Bóng đá Cuộc sống

Cú lật kèo ngoạn mục của Rô vẩu khi từ chối M.U để đến Barcelona

Mới đây, tạp chí FourFourTwo đã đăng tải bài phỏng vấn với huyền thoại người Brazil vào thời điểm năm 2014, qua đó chia sẻ rất nhiều thông tin thú vị trong sự nghiệp của anh, đặc biệt là câu chuyện về vụ chuyển nhượng đầy rắc rối giữa Ronaldinho, PSG, Barcelona và Manchester United.


Vào tháng 1/2018, Ronaldinho chính thức tuyên bố treo giày, qua đó khép lại một sự nghiệp thi đấu huy hoàng của mình. Vậy anh chàng người Brazil có dự định gì tiếp theo sau khi giải nghệ? Vâng đó chính là âm nhạc, nếu đúng như những gì mà anh từng chia sẻ với phóng viên của FourFourTwo vào năm 2014.

“Tôi muốn học về kỹ thuật âm thanh và cả việc sản xuất. Tôi rất tò mò về nó. Bản thân tôi muốn xây một studio cho riêng mình ở ngay tại nhà. Sẽ có nhiều nhạc sĩ đến nhà tôi để thực hiện các dự án của mình bởi họ biết tôi yêu những gì họ làm.” – Ronaldinho chia sẻ về dự định của mình.

Ở tuổi 34, Ronaldinho - cái tên ban đầu được trao cho người đồng đội Ronaldo trước khi anh được biết đến - vẫn sở hữu một thân hình phù hợp để chơi bóng, thậm chí còn là một phiên bản cơ bắp hơn so với phiên bản Ronaldinho đỉnh cao trong giai đoạn 2003-2008.

Từ khi còn là 1 cậu nhóc, Ronaldinho đã từng được biết đến như 1 thần đồng với khả năng ghi bàn đáng sợ

"Ronaldo rất tốt với tôi trong màu áo ĐTQG. Tôi phải chạy gấp đôi mỗi khi lên tuyển vì có anh ấy ở đó. Nhưng đó là quãng thời gian mà tôi luôn muốn được quay lại. Một cảm giác thật tuyệt khi lại chạy thật nhiều để được hỗ trợ cho anh chàng số 9 của chúng tôi một lần nữa. Nhưng thôi nào, kể vậy đủ rồi. Hãy bắt đầu phỏng vấn đi nào.” - Ronaldinho hài hước mở đầu câu chuyện.

- Có phải anh đã từng ghi được 23 bàn thắng trong một trận đấu khi còn ở tuổi thiếu niên không? Đối thủ của anh khi đó đã chơi tệ đến vậy sao!

+ Đúng là như vậy, nhưng những đứa trẻ ngày đó thực sự là khá kém. Tất cả họ đều là những học sinh và chỉ chơi bóng cho vui trong giờ thể dục. Nhưng tôi khi đó thì đã ở trong một đội trẻ và được ăn tập rồi. Trận đấu đó diễn ra khi tôi học lớp 5 và những gì dễ dàng như thế không bao giờ lặp lại nữa.

Nội dung khi không có video

Có một điều đáng lẽ ra nên được tiết lộ sớm hơn. Câu chuyện đó không phải đoạn băng mà bạn đã từng xem khi tôi còn là một đứa trẻ và chơi trong một sân futsal như người ta vẫn kể đâu. Trận đấu ấy diễn ra từ trước đó.

- Khi lớn lên, anh thích xem cầu thủ nào thi đấu? Có bao giờ anh nghĩ đến việc mình sẽ được thi đấu chuyên nghiệp giống như họ không?

+ Ồ, thực ra là có khá nhiều đấy. Anh trai Assis của tôi, Rivelino, Romario, Ronaldo, Rivaldo. Diego Maradona cũng rất đặc biệt. Tôi luôn thích xem ông ấy mỗi khi ra sân, bao gồm cả những màn trình diễn trước khi vào trận. Ông là người luôi chơi bóng một cách vui vẻ nhất, đó cũng chính là điều tôi thích nhất trong ý nghĩa của việc theo đuổi trái bóng tròn. Ông ấy có những kĩ thuật rê bóng thượng thặng ở tốc độ cao. Tôi không thể làm những gì với trái cam giống như Maradona đã làm. Mẹ tôi không muốn tôi lãng phí thức ăn!

Ronaldo là người bạn, là thần tượng và cũng là người có ảnh hưởng lớn đến sự nghiệp của Ronaldinho

- Những kí ức của anh về World Cup 1994 và 1998 như thế nào khi còn là một cậu bé? Nó có tác động ra sao đến thế hệ những cầu thủ trẻ khi đó?

+ Chức vô địch World Cup 1994 của Brazil chính là chất xúc tác thiết yếu cho quyết định theo đuổi sự nghiệp trở thành một cầu thủ bóng đá của tôi. Khi được chứng kiến điều đó, tôi thực sự muốn mình cũng sẽ làm được điều tương tự trong tương lai, vô địch World Cup trên sân cỏ, chứ không phải là ở futsal.

Tôi yêu futsal và thật khó để quyết định từ bỏ nó. Vào kì World Cup đó, thật tuyệt khi được thấy một cầu thủ ngôi sao đóng góp rất nhiều vào thành tích của cả đội. Nếu đội bóng nào mà cũng có một chân sút như Romario thì chắc sẽ không dễ dàng cho Brazil chút nào. Người Brazil cũng học được một bài học từ thành công năm 1994, đó là một đội bóng hoàn hảo là đội bóng cũng cần phải biết cả cách phòng ngự.

Đến bốn năm sau, tôi lúc đó đã bắt đầu nghĩ đến World Cup 2002. Thực ra ý nghĩ về việc được thi đấu tại World Cup bắt đầu xuất hiện từ khi tôi mới 15 tuổi (năm 1995), khi đó tôi đang có lần đầu tiên thi đấu cho đội U17 Brazil. Tôi giành được chức vô địch U17 World Cup vào năm 1997. Thất bại của ĐTQG trong trận chung kết World Cup năm 1998 có thể không quá nghiệt ngã với các cầu thủ, nhưng với người hâm mộ thì sự thất vọng là điều được cảm thấy rõ.

- Anh lấy tên Ronaldinho (có nghĩa là 'Little Ronaldo') từ khi nào? Có phải vào thời điểm anh bắt đầu trở thành một cầu thủ chuyên nghiệp, hay là từ trước đó?

Nội dung khi không có video

+ Vâng, có một Ronaldo khác ở đó trước khi tôi có mặt! Những người thân của tôi không bao giờ gọi tôi là Ronaldinho. Khi tôi ghi bàn thắng đầu tiên cho Brazil vào năm 1999, bình luận viên nổi tiếng nhất của Brazil gọi tôi là Ronaldinho Gaucho, bởi vì tôi đến từ bang Rio Grande do Sul và bởi vì anh ấy đã đọc tên tôi thành Ronaldo 'Ronaldinho' vào thời điểm đó. Thật là cách ứng biến tinh ranh!

- Có những câu lạc bộ khác cũng quan tâm đến anh vào thời điểm anh ký hợp đồng với PSG đúng không? Thời gian chờ đợi trong khi Gremio giải quyết các vấn đề về pháp lý có khiến anh thấy bực bội?

+ Đúng vậy, có vài đội bóng khác nữa. Còn về chuyện kia thì tôi thậm chí không thể nhớ được gì nhiều vào lúc này. Đó là thời điểm tôi muốn quên đi. Tôi đã mất đến hai tháng ở trong phòng tập và chỉ tập một mình. Thậm chí chỉ ý nghĩ nhớ về nó thôi cũng làm tôi thấy không thích rồi.

- Điều anh nhớ nhất trong thời gian thi đấu ở Pháp là gì? Anh có thấy hài lòng khi chứng kiến PSG đang thành công như ngày hôm nay? Liệu họ có khả năng để giành được chức vô địch Champions League hay không?

+ Các trận derby với Marseille là những gì tôi nhớ nhiều nhất, khi mà tôi ghi bàn ở hầu hết tất cả các trận đấu với họ, bao gồm cả một bàn ở sân Velodrome. Đó là chiến thắng đầu tiên của PSG ở sân đấu đó sau một thời gian dài.

Chuyển đến châu Âu, Ronaldinho đã có thời gian đáng nhớ với PSG

Tôi vẫn luôn dành tình cảm cho PSG. Đó là câu lạc bộ đầu tiên của tôi ở châu Âu và tôi đã có hai năm rưỡi tuyệt vời ở nơi ấy. Tôi vẫn luôn theo dõi họ. Thực sự là tôi vẫn xem tất cả các bàn thắng của họ, dù có thể phải nhận lấy 90 phút chán ngắt. Dẫu sao tôi vẫn thích chứng kiến những bàn thắng đến một cách liên tục hơn.

- Vậy bây giờ hãy nói đến pha đá phạt vào lưới tuyển Anh tại World Cup 2002. Anh có nhìn thấy David Seaman đã di chuyển lên cao, cách xa với vạch vôi không?

+ Tôi có thấy điều đó. Anh ta đi lên khá cao, cách vạch vôi đến khoảng 5m. Tôi nhắm đến vị trí cần thả quả bóng vào, mặc dù không biết liệu nó có thể thành công hay không. Tất cả những gì tôi muốn làm là đẩy Seaman vào thế khó và buộc phải lùi lại phía sau để cứu bóng.

Đó là một bàn thắng tuyệt vời trong một trận đấu đáng nhớ của tôi. Tôi đã ghi bàn, kiến tạo và sau đó tiếc rằng lại bị đuổi khỏi sân. Nhưng việc đánh bại được tuyển Anh chính là chìa khóa giúp gia tăng sự tự tin. Mọi người đều tin rằng chúng tôi hoàn toàn có thể tiến tới trận chung kết.

- Vậy khi bị truất quyền thi đấu tại trận đấu đó, HLV Scolari đã nói gì với anh? Anh có cảm thấy lo lắng bản thân mình khi có thể sẽ không tham dự trận chung kết nếu có thể, hoặc xấu hơn, việc không có anh sẽ khiến cho Brazil không đi được tới trận đấu cuối cùng?

Nội dung khi không có video

+ Ông ấy chỉ đơn giản là động viên tôi và nói rằng đó là một bài học quý giá để rút kinh nghiệm. Scolari biết tôi từ khi còn là một cậu bé ở Gremio, ông ấy giống như một người cha đối với tôi vậy. Chúng tôi không thể nói được nhiều với nhau vào lúc đó, nhưng cả hai đều hiểu được tình cảm mà người kia dành cho mình không khác nhau là mấy.

Về việc mất vị trí, tôi không bao giờ cảm thấy quá lo lắng. Tôi chỉ hy vọng người thay thế tôi (Edmilson) không lên đồng và ghi được đến ba bàn thắng trong trận bán kết với Thổ Nhĩ Kỳ. Mọi người giúp tôi tập trung vào trận chung kết, vì thế tôi đã có được sự bình tĩnh như mình cần. Chúng tôi rất tự tin sau khi đánh bại tuyển Anh, chúng tôi sẽ không để cơ hội vụt mất và tôi biết vị trí trong đội hình xuất phát của tôi sẽ được đảm bảo.

- Có đoạn quảng cáo của Nike với hình ảnh anh tâng bóng, sút nó vào xà ngang để bóng bật lại, làm vài động tác kĩ thuật rồi lại sút bóng vào xà ngang tiếp. Đó thực sự là những gì anh đã làm được, hay chỉ là do dàn dựng?

+ Tất nhiên là chính tôi đã tự mình làm điều đó. Tôi vẫn luôn thực hiện những thứ như vậy vào mỗi cuối tuần ở nhà mình.

- Bữa tiệc ăn mừng cho chức vô địch World Cup 2002 diễn ra thế nào vậy? Trong quá khứ, cả Roberto Carlos và Ronaldo đều nói rằng nó có hơi quá đà một chút.

+ Nó khiến tôi phải ngủ một giấc dài để hồi phục lại. Chúng tôi đã ăn mừng từ ngay trên máy bay, rồi tại Brasilia, tại Rio và tại các thị trấn quê nhà của chúng tôi nữa. Tôi trở về nhà với bố của Ronaldo sau khi tôi đến Rio.

Pha đá phạt đẹp mắt vào lưới ĐT Anh vẫn là dấu ấn đáng nhớ nhất của Ronaldinho tại World Cup

Nếu tôi có thể vô địch World Cup một lần nữa, tôi sẽ tổ chức một bữa tiệc quy mô gấp đôi thế. Cảm giác sung sướng vì trở thành nhà vô địch thế giới chỉ có thể lắng xuống sau vài tháng. Và nó gần như là trải nghiệm chỉ có duy nhất một lần trong đời.

- Có phải anh đã gần như gia nhập Manchester United vào năm 2003? Đó liệu có là thời điểm anh ở gần với việc tới Anh chơi bóng nhất? Những tin đồn về việc có liên hệ với Blackburn Rovers vào năm 2011 có chính xác không?

+ Mọi thứ gần như đã xong với United. Chỉ khoảng 48h nữa là các thủ tục có thể hoàn tất. Nhưng rồi Sandro Rosell đã gọi cho tôi và đề nghị: “Nếu tôi thắng cử để trở thành chủ tịch Barcelona, cậu sẽ đến đây chứ?” Và tôi đồng ý. Khi cuộc gọi ấy diễn ra, tôi chỉ còn cần thảo luận với United vài vấn đề chi tiết nữa thôi. Nhưng tôi đã quyết định hứa rằng mình sẽ đến Barca. Đó là một cuộc đàm phán chóng vánh.

Tôi đã nói người Anh rằng tôi chọn Barca. Đó là một lựa chọn đúng đắn. Người Brazil luôn yêu Barca. Chúng tôi có truyền thống lịch sử ở đó. Những thứ diễn ra trên sân ở đó không giống với bất kì nơi nào khác ở châu Âu, bởi thế chúng tôi luôn cảm thấy hạnh phúc khi chơi bóng ở đó.

Tôi nhớ Barcelona rất nhiều. Tôi đã có 5 mùa bóng tuyệt vời ở Barcelona. Về phần Blackburn, chúng tôi đã có những liên hệ, nhưng tôi rồi tôi cảm thấy mình muốn trở về Brazil thi đấu hơn.

- Bàn thắng vào lưới Chelsea tại Champions Leauge 2004/05 có phải là pha làm bàn đẹp nhất của anh? Nếu không thì đó là bàn thắng nào?

+ Đó là một pha ghi bàn đặc biệt, nhưng tôi cũng có nhiều bàn thắng đẹp khác nữa. Có những bàn thắng được nhắc nhớ tới không bởi vì những kĩ năng thượng thừa, mà là bởi thời điểm nó được ghi. Tôi đã có những bàn thắng quan trọng ở đội trẻ, mà nếu như không có chúng, không chắc tôi đã có cơ hội để chơi cho ĐTQG.

Nhờ bàn thắng mà tôi ghi được khi gặp Venezuela, tôi trở thành một cầu thủ đầy hứa hẹn trong mắt mọi người. Ghi bàn cho PSG khi đối đầu với Marseille đã đưa tên tôi vào lịch sử của một câu lạc bộ ở châu Âu. Tại Barca, tôi ghi được bàn thắng đầu tiên ngay trong ngày ra mắt.

Tưởng như đã về M.U nhưng Ronaldinho đã bất ngờ chuyển đến Barca vì nhận thấy đây là nơi để anh phát huy hết khả năng của mình

- Không có nhiều cầu thủ Barcelona có thể nhận được sự cổ vũ tới từ các cổ động viện Real Madrid ngay tại sân Bernabeu, giống như họ đã làm với anh vào năm 2005. Đó hẳn là niềm tự hào rất lớn đối với anh. Kỉ niệm của anh về trận đấu đó ra sao?

+ Vâng thực sự tôi thấy rất tự hào. Khi điều đó xảy ra, tôi hầu như không để ý đến những gì đang diễn ra xung quanh. Tôi chỉ đơn giản là ghi bàn và ăn mừng bàn thắng. Theo như tôi biết, chỉ có Maradona là nhận được điều đó ở Madrid. Hạnh phúc của tôi như được nhân đôi khi biết thần tượng bóng đá của mình chính là người gần nhất nhận được vinh dự đó. Tôi đã cùng chia sẻ với Maradona về khoảnh khắc tuyệt vời ấy. Đó thực sự là một trải nghiệm khó quên.

- Cảm giác sao khi anh vừa đánh bại đối thủ, nhưng rồi sau đó lại có thể cười đùa với chính họ khi trận đấu vừa mới kết thúc. Tôi chưa bao giờ thấy ai làm điều đó cả - câu hỏi đến từ Ronaldo dành cho Ronaldinho.

+ Tôi luôn tôn trọng đối thủ của mình, Ronnie ạ, bởi vì tôi biết có thể một ngày nào đó chúng tôi biết đâu lại trở thành đồng đội của nhau. Có một chuyện khá thú vị với một cầu thủ người Pháp khi tôi chơi cho Milan, anh ấy đã đến bắt tay với tôi chỉ vài phút sau khi tôi vừa xỏ kim anh ấy. Đó chính là sự khác biệt tôi muốn tạo nên.

- Rời Barcelona là một quyết định khó khăn phải không? Câu chuyện người ta kể rằng anh có ảnh hưởng xấu đến Messi thời trẻ, là sự thật à?

+ Rời đi thì dễ thôi, đến lúc phải đi. Tôi muốn theo bước chân của HLV Rijkaard, người đã nói rất nhiều điều tuyệt vời về Milan. Tôi có những sự lựa chọn khác nhưng tôi chỉ muốn chơi cho Milan. Còn về mấy câu chuyện với Messi, không đúng đâu và bạn cũng không cần đọc cái gì cũng tin. Tôi luôn cố gắng làm tấm gương cho cậu ấy giống như cách Ronaldo làm cho tôi vậy.

Tôi được Ronaldo chắp cánh và tôi cũng muốn Leo cảm thấy như vậy. Messi hay ngại lắm nhưng luôn là một cầu thủ tuyệt vời. Chúng tôi sống cùng một con đường, do đó chúng tôi có mối quan hệ rất khăng khít. Và giờ cậu ấy là cầu thủ xuất sắc hơn cả tôi.

- Ai là cầu thủ hay nhất mà anh từng đối đầu?

+ Đó là Maldini. Quá nhiều kỹ thuật luôn. Ai chứng kiến anh ấy chơi bóng đều phải trố mắt ngạc nhiên và khi trực tiếp đối đầu thì còn kinh khủng hơn nữa.

- Có vẻ anh thích thi triển kỹ thuật elastic nhỉ? Anh thuần thục nó từ khi nào? Anh và Ronaldo thì ai kỹ thuật hơn?

Những màn trình diễn đỉnh cao của Ronaldinho trong màu áo Barca khiến ngay cả các CĐV của kình địch Real cũng phải ngưỡng mộ

+ Chắc chắn là kỹ thuật yêu thích của tôi. Nó xuất phát từ futsal nhưng tôi đã đưa nó ra sân cỏ. Kỹ thuật này dễ thực hiện hơn với tôi khi tôi mở rộng chân ra hơn chút. Rivelino (trùm sáng tác ra nhiều kỹ thuật đẹp mắt) chân ngắn hơn nhưng vẫn làm mượt. Tôi rất tự tin với kỹ thuật của mình, có thể tôi gặp khó gì chứ cầm bóng trong chân lúc nào cũng dễ.

Ronaldo là người hùng của tôi. Anh ấy hay hơn tôi mà. Và anh ấy cũng làm biên tập viên luôn vậy nên tôi không thể nói điều gì mà anh không thích!

- Ai là HLV hay nhất từng dẫn dắt anh? Và ai là người khai thác anh tốt nhất?

+ Rijkaard, không nghi ngờ gì. Ông ấy là một trong những người hay nhất thế giới và xứng đáng được dẫn dắt đội bóng hàng đầu. Ông ấy sẽ sớm làm HLV trưởng ĐTQG nào đó, tranh danh hiệu World Cup. Rijkaard luôn khai thác hết tiềm năng của tôi vì ông ấy biết tôi cần gì. Kinh nghiệm trên sân của ông được truyền cho mọi cầu thủ dưới trướng ông ấy.

- Anh rời Milan khi vẫn đứng đầu top kiến tạo Serie A. Tại sao anh lại ra đi?

+ Tôi muốn trở về Brazil, sống ở Rio. Tôi không muốn trở về chỉ để giải nghệ mà muốn để lại dấu ấn gì đó và Flamengo có kế hoạch riêng cho tôi. Đó là điểm mấu chốt khiến tôi không đến chơi cho Gremio – CLB thời thơ ấu.

- Này Ronnie, tưởng tượng xem: Nhà của anh bị cháy và anh chỉ có thời gian để cứu một chiếc huy chương mà thôi. Vậy thì đó sẽ là huy chương World Cup, Champions League hay Copa Libertadores?

+ Một ý tưởng tồi tệ! Tôi nghĩ tất cả đều quan trọng. Tất nhiên World Cup có ý nghĩa lớn hơn nhưng vẫn còn để xem cái nào gần cửa sổ hoặc cửa ra vào hơn để tôi thoát ra mà không bị gì. Nếu chúng ở gần thì tôi sẽ cố lấy hết ra.

Rijkaard là HLV mà Ronaldinho yêu quý nhất và cũng chính vì ông mà Ronaldinho chuyển tới AC Milan

- Neymar có “cửa” vào đội hình vô địch World Cup 2002 không?

+ Câu này khó quá. Các cầu thủ tuyệt vời luôn có chỗ ở đội tuyển và Neymar là một trong số đó. Nhưng năm 2002 có rất nhiều cầu thủ xuất sắc… Tôi nghĩ bạn lên hỏi Scolari câu này.

- Anh có nghĩ là có cơ hội dự World Cup năm nay không (2014 – thời điểm diễn ra cuộc phỏng vấn)? Có tiếc nuối không khi phải ở nhà năm 2010 và có thể là cả năm nay?

+ Không phải bây giờ. Năm 2010 tôi nghĩ tôi có cơ hội vì phong độ cũng tuyệt vời. Nhưng Dunga không muốn tôi đến đó. Năm ấy đáng lẽ ra tôi đã có thể trải nghiệm nhiều thứ hơn. Nhưng điều đó không bao giờ xảy ra…


Bình luận của bạn

Sử dụng tài khoản Facebook của bạn để thêm bình luận cho bài viết. Tên, hình ảnh và thông tin cá nhân khác của bạn công khai trên Facebook sẽ xuất hiện với bình luận của bạn, và có thể được sử dụng trên nền tảng truyền thông của Báo Bóng đá Cuộc sống!