Bóng đá Cuộc sống

'Cái chết trắng' tại World Cup 1994

World Cup 1994 chứng kiến rất nhiều sự kiện bóng đá kinh thiên động địa. Nước Mỹ tổ chức thành công VCK World Cup đầu tiên. ĐT Brazil vô địch thế giới lần thứ tư. Escobar bị bắn chết. Và Maradona bị đánh sập sự nghiệp vì doping. Đó là kỳ World Cup cuối cùng của Cậu bé Vàng. Một cái kết không thể thê thảm hơn.
TIỂU PHI
(theo Thesefootballtimes)

NIỀM HY VỌNG DUY NHẤT Ở WORLD CUP 1994

Kỳ World Cup cuối cùng của Diego Maradona qua góc nhìn của ký giả Stuart Horsfield. Đây là câu chuyện thực sự về World Cup 1994 mà Diego Maradona là một phần trong đó tương đối ngắn. Huyền thoại người Argentina chỉ ra sân 2 lần với tổng cộng 173 phút trên sân ở giải đấu này, giải đấu lớn cuối cùng mà ông góp mặt. Ở bài viết này, ký giả Stuart Horsfield sẽ xưng "Tôi" để dẫn dắt câu chuyện.

Từ năm 1990 đến 1994, bóng đá đã trải qua một cuộc cách mạng lớn ở Anh. Sự ra đời của Premier League vào năm 1992 biến bóng đá trở thành một sản phẩm thương mại. Báo cáo “Taylor Report” đã chỉ ra các thiếu hụt nghiêm trọng dành cho người hâm mộ bóng đá nước này. Nó là tiền đề dẫn đến cuộc đại tu ở các sân vận động, về sự an toàn của đám đông cũng như môi trường bóng đá chung. Những thay đổi đó là bước khởi đầu tạo ra thành công rực rỡ của Premier League ngày nay.

Bóng đá đã phát triển và biến hóa trở thành một hiện tượng toàn cầu. Nhưng cũng trong khoảng thời gian đó, tôi tự rút mình vào góc tối và bịt kín tuổi thơ của mình. Tôi không bao giờ lánh xa bóng đá nhiều như giai đoạn giữa World Cup Italia 1990 và Mỹ 1994. Bóng đá phát triển và bỏ lại tôi ở phía sau. Ở thời điểm đó, bóng đá không còn là điều quan trọng nhất trong cuộc đời tôi.

Nhưng những vấn đề đó không là gì so với những gì đã xảy ra với Maradona sau Italia 1990. Sau khi thất bại ở trận chung kết World Cup tại quê hương thứ 2, Maradona trở lại thi đấu cho Napoli và phải sống chung với các tin đồn thất thiệt. Truyền thông loan tin ông có mối quan hệ mật thiết với băng đảng mafia ở Naples và lao mình vào rượu và ma túy. Cuối cùng, mọi thứ hoàn toàn sụp đổ.

Sự có mặt của Maradona tại 1 kỳ World Cup là thứ hấp dẫn khó có thể chối từ với nhiều người hâm mộ bóng đá.

Sau trận đấu với Bari vào tháng 3/1991, mẫu nước tiểu của huyền thoại người Argentina phản ứng dương tính với cocaine và bị FIFA cấm tham gia các hoạt động liên quan đến bóng đá trong vòng 15 tháng.

Một số nguồn tin cho biết Maradona từng phải chống chọi với cơn vật ma túy từ khi còn khoác áo Barcelona và sau cùng, các tin đồn đã trở thành sự thật trần trụi. Từ “druggie” (người nghiện ma túy) hiện tại không còn phổ biến nhưng vẫn được báo chí Anh nhắc đến thường xuyên bên cạnh Maradona.

Các tin tức về Diego đã nghiền nát tâm hồn tôi: bóng đá thay đổi và tôi chưa sẵn sàng với điều đó. Bây giờ, trong dòng chảy cuộc sống của một người ăn ngủ cùng bóng đá, người đàn ông ám ảnh tôi ở mỗi kỳ World Cup đã bị xóa bỏ. Maradona từng là niềm hy vọng duy nhất của tôi.

Khi đó, tôi khoảng 21 tuổi nhưng vẫn giống như một đứa trẻ, và những thứ hư hỏng bên ngoài sân cỏ về cơ bản không khiến tôi đánh mất hình tượng của ai đó. Với tôi, Maradona là cầu thủ vĩ đại nhất tôi từng thấy và có lẽ mãi sau này cũng vậy.

El Diego rời Italia trở về Argentina sau khi nhận lệnh cấm từ FIFA trong sự cô lập của đám đông. Bóng đá không còn là điều quan trọng nhất trong cuộc sống của ông. Sau khi hoàn thành án phạt, Maradona đã chuyển đến Sevilla tái hợp với vị HLV giúp ông vô địch World Cup, Carlos Bilardo. Tại đây, ông chơi 26 trận trước khi trở lại Argentina khoác áo Newell’s Old Boys vào cuối mùa giải 1992/93.

“THẦN HỘ MỆNH” TRỞ LẠI

Cần nói rõ với mọi người rằng, tôi luôn có cảm giác người đàn ông của tôi sẽ trở lại. Cuối cùng, có một cái gì đó đã giúp bóng đá quốc tế bớt buồn tẻ vào đầu những năm 1990. Paul Gascoigne có khả năng chiếm giữ một vị trí bên cạnh huyền thoại người Argentina trong tình cảm của tôi, cho đến khi anh ta tự gây chấn thương loại mình ra khỏi cuộc chơi suốt 1 năm. Đó cũng là lúc tôi và đám đông có cơ hội chứng kiến Maradona biểu diễn lần cuối trên sân khấu thế giới.

World Cup 1994 tại Mỹ không bao giờ khiến tôi thực sự thích thú và thoải mái theo dõi. Có lẽ vì tôi hơi khó tính và cố chấp khi nghĩ rằng một giải đấu lớn như vậy không thể tổ chức tại một quốc gia dường như không quan tâm gì, chẳng biết đến bóng đá.

Football (bóng đá) phải được gọi là Football. Soccer - trong quan điểm của tôi chỉ là một từ mà người Mỹ phát minh ra nhằm phân biệt với từ Football (bóng bầu dục) mà họ đã có từ trước đó. World Cup vốn là cuộc đấu giữa các đại diện châu Âu và Nam Mỹ. Họ là trung tâm của bóng đá và lẽ ra các vòng chung kết nên được tổ chức ở đó để hướng đến thành công.

Tất nhiên ý kiến của tôi không có nghĩa lý gì với FIFA, và họ đã chọn Mỹ làm nước chủ nhà World Cup 1994. Đây được coi là sự bù đắp của FIFA với nước Mỹ sau khi “lật kèo” với họ vào năm 1986, thời điểm mà cơ quan quyền lực nhất bóng đá thế giới trao quyền tổ chức cho Mexico bất chấp nước Mỹ tốn rất nhiều công sức thuyết phục họ. 2 năm sau, chủ tịch FIFA thừa nhận lý do chính họ chọn Mỹ đăng cai World Cup là lợi nhuận tiềm năng cực lớn mà quốc gia giàu mạnh này mang lại.

Ngay khi có thông tin Maradona có thể trở lại ĐT Argentina, niềm hy vọng của Albiceleste đã lập tức được thắp lên.

ĐTQG Anh không thể giành vé tham dự kỳ World Cup đầu tiên tổ chức bên ngoài châu Âu và châu Nam Mỹ. Thất bại của Tam sư dưới thời HLV Graham Taylor sau này được tô điểm lại một cách ngoạn mục trong bộ phim tài liệu “The Impossible Job” (Công việc bất khả thi). Trong thực tế, không có quốc gia nào thuộc Vương quốc Anh có vé đến Mỹ năm 1994 và họ chỉ còn biết cổ vũ cho CH Ireland.

Trong khi đó, La Albiceleste cũng phải vật lộn vì chiếc vé tham dự vòng chung kết. Trận thua 0-5 trước Colombia ngay tại Buenos Aires khiến họ rơi xuống đáy thất vọng. Maradona phải ngồi trên khán đài theo dõi ĐTQG thi đấu như một khán giải bình thường và bất lực nhìn họ thảm bại.

Coco Basile nhận lời làm HLV trưởng và quyết định gắn bó với đội hình từng đoạt 2 Copa America trước đó cho vòng loại World Cup. Kết quả, người cựu đội trưởng ĐTQG trở thành một khán giả thất vọng trên sân.

Trên quan điểm bóng đá, quyết định của ông đem lại ý nghĩa không nhỏ. Sau Italia 1990, Argentina xây dựng được đội tuyển quốc gia cực mạnh, với các tài năng trẻ như Gabriel Batistuta, Diego Simeone và cầu thủ giàu kinh nghiệm Claudio Caniggia. Ai cũng nghĩ họ sẽ dễ dàng giành vé đến World Cup.

Sau đó, tiếng cầu nguyện vang lên cùng tín hiệu cấp cứu SOS dành cho Argentina. Họ buộc phải cầu cứu Maradona. Các cầu thủ của Basile đã cố gắng hết sức nhưng cũng chỉ giành được suất đá play-off với Australia. Họ cần El Diego để vượt qua thử thách cuối cùng này. Và một lần nữa, giống như thiên thần đáp lại lời cầu nguyện của thường dân, Maradona trở lại để cứu đất nước mình.

Sau khi kiếm được một trận hòa 1-1 tại Australia, Maradona đã dẫn dắt Argentina giành chiến thắng tối thiểu 1-0 tại Buenos Aires nhờ một cú sút đổi hướng. Người Argentina tất nhiên không quan tâm đến điều đó, họ chỉ biết đội tuyển của họ đã giành quyền chơi ở World Cup và “thần hộ mệnh” của họ đã trở lại.

CẦU NGUYỆN TRONG IM LẶNG

Mặc dù Anh không được tham dự, nhưng các đội tuyển lớn khác như Brazil, Đức, Italia, Hà Lan, Tây Ban Nha và Argentina đều có mặt. Những người yêu mến bóng đá sẽ không thể bỏ qua một tháng mùa Hè rực lửa đó, và tôi, từ bỏ niềm đam mê qua truyền hình để trải nghiệm World Cup thực sự.

Trước giải đấu bắt đầu, có 2 điểm bạn cần nhắc đến. Đầu tiên, Maradona quyết định rút lui khỏi đội tuyển vào tháng 2/1994 bởi vì ông cho rằng bản thân phải chịu quá nhiều áp lực và không thể đáp ứng kỳ vọng khổng lồ của người dân Argentina.

Cánh truyền thông đã cắm trại bên ngoài ngôi nhà của Maradona suốt 2 ngày để đòi hỏi một lời giải thích từ ông. Tuy nhiên, Maradona đã dùng hành động thay cho lời nói. Ông rút súng ra và bắn chỉ thiên về phía nhóm phóng viên trước cảnh sát. Cảnh sát xuất hiện và các thủ tục pháp lý được thực hiện.

Áp lực quá lớn khiến Maradona quyết định rút lui khỏi đội tuyển vào tháng 2/1994.

Trong những năm mà Internet chưa phổ biến, mạng xã hội chưa bùng nổ, bạn phải chờ đợi thông tin vào lúc 6 giờ, 9 giờ hoặc 10 giờ hoặc mua những tờ báo đáng tin cậy. Tôi đã làm tất cả những điều đó. Tôi không bỏ lỡ một bản tin nào. Với tôi, mọi thứ như ngừng hết lại. Tôi cầu nguyện trong lặng im rằng mọi thứ sẽ ổn trước tháng 6, rằng Maradona của tôi sẽ xuất hiện ở World Cup một lần nữa.

Các tin đồn xung quanh quyết định của Maradona tiếp tục phát triển với tốc độ chóng mặt. Trong đó có tin FIFA chấp thuận cho tiền đạo này góp mặt ở World Cup 1994 bất chấp việc ông dương tính với ma túy. Họ ngó lơ vì lo ngại giải đấu sẽ mất sức hút khi thiếu vắng một siêu sao lớn.

Vì thế, World Cup 1994 cuối cùng cũng đến với một người từng bị kết án hút ma túy, người từng là cầu thủ xuất sắc nhất thế giới và một anh chàng 21 tuổi đang phải đối diện với sự thay đổi khốc liệt của bóng đá và cảm giác chán chường một giải đấu lớn từng là tất cả của anh khi còn thơ bé.

LỜI CHIA TAY TRÊN ĐỈNH CAO?

Trận đấu đầu tiên của Argentina tại vòng bảng là trước Hy Lạp tại sân vận động Foxboro, nơi có 54 nghìn khán giả đến xem. Mặc dù đến VCK World Cup thông qua vé vớt, Argentina vẫn được coi là một trong những ứng cử viên nặng ký nhất cho chức vô địch. Không giống giải đấu trước đó, Argentina có một đội hình đồng đều, mạnh mẽ và không còn phụ thuộc hoàn toàn vào lão tướng Maradona.

Sự trở lại của Maradona tại World Cup khiến niềm đam mê của tôi với trái bóng và giải đấu này được đánh thức. Tôi bắt đầu cảm thấy hồi hộp, liệu “số 10” có thể tạo ra điều kỳ diệu một lần nữa hay không? Một lời chia tay trên đỉnh cao…? Chỉ có những nghệ sĩ chân chính, những người vượt tầm nghề nghiệp của họ làm được điều đó. Họ có thể mang lại niềm tin và những cảm xúc mà bạn tưởng như mình đã đánh mất.

Argentina hoàn toàn vượt trội một Hy Lạp nghèo nàn. Họ dẫn trước 2-0 ngay trong hiệp 1 nhờ công của Batistuta. Đội tuyển áo Xanh - Trắng trông có vẻ rất ổn cho dù Maradona không còn linh hoạt như trước. Số 10 đứng trên sân giống như một điểm tựa tinh thần cho các đồng đội hơn là một người có thể tự mình làm tất cả như trước. Mặc dù vậy, ông không hoàn toàn đánh mất nhịp trận đấu.

Phút 60 đánh dấu sự trở lại của tượng đài này. Sau 6 đường chuyền một chạm bên ngoài vòng cấm địa của Hy Lạp, bóng tìm đến cái chân trái của Maradona và ông cũng chỉ cần vài chạm đơn giản trước khi tung ra đòn kết liễu. Thủ môn của Hy Lạp thậm chí không kịp phản ứng và chỉ biết đứng nhìn bóng găm thẳng vào góc lưới.

Nhưng với sự mến mộ của hàng triệu người, Maradona đã trở lại và vẫn chứng tỏ phẩm chất thiên tài ngay trận mở màn giúp Argentina thắng Hy Lạp tới 4-0.

Mặc dù bị 4 hậu vệ đối phương bịt kín không gian phía trước, “số 10” vẫn có pha xử lý ma thuật quen thuộc. Những góc quay chậm mới lạ khiến bàn thắng càng đẹp hơn và có cảm giác gì đó rất khó tả khi huyền thoại người Argentina lao đến hét lớn vào ống kính camera.

Tôi khá ngạc nhiên với cách ăn mừng của Maradona. Nó có vẻ quá phấn khích. Với những người Anh - những người vốn không ưa cầu thủ này giống như mẹ tôi, họ tin chắc Maradona đang “sử dụng một hoạt chất gì đó”. Đứa trẻ trong tôi trỗi dậy, tôi cãi lại: “Mẹ không thể nói như thế được”.

Tôi đã bỏ ra 12 năm - hơn một nửa cuộc đời tôi ở thời điểm đó để theo dõi người đàn ông này. OK, ai cũng có ý kiến riêng nhưng tôi nói chuyện trên phương diện cá nhân. Mẹ tôi cũng có thể nói tôi đang chơi thuốc. Trong khi đó, Maradona chứng minh ông tuyệt vời thế nào trên sân cỏ.

Cậu bé Vàng rời sân ở phút 83 trong tràng vỗ tay không ngớt của 5 vạn khán giả trên sân. Argentina cuối cùng giành chiến thắng 4-0 với hat-trick của Batistuta. Vòng loại khó khăn của họ nhanh chóng bị lãng quên, trong khi bản thân tôi lại đắm chìm vào giải đấu nhờ cầu thủ đội trưởng có vóc dáng nhỏ bé kia.

KẾT THÚC ĐAU LÒNG

Đối thủ tiếp theo của Argentina là Nigeria, một đội tuyển đáng gờm với rất nhiều ngôi sao đang chơi ở các CLB lớn ở châu Âu. Nigeria bất ngờ vượt lên dẫn trước chỉ sau 8 phút nhưng đội bóng của HLV Basile nhanh chóng gỡ hòa và dẫn lại nhờ cú đúp của Claudio Caniggia. Trong đó, bàn thắng thứ 2 của họ đến từ một pha đá phạt nhanh của Maradona.

Argentina bảo toàn chiến thắng 2-1, nhưng Maradona phải rời sân với một nhân viên thử doping. Đó rõ ràng không phải hình ảnh quen thuộc trong bóng đá, đặc biệt tại một giải đấu lớn như World Cup, khi một cầu thủ “được” cơ quan chống doping hộ tống rời sân. Tuy nhiên, Maradona vẫn cười tươi như thường lệ và vẫy tay chào đám đông trong khi tay còn lại ôm lấy nhân viên y tế.

Trận đấu kết thúc, chương trình truyền hình cũng kết thúc và tôi không còn nghĩ đến cuộc thử nghiệm doping bất thường đó. Tôi chỉ cảm thấy vui vẻ khi Argentina - lý do duy nhất khiến tôi theo dõi World Cup 1994 - coi như đã có vé vào vòng knock-out. Không ai có thể nghi ngờ điều đó.

4 ngày sau, ngày 29/6 năm 1994, hình mẫu của đức hạnh Sepp Blatter tuyên bố: “Cả 2 mẫu thử nước tiểu đều dương tính. Cầu thủ Diego Maradona của đội tuyển Argentina đã vi phạm các quy tắc kiểm soát doping trong trận đấu giữa Argentina và Nigeria”.

Nhưng ngay ở trận sau đó gặp Nigeria, Maradona phải rời sân với một nhân viên thử doping.

Maradona thử nghiệm dương tính với chất ephedrine. Tôi nhớ lại thông báo về kết quả dương tính với chất cấm của Ben Johnson sau Olympic 1988. Cảm giác giận dữ, nhưng không phải với vận động viên. Tôi không quan tâm đến Johnson. Tôi tức giận vì những gì mình đã chứng kiến, đó là vòng chung kết 100m hay nhất lịch sử và rồi, nó trở thành một trò lừa dối.

Lần này tôi không còn quan tâm đến kết quả hay trận đấu. Tôi cũng không cảm thấy giận dữ. Tôi cảm thấy thất vọng vì người đàn ông mà tôi đã dành toàn bộ thời gian dõi theo từng bước chân trong sự nghiệp của ông ta, một người mà tôi từng tha thứ mọi sai lầm. Maradona vô tình giết chết tình yêu bóng đá không mỏi mệt của tôi một lần nữa.

Trong khoảng khắc đó, tôi từ một người vĩnh viễn lạc quan về bóng đá trở thành một người hoài nghi tất cả. Mọi thứ liên quan đến bóng đá sau đó đều tạo ra các câu hỏi hoặc sự giả định. Tôi không muốn đổ lỗi cho Maradona. Ông ấy mang đến cho tôi rất nhiều kỷ niệm cùng sự phấn khích tuyệt vời.

THẦN TƯỢNG BẤT KHẢ XÂM PHẠM

Người đàn ông đến từ khu ổ chuột ở Buenos Aires bị cấm tham gia bóng đá thêm 15 tháng khác và bị loại ngay lập tức khỏi World Cup 1994. Mất số 10, đội bóng của Basile không thắng được trận nào khác tại giải đấu này. Họ thua Bulgaria 0-2 trong trận cuối cùng của vòng loại trước khi bị loại sau thất bại 2-3 trước Romania ở vòng knock-out đầu tiên.

Cuộc sống của Maradona sau bóng đá là một câu chuyện khác mà tôi không còn quan tâm. Tôi chỉ biết đến Maradona - cầu thủ, người đã khiến tôi say mê từ khi còn là một đứa bé đến khi đã trưởng thành. Tôi mãi mãi biết ơn cuộc đời khi tuổi thơ của tôi trùng với sự nổi lên của một siêu sao quốc tế.

Không bao giờ có một cầu thủ gây tranh cãi tuyệt vời đến vậy, không bao giờ có một cầu thủ được tôn sùng đến thế, và không bao giờ có một cầu thủ thống trị hoàn toàn World Cup như Maradona.

Nhưng dù có dính bao nhiêu lỗi lầm, hình tượng của Maradona vẫn bất diệt trong lòng những người yêu mến ông.

Có lẽ sẽ là thích hợp khi kết thúc câu chuyện này với những lời bình luận về cựu đội trưởng của Argentina. Những lời bình luận cuối cùng ở trận đấu giữa Argentina và Nigeria, những lời cho thấy tại sao tôi lại nhớ mãi về Diego Armando Maradona.

Đó là lời của bình luận viên Clive Tyldesley: “Lại là Maradona, không ai có thể lấy bóng trong chân anh ấy. Anh ấy có thể ghi bàn? Anh ấy xứng đáng có một bàn thắng. Đó là quả phạt đền chứ. Nhìn rất giống vậy. Ai bảo anh ấy đã hết thời nào?”.

Bất chấp bất cứ điều gì Maradona đã làm trong và ngoài sân cỏ, ông vẫn luôn luôn là thần tượng bất khả xâm phạm trong lòng tôi...

Bình luận của bạn

Sử dụng tài khoản Facebook của bạn để thêm bình luận cho bài viết. Tên, hình ảnh và thông tin cá nhân khác của bạn công khai trên Facebook sẽ xuất hiện với bình luận của bạn, và có thể được sử dụng trên nền tảng truyền thông của Báo Bóng đá Cuộc sống!