Bóng đá Cuộc sống

Hoàng tử Fernando Torres và món nợ phải trả với chúng dân

Fernando Torres đã giành gần như mọi danh hiệu cao quý nhất cùng ĐT Tây Ban Nha và Chelsea, có một gia đình hạnh phúc và nhận được sự yêu mến của rất nhiều người. Nhưng sâu trong tâm khảm, chàng tiền đạo này vẫn cảm thấy mình mang một món nợ ân tình rất lớn, đến nỗi 100 bàn thắng cũng chưa thể “trả” hết. Và trận chung kết Europa League xuất hiện như một cơ hội “trả nợ” hoàn hảo duy nhất trong đời.
Mạnh Tùng

CHÀNG TIỀN ĐẠO 11/10 ĐIỂM

Hình ảnh cụ Manuel Brinas (84 tuổi) râu tóc bạc phơ đứng trên khán đài sân Vicente Calderon đã trở nên quá quen thuộc với nhiều CĐV Atletico Madrid. Đem theo người bạn là chiếc nạng kẹp vào tay, người đàn ông đứng giữa những tay máy, kỹ thuật viên ở phía sau bảng quảng cáo để theo dõi đội bóng con cưng thi đấu, dẫu vết thời gian đã hằng trên gương mặt khắc khổ. Sau mỗi trận đấu, cụ lại lẳng lặng ra thẳng khu đỗ xe, thông qua đường hầm ngay dưới khán đài Bắc – nơi giới truyền thông đang chờ đợi các cầu thủ.

Nhưng vào ngày mùng 7 tháng 2 năm 2016, ông mới là người được cánh báo chí mong đợi. Rải bước chậm chạp dọc theo đường pitch để về nhà như mọi khi, ông Manuel bất giác cảm thấy hàng trăm con mắt đang nhìn vào nhưng vẫn không hiểu điều gì xảy ra. “Tôi đang về nhà thì bỗng có ai đó vỗ nhẹ lên vai”, ông nói, giọng ánh lên niềm vui. “Tôi quay lại thì đó là Fernando (Torres). Cậu ấy thì thầm vào tai tôi: ‘Đây là món quà cho ông, ông làm con yêu những sắc màu và suốt đời này con vẫn biết ơn”.

Sau trận thắng Eibar hôm đó, đồng đội của Torres vỗ tay chào người hâm mộ và nhanh chóng tiến vào đường hầm, duy chỉ có Torres đổi hướng đến phía ông Manuel Brinas. “Tôi kiếm tìm ông ấy, sợ rằng ông sẽ về mất nhưng may quá”. Torres vội cởi chiếc áo đấu thấm đẫm mồ hôi và đặt vào tay ông cụ, người đã dành hơn nửa đời người theo dõi bước tiến của Atletico. “Ông ấy là người xứng đáng sở hữu chiếc áo nhất, là người giúp tôi có mặt ở đây – người luôn động viên rằng tôi sẽ thành công”.

Dù là 1 ngôi sao lớn nhưng Torres vẫn không bao giờ quên ơn những người đã giúp đỡ anh lúc cơ hàn như cụ Manuel Brinas, người thầy đầu tiên đưa anh vào lò đào tạo trẻ Atletico

Torres gặp Brinas hơn 20 năm trước, vào thời điểm anh được cha và anh trai đưa đi tranh tài cùng 200 đứa trẻ khác ở sân Parque de las Cruces ở Carabanchel, thuộc Atletico. Khi ấy, hệ thống đào tạo của CLB gần như tan rã vì mất đi Raul vào tay đại kình địch Real Madrid và Brinas đang cố gắng khôi phục mọi thứ.

Đám trẻ đá 11 đứa mỗi bên trong 20 phút và các tuyển trạch viên sẽ chấm điểm. “Cho thằng bé kia 11/10 điểm”, Brinas chỉ vào cậu nhóc điển trai lấm tấm tàn nhang tên Fernando Torres. Ở buổi thử thứ 2, Torres tiếp tục là cầu thủ trẻ hay nhất lò tuyển chọn khi ấy và nhanh chóng gia nhập Atletico sau đó 1 năm. “Tôi từng muốn đá cho đội 1 và ghi bàn đầu tiên cho đội”, Torres nói. Và chiếc áo đấu anh tặng Brinas hôm ấy chính là thứ anh đã mang trên người, ghi bàn thứ 100 cho Atletico Madrid.

Đã 17 năm kể từ ngày Torres chính thức khoác áo Albacete vào tháng 7/2001 khi vừa 17 tuổi, đúng giai đoạn đen tối Atletico rớt hạng lần đầu tiên sau 71 năm. Khi Torres ghi bàn đầu tiên, Jean-Francois Hernandez là đồng đội, lúc Torres khi bàn 100 anh đá cùng con trai của Jean-Francois.

DỨT ÁO RA ĐI

Sau khi cùng Atletico thăng hạng năm 2002, Torres trở thành chân sút số 1 của đội bóng thành Madrid suốt 5 mùa giải sau đó. Thế nhưng thành tích mà Atletico gặt hái không có gì nổi trội: hai lần cán đích ở vị trí thứ 7 La Liga, vào đến Bán kết Cúp Nhà Vua. Atletico là một ông lớn của bóng đá Tây Ban Nha nhưng xem chừng bóng ma xuống hạng vẫn cứ ám ảnh và đánh mất nhuệ khí, bản lĩnh của cả đội bóng. Điểm sáng duy nhất giữa bức tranh ảm đạm sân Vicente Calderon không ai khác, chính là Torres.

Thế nhưng “thủy chung son sắt” là thứ gì đó vẫn xa vời với cậu trai đầy tham vọng. Với tài năng của mình, Torres cảm thấy chiếc áo đấu Atletico tỏ ra chật chội, không đủ để anh vẫy vùng, nhất là sau khi đội nhà thua trắng 6 bàn trước Barcelona. Hàng loạt tin đồn nổi lên vào đầu Hè năm 2007 khiến triệu con tim Atletico run lẩy bẩy. Chuyện không thể tránh, Torres gia nhập Liverpool với giá 28 triệu bảng kèm Luis Garcia, cùng lời hứa sẽ quay trở lại. “Cập cảng” Anfield, thi đấu cho một ông lớn châu Âu với 5 lần vô địch là một bước tiến không thể tốt hơn cho Torres.

Trong màu áo The Kop, tài năng của Torres phát tiết dữ dội. Anh trở thành trung phong hàng đầu thế giới với lối chơi có thể làm tan chảy những trái tim sắt đá nhất. Nhanh, khỏe và chính xác, Torres khuấy đảo sân cỏ Ngoại hạng Anh, khiến siêu trung vệ Vidic phải “quỳ” dưới gót chân mình. Cặp Gerrard – Torres trở thành chuẩn mực mới với những bàn thắng làm ngây ngất lòng người. Trong màu áo tuyển quốc gia, “sát thủ” Torres trực tiếp mang về chức vô địch EURO 2008 và đóng góp vào Cúp Vàng Thế giới 2 năm sau đó.

Khát khao tuổi trẻ khiến Torres rời bỏ đội bóng quê hương để tìm kiếm những vinh quang và anh đã no nê danh hiệu cả cấp CLB lẫn ĐTQG

Trở về Liverpool sau World Cup 2010, Torres một lần nữa vẫn chưa thỏa mãn vì vinh quang cấp CLB vẫn lảng tránh anh còn CLB gặp những khó khăn thượng tầng. Một siêu tiền đạo như anh là tài sản mà bất kỳ đội bóng nào cũng khao khát sở hữu. Và cái giá bỏ ra để có anh cũng không hề rẻ: 50 triệu bảng Anh, Chelsea phá kỷ lục Premier League.

Chuyển sang môi trường mới, Torres đột nhiên mất đi gần như tất cả những gì tốt nhất mà điển hình là tình huống bỏ lỡ cơ hội “sút ra ngoài khó hơn vào trong” trận gặp M.U với De Gea trong khung gỗ. Chân sút lừng lẫy một thời chơi bóng vật vờ trong gần như cả mùa giải 2011/12, ra sân 49 lần nhưng chỉ có 11 bàn thắng. Tuy nhiên anh lại có thứ mà anh cần: danh hiệu.

Ai có thể ngờ một chân sút đánh mất mình lại đâm một nhát dao chí mạng vào Barcelona như vậy ở trận Bán kết Champions League, một pha kết liễu gọn ghẽ và lạnh lùng như thể anh chưa từng bị áp lực tâm lý hủy hoại bản năng săn bàn. Trận Chung kết, Chelsea thắng trên chấm penalty và mang về chiếc cúp bạc danh giá!

Torres “tóc đỏ” vẫn tiếp tục mang số đỏ đến cho tuyển Tây Ban Nha vào mùa Hè, ở EURO. Với 2 bàn thắng ở trận đầu tiên và 1 bàn ở trận Chung kết cùng kiến tạo, Torres giúp Tây Ban Nha lên ngôi cao nhất và biến anh thành…Vua phá lưới (cùng thành tích như Mario Gomez nhưng thi đấu ít hơn).

TRẬN CHUNG KẾT TRONG MƠ

Rời khỏi Atletico khi còn là chàng trai đầy ước mơ, giờ đây Torres như có cả thế giới trong tay. Giành mọi vinh quang cùng Tây Ban Nha, vô địch Champions League trong màu áo Chelsea – không ai phủ nhận được Torres có một sự nghiệp mà biết bao nhiêu cầu thủ phải khao khát.

Và khi một người đàn ông ở đỉnh cao (dù chân đã “gỗ” đi rất nhiều), thứ tiếp theo sẽ là gì? Những ngày tháng được nâng niu như hoàng tử ở Atletico, tiếng hò reo cổ vũ của Brinas và lời hứa sẽ quay trở về. Sân Vincente Calderon là nhà, Atletico Madrid là mẹ - luôn đón chào đứa con đi phiêu lưu thành tài quay về, dù có bao đau đớn lúc dứt áo ra đi. 45 nghìn khán giả đã phủ kín khán đài hôm ấy để chào đón đứa con hoang đàng ra sân trong màu áo Atletico một lần nữa.

“Khi tôi rời đi, tôi giành lấy những chiếc cúp mà mình khao khát. Nhưng tôi luôn cảm thấy thiếu gì đó – chính là giành danh hiệu cùng Atletico. Tôi muốn giành nhiều thứ hơn ở nơi này” – Torres nói. Lần trở về này cũng không quá lỗ cho chàng trai tóc vàng vì Atletico Madrid khi ấy đã là một thế lực đáng gờm dưới sự dẫn dắt của người đồng đội cũ Diego Simeone – người mang về 5 chiếc cúp cho CLB trong 3 năm, chấm dứt cơn khát danh hiệu dai dẳng gần 2 thập kỷ.

Nhưng nỗi niềm đau đáu của Torres vẫn là chưa thể giúp CLB trong tim Atletico giành bất cứ danh hiệu nào

Họ đã rất gần chiếc Cúp Bạc Champions League vào 2 năm 2014 và 2016 nhưng lại bị kình địch Real Madrid dập tắt ước mơ. Vận may không theo chân Torres đến Atletico và phải thừa nhận thế này, dù tình yêu của Torres với Atletico lớn đến đâu thì anh vẫn chưa giúp đội bóng quê hương có một danh hiệu lớn nào. Đó chính là vết gợn duy nhất trong lòng người đàn ông ngỡ đã no nê danh hiệu.

"Torres đã có một danh hiệu với Atletico Madrid," chủ tịch câu lạc bộ Enrique Cerezo trả lời trước câu hỏi liệu rằng Torres có thể mang về chức danh hiệu Europa League sắp tới hay không. “Cậu ấy giúp chúng tôi thăng hạng đấy, rất quan trọng”.

Còn HLV Simeone: “Fernando là cầu thủ thành công nhất lịch sử CLB và danh hiệu Europa League chỉ là điểm xuyến thêm cho sự nghiệp huy hoàng”. Một kiểu chống chế, bảo vệ lẫn nhau như các thành viên gia đình như thể muốn xóa cái mác “người – không – danh – hiệu”, cũng như giảm tải áp lực cho tiền đạo này. Tuy nhiên, với một cầu thủ đẳng cấp như El Nino, một huyền thoại của Atletico thì danh hiệu Vô địch giải hạng 2 vẫn là không đủ.

Trận chung kết Europa League 2017/18 là cơ hội cuối cùng để Torres có thể tri ân đội bóng cũ và anh đang hy vọng có 1 cái kết đẹp cho cả 2

Fernando Torres đã quyết định rời Atletico Madrid vào cuối mùa giải này, một đoạn kết chắc chắn sẽ làm buồn lòng người hâm mộ - những người muốn Torres kết thúc sự nghiệp ở CLB quê nhà. Và trận chung kết rạng sáng mai là cơ hội không thể tốt hơn để anh cùng CLB giành danh hiệu Europa League tri ân CĐV nhà.

“Giành danh hiệu trên đất mẹ là thứ mà tôi luôn mơ tưởng. Đó sẽ là một kết thúc hoàn hảo. Mỗi lần ra sân, tôi luôn chơi như thể đây là trận đấu cuối cùng của mình vậy” - Torres nói.

Người viết bài này đang chờ mong những giọt nước mắt sẽ rơi trên gò má Fernando Torres, trong trận Chung kết nhiều cảm xúc nhất cuộc đời anh, những giọt nước mắt hạnh phúc… Thêm một câu chuyện đẹp của bóng đá thế giới sắp sửa khép lại.

Bình luận của bạn

Sử dụng tài khoản Facebook của bạn để thêm bình luận cho bài viết. Tên, hình ảnh và thông tin cá nhân khác của bạn công khai trên Facebook sẽ xuất hiện với bình luận của bạn, và có thể được sử dụng trên nền tảng truyền thông của Báo Bóng đá Cuộc sống!