Bóng đá Cuộc sống

Cristiano Ronaldo: Nhanh hơn - Khỏe hơn - Thông minh hơn

El Clasico lại đến và những màn tranh luận về Ronaldo và Messi nghiễm nhiên xuất hiện. Như thường lệ, hai ngôi sao lớn nhất tiếp tục chọn phương án im lặng khi được hỏi về đối phương.

S

o bì Ronaldo hay Messi giỏi hơn chẳng khác gì tranh cãi cha hay mẹ quan trọng hơn. Nó mang nặng lý tính và chỉ có tính tương đối trong từng hoàn cảnh. Ai cũng hay, có điểm mạnh của riêng mình, cùng tạo ra cuộc đua song mã hấp dẫn nhất lịch sử bóng đá nhân loại.

Họ sẽ không bao giờ "trực tiếp" nói về nhau. Bao nhiêu năm qua vẫn vậy và bây giờ không phải ngoại lệ. Chỉ khác một chút, là không khó nhận ra Ronaldo đang bỏ lại những ngày đỉnh cao sau lưng. Anh đã 31 tuổi và không ai chống lại nổi thời gian. Lẽ suy nghĩ hết sức tự nhiên như cái cách tờ El Tiempo đặt câu hỏi cho Ronaldo rằng, anh còn trụ lại đỉnh cao tới bao giờ?

Không ai trong chúng ta biết chính xác Ronaldo nghĩ gì trong đầu. Có thể, anh đã nhìn thấy ngày lui về hậu trường sắp đến. Tuy nhiên, điều ấy không quan trọng. Vì 13 năm trôi qua kể từ ngày Ronaldo ra mắt khán giả Man Utd, thế giới đã biết anh như tấm gương vĩ đại về đức hy sinh và ý chí vượt khó trong giới túc cầu. Đấy là điều sau cuối đọng lại và sẽ đi vào lịch sử mà không ai có thể phủ nhận.

HÌNH ẢNH KINH ĐIỂN...

Sau hơn 10 năm bước chân vào làng bóng chuyên nghiệp. Cristiano Ronaldo đã tự tạc một mình một tượng đài sừng sững trong ngôi đền huyền thoại đương đại.

C

ó nhiều mẩu chuyện đặc trưng để nói về Ronaldo. Là một cậu bé nhà quê chen chân vào lò đào tạo trứ danh Sporting, là pha xâm nhập vòng cấm buộc Kevin Nolan (Bolton) phải phạm lỗi sau khi dễ dàng loại bỏ hậu vệ phải Nicky Hunt ngay trong trận đầu tiên ra mắt Premier League đem về quả phạt đền cho Man Utd (Nistelrooy sút hỏng), là giọt nước mắt của chàng trai 19 tuổi sau thất bại ở chung kết EURO 2004 tổ chức tại quê nhà.

Nhưng nói về Ronaldo mà bỏ qua cả bầu trời ý chí và tinh thần khổ luyện thì quả thực là một thiếu sót. Ngay cả khi đã đứng trên đỉnh cao, Ronaldo vẫn cứ thu mình vào các buổi tập và hướng tới một chuẩn mực cao hơn.

Những ngày trước trận chung kết Champions League 2007/08 ở Moscow, Ronaldo điên cuồng lao vào bài tập sút phạt. Lý do là UEFA sẽ sử dụng quả bóng được thiết kế dành riêng cho thảm cỏ nhân tạo của sân Luzniki. Trợ lý Carlos Queiroz, người phát hiện ra tài năng của Ronaldo, đã ở lại và nghiên cứu cơ chế sinh học của các bậc cao nhân trong quá khứ nhằm tinh chỉnh kỹ thuật tiếp xúc trái bóng của CR7.

Kết quả thật... thảm họa. Bóng bay cao và hướng thẳng lên không trung. 2 ngày trôi quá, tình hình không khả quan hơn. Tới ngày thứ ba, Sir Alex muốn Ronaldo kết thúc buổi tập đúng giờ vì hôm ấy là phiên tập cuối cùng trước giờ bóng lăn. Ông sợ thể trạng của cậu học trò cưng bị ảnh hưởng.

Ronaldo không nghe và làm tiếp công việc "ngoài giờ" quen thuộc. Bóng bắt đầu tìm trúng khung thành. Rồi thì vài quả bay vào lưới. Song để nói Ronaldo đã thật sự tìm được cảm giác sút phạt quen thuộc là không đúng. Queiroz phân tích ảnh hưởng của gió tới quỹ đạo bay của từng trái bóng là khác nhau. Phải mất hàng tuần liền để chọn ra cách thực hiện tốt nhất trong cùng điều kiện thời tiết.

Nhưng ông vẫn cúi rạp người trước Ronaldo. "Gió là cơn ác mộng với các chân sút, ngoại trừ Ronaldo", Queiroz nói. Với Queiroz, được xem Ronaldo thi đấu là một đặc ân. "Bình thường, HLV sẽ khơi gợi bản năng và cảm hứng làm việc cho cầu thủ. Tôi cảm thấy điều ngược lại, vì Ronaldo tiếp sức mạnh cho chúng tôi lao động. 2 ngày chưa được, ngày thứ 3 sẽ được. Ngày thứ 3 không được thì ngày thứ 4. Cứ thế, cậu ấy không bao giờ bỏ cuộc", Queiroz kể trên tờ Daily Mail.

...KHỞI ĐẦU LÀ CẬU BÉ "TRẺ TRÂU VÀ NGÂY THƠ"

Thuở ban đầu, Ronaldo chỉ là một "đứa trẻ" thực sự trong mắt các đồng đội tại Man Utd, với lối chơi rườm rà, thiếu hiệu quả và một thể hình mỏng cơm.

R

onaldo chưa bao giờ ngừng chăm chỉ. Nhưng những ngày đầu tiên ở sân khấu lớn, anh ta là một đứa trẻ đang bước vào kỳ dậy thì. Hay nói cách khác, Ronaldo muốn học đòi thành người lớn nhưng chưa đủ kinh nghiệm sống. Trong bóng đá, có thể cắt nghĩa diễn giải ấy là "thích khoe khoang".

Thuở đầu, lối chơi của Ronaldo dựa nhiều vào tốc độ và kỹ thuật tự học. Anh chủ động biến những cú đảo chân rồi bứt tốc trước khi “vặn sườn” đối phương thành "thương hiệu nhận diện". Nhưng ở 1/3 cuối sân, Ronaldo chưa tìm ra lựa chọn tối ưu. C.R7 thường phân vân giữa lựa chọn tạt bóng hay đi thẳng vào trung lộ để dứt điểm.

Có lần, Gary Neville nổi xung với Ronaldo sau tình huống anh ta giật gót trong vòng cấm thay vì đưa ra quyết định đơn giản hơn nhiều là xoay người dứt điểm. "Cậu làm cái quái gì đấy. Ở đây, chúng tôi không được dạy như thế", Neville hét thẳng vào mặt Ronaldo.

Ai ở trung tâm huấn luyện Carrington đều chung một cảm giác rằng Ronaldo luôn muốn đốt cháy giai đoạn. C.R7 lao vào các bài tập thể hình ở cường độ cực cao, nơi mà duy nhất anh đủ sức nuốt trọn giáo án thể lực của trợ lý Mick Clegg. Trong phòng thay đồ và cả trên mặt báo, Ronaldo không hề ngại ngùng chia sẻ ý định trở thành “Cầu thủ hay nhất thế giới”. Đó gần như là mục đích duy nhất trong đời Ronaldo.

Neville nhận xét Ronaldo giống như một cỗ máy. Trong những nhịp cuối cùng của một đợt lên bóng, dường như đâu đó vẫn tồn tại "độ trễ" trong các quyết định chuyển nhịp của Ronaldo, giống như cảm nhận chân ga có hộp số xe hơi tự động chuyển cấp.

Thế nên, Neville và rất nhiều "cầu thủ kiểu mẫu" ở Old Trafford ngày ấy cho rằng Ronaldo là một cầu thủ giỏi, nhưng không phải cá nhân kiệt xuất. Trong giai đoạn 2003-2006, Ronaldo là chuyên gia chạy cánh. Số trận mỗi mùa của anh dao động từ 29 đến 34, còn số pha lập công qua từng mùa là 4,5 và 9. Một sự tiến bộ tuy rõ rệt nhưng chưa thực sự mang tính đột phá.

Vì bóng đá là tổng hợp hài hòa của tài năng, ý chí và khoa học. Không thể thiếu nhưng cũng đừng thừa, hãy "vừa đủ" thì mới trở thành một cầu thủ toàn diện. Có vẻ, cái gì của Ronaldo cũng "thừa" thì phải, nên tựu chung anh vẫn "thiếu" chút gì đó.

BƯỚC NGOẶT 2006

Song kể từ bước ngoặt năm 2006, Ronaldo đã xuất hiện với bản lĩnh của một kẻ lì lợm, vượt qua được sức ép truyền thông, đồng thời với sự phát triển đáng kể về thể lực và lối chơi.

H

è 2006, ở tuổi 21, Ronaldo tới Đức dự World Cup. Một vở hài kịch xảy ra mà tới tận bây giờ, thi thoảng người ta vẫn phải nhắc lại. Trận tứ kết, Ronaldo bị ngã, khiến Rooney nhận chiếc thẻ đỏ. Ống kính máy quay vô tình chụp được cảnh Ronaldo che mặt, nheo mắt hướng về cabin đội nhà. Rõ ràng, anh ta không đau đớn và Rooney không đáng nhận thẻ đỏ.

Truyền thông Anh lao vào cấu xé Ronaldo. Tờ The Sun chế nhạo anh trên trang nhất. Chuyện trở nên trầm trọng tới mức Sir Alex phải thân chính tới hộ tống Ronaldo về Anh. Sau này, người ta cũng phát hiện Sir Alex đã nhắn tin và gọi điện rất nhiều cho Ronaldo, song hóa ra, ông không hề biết anh đã khóa số liên lạc cũ.

Ngày hội quân Hè năm ấy, những tưởng là một hình ảnh Ronaldo bệ rạc về thể chất và suy sụp về tinh thần sau sự cố tại Đức. Nhưng không, khi Ronaldo xuất hiện trong phòng thay đồ, cả đội ai nấy đều tròn mắt nhìn. Sau hai tháng nghỉ ngơi, anh ta "đô con" và trông như một lực sỹ thể hình. “Đâu rồi hình ảnh cao ráo mảnh khảnh với chiếc răng khểnh hơi ngả vàng”, Neville phải thốt lên.

Một khởi đầu mới của Ronaldo. "Tiền vệ" người Bồ Đào Nha đã xác định con đường của mình. Anh muốn thành một "tiền đạo", nhưng là chơi dạt biên. Ronaldo đã đủ khỏe, đủ to lớn và sự bền bỉ để vượt qua chốt chặn cuối cùng trước vòng cấm, thứ mà trước đây anh không thể duy trì ở tần suất lớn. Tới tháng 05/2007, Ronaldo ghi 17 bàn, suýt soát thống kê 3 mùa trước cộng dồn. Man Utd thì ngược dòng Chelsea để vô địch.

THÊM NHỮNG BƯỚC TIẾN HÓA

Chỉ 1 năm sau đó, tài năng của Ronaldo chính thức được thế giới ghi nhận với danh hiệu QBV FIFA năm 2007, mở ra một giai đoạn thống trị ở cuộc đua này giữa Ronaldo và Messi.

C

ho tới thời điểm ấy, "sự khởi đầu" mới thực sự diễn ra, là khởi đầu của một tài năng vừa thoát bóng thần đồng và sẵn sàng tiến vào ngôi đền của các huyền thoại. Sự bùng nổ là điều đám đông chờ đợi ở Ronaldo mùa giải mới. Có điều, nó lại diễn ra theo kịch bản hơi trúc trắc và tréo ngoe một chút.

Man Utd và cả Ronaldo khởi đầu mùa bóng mới không thể tệ hơn. Nhà ĐKVĐ để Reading và Portsmouth cầm hòa ở hai trận đầu mùa. Tới vòng 3, Ronaldo nhận thẻ đỏ trận derby Manchester sau pha va chạm với Richer Hughes. Hôm ấy, Man Utd thua kình địch Man City 0-1.

Án treo giò là 3 trận. Nhưng thật may, khoảng nghỉ bất đắc dĩ ấy không phải là thảm họa. Trái lại, nó là quãng thời gian mấu chốt giúp hình thành nên một Ronaldo "siêu nhân" ngày hôm nay.

Rene Meulensteen, thành viên trong BHL Man Utd muốn giúp đỡ Ronaldo. Ông vẽ ra biểu đồ quan trắc nhằm đánh giá và điều chỉnh chế độ tập luyện của Ronaldo. Nó bao gồm các yếu tố chiến thuật: nhận thức, nắm bắt thế trận và đưa ra quyết định; yếu tố thể chất; yếu tố con người: khát vọng chiến thắng, thái độ và cá tính; yếu tố kỹ thuật: Chuyền, chạy, sút, xoay người, rê bóng.

Khi đề án đấy được ra, Meulensteen hỏi Ronaldo đâu là điểm mạnh của anh ta. "Kỹ thuật", Ronaldo đáp. Không như số đông, Meulensteen đi thẳng vào vấn đề: "Anh chơi quá ích kỷ".

Chỉ một câu trả lời của Ronaldo là đủ khiến Meulensteen nhận ra rào cản lớn nhất ngăn C.R7 tiến xa hơn. Anh không còn hoa tay múa chân, xử lý rườm rà nhưng lại thích cảm giác "được chào đón" từ phía khán đài. Nghĩa là, Ronaldo đặt tính mỹ học của các bàn thắng, thứ luôn làm rạo rực con tim người xem nhưng là “con dao hai lưỡi” trong câu chuyện chuyên môn.

"Này Ronaldo, tôi đã xem báo cáo. Mùa rồi, cậu ghi tất cả 23 bàn trên các mặt trận. Nhưng chỉ là 23 thôi, vì cậu thích ghi bàn những bàn thắng đẹp. Nhìn thẳng vào tôi, đừng lơ đễnh. Sứ mệnh của cầu thủ là nâng tầm đội bóng, không phải bản thân họ. Hãy đóng góp nhiều hơn vì thành tích chung, và đội bóng ấy sẽ nâng tầm cậu lên", Meulensteen lớn giọng.

Cuộc chinh phạt được kích hoạt dưới sự trợ giúp của Meulensteen. Ông thầy người Hà Lan nhồi vào đầu Ronaldo suy nghĩ của một tay săn bàn, như Gary Lineker hay Van Nistelrooy vậy. Bất kể từ khoảng cách, góc sút, vị trí và bộ phận thực hiện nào, không gì quan trọng bằng bàn thắng. Tất nhiên, hãy đảm bảo rằng luật chơi được tuân thủ.

Các bài tập hàng ngày bao gồm vô lê, sục bóng, dứt điểm một chạm. Meulensteen đặt tấm bia in 4 màu khác nhau ở 4 góc khung thành, yêu cầu Ronaldo tưởng tượng toàn bộ hoạt cảnh diễn ra kể từ lúc bóng từ chân anh đi tới khung thành. Trước mỗi lần dứt điểm, Ronaldo phải hét to điểm đến của trái bóng anh hy vọng. "Một tiền đạo giỏi là người sở hữu nền tảng kỹ chiến thuật tốt và có một cái đầu nhạy cảm với vạn vật", Meulensteen nói.

Mất vài tuần để Ronaldo làm quen với giáo án mới. Vòng 8 Premier League, anh ghi bàn đầu tiên ở mùa giải vào lưới Birmingham sau một tình huống gây áp lực lên hậu vệ buộc anh này mất bóng. Rồi tiếp theo là hai cú đúp vào lưới Wigan và Dynamo Kiev.

Bàn thắng cứ thế ập đến theo nhiều kiểu khác nhau: Đánh đầu, penalty, dứt điểm một chạm và cả đá phạt. Ngày 12/01/2008, Ronaldo lập hat-trick đầu tiên trong chiến thắng 6-0 trước Newcastle. 6 tuần sau, ở trận lượt về của mùa giải, Ronaldo mất thăng bằng sau khi cố gắng khống chế một đường chuyền vượt tuyến. Khán giả đội nhà cười ô lên chế nhạo. 3 giây sau, Ronaldo lấy lại bóng, vượt qua Steven Taylor và ghi bàn. Màn đáp trả không thể ngoạn mục hơn.

Ronaldo không ngừng hoàn thiện bản thân. Anh thuê riêng đầu bếp đảm bảo nguồn dinh dưỡng, xây bể bơi ở dinh thự tiện phục hồi cơ bắp. Sau giờ tập là thời gian cho phòng gym, sau giờ gym là lái xe về nhà, ăn, bơi và ngủ. Quy trình khép kín ấy cứ thế lặp lại liên tục trong 6 năm liên tiếp, chưa thiếu lấy một ngày.

Và đừng quên Meulensteen, người đã luôn động viên, đẩy giới hạn của Ronaldo lên tầm cao mới. Có lần, Meulensteen hỏi Ronaldo muốn ghi bao nhiêu bàn trong một mùa. Ronaldo bảo khoảng 30 hay 35 bàn gì đó. Meulensteen găng giọng: "Tôi tin cậu có thể ghi được 40 bàn". Mùa 2007/08, Ronaldo ghi 42 bàn, giành QBV thế giới đầu tiên.

REAL MADRID – BỆ PHÓNG CỦA SỰ NGHIỆP

Kỷ nguyên Real Madrid chính là giai đoạn thăng hoa tột đỉnh của Ronaldo khi anh trở thành cầu thủ hay nhất nhì thế giới đương đại, một huyền thoại bóng đá khi đang còn thi đấu.

N

ếu Sporting có công sinh thành, Man Utd có công dung dưỡng thì Real Madrid là đòn bẩy lý tưởng đưa sự nghiệp của Ronaldo vượt qua mọi cột mốc.

Tại đây, anh nhận được sự hỗ trợ tối đa từ mọi phía, trở thành trung tâm của các bản kế hoạch. Đổi lại, Ronaldo chứng minh sự trưởng thành và chín chắn của anh đã được kiểm chứng. Khi ra sân, cả thế giới trong mắt Ronaldo thu lại còn hai thứ: Quả bóng và cầu môn. Mọi nỗ lực phân tán tư tưởng của các bên đều bị Ronaldo triệt tiêu. Mùa đầu tiên, anh ghi 33 bàn, chỉ kém Messi 1 đơn vị.

Pellegrini rời nhiệm sở, nhường chỗ cho Mourinho. HLV người Bồ Đào Nha theo chủ nghĩa duy ý chí và thích làm việc với những bộ khung cố định. Ông áp dụng 4-2-3-1, mang Oezil về và đưa Ronaldo sang cánh trái.

Nhưng Ronaldo không phải một tiền vệ cánh. Anh cũng không hẳn là một trung phong thuần túy. Phần việc của Ronaldo là "đối đầu với các chốt chặn" theo mô tả của Mourinho. Anh sở hữu tất cả những gì cần có của một cầu thủ tấn công toàn diện, là màn phối kết hợp hoàn mỹ của tất cả những vị trí tấn công trong sách giáo khoa.

Với sự xuất hiện của Oezil và Di Maria, Ronaldo như hổ mọc thêm cánh. Anh không còn phải tự mình làm hết mọi việc như dưới thời Pellegrini (dù Ronaldo vui vẻ với điều đó). Mùa 2010/11, Ronaldo ghi 53 bàn, gồm 40 bàn tại La Liga. Mùa 2011/12, Ronaldo ghi 46 bàn ở La Liga và 60 trên các mặt trận.

Trong 60 bàn ấy, có 32 bàn tới từ các tình huống đang diễn ra trên sân, 12 bàn từ chấm phạt đền và 2 bàn từ chấm đá phạt. Anh cũng xé lưới đối phương 20 lần từ những tình huống dứt điểm một chạm.

Không phải bàn cãi nhiều, Ronaldo đã để lại quá khứ sau lưng và hướng về tương lai mới, mặc cho quá khứ của anh quá đỗi huy hoàng và là niềm mong mỏi của nhiều người. Ronaldo không còn phụ thuộc vào việc đi bóng, hay đúng hơn là anh không "thèm" rê dắt. Anh ghi bàn vì suy nghĩ nhanh hơn, chạy nhanh hơn và bật cao hơn phần còn lại.

Trong một trận đấu gặp Atletico Madrid mùa 2011/12, Ronaldo đã chạy nước rút 96m trong 10 giây. Usain Bolt, kỷ lục gia trên đường chạy cũng chỉ nhỉnh hơn CR7 chút xíu với thành tích 100m trong 9 giây 58.

Cũng trong năm 2011, Ronaldo tham gia buổi kiểm tra thể trạng ở đại học Chichester, Anh quốc. Các nhà khoa học kết luận anh có thể bật cao 78 cm, cao hơn mức trung bình của một VĐV bóng rổ nhà nghề NBA. Cú bật nhảy "đè ngửa" Evra tại Champions League là một ví dụ.

Những vũ khí quý giá ấy là kết quả tất yếu của sự chuyên nghiệp, thái độ cầu thị và nỗ lực được trau dồi, mài dũa và phát triển qua từng ngày. Anh lao mình vào bồn nước đá sau khi cả đội chỉ vừa trở về đại bản doanh lúc 3 giờ sáng, yêu cầu bác sỹ cho tham gia trị liệu khi máy bay từ Istanbul hạ cánh xuống Madrid lúc 6 giờ sáng.

ĐỐI THỦ LÀ CHÍNH MÌNH

Trong cuộc chiến El Clasico, Ronaldo không bao giờ coi Messi là địch thủ bởi kẻ thù lớn nhất của anh chính là bản thân.

C

ho tới một lúc nào đó, khi đã đủ đầy, bạn dễ rơi vào trạng thái vô định. Phải làm gì tiếp theo, khi đỉnh Olympia đã bị chinh phục? Trèo xuống hay đứng im trên đỉnh - đấy là bi kịch lớn nhất của đại đa số ngôi sao.

Nhưng Ronaldo, anh là một ngoại lệ trong mọi thứ. Ở đỉnh cao, anh tự cho mình cái quyền tận hưởng một mình những thành quả. Anh hò hét, bực dọc mỗi khi cơ hội bị bỏ lỡ. Anh chạy về góc khán đài ăn mừng "dị hợm" đầy tự mãn. Và quả thực, Ronaldo có quyền làm vậy. Chính cá tính ấy đã vô tình in sâu hình ảnh Ronaldo vào đầu óc NHM, kể cả là những người không cảm mến anh. Ronaldo là một ngôi sao, nhưng là ngôi sao "lạc loài", vì anh biết cách khiến người khác nhớ đến mình thật lâu: Bằng tài năng, bằng cá tính.

Nếu hỏi Ronaldo mục đích khi tham chiến các trận Siêu kinh điển, anh có thể sẽ trả lời "vuốt đuôi" nhằm xoa dịu dư luận: Tôi ganh đua với Messi. Đúng, nhưng không phải là "đúng nhất", Bởi với Ronaldo, đối thủ lớn nhất đời anh, chính là khao khát được chơi bóng, khao khát vượt qua chính mình.

Ronaldo không muốn dừng lại ở một cầu thủ giỏi vì đã có quá nhiều cầu thủ giỏi. Ronaldo muốn là một cầu thủ giỏi, một cầu thủ đặc biệt, một cầu thủ vĩ đại.

Vì thế, trận El Clasico giữa Barca và Real ở Nou Camp tối thứ Bảy này, cũng sẽ là một trận đấu của Ronaldo và chính anh. Ở tuổi “băm”, chạm sườn dốc sự nghiệp, hơn ai hết Ronaldo hiểu rằng, anh cần vượt qua chính mình, chứ không phải Messi.

Giữa hai người họ chưa bao giờ tồn tại cuộc chiến nào trên giấy tờ. Tất cả chỉ là mô phỏng và đồn đoán để rồi sau tất cả, chúng ta, những người yêu bóng đá, mới là kẻ chiến thắng cuối cùng.

Lại một tuần nữa, người hâm mộ toàn cầu lại được thưởng ngoạn bóng đá đỉnh cao.


Bình luận của bạn

Sử dụng tài khoản Facebook của bạn để thêm bình luận cho bài viết. Tên, hình ảnh và thông tin cá nhân khác của bạn công khai trên Facebook sẽ xuất hiện với bình luận của bạn, và có thể được sử dụng trên nền tảng truyền thông của Báo Bóng đá Cuộc sống!

BÓNG ĐÁ CUỘC SỐNG SPECIAL