Bóng đá Cuộc sống

Tại sao Per Mertesacker cảm thấy hạnh phúc khi giải nghệ?

Sau sự nghiệp 15 năm làm cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp, Per Mertesacker đã chính thức treo giày. Bị ảnh hưởng bởi những chấn thương và sự căng thẳng kéo dài, anh nói rằng đã đến lúc mọi người hiểu được giá trị của một con người không liên quan gì đến bóng đá.
Hoàng Hải
(Theo DER SPIEGEL)

Mertesacker mắc chứng buồn nôn khi gặp căng thẳng, những cơn buồn nôn thường đến bốn, năm lần trước khi các trận đấu bắt đầu. Nhưng mỗi khi anh đứng vào vị trí của mình trên sân, được cổ vũ bởi những người hâm mộ cuồng nhiệt, Per biết rằng một lần nữa anh phải dành tất cả những gì tốt nhất cho 90 phút sắp tới.

Sự căng thẳng, như anh nói, trở nên gần như không thể chịu nổi: "Dạ dày của tôi bắt đầu trào lên và tôi cảm thấy như mình chuẩn bị nôn hết gan ruột. Sau đó, tôi rất khó khăn để kiềm chế cảm giác đó."

Mertesacker luôn quay đầu sang một bên, hơi cúi xuống vai để không ai có thể nhìn thấy những gì đang xảy ra, kể cả máy quay, HLV hay đồng đội. Vì vậy, không ai có thể biết những gì xảy ra với anh trước mỗi trận đấu. Miêu tả ấy có gì đó hơi sai sai với Per Mertesacker, người luôn cho thấy sự bình tĩnh và tự tin nổi bật.

Chúng tôi gặp gỡ Mertesacker, thành viên của đội tuyển Đức vô địch World Cup 2014 và là đội trưởng của Arsenal, tại một nhà hàng Thái Lan ở North End, London vào một ngày thứ Sáu trong tháng 1. Anh đã đặt bàn trực tuyến và gửi ảnh chụp màn hình qua WhatsApp cùng tin nhắn ngắn gọn: 2 giờ chiều, hai người, Mertesacker.

Mertesacker có kế hoạch chấm dứt sự nghiệp của mình vào tháng này sau 15 năm với tư cách là một cầu thủ chuyên nghiệp

Đây là nước Anh, nơi mọi người gọi anh là "gã người Đức khổng lồ". Mertesacker rất cao lớn, không ai nghi ngờ gì về điều đó. Anh hầu như không thể đặt vừa đôi chân dưới gầm bàn.

Per Mertesacker, cây sào cao 1m98, gầy gò khẳng khiu, đi đôi giày thể thao màu trắng, quần jeans và áo len màu xám. Anh gọi một loại nước giải khát, món gà nấu với hạt điều và yêu cầu người phục vụ thêm một vài thứ gia vị. Nhà vô địch thế giới thực sự rất giản dị.

Có rất nhiều điều ở chàng hậu vệ 33 tuổi khiến anh có vẻ trẻ hơn tuổi thật rất nhiều. Bạn thấy nó trong nụ cười của anh ấy, sự thờ ơ khi anh tựa lưng vào ghế, cánh tay anh ấy khoanh lại. Có lẽ Mertesacker muốn tạo ra một khoảng cách trước khi cho phép sự gần gũi mà không có cầu thủ bóng đá đẳng cấp thế giới nào từng làm trước đây.

Mertesacker có kế hoạch chấm dứt sự nghiệp của mình vào tháng này sau 15 năm với tư cách là một cầu thủ chuyên nghiệp, sau 104 trận đấu quốc tế, 221 trận ở Bundesliga của Đức, 156 ở Premier League của Anh và 92 ở châu Âu.

BÓNG ĐÁ LÀ GÁNH NẶNG

Mertesacker nói anh ấy mệt mỏi, thất vọng. Các bác sĩ nói rằng anh không thể thi đấu tiếp được nữa. Nhưng Mertesacker không muốn giải nghệ với những lời than vãn. Anh muốn để lại một cái gì đó cho "những thế hệ sau."

Anh muốn cung cấp kinh nghiệm về sự tàn bạo của thứ bóng đá đậm chất kinh doanh hiện tại. Anh muốn “vạch trần” những nhận định sai lầm và thấy cần phải công bố những thực tế phũ phàng về một công việc mà nhiều người coi là ước mơ: sự chịu đựng những áp lực hủy hoại bản thân; bị mắc kẹt trong một chu kỳ huấn luyện và thi đấu không ngừng.

Khi Mertesacker đặt điều kiện cho cuộc phỏng vấn, ánh mắt của anh rất kiên định: "Nó (cuộc phỏng vấn) không thể diễn ra như những lời than thở, bởi vì tôi tất nhiên nhận thức được cuộc sống đã cho tôi những gì". Anh biết rằng nhiều người chỉ có thể mơ về danh tiếng và số dư tài khoản ngân hàng của mình, cùng tất cả những gì đi kèm với nó: biệt thự, những chiếc xe sang trọng, những kỳ nghỉ ở Seychelles, Maldives và Mauritius.

Mertesaker chỉ muốn thể hiện những gì anh đã từ lâu tìm cách phớt lờ - cụ thể là việc nền bóng đá đậm chất kim tiền hiện tại đòi hỏi nhiều hơn từ các cầu thủ chứ không chỉ là cơ thể của họ.

Thường xuyên bị hành hạ bởi những cơn buồn nôn trước các trận đấu, giải nghệ với Mertesacker là 1 sự giải thoát khỏi thế giới bóng đá đầy khắc nghiệt

"Đây là lần đầu tiên tôi nói về chứng buồn nôn," Mertesacker nói. Sự căng thẳng thường bắt đầu vào đêm trước trận đấu. Clemens Fritz, người ở cùng phòng với anh tại Werder Bremen, một lần đã làm anh phải chú ý đến nó. "Anh ấy nói anh ấy đã làm tất cả những gì có thể để ngủ được khi ở cùng phòng với tôi. Trước mỗi trận đấu, chân phải của tôi sẽ co giật đến mức những chiếc chăn kêu lạo xạo cả đêm. Nó khiến anh ấy phát điên." - Mertesacker nói anh chưa bao giờ để ý đến điều đó trước đây.

Sau đó, những đợt buồn nôn xuất hiện vào buổi sáng của trận đấu. Khi nhìn lại sự nghiệp, Mertesacker nói nó đã xảy ra trong hơn 500 ngày của cuộc đời mình. Mertesacker nhìn xuống những ngón tay dài của mình: "Tôi phải vào phòng tắm ngay sau khi thức dậy, ngay sau bữa sáng, một lần nữa sau bữa trưa và một lần nữa tại SVĐ." Tất cả mọi thứ anh cho vào bụng đều nhanh chóng bị nôn ra ngoài.

Trong một thời gian, toàn bộ cơ thể của anh chỉ được cầm cự bằng mì với một ít dầu ô-liu. Anh không thể ăn bất cứ thứ gì bốn tiếng trước khi thi đấu để đảm bảo rằng dạ dày của anh hoàn toàn trống rỗng khi cơn buồn nôn bắt đầu.

“CHUYỆN GÌ ĐÃ XẢY RA”

Anh cố gắng mỉm cười. "Bạn nghĩ : Oh shit, hy vọng không ai nhìn thấy điều đó. Cái quái gì vậy? Tuy nhiên, tôi đã hoàn toàn sẵn sàng ngay sau đó." - Anh nắm tay phải và đấm vào tay trái. "Chắc chắn."

Anh thậm chí không bao giờ nói với vợ, gia đình hoặc bạn bè của mình về chuyện buồn nôn. "Tôi không muốn kịch tính hóa điều đó," anh nói "Nó không ảnh hưởng đến hiệu suất thi đấu của tôi." Mertesacker dừng lại một chút để suy nghĩ: "Thêm nữa ngay từ khi còn nhỏ, tôi có xu hướng giữ mọi thứ cho bản thân mình.”

Mertesacker đứng trên một sân bóng đá lần đầu tiên năm bốn tuổi. Đó là ở Pattensen, một thị trấn nằm gần Hannover. Cha anh, Stefan, là HLV của đội bóng địa phương vào thời điểm ấy. "Tôi vẫn còn nhớ khi đứng cùng với các cậu bạn trước những chiếc cúp nhỏ trong hội trường. Ồ, nhìn kìa, có lẽ chúng ta sẽ thắng cái đó - hay cái đó." – Mertesacker kể lại.

Tại các trận đấu, những đứa trẻ khác thường bật khóc khi nhìn thấy Per bởi vì anh quá cao. Từ lúc còn rất nhỏ, anh đã bắt đầu chơi trong đội cho những cầu thủ lớn hơn anh một tuổi: "Tôi luôn là một hậu vệ - luôn đơn giản, nhưng hiệu quả. Tôi vẫn như chơi như thế cho đến tận bây giờ."

Khởi nghiệp ở CLB địa phương Pattensen từ năm 4 tuổi, Mertesacker gây ấn tượng bởi chiều cao khủng và kỹ năng phòng ngự xuất sắc

Ở tuổi 11, anh gia nhập Hannover 96. Anh thậm chí không bao giờ nghĩ mình sẽ trở thành cầu thủ lớn, anh nói: "Tôi không bao giờ muốn trở thành một cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp," anh nói. "Bóng đá là sở thích của tôi và chỉ thế thôi." Vào thời điểm đó, Mertesacker trang trí phòng của mình bằng các áp phích của Hannover 96, Bob Marley và Anna Kournikova.

Thực tế là cha anh hẳn đã thấy một tiềm năng lớn hơn trong anh, mọi thứ trở nên rõ ràng khi Per bước sang tuổi 15. Lúc đó, anh đang bị rối loạn tăng trưởng và đã trải qua một cuộc bùng nổ chiều cao đột ngột khiến đầu gối anh không thể phát triển theo kịp. "Tôi đã bị đau đầu gối trái của tôi và không thể chơi bóng trong một năm," Mertesacker nhớ lại.

Cha anh buồn vì điều đó. "Dù sao thì con cũng sẽ không trở thành cầu thủ" - ông Stefan dường như đã buông xuôi. “Hãy tập trung vào trường học bây giờ và sau đó xem những gì sẽ xảy ra” – mẹ anh trấn an.

Con sẽ không làm được! - "Theo một nghĩa nào đó, câu đó đã giải phóng tôi" Mertesacker nói, đôi mắt xa xăm như nhìn lại quá khứ. Đột nhiên, áp lực anh luôn cảm thấy đã được gỡ bỏ.

ÁP LỰC BẮT ĐẦU

Khi anh trở lại đội trẻ của Hannover 96, họ đã áp dụng một hàng phòng ngự bốn người với hai hậu vệ trung tâm. “Hãy thử chơi kiểu đó”, HLV của Per nói “Cậu rất chắc chắn và giỏi không chiến”

Các HLV của anh nhanh chóng nhận ra Mertesacker là một mỏ neo cực kỳ cừ khôi. Sau khi rời đội trẻ, anh đã được đề nghị một hợp đồng với đội dự bị của CLB. Và rồi một ngày, anh nhận được cuộc gọi từ Mirko Slomka, trợ lý HLV của Hannover 96. Anh được yêu cầu mua một chiếc điện thoại di động để có thể liên lạc trong trường hợp được triệu tập lên đội 1. "Đó là lần đầu tiên tôi nghĩ đến bản thân mình: Ồ, chờ một chút, mọi thứ đang trở nên nghiêm túc", Mertesacker nói.

Năm 2003, anh ký hợp đồng chuyên nghiệp đầu tiên. Nó có thời hạn hai năm và anh được trả 1.000 euro/tháng. Cha anh nói rằng trước tiên anh cần phải được tôn trọng. Vào ngày 1 tháng 11 năm 2003, anh đã chơi trận đầu tiên tại Bundesliga trước Cologne. Ở thời điểm đó, Mertesacker là cầu thủ người Đức trẻ nhất được ra sân ở Bundesliga.

Khoảng 20 trận đấu sau đó, anh nhận được cú điện thoại từ HLV ĐT Đức Juergen Klinsmann. "Ông ấy muốn một làn gió mới cho đội tuyển và ông ấy đã gọi cho tôi," Mertesacker nhớ lại. Anh mỉm cười và lắc đầu: "Tôi chỉ nghĩ: Lại một trò chơi khăm Cá tháng Tư rồi!"

Ngay từ khi lên đội trẻ của Hannover 96, Mertesacker đã cảm thấy áp lực nặng nề của nghề cầu thủ

Mertesacker đột nhiên trở nên nghiêm túc. Từ đầu, anh đã kể câu chuyện của mình bằng một giọng nhẹ nhàng, nhưng bây giờ anh bắt đầu cố gắng để cẩn trọng hơn trong lời nói của mình.

"Có một điểm nổi bật," anh nhớ lại. "Nó thực sự là một nỗ lực cân bằng những khó khăn vào thời điểm đó. Tôi tốt nghiệp trung học, tôi đã luyện tập mỗi ngày và thi đấu vào cuối tuần. Tôi thường tự nhủ: đừng nghĩ về nó, cứ tiếp tục đi, tiếp tục đi." Rồi anh dừng lại một lúc. "Bởi vì tại một thời điểm nào đó bạn nhận ra rằng đó là tất cả gánh nặng cả về thể chất và tinh thần mà bạn phải xử lý và giải quyết. Đó không phải là trò chơi, bạn phải sẵn sàng để chiến đấu, không có lựa chọn nào khác, kể cả khi bạn bị chấn thương”.

Anh bị chấn thương nặng đầu tiên vào năm 2005. Anh bị phạm lỗi trong một trận đấu cho ĐT Đức khi đối thủ đá vào gân Achilles. Nhưng không có thời gian để cho Mertesacker hồi phục.

Đội bóng của anh, Hannover 96, đang nằm ở nhóm nguy hiểm có thể xuống hạng và bản thân anh cũng đang phải cố gắng giành được một vị trí trong ĐTQG. Anh tiếp tục thi đấu trong một năm sau đó đến mức xương bị biến dạng. "Đó là nỗi đau khủng khiếp. Nhưng với công việc này, bạn luôn phải chuẩn bị sẵn sàng để hy sinh sức khỏe của bạn. Bất cứ điều gì không giết bạn sẽ làm cho bạn mạnh mẽ hơn."

“MAY MÀ ĐỨC BỊ LOẠI”

Nỗ lực của Mertesacker được đền đáp khi Klinsmann gọi anh vào đội hình dự World Cup. "Được trở thành một phần của World Cup tổ chức ngay ở đất nước của mình có lẽ là hơi sớm đối với tôi", anh nói.

Mertesacker đẩy đĩa của mình sang một bên và kéo ra một quyển sổ đỏ, liếc qua những ghi chú mà anh đã chuẩn bị cho cuộc gặp gỡ với DER SPIEGEL. "Tất nhiên, tôi cũng thất vọng khi chúng tôi thua Italia và bị loại khỏi giải đấu ở bán kết, nhưng hơn bất cứ điều gì, tôi cảm thấy nhẹ nhõm," anh nói. "Tôi vẫn có thể nhớ nó như thể mọi việc mới diễn ra ngày hôm qua. Tất cả những gì tôi nghĩ là: Nó kết thúc rồi, nó kết thúc rồi. Cuối cùng mọi thứ cũng kết thúc."

Mertesacker nói anh sẽ không thể đá thêm một trận đấu nào khác vào thời điểm đó, và đó không phải vì gót chân của anh. "Tôi suy sụp bởi áp lực," anh nói. "Kịch bản kinh dị là mắc một sai lầm có thể dẫn đến bàn thua." Anh im lặng một lúc. "Bạn cũng có nỗi sợ hãi tương tự trong các trận đấu khác, ví dụ như liên tục nhìn vào bảng tỷ số và đếm số phút còn lại. Nhưng tại World Cup, mọi thứ nhân lên nhiều lần." Mertesacker hơi mất tập trung với chiếc khăn ăn của mình, anh cuộn nó lại và sau đó gỡ ra. "Nhưng tôi có nên nói điều đó không? Tôi vui vì chúng tôi đã bị loại?".

Bóng đá là môn thể thao yêu thích ở Đức và các cầu thủ chuyên nghiệp là thứ gì đó giống như một kho thông tin. Ngay cả khi anh kiệt sức hoàn toàn sau trận đấu, anh sẽ được nhắc nhở: “Phóng viên có quyền hỏi bạn vài câu, Per”. Anh nói mình đã nghe điều này nhiều lần đến nỗi thậm chí không thể nhớ được bao nhiêu. Và nó luôn luôn xuất hiện khi tất cả những gì anh muốn làm là lảng tránh và không nói chuyện với bất cứ ai.

Thất bại trong trận bán kết World Cup 2006 trước Italia có thể khiến anh và đồng đội rất buồn nhưng đồng thời cũng giúp trút bỏ những ngày đầy căng thẳng

Per nói anh thường xem các nhà báo như là lũ kền kền. Khi Bremen thua trận, thường sẽ có ba đội phóng viên đồ nghề đầy đủ đến sân tập tác nghiệp vào Chủ Nhật. Còn nếu họ thắng? Không có nhà báo nào lai vãng. Chỉ có những người hâm mộ đến - rất nhiều gia đình có trẻ em đã lái xe trong hai hoặc ba giờ để xem đội tập luyện.

Sau trận đấu vòng 1/8 World Cup 2014 gặp Algeria (Đức thắng 2-1 sau 120 phút thi đấu), anh được một phóng viên truyền hình hỏi tại sao đội bóng lại quá chậm chạp và dễ bị tổn thương trong suốt trận đấu. Mertesacker, người nói chung là thân thiện và dễ tiếp cận, phản ứng lại: "Bạn muốn gì? Chúng tôi đã chiến đấu từ đầu đến cuối. Tôi sẽ phải dành ba ngày tiếp theo ngâm chân trong xô đá".

Cuộc phỏng vấn của Mertesacker đã được đón nhận nồng nhiệt. Anh là một trong những cầu thủ nổi tiếng nhất nước Đức, với gần 3 triệu người hâm mộ trên Facebook. Anh không có bất kỳ hình xăm nào, không đeo bông tai kim cương và không chụp ảnh trên những du thuyền sang chảnh ngoài khơi Nice hay Ibiza. Đó có thể là một phần tạo nên sự quyến rũ của anh.

CỐI XAY THỊT

Mertesacker quay trở lại những ghi chú của mình. Sau World Cup 2006, anh phải phẫu thuật để chữa dứt điểm chấn thương gót chân.

Anh đã chọn một phòng khám phục hồi chức năng ở thị trấn Donaustauf, bên rìa của Bavarian Forest. "Tôi muốn ở càng xa bóng đá, CLB và sân vận động càng tốt." Anh dừng lại một lần nữa và chọn lựa cẩn thận lời nói của mình. "Mọi người đều nghĩ rằng đó là một bi kịch nếu bạn bỏ lỡ các trận đấu vì chấn thương, nhưng không phải. Đó là cách duy nhất bạn có thể có được một khoảng thời gian nghỉ ngơi hợp lý, giúp bạn thoát khỏi guồng quay nghiệt ngã hàng ngày."

Guồng quay nghiệt ngã như một cối xay thịt - luôn luôn là các cuộc họp với nhà tài trợ, luyện tập và thi đấu giữa tuần, trong tuần. Những thông số được cập nhật ngày này qua ngày khác: anh ta đã chạy bao nhiêu? Nhanh như thế nào? Anh ta nhảy cao bao nhiêu? "Cuối cùng, không ai quan tâm đến việc bạn có chơi tốt trong 10 trận gần đây hay không. Trận đấu hiện tại là điều duy nhất quan trọng." – Mertesacker nói.

Bóng đá là một sự tương tác giữa tình yêu và thù hận. "Khi người hâm mộ cổ vũ bạn, nó là điều không thể diễn tả được. Nhưng khi họ chế nhạo bạn, bạn sẽ chìm trong sự hổ thẹn."

Với Mertesacker, bóng đá là một sự tương tác giữa tình yêu và thù hận và cầu thủ chuyên nghiệp luôn phải đối diện nhiều khó khăn chứ không phải toàn sung sướng

Là một cầu thủ chuyên nghiệp, cơ thể anh đã “đình công” ít nhất mỗi năm một lần. Anh trở lại sân cỏ ba tuần sau mùa giải 2007/08 và vẫn được chơi ở giải vô địch châu Âu. "Trong buổi tập đầu tiên, tôi bắt đầu hoàn toàn bình thường, cho đến khi tôi cảm thấy một cái gì đó ở đầu gối, tôi ngã xuống và không thể di chuyển đầu gối của tôi nữa. Rách sụn chêm khớp gối, chỉ có thể là thế. BANG!." Anh tạo ra một âm thanh mô phỏng bằng lưỡi.

Anh đã dành một thời gian dài tự hỏi tại sao điều đó lại xảy ra. "Câu trả lời rất đơn giản: Tôi thật ngu ngốc, cơ thể tôi chưa sẵn sàng cho sự trở lại."

Mertesacker có vẻ thích thú với thanh dấu trang trong cuốn sổ ghi chép của mình. "Khi tôi không thể tiếp tục, tôi sẽ bị chấn thương - luôn luôn như vậy", anh nói. "Tôi thậm chí còn lập luận rằng việc gặp nhiều chấn thương định kỳ là vấn đề của tâm lý. Có thể cơ thể đã phản ứng để giúp tâm lý tìm lại sự an bình. Nhưng không ai xem xét điều đó ở một góc độ nghiêm túc."

“HOÀN TOÀN THOÁT KHỎI BÓNG ĐÁ”

Mertesacker đã ngồi ngoài với sụn chêm đầu gối bị rách của mình trong bảy tuần. Một lần nữa anh chọn phục hồi ở Donaustauf, tại phòng khám phục hồi chức năng nơi mà anh gặp vợ mình, Ulrike Stange. Mertesacker nói rằng anh thực sự hạnh phúc với cơ duyên này.

Ulrike là cựu thành viên của đội tuyển bóng ném Đức. Cô biết về những áp lực, sự mong đợi và thông cảm cả những thói quen khác người của ông chồng. Mertesacker kể rằng anh không bao giờ có thể ngủ được trước 5 giờ sáng sau các trận đấu buổi tối. "Sáng hôm sau, bạn lại đứng trên sân tập như thể chẳng có gì." – Per chia sẻ.

Đến bây giờ, vợ anh vẫn luôn có một sự thông cảm không cần nói thành lời khi Per vừa phải trải qua ba ngày ốm liệt giường, giống như lần tháng 1 năm 2012 - anh đã kiệt sức một lần nữa. Mertesacker chỉ nằm dài và chờ đợi cảm giác đó biến mất. "Vâng, sự kiệt sức, kiệt sức hoàn toàn!"

Sau khi chuyển từ Hannover 96 sang Bremen năm 2006, lần đầu tiên Per thấy có một nhà tâm lý học trong phòng thay đồ. Ông ta được giới thiệu một cách trịnh trọng: Nếu bạn có bất cứ vấn đề gì, bạn có thể nói chuyện với ông ấy bất cứ khi nào bạn cần.

Người vợ Ulrike Stange là nguồn động lực lớn lao giúp Mertesacker có thể tiếp tục với nghề cầu thủ

Lúc ấy, Per không quan tâm đến điều đó lắm. "Khi ông ấy nói chuyện với chúng tôi, tất cả chúng tôi đều phản ứng theo cùng một cách: Không có vấn đề gì với tôi, tôi đang làm tốt, tránh xa tôi ra, tôi không muốn nói chuyện với bạn." Mertesacker nhún vai. "Bạn không muốn những người khác trong đội nghĩ rằng có điều gì đó không ổn với bạn. Những môn thể thao cạnh tranh không phù hợp với điều đó."

Trên sân cỏ, tất cả là một đội, nhưng cuối cùng thật ra đó chỉ là tập hợp của các chiến binh đơn độc, tất nhiên một số người mạnh mẽ và ít nhạy cảm hơn. “Bạn đùa giỡn trong phòng thay đồ, thân thiết hơn với hai, ba người. Nhưng thế thôi. Chẳng ai muốn lộ điểm yếu và nói ra họ cảm thấy thế nào.” Nhưng vào những ngày thi đấu, anh nói, tất cả đều chạy đến nhà vệ sinh.

Mãi cho đến khi Per chuyển đến Arsenal, anh mới thoải mái nói chuyện với một nhà tâm lý học. Nhưng thực ra đó giống như một HLV tâm lý hơn, người luôn nói cho Mertesacker về tầm quan trọng của một hậu vệ. Ông ấy nói điều đó khiến anh "tự tin hơn".

Per kể rằng nhà tâm lý học đó không bao giờ hỏi anh sự căng thẳng đang ảnh hưởng đến anh thế nào hay anh cảm thấy ra sao trong những tình huống nhất định.

KHOẢNG TRỐNG TÂM LÝ

Vụ tự tử của Robert Enke trong năm 2009 đã chứng minh rõ ràng sự suy sụp tinh thần và những căn bệnh tâm lý đang bị giấu diếm trong bóng đá. Khi anh nói về người bạn Enke, thủ môn từng chơi cho Hannover 96, nước mắt Mertesacker chực trào ra: "Ngay cả tôi cũng không biết anh ấy từng có cảm giác tệ đến mức nào. Điều đó rất có ý nghĩa, phải không?"

Hình ảnh trong đám tang Enke cho thấy Mertesacker đã khóc rất nhiều. "Tôi đã thực sự gần như sụp đổ. Đặc biệt là bởi chỉ một tuần sau, guồng quay trở lại hoàn toàn giống như trước đó." Tất cả các cuộc tranh luận về tính nhân văn trong bóng đá, anh nói, chỉ là những từ ngữ sáo rỗng.

Vậy tại sao anh tiếp tục thi đấu? “Sự hưng phấn mà bạn cảm thấy sau một chiến thắng không thể so sánh với bất cứ điều gì khác,” anh nói. “Những phản hồi tích cực từ các huấn luyện viên. Tình yêu với bóng đá, việc là một phần của đội bóng. Những người, đặc biệt là trẻ em, thần tượng bạn”.

Sự ra đi của người bạn thân Robert Enke từng khiến Mertesacker suy sup mất một thời gian dài

“Những thách thức mới,” Per tiếp lời “thường mang lại động lực mới, và cuối cùng là lời đề nghị đến từ Arsenal, CLB nổi tiếng thế giới mà tôi luôn muốn chơi”. "Sự nghiệp của tôi là độc nhất, tôi đã gặp rất nhiều may mắn trong cuộc sống của mình, tôi không thể từ bỏ điều đó một cách dễ dàng", anh nói. "Thật khó để giải thích, nhưng nó giống như một cơn lốc mà bạn không thể thoát ra."

Tất nhiên, thu nhập luôn là một lý do, "Một tấn tiền", như anh nói. "Tôi sẽ không bao giờ nói rằng tôi được trả nhiều hơn những gì tôi xứng đáng. Tôi biết những gì tôi đã làm cho bóng đá, những gánh nặng trên vai mà tôi chịu đựng”. Anh giải thích những gì mình đã từ bỏ cho bóng đá - tuổi trẻ, sự riêng tư, tự do. "Nhưng một lần nữa: tôi chỉ nói ra chứ không than vãn. Tôi đã chọn con đường này và không ai buộc tôi phải làm điều đó."

Mertesacker nói rằng những người anh biết trước khi anh trở thành ngôi sao bóng đá là những người bạn thực sự của mình. Họ là đồng đội cũ, những người mà anh chơi cùng ở Hannover 96 khi còn là một thiếu niên, nhưng không thể tiếp tục vì không chịu được áp lực.

LIỀU THUỐC TINH THẦN

Mỗi năm một lần, anh đi nghỉ với họ, thỉnh thoảng đi câu cá ở Canada, nhưng thường chỉ đi leo núi ở dãy núi Harz ở miền trung nước Đức, nơi bà và ông nội anh từng sống. Sau đó, họ ngồi trong một vài túp lều núi, hát và ăn schnitzel (một món ăn truyền thống của Đức và Áo). Tất nhiên, họ cũng thường chơi bóng đá trên bãi cỏ tự nhiên.

"Những ngày nghỉ đó rất tốt cho tinh thần", anh nói. Mertesacker lấy năng lượng tích cực từ bạn bè. Dĩ nhiên gia đình, vợ và những đứa con của anh, cũng luôn là một điểm tựa: "Họ là những người khi tôi về nhà vào ban đêm không quan tâm đến cách tôi thi đấu. Họ chỉ hạnh phúc khi tôi về nhà."

Hai con trai của anh, Paul, 6 tuổi, và Oscar, 3 tuổi, là những lý do chính khiến anh kết thúc sự nghiệp của mình. Mertesacker nói: "Chúng đang đến độ tuổi để hiểu rằng cha chúng đá cho Arsenal và tất cả mọi người đều biết tôi. Tôi không muốn chúng biết rằng cha chúng nổi tiếng thế nào, hoặc để chúng phải nghe ở trường tôi chơi tệ như thế nào vào mỗi dịp cuối tuần."

Những lúc khó khăn nhất, anh thường tụ tập cùng những người bạn thân đi câu cá hay leo núi để lấy lại năng lượng tích cực

Các bác sĩ cũng bảo anh nên dừng lại. Đầu gối phải của anh bị vỡ, với tổn thương sụn - "Cơ thể tôi đơn giản là hết đát rồi."

Tuy nhiên, yếu tố quan trọng là anh đã mệt mỏi và chỉ "không muốn làm điều đó nữa", anh nói. "Mọi người nói rằng tôi thực sự nên thưởng thức mùa giải này, chơi càng nhiều càng tốt, thực sự tận hưởng mọi thứ." Anh lắc đầu. "Tôi muốn ngồi trên băng ghế dự bị, hay thậm chí tốt hơn là trên khán đài."

Mertesacker chơi trận cuối cùng vào tháng Năm. "Và sau đó tôi sẽ, ở độ tuổi trên 30, cuối cùng được tự do lần đầu tiên trong cuộc đời mình", anh nói.

KÝ ỨC VÀ DI SẢN

Sau một kì nghỉ ba tháng, anh sẽ tiếp quản vị trí tại Học viện Arsenal mùa hè này, đào tạo tài năng tương lai cho đội. Anh có vài kế hoạch lớn. "Tôi muốn tham gia hệ thống. Chúng tôi chịu trách nhiệm cho các cậu bé đến với học viện. Chúng không thể đặt cược tất cả mọi thứ vào thẻ bóng đá và bỏ bê trường học." Anh nói rằng cuối cùng, chỉ có 1 phần trăm trong số họ sẽ thành công. "Và trong số 99% còn lại, 60% sẽ trở thành người thất nghiệp dài hạn".

Anh cũng muốn “mở mắt” cho các chàng trai trẻ. Những thứ mà các cầu thủ đăng lên Twitter, Instagram và Facebook chỉ là những góc rất nhỏ của thực tế. Những chiếc tai nghe lớn và kính râm không phải là thứ phụ kiện đủ để bảo vệ họ khỏi những áp lực từ thế giới bên ngoài.

Kết thúc sự nghiệp cầu thủ, Mertesacker sẽ tiếp quản vị trí tại Học viện Arsenal để đào tạo tài năng tương lai cho đội

Nhiều giờ đã trôi qua khi Mertesacker đóng sổ ghi chép của mình. Anh dựa lưng vào ghế, duỗi chân dài. Anh nói không biết đã làm gì khi trở thành một cầu thủ chuyên nghiệp. "Nhưng ngay cả khi tôi phải nôn quặn ruột trước mỗi trận đấu và đi phục hồi chức năng 20 lần, tôi vẫn sẽ luôn làm điều đó nếu được làm lại một lần nữa."

Giành chức vô địch World Cup cho Đức năm 2014, đứng ở sân vận động Wembley với 50.000 người la hét cổ vũ Arsenal. "Đó là những kỷ niệm thực sự rất giá trị!" – Mertesacker nở một nụ cười rộng.

Nội dung khi không có video

Bình luận của bạn

Sử dụng tài khoản Facebook của bạn để thêm bình luận cho bài viết. Tên, hình ảnh và thông tin cá nhân khác của bạn công khai trên Facebook sẽ xuất hiện với bình luận của bạn, và có thể được sử dụng trên nền tảng truyền thông của Báo Bóng đá Cuộc sống!