Bóng đá Cuộc sống

HƯỚNG TỚI ĐẠI CHIẾN M.U - ARSENAL

Kiếm lưỡi, đao lời tơi bời thù nghịch Mourinho - Wenger

Thứ Bảy, 19h30 ngày 19/11, Man Utd sẽ tiếp Arsenal trong trận đấu mở màn vòng 12 Premier League 2016/17. Đó là cuộc chiến đặc biệt, không phải bởi sức nặng của 2 tên tuổi đội bóng. Nó đặc biệt bởi mối quan hệ thù nghịch một cách kỳ lạ giữa 2 HLV, Jose Mourinho và Arsene Wenger. Hai kẻ mưu lược sinh ra để hạ nhục nhau bằng kết quả thắng bại trên sân cỏ và những ngôn từ chất chứa đầy sự khinh bỉ, lăng mạ, châm biếm... mà họ sẵn sàng dành cho nhau ở mức độ tột cùng khiếm nhã.

Đấy là một ngày cuối tháng 03/2014, một tuần sau thắng lợi 6-0 của Chelsea trước Arsenal trong khuôn khổ Premier League. Mourinho nhanh chóng sửa soạn hành lý trước khi lên chuyến bay tới Basel, Thụy Sỹ. Theo hợp đồng Chelsea đã ký với Hublot, nhà sản xuất đồng hồ danh giá toàn cầu, Mourinho sẽ là nhân vật chính trong đoạn clip quảng cáo của hãng.

Nhưng điều chúng ta quan tâm không phải chuyến du lịch mang tính thương mại của Mourinho. Tại đây, ông đã có cuộc hẹn với phóng viên tờ Herald, kéo dài khoảng 1 tiếng đồng hồ - tiền lệ chưa từng xuất hiện. Trong buổi phỏng vấn ấy, Mourinho kể câu chuyện về Brendan Rodgers, về việc ông suýt chút nữa đã cập bến Old Trafford.

"Tôi thổi vào cầu thủ ngọn lửa chiến đấu, tôi khiến họ yêu bóng đá và ngộ ra lý tưởng sống. Sẽ chỉ có hai lựa chọn: Hoặc vô địch, hoặc không là gì cả"

Cuối buổi phỏng vấn là một câu hỏi không nằm trong kịch bản. “Ông có nghĩ Chelsea không thể giành Cúp trong năm nay không?”. Khi Mourinho trở lại nhiệm sở Stamford Bridge lần hai, vị thế của ông không còn vững chắc như xưa. “Người đặc biệt” đã già đi gần chục tuổi, và phong cách “khẩu chiến” cũng không mang tới tính hiệu quả cao như xưa. Tóm lại, giờ là lúc những dấu hỏi chấm to đùng được đặt ra về vận mệnh của Chelsea dưới triều đại Mourinho.

Wenger làm bóng đá kiểu bác học, còn Mourinho chọn hướng "con buôn". Mâu thuẫn giữa họ là không thể tránh khỏi.

Và bạn biết Mourinho đã trả lời thế nào không? “Tôi thổi vào cầu thủ ngọn lửa chiến đấu, tôi khiến họ yêu bóng đá và ngộ ra lý tưởng sống. Sẽ chỉ có hai lựa chọn: Hoặc vô địch, hoặc không là gì. Tôi không cần kiểu thành tích thứ hai, thứ ba và đặc biệt là thứ tư như ai đấy. Dự Champions League thì sang Hy Lạp chơi bóng cho dễ”.

“Ai đấy” – thật dễ đoán phải không? Người Mourinho ám chỉ, là Arsene Wenger.

TRE CHƯA GIÀ, MĂNG ĐÃ MỌC

Mourinho ghét nhiều người, nhưng không ai khiến ông “sôi máu” bằng Wenger. HLV người Bồ sẵn sàng thóa mạ đồng nghiệp đáng tuổi anh mình bằng những lời lẽ cay độc nhất.

"Wenger ư? Ông ta là chuyên gia thất bại. Nếu tôi ngồi một chỗ 8 năm mà vẫn không thể đem về chiếc huy chương nào, tôi sẽ ra đi và không bao giờ quay lại. Mặt mũi đâu nữa"

Thực tế mà nói, Mourinho không hẳn là bài trừ Wenger. Trong lần trả lời tờ Telegraph hồi tháng 7 qua, Mourinho bày tỏ: “Sau Sir Alex, Arsene Wenger là HLV an toàn nhất”. Mourinho dùng tới tính từ “an toàn”, ý đề cao đế chế vững mạnh mà Wenger đã xây dựng.

Tuy nhiên, những xung đột và mâu thuẫn đôi khi lại xuất hiện chính bởi… điểm chung nào đó.

Sự tử tế nhất mà họ dành cho nhau chính là sự im lặng.

Lúc Wenger tới Anh, người ta nhìn ông bằng ánh mắt nghi ngại. Bộ hồ sơ xin việc tầm thường, cặp kính to bản và vẻ ngoài hốc hác trơ xương, ấn tượng ban đầu Wenger để lại quả thật chẳng ấn tượng chút nào. Nhưng vị chiến lược bí ẩn này đã tạo ra cuộc cách mạng: Đưa công tác trị liệu sau trận vào giáo trình bắt buộc, đẩy người Anh thoát khỏi quan niệm lạc hậu về bóng đá và tự tay gây dựng cơ đồ.

Đỉnh cao của Wenger là cú đúp quốc nội 2004 với đội hình bất khả chiến bại. Năm đó, Wenger 55 tuổi. Những hào quang chói lọi vẫn đứng đó chờ Wenger và đoàn quân của mình chinh phạt.

Bất thình lình, Mourinho xuất hiện. Và quan trọng hơn cả, là gã HLV này được hậu thuẫn bởi túi tiền không đáy của tỷ phú dầu mỏ Abramovich. Sau đỉnh cao của Wenger là… thời đại của Mourinho, trớ trêu thay. Cộng thêm cái mồm “độc địa” của Mourinho trong mắt Wenger, đó không thể và không bao giờ là bạn.

MOURINHO “VÔ TÌNH” LÀM TỔN THƯƠNG WENGER

Wenger điều hành công việc theo kiểu bác học. Mourinho tiếp cận mục tiêu bằng tư duy của một thương lái điển hình đặt lợi tức lên trên hết. Đường tới thành công của họ khác nhau và dĩ nhiên, họ không ưa nhau. Chuyện hết sức bình thường và không có gì đáng nói, nếu…

"Hắn ta là đồ bỏ đi, không thể giao tiếp bình thường với xã hội và thiếu sự tôn trọng. Khi bạn trao thành quả cho thằng ngu, hắn chỉ càng thêm ngu mà thôi"

Hãy lưu ý chi tiết: Trước khi sang Anh, Mourinho dẫn dắt Porto, thuộc nền bóng đá Bồ Đào Nha – một môi trường mà các hoạt động thương mại bóng đá không minh bạch cho lắm. Vì thế, khi Mourinho sẵn sàng đi đêm với Ashley Cole chỉ nửa năm sau khi chuyển tới London, đấy chính là lúc nút khởi động “chiến tranh” được kích hoạt.

Không chỉ FA – tổ chức vốn cực kỳ “dị ứng” với các bên thứ ba trong chuyển nhượng, bản thân Wenger – một giáo sư kiểu mẫu cũng không bao giờ chấp nhận trò “đi đêm, đâm sau lưng chiến sỹ”.

Sự thù nghịch của Mourinho và Wenger càng đẩy sự khốc liệt trong cặp đấu Man Utd - Arsenal lên cấp độ mới.

Tất nhiên, nó cũng chỉ là một trong vô vàn thủ thuật để tiếp cận đối tượng trong thế giới bóng đá. Nếu là người khác, chuyện có thể dừng lại ở mức đàm tiếu. Nhưng Wenger, như đã biết, không nghĩ vậy. Ở vị trí của ông, tượng đài sống tại Bắc London cũng dễ dàng cảm thông.

"Mourinho sợ đối mặt với thất bại. Khi đứng ở trên, ông ta không thể ngó xuống dưới. Những đội còn lại vì thế dễ dàng đánh bại họ"

Ngày 05/02/2005, Wenger đang tham dự buổi từ thiện tại Rickmansworth, Hertfordshire cùng Hội đồng phát triển các mặt hàng sữa liên hiệp Anh. Xin nhắc lại , thời điểm ấy đã được 1 tuần kể từ buổi gặp mặt giữa Chelsea và Ashley Cole – người vẫn còn hợp đồng ở Highbury. Mãi bấy giờ, Wenger mới biết bị học trò qua mặt. Thậm chí, mấy tờ báo lá cải còn biết sớm hơn ông.

24 giờ đồng hồ sau, FA chính thức mở cuộc điều tra về sự vụ này. Phân công lao động rất rõ ràng. PCT David Dein tới Ủy ban kỷ luật FA làm cho ra nhẽ. Họ đã sẵn sàng kiện Barnett, người đại diện của Cole.

Ở một diễn biến khác, Wenger đảm trách phần giao tiếp truyền thông. Ông chọn luôn tờ News of the World – đơn vị truyền thông đăng tải toàn bộ thông tin về buổi gặp mặt bí mật giưa Chelsea và Cole.

“Tôi rất buồn vì luôn nghĩ, anh bạn hàng xóm sống cùng thành phố, giàu có là thế lại hành xử như vậy. Không ai thay đổi được quá khứ nhưng nếu là tôi chủ trì buổi họp ấy, tôi sẽ chọn địa điểm là đường cao tốc M25. Những kẻ áo xanh (Chelsea) không quen đi đường thẳng đúng không?”, Wenger mỉa móc.

Wenger nói là làm. Ông theo đuổi vụ kiện trong suốt 4 tháng, buộc Chelsea chấp nhận án phạt 300.000 bảng và bị trừ 3 điểm. Về phía Mourinho, HLV này chịu phạt 200.000 bảng còn cá nhân Ashley bị trừ 2 tuần lương, tương đương 100.000 bảng.

LẬY ÔNG TÔI Ở BỤI NÀY

Rất dễ để cắt nghĩa diễn biến tâm lý của Wenger kể từ khi Mourinho gia nhập hãng ngũ vedette. Có hai khía cạnh trong câu chuyện của Wenger. Một, ông tụt hậu về chiến thuật và chuyên môn so với người đồng nghiệp trẻ hơn mình cả giáp. Hai, giới chủ người Mỹ bỏ tiền vào Arsenal là để đội bóng này kiếm tiền lại cho họ, còn Abramovich đốt tiền vào Chelsea vì lý do chính trị và tình yêu bóng đá “tương đối” trong sáng.

"Khác với Arsenal, chúng tôi tìm kiếm thành công trên nền tảng cầu thủ người Anh. Bao giờ cũng là thế"

Tuyến tính này dẫn tới logic: Arsenal càng đuối, Chelsea càng vươn lên mãnh mẽ. Nghĩa là, Wenger cứ tụt lại bao nhiêu bước thì Mourinho lại tiến lên ngần ấy bước, dưới lăng kính danh hiệu.

Vì thế, không dưới hai lần, Wenger lên án chính sách tiêu tiền của Chelsea. Ông cho rằng thị trường tiền tệ bóng đá bị lũng đoạn vì những đồng bảng cứ bị ném ra khỏi cửa sổ không thương tiếc. Giá chuyển nhượng của cầu thủ giống như bong bóng, dễ vỡ và chỉ chờ phát tác như quả bom nổ chậm bất kỳ lúc nào. Hậu quả là công tác đào tạo, tuyển trạch bị ngó lơ.

“FA hãy thôi thắc mắc tại sao đội tuyển của các ông không ra đâu với đâu. Vì những đội như Chelsea làm hỏng nền bóng đá”, Wenger phát biểu tháng 05/2006.

Trong cuốn tự truyện của mình, Wenger bày tỏ rất rõ ràng quan điểm. Năm 1999, ít lâu sau khi giải Ngoại hạng tiến lên mô hình xã hội hóa, Chelsea là đội tiên phong “loại bỏ” các cầu thủ bản địa. Vào đúng ngày Boxing Day mùa đông 1999, Chelsea đi vào lịch sử với tư cách CLB bóng đá đầu tiên (không phân biệt hạng đầu) tung ra đội hình chính gồm 11 cầu thủ thuộc diện lính đánh thuê.

“De Goey; Ferrer, Thome, Leboeuf, Babayaro; Petrescu, Deschamps, Poyet, Di Matteo; Ambrosetti, Flo – bóng đá Anh biến chất mất rồi”, Wenger thuật lại. Ở thời điểm đó, hiện tượng ấy thật sự tạo ra cú sốc nặng nề trong văn hóa bóng đá Anh. Bởi chỉ cách đó 10 tháng, người Anh còn vỗ ngực tự hào khi Aston Villa sử dụng đội hình “toàn Anh” trong trận đấu gặp Coventry.

Cuối tuần này, NHM lại được chứng kiến bóng đá đỉnh cao: Từ những điểm nóng trên sân tới cuộc đấu khốc liệt trên băng ghế chỉ đạo.

Nhưng một lần nữa, người chiến thắng lại là… Mourinho. Wenger dường như không thể lường trước được tính toàn cầu hóa lại lan rộng với tốc độ chóng mặt tới Arsenal như vậy.

Vào ngày lễ tình yêu 2005, Wenger đã tặng viên socola “ngọt ngào” nhất cho khán giả hâm mộ bóng đá Anh: Tất cả các cầu thủ Wenger đăng ký cho trận đấu gặp Crystal Palace đều không mang quốc tịch Anh! Sử dụng cầu thủ nước ngoài là xu thế bắt buộc trong hoàn cảnh chất lượng đầu ra các học viện trẻ không đáp ứng nhu cầu thay máu lực lượng khủng khiếp của bóng đá hiện đại.

Từ bờ Tây thủ đô hành chính, Mourinho cất giọng: “Wenger nói một đằng, làm một nẻo. Và tôi không lạ khi một cầu thủ của Arsenal nhắn tin kể rằng, trên sân tập, Wenger không làm gì. Ông ta chỉ khua môi múa mép, chỉ tay năm ngón. Việc còn lại, do đội trưởng quyết định”.

ĐỈNH CAO CỦA SỰ THÙ ĐỊCH

Cả Wenger và Mourinho đều có cái lý riêng để bao biện cho hành động của mình. Song, nếu nói về đỉnh cao của sự thù địch trong mối quan hệ chồng chéo làng huấn luyện, hiếm cặp đôi nào tạo ra nhiều sự chú ý như Wenger – Mourinho.

"Nếu các anh thích đưa ra phép so sánh từng HLV với nhau, hãy cung cấp nguồn tài nguyên tương ứng cho các ứng viên và nói với họ: Thời hạn của bạn là 5 năm. Sau 5 năm, hãy xem ai hơn ai"

Mourinho đã dùng tới những lời lẽ cay độc nhất để nói về Wenger: “Ông ta đạt khoái lạc bằng cách nhìn người khác… sung sướng”. Giải thích cho tuyên bố này, Mourinho chắc như đinh đóng cột “Wenger là kẻ dựa hơi chính quyền”.

05/10/14, Chelsea đánh bại Arsenal 2-0. Điểm nhấn lớn nhất của trận đấu ấy là màn cãi lộn bên ngoài đường pitch giữa hai HLV. Mourinho tiết lộ Wenger đã phạm luật khi chạy sang khu vực kỹ thuật của Chelsea, ép trọng tài phạt rút thẻ đỏ với Diego Costa.

“Một người phạm luật lại đòi nói chuyện về luật”, trích cuốn sách Up Close and Personal mới xuất bản hồi tháng 9. Cũng trong cuốn sách này, Mourinho hé lộ một bí mật: “Ngày hôm ấy, tôi đã nói thẳng vào mặt lão ta nếu hai thằng gặp nhau người đường, tôi sẽ đấm vỡ mồm hắn”.

Sau đây một tuần, hai người họ “lại phải” chạm mặt. Là cơ hội để Wenger dẫm đạp lên một Mourinho đang bế tắc ở Old Traffod? Hay cái duyên của Mourinho trước Wenger tiếp tục là điểm nhấn chính trong phòng họp báo? Dù kết quả ra sao, Mourinho và Wenger vẫn là kẻ thù không đội trời chung.

Còn chúng ta, những fan bóng đá, lại có một tuần được chứng kiến bóng đá đỉnh cao: Từ những điểm nóng trên sân tới cuộc đấu khốc liệt trên băng ghế chỉ đạo.


Mourinho vs Wenger

Trong sự nghiệp, tính đến trước trận Man Utd - Arsenal vào ngày 19/11 tới, Jose Mourinho đã chạm trán Arsene Wenger 15 lần, qua đó thắng 8, hoà 6 và thua 1. Tuy nhiên, trận thắng duy nhất của Wenger là tại Siêu Cúp Anh, một trận đấu mang tính khởi động.

Bình luận của bạn

Những màn "đấu khẩu" giữa Jose Mourinho và Arsene Wenger
của

BÓNG ĐÁ CUỘC SỐNG SPECIAL