc. Lúc đó thì tha hồ mà tự hào, hãnh diện! 

Chia sẻ

Bình luận 0