Bóng đá Cuộc sống

Sự nghiệp bi thảm của “Pele Nga” Streltsov

Đối với giới hâm mộ bóng đá Nga, có 2 ngày rất đặc biệt, liền kề nhau, trong tháng 7 này. Một là ngày sinh của Eduard Streltsov, 21/7. Một là… ngày giỗ, cũng của Streltsov, 22/7. Người ta nói rằng Streltsov sinh ra là để trở thành cầu thủ vĩ đại nhất trong lịch sử bóng đá Nga, nhưng ông lại qua đời ở tuổi 53 cũng vì sự vĩ đại của mình. Vì sao tên tuổi của một cầu thủ vĩ đại như Streltsov lại ít được biết đến? Đấy là vì một nghi án kỳ lạ, đã kéo dài hơn nửa thế kỷ.


THIÊN ĐƯỜNG VÀ ĐỊA NGỤC

Cả một thiên đường vinh quang đang mở ra trước mắt Eduard Streltsov, khi ông đặt chân đến nhà của một sĩ quan quân đội có tên là Eduard Karakhanov vào ngày 25/5/1958.

Khi ấy, Streltsov đã được công nhận là một trong những cầu thủ hay nhất thế giới, khi chưa tròn 21 tuổi. Sau cái ngày định mệnh ấy, Streltsov gần như rơi vào địa ngục. Thay cho bục vinh quang tại World Cup 1958 như sự chờ đợi, chỗ của Streltsov vài tuần sau đó lại là trại cải tạo. Thay cho những tràng hoan hô vang dội trên các khán đài là những lời thì thầm về những kế hoạch thủ tiêu người hùng. Và thay cho sự ca ngợi trên mặt báo là những lời tố cáo nặng nề, có hệ thống, về một kẻ sa đọa.

Thật ra, “Pele Nga” chỉ là biệt danh sau này của Streltsov. Suy luận một cách logic, khái niệm “Pele Nga” có thể đã không tồn tại, mà thay vào đó là biệt danh “Streltsov Brazil” để nói về sự xuất sắc của Pele.

Ai xem bóng đá cũng biết, ranh giới giữa vinh quang và thất bại đôi khi chỉ là một chút may rủi, đầy ngẫu nhiên. Chẳng ai biết đến Pele khi Streltsov vang danh trước thềm World Cup 1958.

Ở thời điểm ấy, lịch thi đấu World Cup 1958 đã được công bố từ lâu, và Liên Xô được các công ty cá cược xếp vào “kèo trên” trong trận gặp Brazil ở vòng bảng. Trên thực tế, Liên Xô và Brazil đều hòa Anh tại World Cup 1958. Và đấy là một Liên Xô đã không còn “cầu thủ hay nhất lịch sử” Streltsov nữa.

Eduard Streltsov từng được coi là cầu thủ xuất sắc nhất Liên Xô từ trước đến nay và sự nghiệp của ông lẽ ra đã có thể huy hoàng hơn cả Pele.

Hai năm trước đó, Liên Xô vô địch bóng đá tại đấu trường Olympic 1956, mở ra một “lộ trình dự kiến” tương tự Uruguay tại Olympic 1928 và World Cup 1930. Còn 2 năm sau đó, Liên Xô đoạt chức vô địch EURO 1960, khi giải vô địch bóng đá châu Âu được tổ chức lần đầu tiên. Lịch sử bóng đá sẽ như thế nào nếu như Streltsov không bị tước đi cơ hội tỏa sáng tại World Cup 1958 và giúp Liên Xô thắng Brazil?

Cũng trên thực tế, Brazil trở thành một trong hai đội đầu tiên trong lịch sử World Cup (cùng với Anh) liên quan đến một trận hòa 0-0. Quá thất vọng vì lần đầu tiên không ghi được bàn thắng sau 28 năm tham dự World Cup, Brazil cải tổ đội hình sau trận gặp Anh. Pele và Garrincha xuất hiện lần đầu tiên trên sân cỏ World Cup. Brazil thắng Liên Xô 2-0, và thẳng tiến đến ngôi vô địch, cũng là chức vô địch World Cup đầu tiên của Brazil.

Trận đấu đỉnh cao đầu tiên trong sự nghiệp bóng đá của Streltsov diễn ra vào tháng 4/1954, dưới màu áo Torpedo Moscow. Ngay lập tức, cậu bé 16 tuổi đi vào lịch sử với tư cách cầu thủ trẻ nhất ghi bàn ở giải VĐQG Liên Xô. Kỷ lục này đứng mãi cho đến khi Liên Xô tan rã.

Chỉ 1 năm sau, Streltsov đã là vua phá lưới tại giải vô địch Liên Xô, gây nên một cuộc tranh cãi: Liên Xô có nên gọi một cầu thủ quá trẻ như thế vào ĐTQG? Rút cuộc, phe ủng hộ Streltsov chiến thắng. Và Streltsov lập tức thiết lập một kỷ lục khác, cũng không ai phá được. Đấy là cầu thủ trẻ nhất từng lập hat-trick cho đội tuyển Liên Xô ngay lần đầu tiên khoác áo ĐTQG.

“Cậu bé” ghi liền 3 bàn trong trận Liên Xô thắng Thụy Điển 6-0, ngay tại Stockholm. Ba năm sau, khi không còn Streltsov trong đội hình, Thụy Điển thắng Liên Xô 2-0 ở vòng tứ kết, rồi vào đến chung kết World Cup 1958 để tranh hùng với Brazil.

Ở thời điểm Streltsov vừa xuất hiện trong bóng đá đỉnh cao thì France Football lần đầu tiên trao giải “Quả bóng vàng châu Âu”. Huyền thoại bóng đá Anh Stanley Matthews đoạt giải, chủ yếu vì ông quá xuất sắc trong suốt một thời gian dài trước khi có giải thưởng này.

Nhưng khi ấy, Streltsov đã lập tức có tên trong “top 20”. Chỉ 1 năm sau, Streltsov nhanh chóng vươn lên vị trí số 7, bỏ xa các cầu thủ mà sau này đều trở thành huyền thoại như Lev Yashin, Jozsef Bozsik, Francisco Gento, Sandor Kocsis.

Ngoài tài ghi bàn và khả năng thiên phú là có thể chỉ… đứng chống nạnh suốt 89 phút mà vẫn ghi bàn quyết định ở phút 90, Streltsov còn có lối đá đẹp mắt, nổi tiếng với tuyệt chiêu “chuyền kiểu Streltsov”. Ông đánh gót một cách điệu nghệ và chuyền về phía sau chính xác hơn khối cầu thủ khác chuyền về phía trước!

Với Streltsov trong đội hình, Liên Xô từng giành huy chương vàng Olympic 1956 và được coi là ứng viên số 1 cho chức vô địch World Cup 1958.

Đến năm 1958, khi Streltsov thật sự rực sáng và chuẩn bị chinh phục cả World Cup lẫn giải thưởng “Quả bóng vàng” thì tai ương ập xuống, trong cái ngày 25/5 định mệnh, và tại căn nhà định mệnh của sĩ quan Eduard Karakhanov, như đã nêu trên.

Hôm ấy, đội tuyển Liên Xô đang chuẩn bị cho VCK World Cup tại nơi tập huấn ở Tarasovka, gần Moscow. Vào buổi tối, Streltsov cùng 2 đồng đội Boris Tatushin và Mikhail Ogonkov đến nhà Karakhanov dự tiệc. Trên đường đi, họ được giới thiệu với 2 phụ nữ tên là Marina Lebedeva (22 tuổi) và Tamara Timkina.

Hầu hết những nhân chứng sau này đều quả quyết: Lebedeva tìm mọi cách để quyến rũ ngôi sao trẻ Streltsov. Không có chứng cứ cụ thể, nhưng câu chuyện được hiểu là họ đã ngủ với nhau.

Ngay sáng hôm sau, Lebedeva gửi đơn kiện đến phòng công tố Moscow. Nội dung: “Vào ngày 25/5/1958, tại một căn nhà gần trường làng Pravda, tôi đã bị một người tên là Eduard Streltsov cưỡng hiếp. Tôi yêu cầu thực thi công lý đối với nhân vật này”. Timkina cũng gửi một đơn tố cáo tương tự đối với Ogonkov.

Lạ ở chỗ: sau khi cùng đi dự tiệc tại nhà của viên sĩ quan Karakhanov thì chỉ có Ogonkov và Tatushin trở lại nơi tập huấn vào sáng hôm sau, còn Streltsov biệt tích. Cầu thủ Nikita Simonian kể lại: “Chúng tôi chỉ nghe loáng thoáng là đã xảy ra chuyện gì đấy. Nhưng người kể lại thông tin cũng chỉ biết lờ mờ. Tóm lại là hình như Streltsov đã bị bắt giam trong buổi tối 25/5”.

Báo chí nhanh chóng đưa tin: ngôi sao bóng đá Eduard Streltsov bị bắt vì tội cưỡng hiếp. Không lâu sau đó, Ogonkov và Tatushin cũng bị bắt giam, nhưng họ nhanh chóng được thả. Tatushin không có tội gì. Timkina thì nhanh chóng rút lại đơn kiện Ogonkov.

Từ những lời kể mập mờ của Tatushin và Ogonkov, 100.000 công nhân của nhà máy ZIL lên kế hoạch tuần hành, hoặc làm một điều gì đấy tương tự, để phản đối việc bắt giam Streltsov (ZIL là nhà máy sản xuất xe hơi chủ quản của CLB Torpedo Moscow, nơi Streltsov thi đấu).

Vụ việc nhanh chóng “chìm xuồng” khi các báo đồng loạt đưa tin “Streltsov đã nhận tội”. Sau này mới lộ rõ sự thật: người ta đã giàn xếp để nếu Streltsov nhận tội thì sẽ được dự World Cup 1958 rồi mới ra tòa khi trở về. Streltsov ký vào biên bản nhận tội. Ngay lập tức, ông bị treo giò vĩnh viễn. Và phiên tòa nhanh chóng xuất hiện với hình phạt 12 năm tù.


GIỠN MẶT VỚI CON GÁI BỘ TRƯỞNG

“Tôi không bao giờ cưới con khỉ ấy”. “Tôi thà bị treo cổ còn hơn cưới một đứa con gái như vậy”. Nhiều người đã nghe Streltsov nói những câu như vậy trong lúc trà dư tửu hậu. Còn khi phải “phát biểu” nghiêm túc, Streltsov cũng đành trả lời: “Tôi đã có hôn thê. Tôi không thể cưới cô ta”.

Coi như Streltsov đã bị “kết án” bởi những câu nói như vậy. Vì “cô ấy” trong câu chuyện này là Svetlana Furtseva - con gái cưng của bộ trưởng Văn hóa Liên Xô Yekaterina Furtseva.

Như đã nêu ở trên, Eduard Streltsov bị “phản kèo” bởi đề nghị “nhận tội thì sẽ được dự World Cup”. Chẳng những không được dự World Cup 1958, sự nghiệp bóng đá của một ngôi sao rực rỡ đang chuẩn chinh phục làng cầu thế giới còn tan vỡ bởi phiên tòa nhanh chóng được thiết lập sau khi có lời nhận tội.

Đúng dịp sinh nhật thứ 21, Eduard Streltsov bị kết án 12 năm tù và ngay lập tức phải đi cải tạo. Các cầu thủ Ogonkov và Tatushin tuy rút cuộc không hề hấn gì nhưng cũng bị gạch tên khỏi danh sách đội tuyển Liên Xô. Sau này, họ gần như không có dịp xuất hiện trên mặt báo nữa, như thể họ “phải” rơi vào quên lãng để đừng gợi lại bất kỳ thắc mắc gì liên quan đến vụ án Streltsov.

Vì sao viên sĩ quan Karakhanov mời Streltsov đến nhà dự tiệc? Chỉ biết mù mờ: nhân vật này vừa bất ngờ được kết thúc chuyến công tác chẳng ai muốn có ở vùng Viễn Đông, được trở về Moscow sớm hơn hạn định, và ông ta chỉ vừa trở về trước đó vài ngày.

Karakhanov có chút quen biết với Tatushin và muốn nhờ cầu thủ này mời thêm 2 cầu thủ đến dự tiệc “cho vui”. Chấm hết. Karakhanov không hề nói ra bất cứ câu nào liên quan đến sự việc mà trên nguyên tắc thì ông là người tổ chức. Có chăng cũng chỉ là vài câu bình luận, nói lên sự thất vọng của một ngôi sao trác táng.

Thế nhưng sai lầm lớn nhất của Streltsov là ông không biết trời cao đất dày, tự tin đến kiêu ngạo.

Trong khi đó, thủ quân Valentin Ivanov chỉ biết lắc đầu quầy quậy: “Chuyện này quá sức mờ ám. Cho dù tất cả đều là sự thật đi nữa, cũng không thể tin là Streltsov cưỡng hiếp Lebedeva. Bạn cứ hình dung tình huống một cô gái 22 tuổi ban đêm đi đến một căn nhà ở ngoại ô và bị một chàng trai nhỏ hơn mình cưỡng hiếp. Phải hỏi ngược lại: ai cưỡng hiếp ai”.

Ngoài đời, cuộc sống riêng của Streltsov cũng chẳng có gì bí mật. Ông cũng rượu chè, nhiều là đằng khác. Không có gì lạ đối với một ngôi sao trẻ. Cũng vậy, không có gì lạ nếu như Streltsov quen biết nhiều cô gái trẻ. Nhưng nếu một trong những cô gái trẻ mê Streltsov như điếu đổ lại là nàng Svetlana, con gái cưng mới 16 tuổi của bà bộ trưởng văn hóa Yekaterina Furtseva, thì đấy lại là chuyện khác.

Chuyện quá nghiêm trọng. Không chỉ giữ ghế bộ trưởng văn hóa, Furtseva còn được xem là người phụ nữ có quyền lực nhất trong toàn bộ nền chính trị Liên Xô trước đây. Bà có mối quan hệ gần gũi với Nikita Khruschev, người giữ ghế Tổng bí thư Đảng Cộng Sản Liên Xô sau khi Stalin qua đời vào năm 1953. Yekaterina Furtseva là người phụ nữ đầu tiên được bầu vào Bộ Chính Trị Liên Xô (mãi đến khi Liên Xô gần như tan rã, mới có người phụ nữ thứ hai lọt vào Bộ Chính Trị).

Furtseva hẳn đã biết rõ nỗi lòng con gái. Trong một lần gặp Streltsov ở điện Kremlin vào năm 1957, trong lễ mừng công sau Olympic 1956, Furtseva có nói với ngôi sao bóng đá số 1 Liên Xô, rằng không chóng thì chầy cũng sẽ tổ chức hôn lễ cho ông và Svetlana.

Nhưng Streltsov cự tuyệt: “Tôi đã có hôn thê. Tôi không thể cưới cô ta”. Cứ như bấy nhiêu còn chưa đủ làm cho bà bộ trưởng mất mặt, Streltsov lại còn nhiều lần nói với bạn bè: “Tôi không bao giờ cưới con khỉ ấy”, hoặc “Tôi thà bị treo cổ còn hơn phải cưới một đứa con gái như vậy”. Bản án ập xuống Streltsov 1 năm sau đó chính là hình phạt cho việc từ chối ép duyên? Tất nhiên, không ai dám khẳng định đấy là sự thật.

Trong vụ án cưỡng hiếp, còn có chi tiết là “nạn nhân” Lebedeva từng rút lại đơn kiện Streltsov, nhưng sau đó lại đổi ý lần nữa. Vì sao? Tất cả vẫn nằm trong vòng bí mật. Nhà báo Kevin O’Flynn cho biết: “Các chứng cứ để kết tội Streltsov trong phiên tòa mâu thuẫn đến mức kỳ lạ”.

Sau này, khi Streltsov đã qua đời, có người bắt gặp một phụ nữ lớn tuổi quỳ và khóc trước mộ ông sau khi đặt vòng hoa. Báo giới lân la hỏi chuyện thì người phụ nữ vùng chạy. Và trong một thoáng lộ diện, người ta nhận ra: người phụ nữ già kia chính là cô gái Lebedeva đã tố cáo Streltsov cưỡng hiếp năm nào.

Việc từ hôn 1 cách sỗ sàng với con gái của bà bộ trưởng văn hóa Yekaterina Furtseva đã dẫn đến kết cục bi thảm cho tài năng bóng đá lớn nhất Liên Xô lúc bấy giờ.

Muốn biết về bóng đá Liên Xô, cứ phải hỏi chuyện Axel Vartanyan. Đấy là châm ngôn của báo giới châu Âu. Vartanyan trước là một nhà giáo, sau này chuyển sang nghiên cứu bóng đá, và ông còn nghiên cứu nhiều lĩnh vực khác với kiến thức uyên thâm. Vartanyan cho biết: vụ án Streltsov hoàn toàn đen tối.

Không có bất cứ bằng chứng nào nói lên được rằng đấy quả là một vụ cưỡng hiếp, ngoài chi tiết duy nhất là chính Streltsov nhận tội. Mà chuyện Streltsov nhận tội chỉ để được dự World Cup 1958 thì quá rõ ràng. Mặt khác, cũng có khá nhiều chi tiết nói lên rằng những bài viết đả kích Streltsov sau khi kết án là có hệ thống, có chủ đích.

Vartanyan đã nghiên cứu tất cả những bản án đưa người đi cải tạo tại Liên Xô trong giai đoạn 1954-1958. Ông nói: “Loại người phải đi cải tạo như Streltsov thường là những người đối lập về chính trị hoặc các văn nghệ sĩ phản đối chế độ. Streltsov là trường hợp duy nhất thuộc về giới thể thao”.

Có rất nhiều người đi cải tạo với tội danh nặng nề hơn Streltsov, nhưng báo chí chỉ đưa tin vắn hoặc không nhắc đến. Không ai bị báo chí phê phán nặng nề trong suốt một thời gian dài như Streltsov. Đại khái, đấy không phải là người hùng. Đấy là quỷ sứ. Đấy là hiện thân của lối sống tư bản bê tha…

Cũng có lần, HLV đội tuyển Liên Xô Khavriil Kachalin kể với Vartanyan trong một cuộc phỏng vấn: “Tôi tất tả chạy đến các ban ngành liên quan để yêu cầu can thiệp sao cho Streltsov dự World Cup rồi mới xét xử. Ai cũng chỉ tay lên trời, nói rằng đây là “ý bên trên”. Thế là tôi hiểu, mọi chuyện đã kết thúc với Streltsov”.

Trong trại cải tạo, Streltsov vẫn cứ tin rằng đấy chỉ là một trò đùa trong thoáng chốc, và sẽ có người bảo lãnh cho mình trở về trong nay mai. Bạn tù kể: suy nghĩ như thế làm cho Streltsov mất đi bản năng sinh tồn để ít nhất cũng giữ được phần nào sức khỏe trong điều kiện tù tội.

Ngoài chuyện lao động cưỡng bức, Streltsov còn phải thường xuyên hứng lấy những cuộc đánh đập mà tuy không ai hiểu rõ vì sao nhưng thực tế thì ai cũng hiểu. Những người hành hung Streltsov đến từ đâu, vì mục đích gì? Tất cả chẳng bao giờ được giới quản giáo làm rõ. Người ta thậm chí đã thầm thì với nhau về một kết cục bi đát cho Streltsov là chết trong trại cải tạo. Thức ăn của ông có nhiễm độc tố hoặc chất phóng xạ.

Chỉ đến năm cải tạo thứ hai, Streltsov mới thực sự hiểu rõ, rút cuộc điều gì đã xảy ra với mình. Ông viết thư cho mẹ. Cuộc sống trong trại cải tạo của Streltsov cũng dần dần khá hơn, khi ngoài đời, thiên hạ bắt đầu quên đi cái tên Streltsov. Ông chuyển từ trại này sang trại khác, cho đến khi được thả sau 5 năm lao động cải tạo…


XỨNG DANH HUYỀN THOẠI STRELTSOV

Những gì Eduard Streltsov thể hiện trước thềm World Cup 1958 cho thấy ông đáng được xem là một trong những cầu thủ hay nhất thế giới ở thời điểm ấy, hoàn toàn có khả năng tranh “Quả bóng vàng châu Âu” hoặc cùng đồng đội tranh ngôi vô địch World Cup.

Đấy là tài năng lớn nhất mà bóng đá Liên Xô từng sản sinh được, ít ra là nếu không tính thủ môn. Nhưng những gì Streltsov làm được sau khi được trả tự do và chơi bóng trở lại mới thật sự khẳng định giá trị của huyền thoại Streltsov.

Năm 1963, Streltsov được thả. Khi ấy, ông mới 26 tuổi. Tất nhiên, không ai có thể trở lại chơi bóng sau 5 năm lao động cải tạo - và không chỉ phải lao động cải tạo. Ngoài ra, án treo giò vĩnh viễn đối với Streltsov vẫn còn nguyên hiệu lực. Streltsov làm việc trong nhà máy ZIL, tranh thủ thời gian rảnh rỗi để học thành kỹ sư cơ khí, chuyên về động cơ xe hơi.

Và tất nhiên, ông chơi bóng theo hình thức phong trào, khoác áo các đội công nhân của nhà máy ZIL. Khi đội bóng công nhân của Streltsov thi đấu, đặc biệt là trong những chuyến làm khách, khán giả đến xem nườm nượp, nhiều trận còn đông hơn cả trận đấu thuộc giải VĐQG.

Trong một trận đấu như thế vào năm 1964, tại Gorki, đội bóng của ZIL nhận lệnh không được để Streltsov ra sân. Ngay phút đầu tiên, khán giả đã nhận ra điều ấy và họ gần như gây nên một cuộc bạo loạn. Thế là ZIL lại nhận thêm mệnh lệnh: phải đưa Streltsov vào sân. Khi ông xuất hiện trong hiệp 2, toàn bộ khán giả đứng lên vỗ tay nồng nhiệt.

Sau 5 năm bị đi tù vì tội hiếp dâm và 2 năm bị treo giò, Streltsov mới được trở lại với bóng đá, đánh mất đi quãng thời gian sung sức nhất của 1 cầu thủ.

Với Streltsov trong đội hình, đội bóng công nhân của ZIL bách chiến bách thắng, vô địch hầu như mọi giải phong trào mà họ tham gia. Cũng có những lúc Streltsov được đi cùng với đội chuyên nghiệp Torpedo trong những chuyến thi đấu trên sân đối phương ở giải VĐQG. Đấy luôn là dịp để Torpedo chiếm lĩnh tình cảm của giới hâm mộ vốn không phải fan của họ.

Và cũng giống như các giải phong trào, người ta luôn gọi tên Streltsov, muốn ông ra sân. Cuối năm 1964, Leonid Brezhnev lên thay Nikita Khrushchev, giữ ghế Tổng Bí Thư. Gần như lập tức, ông nhận được thư của hàng chục ngàn người hâm mộ bóng đá, xin xóa án treo giò cho Streltsov. Tuy có nhiều người trong Bộ Chính Trị phản đối, nhưng rút cuộc Brezhnev cũng đã chỉ thị xóa án treo giò cho Streltsov.

Thế là ngôi sao bóng đá Liên Xô chính thức trở lại sân cỏ vào năm 1965, ở tuổi 28, sau khi bị tước đi 7 năm sung sức nhất trong đời cầu thủ.

Ngay lập tức, Streltsov ghi 12 bàn trong 26 trận, giúp Torpedo đoạt chức vô địch bóng đá Liên Xô năm 1965. Và các bàn thắng của Streltsov lại cứ xuất hiện đều đặn, cho cả Torpedo lẫn đội tuyển Liên Xô (ông được gọi lại ĐTQG vào năm 1966). Cả 2 danh hiệu “Cầu thủ xuất sắc nhất Liên Xô” của Streltsov (1967, 1968) đều đến trong thời gian ông trở lại sân cỏ sau 5 năm cải tạo và 2 năm bị cấm thi đấu.

Ông ghi 7 bàn trong 17 lần khoác áo ĐTQG trong “phần sau” của sự nghiệp. Cùng với 18 bàn thắng trước đó, Streltsov có 25 bàn thắng cho ĐTQG, đứng thứ 4 trong danh sách các cây làm bàn của đội tuyển Liên Xô. Và đấy chỉ là con số của một cầu thủ đã bị tước đi 7 năm đỉnh cao!

Lịch sử bóng đá quốc tế cũng từng ghi nhận những trường hợp trở lại thành công sau một thời gian dài bị treo giò, hoặc những trường hợp vẫn chơi bóng xuất sắc trước và sau Thế chiến II. Nhưng không ai phải nghỉ thi đấu lâu như Streltsov mà vẫn trở lại một cách thành công.

Vả lại, khác biệt lớn là Streltsov còn bị tàn phá sức lực và chịu những ảnh hưởng lớn lao về tinh thần trong 5 năm cải tạo. Khi trở lại sân cỏ và không còn tốc độ cũng như thể lực sung mãn như xưa, Streltsov lại càng phát huy ưu điểm trong cách chơi đầy kỹ thuật của mình.

Tuy chỉ thi đấu ít ỏi nhưng dấu ấn mà Streltsov để lại vẫn cực kỳ đậm nét và điều đó càng khiến người ta tiếc nuối về 1 thiên tài bóng đá.

Thật ra, Streltsov tiến đến đẳng cấp huyền thoại không chỉ vì chuyện ông vẫn chơi bóng rất hay sau khi trở lại. Thái độ của công chúng đối với Streltsov mới là điều quan trọng, có lẽ là quan trọng nhất để một tài năng bóng đá đi vào lòng người. Tiếc thay, Streltsov sớm qua đời một phần vì vì chính sự hâm mộ của quần chúng.

Do khoác áo Torpedo - CLB của một nhà máy có đến hàng trăm ngàn công nhân, Streltsov thường xuyên bị giới hâm mộ của đội bóng này mời uống. Từ chối thịnh tình của giới hâm mộ là không phải phép. Mặt khác, Streltsov đáng quý ở chỗ ông có thể cự tuyệt đề nghị hôn nhân của một cô gái đầy quyền lực, nhưng lại không bao giờ làm cho những người công nhân thất vọng.

Ông sợ người ta nghĩ mình trọng sang khinh bần. Càng “thấp cổ bé họng”, càng thuộc thành phần tầm thường trong xã hội thì Streltsov lại càng đối xử một cách thân thiện. Mà với thành phần công nhân, cứ phải đàn đúm rượu chè, chứ còn loại hình nào khác để hòa đồng tốt hơn? Thế nên, sức khỏe của Streltsov bị rượu tàn phá không ít.

Streltsov qua đời vào năm 1990, khi mới 53 tuổi, vì bệnh ung thư cuống họng. Rượu hay thuốc lá là nguyên nhân chính? Vợ ông nói thêm một điều: đấy còn là hậu quả của thức ăn đã nhiễm chất phóng xạ mà người ta đưa cho Streltsov trong suốt một thời gian dài ở trại cải tạo.

Sau này, khi Streltsov tham gia vào một trận đấu biểu diễn ở Chernobyl, sau thảm họa hạt nhân năm 1986, thì ông hoàn toàn vượt khỏi ranh giới cuối cùng của sự an toàn. Khi ấy, ai cũng thấy rõ vấn đề chỉ là bao giờ Streltsov qua đời vì bệnh ung thư, chứ không phải ông có nguy cơ qua đời vì căn bệnh tai quái này hay không.

Streltsov ra đi, nhưng huyền thoại về tài năng bóng đá vĩ đại của ông thì tồn tại mãi, dù là chỉ qua hình thức truyền miệng, qua sự góp nhặt thông tin của báo chí bên ngoài, hoặc qua lời kể của những nhân chứng sống ít ỏi.


Bình luận của bạn

Sử dụng tài khoản Facebook của bạn để thêm bình luận cho bài viết. Tên, hình ảnh và thông tin cá nhân khác của bạn công khai trên Facebook sẽ xuất hiện với bình luận của bạn, và có thể được sử dụng trên nền tảng truyền thông của Báo Bóng đá Cuộc sống!