Bóng đá Cuộc sống

Andrea Pirlo Vị Chúa Trời của các tông đồ Juventini

Giữa mớ bùng nhùng ở Inter, Pirlo không muốn sự nghiệp lụi tàn vì những tác động ngoại cảnh ngoài chuyên môn. Anh đưa ra một quyết định đầy dũng cảm, là quay lưng với đội bóng thần tượng thuở nhỏ và chuyển sang khoác áo... kình địch cùng thành phố của Inter, là AC Milan.

NÓI ÍT HIỂU NHIỀU

9,6 triệu bảng là phí chuyển nhượng ở mùa Hè 2001. Con số ấy phần nào nói lên tài năng của Pirlo. Nhưng Pirlo cần chứng tỏ nhiều hơn để có chỗ đứng trong đội hình của HLV Faith Terim và sau đó là Carlo Ancelotti.

"Cho tới khi nào cậu ấy có thể vượt qua bài tập 1 đấu 3 thì tôi mới hài lòng", Carlo Ancelotti ban đầu có phần bực bội vì tốc độ rùa bò của Pirlo trong một buổi tập ở Milanello vào năm 2002. "Tôi là ông già nhiều hơn cậu ta 20 tuổi, và đầu gối của tôi yếu lắm rồi. Vậy mà không qua được sao. Bao giờ hết chậm thì tôi sẽ cho đá chính", Ancelotti khẳng định,

Tuy nhiên, vào mùa giải tiếp theo, Carletto có vẻ đã bị thuyết phục. Trong một thử nghiệm chiến thuật mới, Pirlo đã làm thay đổi hoàn toàn cái nhìn của Ancelotti khi anh nổi bật ở vị trí regista, tức là dạng tiền kiến thiết lùi sâu đá thấp nhất tuyến giữa và án ngữ trước bức tường thành của bộ tứ vệ.

Ancelotti dần nhận ra năng lực đặc biệt của Pirlo và ông đã phần nào mô phỏng lại công thức của người đồng nghiệp Mazzone ở Sampdoria, với sự hỗ trợ của Clarence Seedorf và Gennaro Gattuso ở hai bên. Trong 8 năm tiếp theo, Pirlo và Ancelotti là một cặp bài trùng. Pirlo luôn coi Ancelotit là người cha thứ hai của mình, và anh thậm chí đã đạt thỏa thuận sơ bộ với Chelsea vào năm 2009 để tái hợp với người thầy đáng quý của mình.

Chuyển từ Inter Milan sang AC Milan với mức giá bèo khoảng 10 triệu bảng (bằng xấp xỉ 1/10 hậu bối Paul Pogba), Pirlo lập tức làm giàu có phòng truyền thống của đối bóng áo Đỏ - Đen. Tuy nhiên, điều khiến người ta ngưỡng mộ Pirlo không phải hiệu quả hay danh hiệu mà là những thứ đã tuyệt chủng trong thế giới bóng đá đương đại như: phong thái chơi bóng đĩnh đạc, hành vi thông minh và hào hoa...

"Pirlo là mẫu cầu thủ mà các HLV không cần phải đưa ra quá nhiều lời chỉ dẫn. Hoặc không nói gì cũng chẳng sao. Pirlo luôn có cách tự đáp ứng đòi hỏi của giới huấn luyện. Anh ấy là tiền vệ trung tâm xuất sắc nhất thế giới", Ancelotit nói.

Với Pirlo trong đội hình xuất phát và một lối chơi được xây dựng lấy anh là hạt nhân, các danh hiệu sớm ùa về phòng truyền thống Milan. Mùa 2002/03, Milan vô địch Coppa Italia, Champions League và Siêu cúp Châu Âu. Một năm sau là Serie A và siêu Cúp Italia, và thêm một danh hiệu Champions League và Cúp các CLB thế giới vào 2007 trước khi nâng đĩa bạc Scudetto vào năm 2011 thêm lần nữa.

Nhưng vinh quang bóng đá chiếu theo bộ sưu tập danh hiệu đồ sộ không thể định nghĩa đầy đủ và toàn vẹn về Pirlo. Những con số khô khan và tấm huân chương vô tri không thể giải thích tại sao Pirlo lại được mến mộ đến vậy, cũng không thể cắt nghĩa tình cảm mà tất cả các HLV làm việc cùng Pirlo dành cho anh.

Là phong cách, thần thái và tinh hoa Pirlo bỏ vào từng cử chỉ chạm bóng. Đấy là thứ tài sản quý giá mang thương hiệu độc quyền của Pirlo trong thời đại của những cầu thủ cơ bắp và các giáo án phòng ngự điển hình.

Trong trận giao hữu quốc tế vào tháng 09/2012 giữa ĐT Italia và Malta, Andre Schembri theo Pirlo như hình với bóng. "Nếu cậu ấy đang săn tìm một chiếc nhẫn, tôi chắc chắn rằng cậu ấy đã quỳ xuống bằng một bên đầu gối", Pirlo nhớ lại.

"Anh đang đùa tôi đấy à?", Pirlo hỏi Schembri.

"Ai đùa ở đây? HLV yêu cầu tôi như vậy đấy", Schembri trừng mắt

"Thế thì làm sao cậu có thể thưởng thức trận đấu được đây?". Pirlo vặn lại.

"Cả anh cũng vậy thôi", Schembri đáp.

Pirlo còn dạy bảo các đối thủ cách chơi bóng rằng hay thi đấu và thưởng thức bóng đá như một quý ông tinh tế chứ đừng nên như những gã đàn ông bặm trợn, lấy bạo lực để đối phó với nghệ thuật. Dẫu sao, lời lời khôn ngoan đó cũng chỉ như gió thoảng qua trong một bối cảnh kim tiền chi phối, tính thực dụng lên ngôi.

Ở trận lượt về vòng 1/8 Champions League 2009/10, Sir Alex cắt cử "người ba phổi" Park Ji-Sung khóa chặt Pirlo. Trong cuốn tự truyện, Pirlo đã viết: "Các bạn không chỉ là cầu thủ bóng đá. Các bạn còn là những quý ông. Vậy mà các bạn lại sẵn sàng ra sân với tâm thế triệt hạ và vui vẻ đạp người thay vì tranh bóng. M.U đã dùng mọi cách dù là thô thiển nhất để kèm cặp tôi, cho tới khi nào khiến tôi thân tài ma dại mới thôi".

Thông điệp mà Pirlo gửi đi là vẻ đẹp thuần tính mỹ học và khả năng khơi gợi cảm hứng mang tính biểu tượng. Cách tốt nhất để thấm nhuần tư tưởng Pirlo là xem anh thực hiện các pha sút phạt.

Lớn lên ở Flero, nơi ấn phẩm Gazzetta dello Sport thi thoảng lại tặng kèm một tấm băng cát-sét ghi lại hình ảnh Roberto Baggio và Michel Platini sút phạt, Pirlo đã sớm định hình phong cách với các tình huống bóng chết.

Thời hiện đại, chuyên gia Juninho Pernambucano là tấm gương Pirlo nhìn vào. Những tuần sinh hoạt ở trại huấn luyện Milanello, Pirlo đã nghiên cứu video và đồ họa phác thảo nguyên tắc vật lý của Juninho để tái hiện các pha đá phạt nắc bóng (đưa trái bóng cắm từ trên xuống dưới).

Nỗi ám ảnh về cú sút phạt đi theo Pirlo vào tận... toilet. Và trong một bối cảnh không thể lường trước như vậy, Pirlo bất giác phát hiện tiếp xúc với trái bóng chỉ là 3 ngón chân. Ngay ngày hôm sau, 24 tiếng trước tuần lễ thi đấu Serie A, Pirlo đã giam mình trên sân tập tới nửa đêm để thực hành bằng được bài đá phạt. Cậu bé nhặt bóng được nhờ ở lại trợ giúp phát cáu nhưng cũng không thể ngăn Pirlo.

Để trừng trị những kẻ bạo lực, ngoài những đường chuyền, Pirlo dồn trọn tinh tuý vào những pha đá phạt. Đó là lưỡi tầm sét của thần Zeus, là cây cung của thần Apollo, là cây thương của thần Ares, là nỗi ám ảnh của mọi thủ môn và là tuyệt phẩm Phục Hưng của một Bậc Thầy!

Cuối cùng, Pirlo cũng thành công. Anh gọi cú đá phạt của mình bằng cái tên Maladetta, nghĩa là "lời nguyền rủa" như muốn ám chỉ các thủ môn sẽ luôn bị đánh lừa về quỹ đạo của trái bóng trước khi nó rơi vào lưới.

Joe Hart, hơn ai hết, hiểu rõ cảm giác ấy. Hai năm sau khi trở thành nạn nhân trên loạt đá luân lưu ở tứ kết EURO 2012, thủ môn số một tuyển Anh đã thực sự thấm thía kỹ năng đá phạt của Pirlo.

Phút bù giờ thứ 4 trận Anh - Italia vòng bảng World Cup 2014, Italia hưởng phạt trực tiếp chếch về bên trái theo hướng tấn công của Italia. Pirlo bước lên chấm đá phạt, và khi bóng vừa bay ra từ chân Pirlo, Hart theo phán đoán thông thường nghĩ rằng sẽ phải đổi người về bên phải. Nhưng vào khoảnh khắc anh chuẩn bị bay người, thì trái bóng lại bất ngờ đổi hướng, găm thẳng về phía đối diện và chỉ có xà ngang mới cứu người Anh tránh thua thêm bàn nữa.

Cảm giác bất lực hiện rõ mồn một trên mặt Hart. Anh tức tối, đá mạnh vào biển quảng cáo và hét vào mặt chú bé nhặt bóng "Đưa quả bóng chết dẫm kia đây" để thực hiện cú phát bóng lên.


THIÊN TÀI ĐA NHÂN CÁCH

Pirlo có một khuôn mặt kém biểu cảm. Thỉnh thoảng, người ta vẫn bông đùa anh là gã máu lạnh. Chi tiết này dẫn tới suy nghĩ Pirlo không có khả năng đối thoại và bắt nhịp với các cuộc nói chuyện, nhất là khi giọng nam trầm đặc sệt của Pirlo lại được điểm xuyết bởi bộ râu rậm rạp anh bắt đầu nuôi từ lúc chuyển tới Juve.

Nhưng mọi người đã lầm. "Pirlo là thủ lĩnh im lặng", HLV Prandelli cho hay. Pirlo không nói thì thôi, chứ anh đã mở miệng là những người còn lại phải "tắt loa" và cẩn trọng lắng nghe từng lời

Bài học của Pirlo là những người nhịn nhục, hạ giọng và hạn chế khuếch trương tầm ảnh hưởng thông qua lời nói thường là những kẻ chiến thắng sau cùng. Vẻ ngoài, Pirlo trầm lặng nhưng bên trong bộ não của anh là những phản ứng hóa học liên hồi không ngừng nghỉ. Năm 2006, Pirlo đã ở rất gần Bernabeu. Với lời mời chào đủ hấp dẫn từ Fabio Capello, Pirlo đã bắt đầu sử dụng tiếng Tây Ban Nha trong suy nghĩ của mình. Trong giấc mơ của mình, những câu nói mớ của Pirlo cũng được diễn đạt bằng tiếng Tây Ban Nha.

Nhưng PCT Galliani tìm mọi cách ngăn chặn. Ông gọi Pirlo vào phòng ăn của Milan (nằm giữa phòng bếp và phòng khách) và chìa ra một bản hợp đồng được rút ra từ gầm bàn, với mục lương bị bỏ trống. Pirlo có thể điền con số mà anh mong muốn miễn sao Milan có thể giữ chân anh.

Tuy nhiên, Pirlo đã không hề nghĩ về những tờ ngân phiếu thơm mùi mực in. Anh chợt liên tưởng tới cảnh tượng Monica Lewinsky trốn dưới gầm bàn của nguyên tổng thống Mỹ Bill Clinton ở phòng Bầu dục trong mối tình vụng trốm gây bão dư luận hồi nào.

Nhân sinh quan của Pirlo là im lặng để lan toả quyền lực. Bài học của Pirlo là những người nhịn nhục, hạ giọng và hạn chế khuếch trương tầm ảnh hưởng thông qua lời nói thường là những kẻ chiến thắng sau cùng. Vẻ ngoài, Pirlo trầm lặng nhưng bên trong bộ não của anh là những phản ứng hóa học liên hồi không ngừng nghỉ. Trong đám đông, anh chính là mắt bão.

Thi thoảng, trong đầu Pirlo lại lóe lên những ý nghĩ điên rồ như thế. Nhưng không, thực ra mọi thứ đều có lý do của nó. "Ký hợp đồng mà cũng phải vụng trộm à", Pirlo nghĩ.

Khác xa vẻ bề ngoài khó gần, Pirlo trái lại còn là người hài hước. Chẳng thế mà các đồng đội đặt cho Pirlo biệt danh "nghịch ngầm" với nhiều màn xỏ mũi cười ra nước mắt. Anh thường xuyên bắt bẻ lỗi phát âm và chính tả của Gattuso, ví tiền vệ có dáng cục mịch này là terrone - một thuật ngữ mà người miền Nam Italia thường ám chỉ tầng lớp bần nông phía Bắc.

Một dịp khác, ở phiên họp thỏa thuận gia hạn hợp đồng, Pirlo bí mật lấy trộm điện thoại của Gattuso và nhắn tin cho giám đốc Ariedo Braida: "Thân gửi Ariedo, nếu ông cho tôi cái tôi cần thì tôi sẽ cho ông em gái của tôi". Có lần, trong đợt tập trung ĐTQG, Pirlo và De Rossi được cho là trốn trong tủ quần áo và dưới gầm giường của Gattuso.

Pirlo còn là người có niềm tin kiên định vào đức tin của mình. Sau tình huống kiến tạo mà không cần đánh mắt quan sát cho Fabio Grosso ghi bàn ở trận bán kết World Cup 2006, Pirlo cam đoan Italia sẽ vô địch thế giới. Khi tiến tới chấm đá phạt, Pirlo cầu nguyện và lẩm bẩm: "Nếu Chúa tồn tại, thì tôi không thể là người Pháp. Tôi là người Italia, và phải chiến thắng"..

Tất nhiên, chuyện không phải lúc nào cũng đi theo đúng diễn biến đoán trước. Cách đó 12 tháng, ở Istanbul, Milan đã dẫn trước 3-0 mà rốt cuộc vẫn để mất danh hiệu Champions League vào tay Liverpool. Và đó là lúc, Pirlo lại cho thấy anh là một cầu thủ đặc biệt, chơi bóng bằng cái đầu và coi chân tay là công cụ truyền tải suy nghĩ.

PCT Galliani (trái) có thể nói là công thần của Juventus khi vô tình đẩy mạnh quá trình giúp đại địch thủ có được vũ khí nguy hiểm nhất của chính mình. Hoài niệm của Pirlo về AC Milan là những xúc cảm phản bội, vắt chanh bỏ vỏ và một cái bút sang trọng kệch cỡm đền bù cho nhưng đóng góp khổng lồ của tiền vệ này.

"Luôn luôn có một bài học rút ra trong khoảnh khắc đen tối nhất. Khi ấy, tôi tự đặt ra nghĩa vụ cho mình là đào sâu và tìm thấy bất kỳ dấu hiệu nhỏ nhất nào của hy vọng", Pirlo nói,

Thêm một khía cạnh nữa về tính cách của Pirlo: Anh thù dai. Sau khi rời Milan, Pirlo đã luôn giữ một ác cảm và thái độ bất mãn với Rossoneri. Bạn có thể dễ dàng nhận ra khi đọc cuốn tự truyện của Pirlo. Toàn bộ chương 1, Pirlo dành phần lớn thời lượng nói về cuộc đối thoại cuối cùng giữa anh và PCT Galliani vào năm 2011 - thời điểm Milan đã vô địch mà không cần Pirlo làm hạt nhân chính.

Đội kiên quyết nói lời chia tay với lý do Pirlo hưởng lương quá cao trong khi đóng góp chuyên môn không còn phù hợp với hệ thống chiến thuật hiện tại, và trao tặng cây bút Cartier sáng bóng có in phù hiệu của Milan cho Pirlo như món quà tri ân. Quá nhỏ bé so với những gì Pirlo đã cống hiến.


CHÚA TRỜI Ở JUVE

Khát vọng lớn nhất trong những năm cuối cùng chơi bóng đỉnh cao của Pirlo chứng minh những ai đã đẩy anh khỏi San Siro sai lầm. Kế hoạch của Pirlo nhận sự hậu thuẫn tối đa của Antonio Conte - một thần tượng của chàng tiền vệ có mái tóc bồng bềnh. Và cả Gianluigi Buffon nữa. Ngày Pirlo gọi điện báo tin, Buffon mừng thầm: “Thế là Juve có Chúa trong đội rồi. Đây là phi vụ thế kỷ”.

Conte đã xây dựng lối chơi xung quanh Pirlo, giúp Pirlo phát huy tối đa năng lực của mình. Khi Allegri lên nắm quyền, ông đã phải chủ động nhấc điện thoại liên hệ ngay Pirlo - bấy giờ đang tận hưởng kỳ nghỉ hè sau World Cup để chủ động làm hòa.

Allegri biết rằng, tiếng nói của ông trong mối quan hệ với Pirlo đã không được như xưa. Ông phải chấp nhận nhún nhường vì vầng hào quang Pirlo tỏa ra quá chói lóa. Juve sẽ là bên hưởng lợi nhờ sự có mặt của Pirlo và quả thật, đội đã suýt giành cú ăn ba.

Khát vọng lớn nhất trong những năm cuối cùng chơi bóng đỉnh cao của Pirlo chứng minh những ai đã đẩy anh khỏi San Siro sai lầm. Kế hoạch của Pirlo nhận sự hậu thuẫn tối đa của Antonio Conte - một thần tượng của chàng tiền vệ có mái tóc bồng bềnh. Và cả Gianluigi Buffon nữa. Ngày Pirlo gọi điện báo tin, Buffon mừng thầm: “Thế là Juve có Chúa trong đội rồi. Đây là phi vụ thế kỷ”.

Pirlo thật đặc biệt, và phi thường nữa. Bởi thế giới quan về trái bóng và môn thể thao vua đang biến tướng sang loại hình dịch vụ hái ra tiền của anh là khác biệt so với phần còn lại.

Pirlo không có dự định theo nghiệp huấn luyện sau khi giải nghệ, cũng chẳng hề đoái hoài tới đường tiến thân trên trường chính trị mà ông bố Luigi vạch sẵn, dù cho vẫn là cổ đông của tập đoàn thép gia đình Elg Steel với lợi tức thu về tương đương 50 triệu euro/mùa. Vậy Pirlo sẽ làm gì tiếp theo?

Là rượu. Gia đình ông bà Pirlo sở hữu trang trại Pratum Coller rộng 10 héc-ta nằm ở rìa ngoại ô Flero, năng suất một năm khoảng 50.000 chai vang. Trong tương lai gần, Pirlo dự định sẽ cải tạo trang trại và biến nơi đây thành khu du lịch sinh thái trong những mùa cao điểm.

Từ nhỏ, Pirlo đã quá quen với việc quần xắn tới bẹn, lưng cúi rạp thu hoạch nho. Đó là một phần trong con người, và cũng là một bài thể dục giúp Pirlo duy trì thể trạng mỗi dịp Hè. Hình ảnh ấy, từ lâu đã in đậm vào tâm trí người xem.

Và đây là đền đài của Chúa Trời Pirlo dành cho các tông đồ Juventini đến chiêm bái: 3 mùa giải là 3 Scudetto, 2 Siêu Cúp Italia, 14 bàn thắng, 30 pha kiến tạo, 9.345 đường chuyền...

Giống như phần lớn các HLV từng có dịp làm việc cùng Pirlo, những fan nhiệt thành của môn thể thao mỹ học xem Pirlo như là báu vật cuối cùng của bóng đá thế giới.

Khoảnh khắc Pirlo lên bục và nhận tấm huy chương cho đội về Nhì trong trận chung kết Champions League 2014/15, một cảnh tượng hiếm có khó tìm đã diễn ra. CĐV Barca đồng loạt dừng màn ăn mừng chiến quả, còn Alvaro Morata kiễng chân lên và hô vang: “Pirlo! Pirlo! Pirlo”.

100 năm nữa, bóng đá thế giới mới có thể tìm thấy một người như Pirlo.

XEM THÊM KỲ 1: Andrea Pirlo: Vầng sáng từ cây quyền trượng của tư duy


Bình luận của bạn

Sử dụng tài khoản Facebook của bạn để thêm bình luận cho bài viết. Tên, hình ảnh và thông tin cá nhân khác của bạn công khai trên Facebook sẽ xuất hiện với bình luận của bạn, và có thể được sử dụng trên nền tảng truyền thông của Báo Bóng đá Cuộc sống!

BÓNG ĐÁ CUỘC SỐNG SPECIAL