Bóng đá Cuộc sống

Không gì có thể huỷ hoại một tượng đài

Được xưng tung ngút ngàn tại Barcelona, Napoli, và Sevilla rồi lại bị ruồng bỏ không thương tiếc tại chính những nơi đó. Được coi là Đấng cứu thế của ĐT Argentina nhưng sau đó bị phỉ báng như tội đồ dân tộc. Được các nhà lãnh tụ, thủ lĩnh mafia trọng vọng nhưng lại bị coi là công cụ... Đã rất nhiều lần trong đời, Maradona thăng trầm cực đỉnh song không có gì có thể huỷ hoại tượng đài này.
TIỂU PHI
(theo FT)

HUYỀN THOẠI VĨNH CỬU BẤT CHẤP MỌI SCANDAL

Tối ngày 30/6/1994, chủ tịch LĐBĐ Argentina Julio Grondona đến sân Dallas Cotton Bowl, tận mắt theo dõi ĐTQG tập luyện. Chuông điện thoại reo mang đến tin sét đánh. Mẫu thử doping của Diego Maradona dương tính với chất cấm. Tiền đạo này đã bị BTC World Cup 1994 “bắt test” ngay khi tiếng còi kết thúc trận đấu giữa Argentina và Nigeria vang lên một ngày trước đó. Một lần nữa, cầu thủ vĩ đại nhất thế giới phải đối mặt với sự ô nhục không thể chối cãi, và đau hơn nữa, ông sẽ bị trục xuất ngay lập tức trong lần cuối cùng được tham dự ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh.

Chỉ một tuần trước đó, Maradona được coi là ngôi sao rực rỡ nhất World Cup, với đám đông hâm mộ toàn cầu, kéo dài từ Buenos Aires cho đến Baghdad. Đó là kỳ World Cup thứ 4 của tiền đạo số 10. Tất nhiên, Mexico 1986 vẫn là giải đấu được nhớ đến nhất của Maradona - không phải vì bàn thắng “bàn tay của Chúa” mà vì pha solo ghi bàn đỉnh nhất lịch sử trước người Anh.

Sự nghiệp của Diego gắn liền với các CLB lớn ở Argentina, Italia và Tây Ban Nha. Ông có cơ hội tái xuất ở World Cup 1994 nhờ Sepp Blatter, người tin chắc sự hiện diện của Diego sẽ mang về thành công thương mại lớn chưa từng có cho giải đấu. Maradona không chỉ đảm bảo các khán đài sẽ được lấp đầy mà còn có thể giúp bóng đá được chú ý nhiều hơn tại Mỹ.

Tuy nhiên, xét nghiệm doping cho thấy góc tối của Maradona, một thiên tài bóng đá với hàng loạt khoảnh khắc bất tử trên sân đấu nhưng sống theo bản năng hoang dã và đặc biệt thích cocaine. Các cây viết thể thao buộc phải gạt sang một bên sự ngưỡng mộ tài năng của Maradona để lên án ông như một nỗi ô nhục với môn thể thao Vua.

Bất chấp rất nhiều scandal đáng xấu hổ, Maradona vẫn là 1 huyền thoại vĩnh cửu trong lòng người dân Argentina.

Sự trở lại của Maradona ở World Cup 2010 trong vai trò HLV là một sự ngạc nhiên lớn, với tất cả. Giống như mọi khi, người đàn ông này nhanh chóng trở thành tâm điểm của giới truyền thông và là niềm hy vọng lớn nhất của người hâm mộ Argentina.

Bất chấp những tai tiếng trong sự nghiệp bóng đá, Maradona vẫn là huyền thoại, là tượng đài không thể xô đổ ở Argentina. Ông cũng là người nổi tiếng nhất của đất nước này trên thế giới. Ông đứng ở vị trí mà không ngôi sao nào, từ giới nghệ sĩ cho đến chính trị có thể chạm tới.

Maradona đã “chơi” thuốc phiện từ những năm 1980 khi còn khoác áo Barcelona. Tháng 1/2000, ông đã phải đối mặt với tử thần vì lối sống phóng túng và ăn chơi quá độ. Ông bị béo phì và gặp vấn đề về tim mạch. Maradona đã sụp đổ khi đang trong kỳ nghỉ ở Punta Del Este, Uruguay. Bạn của ông, tổng thống Argentina sau đó - Carlos Menem cho biết ông bị stress nặng. Tuy nhiên, mẫu phân tích máu và nước tiểu của cảnh sát Uruguay cho thấy Maradona đã đột quỵ vì sử dụng cocaine.

Ít ngày sau, Maradona bay đến Havana nhờ cậy một người bạn khác - Chủ tịch nước Cuba, Fidel Castro. Cánh săn ảnh cho thấy hình ảnh kỳ dị của Maradona với một mái tóc nhuộm màu da cam, một hình xăm Che Guevara trên cánh tay nhăn nheo và cơ thể béo ục ịch. Trông huyền thoại này không khác gì một Harpo Marx được bơm phồng lên. Trong những ngày đầu ở Havana, Maradona đã đấm vỡ cửa kính xe hơi của một phóng viên nhưng không có vụ kiện cáo nào diễn ra.

NẠN NHÂN CỦA QUAN CHỨC BÓNG ĐÁ VÀ CHÍNH TRỊ GIA THAM NHŨNG

Là một biểu tượng bóng đá của một quốc gia cuồng bóng đá, Maradona có mối quan hệ với các chính trị gia ở cấp cao nhất. Ngày 20/10/1976, 7 tháng sau khi chính quyền quân sự nắm quyền ở Argentina và 10 ngày trước sinh nhật thứ 16 của mình, Maradona đã trở thành cầu thủ trẻ nhất lịch sử ra mắt giải VĐQG. 2 năm sau, Maradona vẫn bị xem là quá nhỏ bé và ít tuổi để khoác áo Argentina, nhưng chiến thắng tại giải trẻ thế giới ở Tokyo 1979 khiến tất cả phải nhìn ông bằng ánh mắt khác.

Bất chấp binh biến ở Argentina và thất bại của ĐTQG nước này tại Tây Ban Nha 1982, Maradona vẫn được các chính phủ cầm quyền nuông chiều hết mực. Đó cũng là giai đoạn mà tiền đạo này chuyển đến châu Âu thi đấu cho Barcelona và Napoli.

Năm 1986, tổng thống Raul Alfonsin đứng ngay bên cạnh Maradona trên ban công huyền thoại của Casa Rosada, nơi tiền đạo này cầm Cúp Vàng World Cup mà ông đoạt được cùng Argentina ở Mexico.

Sau đó, Maradona trở thành bạn thân của tổng thống Carlos Menem, người đã khiến Argentina sa lầy khủng hoảng với các vụ phá sản gây tranh cãi giống như lối sống tự do của “số 10”. Menem và Maradona cùng xuất thân từ tầng lớp thấp trong xã hội và sự nghiệp đỉnh cao của họ cũng luôn gắn liền với gái đẹp và siêu xe bên cạnh tình yêu bóng đá.

Những tình bạn giữa họ trở nên căng thẳng vào năm 1990 khi Maradona trở lại từ Italia, nơi ông bị cáo buộc nghiện ma túy và có quan hệ với các băng nhóm mafia ở Naples.

Sau khi bị bắt tại nhà riêng ở Buenos Aires vì tội tàng trữ ma túy, Maradona đã đổ lỗi cho chính phủ bỏ rơi ông và ném ông cho những con sói dữ. Đứng trước tòa án, Maradona nói đầy thách thức: “Thưa bà thẩm phán, điều duy nhất mà tôi làm trong cuộc sống của tôi là chơi bóng cho tổ quốc, và tôi có thể thề trước mặt con gái tôi”.

Cuộc đời của Maradona luôn gắn liền với các quan chức bóng đá và các chính trị gia tham nhũng, nổi bật là cựu Tổng thống Argentina Carlos Menem.

Maradona sau đó phải đấu tranh rất nhiều để trở lại với bóng đá quốc tế nhưng ông vẫn là nhân vật nổi tiếng ở quê nhà. Scandal cá nhân của ông dễ tha thứ hơn nhiều so với sự kém cỏi của vị tổng thống khiến Argentina rơi vào cuộc khủng hoảng kinh tế nghiêm trọng chưa từng có trong lịch sử ở những năm 1990.

Năm 2000, năm đầu tiên của một thiên niên kỷ mới, FIFA đã tổ chức cuộc bầu chọn “Cầu thủ xuất sắc nhất lịch sử” trên trang web của họ. Kết quả, số đông người hâm mộ trên toàn thế giới chọn Maradona.

Trong cuốn tự truyện “Yo Soy El Diego” xuất bản cùng năm, Maradona thừa nhận ông nghiện ma túy nhưng cũng tuyên bố ông là nạn nhân trong âm mưu của các quan chức bóng đá và các chính trị gia tham nhũng. “Tôi là tiếng nói của những người không có tiếng nói”, ông viết. “Những người cảm thấy tôi đại diện cho họ bởi vì tôi luôn luôn có một chiếc microphone, trong khi họ không bao giờ có cơ hội có điều đó trong cuộc sống đầy khủng hoảng”.

Một năm sau, năm 2001, Maradona được vinh danh trên toàn cầu trong trận đấu giữa huyền thoại Argentina và huyền thoại thế giới. Trận đấu được coi là lời chia tay chính thức của Maradona và nó thu hút hàng triệu người theo dõi. Khán đài khổng lồ của La Bombonera, sân vận động mà Diego bắt đầu tỏa sáng, cũng được lấp đầy.

Bên ngoài sân vận động, người dân mất hoàn toàn niềm tin vào chính phủ trong cuộc khủng hoảng kinh tế. Người người đổ xô ra ngân hàng rút tiền gửi dẫn đến việc chính phủ ban hành chính sách Corralito, hay cụ thể là lệnh cấm rút tiền gửi tiết kiệm. Các cuộc bạo loạn nổ ra khắp Argentina khi quốc gia này phải chịu khoản nợ xấu nhất trong lịch sử (100 tỷ USD), lạm phát tăng cao và tỉ lệ thất nghiệp gia tăng.

Giữa cuộc khủng hoảng, Maradona vẫn tồn tại như một trong số ít nhân vật mà người dân Argentina đặt trọn vẹn niềm tin. Thậm chí, vào giữa năm 2001, nhiều tin đồn cho rằng huyền thoại bóng đá này sẽ được đưa lên làm Phó Thủ tướng trong khi cựu tổng thống Carlos Menem từ chức và tránh được án tù giam vì tội tham nhũng. Tuy nhiên, ý tưởng trên không trở thành hiện thực vì bản thân Maradona không hứng thú với chính trị.

Năm 2004, Maradona và cô vợ Claudia Villafane ly dị sau những cuộc kiện tụng liên quan đến con riêng của ông tại Italia, Diego Sinagra. Maradona buộc phải rời khỏi ngôi nhà của gia đình ông và chuyển đến sống ở vùng nông thôn Ezeiza, nơi gần với địa điểm đóng quân của ĐT Argentina. Ở đây có tin đồn Maradona được thị trưởng Alejandro Granados hỗ trợ mua nhà mới một cách dễ dàng.

Một năm sau, Maradona trở lại Boca Juniors làm phó chủ tịch thể thao. Chính Maradona là người quyết định chọn Alfio Basile làm HLV mới cho CLB. Ông cũng giữ mối quan hệ gần gũi với các cầu thủ và giúp đội bóng cải thiện phong độ một cách đáng kể. Boca tiếp tục vô địch quốc gia, giành luôn Copa và Recopa Sudamericana. Thành công này giúp Basile có cơ hội dẫn dắt ĐTQG một lần nữa và Maradona tái lập tầm ảnh hưởng với bóng đá Argentina ở cấp độ cao nhất.

VỚI MARADONA, ARGENTINA GIỐNG NHƯ THE BEATLES

Vài tháng sau, hy vọng tìm lại vinh quang ở World Cup 2006 của Argentina bị nước chủ nhà Đức dập tắt ở vòng tứ kết. Tuy vậy, niềm tự hào của họ được khôi phục sau đó 2 năm khi đội bóng đá nam giành được huy chương vàng Olympic Bắc Kinh 2008.

Con đường dẫn đến vinh quang của Argentina đánh dấu 2 sự kiện lớn: tài năng phi thường của Lionel Messi phát lộ và Diego Maradona lần đầu tiên xuất hiện với vai trò bình luận viên truyền hình. Khi Argentina giành huy chương vàng, Maradona đã lao vào phòng thay đồ và ăn mừng cùng các cầu thủ. Ống kính máy quay tất nhiên theo sát ông.

Cơ hội cho Maradona giành vị trí quan trọng hơn đến vào cuối mùa Hè 2008 khi Argentina thất thế ở vòng loại World Cup 2010. Đến tháng 10, Basile bị sa thải sau thất bại 0-1 trước Chile. Đó là thất bại đầu tiên của Argentina trước người hàng xóm sau 35 năm và 4 chiến thắng trong 8 trận trước đó của Basile trở thành vô nghĩa.

Sau trận đấu, một cuộc vận động hành lang mạnh mẽ chưa từng thấy nổ ra với mục đích đưa Maradona lên làm HLV trưởng đội tuyển quốc gia, bất chấp các ý kiến cho rằng tính cách của huyền thoại này không phù hợp với công việc. Thậm chí đã có tác động từ những người đứng đầu đất nước. Chủ tịch LĐBĐ Argentina, Julio ­ Grondona được đồn đoán phải chịu sức ép từ các nhà lãnh đạo 3 nước Mỹ Latinh, Néstor Kirchner của Argentina, Chávez của Venezuela và Evo Morales của Bolivia.

Con rể của Maradona, Kun Agüero là một trong những tài năng trẻ triển vọng nhất Argentina lúc đó cũng đứng lên kêu gọi các đồng đội ủng hộ ông. Chỉ có Juan Román Riquelme là ngoại lệ. Tiền vệ tài hoa này không hài lòng với cách HLV Basile phải ra đi. Tuy nhiên, cả ĐT Argentina vẫn đứng sau lưng Maradona bằng cách đánh bại Scotland, Pháp ở các trận giao hữu và vượt qua Venezuela ở vòng loại.

Khi Maradona lên làm HLV trưởng của Argentina, ông đã giúp đội bóng vượt qua khe cửa hẹp để tới VCK World Cup 2010 với phong cách đầy ngẫu hứng và tiềm ẩn rủi ro như chính tính cách của mình.

“Với Maradona dẫn đầu, đội tuyển Argentina giống như The Beatles”, tay doanh nhân bóng đá Guillermo Tofoni nói ngay sau khi Maradona được bổ nhiệm ngồi ghế nóng vào ngày 28 tháng 10 năm 2008. Công ty của Tofoni - World Eleven - là đơn vị tổ chức các trận giao hữu của Argentina và không có gì bất ngờ khi sự hiện diện của Maradona sẽ khiến các trận đấu này trở nên thu hút hơn.

Tuy nhiên, câu hỏi về khả năng huấn luyện của Maradona cũng nhanh chóng xuất hiện sau các trận đấu đáng thất vọng sau đó, bao gồm cả trận thua nhục nhã 1-6 trên sân Bolivia. 4 thất bại trong vòng 5 trận khiến Argentina đứng trước nguy cơ không đủ điều kiện tham dự World Cup lần đầu tiên sau 40 năm.

Phong độ thảm hại của đội bóng áo Xanh - Trắng là kết quả từ cách làm lập dị của Maradona trên ghế HLV. Trong năm đầu tiên dẫn dắt Argentina, ông đã triệu tập 70 cầu thủ khác nhau và thử nghiệm hàng loạt sơ đồ kỳ lạ. Ngoài ra, Maradona còn thay đổi thời gian tập luyện vì thói quen ngủ dậy muộn của ông.

“Tính cách của Diego là ông ấy không bao giờ biết mình sắp làm gì tiếp theo. Ông ấy hành động theo bản năng. Chính vì thế, ông là thiên tài khi làm cầu thủ nhưng điều đó không đảm bảo giúp ông trở thành một HLV xuất sắc” - Marcelo Open, một luật sư nổi tiếng làm việc cùng nhiều ngôi sao Argentina nhận xét.

Ngày 10/10/2009 tại Buenos Aires, Argentina buộc phải thắng Peru để nuôi hy vọng vượt qua vòng loại. Họ giành chiến thắng 2-1 đáng kinh ngạc bằng bàn thắng ở phút 90+3. Họ như người trở lại từ cõi chết và Maradona chạy ngang sân cỏ ăn mừng đầy cảm xúc.

Ít ngày sau đó, Argentina chính thức có vé đến Nam Phi 2010 khi đánh bại Uruguay với tỉ số tối thiểu 1-0. Như được chứng minh khả năng, Maradona hùng hồn đáp lại những lời chỉ trích trước đó: “Có những người không tin vào đội bóng này và đối xử với tôi không ra gì. Nhưng hôm nay, chúng tôi đã có mặt ở World Cup mà không phải nhờ cậy vào bất cứ ai, bất cứ thứ gì ngoài danh dự và lòng tự tôn”.

KỲ WORLD CUP ĐÁNG GIÁ

Argentina của Maradona đến World Cup 2010 với một trong những đội hình được đánh giá mạnh nhất lịch sử. Niềm hy vọng lớn nhất của họ - Lionel Messi đã tái hiện những hình ảnh tưởng như chỉ có Maradona mới có thể làm được. Ngôi sao của Barcelona được bình chọn là “Cầu thủ xuất sắc nhất” ở tuổi 22, trẻ hơn Maradona 4 tuổi ở World Cup 1986. Giống như Maradona, anh có những pha solo ghi bàn khó tin và thậm chí, có luôn một bàn thắng bằng tay đầy tranh cãi.

Nhưng bất chấp sự nổi lên của Messi, Maradona vẫn là số 1 không thể thay thế ở Argentina. Trong khi Messi gắn liền tuổi trẻ với học viện danh tiếng và tiện nghi ở Tây Ban Nha, Maradona đã cống hiến nó cho Boca Juniors - CLB của tầng lớp lao động ở Buenos Aires.

Cho đến mãi bây giờ, các khu phố gần Boca vẫn bày bán chiếc áo số 10 in tên Maradona. Mọi ngõ ngách ở La Boca, hình ảnh của ông luôn hiện hữu. Trước cửa bảo tàng sân vận động La Bombonera là bức tượng đồng cỡ lớn của huyền thoại này. Bản thân Messi cũng thừa nhận cho dù làm được gì đi nữa, anh cũng không thể so sánh với Maradona cầu thủ.

Ở Argentina, Maradona là một vị thánh sống. Huyền thoại về ông có lẽ đã trở nên hoàn hảo nếu La Albiceleste không thất bại một lần nữa trước người Đức ở vòng tứ kết World Cup. Lần này, họ thậm chí đã phải nhận một thất bại không thể bào chữa với tỉ số 0-4.

Dù chỉ đưa Argentina vào tới tứ kết World Cup 2010 nhưng thời gian làm HLV trưởng La Albiceleste đã giúp Maradona cai nghiện được ma túy và gây dựng lại được hình ảnh tốt đẹp hơn.

Argentina của Maradona khởi đầu World Cup đầy hứng thú với 3 trận toàn thắng ở vòng bảng. Tại Nam Phi 2010, chỉ có 2 đội tuyển làm được điều này. Bên cạnh Argentina là Hà Lan, đội lọt vào đến trận chung kết sau đó. Chiến thắng chóng vánh 3-1 trước Mexico ở vòng knock-out khiến hy vọng đặt vào Maradona và đội bóng của ông tăng mạnh. Mexico nổi tiếng khó chơi nhưng bị Argentina nghiền nát chỉ sau 1 tiếng đồng hồ.

Đáng tiếc, đó cũng là ấn tượng cuối cùng của Argentina dưới bàn tay Maradona. Vòng tứ kết, họ bị thứ bóng đá khoa học của người Đức đè bẹp một cách thảm hại. Giấc mơ vàng với Cậu bé Vàng của người Argentina không tái hiện một lần nữa. Sau thất bại, Maradona thừa nhận ông “có thể ra đi ngay ngày mai”.

LĐBĐ Argentina lập tức có các động thái xoa dịu dư luận khi tuyên bố họ sẵn sàng ký hợp đồng mới có thời hạn 4 năm với Maradona. Thế nhưng chỉ 3 tuần sau khi đội tuyển về nước, Maradona đã phải rời bỏ ghế HLV trưởng theo “thỏa thuận chung”.

Truyền kỳ về Maradona không được viết tiếp, nhưng điều tốt là huyền thoại này cuối cùng cũng rời xa được ma túy và các chất kích thích. Khoảng thời gian 2 năm dẫn dắt ĐTQG mang đến cho ông một vị trí hoàn toàn khác trước đây, một nơi ông vẫn là số một, nhưng cũng là tấm gương cho tất cả nhìn vào.

Không còn Maradona hoang dã và bất chấp. Thay vào đó là một Maradona chỉn chu và điềm tĩnh hơn. Từ những khoảnh khắc ở rất gần tử thần, Maradona tươi vui hơn bao giờ hết với cuộc sống mới xung quanh trái bóng tròn. Sự hồi sinh của một biểu tượng toàn cầu đã diễn ra như thế, và xin chúc ông mọi điều tốt đẹp trong ngày sinh nhật lần thứ 57...

Bình luận của bạn

Sử dụng tài khoản Facebook của bạn để thêm bình luận cho bài viết. Tên, hình ảnh và thông tin cá nhân khác của bạn công khai trên Facebook sẽ xuất hiện với bình luận của bạn, và có thể được sử dụng trên nền tảng truyền thông của Báo Bóng đá Cuộc sống!