Bóng đá Cuộc sống

Khi Maradona tiếm ngôi báu của Pele

Khi FIFA tổ chức bầu chọn "cầu thủ xuất sắc nhất thế giới trong thế kỷ 20" vào năm 2000, thì người chiến thắng là Diego Maradona, chứ không phải Pele. Kết quả ấy khẳng định sự đúng đắn của một đề tài mà ban đầu người ta cho là không tưởng: có nên xét lại danh hiệu "vua bóng đá", khi Maradona tỏa sáng tại World Cup 1986?

Nội dung khi không có video

Trận Argentina – Anh

GIẢI ĐẤU LỊCH SỬ Ở NHIỀU KHÍA CẠNH

Có 2 bàn thắng thuộc loại đáng nhớ nhất trong lịch sử World Cup, ai đã may mắn được xem dù chỉ một lần thì sẽ không bao giờ quên. Một là "bàn thắng của thế kỷ", do chính FIFA công nhận. Nó được ghi bởi một thiên tài trên sân cỏ World Cup. Nó gồm đủ giá trị kỹ thuật, sự quyết đoán, sáng tạo. Nó làm toát lên đẳng cấp của người ghi bàn, mà các ngôi sao còn lại không thể nào sánh được. Nó đẹp, quan trọng, và hoàn hảo.

Bàn thắng còn lại thì mặc nhiên phải được xem là "cú gian lận của thế kỷ". Gian mà còn... ngoan, còn có cả đẳng cấp. Gian, nhưng tác giả ghi bàn lại sướng hơn cả việc ghi bàn một cách minh bạch, rõ ràng. Gian mà lại đi vào huyền thoại.

Diego Maradona, tác giả của cả hai bàn thắng độc đáo ấy, đã giúp Argentina thắng Anh 2-1 trong trận tứ kết, để rồi thẳng tiến đến ngôi vô địch World Cup 1986. Đầu tiên là cú ghi bàn bằng tay, dẫn đến cụm từ "Hand of God" nổi tiếng trong bóng đá đỉnh cao suốt gần 30 năm qua.

Maradona đi vào huyền thoại sau 2 bàn thắng đều thuộc hàng kinh điển vào lưới ĐT Anh ở tứ kết, một là "bàn thắng của thế kỷ" và hai là "cú gian lận của thế kỷ"

Hậu vệ Anh hất trả bóng bổng về cho thủ môn Peter Shilton. Maradona lao theo tranh chấp và ông dùng tay đánh bóng vào lưới, trông xa cứ như một cú đội đầu. Không lâu sau, Maradona nhận bóng từ phần sân nhà và đi một mạch qua mọi đối thủ, ghi bàn thứ hai.

Cả hai dấu ấn sâu đậm đến mức không bao giờ phai ấy diễn ra chỉ cách nhau 4 phút. Cũng chỉ cần bấy nhiêu là quá đủ để Maradona trở thành huyền thoại. Nhưng tất nhiên, ông còn vĩ đại hơn nhiều.

Cũng một mình Maradona ghi cả 2 bàn giúp Argentina thắng Bỉ ở vòng bán kết. Khi cả thế giới đều cho rằng nhiệm vụ của đội tuyển Đức trong trận chung kết là phải ngăn cản Maradona ghi bàn, thì ông lùi về đảm trách vai trò kiến thiết. Và cả 3 tình huống ghi bàn của Argentina trong trận chung kết thắng Đức 3-2 đều có dấu giày của Maradona.

Tại World Cup 1986, Argentina ghi 13 bàn trên đường lên ngôi vô địch. Có đến 10 trong 13 bàn ấy là do Maradona tự ghi hoặc chuyền thành bàn. Nói chung, không ai cản được Maradona. Ông không chỉ chinh phục mà còn phô diễn tài nghệ. Anh làm say mê những ai ủng hộ mình, nhưng cũng trở nên cực kỳ đáng ghét trong mắt cổ động viên đối phương. Và ông là thủ lĩnh đích thực trong một đội tuyển Argentina nhìn chung chẳng còn ai khác đáng gọi là siêu sao.

MARADONA HƠN PELE VỀ NHIỀU MẶT

Trong suốt lịch sử World Cup, không thấy ngôi sao nào khác có tầm ảnh hưởng to lớn, gần như một mình kéo cả đội lên đỉnh cao như Maradona tại World Cup 1986. Và với những ai hoài nghi giá trị này, Maradona lại chứng minh lần nữa tại kỳ World Cup 1990 sau đó. Một mình Maradona kéo cả con tàu rệu rã Argentina vào tận chung kết giải ấy.

Đấy là giá trị vĩ đại mà Pele không có, hoặc nếu có thì cũng không sánh được với Maradona. Và đấy là điều hoàn toàn có thể so sánh, khác với lập luận cho rằng không thể so sánh Maradona với Pele do họ thuộc hai thời kỳ khác nhau (ngay cả trong lập luận này, cũng phải thấy rằng thứ bóng đá của Maradona gian khổ hơn so với thứ bóng đá của Pele, trước đó 20 năm).

Trước khi đăng quang tại Mexico 1986, Maradona đã khóc ròng khi bị HLV Cesar Luis Menotti loại khỏi danh sách tham dự World Cup 1978 (ở thời điểm Maradona đã thực sự nổi tiếng, đã khoác áo ĐTQG). Ông và đồng đội thất bại tại World Cup 1982.

Với việc một mình đưa Argentina lên ngôi vô địch ở Mexico 86, Maradona đã chính thức vượt mặt “Vua bóng đá” Pele

Đến World Cup 1994 thì Maradona bị đuổi khỏi VCK vì kết quả doping dương tính. Cứ cho rằng lịch sử bóng đá có đến 2 vua thì cũng thú vị khi tương phản hoàn toàn với một Pele tròn trĩnh từ sân cỏ đến cuộc sống là một Maradona đầy góc cạnh. Cả ác quỷ lẫn thiên thần đều tồn tại trong con người Maradona.

Không có dẫn chứng nào tuyệt vời hơn là sự đối lập của cả hai bàn thắng mang tính lịch sử mà Maradona ghi được trong vòng 5 phút vào lưới đội Anh. "Bàn thắng đẹp nhất World Cup ở thế kỷ 20", như FIFA công nhận hồi năm 2002, coi như miễn bàn.

Thế còn có dùng tay gian lận trước đó? Cách ăn mừng của Maradona, sau đó là cách chung vui của các cầu thủ Argentina còn lại, khiến người xem trung lập không thể hoài nghi điều gì.

QUYẾT ĐỊNH SÁNG SUỐT CỦA BILARDO

Trên thực tế (xét trong bối cách của thập niên 1980), phải mất nhiều tháng sau đó, báo chí mới đưa ra được bằng chứng cho thấy Maradona chơi bóng bằng tay.

Trong cuốn hồi ký của mình, Maradona bảo rằng ông đã phải tập cho nhuần nhuyễn cách ghi bàn bằng tay như thế, và khi gặp Anh tại vòng tứ kết World Cup 1986 thì ông quyết tâm làm cho bằng được (độc giả có tin hay không lại là chuyện khác)!

Maradona nói rằng việc ghi bàn bằng tay giúp ông sung sướng gấp mười lần một bàn thắng thông thường, vì nó làm cho đối phương đau đớn, tức tối. Từ khi chiến tranh Malvinas bùng nổ vào năm 1982, đấy là khoảnh khắc hiếm hoi mà Maradona có được cảm giác "chiến thắng" khi gặp người Anh.

HLV trưởng Carlos Bilardo là người có vai trò quyết định đến thành công của Maradona và ĐT Argentina khi kiên quyết xây dựng đội bóng xung quanh ngôi sao này

Có một chi tiết đáng lưu ý hơn trong câu chuyện "Hand of God": bất kể có hiểu điều gì vừa xảy ra hay không, các cầu thủ Argentina lập tức ăn mừng bàn thắng một cách đồng bộ, trên khắp mặt sân. Họ thể hiện một thái độ dứt khoát, rõ ràng: luôn tin tưởng và ủng hộ một cách tuyệt đối thủ quân của mình.

Đấy cũng là điều quan trọng giúp Maradona nói riêng và đội tuyển Argentina nói chung thành công vang dội tại World Cup 1986. Công đầu thuộc về HLV trưởng Carlos Bilardo.

Ngay khi giữ chức HLV trưởng vào năm 1983, Bilardo đã bỏ ra nhiều tháng liền chỉ để nói chuyện với mọi cầu thủ Argentina mà ông dự định gọi vào ĐTQG. Đề tài duy nhất khi ấy: ông sẽ trao băng thủ quân cho Maradona, và xem đấy là một yếu tố quan trọng quyết định thành, bại cho toàn đội.

Các cầu thủ đều ủng hộ. Riêng với Maradona, cuộc nói chuyện đầu tiên của Bilardo chỉ kết thúc lúc 4 giờ sáng, trong niềm vui của cả hai phía. Cần nhớ: cho đến thời điểm ấy, sự nghiệp của Maradona vẫn chỉ gồm toàn thất bại chứ chưa có thành công đáng kể nào. Maradona là một thiên tài chơi bóng. Nhưng Bilardo mới là người giúp cả thế giới nhận ra thiên tài Maradona.

Nội dung khi không có video

Trận chung kết Argentina – Tây Đức

HẤP DẪN TUYỆT VỜI

Nếu cho rằng Mexico 1970 là kỳ World Cup hay nhất lịch sử thì khi Mexico tổ chức VCK lần nữa, World Cup 1986 cũng trở thành giải đấu tuyệt vời không kém. Có đủ kịch tính, bất ngờ. Có đủ niềm vui, nước mắt. Giá trị chuyên môn của World Cup 1986 rất cao.

Và dù chỉ xét về vẻ đẹp nghệ thuật hoặc tài năng thuần túy đi nữa, thì Mexico 1986 cũng đã tôn vinh Diego Maradona, không thua gì Mexico 1970 với Pele đi vào huyền thoại.

Ở thời điểm ấy, Đan Mạch với chùm sao sáng Soren Lerby, Preben Elkjaer-Larsen, Michael Laudrup... đã là đội mạnh châu Âu, nhưng họ chỉ mới lần đầu tham dự World Cup nên bị xếp vào nhóm đội "lót đường" (cùng những Iraq, Canada, Nam Triều Tiên...).

Hệ quả là việc xuất hiện một "bảng tử thần", trong đó Đan Mạch thắng cả 3 đội còn lại là Đức, Uruguay và Scotland. Sau đó, Đan Mạch lại dẫn điểm trước khi bất ngờ thua ngược... 1-5 trước TBN ở vòng 1/8 (Emilio Butragueno ghi 4 bàn cho TBN).

Giống như Đan Mạch, Liên Xô cũng để lại dấu ấn sâu đậm dù không phải là ứng viên vô địch, và dù không tiến được quá xa. Nhận ghế HLV trưởng ngay trước VCK, nhà cầm quân lỗi lạc Valery Lobanovsky đưa đến 12 cầu thủ thuộc CLB Dynamo Kiev của ông vào danh sách ĐTQG.

VCK World Cup 1986 được coi là một trong những giải đấu hấp dẫn nhất lịch sử với giá trị chuyên môn rất cao cùng sự tỏa sáng của hàng loạt ngôi sao

Liên Xô đứng trên cả Pháp (ĐKVĐ EURO) ở vòng bảng, nhưng lại thua Bỉ 3-4 một cách tức tưởi trong 120 phút đầy kịch tính ở vòng 2. Igor Belanov lập hat-trick cho Liên Xô ở trận này, và đến cuối năm thì anh đoạt "Quả bóng vàng châu Âu".

World Cup 1986 còn được nhớ đến bởi trận Pháp thắng Brazil ở vòng tứ kết. Zico sút hỏng phạt đền. Socrates và Michel Platini cũng đều sút hỏng trong loạt luân lưu 11m. Pháp thắng 4-3 trong loạt "đấu súng", nhưng đến vòng bán kết thì một lần nữa họ lại bị Đức chặn đứng.

Xếp trên Italia ở vòng bảng, sau đó lần lượt thắng Uruguay, Anh, Bỉ, ở giai đoạn knock-out, rồi lại thắng Đức 3-2 trong một trận chung kết vô cùng hào hứng, Argentina đăng quang một cách xứng đáng, với Diego Maradona trở thành tượng đài mới trong lịch sử.

Bị Argentina chặn đứng ở vòng bán kết âu cũng là một kết quả "an ủi" đối với Bỉ. Họ đã có một kỳ World Cup thành công nhất trong lịch sử bóng đá nước mình.

Sau khi để lại dấu ấn đáng kể tại World Cup 1982, bóng đá châu Phi tiếp tục thành công với Morocco đứng đầu vòng bảng ở kỳ World Cup này, dù họ gặp toàn đối thủ mạnh (Anh, Ba Lan, BĐN, đến vòng 2 thì chỉ thua Đức vì bàn quyết định ở phút 88). Nam Triều Tiên (nay là Hàn Quốc) xuất hiện trở lại ở VCK World Cup vào năm 1986 và từ đó đến nay họ chưa bao giờ vắng mặt.

Về mặt chuyên môn, sơ đồ chiến thuật 3-5-2 để lại dấu ấn sâu đậm (Đức và Argentina đều chơi theo sơ đồ này trong trận chung kết). Về khâu tổ chức, đây là lần thứ 2 VCK World Cup có 24 đội, và FIFA đã thành công khi chọn đến 16 đội vào vòng knock-out. Thể thức này đã được giữ nguyên cho đến khi VCK World Cup tăng đến 32 đội vào năm 1998.

TRẬN ĐẤU CĂNG THẲNG NHẤT?

Đâu là trận đấu căng thẳng nhất trong lịch sử World Cup? Dĩ nhiên, rất khó xác định. Dù sao đi nữa, căng thẳng đến mức làm cho HLV trưởng phải qua đời vì lên cơn nhồi máu cơ tim thì trận Xứ Wales - Scotland ở vòng loại World Cup 1986 đáng được đề cử.

Trước loạt trận cuối cùng, Scotland dẫn đầu bảng 7 khu vực châu Âu, nhưng chỉ hơn Xứ Wales và TBN về chỉ số phụ. TBN nắm chắc chiến thắng khi tiếp Iceland. Scotland thì sẽ bị loại nếu thất bại trên sân Xứ Wales. Nếu hòa trên sân kình địch, ít nhất Scotland cũng đứng nhì bảng và được đá play-off với Australia.

Chỉ có con đường chiến thắng, Xứ Wales tấn công ào ạt và mở tỷ số ở phút 13, do công Mark Hughes. Thế rồi, càng gần đến cuối hiệp 1, người xem càng phải tự hỏi điều gì đã xảy ra với thủ môn Jim Leighton của Scotland. Cứ như anh bị quáng gà, luôn tỏ ra lúng túng trước những quả tạt bổng. HLV Jock Stein đã chuẩn bị kỹ những điều sẽ nói với các cầu thủ Scotland trong giờ giải lao. Nhưng, tất cả liệu có ích gì, khi thủ môn số 1 của đội bỗng trở nên... ngớ ngẩn như thế?

Thì ra, Leighton thừa nhận: anh bị rơi kính sát tròng sau một pha tranh chấp bóng bổng, sau đó tìm mãi không thấy! Suốt 7 năm Leighton khoác áo đội tuyển, không ai biết anh cận thị và phải đeo kính sát tròng. Bây giờ, cũng chẳng ai nghĩ ra giải pháp nào để khắc phục cái vấn đề tuy nhỏ xíu nhưng nan giải ấy.

HLV Jock Stein của ĐT Scotland đã căng thẳng đến mức đau tim mà qua đời sau trận đấu ở vòng loại World Cup 1986 giữa Xứ Wales và Scotland

Hiệp 2 diễn ra một cách căng thẳng. Mãi đến phút 81, David Cooper mới san bằng tỷ số 1-1 từ chấm phạt đền. HLV Stein hồi hộp đến nỗi ông đã nhảy cẫng lên sau một tiếng còi mà ông tưởng là còi dứt trận. Rút cuộc, trận đấu cũng kết thúc trong niềm vui của khán giả và các cầu thủ Scotland.

Ngay thời điểm ấy, rất ít ai biết rằng Stein đã ôm ngực và chỉ kịp nói với nhân viên xoa bóp của đội: "Tôi mệt quá...". Người ta vội vàng đưa Stein vào phòng thay đồ. Stein đã có dấu hiệu căng thẳng quá mức từ cuộc trả lời phỏng vấn của truyền hình trước giờ bóng lăn.

Cuộc phỏng vấn phải được thực hiện lại đến 3 lần, vì HLV Stein nói những câu chẳng ăn nhập gì với nhau! Và sau trận đấu, ông đã mãi mãi ra đi khi đang nằm nghỉ. Scotland sau đó đã thắng Australia và dự VCK World Cup 1986 dưới sự dẫn dắt của HLV Alex Ferguson.

NỖI ÁM ẢNH “THỦ MÔN” CỦA BRAZIL

Suốt một thời gian dài, báo giới đã phải cất công tìm hiểu vì sao xứ sở túc cầu giáo hầu như không thể sản sinh một thủ môn giỏi. Tại World Cup 1982, Brazil gần như "chấp" hẳn vị trí thủ môn, khi chốt chặn cuối cùng trong một dải ngân hà gồm những Falco, Zico, Socrates, Junior rực rỡ chỉ là một Perez kém cỏi trong khung thành. World Cup 1986 cũng không khác mấy. Bây giờ, còn ai nhớ đến cái tên Carlos Roberto Gallo?

Trớ trêu ở chỗ, số liệu thống kê ghi nhận Carlos là thủ môn số 1 của đội tuyển Brazil trong lịch sử tham dự World Cup! Lý do: anh chỉ để thủng lưới 1 bàn trong 5 trận đấu tại World Cup 1986. Nhưng Brazil cay đắng rời khỏi World Cup 1986 cũng là vì Carlos.

Đội bóng do Socrates mang băng thủ quân toàn thắng trước TBN, Algerie, Bắc Ireland và Ba Lan mà không thủng lưới bàn nào. Họ dẫn 1-0 khi gặp Pháp ở vòng tứ kết. Thế rồi, một tình huống lao vào điểm nóng không hợp lý của Carlos đã trở thành món quà, giúp Michel Platini cân bằng 1-1 cho Pháp.

Bước vào loạt sút luân lưu 11m, Carlos chỉ có đúng 1 tình huống đoán đúng hướng khi đối phương sút bóng. Và đấy chính là đỉnh cao của bi kịch: chẳng thà anh đừng bay người phá bóng!

Thủ môn Carlos Roberto Gallo thành tội đồ khiến ĐT Brazil hùng mạnh chịu thua Pháp ở tứ kết sau loạt penalty

Thủ môn Joel Bats của Pháp hất được cú sút của Socrates ngay khi cuộc "đấu súng" bắt đầu. Alemao và Zico sút chính xác 2 quả tiếp theo cho Brazil trong khi Yannick Stopyra và Manuel Amoros đều sút thành công trước khi Bruno Bellone sút quả thứ 3 cho Pháp. Bellone sút dội cột.

Nhưng trong tình huống duy nhất đổ người đúng hướng, Carlos lại trở thành tội đồ. Quả bóng dội ra từ cột dọc lại bay trúng lưng Carlos và văng ngược vào lưới Brazil! Có chút tranh cãi trước khi trọng tài quyết định (đúng luật): quả ấy vẫn vào.

Branco sút chính xác cho Brazil trong khi Platini của Pháp sút hỏng ở loạt kế tiếp, khiến tỷ số cân bằng trở lại. Nhưng cuối cùng, Julio Cesar của Brazil sút hỏng và Pháp đi tiếp với cú sút thành công của Luis Fernandez. Thủ môn tiếp tục trở thành nỗi ám ảnh của đội tuyển Brazil ở đấu trường World Cup.

KẾT QUẢ WORLD CUP 1986


(Từ 31/5 đến 29/6/1986, tại Mexico).
- Vô địch: Argentina.
- Á quân: Tây Đức.
- Hạng 3: Pháp.
- Hạng 4: Bỉ.
- Cầu thủ xuất sắc nhất giải: Diego Maradona (Argentina).
- Vua phá lưới: Gary Lineker (Anh, 6 bàn).
- Cầu thủ trẻ xuất sắc nhất: Enzo Scifo (Bỉ)
- Đội đoạt giải phong cách: Brazil


Kết quả cụ thể
Vòng bảng
Bảng A (1.Argentina, 2.Italia, 3.Bulgaria, 4.Nam Triều Tiên)
Bulgaria – Italia: 1-1
Argentina – Nam Triều Tiên: 3-1
Italia – Argentina: 1-1
Nam Triều Tiên – Bulgaria: 1-1
Nam Triều Tiên – Italia: 2-3
Argentina – Bulgaria: 2-0

Bảng B (1.Mexico, 2.Paraguay, 3.Bỉ, 4.Iraq)
Bỉ - Mexico: 1-2
Paraguay – Iraq: 1-0
Mexico – Paraguay: 1-1
Iraq – Bỉ: 1-2
Paraguay – Bỉ: 2-2
Iraq – Mexico: 0-1

Bảng C (1.Liên Xô, 2.Pháp, 3.Hungary, 4.Canada)
Canada – Pháp: 0-1
Liên Xô – Hungary: 6-0
Pháp – Liên Xô: 1-1
Hungary – Canada: 2-0
Hungary – Pháp: 0-3
Liên Xô – Canada: 2-0

Bảng D (1.Brazil, 2.Tây Ban Nha, 3.Bắc Ireland, 4.Algerie)
TBN – Brazil: 0-1
Algerie – Bắc Ireland: 1-1
Brazil – Algerie: 1-0
Bắc Ireland – TBN: 1-2
Bắc Ireland – Brazil: 0-3
Algerie – TBN: 0-3

Bảng E (1.Đan Mạch, 2.Tây Đức, 3.Uruguay, 4.Scotland)
Uruguay – Tây Đức: 1-1
Scotland – Đan Mạch: 0-1
Tây Đức – Scotland: 2-1
Đan Mạch – Uruguay: 6-1
Đan Mạch – Tây Đức: 2-0
Scotland – Uruguay: 0-0

Bảng F (1.Morocco, 2.Anh, 3.Ba Lan, 4.Bồ Đào Nha)
Morocco – Ba Lan: 0-0
BĐN – Anh: 1-0
Anh – Morocco: 0-0
Ba Lan – BĐN: 1-0
Anh – Ba Lan: 3-0
BĐN – Morocco: 1-3

Vòng 1/8
Mexico – Bulgaria: 2-0
Liên Xô – Bỉ: 3-4
Brazil – Ba Lan: 4-0
Argentina – Uruguay: 1-0
Italia – Pháp: 0-2
Morocco – Tây Đức: 0-1
Anh – Paraguay: 3-0
Đan Mạch – TBN: 1-5

Vòng tứ kết
Brazil – Pháp: 1-1 (pen: 3-4)
Tây Đức – Mexico: 0-0 (pen: 4-1)
Argentina – Anh: 2-1
TBN – Bỉ: 1-1 (pen 4-5)

Vòng bán kết
Pháp – Tây Đức: 0-2
Argentina – Bỉ: 2-0
Tranh hạng Ba
Bỉ – Pháp: 2-4

Chung kết
Argentina – Tây Đức: 3-2

Bình luận của bạn

Sử dụng tài khoản Facebook của bạn để thêm bình luận cho bài viết. Tên, hình ảnh và thông tin cá nhân khác của bạn công khai trên Facebook sẽ xuất hiện với bình luận của bạn, và có thể được sử dụng trên nền tảng truyền thông của Báo Bóng đá Cuộc sống!

More Stories