Bóng đá Cuộc sống

Alexis Sanchez Thằng nhóc mồ côi mang thiên mệnh anh hùng

Mỗi người trong cuộc đời này đều được ban cho một số phận định sẵn. Và món quà mà thượng đế trao tặng Sanchez là ngọn núi lửa bất tận rực cháy trong lồng ngực và những tia chớp vụt ra từ đôi bàn chân ma thuật. Tuần này là câu chuyện về Alexis Sanchez, ngôi sao của Arsenal.

T

rong phần lớn thời gian, Alexis Sanchez là con tằm tới kỳ lên tổ xây kén. Ngại ngùng và nhút nhát, Sanchez không hề phù hợp với thế giới bóng đá hiện đại được xây dựng xoay quanh ống kính máy quay. Anh ngại tiếp chuyện cánh phóng viên vì ngay cả người Chile bản địa cũng chưa chắc hiểu hết thứ tiếng Tây Ban Nha đặc sệt thổ ngữ của Sanchez.

10 năm trôi qua, Sanchez đã đi quãng đường đủ dài từ Tocopilla tới London, từ những câu chuyện thần tiên trong thời kỳ thai nghén của mẹ Martina tới những phút huy hoàng trên thảm cỏ xanh châu Âu.

SỨ MỆNH TRỞ THÀNH NGƯỜI HÙNG

Cách thủ đô Santiago hàng ngàn dặm về phía Bắc, tại khu lao động nghèo Tocopilla, có một cặp vợ chồng là Esteban và Martina. Cuộc sống của những người lao động chân tay vốn dĩ đã khó khăn, nay lại càng thêm khổ sở khi ông Esteban bị nhiễm trùng tai trầm trọng, khiến chức năng nghe nói bị thoái hóa theo năm tháng.

Dần dần, căn bệnh biến tướng và có dấu hiệu di căn, làm hỏng khả năng sinh hoạt vợ chồng. Bà Martina thời trẻ xinh tựa bông hoa hồng và điều ấy lại càng khiến Esteban thêm đau khổ. Chuyện giường chiếu cơ bản đã trở nên xa xỉ quá đỗi khi Esteban phải nằm tại chỗ. Cho đến ngày Martina thông báo bà mang bầu, câu chuyện cổ tích chính thức bắt đầu.

9 tháng 10 ngày sau, Alexis Sanchez chào đời. Ngày 19/12/1988. Esteban vẫn cứ ngỡ ông đang nằm mơ. Từ ngày mắc bệnh, ông đã mất hoàn toàn niềm tin vào cơ hội được làm cha thêm lần nữa.

Sanchez giống như đặc ân Chúa Trời trao tặng gia đình ông bà Esteban. Vì vào giờ phút đứa trẻ ấy cất tiếng khóc, toàn dân Chile đang kỷ niệm tròn 87 năm ngày đất nước thoát khỏi nạn đói năm 1901 - một thảm họa nhân loại, chỉ được sửa chữa nhờ nỗ lực của anh hùng dân tộc Mavis Chavez.

Sứ mệnh của Sanchez dường như là để trở thành người hùng. Chỉ có điều, người ta cần thời gian kiểm chứng xem cậu bé ấy sẽ ghi danh sử sách trong lĩnh vực nào mà thôi.


Từ xóm nghèo Tocopilla - một mảnh đất nằm bên rìa thế giới - đến ngôi sao chói sáng nhất Arsenal, đội bóng lẫy lừng của London hoa lệ, Alexis Sanchez đã trải qua một hành trình dài, đầy rẫy những cạm bẫy đời người để đứng trên đỉnh cao vinh quang.

NGHÈO VẬT CHẤT, GIÀU NIỀM VUI

Trong những năm tháng đầu tiên góp mặt trên cõi đời này, bầu trời hiện lên trước mắt Sanchez là một màu xanh. Ông Esteban, bằng cách nào đó, được tham gia BHL đội tuyển lặn quốc gia Chile. Nguồn thu nhập ổn định hàng tháng giúp gia đình nhỏ không còn phải lo chạy ăn từng bữa.

Nhưng tử thần rốt cuộc cũng gọi tên Esteban. Căn bệnh quái ác đã cướp đi sinh mạng của Estaban, bỏ lại người vợ và lũ con nheo nhóc. Bà Martina, vốn đã chẳng khỏe mạnh gì sau 4 lần sinh nở, nay phải bươn mặt ra kiếm tiền.

Sau ca làm việc hành chính của nhân viên quét dọn tại trường tiểu học địa phương, Martina tiếp tục di chuyển thêm 50 dặm tới thành phố gần nhất bán cá tươi vừa đánh bắt từ biển. Trước khi giao cá cho khách hàng, bà Martina phải tự tay cạo sạch từng lớp vẩy. Hết giờ làm cũng là lúc cả thành phố chìm vào giấc ngủ say.

Để đủ tiền sinh hoạt, Sanchez đã phải tới nghĩa trang gần đó trông xe. Đôi khi, vài người khách tốt bụng yêu cầu đứa trẻ ấy lau sạch vết bụi bẩn bám vào thân xe và cho nó vài đồng lẻ. Còn không, Sanchez cứ quanh quẩn vật vờ qua ngày đoạn tháng ở bãi tha ma và đảm bảo không kẻ gian nào có thể đánh cắp ô tô.


Trong hình hài của một con người rụt rè, ngại tiếp xúc với thế giới phù bởi thứ tiếng Tây Ban Nha đặc sệt thổ ngữ này là một thiên mệnh anh hùng đã được Chúa Trời trao gửi xuống trần thế. Thiên mệnh đó là những vinh quang ở Copa America cùng ĐT Chile hay những tiếng hô vang rung chuyển sân Emirates.

Cuộc sống tuy nghèo khổ song không tước đi nụ cười thường trực trên khuôn mặt Sanchez, một đứa trẻ mê bóng đá và chỉ thích đá chân trần trên những nền bê tông nóng ran. Sanchez bắt đầu tham gia CLB Aruco năm lên 6 và coi đá bóng như công việc bán thời gian của mình. Anh không mấy khi đi tập vì còn bận làm thêm phụ mẹ nhưng luôn tạo ra sự khác biệt trên sân.

Alberto Toledo, HLV đầu tiên của Sanchez vẫn chưa quên trận bóng trên... sa mạc hè 1996. Nhận bóng trong vòng cấm đội nhà, Sanchez phi một mạch qua tất cả cầu thủ đội bạn, tiến vào khu 16m50 phía bên kia sân trước khi nhận cú song phi mang tính triệt hạ của thủ môn đối phương.

Dưới cái nắng như lửa đốt miền nhiệt đới, Sanchez phủi mông đứng dậy. Cậu không kêu đau dù là một tiếng, chỉ nheo mày tỏ ý không vừa lòng vì hành động xấu chơi của đối phương. Cầm quả bóng trên tay, Sanchez đánh mắt tới chỗ ngồi của Toledo thay lời muốn nói: “Thầy ơi, cho em sút penalty nhé”.

Ở một trận đấu khác với nhóm học sinh lớn hơn 2 tuổi, Sanchez ghi... 8 bàn. Ban phụ trách đào tạo trẻ của LĐBĐ Chile ấn tượng đến mức đặc cách cho Sanchez tham gia các giải đấu trẻ chính thống khi anh mới 7 tuổi. Liền một lúc, Sanchez ẵm 2 chiếc huy chương vàng.

Điểm yếu hiếm hoi mà đám đông cố bới móc để cưỡng chế tầm phủ sóng diện rộng của Sanchez là những hiểu biết bằng... 0 về tư duy chiến thuật. Sanchez thích bóng đá đường phố và đi chân không hơn là xỏ giày vào sân chính thức. Trong những trận buộc phải đeo giày, Sanchez thường nhờ mẹ đi mượn.

Đôi giày bóng đá “ra hồn” đầu tiên Sanchez nhận được là năm 15 tuổi - đôi Reebook, món quà ngài thị trưởng tặng anh. Vẫn cứ là bản tính hoang dã, mộc mạc và tự phát kia, Sanchez đeo nó mỗi dịp... đi chơi cùng chúng bạn, mặc cho những chiếc đinh lổm chổm vô tình độn chiều cao của anh lên.


VIÊN KIM CƯƠNG VÔ GIÁ

Tocopilla, khu thị trấn chỉ có 25.000 dân, đã sản sinh ra biết bao cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp. Con đường chung mà phần lớn lựa chọn là tìm tới những miền đất hứa. Nhưng số nhiều trong số này phải bỏ cuộc giữa chừng vì không thể giữ đôi chân trên mặt đất. Những người như Ascanio Cortes - trung vệ xuất sắc nhất lịch sử bóng đá Chile - là của hiếm.

Toledo cho rằng xuất phát điểm nghèo khó của đại đa số cầu thủ bóng đá ở Tocopilla là tác nhân. Ai nấy cũng nôn nóng và vội vã cả, muốn đốt cháy giai đoạn và kiếm thật nhiều tiền. Song bóng đá chưa bao giờ là môn thể thao của tài năng đơn thuần. Nó đòi hỏi ý chí và nghị lực cao độ. Chưa kể nhiều thứ khác.

Phải rất khó khăn để Sanchez, sau khi đã chứng kiến nhiều bài học thương đau từ những người đi trước, quyết dứt áo ra đi. 13 tuổi, Sanchez sửa soạn hành trang tiến về Rancagua, cách Tocopilla 750 dặm. Tuy nhiên, đó chưa phải cánh cửa bước tới sàn diễn đỉnh cao duy nhất.

Không lâu sau, 75 dặm từ sa mạc Atacama, Cobreloa đặt vấn đề với Sanchez. Đấy là điểm dừng chân đầu tiên trong con đường đỉnh cao Sanchez theo đuổi, chủ yếu vì... gần nhà.

16 tuổi, Sanchez ra mắt đội một trong chiến thắng nổi tiếng 5-4 trước Deportes Temuco. Danilo Diaz, người chắp bút cho cuốn tự truyện đầu tay của Sanchez không giấu nổi niềm cảm xúc bồi hồi khi nhớ lại lần đầu tận mắt xem Sanchez chơi bóng.

“Nelson Acosta - HLV trưởng của Cobreloa - là người cực kỳ khó tính. Ông ta gần như không bao giờ trao cơ hội cho các cầu thủ trẻ, nhưng Sanchez là ngoại lệ. Cậu ấy vào sân từ ghế dự bị, mang tới phép màu. Tôi sớm biết Sanchez sẽ trở thành ngôi sao lớn”, trích đăng lời mở đầu của Diaz cuốn tự truyện “Sanchez: Hành trình của một ngôi sao”.

Nhiều ý kiến cho rằng Sanchez là viên ngọc thô cần mài giũa thêm nữa. Anh ta có thể bứt tốc rồi đột ngột dừng lại, xoay compa và đi bóng tiếp nhưng thiếu nhận thức chiến thuật. Dẫu vậy, lại có người đánh giá để khai thác tận cùng tiềm năng của viên ngọc thô ấy, có lẽ sẽ mất cả... đời người. Ông ta là Claudio Borghi, HLV trưởng đương thời của Colo-Colo, CLB giàu truyền thống bậc nhất Chile.


Alexis Sanchez là một viên kim cương toàn bích, tự toả sáng trong nghịch cảnh tối tăm và càng rạng rỡ, huy hoàng dưới ánh dương quang. Bởi viên kim cương đó đã được gọt dũa bởi sự nghèo khó, ý chí vươn lên và sự khiêm tốn trước bả phù hoa.

Vào thời điểm Borghi liên hệ với Sanchez, chiến lược gia này vừa nhận giải thưởng HLV Nam Mỹ xuất sắc nhất năm. Phong cách huấn luyện của Borghi chịu ảnh hưởng sâu sắc từ huyền thoại Arrigo Sacchi. Không ai là không biết tới cái tên Borghi.

Một lần nữa, Sanchez lại đưa chúng ta tới bất ngờ khác, bằng chính sự ngây thơ thật đáng yêu của mình. Khi Borghi nhấc máy gọi điện cho Sanchez, trong tiềm thức của tiền đạo này không có nổi chút dữ liệu nào về ông. Ậm ừ mất lúc lâu, Sanchez ngơ ngác hỏi: “Ơ, Borghi nào nhỉ? Ông là ai thế? Tôi không biết ai tên là Borghi cả”.

Borghi, trái với dự đoán, không tỏ ra cáu giận. Ông bình tĩnh giới thiệu bản thân như một kẻ đi xin việc và tha thiết muốn có chữ ký của Sanchez. Đó là lúc tất cả phải thừa nhận, Sanchez là bản hợp đồng mang tính bước ngoặt với vận mệnh CLB, cũng như với cuộc đời của chính anh. Như Borghi chia sẻ, ông già Noel đã tặng quà Giáng sinh sớm 6 tháng.

Ngày đầu tiên ở Colo-Colo, Sanchez bị đám đông vây kín khi tới tìm mua bánh bích quy ở cửa hàng.


LẮNG NGHE ĐỂ TRƯỞNG THÀNH

Sanchez có ngày hôm nay là vì anh thuộc số ít cầu thủ Nam Mỹ có tuổi thơ vất vả biết phân định rạch ròi giữa quá khứ và hiện tại. Thay vì đổ lỗi cho quá khứ khó khăn để lý giải cho thói quen ăn chơi trác táng khác, Sanchez không ngừng học hỏi và hoàn thiện bản thân. Bởi hơn ai hết, anh hiểu rõ dừng lại và hưởng thụ cũng là lúc cánh cửa cuộc đời khép lại.

Đôi giày thứ hai Sanchez được tặng là chiếc Nike, món quà từ thủ môn Nelson Tapia, đàn anh tại Cobreloa. Đúng ra mà nói, đôi giày đó không mang lại ích lợi gì vì nó quá khổ.

Nhưng Sanchez không nhìn theo khía cạnh đó. Anh nhìn nhận sự việc khách quan rằng mình còn may mắn chán khi nhận được sự quan tâm từ tiền bối, đặc ân mà không phải cầu thủ trẻ nào cũng có được. “Đôi giày ấy đã luôn là ước mơ của tôi”, Sanchez

Đi tới đâu, Sanchez cũng chủ động học hỏi những người đã đi trước anh cả thập niên kinh nghiệm. Tại Colo-Colo, Sanchez xin ở chung phòng cùng Suazo. Tới River Plater thì là Abreu và Ortega.

Quá nhanh, đó là ưu điểm nhưng cũng là nhược điểm của Sanchez. Anh luôn đi trước người khác vài nhịp nên trong một số tình huống, Sanchez thất vọng ra mắt (một cách rất vô tư như phản ứng tự nhiên) vì đồng đội quá chậm để đuổi theo tình huống phản công anh phát động.

Trận giao hữu giữa Chile và Áo ngày Marco Bielsa cầm quyền, Salas đã ghé vào tai Sanchez: “Nếu cậu tới vòng cấm, đừng chờ đợi và suy nghĩ. Cứ tạt bóng vào trong và việc còn lại là trách nhiệm của các tiền đạo. Chúng tôi bỏ lỡ hoặc không thể đón bóng, chúng tôi sẽ chịu trách nhiệm. Còn cậu không phải dằn vạt, vì rõ ràng cậu đã làm hết khả năng rồi”.

Tại sao Salas có thể duy trì phong độ đỉnh cao trong nhiều năm liền? Là vì tiền đạo này đã luôn ra sân với tư tưởng cầu tiến. Đặc biệt hơn, trong quãng cuối của sự nghiệp, Salas được làm việc dưới sự chỉ dẫn của Marco Bielsa, bậc thầy chiến thuật.

World Cup 2010 là cột mốc nâng Sanchez lên tầm cao mới. Sau quãng thời gian vừa đủ để thẩm thấu những ý tưởng của Bielsa và các đàn anh, Sanchez đã thay đổi tư duy về bóng đá theo chiều hướng cao cấp và tinh tế hơn.

Nếu như trước kia, bóng đá trong con mắt của Sanchez là “chúc đầu xuống, chạy tiến lên và làm xiếc cùng quả bóng” thì từ bấy giờ, bóng đá là khoa học, là sự tính toán chứ không phải trò chơi vô tư của đám con nít ngoài đường phố.

Anh có thể đá phải, có thể chơi trái, khi cần lại lui vào giữa và lúc khó sẽ lên chơi tiền đạo. Từ Udinese tới Barca và giờ là Arsenal, Sanchez chơi không thiếu vai trò nào trên mặt trận tấn công.


Bất chấp bị những người không ưa đàm tiếu rằng "mù chiến thuật", Sanchez luôn để cho bản năng bóng đá soi đường, chỉ lối cho sự nghiệp của mình, luôn luôn lấy đức học hỏi làm kim chỉ nam, Để rồi, ngay cả khi anh quay lưng lại cuộc đời, tên tuổi anh vẫn tung bay trước mọi cặp mắt ngưỡng mộ ở mọi đấu trường ghi dấu chân anh.

RA ĐI LÀ ĐỂ TRỞ VỀ

Theo một cuộc khảo sát của công ty tiếp thị thể thao và giải trí Havas, Sanchez là nhân vật thể thao có ảnh hưởng nhất ở Chile với 66% lượng phiếu bầu chọn. Lịch sử không cần gọi tên Sanchez, vì tự quá khứ, hiện tại và tương lai đã, đang và sẽ khắc tên Sanchez vào tấm bảng vàng thể thao nước nhà.

Sanchez đứng thứ ba trong danh sách những cầu thủ khoác áo ĐTQG nhiều nhất, là cầu thủ trẻ nhất từng khoác lên màu áo đỏ thân thuộc. Trong trường hợp Chile tiếp tục giành quyền dự World Cup 2018, Sanchez là cầu thủ đầu tiên trong lịch sử Chile tham dự 3 kỳ đại hội bóng đá thế giới liên tiếp.

Từ tháng 8/2016, Sanchez là chủ nhân của 14 pha lập công, 7 đường kiến tạo. Không ai tại Arsenal ra sân nhiều hơn Sanchez (1179 phút) ngoại trừ thủ môn Petr Cech (1260). Trung bình, cứ 1,8 bàn thắng của Arsenal lại có 1 bàn in dấu giày của Sanchez.

Những con số không biết nói dối. Sanchez là ngôi sao lớn nhất của Arsenal, của Chile. Nhưng dù là ai, ở đâu, trái tim của Sanchez vẫn luôn hướng về Tocopilla. Vì Tocopilla luôn hướng về anh.

101 năm trước, Tocopilla khởi công xây dựng tuyến đường sắt đầu tiên bằng vốn đầu tư của tổng công ty đường sắt Anglo-Chilean. Một thế kỷ đã qua kể từ ngày công trình ấy mang lại sự sống cho bà con dân làng, Tocopilla không thay đổi nhiều.


Mối quan hệ giữa Alexis và nơi chôn rau cắt rốn Tocopilla vô cùng sâu sắc. Trong tâm trí của tiền vệ mang áo số 17 này, Tocopilla là suối nguồn tinh thần vĩ đại, nơi truyền cho anh cảm hứng thi đấu. Còn với Tocopilla, Alexis Sanchez là niềm tự hào, là sự hãnh diện để kể với thế giới.

Một thị trấn bị bủa vây bởi các vách núi cheo leo với phiến đá sắc nhọn, những con đường chật hẹp “nghi ngút” khói bụi và ghập ghềnh, những ngôi nhà xiêu vẹo và môi trường sống ô nhiễm nặng nề.

Duy nhất những bức tường chạy chung quanh thị trấn đã được dán kín poster in hình Sanchez. Đừng ngạc nhiên nếu biết rằng Sanchez được đặt tên cho một khu phố. Năm 2012, hơn 400 chiếc xe chất đầy NHM đã tháp tùng đoàn caravan của Sanchez suốt 120 dặm liền từ Antofogasat.

Với Sanchez, Tocopilla mang theo những giá trị nguyên thủy và đẹp đẽ nhất. Trong những dịp Christmas hiếm hoi nghỉ phép, Sanchez và nhóm bạn thân nhất thường thuê chiếc xe van chất đầy quà, đi qua từng ngôi nhà trong khu phố và tặng trẻ nhỏ dưới hình hài của ông già Santa.

Hồi 2013, Sanchez gây quỹ xây dựng chuỗi tổ hợp 5 sân bóng nhằm chung tay phát triển bóng đá quê hương, được đích thân thị trưởng Fernando San Roman xuống cắt băng khánh thành.

“Đói nghèo, địa ngục. Các bạn nói đúng về Tocopilla. Nhưng tôi chỉ muốn cho đi tất cả và đổi lại những ngày xưa cũ ấy. Tôi là đứa trẻ hạnh phúc nhất thế giới. Tôi có gia đình, bạn bè và những kỷ niệm. Cả bờ biển nữa. Tôi thích biển nhất.”, Sanchez bộc bạch.

Sanchez không thích làm bạn với micro. Sanchez muốn được về nhà. Đấy là nguyện vọng sau cuối của cầu thủ có biệt danh Nino Maravilla (cậu bé vàng). Dù không hào nhoáng, nhưng chân thật và đầy tình yêu thương.


55 PHA LẬP CÔNG CỦA SANCHEZ TRONG MÀU ÁO ARSENAL

Gia nhập Arsenal từ tháng 7/2014, Sanchez đã thể hiện khả năng hoà nhâp tuyệt vời khi đã có 55 bàn thắng trong 113 trận trên mọi đấu trường.


Bình luận của bạn

Sử dụng tài khoản Facebook của bạn để thêm bình luận cho bài viết. Tên, hình ảnh và thông tin cá nhân khác của bạn công khai trên Facebook sẽ xuất hiện với bình luận của bạn, và có thể được sử dụng trên nền tảng truyền thông của Báo Bóng đá Cuộc sống!

BÓNG ĐÁ CUỘC SỐNG SPECIAL