Bóng đá Cuộc sống

Kiến trúc sư của cuộc cách mạng Milan vĩ đại

Đầu mùa giải 1987/88, AC Milan nằm dưới sự huấn luyện một người đàn ông “vô danh”. Quyền lực Đỏ - Đen đang trải qua quãng thời gian thăng trầm, đầy sóng gió. Họ xuống hạng, thăng hạng rồi lại xuống hạng và lại thăng hạng, với niềm kiêu hãnh bị tổn thương nghiêm trọng. Chủ sở hữu của Milan cũng vừa thay đổi, 1 năm trước đó. Tất cả đều sẵn sàng cho một cuộc cách mạng vĩ đại, làm thay đổi hoàn toàn diện mạo của đội bóng.

SACCHI, XIN KÍNH CHÀO QUÝ NGÀI “KHÔNG AI BIẾT”

Đầu những năm 1980, Milan phải xuống hạng 2 lần. Lần đầu là năm 1980, vì scandal bán độ Totonero; lần thứ 2 là năm 1982, đơn giản vì họ thi đấu quá tệ hại. Bóng tối ngập tràn. Từ năm 1981 đến 1984, Milan đã có 6 thay đổi trên ghế HLV. Cuối cùng, Nils Liedholm, đội trưởng của Milan vĩ đại những năm 1950 với 4 Scudetto, được trao “ghế nóng” vào năm 1984 với nhiệm vụ cứu vớt con tàu đắm. Nhưng Nils Liedholm cũng bất lực.

Thế rồi, hy vọng hồi sinh bắt đầu manh nha khi nhà tài phiệt Silvio Berlusconi trở thành ông chủ Milan vào mùa Hè 1986. Sự xuất hiện của Berlusconi với túi tiền rủng rỉnh lập tức thổi một làn gió mới vào CLB, mạnh mẽ như luồng cuồng phong tạo ra từ cánh quạt trực thăng chở ông chủ mới đến sân San Siro.

Hầu bao của Berlusconi lập tức há miệng. Hai lệnh mua cặp ngôi sao người Hà Lan là Marco van Basten và Ruud Gullit được gửi đi nhằm thay thế bộ đôi người Anh là Ray Wilkins và Mark Hateley. Nhưng để có được 2 ngôi sao người Hà Lan này, đặc biệt là Gullit, không phải điều dễ dàng.

Do Juventus “chọc gậy bánh xe”, Milan phải chìa ra mức lương cao gấp 3 lần ở PSV thì mới nhận được cái gật đầu của ngôi sao gốc Surinam, kèm theo bản hợp đồng có hiệu lực 3 năm. Tuy nhiên, PSV - dưới sự hậu thuẫn của nhà tài trợ Phillips - không dễ dàng chịu nhả. Phải mất vài tháng điều đình, Gullit mới có mặt trên sân San Siro.

Cuối thập niên 1980, Milan rơi vào cơn khủng hoảng trầm trọng và sự xuất hiện của nhà tài phiệt Silvio Berlusconi đã thay đổi hoàn toàn đội bóng.

Ngôi sao đã có, nhưng ai sẽ huấn luyện những cầu thủ đắt giá đó? Hay nói một cách khác, HLV của Milan sẽ là ai khi mà Nils Liedholm không đáp ứng được yêu cầu của Berlusconi? Có tin đồn là Arrigo Sacchi, nhưng Sacchi là tay quái quỷ nào vậy? Khi Van Basten họp báo ra mắt Milan, khi được hỏi về Sacchi, anh đã nhún vai: “Sacchi à? Tôi chẳng biết gì về ông ta cả? Thế các anh nhà báo có biết không?”.

Quả thực, thời điểm ấy, chẳng mấy ai biết người đàn ông sắp tạo ra đế chế Milan vĩ đại nhất lịch sử. Thậm chí, người ta còn đặt cho ông biệt danh Signor Nessuno (Mr Nobody). Vào cái năm Berlusconi mua lại Milan, Sacchi mới 40 tuổi. Đó cũng là năm mà Sacchi giúp Parma từ Serie C1 (giải hạng Ba) giành quyền thăng hạng.

Sacchi chưa bao giờ chơi một trận đấu chuyên nghiệp trong sự nghiệp. Ông đã từng thử vận may ở vị trí hậu vệ cánh trái ở đội bóng nghiệp dư địa phương Fusignano, gần Ravenna ở vùng Emilia-Romagna. Nhưng sau đó Sacchi nhận ra là mình không có chút tài năng bóng đá nào và đã sớm chuyển hướng sang làm HLV.

Sacchi khởi nghiệp huấn luyện ở đội trẻ Cesena, sau đó đến đội 1 Rimini rồi Fiorentina. Khi đến Parma, Sacchi mang theo triết lý huấn luyện của mình. Kỳ lạ ở chỗ, triết lý của Sacchi lại được lấy cảm hứng từ 2 phong cách chiến thuật trái ngược như nước với lửa: Đó là bóng đá Tổng lực của Rinus Michels và Catenaccio của Nereo Rocco.

Các cầu thủ Parma khi ấy hay gọi Sacchi với nickname là “Pressing”, một từ mà Sacchi dùng nhiều nhất trong các buổi tập. Họ cũng gọi ông ấy là “Valium”, bởi Sacchi không bao giờ ngủ trong đêm thứ Bảy, ngày trước khi trận đấu cuối tuần diễn ra.

Mùa 1986/87, Parma của Sacchi chơi ở Serie B và có thành tích phòng ngự cực khủng, khi chỉ thủng lưới đúng 7 bàn trong cả mùa. Tuy nhiên, ấn tượng nhất ở Parma mùa đó không phải khả năng phòng ngự, mà là lối chơi tạo sức ép lên đối thủ với nhịp độ cao và tận dụng từng mét vuông trên mặt sân.

Milan lúc đó đã đưa về nhiều siêu sao nhưng họ cần 1 vị thuyền trưởng tài năng xuất chúng và Arrigo Sacchi nổi lên là ứng cử viên sáng giá dù lúc đó ông còn khá vô danh.

Milan chính là nạn nhân của lối chơi đầy mới mẻ này của Parma. Mùa 1986/87, Parma đã đánh bại Milan 2 lần tại Coppa Italia, lần đầu ở vòng bảng và lần sau đó là loại Rossoneri ở vòng tứ kết. Vị chủ tịch của Milan đã bị hấp dẫn hoàn toàn bởi một Sacchi trẻ trung, lạnh lùng và luôn tập trung cao độ.

Chỉ một vài ngày sau, chuyện Milan bí mật đàm phán với Parma về Sacchi đã xuất hiện trên các mặt báo. Tháng 4/1987, Liedholm tiếp tục gây thất vọng khi để thua Sampdoria ngay trên sân nhà, trước đám đông Milanista đang rất tức giận vì thành tích tồi tệ của CLB.

Thêm một kết quả kém cỏi nữa trước đối thủ Avellino khiến hy vọng giành vé dự cúp châu Âu của Milan trong năm đầu tiên triều đại Berlusconi bị đe doạ nghiêm trọng. Fabio Capello được đôn lên làm HLV tạm quyền thay thế Liedholm dẫn dắt Milan trong phần còn lại mùa giải đó.

Cùng lúc ấy, Berlusconi nỗ lực thuyết phục Sacchi, vẽ ra cho Sacchi viễn cảnh ông sẽ được làm việc với 2 ngôi sao Van Basten và Gullit. Sacchi ấn tượng với tham vọng, tinh thần, sự nhiệt tình và bản kế hoạch vĩ đại của Berlusconi. Và chẳng điều gì có thể ngăn cản được 2 người đàn ông đầy nhiệt huyết và tham vọng đó đến với nhau. Sacchi cần Milan để chắp cánh tên tuổi. Còn Berlusconi cần Sacchi để phục sinh một Milan bết bát.

Hồi tưởng lại áp lực của việc huấn luyện một CLB lớn trong khi bản thân chưa có tên tuổi gì, Sacchi cho biết: “Tôi khi ấy là một HLV trẻ. Mr Nobody không có quá khứ, mà chỉ có thể có tương lai. Họ đã hỏi tôi rằng làm sao tôi có thể huấn luyện cầu thủ khi chưa từng chơi một trận đấu chuyên nghiệp. Tôi đáp rằng, không cần phải là con ngựa đua ở kiếp trước mới có thể là tay đua ngựa lừng danh, và rằng, bóng đá của tương lai thì trí óc sẽ quan trọng hơn cơ bắp”.

Tuyên bố của Sacchi đã mở ra một cuộc cách mạng chiến thuật ở Milan, và là cảm hứng chiến thuật của rất nhiều HLV sau này, trong đó có Pep Guardiola. Phần còn lại là lịch sử!

Sau này, khi được yêu cầu so sánh Milan dưới thời mình dẫn dắt và Barcelona của thời Lionel Messi, ngài Sacchi đã khẳng định: “Milan và Barcelona là 2 đội bóng vĩ đại, có vai trò quan trọng trong sự tiến hoá của bóng đá. Tuy nhiên, tôi đã dẫn dắt đội bóng vĩ đại nhất”.

SCUDETTO ĐẦU TIÊN & CUỘC THUẦN PHỤC SAO SỐ

Sacchi là lựa chọn của Berlusconi. Nhưng làm sao để Sacchi thuần phục được 2 siêu sao Van Basten và Gullit đầy cá tính lại không phải chuyện đơn giản. Màn ra mắt của Gullit hoành tráng như của một siêu sao giải trí. Anh được xe cảnh sát hộ tống, được chào đón bởi hàng trăm phóng viên và các Milanista.

Ngay từ những lời phát biểu đầu tiên, Gullit đã thể hiện sự ngang tàn bất cần. “Họ nói với tôi ở Hà Lan rằng tại Italia có 3 nhật báo thể thao và tất cả chúng đều là thứ rác rưởi. Có phải vậy không?”, Gullit hất hàm hỏi ngược.

“Điều gì sẽ xảy ra nếu Milan không giành vé dự Cúp châu Âu? Đó là một cầu hỏi ngu ngốc. Chúng ta sẽ chờ xem điều gì xảy ra vào cuối mùa giải. Nếu, nếu, nếu, nếu mẹ tôi có chim thì bà ấy đã là bố tôi”, Gullit tiếp lời. Đó chắc chắn là màn chào hỏi không mấy thân thiện của Gullit.

Sau đó, Gullit lý giải cho sự xù xì của mình rằng: “Tôi lớn lên tự do ở Amsterdam. Trưởng thành một cách tự do là điều tuyệt vời nếu bạn mạnh mẽ. Khi tôi biết con đường mình sẽ đi, không ai có thể ngăn cản tôi. Tôi có cứng đầu không ư? Có thể. Nhưng tôi rất mạnh mẽ và đầy tự tin”.

Sacchi đã thay đổi mạnh mẽ Milan với phương pháp huấn luyện hoàn toàn mới lấy cảm hứng từ 2 phong cách chiến thuật trái ngược như nước với lửa: bóng đá Tổng lực của Rinus Michels và Catenaccio của Nereo Rocco.

Roberto Donadoni, đồng đội của Gullit tại Milan thời đó cũng rất ấn tượng bởi sự mạnh mẽ của ngôi sao người Hà Lan. “Cậu ấy cực khoẻ và có thể chơi ở mọi vị trí. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy cậu ta thi đấu là tại Barcelona. Khi đó anh ta đá quét. Sau đó, Gullit đá cánh phải, trung tâm, hộ công và ở khắp mọi nơi”.

Có trong tay một cầu thủ có cá tính mạnh như Gullit không bao giờ là dễ dàng, đặc biệt với Sacchi. Van Basten và Gullit đều là người Hà Lan. Họ thích tư tưởng tự do, sự phóng khoáng. Họ cũng chưa từng được dẫn dắt bởi một HLV từng hành nghề bán giầy, và chưa chơi một trận đấu chuyên nghiệp nào. Họ cần được thuyết phục bởi triết lý của Sacchi.

Đã đến lúc Sacchi “đưa đất nước vào khuôn khổ”, từ trên sân tập. Sacchi muốn chứng minh tầm quan trọng của tổ chức đội hình, tập thể luôn cao hơn vai trò của những siêu sao. Ông chia đôi lực lượng Milan, đội Thủ có 5 người, gồm thủ thành Galli và 4 hậu vệ Tassotti, Baresi, Costacurta, Maldini, được dẫn dắt bởi chính Sacchi. Đội Công có 10 người, gồm Van Basten và Gullit.

Đội Công của Van Basten, Gullit có nhiệm vụ phải ghi bàn vào lưới đội Thủ trong vòng 15 phút. Chỉ có một luật duy nhất là nếu đội Thủ giành lại được bóng, đội Công sẽ phải bắt đầu lại từ 10m bên trong phần sân của mình.

Rất bất ngờ, đội Công không thể ghi được bàn thắng nào. Sacchi đã chứng minh được tầm quan trọng của tập thể, khả năng tổ chức. Dĩ nhiên, đi kèm với đó là sự toả sáng cá nhân đã được ra đời. Sacchi đã thuyết phục Van Basten và Gullit tuân theo triết lý tổ chức, kỷ luật chiến thuật của mình như thế.

Ngay mùa giải đầu tiên, Sacchi đã giúp Milan giành Scudetto sau 9 năm chờ đợi, chính thức mở ra 1 kỷ nguyên thống trị cả ở Serie A lẫn châu Âu.

Milan khởi đầu mùa giải 1987/88 rất tốt. Hai cầu thủ người Hà Lan cùng ghi bàn ở trận ra mắt Serie A, giúp Milan giành chiến thắng 3-1 trước Pisa. Sacchi đã giới thiệu kiểu phòng ngự khu vực mới. Hàng phòng ngự được đẩy lên cao và bóng phải được luân chuyển liên tục.

Mauro Tassotti bên cánh phải. Maldini bên cánh trái và cả 2 được tự do dâng cao. Carlo Ancelotti quán xuyến công việc ở hàng tiền vệ và được coi là đại diện của Sacchi trên sân. Franco Baresi chỉ huy hàng thủ và khi có cơ hội thì sẵn sàng dâng lên, bên cạnh trung vệ còn lại là Filippo Galli.

Không may cho Sacchi bởi Van Basten dính chấn thương nghiêm trọng vào tháng 10/1987. Trong mùa giải đầu tiên ở San Siro, Van Basten không đóng góp được nhiều cho Milan. Thay vào đó, Paolo Virdis mới là người thường xuyên đá cặp với Gullit trên hàng công. Mùa bóng đó, Virdis cũng có vai trò rất quan trọng trong đội hình của Sacchi.

Vòng 28, Milan có chuyến hành quân đến sân Napoli, trận đấu mang tính chất quyết định Scudetto. Virdis lập 1 cú đúp. Van Basten ghi bàn thắng thứ 3, giúp Milan hạ Napoli 3-2 ngay ở San Paolo, trong trận đấu mà Diego Maradona cũng ghi được 1 bàn.

Napoli thua tiếp 2 trận cuối mùa. Và Sacchi, ngay trong mùa bóng đầu tiên dẫn dắt Milan, đã đưa đội bóng giành Scudetto sau 9 năm chờ đợi, chính thức mở ra 1 kỷ nguyên thống trị cả ở Serie A lẫn châu Âu.

NHỮNG RẠN NỨT ĐẦU TIÊN VÀ CHIẾC CÚP C1

Chúng ta đã nghe quá nhiều về sự thành công của Milan ở cuối thập niên 1980 gắn liền với công lao của bộ ba “người Hà Lan bay”. Đúng, nhưng riêng với mùa đầu tiên của Sacchi, mùa 1987/88 thì ko phải. Bởi mùa giải đó, Van Basten chấn thương nặng ngay từ tháng 10.

Milan đã có giai đoạn lo lắng về chuyện Van Basten không cảm thấy hạnh phúc. Van Basten hiếm khi đi ăn tối với các đồng đội, thay vào đó anh thích ở nhà với cô vợ Lisbeth hơn, để “nói một chút tiếng Hà Lan” và nghe nhạc của George Michael.

Sau các buổi tập, Van Basten thích chơi cờ với các cầu thủ trẻ của Milan hơn là vào thành phố để shopping hay ngồi uống cafe macchiato với đồng đội. Van Basten luôn lịch sự một cách hoàn hảo. Người Italia không bao giờ quá tin tưởng vào một người ít bộc lộ cảm xúc. Báo chí Italia đã gọi anh ấy là “Người Băng” vì tính cách lạnh lùng cũng như sự điềm tĩnh trên sân cỏ.

Khi Van Basten bình phục chấn thương và trở lại vào cuối mùa giải thì Milan cũng đang trong màn nước rút đoạt Scudetto với Juventus. Đóng góp của anh trong chức vô địch Serie A 1987/88 chỉ vỏn vẹn 3 bàn thắng.

Nhưng tất cả thay đổi từ mùa Hè 1988. Hai ngôi sao Hà Lan của Milan đã chơi cực hay ở VCK EURO 1988. Trong đó, cú volley của Van Basten vào lưới ĐT Liên Xô trong trận chung kết được coi là một trong những bàn thắng đẹp nhất lịch sử bóng đá thế giới.

Việc sở hữu quá nhiều ngôi sao kiệt xuất cũng làm khó Sacchi khi ông vừa phải sử dụng hợp lý họ lại vừa không được để họ nổi loạn, như trường hợp của bộ 3 người Hà Lan bay Gullit, Rijkaard và Van Basten.

Sau giải đấu đó, HLV Johan Cruyff muốn đưa Van Basten đến Barcelona, và sẵn sàng đem ngôi sao người Anh Gary Lineker để đổi lấy chữ ký Van Basten. Nhưng Milan không đồng ý.

Khi Van Basten trở lại Milan sau chức vô địch EURO 1988, anh có một sự tự tin hoàn toàn mới. Van Basten lại có thêm một người đồng hương mới ở Milan - cậu bạn cũ của anh ở Ajax: Frank Rijkaard. Bộ ba “người Hà Lan bay” hình thành trong một ngày mà Inter Milan chiêu mộ thành công Lothar Matthaus.

Tuy nhiên, mối quan hệ này không êm ấm như mọi người vẫn nghĩ. Ngay từ mùa giải đầu tiên của bộ ba Hà Lan, những vết rạn nứt đầu tiên đã xuất hiện. Rijkaard sớm tạo được ấn tượng. Anh không phải người thích nói nhiều, nhưng lại có khiếu hài hước.

Rijkaard chơi rất hay ở vị trí tiền vệ kiến tạo lùi sâu. Tuy nhiên, ban đầu thì Sacchi lại sử dụng Rijkaard như một hậu vệ. Ngôi sao người Hà Lan vẫn vui vẻ nghe lời Sacchi, nhưng càng ngày thì lại càng gặp nhiều khó khăn để thích nghi với yêu cầu pressing của Milan. Thế nên có câu chuyện Rijkaard đã ngủ gật trong một buổi họp chiến thuật của Milan.

Cả Van Basten cũng không hài lòng về Sacchi, vì ông thày đã từ chối đối xử với anh như một cầu thủ đặc biệt. Van Basten cũng hiểu rằng, phía sau mình luôn có Berlusconi chống lưng. Khi bước vào mùa giải 1988/89, Milan khởi đầu loạng choạng và những lời phàn nàn của Van Basten ngày một công khai hơn. Trong khi đó, Gullit với sự ương bướng và tự do thái quá cũng bắt đầu trở thành một vấn đề của Sacchi.

Tháng 12/1988, Van Basten giành Quả bóng Vàng, Gullit đoạt Bóng Bạc còn Rijkaard lấy Bóng Đồng. Đó là lần đầu tiên trong lịch sử 3 vị trí cao nhất của cuộc bình chọn QBV đều thuộc về 1 CLB. Năm sau, điều này lại lặp lại, chỉ thay Gullit bằng Baresi. Phải 22 năm sau, Barca mới tái lập được thành tích của Milan, với bộ 3 Messi, Inieta và Xavi.

Tuy nhiên, gạt qua mọi mâu thuẫn với đám học trò người Hà Lan, sự tập trung của Sacchi ở mùa 1988/89 được dồn cả vào đấu trường Cúp C1. Milan đã lọt vào tới vòng bán kết. Trận lượt đi, họ hoà trên sân Real Madrid với tỷ số 1-1. Trước trận lượt về, Baresi cảnh báo các đồng đội: “Chúng ta không chơi bóng để chỉ có một trận hoà không bàn thắng”.

Bằng cuộc cách mạng chiến thuật tài tình, Sacchi đã biến Milan thành siêu cường khi giành chiếc Cúp C1 danh giá với những màn hủy diệt không tưởng như thắng 5-0 trước Real Madrid ở bán kết hay 4-0 trước Steaua Bucharest ở chung kết.

Đòn tâm lý của Baresi lập tức có tác dụng. Ancelotti mở tỷ số từ cú sút xa hơn 30m. Rijkaard đánh đầu nhân đôi cách biệt. Gullit ghi bàn thứ 3 sau quả tạt của Donadoni. Thêm 2 bàn nữa được ghi do công Van Basten và Donadoni. Milan đã thắng Real Madrid 5-0 trong trận lượt về và giành quyền vào chung kết. Cả thế giới bắt đầu phải chú ý đến quyền lực kép Milan - Sacchi.

Sau chiến thắng đậm bất ngờ, Berlusconi ôm lấy chủ tịch Real thời đó là Ramon Mendoza chỉ để nói một từ “Xin lỗi”. Còn HLV Leo Beenhakker của Real, người bị sa thải không lâu sau đó, đã miêu tả Milan là đội bóng “chơi thứ bóng đá khác thường và hiếm có”.

Tờ báo El Mundo Deportivo viết rằng: “Đó là màn độc diễn của Milan. Madrid trông như con rối trong tay người Italia, những người có thể ghi bàn bất kể khi nào họ muốn”. Jorge Valdano, cựu tiền đạo và HLV của Real Madrid thừa nhận: “Milan của Sacchi đã làm thay đổi bộ mặt Serie A. Catenaccio không còn là ngôn ngữ duy nhất của bóng đá Italia”.

Tassotti coi chiến thắng 5-0 của Milan trước Real Madrid là: “Một thông điệp của Milan. Chúng tôi đã chứng minh cho cả châu Âu thấy rằng Milan là đội bóng số Một”.

Trận chung kết Cúp C1 đá ở sân Nou Camp, và đối thủ của Milan là Steaua Bucharest. Milan đã biến trận chung kết Cúp C1 trở thành màn trình diễn vĩ đại nhất cho cuộc cách mạng bóng đá của Sacchi. Họ chơi thứ bóng đá tổng tấn công và giành chiến thắng 4-0. Tỷ số lẽ ra còn phải đậm hơn thế nữa, Gullit và Van Basten thậm chí có thể lập hat-trick cho riêng mình.

“Khi khởi động, chúng tôi đã thấy một lượng CĐV rất lớn ngồi ở sân thượng các toà nhà xung quanh. Chúng tôi hiểu rằng không thể trở lại Milan mà không có Cúp Bạc”, Baresi nhớ lại. Silviu Lung, thủ môn bất hạnh của Steaua thừa nhận: “Tôi bị kiệt sức khi hết trận. Trong cả sự nghiệp của mình, tôi chưa từng phải nhận nhiều cú sút đến vậy”.

Ngày hôm sau, tờ L’Equipe giật tít: “Xem Milan của Sacchi, bóng đá có thể không bao giờ có đội bóng nào vĩ đại tương tự”.

SACCHI, NHÀ CÁCH MẠNG LỖI LẠC

Với chức vô địch Cúp C1, cùng với đó là thứ bóng đá pressing tươi mới, Milan của Sacchi trở thành tâm điểm của cả thế giới. Nhưng nội bộ Milan bắt đầu trở nên rối ren.

Van Basten, mặc dù đã ghi 19 bàn ở Serie A mùa 1989/90, vẫn không thể có được mối quan hệ tốt với Sacchi. Khi HLV này bắt đầu để Van Basten ngồi ngoài nhiều hơn thì Berlusconi lại đứng ra bênh vực. Tiền đạo người Hà Lan luôn là cầu thủ yêu thích số 1 của ông chủ Milan.

Cầu thủ con cưng số 2 của Berlusconi là Rijkaard. Berlusconi còn khó chịu với Sacchi cả vì chuyện ông này giành hết cả mọi lời khen ngợi. Báo chí viết nhiều về Sacchi, nhưng nhắc rất ít đến Berlusconi. Sức ép lên Sacchi ngày một lớn. Ông vừa phải cư xử khéo léo để giữ sự hạnh phúc cho các cầu thủ, đặc biệt là nhóm được Berlusconi cưng chiều, vừa phải trông chừng thái độ của chủ.

Mùa 1989/90, Milan năm thứ 2 liên tiếp không đoạt Scudetto. Một lần nữa, Cúp châu Âu lại trở thành phao cứu sinh cho Sacchi. Dù không thể có những màn trình diễn xuất sắc như ở mùa trước, nhưng Milan vẫn đoạt vé vào trận chung kết. Lần này đối thủ của họ là Benfica của Sven-Göran Eriksson, người sau này là HLV trưởng ĐT Anh.

Rijkaard ghi bàn duy nhất giúp Milan vô địch. Nhưng Baresi mới là người hay nhất. Trận chung kết năm đó là một trong những trận đấu xuất sắc nhất của Baresi trong màu áo Milan. Sacchi cũng làm được điều mà không HLV nào trước đó làm được, tức là vô địch Cúp C1 trong 2 năm liên tiếp.

Dù giúp Milan giành 2 Cúp C1 liên tiếp nhưng những mâu thuẫn với ông chủ Berlusconi và các cầu thủ ngôi sao đã khiến Sacchi phải ra đi trong nuối tiếc.

Sau chức vô địch này, Sacchi ở lại Milan thêm 1 năm nữa. Đến đầu năm 1991, sự lạnh nhạt ngày càng tràn ngập trong phòng thay đồ Milan. Van Basten bắt đầu to tiếng nhiều hơn khi dần bị gạt ra khỏi kế hoạch của Sacchi. Gullit thì liên tục chấn thương. Vai trò của bộ 3 người Hà Lan dần bị giảm nhẹ.

Nghiêm trọng nhất là Berlusconi càng ngày càng lạm quyền, càng chĩa mũi vào phòng thay đồ Milan. Ông yêu cầu Sacchi phải mang về Scudetto và Cúp C1 hoặc là nói lời tạm biệt. Mùa giải đó, Milan bị Marseille loại ở bán kết và cũng chỉ về Nhì ở Serie A. Đây cũng là mùa giải duy nhất Sacchi trắng tay trong 4 năm ở San Siro và chấm dứt mối tình với Milan.

Capello là người được chọn thay thế Sacchi, bất chấp sự phản đối của những trụ cột Milan như Donadoni và Baresi. Dù vậy, Capello vẫn mở ra chu kỳ thành công mới của Milan. Van Basten chơi mùa giải Serie A hay nhất trong sự nghiệp (mùa 1991/92). Rijkaard và Gullit cũng tiếp tục toả sáng trong màu áo Rossoneri, mang về 3 Scudetto liên tiếp 1992, 1993, 1994.

Năm 1994, Milan của Capello còn giành cú đúp danh hiệu Serie A và Champions League. Tuy nhiên, thành công của Capello vẫn mang rất nhiều hình bóng Sacchi. Capello là HLV đầu tiên kế tục và xây dựng Milan theo con đường mà Sacchi đã vẽ ra trước khi chia tay San Siro.

Nói về di sản của Sacchi, Sir Alex Ferguson nhận xét: “Ông ấy đã thay đổi bộ mặt bóng đá Italia. Ông đã từ bỏ Catenaccio truyền thống của người Italia và thay vào đó là lối pressing tầm cao (thứ chiến thuật mà rất nhiều HLV đang sử dụng bây giờ), với Maldini được đẩy lên bên cánh. Người Italia trước đó luôn tấn công một cách thận trọng. Sau khi Sacchi xuất hiện, họ đột nhiên không chơi Catenaccio nữa. Hàng hậu vệ 4 người sẵn sàng chủ động dâng cao tấn công, thay vì chờ đợi phản công như trước đó. Đó là sự thay đổi vĩ đại mà Sacchi tạo ra”.

Sacchi nằm trong số những nhà cải cách bóng đá vĩ đại nhất lịch sử và công trạng của ông luôn được khắc ghi như 1 trong những mốc son chói lọi của đế chế Đỏ - Đen.

Jamie Carragher, cựu danh thủ của Liverpool, trong cuốn tự truyện của mình cũng tiết lộ rằng, phương pháp huấn luyện của HLV Rafa Benitez bị ảnh hưởng rất nhiều bởi Sacchi: “Benitez đưa cho tôi DVD về cách chơi của Milan dưới thời Sacchi. Đặc biệt, ông ấy muốn tôi chú ý và phân tích cách Franco Baresi di chuyển và tổ chức hàng hậu vệ”.

Baresi, khi trả lời phỏng vấn FourFourTwo hồi năm 2009, cũng thừa nhận mọi chuyện đã thay đổi quá nhanh ở Milan nhờ Arrigo Sacchi: “Chúng tôi thường nhìn xung quanh và đôi khi thấy điều kỳ diệu đã xảy ra. Với Sacchi, mọi thứ đã thay đổi triệt để. Khi ông ấy nói với chúng tôi rằng Milan sẽ trở thành đội bóng vĩ đại nhất thế giới thì tất cả chúng tôi đều nghi ngờ. Nhưng chỉ trong vòng vài năm thì chúng tôi đã chiến thắng tất cả với một thứ bóng đá kinh ngạc”.

Gianluca Vialli, ngôi sao đã cùng Sampdoria đánh bại Milan trong cuộc đua vô địch Serie A 1991 cũng đồng ý với quan điểm của Baresi: “Milan là những nhà cách mạng hoàn hảo, đem đến thứ bóng đá tuyệt vời cả về lối chơi, chiến thuật và hiệu quả nhờ một đội hình được đây cao thay vì lùi sâu phòng ngự”.

Không ai khác, chính Sacchi và Berlusconi mới là những nhà cách mạng đầu tiên của thế giới bóng đá. Họ là những người đầu tiên tạo ra văn hoá Galacticos mà hơn 10 năm sau Florentino Perez và Real Madrid đã đi theo. Họ cũng là người tiên phong trong pressing tầm cao, thứ chiến thuật mà rất nhiều HLV tên tuổi bây giờ đang noi theo.

Đó là cuộc cách mạng vĩ đại mà Sacchi tạo ra tròn 3 thập kỷ trước!


Bình luận của bạn

Sử dụng tài khoản Facebook của bạn để thêm bình luận cho bài viết. Tên, hình ảnh và thông tin cá nhân khác của bạn công khai trên Facebook sẽ xuất hiện với bình luận của bạn, và có thể được sử dụng trên nền tảng truyền thông của Báo Bóng đá Cuộc sống!