Bóng đá Cuộc sống

BÍ ẨN WORLD CUP 1998

Cơn động kinh kỳ quặc của Ronaldo & Thuyết âm mưu bí hiểm

Khi người ta nói rằng ý nghĩa của bóng đá vượt xa khỏi phạm vi chật hẹp của thể thao, ắt hẳn phải có lý do. Một trong những ví dụ điển hình, là câu chuyện của chàng Rô "béo" tại chung kết World Cup 1998 giữa chủ nhà Pháp và Brazil. Sau 20 năm, những bí ẩn về thể trạng sức khỏe của "Người ngoài hành tinh" vẫn không có câu trả lời thỏa đáng. Nhưng không riêng gì trường hợp của Ronaldo. Mùa Hè năm ấy ở Pháp quả thực là một chuỗi những câu chuyện mới lẻ, lạ lùng và bí ẩn của thế giới bóng đá.
M

ọi thất bại trong bóng đá là bình thường, ngoại trừ kết quả 0-3 Brazil phải nhận tại Stade de France. Brazil là ĐVKĐ cúp thế giới, là nhà vô địch World Cup 4 lần. Trong đội hình của họ là cầu thủ xuất sắc nhất hành tinh bấy giờ, Ronaldo de Lima, chàng tiền đạo 21 tuổi đã liên tiếp giành các giải thưởng cao quý của FIFA trước đó.

Nhà báo Alex Bellos đã viết trên Guardian "Sự kiện ngày hôm đó đã trở thành mối quan tâm cộng hưởng trên toàn xã hội Brazil". Vài tuần sau khi sự kiện trôi qua, các luật sư dân sự đã mang câu chuyện ra tòa án yêu cầu lời giải thích thỏa đáng. Hội đồng y tế thành phố Rio de Janeiro triệu tập các bác sỹ đi theo đội tới Pháp.

Rõ ràng, Ronaldo đã gặp vấn đề với sức khỏe và bị gạch tên khỏi đội hình xuất phát nhưng tại sao vào phút chót, HLV lại bất ngờ điền tên anh trở lại? Và lý do nào khiến Brazil thi đấu dưới cả mức tệ hại?

Roberto Carlos chia sẻ trên ESPN Ronaldo là cái tên quá hot trên thị trường chuyển nhượng. Anh ta phải chịu khối áp lực khổng lồ từ những kỳ vọng của khán giả và cả sự quan tâm mà các CLB quốc tế dành cho. Sẽ phải đánh đổi một thứ gì đó. Thật không may, "vật tế thần" lại là trận cầu hấp dẫn và quan trọng nhất hành tinh.

Giải năm ấy chắc chắn sẽ chiếm mảng ký ức quan trọng trong bộ nhớ của những NHM bóng đá, nhưng không chỉ vì nghi án sức khỏe Ronaldo. Xuyên suốt giải đấu là rất nhiều điều kỳ lạ đã diễn ra, đồng hành cùng trái bóng mà có lẽ, phải rất lâu nữa khán giả mới được chứng kiến một kỳ World Cup nhiều màu sắc đến thế.


NHỮNG THAY ĐỔI CƠ BẢN

Đấy là kỳ World Cup thứ hai mà Pháp đứng ra đăng cai, và nó chứng kiến nhiều sự đổi mới. Sân Stade de France là khuôn viên mới mọc lên tại Saint - Denis, phía bắc Paris. Số đội tham dự đã tăng từ 24 lên 32. Luật “Bàn thắng Vàng” được giới thiệu, và một thay đổi đáng chú ý khác là những cú triệt hạ đối phương từ đằng sau sẽ có thể nhận thẻ đỏ trực tiếp. Trọng tài bàn sẽ sử dụng bảng báo hiệu điện tử, trái bóng thi đấu là hiệu Adidas có tên Tricolore.

Trước giải, là Brazil chứ không phải Anh, Hà Lan, Argentina là ứng viên hàng đầu cho chức vô địch. Họ là đội bóng duy nhất từng vô địch một kỳ World Cup không được tổ chức trên địa phận châu lục của mình: Chức vô địch ở Thụy Điển 1958 trên nguồn cảm hứng từ Pele.

Sau ngai vàng World Cup 1994, Selecao tiếp tục đoạt chức vô địch Copa America 1996, rồi sau đó là phiên bản đầu tiên của Confed Cup tại Arab Saudi 1997. Tại Olympic Atalanta 1996, giải đấu Rô "béo" buộc phải mặc áo của Ronaldinho vì trùng tên với trung vệ Ronaldo Guiaro, Brazil giành HCĐ.

HLV trưởng Mário Zagallo cũng là một cái tên đình đám khác. Ông góp mặt trong cả 4 hành trình lên đỉnh vinh quang của Brazil: Vô địch World Cup 1958 và 1962 dưới vai trò hậu vệ cánh, là HLV ở Mexio'70 và là trợ lý của Carlos Alberto tại Mỹ 1994.

Ở France 98, Zagallo có đủ lực lượng trong tay để nghĩ về chiếc cúp vàng thứ 5. Thủ môn Taffarel, hai hậu vệ cánh trứ danh Cafu và Carlos, cặp trung vệ dạn dày kinh nghiệm Baiano và Aldair. Trung tâm hàng tiền vệ là cặp Sampaio - Dunga đang chơi bóng ở Nhật Bản, còn phía trên là các anh hào tấn công Rivaldo, Leonardo, Denilson, Ronaldo, Bebeto. Romario không được chọn, nhưng thế chỗ huyền thoại này là Edmundo - chân sút đã xô đổ kỷ lục ghi bàn ở giải VĐQG Brazil với 29 pha lập công và... 7 thẻ đỏ.

World Cup 1998 là VCK Cúp Thế giới của những sự thay đổi về số đội tham dự, về luật lệ thi đấu, và trên hết, đó là sự kiện chứng kiến rất nhiều điều kỳ quặc, lạ lùng đáng nhớ và trọng tâm là cuộc đối đầu giữa một Brazil hùng mạnh, ứng viên nặng ký cho chức vô địch và một Pháp bị nghi ngờ bởi tính hỗn tạp về mặt chủng tộc trong ĐTQG, cũng như năng lực giành vinh quang.

Pháp, đối thủ của Brazil, không hề có chút dữ liệu đáng tin cậy nào trong bộ nhớ cơ sở để so bì với Brazil. Ngoại trừ yếu tố sân nhà, Pháp chưa bao giờ vô địch World Cup. Kết quả tốt nhất là hai lần vào bán kết 1982 và 1986, nhưng tất cả là dĩ vãng sau thế hệ vàng của Platini. Đội đã hai lần lần thất bại trong chiến dịch vòng loại.

HLV Aime Jacquet, mặt khác, bị chỉ trích vì lối chơi thiên về sức mạnh thiếu tính đột biến. Khung gỗ của Barthez được bảo vệ bởi các anh công nhân chém đinh chặt sắt thứ thiệt gồm Bixente Lizarazu, Lilian Thuram, Laurent Blanc và Marcel Desailly.

Hạt nhân hàng tiền vệ là các tiền vệ có thiên hướng phòng thủ Didier Deschamps, Emmanuel Petit và Christian Karembeu. Zinédine Zidane và Youri Djorkaeff là hai nghệ sỹ hiếm hoi trong đội hình, hỗ trợ cho bộ ba Thierry Henry, Christophe Dugarry và Stéphane Guivarc'h. Trên băng ghế dự bị có Robert Pires, Patrick Vieira, Frank Leboeuf, David Trezeguet, Bernard Diomède và Bernard Lama - thủ môn mới thoát khỏi án phạt cấm thi đấu 2 tháng vì bị phát hiện sử dụng cần sa.

Một điểm đáng chú ý nữa về ĐT Pháp, là tính đa sắc tộc trong đội hình đã gây ra rất nhiều tranh cãi. Djorkaeff tới từ Armenia; Thuram sinh ra ở thị trấn Pointe-à-Pitre thuộc hòn đảo Guadeloupe vùng Caribe. Lizarazu là dân tự trị xứ Basque; Viera lớn lên ở Dakar, Senegal; Zidane gốc Algeria; Desailly nhập cư từ Ghana; tổ tiên của Trezeguet ở Argentina còn mẹ của Henry là người Martinique.

Zidane chia sẻ anh chưa bao giờ dám nghĩ về việc vô địch World Cup. "Áp lực lớn đến nỗi nhiều đồng đội của tôi chưa vào sân đã toát mồ hôi. Một đội tuyển châu Âu nhưng gốc gác toàn là dân châu Phi - các nhà chuyên môn đã luôn nhìn tôi bằng ánh mắt nghi ngại", Zidane kể trên FourFourTwo.


PHÁP - BRAZIL, HAI TRƯỜNG HỢP ĐẶC BIỆT

World Cup 1998 là giải đấu đáng nhớ vì phần lớn các anh tài đều dễ dàng vượt qua vòng bảng, đảm bảo tính hấp dẫn cho các cuộc đối đầu trực tiếp. Cá biệt có trường hợp của Tây Ban Nha, nơi Javier Clemente và đội hình đầy tài năng gồm Hierro, Raul và Enrique bất ngờ thúc thủ 2-3 trước Nigeria và để Paraguay cầm hòa 0-0. Hà Lan, Argentina và Italia đều xuất sắc đứng đầu bảng, trong khi tuyển Anh kết thúc vòng bảng ở vị trí thứ nhì vì bàn thắng muộn của Petrescu bên phía Romania.

Đấy là tình hình chung. Còn Brazil, đương nhiên là không bao giờ mắc sai lầm ở những màn rốt-đa, mặc dù đã có chút chuệch choạc ở một số thời điểm. Trong trận mở màn, dù sớm vượt lên dẫn điểm nhờ bàn thắng của Sampaio nhưng Brazil lại để Scotland gỡ hòa và chỉ có thể bỏ túi 3 điểm nhờ pha phản lưới của Tom Boy.

Lối chơi của Brazil sớm trở nên rõ ràng khi đám đông đồng loạt nhận thấy xu hướng 4-2-2-2 mà Zagallo áp dụng. Dunga, ở tuổi 34, được yêu cầu lùi sâu và điều tiết nhịp độ trận đấu bằng khả năng chuyền bóng thượng hạng. Nhưng sự xuất hiện của Ronaldo như một làn gió thổi bùng nguồn cảm hứng vô tận ẩn sâu của các vũ công Samba mới là điểm mấu chốt.

Mặc dù trên lý thuyết, Ronaldo là tiền đạo cắm nhưng anh ta đã phá bỏ các nguyên tắc cứng nhắc và thường xuyên di chuyển tự do, có thiên hướng dạt biên và nhiều khi còn lui về vòng tròn giữa sân hỗ trợ đồng đội tổ chức tấn công. Scotland chưa kịp "nếm trải" quả đắng từ Ronaldo, nhưng Morocco thì có. Và sau đó là Na Uy.

Trở về câu chuyện của ĐT Pháp, Jacquet bỏ ngoài tai mọi lời phàn nàn từ dư luận và tỏ thái độ cứng rắn và vô cùng tự tin. Desailly cho biết Jacquet luôn truyền tải bài giảng bằng 200% sức lực và sự nghiêm túc cộng thêm tính quyết liệt của vị này giúp Pháp lầm lì xô đổ các chướng ngại vật mặc cho những nghi ngờ vẫn luôn tồn tại song hành xuyên suốt giải đấu năm ấy.

Một vấn đề nổi cộm là việc Pháp không thể áp đặt lối chơi lên các đội tuyển yếu hơn và thường xuyên kết thúc trận đấu bằng kịch bản chờ đợi đối phương xuống sức trong khoảng thời gian cuối trận và tự mắc sai lầm.

ĐT Argentina, ngoài chiếc thẻ đỏ dành cho ngôi sao trẻ David Beckham của ĐT Anh do tiểu xảo của Diego Simeone, còn đem lại hương vị đặc biệt cho World Cup 1998 bởi chính sách thù địch với truyền thông, buôc phóng viên phải leo lên nóc nhà săn ảnh.

Trận mở màn gặp Nam Phi, mãi tới phút 90 Pháp mới có bàn nhân đôi cách biệt nhờ bàn thắng của Pierre Issa. Trận gặp Arab Saudi, dù đội bóng Tây Á sớm mất người sau thẻ đỏ của Al-Khilaiwi (phạm lỗi với Lizarazu) thì cũng phải đợi tới pha lập công của Trezeguet ở phút 68, các khán giả mới có thể yên tâm thở phào.

Thêm một điều kỳ lạ nữa, là sau chiếc thẻ đỏ của Zidane buộc nhạc trưởng Les Bleus thụ án treo giò 2 trận, Pháp lại chơi một trận đấu đầy thuyết phục trước Đan Mạch (thắng 2-1). Giống Brazil, màn khởi đầu của Pháp cũng đầy rẫy chông gai và các dấu hỏi chấm to đùng đặt ra về thực lực của đội. Nhưng điều quan trọng, là tấm vé vào vòng 1/8.

Ở vòng 16 đội mạnh nhất, các đội tuyển hùng mạnh tiếp tục biểu dương lực lượng. Hà Lan đánh bại Nam Tư cũ 2-1, Italia vượt qua Na Uy nhờ công của Vierie, Đan Mạch đè bẹp Nigeria 4-1 và Croatia tiễn Romania về nước sau cú đá 11m thành công của Suker.

Tâm điểm của vòng đấu là cuộc thư hùng giữa Argentina và Anh. Diego Maradona đã rời xa sân khấu nhưng xứ sở Tango vẫn còn rất nhiều tài năng: Simeone, Veron, Crespo, Zanetti, Batistuta, Ortega. Vài người trong số này là thành viên của đội tuyển giành HCB Thế vận Hội 1996 dưới sự chỉ đạo của Daniel Passarell - vị HLV gây nhiều tranh cãi.

Passarella đã thẳng thừng loại tiền vệ hào hoa bậc nhất Argentina là Redondo khỏi chuyến đi tới Pháp vì anh này từ chối cắt tóc. Ông cũng điều hành các phiên tập mà không cho phép báo chí vào theo dõi, Tờ Washington Post cho hay các đơn vị truyền thông của Argentina ngày đó đã phải chung tiền thuê một căn hộ ở quả đồi gần đó để quan sát từ xa. Một đài truyền hình thậm chí đã chi 3.000 USD cho trạm xăng gần khu huấn luyện chỉ để cho phóng viên có thể trèo lên mái nhà và chụp ảnh tầm xa.

Về phần mình, Brazil không gặp mấy khó khăn vượt qua Chile nhờ hai cú đúp của Sampaio và Ronaldo. Chủ nhà Pháp, ở một diễn biến ngược lại, đã sống trong nỗi sợ hãi khi để Paraguay cầm chân trong hai hiệp chính và chỉ vượt vũ môn nhờ bàn thắng vàng của Laurent Blanc - cũng đồng thời là bàn thắng vàng đầu tiên trong lịch sử các kỳ World Cup.


CÁI THỞ PHÀO NHẸ NHÕM

Tới tứ kết, bầu không khi căng thẳng là hiện trạng chung trong phòng thay đồ Pháp và Brazil. Đan Mạch đã khiến Pháp toát mồ hôi hột ở vòng bảng, và Brazil không phải ngoại lệ. Ngay phút thứ 2, Martin Jorgensen đưa Đan Mạch dẫn điểm.

Nhưng rồi, Ronaldo và phép màu của mình đã thay đổi cục diện trận đấu. Anh lùi sâu nhận bóng, bình tĩnh vượt qua sự truy cản của 3 hậu vệ Đan Mạch. Trong tích tắc, Ronaldo phát hiện khe hở nơi Bebeto đang âm thầm băng lên. Một đường chuyền chuẩn tới từng cm, và Bebeto dễ dàng hạ gục Schmeichel trong tư thế đối mặt.

Đan Mạch phản kháng mạnh mẽ, và họ đã buộc Brazil tham gia trò rượt đuổi. Nhưng nguồn cảm hứng mang tên Ronaldo là khác biệt, và các đồng đội của anh, ở đây là Rivaldo sắm vai người hùng đưa Brazil vào bán kết. 3-2 là tỷ số chung cuộc.

Ở một diễn biến khác, đối thủ của Pháp là Italia - đội tuyển lột tả những gì tinh túy và khái quát nhất của trường học Catenaccio. HLV trưởng là Cesare Maldini, cha của hậu vệ Paolo Maldini và là học viên xuất sắc của "ông tổ" phòng ngự Nereo Rocco. - người đầu tiên ứng dụng lý thuyết catenaccio vào cấp CLB.

Ở vòng loại, Italia chỉ thủng lưới duy nhất 1 lần. Nhiều ý kiến cho rằng Cesare Maldini nên mạo hiểm hơn vì Pháp không quá mạnh nhưng ông không bao giờ thay đổi quan điểm. Hàng tứ vệ kinh điển của Italia là những hậu vệ đậm chất Italia gồm Bergomi, Paolo Maldini, Costacurta, Cannavaro, Phía trên là Francesco Moriero, Pessotto, Di Biagio và Dino Baggio. Những cầu thủ tấn công "thuần túy" hiếm hoi là Del Piero và Vieri.

Cũng không thể quên được pha khống chế và ghi bàn đáng được đưa vào sách giáo khoa bóng đá của thiên tài Dennis Bergkamp trong trận đấu cam go giữa ĐT Hà Lan và Argentina. Thủ môn Roa, sau bàn thua này, đã tìm đến thế giới tín ngưỡng để mong chờ một sự giải thoát khi ngày Tận Thế đến.

Sau 45 phút đầu thận trọng, Italia đưa Baggio vào sân thay Del Piero. Nhưng chân sút với cái đuôi sam đầy tính biểu tượng này lại phung phí quá nhiều cơ hội. Vào hiệp phụ, tới lượt Pháp bỏ lỡ các cơ hội ăn bàn mười mươi.

Trận đấu buộc phải giải quyết trên chấm phạt đền. Cơn ác mộng "luân lưu" quả thực đã trở thành vận rủi của Italia. Họ lại thua trên loạt sút định mệnh, dù cho Baggio đã rũ bỏ áp lực bằng cú đá thành công ở lượt đầu.

Trên Football-Italia, Zidane khẳng định Italia sở hữu rất nhiều ngôi sao tấn công kiệt xuất nhưng lại không biết cách phát huy thế mạnh của mình. "Bạn không thể đưa Del Piero và Vieri vào sân mà không tìm ra giải pháp kết nối hộ. Lại càng không thể vứt Inzhaghi và Enrico Chiesa trên băng ghế dự bị khi cần bàn thắng", Zidane nói.

Cesare Maldini phủ nhận mọi cáo buộc. Ông ta khẳng định hai đội có thể đá liền tù tì vài ngày mà Pháp không thể tìm thấy mảnh lưới Italia. Tất nhiên, điều đó chẳng quan trọng. Pháp đi tiếp, đấy là điều duy nhất khiến người ta bận tâm. "Sau trận tứ kết, tôi cảm thấy cả dân tộc đang ở sau lưng. Họ không cần phân biệt yếu tố vùng miền nữa. Mục đích tối thượng là Cúp vàng thế giới", Desailly chia sẻ với phóng viên Telegraph.


ĐƯỜNG TỚI VINH QUANG

Bây giờ là bán kết. Đối thủ của Brazil là Hà Lan, Đứng lên từ thất bại ở EURO 1996, Hà Lan quyết định tái hợp cùng HLV lão làng Guus Hiddink. Họ chấp nhận đóng vai chiếu dưới, và chọn con đường tuy không bắt mắt, nhưng đề cao tính thực dụng.

Bàn thắng muộn là minh họa tiêu biểu. Hà Lan thường xuyên kết liễu đối thủ vào thời khắc đối thủ đã chuẩn bị tâm lý cho 30 phút hiệp phụ. Vòng 1/8, Edgar Davids ghi bàn vào phút bù giờ thứ hai. Tứ kết, tuyệt phẩm của Bergkamp ở phút 90 nhấn chìm nỗ lực của Argentina. "Không có trận đấu hoàn hảo, chỉ có khoảnh khắc hoàn mỹ mà thôi", Bergkamp nói trên Guardian.

Lại nói về tuyệt trác của Bergkamp, không thể bỏ qua chi tiết về cuộc đời thủ môn Carlos Roa - "nạn nhân của Bergkamp". Một năm sau ngày làm nền cho siêu phẩm của Bergkamp, Roa giải nghệ, lui về chốn nông thôn gia nhập Hội Thánh Cơ Đốc Phục Lâm vì tin rằng thế giới sẽ đến ngày tận thế vào khoảnh khắc giao thừa thế kỷ. Roa cầu nguyện trong thánh đường, kêu gọi mọi người ngừng ăn thịt. Do đó, Roa có biệt danh "Lechuga", nghĩa là "Rau xà lách".

Trở lại trận bán kết giữa Hà Lan và Brazil. Ronaldo tiếp tục là ngọn hải đăng dẫn lối đội bóng vàng - xanh ngay sau giờ nghỉ, nhưng "Cơn lốc màu da cam" không hề đánh mất bản năng đẩy trận đấu lên cao trào băng bàn thắng muộn. 3 phút trước khi trận đấu kết thúc, Kluivert san bằng cách biệt.

Và như sự kỳ vọng, ngôi sao sáng nhất của giải đấu này vẫn là Người ngoài hành tinh Ronaldo của Selecao. Tốc độ, kỹ năng đi bóng, dứt điểm... tất cả đều tuyệt vời, và anh đã tiến vào trận chung kết với 4 bàn thắng sau lưng.

Thời gian hiệp phụ, Brazil tưởng rằng đã sớm kết thúc màn tra tấn thể lực. Pha ngả bàn đèn của Rô "béo" làm cầu trường được phen rúng động, cho tới khi bóng bay khỏi khung gỗ. Ngoài đường biên, Zagallo ôm mặt tiếc nuối.

Tuy nhiên, phong độ xuất thần trong khung gỗ của Taffarel đã đảm bảo vé đi chung kết cho Brazil. Anh hóa giải hai nỗ lực của Cocu và Ronald de Boer, còn các đồng đội không mắc sai lầm nào trong lượt sút của mình. Các CĐV Brazil ăn mừng như điên dại, và Zagallo bật khóc.

Có một chút đổi chiều về biểu đồ phong độ giữa Brazil và Pháp. Đoàn quân của Aime Jacquet chứng tỏ lối chơi phòng ngự của họ là cực kỳ hiệu quả trong bối cảnh đương thời.

Đối mặt với Croatia, đội tuyển mới chỉ gia nhập FIFA cách đấy 6 năm, sở hữu trong đội hình những tài năng tấn công kiệt xuất gồm Zvonimir Boban và Suker - vua phá lưới của France'98, Pháp vẫn băng băng tiến về đích. Ngay cả khi Suker giúp Croatia vượt lên dẫn trước, Thuram - một trung vệ da màu - vẫn biết cách tỏa sáng bằng... cú đúp.


CƠN CO GIẬT QUÁI ÁC

Trong quá trình chuẩn bị cho trận chung kết, mọi tâm điểm dồn vào Ronaldo. 4 bàn thắng không nói lên tầm ảnh hưởng của chàng tiền đạo có chiếc răng thỏ này. Là những pha kiến tạo, khả năng phối hợp nhóm.

Jorge Valdano đã viết trên Guardian "Cậu ấy không tới Pháp để tranh tài cùng các đồng nghiệp. Cậu ấy ở đó để tìm kiếm vị trí tối cao trong ngôi đền của các huyền thoại". Theo Valdano, nếu Romario - người tiền bối của Ronaldo - là hiện thân cho sự tinh tế thì Ronaldo là chuẩn mực của sự toàn diện.

Có một câu nói kinh điển thế này về Ronaldo: "Nếu môi trường sống của Ronaldo là vòng cấm địa, thì nhà của Ronaldo là 1/2 mặt sân". Rõ ràng, sự xuất hiện của Ronaldo chẳng kém gì một hiện tượng thiên nhiên ngàn năm có một.

Trong trại huấn luyện, các cầu thủ Pháp có dấu hiệu mất bình tĩnh. Trên Youtube lưu truyền đoạn video ghi lại cảnh Jacquet liên tục nhấn mạnh vào tuyệt chiêu "lừa rau gắp thịt" của Ronaldo: Anh giả bộ đảo chân hướng về bên trái và lập tức đưa bóng sang phải.

Các hậu vệ nghiên cứu lối chơi của Ronaldo. Nhưng theo kinh nghiệm của Desailly, người từng có dịp đối đầu với ROnaldo tại Serie A, hóa giải anh ta là nhiệm vụ bất khả thi. "Tôi không thể nhìn thấy trái bóng ở đâu cả. Không thể thấy bóng", Desailly nói. Tóm lại, muốn thắng Brazil, người Pháp cần cái mỉm cười của thượng đế.

Vào buổi chiều trước ngày bóng lăn, Brazil tập trung ở khách sạn Château de Grande Romaine. Ronaldo chung phòng với Roberto Carlos. Đột nhiên, Ronaldo lên cơn co giật. Cơ thể anh rung lên bần bật, nước dãi chảy đầy sàn. Carlos hét lên cầu cứu.

Tuy nhiên, cơn động kinh quái ác và bí hiểm của Ronaldo đã đẩy ĐT Brazil vào một cuộc khủng hoảng tinh thần. Sự hoang mang về nhân sự, thái độ ứng phó khủng hoảng của Selecao đã làm nền cho một trận chung kết hoành tráng của ĐT Pháp với 3 bàn thắng lịch sử.

Edmundo vội vàng chạy vào. Sampaio nhanh trí đè tay vào miệng ngăn Ronaldo tự cắn lưỡi. Trong khoảng 30 hay 40 giây, Ronaldo bị chẩn đoán động kinh. Anh thiếp đi và khi tỉnh dậy, thấy đau nhức khắp mình mẩy. “Anh ấy không hề nhận thức được chuyện gì đã xảy ra”, Carlos nói.

Các bác sỹ Brazil đưa Ronaldo đi khám. Trong lúc xe buýt đưa toàn đội tới Stade de France thì Ronaldo được hộ tống tới phòng khám Lilas ở Paris để trải qua các bài kiểm tra y tế dưới điều kiện giám sát nghiêm ngặt.

Zagallo chấp nhận mất con át chủ bài cho trận đấu quan trọng nhất cuộc đời. Vào buổi họp kỹ thuật trước trận, Zagallo cố gắng tự động viên bản thân và các học trò bằng câu chuyện của Brazil lên ngôi World Cup 1962 mà vắng Pele vì chấn thương. Edmundo là người được chọn thay Pele.

Báo chí cũng rơi vào trạng thái mất phương hướng. Người nói Ronaldo chấn thương mắt cá, người nghe phong thanh Ronaldo đau dạ dày. Một bài báo của BBC thì cho rằng Ronaldo bị ngộ độc thực phẩm.

Một giờ trước khi bóng lăn, Ronaldo có mặt ở Stade de France. Anh đã trải qua hai bài kiểm tra điện tim đồ và thần kinh nhưng các bác sỹ không tài nào giải thích nổi nguồn cơn của sự vụ.

Ronaldo, bất chấp cơn hoang mang tột độ, nài nỉ Zagallo cho vào sân. Và Zagallo đồng ý. Mớ lộn xộn trong nội tình Brazil làm cả những người liên quan bị ảnh hưởng. Đội thì tới sân muộn hơn dự kiến, còn BLV trong cabin khán đài đã phải đính chính danh sách xuất phát của Brazil. John Moston, BLV của BBC nói: “Đời bình luận của tôi chưa bao giờ gặp phải sự cố tương tự”.

Mặt khác, chiến thuật của hai đội không có nhiều xáo trộn lớn. Pháp vẫn trung thành đá 4-2-3-1 với thay đổi đáng kể là Leboeuf đá thay Blanc, người nhận thẻ đỏ ở trận bán kết. Tương tự, Brazil xuất trận bằng đôi cánh Leonardo – Rivaldo quen thuộc.

Kết quả chung cuộc không phản ánh hết diễn biến thực tế. Số pha dứt điểm là như nhau, trong khi Brazil còn nhỉnh hơn ở trận địa kiểm soát. Nhưng đã xuất hiện vài tín hiệu loạng choạng trong lối chơi của Brazil, không chỉ ở vị trí của Ronaldo – người ít nhất có hai lần rơi vào trạng thái “hôn mê” khi nhận bóng. Leonardo chạm bóng lỗi liên tục, và Rivaldo thường xuyên đánh mất quyền kiểm soát. Roberto Carlos vốn nổi tiếng với cái chân trái “cực ngoan” cũng thực hiện đường chuyền thiếu chuẩn xác, làm quỹ đạo bóng bay vòng ra sau khung thành. Phạt góc cho Pháp, phút 27, chính là quả phạt góc thay đổi cục diện trận đấu.

Chức vô địch lịch sử của ĐT Pháp thật sự mang tính lịch sử vì nó đổi thay vóc dáng của ĐT này mãi mãi, nó đoàn kết được cả một nước Pháp đầy chia rẽ và bất ổn vì vấn đề sắc tộc (ít nhất trong thời điểm đó). Nhưng nó cũng mở ra một cuộc truy vấn không hồi kết thúc về những thuyết âm mưu đã diễn ra trước và trong trận chung kết.

Khả năng chống bóng bổng đã sớm là điểm yếu cố hữu của Brazil. Sự kết hợp thiếu ăn ý giữa Baiano và Aldair là nguyên nhân khiến Brazil nhận 7 bàn thua trên con đường đi tới trận cuối cùng. Khi Kluivert đánh đầu gỡ hòa ở bán kết, anh này thậm chí còn không chịu bất kỳ sự kèm cặp đáng kể nào.

Với tất cả những yếu tố này, Zidane vốn đâu mạnh gì ở khoản không chiến, cũng dễ dàng ghi bàn từ đường chuyền của Petit.

Brazil vẫn chưa thức tỉnh khỏi cơn mê sảng. Họ liên tiếp mắc sai lầm, đặc biệt ở vị trí cặp trung vệ. Từ một đường chuyền vô hại từ sân nhà, Pháp có cơ hội nhân đôi cách biệt sau tình huống đón hụt bóng của Baiano. Guivarc’h, tiền đạo chưa thể ghi bàn tại giải đấu, như thường lệ vội vàng dứt điểm hỏng. Taffarel dễ dàng hóa giải, nhưng Brazil phải chịu phạt góc.

Một lần nữa, cái đầu hói của Zidane trừng phạt Brazil. Anh dũng mãnh băng vào đánh đầu như thể mình là trung vệ được huấn luyện bài bản từ nhỏ. Thực ra, là Brazil tự lấy dao đâm mình thì đúng hơn. Tờ L’Equipe đã có một phân tích rất thú vị, là Guivarc’h đã tệ nhưng Brazil còn tệ hơn. Với người Pháp, hàng thủ Brazil hôm đó chính là “tiền đạo cắm” của họ.

Các bạn biết rồi đấy, Aime Jacquet và trường phái thực dụng của mình không bao giờ đánh rơi lợi thế 2 bàn như vậy. Ông tổ chức phòng ngự nhiều tầng hòng bảo toàn tỷ số trước khi Petit kết liễu Brazil ở phút bù giờ cuối cùng.

Ronaldo thì khỏi phải nói rồi. Anh biến mất, đúng như định nghĩa của một bóng ma. Lờ vờ, thiếu tập trung, không ai còn nhận ra hình ảnh Ronaldo của 6 trận đấu trước. Cả hiệp 1, chỉ một lần Ronaldo đối mặt Barthez, nhưng là trong tư thế ngã sóng soài.

Thất bại là dự cảm của đại bộ phận NHM Brazil từ trước lúc bóng lăn. Còn Pháp, đấy có lẽ là ngày hạnh phúc nhất của dân tộc này. Tổng thống Jacques Chirac lao xuống sân, ôm lấy Petit và nói: “Vợ tôi mê cậu lắm đấy”.


THUYẾT ÂM MƯU VÀ “DẤU ẤN” CUỘC ĐỜI

Pháp ca khúc khải hoàn, và Brazil quay sang đấu tố lẫn nhau. Thuyết âm mưu sớm nổi lên sau cơn động kinh của Ronaldo. Hội đồng Olympic quốc gia thông qua quyết định bãi nhiệm hai bác sỹ bị tố cáo vi phạm đạo đức về nghiệp.

Một giả thiết đặt ra là Brazil nhận 15 triệu USD hối lộ để “nhả” Cúp vàng cho Pháp, đổi lại sẽ được nhân nhượng ở World Cup 2002 và giành quyền đăng cai lễ hội mùa hè 2006. Có tin đồn Ronaldo không hề muốn ra sân, nhưng bị nhà tài trợ Nike (đồng thời là đơn vị ký bản hợp đồng thương mại trị giá 105 triệu usd với LĐBĐ Brazil) dọa cắt hợp đồng tài trợ nếu bỏ đá.

Một nghị sỹ liên bang tên là Aldo Rebelo đã mở cuộc điều tra chính phủ diện rộng, làm rõ mối quan hệ mờ ám giữa hãng sản xuất dụng cụ thể thao và LĐBĐ Brazil bằng cáo buộc “Vi phạm chủ quyền, quyền tự chủ và bản sắc dân tộc” dựa theo hiến pháp quốc gia Nam Mỹ.

Trong đó nghi vấn tại sao Ronaldo bị động kinh trước trận chung kết để lại nỗi nghi ngờ lớn nhất trong suốt thời gian qua, với hàng loạt những cuộc điều tra, thẩm vấn, thậm chí là điều trần trước Quốc hội Brazil. Nhưng như Ronaldo nói, nó cũng khiến cuốn nhật ký đời anh ghi thêm một dấu mốc không thể nào quên.

Bồi thẩm đoàn được triệu tập tới Brasilia xoay quanh sự cố của Ronaldo. Ngày 21/11/2000, tức hai năm sau buổi tối kinh hoang ở Stade de France, vụ tố tụng vẫn chưa chấm dứt. Tới lượt Zagallo “lên thớt”, nhưng ông bảo lưu quan điểm: “Bác sỹ ở Pháp khẳng định Ronaldo đã hồi phục. Nếu tôi cất Ronaldo và Brazil thua 0-3, chẳng phải khán giả sẽ la ó chửi rủa tôi là thằng ngu hay sao? Còn nếu Ronaldo vào sân thì đó cũng không phải lý do dẫn tới thảm bại của Brazil. Brazil thua, vì Brazil không thể thắng”.

Các nhân viên y tế cũng bị tra hỏi. Nhưng không ai chịu nhận lỗi. Lidio Toledo đã nghĩ về viễn cảnh chuyển nhà về… Bắc cực nếu chẳng may anh không ký giấy xác minh sức khỏe giúp Ronaldo vào sân.

Tòa án không bao giờ tìm ra sự thật. Bí ẩn mãi chỉ là bí ẩn. Mạng lưới quan hệ trải dài thế giới giúp Nike tránh khỏi phiền phức. Lý giải phù hợp nhất, theo nhà báo Bellos, là mũi tiêm xylocaine (giúp làm tê bề mặt vết đau cơ thể) mười phút trước cơn co giật vô tình dẫn cocaine thâm nhập tĩnh mạch của Ronaldo.

Tuy nhiên, Ronaldo bảo vệ quan điểm đầy tính triết học: “Brazil thua, nhưng cuốn nhật ký cuộc đời tôi lại có một cột mốc mới”.


Bình luận của bạn

Sử dụng tài khoản Facebook của bạn để thêm bình luận cho bài viết. Tên, hình ảnh và thông tin cá nhân khác của bạn công khai trên Facebook sẽ xuất hiện với bình luận của bạn, và có thể được sử dụng trên nền tảng truyền thông của Báo Bóng đá Cuộc sống!

BÓNG ĐÁ CUỘC SỐNG SPECIAL