Bóng đá Cuộc sống

Chỉ dừng lại khi trút hơi thở cuối cùng

Tại Benfica, Mourinho nhấn nút tuyên chiến. Kể từ đây, Mourinho chính thức bước ra bóng tối và đi liền một mạch tới vinh quang bằng đúng phong cách mà vị HLV này đã định hình từ ngày nhỏ: Khác biệt với phần còn lại của thế giới. Phần 2 là bức phác họa đầy đủ về những thăng trầm trong sự nghiệp của Mourinho sau khi rời Benfica: Bắt đầu từ Leiria, đi qua Porto, Chelsea, quá giang ở Inter và Real trước khi cập bến Man Utd. Có một điều chắc chắn, là hành trình này sẽ không dừng lại ở Old Trafford.

KHÔNG THỂ LÀ BẢN SAO

Mourinho tự gọi mình là “Người đặc biệt” vì ông đúng là đặc biệt thật. Người ngoài nhìn vào thấy Mourinho “đặc biệt” vì ông khác người. Vậy “khác” là khác thế nào? Từ suy nghĩ, Mourinho đã luôn hướng tới những tiêu chuẩn “độc nhất”. Tờ A Bola trong một bài viết năm 2004 nhấn mạnh lời khuyên Mourinho dành cho các HLV trẻ là “Luôn là chính mình”.

Mourinho luôn là chính mình bởi thử thách ông tự đặt là bài kiểm nghiệm về khả năng trả lời tất cả các câu hỏi trong phạm vi kiến thức của bản thân. Điều này phản ánh tính độc lập, sáng tạo và không đồng hóa trong cách làm việc của Mourinho. Ông nói: “Bản sao luôn kém hoàn thiện hơn bản gốc”, và do đó, Mourinho không tôn sùng bất kỳ HLV nào ngoại trừ bản thân mình. Ông học hỏi, tham khảo nhưng không sao chép hay phát triển dựa trên nền tảng có sẵn.

Ý tưởng này được Mourinho sử dụng trên nền tảng tổng quát hơn. Trong cuộc trả lời phỏng vấn với cựu danh thủ Garry Neville, Mourinho cho rằng giới huấn luyện ngày nay phụ thuộc quá nhiều vào công nghệ và mạng xã hội: “Thông tin đầy rẫy trên mạng nên tiếp cận tri thức cũng dễ dàng hơn xưa nhiều. Nhưng một ngày nào đó mà Internet biến mất, à thôi tôi thu hẹp phạm vi là trong buổi tối trước ngày bóng lăn mất điện thì lấy gì học đây? Đấy là câu hỏi lớn nhất dành cho các bạn mà tôi dám chắc là không ai trả lời được. Hãy tự sản sinh kiến thức vì đấy là kiến thức của chính các bạn”.

Jose Mourinho tiêu biểu cho mẫu HLV mạnh mẽ với cá tính mạnh, ý chí quật cường, cái Tôi bản thể đầy kiêu bạc và khát khao chiến thắng luôn sục sôi. Mourinho chỉ có thể là Mourinho chứ không phải một bản sao hay truyền nhân của bất cứ HLV nào, nhân vật nào.

Hè 2012, Real Madrid tới Los Angeles (Mỹ) tham gia tour du đấu. Mourinho được mời làm diễn giả trong buổi giao lưu với giới huấn luyện xứ Cờ hoa. Những bài học duy nhất mà đám đông thu về là: “Đừng đọc sách hay lướt web trước một vấn đề. Tư duy đi, nghĩ xem bạn muốn chơi theo cách nào và ăn ngủ cùng ý tưởng đó trước khi soạn thảo các bài tập ra văn bản”.

Tosh McKinlay, một học viên của Mourinho tại Scotland lớp đào tạo bóng đá ngắn hạn hồi mùa Hè 2000 nói với Barclays: “Phương pháp của Mourinho rất đặc biệt. Mỗi buổi tập là một trải nghiệm mới tinh. Ông ấy vô cùng tự tin, quyết đoán và nói nhanh như máy khâu”. Garry Bollan, một học trò khác kể rằng Mourinho chưa bao giờ mang theo cuốn giáo trình ra sân, cứ như thể khối kiến thức đồ sộ đã ăn vào máu Mourinho.

Làn gió Mourinho mang tới làm thay đổi quan niệm về “ban huấn luyện”. Với Mourinho, mỗi trợ lý đều là một HLV. Vì có rất nhiều ý tưởng mới nên đội bóng của bạn luôn là một tập thể đầy ắp những thứ mới mẻ khiến đối thủ bất ngờ. “Ý tưởng tiếp cận trận đấu của các đội bóng tôi dẫn dắt là vô hạn”, Mourinho khẳng định.

TỪ LEIRIA TỚI PORTO

Rời Benfica, Mourinho dành vài tháng nghỉ ngơi tái tạo năng lượng và cân nhắc những lời đề nghị công việc. Vào tháng 4, Uniao de Leiria - CLB mùa trước đứng thứ 7 ở giải VĐQG Bồ Đào Nha - ngỏ lời với Mourinho. Manuel Jose bấy giờ là ứng viên số một ngồi vào ghế HLV trưởng của Leiria, nhưng ngài chủ tịch CLB lại tỏ ra hứng thú đặc biệt với Mourinho. Mourinho đồng ý, nhưng chỉ nhận lời làm việc tới cuối mùa để tìm đường chuyển tới 1 trong 3 đại gia ở Bồ Đào Nha.

Thành phần ban huấn luyện nhanh chóng được thành lập. Baltemar Brito, cựu trung vệ Brazil từng chơi bóng ở Bồ Đào Nha trong những năm 1970 - 1980 và cũng là học trò cũ của ông Felix. Trong khi đó, vị trí HLV thể lực giao cho Rui Faria - cánh tay phải trong suốt chặng đường đã đi của Mourinho. Người thứ ba là Vitor Pontes, cầu thủ cũ của Leiria.

Một tháng trước ngày khởi tranh mùa giải, Mourinho đích thân bay tới Brazil săn đầu người. Khi trở về, ông mang theo Derlei, tiền đạo sở hữu nền tảng kỹ chiến thuật cao cấp.

Buổi tập đầu tiên có sự hiện diện của ông chủ tịch và vị này không khỏi ngạc nhiên trước cuốn giáo trình đặc biệt của Mourinho. Ông loại bỏ tất cả những bài tập chạy và chỉ tập trung vào 4 yếu tố: Sức bền, chiến thuật, kỹ năng làm việc nhóm và kỹ thuật. Đây là triết lý mô phỏng học thuyết mà Faria và Mourinho dày công xây dựng.

Jose Mourinho luôn đề cao tính nguyên tắc, kỷ luật ở mọi đội bóng mà ông dẫn dắt, trong đó đội bóng chỉ có một ngôi sao là Tập Thể, không có cá nhân nào có thể lớn hơn Tập Thể và Tập Thể đó phải phục tùng Mourinho như một điều đương nhiên. Không có thoả hiệp!

Các trợ lý đồng loạt hoán đổi phần việc với nhau, với HLV thể lực tham gia vào bài tập chiến thuật và ngược lại, HLV bổ trợ chiến thuật trực tiếp hướng dẫn bài phục hồi sau tập. Đa nhiệm là yêu cầu chủ đạo.

Mourinho dần dần trở thành thần tượng mới ở Leiria. Vào dịp Giáng sinh, Leiria đứng thứ 4, trong khi Benfica lẹt đẹt tít hạng 7. Một ngày, trong buổi họp cổ đông, Mourinho nhắc khéo: “Không sớm thì muộn tôi cũng sẽ tới một đội bóng lớn hơn. Đừng cố níu giữ làm gì. Nếu thích làm việc cùng tôi thì đi theo tôi nhé”.

Benfica bấy giờ đã nhận ra sai lầm. HLV Toni gần như vô hại và Benfica thì rất muốn “chuộc lỗi” với Mourinho rồi. Nhưng Mourinho không về vì Benfica tỏ ý giữ Jesualdo Ferreira lại thành phần huấn luyện còn Mourinho thì kiên quyết mang người của ông theo. Đàm phán đổ bể.

Ở Porto, chủ tịch Pinto da Costa biết tin. Vị này trực tiếp điện cho Mourinho và đảm bảo công việc cho ông sau khi mùa giải kết thúc. Nhưng cuộc hôn nhân đã diễn ra sớm hơn dự kiến. Ngày 23/01/2002, Mourinho chính thức được bổ nhiệm làm HLV trưởng Porto sau khi Octavio Machado không chứng tỏ được nhiều.


PHỤC HƯNG GIÁ TRỊ TRUYỀN THỐNG

Khi đó, tình trạng của Porto không khá khẩm hơn Benfica mấy. Vào tháng Giêng, đội xếp thứ 5, dưới cả Leiria. Nhà vô địch 5 năm liên tiếp (1995-1999) đã bộc lộ nhiều dấu hiệu xuống sức khi để tuột hai danh hiệu gần nhất vào tay Boavista và Sporting Lisbon. Đúng một năm sau, Porto đã quay lại ngai vàng quen thuộc.

Nhưng đó không phải tất cả. Mourinho chia sẻ trên Guardian hồi 2004: “Đây không phải đội bóng của tôi. Rất ít cầu thủ tôi có thể tin. Đó là đội bóng tệ nhất trong 26 năm qua”. Bộ mặt của Porto ngày Mourinho mới cầm quân là thế đấy.

Tới Porto cùng Mourinho còn có Brito và Faria. Ông giữ lại HLV thủ môn đương nhiệm Silvino Louro và tuyển trạch viên Villas-Boas. Trong buổi họp đội đầu tiên trên tư cách HLV trưởng, Mourinho phát đi thông điệp: “Từ bây giờ, mỗi buổi tập, mỗi trận đấu, mỗi hơi thở của các bạn là một phần trong chiến dịch đưa Porto thành kẻ sát nhân hàng loạt. Đánh đâu là phải thắng đó”.

Cùng lúc, Mourinho gạt bỏ khái niệm “ngôi sao”. “Anh này là cầu thủ giỏi à? Không, anh ta sẽ chẳng là gì nếu thiếu đi đồng đội. Porto là một tập thể, không phải nhà riêng của bất kể ai”, Mourinho nhấn mạnh. Công thức chiến thắng giờ đây sẽ được xây dựng thành hình mẫu: Động lực + Tham vọng + Đoàn kết + Nỗ lực = Thành công.

Nhớ lại năm đầu tiên ở Dragao, không thể quên sự kiện Porto gặp Benfica trong trận tranh hạng Ba - đồng nghĩa vé đi UEFA Cup. Vào tháng 2, chủ tịch Benfica đã đăng đàn: “Chúng ta sẽ đè bẹp Mourinho 3 bàn ngay tại sân khách”. Mourinho phản pháo, in tất cả bài báo trích dẫn câu nói của phía Benfica và dán đầy văn phòng Porto. Ông gọi những phóng viên viết bài này và bảo: “Không đội nào có thể ghi 3 bàn trên sân của tôi”.

"Ngươi trung thành với ta, ta sẽ không bất nghĩa với ngươi", đó là nguyên tắc dùng người của Jose Mourinho. Những công sự thân tín của Mourinho vẫn là những gương mặt theo ông viễn chinh khắp nơi dù đó là Porto, Chelsea, Inter, Real hay Man Utd...

Trên sân, mọi chuyện không mấy suôn sẻ. Hết giờ nghỉ, tỷ số là 1-1 và lẽ ra, Porto phải có thêm bàn thắng nếu các tiền đạo không bỏ lỡ quá nhiều cơ hội. Tiến vào phòng thay đồ, Mourinho tức giận tới mức đá vỡ chiếc tủ giặt gom quần áo của đội sau trận. Ông cũng chẳng ngại ngùng mà thẳng thừng lăng mạ : “Mấy người sẽ là nỗi nhục trong lịch sử CLB”.

Cuối cùng, Porto ngược dòng thắng 3-2 và kết thúc mùa giải ở vị trí thứ Ba.

6 tháng đầu chiêm nghiệm chuyển động ở đội bóng mới giúp Mourinho có thời chuẩn bị kế hoạch cho mùa bóng tới. Ông lần lượt đưa các cầu thủ trung thành và có giá chuyển nhượng thấp về: Derlei và Nuno Valente từ Leiria, Paulo Ferreira từ Vitoria Setubal, Maniche từ Benfica còn Jorge Costa được gọi trở lại sau quãng cho Charlton mượn.

Mùa 2002/03, Porto gần như bất khả chiến bại. Trước trận quyết đấu gặp Benfica vào tháng 03/2003, Porto đã dẫn trước đối thủ với cách biệt 10 điểm. Trận đấu, dưới sự chứng kiến của 8 vạn khán giả nhà (theo nhiều bàn cỡ, tình trạng vỡ sân đã xảy ra do có quá nhiều CĐV không vé vượt rào an ninh đòi vào theo dõi Porto của Mourinho), Porto thi triển lối chơi khoa học và điềm tĩnh trước khi kết liễu đối thủ bằng bàn duy nhất. 1-0, và khoảng cách nâng lên 13 điểm.

Sự bành trướng quyền lực của Porto không dừng lại ở lãnh thổ bán đảo Iberia. Tại UEFA Cup, đội đè bẹp Panathinaikos 4-1 ở tứ kết và vào bán kết gặp Lazio. Trận lượt đi sân nhà, Porto thắng 4-1. Tuy nhiên, có một sự cố là Mourinho bị truất quyền chỉ đạo (tương đương án cấm dẫn dắt ở lượt về) vì hành vi kéo ngã Lucas Castroman khi anh này cố gắng thực hiện một tình huống ném biên nhanh.

Nhưng Mourinho không đầu hàng luật lệ. Trước trận, ông dặn kỹ từng lời ban huấn luyện cần nói với cầu thủ. Trên khán đài, thông qua bộ đàm, Mourinho cung cấp chỉ thị để Villas-Boas chuyển lời cho cầu thủ.

Jose Mourinho luôn linh hoạt trong môi trường linh hoạt khi gần như chúng ta không hề thấy HLV thúc thủ trong nghịch cảnh. Chỉ đạo từ khán đài, lược trận bằng tin nhắn, kích động bằng bạo lực, vùi dập cầu thủ để họ bật dậy... là những xảo thuật đậm màu nghệ thuật hắc ám của Mourinho.

Trong cuốn “Sinh ra ở Bồ Đào Nha”, một vài tin nhắn của Mourinho gửi cho Villas-Boas được trích đăng: “Nhắn cho cầu thủ địa chỉ của tôi. Tôi muốn nói chuyện với họ một lúc/ Bảo Deco cầm bóng nhiều vào/ Nhắc Deco cầm bóng lâu hơn nữa đi/ Gây áp lực nhiều lên ở hai biên/ Đưa Derlei vào đá cao nhất thay vì Postiga”.

Trận đấu kết thúc với tỷ số hòa 0-0, và Porto lấy vé tới Sevilla dự chung kết gặp Celtics.

Một tuần trước giờ G, Mourinho tăng cường thêm buổi tập từ 12h-1h30 trưa để cầu thủ làm quen với thời tiết nóng nực ở Andalusia. Hai ngày trước trận chiến, Mourinho điều động một xe buýt chở đầy máy tính chứa rất nhiều tài liệu chuyên môn tới khách sạn. Nơi đóng quân của Porto là khách sạn của rất nhiều CĐV Celtics, và Mourinho lý do “Giúp cầu thủ làm quen với việc đối mặt đối thủ”.

Hôm ấy, Porto thắng 3-2 bằng bàn thắng bạc của Derlei.

Mùa 2003/04 là những gì tương tự lặp lại. Porto vô đối ở Liga và bảo vệ thành công ngôi vương. Trong hai mùa giải Mourinho dẫn dắt, Porto giành 100/102 điểm tối đa trên sân nhà.

Ở giải quốc gia, Porto đá 4-3-3. Nhưng sang Champions League, sơ đồ chủ đạo là 4-4-2. Tùy theo diễn biến trận đấu, đội chủ động “chuyển bài”. Với một đội hình gồm toàn những công nhân, nói không với nghệ sỹ nhưng là những kẻ phù hợp, chăm chỉ và thông minh nhất, Mourinho vô địch tiếp Champions League.


HAI MẶT Ở CHELSEA

Ngay sau trận chung kết, Mourinho tới Nice cùng người đại diện Jorge Mendes trên chiến du thuyền của tỷ phú Abramovich - chủ đầu tư của Chelsea. Khoảnh khắc đó đánh dấu một thời đại mới của bóng đá Anh trên cả bình diện chuyên môn và hậu trường, bắt đầu bằng buổi họp báo ra mắt đình đám của Mourinho.

Cánh phóng viên liên tiếp đưa ra những nghi ngại về khả năng chịu sức ép của Mourinho. Đáp lại, ông hỏi ngược “Áp lực là gì? Có ăn được không?” và sau đó tự gọi mình bằng cái tên “Người đặc biệt”, nghĩa là không gì bình thường trong cuộc đời này có thể cắt nghĩa.

Các cầu thủ tin cẩn của Porto lần lượt theo chân Mourinho. Những tàn tích cũ như Crespo và Veron bị trả về Italia theo dạng cho mượn. Nhân tố mới gồm Ferreira, Carvalho, Petr Cech, Arjen Robben, Drogba và Tiago được giới thiệu.

4-3-3 là hơi thở chủ đạo dựa trên nền tảng phòng ngự và phản công. Chelsea 2004/05 cũng chính là tập thể phản ánh toàn diện và đầy đủ nhất những gì tinh túy và đẳng cấp của Mourinho. Họ hạn chế tối đa sai lầm và quay ngược trừng phạt sai lầm của đối thủ. Ở mức độ cao nhất. Ngôi vô địch, 95 bàn thắng và 15 bàn thua - tất cả đều là những kỷ lục chưa thể phá bỏ.

Phòng họp báo được Mourinho biến thành sân khấu truyền giáo lý tưởng. Cầu thủ, phóng viên và tất cả những kẻ liên quan bị ảnh hưởng bởi tư tưởng Mourinho. Barclay, nhà báo chắp bút cho cuốn tự truyện của Mourinho chia sẻ: “Chưa một phóng viên nào tôi hỏi chuyện về Mourinho mà không nói bậy”.

Mourinho còn sở hữu khả năng thuyết giáo đại tài của một nhà truyền giáo lỗi lạc. Bất cứ không gian nào: băng ghế huấn luyện, phòng họp báo, phòng thay đồ, khách sạn, nhà hàng... đều có thể là thánh đường để Mourinho đưa ra những học thuyết, những danh xưng mới của mình, buộc đám động phải lao theo như bầy thiêu thân trước luồng ánh sáng.

Nói cách khác, Mourinho đang “đầu độc” tất cả. Ông tiêm nhiễm ý chí chiến thắng cho đội nhà và gieo rắc nỗi sợ hãi cho kẻ thù. Kẻ thù ở đây không đơn thuần là HLV đội bạn, cầu thủ đội bạn mà là tất cả những ai muốn chống lại Mourinho. Nhiều người kết luận họ thích Mourinho trên khía cạnh HLV chứ không phải một con người bình thường. Việc sử dụng quá nhiều tính từ mạnh và thói quen công kích khiến Mourinho là kẻ thù của nhiều người.

Nhưng có vẻ đấy chỉ là đánh giá phiến diện của những người không hiểu Mourinho. Sir Alex cho rằng Mourinho trong sân và ngoài sân là hai bộ mặt hoàn toàn khác. “Không, không, không, không, không hề, Mourinho là quý ông lịch lãm chứ. Uống rượu vang với Mourinho là trải nghiệm mà bạn dùng tiền cũng không mua được đâu”, Sir Alex trả lời Barclay.

Mourinho phủ nhận bản thân là kẻ kiêu ngạo. Phương pháp của ông là thêm cảm xúc và kịch tính trong câu chuyện khiến người đối diện quên đi trọng tâm là phong độ của cầu thủ. “Đôi khi, tôi biến bóng đá thành vở kịch”.

Gary Curneen, HLV thể chất người Bắc Ai-len làm việc ở ĐH California State Bakersfield từng có dịp trò chuyện với Mourinho trong diễn đàn bóng Hoa Kỳ 2012. Curneen được Mourinho chia sẻ bí quyết huấn luyện của ông là “Phương pháp lãnh đạo thu hút có ý thức”, tức là chấp nhận hy sinh hình ảnh cá nhân nếu điều này có lợi cho đội bóng.

Dưới góc độ tâm lý, phương pháp của Mourinho được hiểu là tăng cơ hội chiến thắng thông qua một loạt các hành động tốn thời gian. Nếu bạn nghe Mourinho nói, nó có nghĩa là Mourinho đang nói cho cầu thủ và đối thủ. Không có động tác thừa trong các pha xử lý của Mourinho.


KẺ THÙ VỚI TẤT CẢ...

Ngày Real giới thiệu Mourinho, HLV người Bồ bình thản trả lời: “Tôi tới đây với tất cả năng lực vả cả thiếu sót để chống lại Barca. Tôi sẽ không thay đổi”. Trong một khoảnh khắc hiếm hoi, người ta nhận ra chút tâm lý e dè của Mourinho.

Mùa trước, Pellegrini giành 96 điểm, kém Barca có 3 điểm mà còn bị chửi bới thậm tệ. Rõ ràng, cấu trúc CLB và truyền thống thủ đô ở Madrid là bài toán khó nhằn nhất Mourinho từng đối đầu. Chưa bao giờ như lúc này, nhu cầu chiến thắng của Mourinho lại cấp bách đến vậy.

Quả thật, mùa giải đầu tiên là giông bão. Real thua Barca 0-5, và thua tiếp gã kình địch 0-2 ở lượt đi bán kết Champions League.

Jose Mourinho tạo chiến tranh ở khắp nơi, và đôi khi, ông cũng không kiểm soát được hoả ngục do chính mình tạo ra. Cuộc binh biến trong phòng thay đồ Real Madrid đem đên hậu quả là sự ra đi của Mourinho là một ví dụ điển hình.

Đằng sau tấm màn nhung hào nhoáng ở Bernabeu là tình hình nội bộ rối ren. Văn hóa “nhất thân nhì quen” ở Valdebebas đúng là rào cản quá lớn với Mourinho. Ông gây áp lực lên Perez để tống cổ kẻ hầu cận Jorge Valdano nhưng đấy là tất cả. Quyền lực của nhóm “ba con cừu đen” - cách gọi ví von của báo chí Tây Ban Nha ám chỉ Sergio Ramos, Iker Casillas và Cristiano Ronaldo - thật sự khủng khiếp.

Cách quản trị hà khắc của Mourinho không phù hợp với nhóm ngôi sao. Nói đúng hơn, thì chẳng ai có thể làm vừa lòng những cầu thủ triệu đô Perez mang về. Họ, dưới sự dung dưỡng và cưng chiều quá mức của Perez, tự cho mình quyền được đè đầu cưỡi cổ, chi phối và đưa ra quyết định. Trong mùa giải cuối cùng ở Madrid, Mourinho cam kết các cầu thủ Real cố tình phá chiến thuật, hy sinh luôn mùa giải để tống cổ ông.

Vấn đề rắc rối chung của các đội bóng “cậy tiền” là thế. Giống như các năm cuối cùng trong hai nhiệm kỳ của Mourinho ở Chelsea, ông bị tất cả quay lưng. Phòng thay đồ luôn bị nhóm công thần thao túng. Các cầu thủ khác buộc phải nghe theo, bằng không chấp nhận số phận ra đường.


…NGOẠI TRỪ INTER - NƠI DẤU CHÂN HUYỀN THOẠI

Với nhiều người, Mourinho không phải là huyền thoại. Vì ông không thể ở đâu quá 3 năm, tức là xây dựng một đế chế kiểu mẫu như Wenger hay Ferguson. Mặt trái trong phong cách huấn luyện khắc nghiệt là thế. Ông đẩy sự khao khát của cầu thủ lên cao trong khoảng thời gian ngắn nhất và cũng vô hình tước đoạt ý chí chiến đấu của con quỷ đói thỏa cơn khát máu.

Nhưng Mourinho không nên và không thể được hiểu dưới tư cách của gã độc tài. Ông xứng đáng với vị trí trong ngôi đền các huyền thoại sau tất cả những phép màu đã mang tới thế giới bóng đá.

Là nhờ Mourinho mà những gam màu nhợt nhạt trong giới túc cầu bỗng chốc trở nên sinh động và lung linh hơn. Và trên hết, là ở một nơi người ta gọi là Inter Milan, Mourinho được tôn vinh như cha đẻ của mọi trường phái bóng đá. Ông là hình mẫu của sự hoàn mỹ trong thế giới, là ngọn đuốc soi sáng đường đi cho những ai yêu mến Inter.

Mourinho tới Inter trong bối cảnh đội bóng này đang hưởng lợi sau sự cố Calciopoli của Juve. Họ thống trị Serie A nhưng không phải là ở đấu trường châu lục. Mourinho gọi Marcello Lippi, Claudio Ranieri, Luciano Spalletti và Carlo Ancelotti - những HLV lão làng của xứ sở chiến thuật là “những gã lạc hậu hết thời”.

Không sao. Trái lại, Massimo Moratti còn hứng thú với điều này. Cha ông, Angelo Moratti là người đưa huyền thoại Helenio Herrera - người nâng tầm đưa trường phái Catenaccio lên đỉnh cao bóng đá. Rõ ràng, giữa Mourinho và Herrera là những điểm giao cắt. Họ thuộc mẫu HLV ngang tàng nhưng đầy trí tuệ, là những kẻ đi tiên phong và dám kiên định trên con đường đã chọn. Moratti, trong nỗ lực đưa Inter ra bờ cõi châu Âu, cần một nhà cách mạng như Mourinho.

Mourinho sớm nhìn thấy cơ hội xây dựng đế chế. Moratti trao cho ông toàn quyền, kể cả chính sách đãi ngộ Ibrahimovic, ngôi sao bất trị. Khi Ibra buồn, Mourinho rủ anh ta xem phim. Khi Ibra vui, Mourinho lại nghiêm nghị và tỏ vẻ đòi hỏi nhiều hơn. Ông được lòng phần lớn cầu thủ Inter vì người Italia thích sự kỷ luật.

Nếu có nơi nào là nhà thì đó chỉ có thể là Inter Milan, nơi Jose Mourinho và những chiến binh Xanh - Đen đã trải qua những năm tháng tuyệt vời, ngọt ngào và đậm đầy dư vị kiêu hãnh. Hãy nhớ hình ảnh này, đó chính là một Mourinho - Inter bất khuất.

Ibra kể trên tờ De Telegraaf: “Mourinho là một vị hoàng đế. Ông ấy nói và người khác tuân lệnh. Tôi từng hỏi Zanetti là tại sao không ai phản kháng hay đưa ra ý kiến đối lập thì nhận được câu trả lời là: Đừng, không được phép đụng vào Mourinho”.

Nhưng mùa giải đầu tiên tại Italia không trọn vẹn. Inter bị Sampdoria loại ở bán kết Coppa và sớm dừng bước ở Champions League sau thất bại trước Bayern. Ibra dù là một tiền đạo giỏi nhưng với Mourinho, anh ta đơn giản là không phù hợp. Thế chỗ là Eto'o, là Pandev và là Milito - bộ ba “ông già” nhưng lại là hạt nhân trong cú ăn ba vĩ đại mùa 2009/10.

Đấy là một ví dụ khác về khả năng thu hút của Mourinho. Ông như thỏi nam châm hướng vạn vật về phía mình. Truyền thông, như thường lệ, vẫn chĩa sự tập trung về Mourinho bằng sự thành kiến.

Có hai lý do giải thích cho ác cảm mà báo chí Italia dành cho Mourinho. Một, Inter đã thống trị giải đấu quá lâu và đám đông cần Juve nổi lên để phá vỡ ách thống trị tới buồn tẻ này. Hai, Mourinho luôn miệng chỉ trích công tác trọng tài và tổ chức giải. Mà thực ra, ông nói đâu có sai.

Inter thường xuyên phải chơi thiếu người, đỉnh điểm là trận hòa 0-0 Sampdoria (mất 2 người). Cái đan tay chéo của Mourinho sau trận đã đi vào lịch sử bóng đá Italia. Trong một trận khác gặp Juve, Inter bị thổi phạt đền dù băng quay chậm cho thấy, Del Piero còn lâu mới ngã trong vòng cấm.

Ngao ngán lắc đầu, Mourinho nói: “Juve là đội duy nhất được phép điều chỉnh vòng cấm địa đối phương lên chu vi 25m thay vì 16m50”. Dù vậy, ông không đầu hàng trước sự chèn ép.

Vinh quang dành cho những người xứng đáng. Jose Mourinho xứng đáng được nhớ đến như một trong những HLV tài năng nhất trong khoảng 20 năm trở lại đây. Điều ông còn thiếu là một sự nghiêp bền vững tại một CLB lớn. Hãy làm điều đó tại Man Utd, để kết thúc cuộc báo thù trường chinh của mình, Jose Mourinho.

Ngày 27/3/2010, Roma thắng Inter 2-1, lần đầu tiên trong lịch sử Serie A xuất hiện một công tố viên trên sân. Palazzi cùng một vài cộng sự từ tòa án thể thao Italia đứng ở khu vực trọng tài biên với hai nhiệm vụ. Thứ nhất, giám sát công tác trọng tài vốn bị phàn nàn suốt từ đầu mùa. Thứ hai, kiểm soát Mourinho phòng trường hợp HLV này cư xử không đúng mực.

Trong bản báo cáo gửi về phòng công tố, Palazzi ghi chú: “Nhiệm vụ đã xong, Mourinho hôm nay hiền lành như một chú cún”. Cả Italia muốn kìm hãm đà chiến thắng của Mourinho. Dựa vào quan hệ với phóng viên tờ Tutto Sport, Mourinho lấy được bản báo cáo đó, trích lại đoạn ghi chú của Palazzi nhằm công kích Mourinho.

Ngay sáng hôm sau, Mourinho xuất hiện trên kênh truyền hình Inter với tuyên bố: “Tôi mà thắng thì họ còn việc gì để làm nữa? Cứ từ từ, tôi sẽ sớm tính sổ với lão ta (Palazzi)”.

Rốt cuộc, không tác động ngoại cảnh nào có thể ngăn đà tiến của Inter và Mourinho. Và ở Inter, Mourinho được đảm bảo rằng ngay cả khi thế giới có chống lại ông, thì Inter vẫn luôn ở bên ông. Snejder gọi ông là “cha thứ hai của tôi”, Pandev bảo “Mourinho là thánh sống” và giọt nước mắt vào đêm chia tay của Materrazzi đã khái quát tất cả tình yêu thương, sự mến mộ và niềm cảm kích chân thành của Inter dành cho Mourinho.

Tại Inter, Mourinho có tất cả. Ông có thể ung dung thống trị Calcio và xây dựng thành lũy của riêng mình. Nhưng như thế thì không phải là Mourinho, bởi cuộc đời ông là chuỗi xê dịch đi tìm sự thừa nhân.

Thành công ở Chelsea? Không đủ. Huyền thoại ở Inter? Cũng vẫn thiếu. Thậm chí là tái thiết đế chế Man Utd? Không. Với Mourinho, cuộc chinh phạt chỉ chấm dứt khi ông trút hơi thở cuối cùng. Với Mourinho, thành công hôm nay là động lực ngày mai.

Mãi mãi là như thế.


Bình luận của bạn

Sử dụng tài khoản Facebook của bạn để thêm bình luận cho bài viết. Tên, hình ảnh và thông tin cá nhân khác của bạn công khai trên Facebook sẽ xuất hiện với bình luận của bạn, và có thể được sử dụng trên nền tảng truyền thông của Báo Bóng đá Cuộc sống!

BÓNG ĐÁ CUỘC SỐNG SPECIAL