Bóng đá Cuộc sống

Hiệp sỹ bóng đêm đã giã từ vũ khí

John Terry đã là một phần máu thịt của Chelsea trong 22 năm. Trong hơn hai thập kỷ ấy, Terry dành quá nửa thời gian (13 năm) với chiếc băng thủ quân thường trực trên vai. Kỷ nguyên huy hoàng và tất cả những khoảnh khắc kỳ diệu nhất của Chelsea đều gắn liền với cái tên John Terry. Hôm 17/4/2017, Stamford Bridge chính thức nói lời tạm biệt tượng đài sống, biểu tượng bất diệt và chứng nhân lịch sử hào hùng của cuộc chuyển giao quyền lực từ Ken Bates sang Abramovich.

Terry ghét cảm giác bỏ lỡ một trận đấu. Anh chơi bóng như thể mỗi một khoảnh khắc trôi qua là một lần lịch sử bị lấy đi mãi mãi. Anh chơi bóng bằng tất cả sự dữ dội và tập trung mà không hề do dự, ngay cả khi đứng giữa tâm bão dư luận và hứng chịu muôn vàn chỉ trích. Khi Terry bước ra sân, các CĐV trên khán đài hét vang khẩu ngữ như mệnh lệnh soi đường chỉ lối cho CLB: “JT: Đội trưởng, Lãnh đạo và Huyền thoại”.

Là trung vệ xuất sắc bậc nhất lịch sử bóng đá Anh, Terry là hiện thân của mọi phẩm chất mà một hậu vệ cần hội đủ: dũng cảm, quyết đoán và cứng rắn. Bằng một cách nào đó, Terry có lẽ cũng là cầu thủ bị khinh bỉ nhất xứ Sương mù. Cho tới bây giờ, anh vẫn là thủ quân duy nhất của Tam Sư bị tước băng tới hai lần.

Ngay cả những fan trung thành của Chelsea cũng gặp khó khăn trong việc tìm cách hòa hợp với Terry. Sinh ra trong một gia đình thuộc “phường trộm cướp” điển hình, là mẫu cầu thủ có khuôn mặt lấc cấc và thái độ không thể bất cần hơn và chưa kể cả vụ vụng trộm với vợ người bạn thân Wayne Bridge, Terry là khái niệm khó cắt nghĩa trong mắt CĐV Chelsea.

Neil Harvey, chuyên viên tư vấn ánh sáng cho các hội nghị và tiệc cưới, một NHM sở hữu vé cả mùa xem Chelsea trị giá 900 bảng cho biết: “Terry là thủ lĩnh tuyệt vời trên sân. Nhưng nếu anh hỏi tôi có muốn làm bạn với anh ta không, tôi sẽ lắc đầu. Terry không phải mẫu bạn bè lý tưởng”.


NHÂN CÁCH GÂY TRANH CÃI...

Vì sao Terry bị ghét, dù những người ghét anh chưa bao giờ phủ nhận tài năng và tiếng nói của Terry trên sân? Dường như, những đóng góp trong đường pitch của Terry không thể xóa nhòa những ác cảm mà dư luận dành cho anh sau những lùm xùm ngoài cổng SVĐ.

Năm 2011, Terry vướng vào scandal phân biệt chủng tộc mà đám đông khẳng định, anh có hành vi miệt thị người da màu. Cảnh sát và toà án vào cuộc, tạo ra hố sâu ngăn cách không thể khỏa lấp giữa các tầng lớp cầu thủ tại Anh.

Hàng loạt hành vi không đúng mực của Terry về vấn đề chủng tộc được phơi bày. Nó nhấn chìm hình ảnh và danh tiếng của Premier League, của Chelsea và của chính Terry. Án trắng được đưa ra do không có bất kỳ bằng chứng cụ thể nào, nhưng một toà án độc lập được triệu tập đúng một năm sau với cáo buộc “Lời ngụy biện của hắn ta là vô căn cứ, thiếu cơ sở và không khả thi”.

Đấy là khi hành lang pháp lý đã phải “cúi đầu” áp lực của dư luận. Terry phải cắn răng nộp phạt 220.000 bảng và lệnh cấm thi đấu 4 trận. Một trong muôn vàn góc khuất đen tối trong cuộc đời Terry.

Là trung vệ xuất sắc bậc nhất lịch sử bóng đá Anh, Terry là hiện thân của mọi phẩm chất mà một hậu vệ cần hội đủ: dũng cảm, quyết đoán và cứng rắn. Bằng một cách nào đó, Terry có lẽ cũng là cầu thủ bị khinh bỉ nhất xứ Sương mù. Cho tới bây giờ, anh vẫn là thủ quân duy nhất của Tam Sư bị tước băng tới hai lần.

Đã có lúc, Terry phải “nhập kho” vì tham gia vào cuộc ẩu đả ở quán rượu tọa lạc trong khuôn viên sân bay với những hành khách mắc kẹt vì vụ khủng bố ngày 11/09. Đã có lúc, Terry được nhìn thấy trực tiếp đánh lộn trong vụ lộn xộn ở một hộp đêm, nơi một người đã tử vong vì bị đập vỏ thủy tinh vào đầu (sau đó, Terry được tha bổng).

Còn gì nữa không? Terry từng nhận án phạt nguội 60 bảng vì đánh chiếc Bentley vào chỗ đỗ xe dành riêng cho người khuyết tật ở một tiệm pizza. Terry từng say ngất ngưởng ở một quán pub tại Essex tới mức... tiểu tiện thẳng vào cốc bia uống dở và đổ nó ra sàn. Terry không thiếu tiền, nhưng tham lam và tiểu nhân tới mức ăn tiền của một phóng viên của tờ Telegraph để anh này được đi tham quan một vòng sân Stamford Bridge.

Mark Perryman, nhà nghiên cứu văn hóa bóng đá đã viết trong cuốn “Thưởng ngoạn văn hóa Ăng-lê cùng trái bóng”: “Terry là thiên tài bóng đá. Nhưng việc bị đánh bại quá nhiều lần thời trẻ trâu khiến anh ta mang trong mình suy nghĩ của một đứa trẻ với lòng hận thù không đáy.

Tờ Daily Mail từng mô tả Terry trong ba từ “Rượu, đánh nhau và gái”, đồng thời gọi Terry là sự phóng uế ghê tởm vào nền bóng đá Anh. Tờ Observer trong một bài xã luận đã gọi các phán quyết của tòa án bênh vực Terry lời lời dối trá không chấp nhận nổi.


…NHƯNG TERRY LÀ MÁU THỊT CỦA TÂY LONDON

Dù vậy, chúng ta đang nói về Terry trên cương vị của cầu thủ chuyên nghiệp. Khách quan mà nói, anh là tài năng xuất chúng. Những ai biết Terry từ nhỏ đều chung quan điểm, anh đã sống với từng nhịp đập và hơi thở của trái bóng trên những con phố mấp mô ở Barking, Đông London.

Cha Terry là thợ điều khiển máy nâng hạ nguyên liệu vật (chủ yếu là gỗ) và chưa từng đủ tốt để mơ tới việc đá bóng nhà nghề, nhưng đủ tình yêu với trái bóng tròn để tham gia bóng đá nghiệp dư hàng tuần và khuyến khích Terry và anh trai Paul nghĩ về những chân trời xa hơn.

Ông thức dậy lúc 6h sáng, trở về lúc 6h tối để đưa hai cậu con trai đi tập đá bóng và trở về nhà lúc 10h tối để dùng bữa. Bóng đá là nguồn sống duy nhất của Terry, và cũng là tấm vé đưa Terry - một cậu bé thiếu giáo dục trầm trọng - tới chuyến tàu trục vớt cuộc đời.

Lên 10, Terry gia nhập Senrab, một học viện bóng đá trẻ ở khu dân cư Wanstead Flats trên phố Baker. Nơi đây đã chắp cánh cho rất nhiều ngôi sao bóng đá Premier League sau này. Họ là Terry, là Defoe, là Ledley King và là Jlloyd Samuel (sau này gia nhập Aston Villa) - những nhân vật đã góp phần nên chiến thắng của Senrab ở hàng loạt giải trẻ và thu hút sự chú ý của các tuyển trạch viên từ tứ xứ.

Bấy giờ, Terry vẫn chưa phát triển thể chất là bao. Cậu ta vẫn lùn, vẫn béo ú và chơi ở vị trí tiền vệ phòng ngự. Nhưng các HLV có cái nhìn bao quát hơn người thường.

Trizia Fiorellino, chủ tịch hội CĐV Chelsea cho biết: “Terry là điều hiếm thấy trong bóng đá, vì anh ấy là one-man-club, dành trọn một đời cho một đội bóng. 20 hay 30 năm trước, không khó tìm thấy những người như Terry nhưng bây giờ là câu chuyện khác. Anh ấy có thái độ rất rõ ràng về màu áo này. Ra sân, hò hét, chiến đấu và đập mạnh ngực vào chính giữa logo đội. Terry là một phần của nơi đây, là lý tưởng ở Tây London”.

“Trong bóng đá có hai khái niệm: Nhà truyền giáo và tín đồ thánh đường. Terry thuộc dạng thứ nhất. Cậu ta luôn đấu tranh trong từng giây phút, khơi gợi nguồn cảm hứng chiến đấu bằng nguồn năng lượng và năng lực chuyên môn”, tổng thư ký Tony Carroll của Senrab chia sẻ.

Terry dành 4 năm ở Senrab trước khi chấp nhận thử thách ở chương trình đào tạo chuyên nghiệp của các CLB ở giải Ngoại hạng. Anh chọn Chelsea, bỏ học ở tuổi 16 và chính thức nhập học ở Tây London với mức trợ cấp 46 bảng/tuần. Nghĩa là, một nửa phần đời đã qua của Terry chôn chặt ở Chelsea, nơi anh đã chơi 713 trận (năm 2000, Terry tới Nottingham Forest theo dạng cho mượn trong khoảng thời gian ngắn).

Vào thời đại mà các giao dịch diễn ra hàng ngày, với lòng trung thành được định nghĩa bằng mức lương cao nhất có thể hưởng, Terry nhận được sự tôn trọng của CĐV Chelsea vì anh đã cam kết gắn bó cả sự nghiệp tại đây. Với nhiều người, dưới lăng kính chuyên môn, Chelsea là John Terry.

Trizia Fiorellino, chủ tịch hội CĐV Chelsea cho biết: “Terry là điều hiếm thấy trong bóng đá, vì anh ấy là one-man-club, dành trọn một đời cho một đội bóng. 20 hay 30 năm trước, không khó tìm thấy những người như Terry nhưng bây giờ là câu chuyện khác. Anh ấy có thái độ rất rõ ràng về màu áo này. Ra sân, hò hét, chiến đấu và đập mạnh ngực vào chính giữa logo đội. Terry là một phần của nơi đây, là lý tưởng ở Tây London”.

Graham Stewart, cựu thành viên của đội trẻ Chelsea khẳng định Terry sẵn sàng nhảy vào chảo nước sôi sùng sục để được chơi Chelsea.

Terry đá quyết liệt và sẵn sàng đá chết bỏ, bất chấp những tiếng la ó trên khán đài. Terry mạo hiểm cả những vết đau mãn tính, dùng thuốc giảm đau, mọi biện pháp y tế được can thiệp và sống chung với cái lưng đau cùng mắt cá nhân nát bươm để đảm bảo: Tuần nào, anh cũng có thể ra sân.

Theo một cách được lý giải bằng mật mã văn hóa, câu chuyện hình ảnh của Terry có mối quan hệ mật thiết với bản chất Chelsea. Đối với nhiều CĐV bóng đá Anh, Chelsea đáng ghét và kiêu ngạo, sống vì lợi ích của bản thân và hài lòng với suy nghĩ cá nhân mà không quan tâm tới những vấn đề khác. Năm 2003, Roman Abramovich, nhà tài phiệt người Nga tới Cobham và tiếp tục giải quyết các mâu thuẫn bằng phong cách của một vị tỷ phú chính trị: Cái gì không thể xử lý bằng tiền, thì sẽ được xử lý bằng rất nhiều tiền.

Terry, trong khi đó, đã có những bước tiến vượt bậc cả về mặt hình thể và tầm vóc theo nghĩa bóng. Chiều cao lên 1m87, và khối mỡ ở bụng và mông chuyển hóa thành cơ bắp. Từ tiền vệ, Terry về đá trung vệ. Năm 17 tuổi, anh đã là sự lựa chọn dự phòng cho Marcel Desailly và Frank Leboeuf và sau này thành truyền nhân của hai huyền thoại này.

Ray Wilkins, HLV lâu năm ở Chelsea (rời đi năm 2010 sang PSG làm trợ lý) chia sẻ Terry là miếng bọt biển hút mọi thông tin chung quanh. Desailly trong cuộc điện thoại trao đổi với phóng viên New York Times nhớ lại những ngày đã qua: “Terry ban đầu là cậu bé học việc, nhưng sớm cho thấy tố chất thủ lĩnh. Cậu ta hỏi về chiến thuật, về kỹ năng chọn vị trí. Cậu ta còn quan tâm tới đội ngũ chuyên gia hậu cần, bác sỹ vật lý trị liệu và tâm lý rồi sau đó đi chia sẻ lại cho người khác. Ở tuổi 18, quả là phi thường khi sở hữu quyết tâm như thế”.

Năm 2006, Terry từng nói trong một cuộc đối thoại “Tôi đã trở thành con người khác”. “Thông thường, tôi luôn cảm thấy khó khăn khi nói hai chữ Xin Chào với các anh đội một nhưng một khi bước ra sân, tôi quên hết và hò hét như thể mình là sếp của họ vậy. Miễn sao đội nhà thắng”.

20 tuổi, Terry nhận giải “Cầu thủ hay nhất năm” do CĐV Chelsea bình chọn.


ĐỘI TRƯỞNG VĨ ĐẠI Ở STAMFORD BRIDGE

Khi Desailly ngồi ngoài bởi chấn thương, Terry nhận lại băng đội trưởng. “Terry thu hút người khác bằng phong thái tự nhiên của anh ta. Bạn muốn người khác mặc giống bạn nhưng không thể dùng lời nói đơn thuần để ép người ta. Phải là thần thái, là bản năng thiên bẩm”.

Terry chính thức cầm băng thủ quân khi Avram Grant nắm quyền hồi 2007. CLB lúc đấy là tập hợp của những ngôi sao lớn nhất và cái Tôi lớn nhất. Chelsea ngày đó có đội trưởng tuyển Đức, đội trưởng tuyển Anh và đội trưởng tuyển Bờ Biển Ngà. Đó là một tập đoàn đa quốc gia.

“Có rất nhiều cá tính mạnh. Không dễ gì để trở thành lãnh đạo của các nhà lãnh đạo, nhưng Terry đã làm công việc khó nhằn ấy quá hoàn hảo”, HLV người Israel chia sẻ.

Nhiều ý kiến cho rằng Terry đã duy trì sức ảnh hưởng trong phòng thay đồ bằng cách liên tục đẩy giới hạn của tính khí qua từng mùa giải. Quyết liệt và sẵn sàng đá chết bỏ, bất chấp những tiếng la ó trên khán đài. Terry mạo hiểm cả những vết đau mãn tính, dùng thuốc giảm đau, mọi biện pháp y tế được can thiệp và sống chung với cái lưng đau cùng mắt cá nhân nát bươm để đảm bảo: Tuần nào, anh cũng có thể ra sân.

Trận chung kết Cúp Liên đoàn 2007 với Arsenal là tình huống điển hình của “tinh thần Terry”. Trong một tình huống bóng bổng, Terry lao vào đám đông ở tốc độ cao và xoài người xuống sát mặt đất đón trái bóng cố ghi bàn. Vào lúc đầu Terry sắp chạm trái bóng, cái chân của Abou Diaby lại thò ra. Cú va chạm cực mạnh, làm nghẽn đường hô hấp của Terry khi anh đã cắn lưỡi của mình.

Lực lượng cứu hộ đã cố định Terry trên cáng và chuẩn bị đưa anh đi cấp cứu. Nhưng kỳ diệu thay, Terry đã tự khỏi và anh tiếp tục đưa ra quyết định liều lĩnh: Mặc tính mạng, quay về sân và giúp Chelsea thắng 2-1.

“Thông thường, tôi luôn cảm thấy khó khăn khi nói hai chữ Xin Chào với các anh đội một nhưng một khi bước ra sân, tôi quên hết và hò hét như thể mình là sếp của họ vậy. Miễn sao đội nhà thắng”, John Terry.

Lần đầu Terry khoác áo tuyển Anh là vào năm 2003 dưới sự chỉ đạo của Sven-Goran Eriksson. Không tốn nhiều thời gian để Terry chen chân vào đội hình chính. Bởi sau Terry Butcher (trung vệ từng thi đấu với cái đầu bị rách sâu và kết thúc trận đấu trong tấm áo nhuốm máu năm 1989), nước Anh mới tìm thấy một hình mẫu trung vệ lý tưởng: Dũng cảm, kiên cường giống loài chó Bull.

Nhà văn hóa Perryman đúc kết: “Terry là thần tượng bóng đá người Anh chờ đợi. Ai cũng muốn ngồi cạnh anh ấy trước giờ lâm trận”.

Năm 2006, Terry được bầu làm đội trưởng quốc gia. Dù cho tập thể ấy không thể tái hiện những ký ức huy hoàng của thế hệ 1996, nhưng Terry rõ ràng là một đầu lĩnh đầy uy tín. Trong khi đó, kỷ lục của anh với Chelsea ngày càng nổi tiếng. Premier League, FA Cup, League Cup, Champions League và Europa League, Chelsea đã đi qua những cột mốc ấy mà không thể thiếu Terry, dù là trên bình diện nào.

Trên sân, Terry có thể thiếu tốc độ, nhưng tất cả những khiếm khuyết và thiếu hụt theo thời gian đều được bù đắp bằng phẩm chất thiên tài. Anh có trí khôn, kỹ năng phán đoán và sự hiếu chiến ăn sâu vào trong máu. John Hollins, cựu HLV của Chelsea ở thập niên 1990 bày tỏ quan điểm: “Sức mạnh của Terry là quyết tâm của Terry. Anh ta sẽ dùng đầu, chân, tay, bất kỳ bộ phận nào trên cơ thể để đưa trái bóng ra xa khung thành đội nhà và tiến gần cầu môn bên kia sân”.

Terry sở hữu năng khiếu đọc trận đấu đặc biệt. Anh luôn biết trước trái bóng sẽ rơi vào đâu và bắt đầu di chuyển một cách hung hăng đón bóng, kết hợp bằng màn hù dọa đầy ám ảnh được biểu thị trên nét mặt và những cú tắc bóng kinh hoàng. Sẽ chẳng vui vẻ gì nếu một tiền đạo cố gắng ghi bàn theo cách anh ta mong muốn với Terry theo sát.

“Anh ta sẽ hủy hoại tinh thần, làm bạn nhụt chí”, Hollins nói.


NHỮNG MẢNH VỠ CUỘC ĐỜI

Terry không phải cầu thủ Anh duy nhất được gán mắc “làm tài nhiều tật”. Trong một môi trường dễ dãi về mặt tài chính và dung túng cho lối sống trác táng của người nổi tiếng, Terry chỉ là một trong vô vàn ngôi sao bóng đá ở dải đất xứ Sương mù mắc vào những tai tiếng ngoài sân cỏ.

Nhưng có lẽ, Terry và máu côn đồ của một đứa trẻ thiếu giáo dục đến nơi đến chốn đã báo hại anh. Terry luôn có xu hướng làm mọi chuyện xấu đi, mà những vấn đề tiêu cực như thế theo tỷ lệ thuận với thành công sân cỏ của Terry ngày một nhiều lên.

Tờ News of the World báo cáo Terry và hai đồng đội đã nhạo báng khách du lịch Mỹ sau vụ 11/09. Chỉ vài tháng sau, Terry lại tham gia cuộc ẩu đả ở hộp đêm “Knightsbridge”, nơi anh đã hầu tòa với những giọt nước mắt ngắn dài sám hối.

Khi bị phanh phui vụng trộm với vợ của người đồng đội Wayne Bridge, Terry từ chối từ bỏ màu áo Tam Sư (dù Bridge đã chủ động rút lui) và chấp nhận bị tước băng đội trưởng và chờ đợi 12 tháng để được phục chức. Anh chọn cách đạp lên dư luận mà sống, và tìm mọi cách để giữ vị trị của mình một khi vị trí đó đã dành cho anh.

Terry cũng có những lời lẽ miệt thị với Antoine Ferdinand trong trận đấu giữa QPR và Chelsea khi bị CĐV của QPR chửi rủa sau những scandal tình ái và lịch sử tình trường không mấy gì làm tự hào của mẹ đẻ Terry.

Terry có thể không bao giờ được thừa nhận ở đại lộ danh vọng, nhưng hình ảnh chàng hiệp sỹ lao vút từ bóng đêm về miền ánh sáng sẽ hằn sâu trong ký ức những ai yêu màu áo xanh ở Tây London.

Phải gọi sự kiện đó là một “vụ án” như những gì Gordon Taylor, GĐĐH hiệp hội cầu thủ chuyên nghiệp PFA đã phát biểu. FA và Chelsea đã thực hiện cuộc vận động hành lang diện rộng lấy chữ ký để xóa tội cho Terry, nhưng ngoại trừ Ashley Cole ký vào biên bản xác nhận Terry vô tội, đồng loạt các ngôi sao Premier League từ chối.

Rio Ferdinand, anh ruột của “nạn nhân” dọa cạch mặt và không bao giờ lên tuyển nếu Terry chối tội. Họ là cặp bài trùng ở Tam Sư, và hành động thiếu suy nghĩ (dù cho Terry bị xúc phạm) đã tạo ra cơn phẫn nộ trên diện rộng ở làng bóng Anh.

Ngày 29/09 năm ấy, tức hai ngày sau khi Terry bị cáo buộc phân biệt chủng tộc, lực lượng an ninh Emirates đã phải hạn chế khu khán đài của CĐV Chelsea vì sợ bạo lực leo thang khi lòng hận thù với Terry đã lên tới đỉnh điểm. Xã hội bóng đá Anh bị chia rẽ sâu sắc. Chỉ vì Terry.

Sự nghiệp của Terry có lẽ đã trọn vẹn hơn rất nhiều nếu không vì lối sống có phần buông thả của anh. Không dễ gì với các CĐV trung lập để gọi sự nghiệp của Terry bằng hai chữ “Huy hoàng”, nhưng với những người yêu mến Chelsea từ trái tim, Terry mãi mãi là thần tượng cuộc đời.

Bởi họ biết rằng, Terry không bao giờ để cảm xúc chi phối nhiệm vụ quan trọng nhất của một cầu thủ khi bước ra sân: Chiến đấu vì thành tích. Khi Terry rời đi vào cuối tháng 4/2017, đó là ngày một phần máu thịt của The Blues mãi mãi nằm lại với đất mẹ.

Terry có thể không bao giờ được thừa nhận ở đại lộ danh vọng, nhưng hình ảnh chàng hiệp sỹ lao vút từ bóng đêm về miền ánh sáng sẽ hằn sâu trong ký ức những ai yêu màu áo xanh ở Tây London.


Bình luận của bạn

Sử dụng tài khoản Facebook của bạn để thêm bình luận cho bài viết. Tên, hình ảnh và thông tin cá nhân khác của bạn công khai trên Facebook sẽ xuất hiện với bình luận của bạn, và có thể được sử dụng trên nền tảng truyền thông của Báo Bóng đá Cuộc sống!