Bóng đá Cuộc sống

“Nếu tôi béo phì, bụng bia thì làm sao bảo được cầu thủ?”

Toshiya Miura là cái tên gây nhiều tranh cãi. Nếu xét trên phương diện thành tích, ông là một trong số ít các HLV ngoại quốc gặt hái được thành tựu cho bóng đá Việt Nam. Nhưng trong quãng thời gian 2 năm làm chủ chiếc ghế nóng ở Mỹ Đình, HLV người Nhật Bản lại khiến không ít người “mếch lòng”.

Khi Miura rời Việt Nam, ít ai tin rằng ông sẽ sớm quay lại dải đất hình chữ S. Cho đến ngày người ta bắt gặp ông ở sân bay Tân Sơn Nhất và xuất hiện trên khán đài sân Thống Nhất, ngồi kế bên Lê Công Vinh, người lúc ấy vẫn là quyền chủ tịch CLB TP.HCM. (Công Vinh mới bất ngờ từ chức cuối tháng 3 vừa rồi-PV)

Với những gì đã trải qua trong 2 năm đầy giông bão (2014-2016), Miura trở lại Việt Nam là cú sốc với nhiều người. Ông tiếp tục mang những di sản tích lũy được ở Nhật và châu Âu đi truyền giáo, tiếp tục chấp nhận đi trên con đường ngược chiều với ý nguyện của đám đông mà đôi khi, có thể chính bản thân ông cũng không thể đoán ra, điều gì đang chờ đợi mình ở phía trước.

Rốt cuộc, Miura tới Việt Nam vì lý do, động lực nào? Hãy nghe ông tâm sự trong cuộc trò chuyện cởi mở với phóng viên Bóng đá & Cuộc sống


Sau 2 năm rời khỏi cương vị HLV trưởng ĐT Việt Nam, HLV Miura đã trở lại đất nước hình chữ S với vai trò HLV trưởng CLB TP.HCM

“CÓ LẼ TÔI ĐÃ HẾT DUYÊN VỚI NƯỚC NHẬT”

PV: Hơn 2 năm kể từ khi rời khỏi chiếc ghế HLV trưởng ĐT Việt Nam, cuộc sống của ông có biến động gì đáng kể không? Thật kỳ lạ, là theo những gì tôi tra cứu được trên Internet, ông không hề tham gia huấn luyện chuyên nghiệp sau khi rời Việt Nam.

HLV Toshiya Miura: Tôi gắn bó với công việc bình luận viên thể thao cho các giải đấu hàng đầu châu Âu và J.League (Nhật Bản). Cũng có một vài đội bóng đã tiếp cận nhưng tôi đều lắc đầu. Hè 2016, tôi có tới Pháp xem EURO rồi sau đó qua Mỹ trau dồi tiếng Anh.

- Ông không nhận lời vì mức lương chưa đủ tốt?

Tôi quan niệm thế này, nghề HLV chuyên nghiệp cần hai yếu tố: Đam mê và Mục tiêu. Khi tôi cảm thấy hứng khởi và khát khao làm việc cháy bóng, tôi sẽ nhận lời. Nhưng niềm hứng khởi ấy cần được khởi tạo trên nền tảng của những mục tiêu, chiến lược dài hạn. Tôi chỉ nhận lời với các CLB có kế hoạch rõ ràng và cụ thể, chẳng hạn như: Vào tốp 3, vô địch, giành vé đi đá Cúp châu lục.

“Câu chuyện của tôi ở Nhật Bản, là các đội tôi muốn đến thì không mời, còn các đội tôi không đoái hoài thì liên tục mời gọi.”

- Toshiya Miura

- Nhưng giữa lựa chọn làm việc ở Nhật Bản và ra nước ngoài, chẳng hạn như khu vực Đông Nam Á, ông vẫn sẽ ưu tiên những nền bóng đá kém phát triển hơn ư?

Tôi đã làm việc ở Nhật hơn 10 năm, cầm quân ở cả J.League 1 nhưng chưa từng đạt được thành tựu đáng kể gì. Vì thế, khát vọng của tôi là có thành tích như một thước đo nghề nghiệp. Lúc về lại Nhật, có nhiều đội ở giải VĐQG trong nước liên hệ với tôi. Nhưng tôi phải từ chối, vì những đội bóng ấy không đủ tiềm lực hướng tới các mục tiêu lớn hơn ngoài việc trụ hạng. Do đó, tôi tiếp tục chờ đợi cho tới thời điểm thích hợp. Đi đâu không quan trọng, quan trọng là làm được gì, gặt hái được gì.

Công Vinh là người có công lớn đưa HLV Miura quay trở lại Việt Nam nhờ mối quan hệ tốt đẹp khi 2 người còn là thầy trò

- Hoặc là vì ông… hết duyên với bóng đá Nhật Bản?

Nói thế cũng không biết là đúng hay sai, nhưng tôi cảm nhận tôi không còn tìm thấy điểm kết nối với J.League. Không phải vì tôi không thể tìm kiếm một công việc ở quê nhà, mà bởi nguyện vọng của tôi khác với suy nghĩ của CLB.

Bây giờ nói thế này cho dễ hiểu, là có khá nhiều HLV đang thành danh, tạo chỗ đứng vững chãi rồi đột nhiên biến mất, nhiều trường hợp còn vĩnh viễn không quay lại làm công tác huấn luyện.

Anh nên tìm đọc cuốn sách mới ra của Alan Curbishley, HLV cực kỳ nổi tiếng của CLB Charlton Athletic tại Premier League giai đoạn đầu thế kỷ 21. Sau này, ông ấy qua West Ham và nghỉ hẳn cái nghiệp đã đưa tên tuổi bay xa, với một suy nghĩ giản đơn nhưng để cắt nghĩa thì dài dòng và mất thời gian vô cùng: CĐV luôn đòi hỏi thành tích cao, nhưng tiềm lực của ông chủ đội bóng chỉ có giới hạn, HLV là người ở giữa làm sao mãi dung hòa được lợi ích của các bên đây trong khi về bản chất, HLV cũng chỉ là người đi làm thuê.

Câu chuyện của tôi ở Nhật Bản, là các đội tôi muốn đến thì không mời, còn các đội tôi không đoái hoài thì liên tục mời gọi.

- Trước khi ông tới CLB TP.HCM, ngoài Nhật Bản còn có những lời mời từ đâu khác không?

Có 1 CLB của Việt Nam, của Thái Lan (Thai League) và giải hạng Nhất Trung Quốc (dưới Super League).

Ông Miura luôn quan tâm đến các buổi tập và cố gắng đưa ra các giải pháp ngay trên sân tập

- Thái Lan và Trung Quốc là hai quốc gia có nền bóng đá đang phát triển nhanh. Họ đồng bộ được hạ tầng, cơ sở vật chất, nhiều doanh nghiệp lớn. Duyên phận nào đưa ông tới TP.HCM vậy? Nói gì thì nói, bóng đá Việt Nam mới chỉ làm những bước đầu tiên trong công cuộc chuyên nghiệp hóa giải VĐQG.

Tôi xin nhấn mạnh lại tiêu chí chọn việc của tôi: CLB đấy phải có mục tiêu và tham vọng cụ thể.

Công Vinh tôi đã biết và hiểu rõ, anh ấy là huyền thoại bóng đá Việt Nam, là chủ tịch của CLB TP.HCM, là người giàu hoài bão ước mơ. Qua trao đổi, tôi cũng biết rằng chủ đầu tư muốn xây dựng một đội bóng mạnh, bền vững và bài bản. Mùa trước họ thăng hạng, mùa này muốn vào tốp 3 và có những hành động cụ thể hóa tham vọng ấy. Tôi đánh giá lộ trình ấy là bài bản, không vội vàng nên hứng thú.

Năm 2014, tình huống tương tự xảy ra. Ngay trước khi tôi nhận lời dẫn dắt ĐTVN, LĐBĐ Singapore đã liên hệ. Mức lương rất cao, đãi ngộ cực tốt. Họ cho tôi 2 tháng suy nghĩ về lời đề nghị, nhưng tôi từ chối. Tôi không chê tiền, nhưng người dân Singapore không quan tâm bóng đá lắm. Làm ở Đông Nam Á thì phải làm ở Thái, ở Việt Nam, ở Indonesia mới đã.

“Tôi không chê tiền, nhưng người dân Singapore không quan tâm bóng đá lắm. Làm ở Đông Nam Á thì phải làm ở Thái, ở Việt Nam, ở Indonesia mới đã.”

- Toshiya Miura

- Tức là, Công Vinh đích thân bay sang Nhật mời ông về TP.HCM ư?

Ban đầu, cậu ấy gọi cho tôi. Đại khái như “Chào coach, ông dạo này khỏe không, cuộc sống ra sao?” rồi đề cập chuyện công việc. Thú thật là tôi chưa đồng ý ngay đâu. Tôi vẫn đợi.

- Có phải khi ấy ông đang thăm dò không? Nhiều người nói rằng, ông kiệm lời và khó gần, ở nước tôi người ta hay gọi là “kiêu chảnh”.

À không không, tôi quý Vinh lắm. Hai thầy trò cũng hỏi thăm nhau, nhưng công việc là phạm trù khác, không mang tình cảm đãi bôi vài câu vào là xong được. Tôi chờ đợi, vì muốn thấy một bức tranh toàn cảnh rõ rệt hơn về đội bóng Vinh đang quản lý.

Rồi ngày qua ngày, Vinh gọi điện giữ liên lạc. Ngày nào cậu ấy cũng hỏi tôi, nghĩa là Vinh nghiêm túc với dự án này, là CLB TP.HCM muốn đi đường dài. Tôi cảm kích, bèn nhấc điện thoại lên và nói: “Vinh ơi, cậu qua đây đón tôi đi”. Câu chuyện tôi tới TP.HCM là như thế đó.

- Ông đã sống ở 2 thành phố lớn nhất Việt Nam. Những trải nghiệm ban đầu có gì khác nhau không?

Ở Hà Nội hai năm đầy ắp kỷ niệm đáng nhớ. Nhưng với cá nhân tôi, TP.HCM “ngọt ngào” hơn một chút. Lúc ở thủ đô, trời thi thoảng hay u ám nên tôi hay uống cafe đen đá và trà còn vào đây, trời quang đẹp nhiều nắng nên tôi nghiện món café sữa đá (cười).


TOSHIYA MIURA

“TIỀN TÀI, DANH VỌNG KHÔNG PHẢI LÀ QUAN TRỌNG NHẤT”

- Tôi đã tới theo dõi các buổi tập của CLB TP.HCM trong 2 ngày liên tiếp. Khá bất ngờ khi ông luôn là người có cường độ vận động lớn nhất. Sau mỗi buổi tập, tôi để ý thấy ông thường ở lại chạy bộ thêm đâu đó chừng 10 vòng quanh sân. Thấy ông cao tuổi mà vẫn dẻo dai, tôi có chút “sốc”.

20 vòng nhé (cười). Không chỉ tôi đâu, mà chính các bạn cũng nên tập thể dục để giữ cơ thể gọn gàng săn chắc. Tôi chạy bộ vì thể thao là đam mê của tôi. Tôi chạy bộ cũng vì ở Nhật, đại đa số các HLV bây giờ béo quá, bụng to như cái trống. Họ ăn uống vô tội vạ nên cơ thể phì ra, sinh hoạt vô tổ chức thì làm sao bảo được cầu thủ.

Nếu tôi thon gọn, giữ sức khỏe thì lợi cho chính tôi, hơn nữa nếu có nhồi thể lực, ép các cầu thủ tập luyện thì họ cũng sẵn lòng ráng tập thêm. Giờ tôi bụng to, ì ạch thì cầu thủ không ai tập đâu, vì họ nhìn vào HLV trưởng coi đó làm gương. Chạy cũng là để tôi xả stress, rũ bỏ áp lực trong công việc.

Ở TP.HCM, chúng tôi theo dõi cân nặng và lượng mỡ của cầu thủ sát sao. Trước khi tập và sau khi tập, từng cầu thủ sẽ đứng lên cân và ghi lại chỉ số của mình giúp HLV thể lực, nhà bếp theo dõi, điều chỉnh dinh dưỡng và khối lượng công việc.

“Đầu tư cho bản thân vẫn là mục đích cuối cùng trong cuộc đời tôi, quan trọng hơn bất kể danh vọng tiền tài nào khác.”

- Toshiya Miura

- Tôi chợt nhận ra, là giữa ông và bóng đá Nhật Bản có một “độ vênh” nhất định, từ quan điểm tới ý thức duy trì sức khỏe, xây dựng hình ảnh bản thân. Đó chẳng phải là lý do giúp ông nói trôi chảy tiếng Anh như bây giờ không? Tôi có một người bạn phổ thông từng sống ở Nhật 10 năm rồi mới về Việt Nam, cậu ấy nói Nhật Bản tôn sùng tiếng mẹ đẻ, thời cậu ấy lên cấp 3 mới có môn tiếng Anh trong chương trình học. Người Nhật sử dụng thành thạo tiếng Anh như ông là không nhiều, lại càng khiến tôi tò mò hơn.

Anh nói đúng. Như ở Nhật, tôi chỉ biết đúng 1 HLV nữa là sử dụng được tiếng Anh như ngôn ngữ giao tiếp.

Tôi từng có thời gian tu nghiệp ở Đức, và bài học lớn nhất tôi rút ra được ở các lớp huấn luyện HLV nhà nghề: Làm HLV là đóng vai nhà ngôn ngữ học. Giao tiếp là gốc rễ của thành công trong công tác đào tạo, huấn luyện bóng đá. HLV càng nói được tiếng bản địa nơi ông ta làm việc, tỷ lệ thành công càng cao. Trapattoni là người Italia, tới Bayern và trả lời họp báo bằng tiếng Đức. Pep Guardiola từ Tây Ban Nha qua Bayern thuê gia sư dạy tiếng Đức, về Man City là học tiếng Anh.

Trong bóng đá đỉnh cao, ở các môi trường hàng đầu thế giới, tiếng Anh là ngôn ngữ quốc tế, là công cụ nhất thể và đồng bộ hóa cho các giao dịch. Ở châu Âu, ít đội bóng trả thêm tiền cho một phiên dịch đi kèm lắm. Tôi nhận ra rằng nếu mình muốn khám phá nhiều quốc gia, nhiều nền bóng đá thì phải dùng được tiếng Anh.

Ông cũng là người có cường độ vận động lớn trong các buổi tập để làm gương cho các học trò

- Có lần, tôi được nghe kể chuyện từ một chuyên viên của LĐBĐ Việt Nam, rằng ông đã bay sang Phillipines để tự học tiếng Anh. Thực hư câu chuyện ấy như thế nào vậy?

Tôi bắt đầu học tiếng Anh vào năm 2007 sau khi hợp đồng với CLB Omiya Ardija đáo hạn. Tới năm 2011, khi dừng công việc ở Ventforet Kofu, tôi quyết định sẽ tới một quốc gia sử dụng tiếng Anh trong khu vực châu Á. Tôi chọn Phillipines, ở đó 6 tuần, ban ngày đăng ký học trực tuyến 1 thầy 1 trò, buổi tối ra đường thực hành ngôn ngữ. Đợt cuối năm 2016 tôi qua California (Mỹ), tham gia khóa học ngắn hạn với các bạn sinh viên để rèn tiếng, sửa những lỗi phát âm hay gặp phải.

- Giáo dục với ông là một phần rất quan trọng phải không? Vì tôi thấy ông học không ngừng nghỉ, tận dụng tối đa những khoảng nghỉ để thu nạp kiến thức mới, củng cố kiến thức cũ.

Cũng trong năm 2011, tôi nhận 3 chứng chỉ cao học: Quản trị thể thao, kinh tế thể thao và thương mại thể thao. Tôi không chỉ học về bóng đá, về chiến thuật đơn thuần. Tôi học cách vận hành, tổ chức một nghiệp đoàn thể thao.

“U23 là kỳ tích. Nhưng nhân đây, tôi muốn nói rằng, là các bạn đã may mắn và đúng đắn khi có cơ hội làm việc với ông Park và bóng đá Hàn Quốc.”

- Toshiya Miura

- Phải chăng, sở hữu nhiều bằng cấp là cách giúp ông dễ tìm kiếm các công việc “màu mè” hơn, đơn cử như khi đàm phán lương bổng chẳng hạn.

Sống quá nửa đời người, tôi biết chân giá trị cuộc đời mình là gì. Chuyện học tiếng Anh, học cao học cũng giống như tập thể dục vậy, đều là phục vụ việc “Đầu tư vào bản thân”.

Tôi không mơ nhà quá to xe quá đẹp, vì có 1 lại mong 2 có 2 rồi thèm 3. Xét cho cùng, cũng lại là con người trực tiếp tạo ra vật chất. Của cải rồi cũng sẽ tiêu tan nếu bản thân con người không vận động. Tôi có tri thức, có sức khỏe vì tôi sẽ còn lao động được nhiều hơn, được lâu hơn. Đầu tư cho bản thân vẫn là mục đích cuối cùng trong cuộc đời tôi, quan trọng hơn bất kể danh vọng tiền tài nào khác.

“BÓNG ĐÁ VIỆT NAM VÀ NHẬT BẢN CÙNG MẮC TÂM BỆNH”

- Chúng ta cứ tạm coi ông và bóng đá Nhật Bản không còn nhiều lương duyên. Nhưng dù sao thì ông cũng là người Nhật, là cường quốc bóng đá châu Á. Ông có mang theo tinh thần hay tinh hoa gì của bóng đá Nhật khi qua Việt Nam làm việc không? Tôi để ý, TP.HCM là đội sở hữu thành phần BHL đông đảo nhất, gần giống với mô hình các đội bóng nước ngoài. Chi tiết này có liên quan tới bóng đá Nhật chứ?

Tôi có 8 trợ lý, và 8 là con số TỐI THIỂU. Anh cứ qua Nhật xem là hiểu, Nhật Bản cũng lĩnh hội tinh túy của bóng đá nước ngoài thôi. 8 vẫn là ít, nếu anh xem kỹ khối lượng công việc của họ.

Có 2 người phụ trách áo đấu, phải chăm lo cho bộ đồng phục, quần áo tập của cầu thủ, phải giặt giũ phơi phóng bảo quản. 2 chuyên gia trị liệu tưởng nhiều ở V.League nhưng vẫn là chưa đủ, ngày nào họ cũng làm tới 10 giờ đêm vì cầu thủ trước trận cần tư vấn, sau trận cần xoa bóp, chưa kể những bạn chấn thương phải có phác đồ điều trị riêng. Thêm 1 người nữa sẽ là chuẩn nhất.

Tối thiểu là 2 trợ lý HLV, 1 HLV thủ môn và 1 phiên dịch. Ở Nhật, sẽ có thêm 1 chuyên viên phân tích băng hình, thêm 1 phiên dịch cho các cầu thủ ngoại và 1 điều phối truyền thông đi theo đội. Những cái này là cấp thiết cho sự phát triển của bóng đá, tôi hy vọng ở những mùa giải tiếp theo sẽ dần hoàn thiện bộ máy. Như hiện tại tuy chưa phải là kiện toàn 100% nhưng thế là cũng đáp ứng được yêu cầu của tôi rồi.

Theo ông Miura, bóng đá hiện đại cần một đội ngũ trợ lý đông đảo thì mới đap ứng được những yêu cầu chuyên nghiệp

- Trong trường hợp CLB TP.HCM không đồng ý số lượng trợ lý đi kèm đông như thế, ông có tiếp tục ở lại không?

CLB TP.HCM hay ở chỗ, là chủ đầu tư không can thiệp vào chuyên môn. Họ đầu tư, thuê những người hiểu bóng đá và làm chuyên môn về làm việc. Vậy mới là chuyên nghiệp. Có thể ở nhiều đội bóng khác, chủ đầu tư quyết mọi thứ, từ A đến Z, lựa chọn nhân sự cũng là do ông bầu thích thì mua. Nhưng ở đây yên tâm là không như vậy, chúng tôi làm việc trên tinh thần hợp tác, trao đổi và chuyên môn hóa lao động. Tôi tới TP.HCM vì chiến lược làm bóng đá ở đây bài bản, có lộ trình.

- Với sự đầu tư lớn như vậy, ông chắc chắn là chịu nhiều áp lực, đặc biệt khi CLB TP.HCM vẫn chưa định hình được lối chơi quá rõ nét, làm hài lòng NHM.

Quan niệm của tôi là nhìn vào bản chất. Chỉ có đi vào cái thực tế thì kết quả mới lâu dài được. Có những trận đội thắng tôi đâu vui, nhưng có những trận thua thì tôi lại hài lòng. Vì bóng đá còn có may mắn, trong một ngày đen đủi bạn sút mãi không vào thì sao? Mấu chốt ở đây, là có tạo ra cơ hội ghi bàn, tạo ra bản sắc không. Dần dần, mọi thứ đi vào quỹ đạo là ổn thôi.

- Khi ông còn dẫn dắt ĐTVN, rất nhiều người phản đối ông vì lối đá ưa thể lực, đôi khi là quyết liệt trên mức cần thiết. Sau đó, HLV Park Hang-seo, tới từ Hàn Quốc – đối trọng của bóng đá Nhật Bản, tới Việt Nam và thành công vang dội. Tôi hỏi thật, là trong đầu ông nghĩ gì thế khi xuất hiện các sự so sánh?

Tinh thần của tôi là fighting (chiến đấu), là biết mình biết ta. Thời tôi cầm tuyển, Việt Nam đá ngang ngửa Iraq, thắng cả Iran là vì chúng ta tiếp cận trận đấu tốt, đúng đắn. Mình yếu hơn, thua thiệt thể hình mà căng ra đôi công với họ thì thua 100%.

Nói về ông Park, đầu tiên tôi xin chúc mừng ông ấy. U23 là kỳ tích. Nhưng nhân đây, tôi muốn nói rằng, là các bạn đã may mắn và đúng đắn khi có cơ hội làm việc với ông Park và bóng đá Hàn Quốc.

HLV Miura đánh giá cao tương lai của bóng đá Việt Nam và nhận định HLV Park Hang-seo sẽ còn tiến xa với các ĐT Việt Nam

Bóng đá Việt Nam có một cái rất giống bóng đá Nhật Bản, là đề cao yếu tố khéo léo mà quên đi căn bản của bóng đá là thể lực, là khả năng tranh chấp. Nếu anh không khỏe thì trí óc anh cũng không tỉnh táo mà rê dắt, dứt điểm. Ở Nhật, có rất nhiều tiền vệ hay nhưng tuyệt nhiên không thể tìm được thủ môn giỏi và tiền đạo giỏi. Các thủ môn và tiền đạo tốt của Hàn đều qua Nhật chơi bóng, vì Nhật khuyết 2 vị trí ấy.

Bóng đá là gì? Là ghi bàn và ngăn đối phương không ghi bàn. Thủ môn và tiền đạo là hai vị trí ảnh hưởng trực tiếp tới kết quả của trận đấu, số phận của đội bóng. Nhưng bóng đá Nhật lại chưa chú trọng đúng mức hoặc là vì lý do nào đó, như mưu cầu đá đẹp hoa mỹ chẳng hạn.

Anh nhìn lại thành tích của hai nền bóng đá, thì Hàn Quốc ra World Cup luôn hay hơn Nhật Bản. Số lượng cầu thủ Hàn thành danh châu Âu, tạo tiếng vang lớn nhiều hơn cầu thủ Nhật. Người Hàn mới là thực dụng, họ nghĩ về bóng đá như một môn khoa học đúng – sai rạch ròi.

Tôi theo dõi giải U23 châu Á thì thấy ông Park đã giúp các cầu thủ U23 Việt Nam xây dựng nền tảng thể lực tốt, đúng với tinh thần tôi xây dựng tại ĐTVN mấy năm trước. Ý tưởng đó thường không phổ biến ở Việt Nam. Vì thế, khi về cầm đội TP.HCM tôi có nói là tôi muốn chơi 2 tiền đạo để tạo điều kiện cho các chân sút nội như Hải Anh được ra sân. Tiền đạo nội đá cặp tiền đạo ngoại vừa bổ trợ cho nhau, vừa học cái hay, cái mạnh của các tiền đạo Tây.

Trong tương lai gần, tôi hy vọng bóng đá Việt Nam sẽ sớm bổ sung nhiều gương mặt ở khung gỗ và tuyến trên. Chúng ta hãy thẳng thắn thừa nhận, muốn thắng thì phải ghi được bàn, muốn không thua thì phải giữ sạch lưới. Khi chúng ta đủ khỏe, đủ thể lực đeo bám một trận đấu thì tự khắc những cái khác sẽ tốt lên. Cầu thủ Brazil thực ra rất khỏe, nhìn họ đảo chân không có nghĩa họ là những anh yếu ớt hoa lá cành đâu. Họ phải khỏe, phải tỉnh táo thì phút 90 mới rê bóng, sút bóng được.

“Bóng đá Việt Nam có một cái rất giống bóng đá Nhật Bản, là đề cao yếu tố khéo léo mà quên đi căn bản của bóng đá là thể lực, là khả năng tranh chấp. Nếu anh không khỏe thì trí óc anh cũng không tỉnh táo mà rê dắt, dứt điểm.”

- Toshiya Miura

- Với ông, bóng đá Nhật đang đứng sau bóng đá Hàn. Nhưng tôi gần như chẳng thấy danh thủ bóng đá châu Âu nào về Hàn thi đấu, chứ thập niên 80, 90 thế kỷ 20 hàng loạt hào thủ về Nhật chơi bóng như Zico, Gary Lineker, Stoichkov... HLV Arsene Wenger cũng từng làm ở Nagoya Grampus đó thôi.

Đây là yếu tố kinh tế mất rồi. Tôi là người Nhật nên tôi biết tình hình thế nào. Ngày ấy, doanh nghiệp Nhật Bản tăng trưởng nhanh lắm nên họ có tiền mời người nổi tiếng về. Bây giờ, mức tăng trưởng chững lại rồi nên người ta không mời nữa, vậy thôi. Kinh tế Hàn Quốc chưa có chiều dài và chiều sâu tốt như Nhật Bản nên họ không thể mời siêu sao bóng đá về. Giống như Trung Quốc, họ đang nổi lên là nền kinh tế số 1 thế giới trong tương lai gần nên dễ dàng rải tiền vào bóng đá. Ngày nay, bóng đá là ngành siêu lợi nhuận mà.

VÀI NÉT VỀ HLV TOSHIYA MIURA


Ngày sinh: 16/7/1963
Nơi sinh: Kamaishi, Iwate, Nhật Bản

Sự nghiệp cầu thủ
- Đội bóng trường trung học Nam Kamaishi
- Đội bóng trường đại học Komazawa
- CLB bóng đá nghiệp dư Morioka Zebra
- CLB bóng đá nghiệp dư Shinittetsu Sumikin Kamaishi

Sự nghiệp HLV
- Brummell Sendai: 1997
- Mito HollyHock: 1998
- Omiya Ardija: 2000-2001
- Omiya Ardija: 2004-2006
- Consadole Sapporo: 2007-2008
- Vissel Kobe: 2009-2010
- Ventforet Kofu: 2011
- ĐT U23 Việt Nam & ĐT Việt Nam: 2014-2016
- CLB TP.HCM : 2018-nay

Danh hiệu
- Omiya Ardija: Á quân J.League 2 năm 2004
- Consadole Sapporo: Vô địch J.League 2 năm 2007
- ĐT Việt Nam: Thứ 3 AFF Cup 2014
- ĐT U23 Việt Nam: HCĐ SEA Games 2015

Bình luận của bạn

Sử dụng tài khoản Facebook của bạn để thêm bình luận cho bài viết. Tên, hình ảnh và thông tin cá nhân khác của bạn công khai trên Facebook sẽ xuất hiện với bình luận của bạn, và có thể được sử dụng trên nền tảng truyền thông của Báo Bóng đá Cuộc sống!

More Stories