Bóng đá Cuộc sống

Vòng đời của Dadado được sơn bằng những giấc mơ

Hôm 18/9 vừa qua là sinh nhật lần thứ 41 của huyền thoại bất tử “người ngoài hành tinh” Ronaldo. Hãy cùng Bóng đá & cuộc sống đến với những chia sẻ rất bình dị của cựu tiền đạo người Brazil về cuộc sống cũng như con đường sự nghiệp đầy vinh quang cũng như nước mắt của anh…
LAM NGUYÊN - TIỂU PHI
(theo The Players Tribune)

GIẤC MƠ VỀ NHỮNG BỨC TRANH SƠN TRÊN TƯỜNG

“Khi nghĩ về World Cup, điều đầu tiên hiện ra trong đầu tôi là sơn. Thùng sơn nhỏ, màu xanh dương và màu vàng. Những màu sắc tươi sáng nhất mà bạn có thể tưởng tượng”.

Ở Brazil, cứ 4 năm một lần, bạn sẽ lặp lại những điều quen thuộc. Bạn đi ra ngoài và sơn kín những con đường ở thị trấn. Sẽ có một cuộc đua ngầm xem ai là người vẽ ra bức tranh đường phố đẹp nhất. Vì vậy, đến World Cup 1982, cũng giống như bao đứa trẻ khác trong xóm, tôi đã bước ra khỏi nhà và bắt đầu vẽ lên đường phố của tôi. Mọi người trong thị trấn đều tham gia, và sau đó, các bức tranh bằng sơn xuất hiện khắp mọi nơi với đầy hình ảnh và màu sắc, như chim cò, quốc kỳ Brazil hay các cầu thủ trong ĐTQG.

Sau khi chúng tôi vẽ xong, có một ông lão hàng xóm tên là Renato luôn mời cả bọn vào nhà xem các trận bóng đá. Tôi không nhớ nhiều lắm về Renato ngoài ấn tượng ông ấy rất to cao trong khi tôi thì bé tí. Ông ấy là lính không quân về hưu hay đại loại vậy, ông ấy thường mua cho tất cả chúng tôi khoai tây chiên và nước ngọt. Lúc ấy, nó quả là những món quà tuyệt diệu.

Chúng tôi không có nhiều cơ hội thưởng thức những đồ ăn vặt như vậy. Nó giống như một chuyện gì đó rất nhỏ bé nhưng lại in sâu trong tâm trí bạn mãi mãi. Khoai tây chiên và nước ngọt… ngồi với đám bạn trước màn hình TV xem bóng đá và nghĩ rằng một ngày nào đó mình có thể trở thành một cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp.

Tôi lớn lên ở Bento Ribeiro, một khu ngoại ô phía Bắc của Rio de Janeiro. Đó là khu vực của tầng lớp thấp hơn giới trung lưu một chút. Ở đó không có những khu ổ chuột hay những mái nhà tầng tầng lớp lớp giống như các bạn thường thấy trên TV. Ở đó đơn giản chỉ có những ngôi nhà bình thường. Và không ngày nào mà mọi người không bàn tán về bóng đá.

Sơn những bức tranh trên tường ở các con phố của Brazil là hoạt động thường thấy của trẻ con nơi đây mỗi khi có các sự kiện bóng đá.

Thú thật, tôi đã nhìn thấy cuộc sống của mình gắn liền với trái bóng từ năm 5 tuổi. Tôi không biết làm thế nào để giải thích chuyện này, nhưng tôi chỉ cảm thấy có sự kết nối đặc biệt với bóng đá. Chỉ như vậy thôi… ở sâu thẳm trong con người tôi.

Thật dễ dàng để nói vậy khi bạn còn là trẻ con. Kiểu như tôi muốn trở thành cầu thủ bóng đá. Nhưng khi còn quá nhỏ, bạn sẽ không thực sự hiểu điều đó có ý nghĩa như thế nào. Bạn không nắm bắt được vấn đề chính yếu của nó. Thực tế không phải là điều bạn có thể hiểu được khi còn nhỏ. Và những đứa trẻ thường chỉ biết mộng mơ thôi.

Tôi chắc chắn không hiểu mọi thứ thực sự ra sao, cũng giống như không thể hiểu được tại sao tôi lại nhúng bàn chải vào thùng sơn và vẽ nghuệch ngoạc. Tôi không biết bóng đá sẽ đưa mình đến đâu khi những giọt sơn xanh dây đầy vào cổ tay và cánh tay tôi, khi tôi đứng đó với đám bạn trên đường phố, trước một bức chân dung mới vẽ của Zico.

Tôi không biết mọi thứ diễn ra nhanh thế nào. Và làm sao một giấc mơ bỗng nhiên biến thành cả cuộc đời. Vào thời điểm đó, tôi cũng chỉ giống như bao cậu nhóc khác trong thị trấn biết chơi bóng đá. Chỉ khác ở chỗ, tôi chơi bóng mọi lúc.

Có lẽ khi nhìn lại, đó là điều khiến tôi khác với tất cả những cậu nhóc muốn trở thành cầu thủ khác ở Brazil. Tôi không chỉ mơ ước mình trở thành người xuất sắc nhất mà còn luôn luôn tin tưởng vào điều đó. Tôi thực sự có thể trở thành một trong những cầu thủ đỉnh nhất từ trước đến nay.


KHỞI NGUỒN CỦA BIỆT DANH DADADO

Tôi thường bật cười khi nghĩ vì nó, bởi vì tôi không biết tại sao mình lại nghĩ như vậy. Nó đơn giản là cuộc sống, bắt đầu từ thời điểm tôi tung ra cú sút đầu tiên.

Nhưng thực sự thì tôi cũng không nhớ trận đấu đầu tiên của Flamengo mà tôi cùng cha đi xem ở Maracanã như thế nào. Thật kỳ lạ, điều duy nhất tôi có thể liên tưởng là việc đó cũng giống như việc… đi bộ, bạn hiểu chứ? Tất nhiên, sẽ đến lúc bạn không thể đi bộ, nhưng bạn cũng không biết cuộc sống mà không đi bộ sẽ như nào. Với tôi, tôi cũng không thể tưởng ra cuộc sống mà không có bóng đá sẽ như thế nào.

Ngay cả biệt danh đầu tiên của tôi cũng đến từ lâu lắm rồi, thời điểm mà tôi không nhớ nổi nữa. Bất cứ khi nào tôi ghi được bàn thắng trước 2 ông anh lớn tuổi của mình, họ sẽ lại hét lên: “Dadadooooooo”. Khi tôi còn nhỏ, tôi nói ngọng tên của chính mình. Tôi không thể nói rõ Ronaldo, và nó nghe có vẻ giống “Dadado” hơn, và vì thế, biệt danh Dadado xuất hiện.

Khi các anh trai của tôi chán nản bỏ vào nhà, tôi vẫn tiếp tục ở lại với quả bóng của mình, tôi sút nó, và cứ thế, sút nó. Tôi thích chơi bóng ngoài sân. Nhà của chúng tôi không rộng lắm và tôi thường phải ngủ trên ghế sofa. Nhưng điều tuyệt vời nhất là ngôi nhà có mảnh sân vườn đủ rộng.

Biệt danh Dadado của Ronaldo bắt nguồn từ khi anh nói ngọng tên của chính mình sau những lần ghi bàn lúc còn bé xíu.

Và đó là tất cả những gì tôi cần: không gian để chơi bóng. Và giống như bao ngôi nhà khác ở Brazil, ngôi nhà của chúng tôi được bao quanh bởi đủ cây ăn quả, như ổi, xoài, hay nho jabuticabas… Bởi thế khi mấy ông anh bỏ cuộc, tôi sẽ tự mình lừa bóng qua những gốc cây.Vào những lúc đó, tôi sẽ nghĩ về bản thân mình, rằng tôi sẽ trở thành cầu thủ vĩ đại nhất mọi thời đại.

Tôi tìm kiếm mọi cơ hội để trở thành một cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp. Nó giống như nỗi ám ảnh với tâm trí của tôi. Tôi không thể nghĩ đến điều gì khác, kiểu như bố mẹ muốn tôi tập trung vào việc học hành hơn. Và rồi, sau năm đầu tiên tôi chơi futsal, mọi chuyện dường như đã đi vào đúng quỹ đạo của nó.

Một phần tôi đã gặp may, nhưng chủ yếu vẫn là sự nỗ lực của bản thân tôi. Tôi bắt đầu tập luyện ở năm tiếp theo với CLB Sao Cristovao. Khi 13 tuổi, đã có rất nhiều CLB theo dõi tôi. Vì thế, tôi đến Belo Horizonte thi đấu cho Cruzeiro. Năm 15 tuổi, tôi lần đầu tiên được mời tập luyện cùng ĐTQG. Năm 16 tuổi, tôi chính thức bắt đầu sự nghiệp cùng Cruzeiro.

Và 1 năm tiếp theo trôi qua, năm 1994, tôi được tham dự World Cup đầu tiên cùng Brazil. Giống như tôi đã nói, tất cả mọi việc xảy ra quá nhanh.


GIẤC MƠ CÓ THẬT

Đôi lúc tôi muốn mình giành được mọi thứ, càng nhiều càng tốt, và mỗi chuyện xảy ra đều phải khiến tất cả cảm thấy ngạc nhiên. Tôi không biết quá trình trở thành cầu thủ chuyên nghiệp phải như thế nào. Tôi không có kế hoạch cũng chẳng có có sổ tay ghi chép. Cảm giác như tôi đang chơi bóng ở trường và đùng một cái, tôi đã được tập luyện cùng Bebeto.

Rồi World Cup cũng đến. Làm thế nào tôi có thể miêu tả World Cup 1994? Hay miêu tả đội bóng đó? Hãy để tôi diễn ra theo cách này. Harvard là một thương hiệu rất lớn ở Mỹ đúng không? OK, khi đấu cho đội bóng ở giải đấu này cũng giống như bạn đang đến với Ivy League của bóng đá vậy (Ivy League là nhóm trường học ưu tú nhất nước Mỹ - ND). Nó là chương trình giáo dục hàng đầu, hàng đầu không chỉ về cách chơi bóng mà còn về cách làm thế nào để trở thành một cầu thủ. Làm thế nào để trở thành nhà vô địch World Cup.

Tôi không chơi một phút nào ở giải đấu đó, nhưng tôi đã xem và học hỏi mọi thứ tôi có thể. Tôi ghi chép, thu thập tất cả những thông tin cần thiết bởi lẽ tôi biết rằng sẽ có ngày tôi trở lại với World Cup. Đó là mùa Hè đã thay đổi cuộc sống và sự nghiệp của tôi. Bởi vì đó cũng là lần đầu tôi gặp Romario.

Ông ấy là tiền đạo tôi rất thích và tôi chỉ nghĩ là không biết cầu thủ nổi tiếng sẽ trông như thế nào, trong và ngoài sân cỏ. Khi tôi đến trại Hè năm ấy, Romario luôn để mắt đến những cầu thủ trẻ hơn, đặc biệt là tôi. Có lẽ bởi vì chúng tôi đều là tiền đạo, hoặc ông ấy tìm thấy ở tôi những khao khát giống như ông, tôi không biết nữa.

World Cup 1994, Ronaldo lúc đó mới 17 tuổi và không được ra sân 1 phút nào nhưng lại được chứng kiến người hùng Romario tung hoành trên sân cỏ.

Nghe có vẻ điên rồ nhưng tôi lúc ấy đã cảm nhận ông ấy chia sẻ cùng một triết lý về mục tiêu chơi bóng: Đó là một sự tiến hóa, một loạt các bước dẫn dến bước tiếp theo. Và tiếp theo nữa. Cho đến khi bạn trở thành người xuất sắc nhất. Và bước tiếp theo, ông ấy nói với tôi, là đến châu Âu.

Romario từng chơi bóng ở PSV, và khi đó đang chơi cho Barcelona. Điều thú vị là chúng tôi nói nhiều đến vấn đề thời tiết. Sẽ như thế nào khi chơi bóng ở Hà Lan trên những mặt sân đầy tuyết nhỉ?

Cả vấn đề lớn nhất có lẽ là sự cạnh tranh. Ông ấy nói với tôi về chức vô địch La Liga, chơi bóng ở trận chung kết Champions League. Và tôi biết rằng nếu muốn vĩ đại, tôi phải đi theo con đường của ông ấy. Bắt đầu bằng việc ký hợp đồng với PSV.

George Weah. Marco van Basten. Paolo Maldini. Họ là những người tôi ngưỡng mộ lúc nhỏ. Những người kiệt xuất nhất từng thấy. Và giờ tôi cũng chơi bóng ở châu Âu rồi. Tôi cần phải thật nổi bật mới được. Do đó tôi trở nên mạnh mẽ hơn, theo cách nói là như vậy. Tôi đề ra mục tiêu và cố gắng đạt được chúng và tôi cũng muốn mọi người biết rằng mình đang chơi tốt.


CAY ĐẮNG VÀ VINH QUANG WORLD CUP

Khi đến PSV, tôi đã nói mình sẽ ghi 30 bàn trong mùa giải đầu tiên. Tôi ghi 30 bàn thật. Sau đó tôi nói muốn trở thành cầu thủ xuất sắc nhất. Tôi đến Barcelona và giành Quả Bóng Vàng như ước nguyện.

Sự tự tin chảy trong huyết quản của tôi từ khi còn là một cậu bé. Nhưng còn lời tuyên bố về những bàn thắng, các danh hiệu cá nhân? Tôi chỉ làm những gì tôi thấy người khác làm được trước kia.

Sự khoe mẽ, chủ nghĩa cá nhân, phải mất vài năm, hơi lâu, để tôi nhận ra rằng: Đó không phải tôi. Tôi không phải dạng người nói ra những thứ như thế. Cuối cùng, tôi để màn trình diễn trên sân lên tiếng thay…

Im lặng không có nghĩa là tôi dừng. Tôi vẫn có những thử thách đặt ra nhưng tôi giữ trong lòng mình. Trở thành cầu thủ tốt nhất chứ không phải cái tên hot nhất trên mặt báo. Muốn thành số 1, tôi chỉ đơn giản là nuôi dưỡng khát khao chơi bóng. Liên tục thúc ép bản thân mình. Liên tục tìm ra giới hạn và vượt qua nó. Đó là cách tôi vượt lên chính mình.

Nhưng vẫn có một ước mơ, đó là được chơi bóng ở World Cup. Đó chỉ là vấn đề thời gian, mà tôi thì có rất nhiều thời gian.

Đến World Cup 1998, Ronaldo là ngôi sao sáng nhất của ĐT Brazil, ghi 4 bàn trên đường tới trận chung kết nhưng bất ngờ ngã bệnh và không thể giúp Selecao lên đỉnh Thế giới.

World Cup 1998, tôi mới 21 tuổi và bóng đá là một trò chơi rất vui. Tôi ghi 4 bàn trên đường đến trận chung kết gặp chủ nhà Pháp. Thật không may, trong ngày diễn ra trận cuối cùng, điều gì đó đã xảy đến với tôi. Tôi bị ốm, ốm liệt giường, ốm đến lên cơn động kinh. Tôi không nhớ gì nhiều cả. Nhưng khi bác sĩ đến thăm khám và nói tôi có thể chơi bóng, thì tôi ra sân thôi. Tôi không thể chơi tốt trong tình trạng như vậy và chúng tôi thua 0-3.

Thật cay đắng. Nhưng tôi nghĩ mình vẫn còn trẻ và còn nhiều World Cup phía trước, còn nhiều cơ hội để giành vinh quang. Hẳn nhiên đời không như mơ nhỉ? Năm sau đó, tôi gặp phải chấn thương đầu gối cực kỳ nghiêm trọng, tệ đến nỗi có người nói tôi không thể tiếp tục chơi bóng. Và thậm chí có thể không đi lại được nữa. Giới hạn của tôi được thử nghiệm thật sự.

Tôi thành thật mà nói rằng có những thứ thật khó chịu trong bóng đá. Đó là việc phải di chuyển, phải chờ đợi. Nhưng rồi sau đó tôi sẽ chơi bóng. Tôi yêu cảm giác đó. Cảm xúc chưa bao giờ vơi đi trong tôi, dù ở PSV, Barcelona hay Inter thì niềm hân hoan vẫn vẹn nguyên như khi tôi còn bé.

Cuộc đời của tôi bắt đầu và kết thúc trên sân cỏ. Khi gặp phải chấn thương đầu gối nghiêm trọng, có cảm giác như ai đó cướp đi mạng sống vậy.

Thế nên tôi đã làm bất cứ những gì có thể để đảm bảo tôi sẽ được chơi bóng trở lại. Tôi bay đến Mỹ để tìm gặp các bác sĩ và chuyên gia phẫu thuật, tôi bay khắp thế giới. Việc này cứ lặp lại trong 3 năm, suốt thời gian hồi phục chấn thương. Tôi biết rằng World Cup 2002 sắp đến nhưng động lực của tôi không phải là Cúp Vàng hay bàn thắng. Tôi chỉ muốn tìm lại cảm giác, cái cảm giác đến khi đôi chân tôi thoăn thoát trên sân cỏ, với quả bóng tròn phía trước.

Ba năm sau chấn thương tồi tệ nhất của tôi và bốn năm sau thất bại ở Chung kết France 1998, tôi lại được thi đấu dưới màu áo Brazil tại World Cup đầu tiên tổ chức ở châu Á. Và ngay trước trận chung kết với Đức, một điều đáng kinh ngạc xuất hiện.

Nhưng sau đó, tại World Cup 2002 Ronaldo đã hoàn thành sứ mệnh của mình, càng đặc biệt hơn khi anh chỉ trở lại 1 thời gian ngắn sau 3 năm vật lộn với chấn thương tưởng như phải giã từ sự nghiệp.

Khi chúng tôi bước vào phòng thay đồ, HLV Luiz Felipe Scolari mở TV cho chúng tôi xem. Ai nấy đều dáo dát nhìn nhau vì không hiểu có chuyện gì. Xem TV trong phòng thay đồ là trải nghiệm không bình thường. “Ngồi xuống”, Scolari nói với chúng tôi. “Có vài thứ tôi muốn các bạn thấy”.

Ông ấy bật TV và bấm nút “Chạy”. Đó là bản ghi từ Globo - một kênh truyền hình ở Brazil. Chúng tôi đã không theo dõi tin tức từ quê nhà kể từ khi bắt đầu chiến dịch và đó là lần đầu tiên được nghe giọng nói quê hương.

Nhưng đó không phải là một chương trình phát sóng thường thấy. Trên TV, họ đến từng vùng quê của chúng tôi để quay cảnh các khu phố đang hò reo. Cuối cùng máy quay đến Bento Ribeiro, và ngay trước mắt tôi… Tôi thấy những con đường nơi tôi lớn lên và chơi bóng. Tôi thấy những bức tường nơi tôi sút bóng vào “làm tường”.

Và tôi thấy những đứa trẻ đứng cạnh bức tranh đầy màu sắc vẽ tặng chúng tôi, giống như xưa kia tôi đã từng. Đó là hình ảnh cuối cùng chúng tôi thấy trước khi bước ra sân.

Khi tỉ số là 0-0 sau hiệp 1, cả đội hoàn toàn không một chút lo lắng. Để tôi nói thật cái này, chả có cuộc thảo luận hay chỉ đạo chiến thuật gì to tát trong phòng thay đồ cả. Chúng tôi biết cần phải làm gì và chấp nhận nó. Chúng tôi biết mình sẽ ghi bàn và chiến thắng.

Chỉ đơn giản là… TỰ TIN.


TRỞ THÀNH THẦN TƯỢNG CỦA CÁC NGÔI SAO

Chúng tôi cảm thấy tự tin trong suốt chiến dịch World Cup: Mọi trận đấu đều thuộc về chúng tôi. Chúng tôi không phải tự ca ngợi bản thân. Chỉ là chúng tôi có thể cảm nhận. Đây có lẽ là đội hình xuất sắc nhất tôi từng chơi cùng.

Và với tôi, không biết nữa, nhưng áp lực càng cao thì càng dễ đá. Tôi có thể thấy mọi thứ. Tôi bình tĩnh, thở đều. Tôi nghĩ đó là điều một tiền đạo cần: Một trái tim căng tràn cảm xúc, và một cái đầu lạnh. Và khi bạn ghi bạn, sướng như lên đỉnh vậy. Thậm chí còn sướng hơn.

Tôi lập cú đúp để giúp đội nhà dẫn trước người Đức và trong tâm trí tôi lúc đó, tôi nghĩ chiếc cúp Thế giới chỉ còn cách chúng tôi vài phút nữa thôi. Và ngay phút 90, Scolari rút tôi ra khỏi sân. Đó là quyết định tuyệt vời vì tôi cần lùi lại để thấy rõ mọi thứ. Khi tôi bước ra khỏi sân, tôi nghĩ đến những người nói rằng tôi sẽ không bao giờ trở lại, rằng tôi không bao giờ chơi bóng tiếp được và thậm chí không thể đi lại.

Đó là năm 2002, mọi người vừa mới được “phổ cập điện thoại”. Tôi thấy trên khán đài muôn vàn những chớp trắng nhỏ như trên sàn disco. Phải một lúc định hình tôi mới biết điều gì đang xảy ra. Họ nhắm điện thoại về phía tôi và chụp ảnh đấy.

Tôi tiến ra phía ngoài sân và bắt gặp thư ký báo chí tuyển quốc gia Rodrigo Paiva. Đó là người theo sát tôi suốt quá trình hồi phục chấn thương, là người đi chậm rãi bước cạnh khi tôi mới vừa đi lại được. Tôi không thể kìm chế và bắt đầu bật khóc. Tôi chưa từng trải qua cảm xúc nào mãnh liệt như này trước đó.

Khoảnh khắc ấy là một món quà!

Sau những thành công của mình, Ronaldo đã trở thành thần tượng của vô vàn trẻ em trên toàn thế giới và cả những ngôi sao bóng đá sau này như Messi, Neymar, Cristiano Ronaldo hay Ibrahimovic.

Tất nhiên sau đó là màn ăn mừng. Tất cả chúng tôi đều thức cả đêm và tổ chức tiệc tùng cho đến lúc bay về Brazil. Trên chuyến bay về nhà, tôi ngồi với đứa con trai 2 tuổi và đưa mắt đến cha tôi. Chúng tôi không nói gì với nhau cả, chỉ là do mối quan hệ cha-con như vậy. Nhưng cả hai chúng tôi đều biết World Cup có ý nghĩa đặc biệt thế nào, với gia đình tôi và đất nước Brazil của chúng tôi. Và cả quê nhà Bento Ribeiro.

Trên đường về, chiếc máy bay dừng lại ở rất nhiều thành phố khác nhau ở Brazil. Đó là những ngày đẹp nhất đời tôi: chứng kiến mọi người dân hoan hỉ ăn mừng, nhìn thấy những bức tranh tường khắp mọi nơi với gương mặt của chúng tôi được vẽ lên trên.

Dù đã vô địch World Cup nhưng tôi vẫn háo hức nhìn về phía trước với những bước tiến, mục tiêu tiếp theo và những thử thách sắp tới trong sự nghiệp. Tôi biết sẽ không dễ dàng gì, sau những chấn thương kinh hoàng ấy. Tôi vẫn luôn tự hỏi rằng tôi liệu đã có thể tiến xa đến đâu nếu không có những chấn thương gối đó hay nếu tôi tập luyện đúng cách hơn?

Với tôi, bóng đá là câu chuyện nỗ lực thúc đẩy bản thân tiến lên và tôi thấy mình đã làm được, trong chừng mực nào đó. Tôi đã phải trải qua thêm một chấn thương gối và đành chấp nhận về quê nhà khoác áo Corinthians. Nhưng khi các vấn đề sức khỏe khác khiến tôi gặp khó khăn trong việc chơi bóng, hít thở và cả đi lại, tôi biết tới thời điểm mình phải dừng lại. Nếu tôi không thể là cầu thủ như tôi muốn, nếu tôi không thể có lại cảm giác chơi bóng như xưa thì nghỉ ngơi là giải pháp tốt nhất.

Năm 2011, tôi cần đưa ra quyết định. Thế là tôi nói lời từ giã bóng đá, từ giã thời gian chơi bóng trên sân cỏ.

Dù phải giải nghệ năm 2011 sau thời gian dài gắng gượng với các chấn thương, Ronaldo vẫn là 1 huyền thoại của bóng đá thế giới, 1 tiền đạo đã từng được mệnh danh là “Người ngoài hành tinh”.

Nhưng bóng đá giống chất gây nghiện. Với các cầu thủ. Với người hâm mộ. Với tất cả mọi người. Đó là lý do nhiều người yêu bóng đá đến vậy trên khắp hành tinh này. Vậy nên tôi đã dành nhiều thời gian suy nghĩ kể từ khi dừng chơi bóng, nghĩ về những thứ thể thao đã mang lại cho tôi.

Tôi muốn chắc chắn rằng đám trẻ kia khi lớn lên - dù có làm ngành nghề gì - cũng đều yêu bóng đá như cái cách tôi đã từng. Nhưng thành phố và thị trấn đang dần thay đổi. Hồi nhỏ, tôi thấy sân cỏ khắp nơi. Giờ người ta dùng đất để xây những tòa nhà và các công trình khác rồi, bọn trẻ không còn nhiều chỗ chơi bóng nữa.

Với tôi, sân bóng đá là thứ tuyệt nhất trên thế giới. Có thể là trong một SVĐ, trên bãi biển hoặc chỉ đơn giản là một bãi cỏ xanh mướt với các loại cây trái. Không vấn đề gì. Khi còn là đứa trẻ, bạn có thể nhìn ra sân bóng và thấy tương lai của mình.

Thêm một điều khiến tôi hạnh phúc nhất đời nữa đó là khi tôi nghe những Messi, Neymar, Cristiano Ronaldo hay Ibrahimovic nói rằng tôi là người có ảnh hưởng to lớn đến bóng đá, đến cách họ chơi bóng và rằng tôi luôn có mặt trong những giấc mơ trở thành cầu thủ của tất cả bọn họ.

Ngẫm mà xem… Tôi từng chỉ là một cậu bé hay vẽ tranh tường ở Brazil và mơ trở thành Zico. Còn các siêu sao kia cũng từng chỉ là những cậu bé ở Brazil, Argentina, Bồ Đào Nha và Thụy Điển mơ biến thành tôi. Chúng tôi có một mối dây liên hệ nào đó, thông qua cảm xúc với trái bóng. Đó chính là bóng đá, với tôi.

Bạn biết đấy, tôi chưa biết kết thúc câu chuyện này thế nào cả. Tôi giỏi mở đầu câu chuyện nhưng chưa bao giờ muốn kết thúc.

Tôi sẽ kết lại bằng một câu ngắn gọn: Tôi đã sống với những giấc mơ của mình. Liệu có bao nhiêu người hạnh phúc được như thế? Để nhìn thấy giấc mơ thành hình và sống cuộc sống đầy sắc màu.


Bình luận của bạn

Sử dụng tài khoản Facebook của bạn để thêm bình luận cho bài viết. Tên, hình ảnh và thông tin cá nhân khác của bạn công khai trên Facebook sẽ xuất hiện với bình luận của bạn, và có thể được sử dụng trên nền tảng truyền thông của Báo Bóng đá Cuộc sống!