Bóng đá Cuộc sống

Chọn trở thành Maradona, nghĩa là Messi đã tìm đến ‘cái chết’

Jorge Sampaoli đã “mở đường” để Messi đi vào bánh xe lịch sử Maradona tạo ra, khi xây dựng ĐT Argentina tại World Cup 2018 trên những ý tưởng nhân sự Messi đề xuất. Đẩy quả bóng trách nhiệm một cách khéo léo sang học trò, Sampaoli đã “vô tình” đưa Messi vào trò chơi sinh tử cò quay roulette. Với Messi, World Cup 2018 chính là khẩu lục bạc lên nòng, dí sát vào thái dương và chực chờ kéo cò.
Cẩm Chi

ĐỨA CON GHẺ CỦA ARGENTINA

Messi mới ở tuổi 30, không còn trẻ nhưng cũng chưa quá già. Anh vẫn đang ở đỉnh cao sự nghiệp, với 47 bàn chỉ sau 54 trận ở mùa giải 2017/18. Nhưng đây đã là kỳ World Cup thứ 4 trong sự nghiệp Messi, và có thể là giải đấu lớn cuối cùng của La Pulga. Hoặc chí ít mùa Hè bạch dương 2018 sẽ là chặng dừng chân cuối cùng của Messi, “nếu Argentina không thể vô địch World Cup” như chính lời tự sự của tiền đạo này.

Trước Messi, Maradona là vũ công tango duy nhất từng dự 4 kỳ World Cup. “Cậu bé vàng” đã chơi tổng cộng 21 trận tại 4 giải đấu xuyên suốt từ Espana 82 tới USA 94. Messi sẽ cân bằng kỷ lục ấy nếu cùng Argentina đi tới vòng bán kết.

Tuy nhiên, những cột mộc mang tính định lượng này sẽ chẳng có ý nghĩa gì nếu Messi không thể đứng trên bục podium. Không giống như người tiền bối, sự nghiệp quốc tế của Messi cho tới bây giờ, được tóm gọn trong hai chữ “đau khổ”.

Messi chuẩn bị tham dự kỳ World Cup thứ 4 trong đời, bằng với Maradona nhưng thành công thì kém xa

Cả dân tộc Argentina đã đặt gánh nặng lên vai Messi kể từ ngày anh ra mắt đội tuyển 13 năm trước. Và khối u ấy tiếp tục được nuôi dưỡng và lớn lên sau mỗi thất bại của Albiceleste. 13 năm lên tuyển là 13 năm Messi ngậm đắng nuốt cay. Anh giành bao nhiêu vinh quang cùng Barca thì nhận về bấy nhiêu tủi nhục mỗi lần về phục vụ tổ quốc.

Messi đã thất bại trong 4 trận chung kết của Argentina: Copa America 2007, World Cup 2014, Copa America 2015 và một lần nữa, lại là Copa America 2016. Nếu tính từ lần gần nhất Argentina giương cao chức vô địch tại một giải đấu, thì nỗi đau của người Argentina đã kéo dài 25 năm sau danh hiệu ở Copa America 1993. Argentina đã thua 7 trận chung kết liên tiếp.

Người Argentina, vì thế, vẫn ngóng chờ một Messi – của – Barca trong màu áo sọc xanh trắng. Cú trượt dài đi qua 2 thập kỷ của bóng đá Argentina đã chứng kiến những cái lắc đầu ngao ngán của nhiều thế hệ nhân tài. Họ là Veron, Riquelme, Zanetti, Mascherano và rất nhiều gương mặt khác. Thêm một lý do để Messi là tia sáng cuối đường hầm chưa thấy lối thoát kia.

Vào tháng 12/2017, Messi đã tuyên bố “Cả đội nên nghỉ chơi bóng nếu không thể vô địch World Cup 2018”. 4 tháng sau, Messi nhấn mạnh lại tính nghiêm trọng của phát biểu ấy: “Đó là suy nghĩ của đội bóng này, của dân tộc này”.

3 hay 4 lần vào chung kết với Messi là vô nghĩa. Anh cần một chiếc Cúp, một tấm huy chương như một định danh cho sự tồn tại của mình trên bản đồ bóng đá quốc tế. Messi hiểu rằng nếu Argentina, hay chính xác hơn là cá nhân anh không lên đỉnh thế giới, sẽ còn những chỉ trích nặng nề và tồi tệ hơn chĩa vào anh. “Khi đó, tôi không còn lựa chọn nào khác, ngoài việc rời đi”, Messi tuyên bố.

Đây không phải là lần đầu Messi “dọa” giã từ đội tuyển. Có điều, lần này, anh sẽ làm thật nếu kết cục không thay đổi.

Messi đã 4 lần thất bại trong các trận chung kết cùng ĐT Argentina, 3 lần ở Copa America và 1 lần ở World Cup 2014

Trong nhiều năm liền, Messi không được thừa nhận là “đứa con của Argentina”. Đám đông đổ lỗi cho việc anh sang châu Âu từ quá sớm (13 tuổi tới Barca) và không giữ được đúng phong độ tại CLB khi về tuyển thi đấu. Có những lời truyền miệng ác ý và độc địa rằng, Messi còn không thuộc lời bài quốc ca.

“Messi chưa bao giờ là Messi” – đấy là một phát ngôn dễ bắt gặp khi bạn hỏi bất kỳ CĐV Argentina nào. Tất nhiên, là người ta có lý do để nghĩ như thế.

Từ đầu năm 2009 tới cuối 2010, Messi chơi 17 trận cho Argentina và ghi vỏn vẹn 2 bàn. Đời trớ trêu ở chỗ, 2 bàn thắng ít ỏi ấy lại được ghi trong một trận… giao hữu không có nhiều ý nghĩa. Khoảng thời gian này, chính là bao gồm kỳ World Cup 2010 thảm họa ở Nam Phi.

Lật lại những trang thống kê, qua vài thao tác thủ công đơn giản, dễ dàng phát hiện: Ở Barca, Messi mang bộ mặt khác hoàn toàn. Gần 2 năm, Messi ghi 74 bàn cho Barca.

Vào năm 2011, sau trận hòa 0-0 với Colombia tại Santa Fe, Messi rơi vào khủng hoảng thực sự. Anh không những bị NHM nước nhà quay lưng, mà còn bị “đập te tua” trên các mặt báo địa phương. Ông Jorge, cha của Messi đã bộc bạch trên một kênh radio quốc gia rằng điều làm Messi tổn thương nhất không phải là suy nghĩ của khán giả, mà là những nhát dao như đâm trực diện vào trái tim đang rỉ máu của truyền thông Argentina – vốn tưởng như là tấm bùa hộ mệnh có trách nhiệm bảo vệ “báu vật đất nước”.

“Báo chí và truyền hình đang thêm dầu vào lửa”, ông Jorge phát biểu bằng cái giọng chua chát đầy cay đắng.

Nhiều người Argentina vẫn không ưa Messi vì anh không thể hiện được năng lực ở ĐT như khi ở Barca

Messi khóc, và khóc như một đứa trẻ. Đó có vẻ không phải những giọt nước mắt cá sấu cố lấy lòng xoa dịu khán giả. Maradona có thể xác nhận điều này cho chúng ta. “Sau thất bại 0-4 trước Đức tại tứ kết World Cup 2010, Messi là người khóc nhiều nhất trong phòng thay đồ”, Maradona thuật lại hình ảnh sầu não ấy.

2012 đã diễn ra theo chiều hướng tốt đẹp hơn. Messi điền tên lên bảng điện tử 91 lần ở cả hai cấp độ. Năm đó, cũng là lần đầu Messi đạt hiệu suất trên 1 bàn/trận trong màu áo Argentina. Vậy mà hóa ra, 12 tháng đẹp đẽ ngắn ngủi ấy chỉ là ánh sao băng lóe lên trong chốc lát rồi vụt tắt.

Pablo Zabaleta kể lại Messi khóc tu tu như một đứa trẻ ở Maracana sau thất bại tức tưởi của Argentina tại chung kết World Cup 2014. “Tôi ngồi đây và chứng kiến hành trình lịch sử của Messi, những vinh quang và cả tủi nhục, hy sinh Messi phải chịu đựng trong 13 năm lên tuyển. Cậu ấy không ngần ngại lên máy bay, tới bất kỳ địa điểm nào Argentina thi đấu, để rồi nhận lại những lời chỉ trích cay nghiệt. Mọi người có thể chê trách chuyên môn, nhưng đừng nói Messi không hết mình trong màu áo ĐTQG. Messi thật sự bị tổn thương nghiêm trọng”, hậu vệ kỳ cựu đang khoác áo West Ham chia sẻ.

2015 nối tiếp là một năm thảm họa khác của Messi - ở - Argentina. Đội bị Chile, bấy giờ dẫn dắt bởi chính Sampaoli cầm chân 0-0 trong thời gian thi đấu chính thức và hạ gục ở loạt đấu súng cân não.

Nhưng Messi vẫn kiên định lắm, vì 2016 là một dịp đặc biệt, là cơ hội cho Messi “rửa hận”. Copa America phiên bản 100 năm sẽ tổ chức ở Mỹ.

Messi đã rất nhiều lần bật khóc vì những áp lực mà dư luận Argentina đặt lên vai anh

Messi và các đồng đội tới xứ cờ hoa với quyết tâm ngùn ngụt. Argentina đi tới trận đấu cuối cùng như một cơn lốc. Họ ghi 18 bàn chỉ trong 5 trận và thắng chính Chile – đối thủ trong trận chung kết ở vòng bảng. Nhưng tới chung kết, Argentina lại phát huy truyền thống xấu xí ở những thời khắc quan trọng.

Đá như gà mắc tóc và bỏ lỡ quá nhiều cơ hội, Argentina bị Chile cầm cự trong 90 phút, trước khi “chết” theo kịch bản kinh điển mà họ đã đối mặt nhiều lần: Đá pen là thua. Trong loạt sút ấy, Messi cũng là một trong những “thủ phạm”, với cú sút bay vọt xà.

Trong tích tắc, Messi tuyên bố giải nghệ, như cách rũ bỏ thực tại phũ phàng. Rồi 2 tháng sau, anh quay trở lại, và lại gồng gánh con tàu chệch hướng trở lại quỹ đạo trong chiến dịch săn vé đi Nga.

Nói công bằng, thì Argentina phải cảm ơn Messi. Cú hat-trick của Messi vào lưới Ecuador đưa Argentina bước qua cửa tử. Nhưng vấn đề của Argentina, là họ không bao giờ hài lòng với Messi, vì đơn giản, là Messi chưa thể giúp đám đông thỏa cơn khát danh hiệu và cả những ảo ảnh quá khứ luôn trong trạng thái bay lơ lửng trên không.

Sergio Batista, HLV từng làm việc với Messi tại Olympic 2008, chỉ ra khác biệt lớn nhất của Messi sau 13 năm ăn cơm tuyển, nằm ở tiếng nói của cầu thủ này trong phòng thay đồ. “Messi đã trưởng thành, và cũng biết gây dựng tầm ảnh hưởng của mình với đồng đội”, Batista nói với 4-4-2.

NƯỚC CỜ CỦA SAMPAOLI

Thật kỳ lạ, dù vô tình hay cố ý, thì nhận xét ấy đã mở ra một cuộc tranh luận không hồi kết trong giới truyền thông: Có hay không, việc Messi là “con cừu đen” thao túng các quyết định thượng tầng ở Argentina?

Năm 2012, có một giai thoại truyền miệng nói rằng, Messi thường thì thầm vào tai HLV trưởng một câu từ nào đó ảnh hưởng tới các quyết định nhân sự. Nhiều ý kiến cho rằng, Lavezzi và Banega ngày ấy lên tuyển là nhờ “được Messi quý”.

Sampaoli, với bản tính quyết đoán và có phần “hung hăng” của mình, lúc mới nhậm chức đã nghĩ rằng, đội bóng này là của ông ta. Một trong những quyết định gây sửng sốt nhất Sampaoli từng đưa ra, là đẩy Mascherano – người bạn thân lâu năm của Messi tại Catalan lên ghế dự bị.

Nó có thể là một quyết định thuần túy chuyên môn, nhưng cũng rất có thể là một động thái “lên gân” dằn mặt của Sampaoli: Ở Argentina – của tôi, không tồn tại khái niệm “quyền lực đen”. Messi, trên bàn cờ của Sampaoli, là “công cụ” được đánh số và đặt tên không hơn kém.

Khi mới lên nắm quyền, HLV Jorge Sampaoli từng muốn khẳng định quyền lực bằng cách gạt bỏ những người bạn của Messi và gọi lên tuyển các nhân tố mới như Mauro Icardi

Dù vậy, Sampaoli sớm nhận ra ông đã “nhầm”. Ông trao cơ hội cho Icardi – một “người mới”, và tiền đạo này hoàn toàn lạc lõng trong chuỗi trận bệ rạc của Argentina suýt chút nữa khiến họ mất cơ hội đi World Cup.

Trước mắt Sampaoli là hai lựa chọn: Hoặc tin vào “thể chế” do ông đặt ra, hoặc nương theo Messi. Kết quả và hệ lụy là nhìn thấy rõ. Sampaoli biết rằng, nếu vận hành đội bóng này theo quy tắc của riêng mình và chờ đợi một phép màu, ông sẽ đi vào lịch sử, như là người thầy đầu tiên thoát khỏi cái bóng vĩ đại của Messi. Nhưng đã gọi là phép màu, thì xác suất xảy ra bao giờ cũng rất thấp.

Giữa một viễn cảnh giàu tính mộng mơ và thực tại chân thật, Sampaoli hiểu phải làm gì. Chi bằng, là chủ động đá quả bóng trách nhiệm sang Messi. Bởi trong trường hợp có thua, thì lỗi cũng là ở Messi. Còn nếu thắng thì quá tốt.

Được – mất trong bài toán quản trị của Sampaoli rất dễ thấy. Với ông, World Cup chỉ là một trong vô vàn trận mạc cần chinh phạt. Không vô địch World Cup không phải thảm họa, nhưng là thủ phạm chính cho thất bại của một nền bóng đá đang đói khát là bi kịch. Đưa Messi ra đầu ngọn gió chẳng những giúp Sampaoli tránh xa ống kính của những tay săn tin tò mò, mà biết đâu đấy lại là liều kịch dược đẩy Messi tới giới hạn cuối cùng của bản thân.

Sampaoli có đủ lý do khách quan để “chuyển giao” quyền lực cho Messi, khi dư luận luôn khẳng định, cho Messi tự tung tự tác là giết chết tính tập thể. Khi Argentina thảm bại 1-6 trước Tây Ban Nha tại trận giao hữu thiếu Messi trong đội hình, Diego Costa đã nhấn mạnh: “Mọi người chỉ trích Messi, nhưng Argentina không có Messi là một đội tuyển yếu ớt và thiếu sức chiến đấu”.

“Chuyền” quyền kiểm soát sang chân Messi, cũng đồng nghĩa là Sampaoli tự giúp ông giảm thiểu rủi ro. Vì vậy, trong phát biểu gần nhất giải thích cho quyết định loại Icardi, Sampaoli đã nói rõ là “cần chọn những cầu thủ thích nghi tốt với Messi”.

Nhưng Sampaoli nhanh chóng nhận lấy thất bại và đã khôn khéo vỗ về đồng thời đẩy quả bóng trách nhiệm về phía Messi

“Tôi phải tìm ra những gương mặt tìm thấy tiếng nói với Messi. Đây là đội bóng của Messi, không phải đội bóng của tôi” – Sampaoli giải thích cho quyết định chọn Benedetto của Boca Juniors, thay vì đưa Icardi – đội trưởng của Inter, chân sút ghi tới 29 bàn tại Serie A mùa rồi.

Pavon, 22 tuổi là một trường hợp gây tranh cãi khác. Tài năng trẻ được lên tuyển ra mắt hồi 2017 gặp Nga. Pavon có một vài cơ hội phối hợp cùng Messi, và “đột nhiên” lọt vào… mắt xanh của Messi: “Pavon chạy nhanh quá, tôi thích”. Messi thích, và thế là Pavon có mặt trong danh sách dự tuyển.

Một giả thuyết khác được đưa ra, là trong mùa giải thi đấu vừa rồi, Messi đã hối thúc Barca sớm “giải quyết” nhanh gọn La Liga để anh có đủ tâm trí và thể lực chuẩn bị cho World Cup 2018.

Bây giờ, quyền lực đã tập trung toàn bộ vào tay Messi. Anh đang đi trên con đường của Maradona, sắm vai đấng cứu thế và gánh toàn bộ trách nhiệm cho kết quả của Argentina trong 1 tháng tới. Năm 1990, Maradona cũng từng gây sức ép lên BHL với châm ngôn nổi tiếng dành cho HLV trưởng Bilardo: “Hoặc là ông gọi Caniggia lên tuyển, hoặc bước xuống để tôi lên làm HLV”.

Messi đang chơi trò cò quay roulette sinh tử, với viên đạn cuối cùng mang tên World Cup 2018. Anh được toàn quyền xử lý mọi chuyện, nhưng cũng sẽ hứng chịu mọi hậu quả nếu “chẳng may” Argentina lại lỡ hẹn với Cúp vàng. Bánh xe lịch sử sẽ về hướng nào, trong trò “tự sát” do chính Messi tổng đạo diễn với sự trợ giúp đắc lực của “biên kịch” Sampaoli?

Bình luận của bạn

Sử dụng tài khoản Facebook của bạn để thêm bình luận cho bài viết. Tên, hình ảnh và thông tin cá nhân khác của bạn công khai trên Facebook sẽ xuất hiện với bình luận của bạn, và có thể được sử dụng trên nền tảng truyền thông của Báo Bóng đá Cuộc sống!