Bóng đá Cuộc sống

Maradona - Kẻ không chết trong mọi vũng bùn

Tại World Cup 1994, ngồi giữa cả rừng micro đang chĩa về phía mình như những con thú săn mồi, Diego Maradona trình diễn một gương mặt thanh thản đến kỳ lạ, ngay trong giây phút đen tối nhất của một sự nghiệp bóng đá đầy vinh quang.

Anh chậm rãi nói về một trong những scandal chấn động nhất trong lịch sử bóng đá thế giới, vừa được xác nhận trước đó: huyền thoại Maradona bị trục xuất khỏi World Cup 1994 vì doping. Đấy là một vết nhơ, một vũng bùn, hay cả một địa ngục? Gì cũng được. Maradona ung dung đón nhận tất cả.


RƠI XUỐNG HỐ PHÂN, ĐÂU CÓ SAO

Suy cho cùng, đấy không phải là lần đầu tiên, cũng hầu như không thể là lần cuối cùng, Maradona phải can đảm chấp nhận thực tế phũ phàng. Mười lăm tháng treo giò trên phạm vi toàn cầu không thể nhận chìm Maradona. Cocaine và Camorra - hệ thống mafia đầy tội lỗi cát cứ Naples - đều không thể giết Maradona.

Hai lần quả tim ngừng đập trong giây lát cũng không thể cướp đi mạng sống của “Cậu bé vàng”, nói gì đến những chuyện cỏn con như scandal doping hoặc cả một đạo quân báo chí đang hào hứng, sục sôi trước cái tin chấn động. Tàu Titanic còn có thể đắm chứ Diego Maradona không bao giờ bị nhấn chìm, trong mọi vũng bùn.

Đấy đã là một bản năng định sẵn cho “Cậu bé vàng” ngay từ lúc chào đời. Tuổi thơ cơ cực ở thị trấn nghèo Villa Fiorito gần Buenos Aires không bao giờ làm cho cậu bé Diegito (nghĩa là Diego nhỏ) mất đi niềm vui.

Cậu luôn say mê tận hưởng món tài sản vô giá: quả bóng mà ông chú Cirilo tặng Diegito trong dịp sinh nhật lên 3. Diegito luôn chiến thắng những nỗi cơ cực trong cuộc sống thường nhật. Không những vậy, thằng bé còn luôn khao khát vươn lên, quyết chiến thắng số phận trong mọi hoàn cảnh.

Ý chí của Diegito khi nào cũng mãnh liệt. Người ta nói, tuổi thơ chính là giai đoạn hoàn hảo nhất có thể phản chiếu cá tính sau này của một con người trưởng thành, đơn giản vì cá tính được hình thành trong những năm thơ ấu. Sau này, Maradona không thể bị vùi dập dù anh đã trải qua không biết bao nhiêu sóng gió trong hoàn cảnh luôn là “miếng mồi ngon” của báo giới, chính vì anh đã có một tuổi thơ quá gan lì, đầy sóng gió.

Trong cuộc đời của mình, Maradona đã trải qua tất cả mọi tình huống có thể đến với một cầu thủ: được ngưỡng mộ bởi tài năng, chinh phục đám đông, giành những vinh quang cao quý nhất, được tôn vinh là báu vật quốc gia, được phong thánh bởi cả người hâm mộ bóng đá lẫn mù bóng đá, ma tuý, án treo giò, sự nhục mạ, những lần thập tử nhất sinh, thân bại danh liệt, trở lại từ cõi chết và cả đứng lên trong hố phân.

Có lần, thằng bé 3 tuổi Diegito lần mò về sau khi đã mải miết chơi bóng cho đến lúc tối mịt. Lạc lối thế nào, Diegito rơi luôn xuống một hố xí gần nhà. Nghe tiếng la to của Diegito, ông chú Cirilo vội chạy đến cứu, lôi được chú bé lên khỏi đống phân ngập ngụa. Diegito đã có thể chết ngay trong sự kiện ấy và hệ quả là cái tên Diego Maradona đã có thể không bao giờ xuất hiện trong thế giới bóng đá.

Nhưng Diegito không chết vì nó lập tức phản xạ tuyệt vời, cố ngước mặt để không ngạt thở trong hố phân. Câu chuyện có thật mà tác giả Jimmy Burns viết trong cuốn sách về Maradona với tựa đề “Hand of God - Bàn tay của Chúa” chính là hình tượng tiêu biểu cho ý chí mãnh liệt, quyết tâm chiến thắng mọi địa ngục của Maradona sau này.

Không bao giờ chịu xa lánh hào quang, một Maradona chưa bao giờ huấn luyện, thậm chí không có nổi những bằng cấp cơ bản của một con người bình thường, rút cuộc cũng thỏa mãn được giấc mộng dẫn dắt đội tuyển Argentina (vâng, Maradona coi như không biết huấn luyện, nhưng điều đó càng cho thấy ông có quyết tâm lớn như thế nào khi phải theo đuổi kế hoạch bất khả thi ấy).

Ông chấp nhận cai nghiện không phải một mà nhiều lần. Và ông quyết tâm trở lại sân cỏ sau vụ doping “động trời” tại World Cup 1994. Maradona mà rơi xuống bùn vì những hành động, suy nghĩ, quyết định thiếu khôn ngoan thì đấy chẳng bao giờ là chuyện lạ. Nhưng Maradona luôn biết cách gượng dậy sau những sai lầm, giống như ông từng gượng dậy trong hố phân hồi mới 3 tuổi.

Cũng có thể nói, Maradona không bị tiêu diệt trong những hoàn cảnh sai lầm vì bản năng sống quá mạnh mẽ. Nhưng có vẻ như, Maradona cũng không bao giờ tránh hết những hoàn cảnh sai lầm, bởi bản năng ấy đã tạo nên một Maradona luôn kiêu ngạo, quá tự tin, nói chung là không biết sợ. Người biết sợ thì đâu có lĩnh trọng trách dẫn dắt ĐTQG ở VCK World Cup, dù chính mình chưa bao giờ học cách huấn luyện, quá thiếu thốn về trình độ, nói chung là cầm chắc nguy cơ thất bại!

Tuổi thơ của Maradona trôi qua với những triết lý hết sức đơn giản và thực tế trong cuộc sống của cộng đồng nghèo. Maradona từng phát biểu một cách hãnh diện: “Những người sống trong khu vực của tôi chẳng bao giờ ngần ngại trốn thuế, cũng không xem đấy là cái tội đáng xấu hổ. Chúng tôi còn có thể giúp nhau trốn thuế nhưng không bao giờ ăn cắp của hàng xóm. Đấy mới là trọng tội. Tôi không bao giờ phủ nhận nguồn gốc nghèo khổ của mình. Tôi từ hào về những gì mình đã trải qua trong tuổi thơ cơ cực”.

Xuất thân từ cảnh nghèo khó, Maradona hiểu rất rõ cái nghèo hơn bất cứ cầu thủ nào. Cậu nhóc tài năng đó đã phải làm tất cả mọi việc hạ đẳng để kiếm được vài đồng mưu sinh. Cái nghèo thấm đẫm trong hành vi, suy nghĩ và sự phát triển của Maradona. Chỉ có trái bóng là con dường duy nhất giúp Maradona thắp lên hy vọng thoát nghèo, và đó cũng là phương tiện đem lại niềm vui nhỏ nhoi cho cậu.

Sau này, Maradona dĩ nhiên đã hiển lộ tài năng thiên phú của một cầu thủ đáng gọi là số 1 trong lịch sử bóng đá thế giới (nên không xét đến tư cách, người viết xếp Maradona trên Pele về tài năng). Nhưng người ta yêu mến Maradona còn vì anh không bao giờ che đậy tuổi thơ, không bao giờ chối từ nguồn gốc nghèo nàn và ít học của mình.

Không bao giờ nghe Pele dự đoán kết quả bóng đá. Đừng nghe Wayne Rooney giảng giải triết lý sống. Đừng đọc những bài phỏng vấn Lothar Matthaeus… Và hãy nghe Maradona nói về cái nghèo. Đấy là một vài “gạch đầu dòng” trong cẩm nang những gì nên và không nên làm, dành cho giới hâm mộ bóng đá trung lập. Maradona mà nói về cái nghèo, về cả một xã hội nghèo, thì anh không chỉ nói thật, mà còn nói rất hay.

Dĩ nhiên, hồi bé Maradona luôn say mê chơi bóng, chuyện chẳng cần nói. Nhưng tuổi thơ của Maradona không chỉ bao gồm những câu chuyện gắn bó với quả bóng. Lớn lên một tí, Diegito đã biết cách lân la đến những khu vực sang trọng, rình rập cơ hội mở cửa xe cho các “ông lớn” để kiếm chút tiền thưởng. Rồi Diegito biết cách thu lượm những vật phế thải còn mới, như hộp đựng thuốc lá mà người ta vứt ở bến xe, rồi bán lại sau khi lau rửa sạch sẽ.

Thằng bé cũng biết phải mót lạc (đậu phộng) rơi ở những nơi nào, biết câu cá, biết trốn học, và càng lớn thì Maradona càng biết rõ về sự cơ cực của cảnh nghèo. Anh thấm đẫm cái nghèo trong những năm tháng đầu đời. Những lúc đem về cho mẹ vài peso kiếm được trên hè phố, Maradona luôn nung nấu quyết tâm làm giàu, quyết tâm kéo cả gia đình ra khỏi cái nghèo. Đấy cũng chính là ý chí vươn lên rất mạnh mẽ của Maradona.


HUYỀN THOẠI VỀ THẰNG BÉ LÀM XIẾC

Người ta mua vé đến sân Martin de Gainza không phải để xem đội chủ nhà Argentinos Juniors thi đấu, kể cả khi đối thủ là Boca Juniors hoặc River Plate lừng lẫy danh tiếng. Người ta đến sân chỉ để thỏa mãn sự tò mò về một tin đồn lan khắp Argentina trong thời điểm ấy.

Tin đồn về một cậu bé có tài trình diễn kỹ thuật cá nhân như làm xiếc với quả bóng trong giờ giải lao. Cậu bé ấy quan trọng đến nỗi khi tờ báo Clarin viết sai tên, thì họ phải viết tiếp hẳn một “bài đính chính”, giải thích vì sao đấy không thể chỉ là một mẩu đính chính thông thường…

Tháng 7/1970, Argentinos Juniors gặp Boca Juniors tại giải VĐQG Argentina. Hiệp 1 kết thúc tẻ nhạt, không chỉ vì không bàn thắng mà còn vì đôi bên hầu như chẳng tạo được pha sóng gió đáng xem nào. Tóm lại, chẳng cần giải thích với người hâm mộ bóng đá, rằng một trận đấu “buồn ngủ” là như thế nào.

Chút cơ may để khán giả của trận đấu lớn hôm ấy tìm ra nguồn giải trí khác nằm ở một cậu bé chỉ khoảng 9 tuổi, ôm bóng vào sân khi hiệp 1 kết thúc. Hồi ấy, bóng đá Argentina có lệ để bọn trẻ vào sân trình diễn kỹ thuật cá nhân, mua vui cho khán giả trong giờ giải lao.

Khả năng kỹ thuật khéo léo đến mức "có thể làm xiếc với trái bóng" đã biến Maradona thành sự yêu thích của đám đông, thành thủ lĩnh của những CLB anh từng khoác áo và là linh hồn của ĐT Argentina tại VCK World Cup 1986 tại Mexico, giải đấu chứng kiến "Cậu bé Vàng" đoạt Cúp Vàng thế giới và thời điểm Maradona bước vào ngôi đền bất tử của những huyền thoại.

Lạ thay, khán giả trên sân thất vọng bao nhiêu về các ngôi sao lão luyện trong màu áo 2 đội bóng lớn hôm ấy thì họ lại hào hứng bấy nhiêu trước những màn trình diễn chẳng khác gì trò ảo thuật của chú bé 9 tuổi trong giờ giải lao. Chỉ bằng một động tác nhỏ để tạo xoáy ngược, kéo lùi quả bóng về phía mình, thằng bé đã “cột” được quả bóng vào mu bàn chân như thể nó đang dùng một sợi giây vô hình.

Làm gì đi nữa, quả bóng ngoan ngoãn vẫn không bao giờ chịu rớt khỏi chân thằng bé. Rồi quả bóng “leo” lên đỉnh đầu thằng bé, nằm yên tại đấy trước khi chậm chạp “bò” xuống gáy. Khi người xem tưởng như thằng bé rút cuộc cũng phải thả bóng xuống đất thì họ lầm to. Bóng chỉ rớt xuống mu bàn chân còn lại trước khi được hất ngược lên ngực và bắt đầu màn trình diễn tiếp theo.

Cứ thế, mỗi trò được thằng bé lặp đi lặp lại đến hàng chục lần. Quả bóng chỉ rơi xuống đất khi cậu bé có nhu cầu trình diễn bóng dưới đất. Nó rê bóng, dắt bóng với tốc độ đáng kinh ngạc, mà bóng vẫn cứ dính chặt vào chân…

Khi trọng tài ra hiệu bảo thằng bé rút lui để hiệp 2 bắt đầu, ông ta há hốc mồm kinh ngạc trước thái độ phản đối từ mọi phía khán đài. Người ta gầm vang: “Để yên cho nó chơi bóng!”. Người phải bất đắc dĩ lui ra chính là trọng tài. Các cầu thủ lớn cũng thích thú đứng xem thằng bé trình diễn, thay vì bực dọc vì phải đợi thêm dăm phút để đá nốt hiệp đấu còn lại của chính họ.


NGÔI SAO TRUYỀN THÔNG VÀ 3 QUYỂN SÁCH LỚN

Danh tiếng của “thằng bé làm xiếc” tại SVĐ Martin de Gainza (sân nhà của Argentinos Juniors) bắt đầu lan rộng từ đó, như một bí ẩn trong làng bóng đá Argentina. Bí ẩn là bởi những ai chưa hề tận mắt chứng kiến thì không cách gì tin được lời kể của những người đã đến tận sân để “xem ảo thuật”. Cũng cần nói thêm: đấy là thời buổi mà các phương tiện thông tin đại chúng không phát triển mạnh mẽ như bây giờ.

Huyền thoại về thằng bé làm xiếc tại sân Martin de Gainza cứ thế tồn tại như một câu chuyện hư cấu. Người ta không tin, nhưng cũng chẳng cần bác bỏ những kiểu “nói dóc” cốt cho bóng đá thêm phần thi vị. Nếu như bóng đá Argentina có một nhân vật tưởng tượng như thế, thì cũng đâu có chỗ nào tai hại, nếu không muốn nói là câu chuyện ấy còn làm cho giới hâm mộ Argentina thêm phần dễ chịu trong hoàn cảnh họ luôn bị đè nén bởi sự vượt trội của nền bóng đá Brazil, ở ngay bên cạnh!

Nào ngờ, chuyện về thằng bé tâng bóng hóa ra là chuyện có thật rành rành, làm cho cả nền bóng đá Argentina điên lên vì vui sướng. Quyết tâm làm cho ra lẽ những câu chuyện về một thiên tài bé nhỏ được thêu dệt trong giới hâm mộ, tờ báo nổi tiếng Clarin tìm gặp và viết một bài lớn về “nhân vật huyền thoại”.

Ngày 28/9/1971, tức hơn 1 năm kể từ khi xuất hiện những “tin đồn” đầu tiên, làng bóng Argentina hân hoan chào đón sự kiện tin đồn hóa ra là… chuyện có thật. Bài báo đặt tựa: “Caradona - tương lai của bóng đá Argentina”.

Khi còn là cậu nhóc vô danh, bị báo chí viết sai tên họ, Maradona đã khiến mọi người ngưỡng mộ bằng khả năng tâng bóng và những kỹ thuật xử lý bóng cá nhân. Sau này, khi đã bước ra trường quốc tế, trong sân khấu được cả thế giới chăm chú, anh lại chinh phục đám đông theo kiểu khác: sự ma lanh của một thằng nhóc nghèo đói trước một cơ hội kiếm tiền. Đó chính là động cơ để Maradona tạc vào lịch sử cú gian xảo "Bàn Tay Của Chúa", dùng tay đưa bóng vào lưới ĐT Anh. Đương nhiên, đó đã trở thành một điển tích bóng đá nổi tiếng, đặt thêm một vành hào quang lên trán Thánh Maradona.

Vâng, bài báo đầu tiên viết về huyền thoại bóng đá Argentina đã viết sai tên của Diego Maradona như thế! Tờ Clarin viết: “Chỉ riêng những gì chú bé Caradona làm được trong 15 phút giải lao đã đáng xem hơn toàn bộ trận đấu. Mà đấy là trận Argentinos Juniors – Independiente, chứ đâu phải xoàng!

Caradona thuận chân trái, nhưng vẫn biết cách điều khiển quả bóng bằng chân phải. Chiếc áo rộng thùng thình làm cho cậu bé trông có vẻ buồn cười. Nhưng hình như quả bóng biết nghe lời nó…”. Rồi tờ Clarin kết luận: “Tương lai của bóng đá Argentina đang nằm trong chiếc chân trái của cậu bé này”.

Đấy chính là Diego Maradona lúc mới 9-10 tuổi. Thời ấy, Argentinos Juniors luôn hốt bạc vì SVĐ Martin de Gainza luôn chật cứng khán giả. Người ta mua vé đến sân là để xem cậu bé thiên tài trình diễn những trò làm xiếc, hơn là để xem trận đấu. Ngay sau khi đăng bài báo lớn ca ngợi “Caradona”, tờ Clarin lập tức đăng bài đính chính, “Maradona chứ không phải Caradona”.

Xin nhấn mạnh: “bài đính chính”, chứ không phải một mẩu nhỏ giải thích rằng đấy là lỗi xếp chữ như thường thấy. Tờ Clarin nói rõ: chắc chắn Maradona sẽ là tương lai của bóng đá Argentina. Chắc chắn báo chí sẽ phải viết rất nhiều và giới hâm mộ cũng sẽ phải nói rất nhiều về cầu thủ ấy trong tương lai, nên điều quan trọng bây giờ là phải viết đúng tên cậu ta: Diego Armando Maradona!

Ngạo nghễ, ngông nghênh, ngang tàng, bất chấp tất cả để thể hiện cái Tôi của mình, Maradona hút cigar, uống rượu, dùng ma tuý... những điều cấm kỵ của một cầu thủ, một cách bình thường. Thời gian còn ở Napoli, anh thường nhậu say và vừa đi lang thang vừa hát ông ổng trong đêm khuya gây ồn ào. Một bà già gân cứng cổ mở cửa hòi: "Thằng quái quỷ nào giở trò điên khùng thế?". "Maradona". "Ô, nếu là Maradona thì xin mời hát tiếp". Liệu có cầu thủ nào được ngạo nghễ thế chăng?

Thế rồi, Maradona bắt đầu xuất hiện một cách thường xuyên trên truyền hình – một chương trình mới, được các nhà sản xuất gấp rút nghĩ ra để đáp ứng nhu cầu “cả nước cần biết mặt Maradona”. Ở trường, khi Maradona đã bước vào giai đoạn phải liên tục “vắng mặt có hệ thống”, các thầy tìm đến tận gia đình để tìm hiểu nguyên nhân vì sao cậu bé ngày càng lười học, và khi không trốn học thì cũng chẳng tiếp thu được chút bài vở nào.

Một HLV giải đáp với thầy chủ nhiệm trong một lần như thế: “Cứ đến sân xem nó chơi bóng, thầy sẽ có câu trả lời”. Sau khi xem Maradona trình diễn, ông thầy quả không tin nổi cặp mắt của chính mình. Ông nói: “Tôi chưa bao giờ thấy một cầu thủ như vậy, kể cả các ngôi sao lớn. Đây thật sự là một thiên tài”.

Học làm gì nữa, ông thầy vốn là tín đồ túc cầu giáo ấy đưa cho gia đình Maradona 3 quyển sách to đùng, kèm theo lời dặn: thằng bé cứ tự đọc sách ở nhà, không cần đến lớp nữa. Tất nhiên, người ta không cần nghi ngờ chuyện Maradona có đọc những quyển sách thầy tặng để bổ sung chút kiến thức căn bản hay không. Câu trả lời dĩ nhiên là “không bao giờ”.


XÂU XÉ TÀI NĂNG “CẬU BÉ VÀNG”

Vì không có những nhà đại diện chuyên nghiệp, không được quản lý đúng nghĩa, lợi lộc đến từ tài năng thiên phú của Maradona rơi vãi khắp nơi. Từng có lúc, siêu sao Maradona đối diện nguy cơ phá sản trong khi nhà quản lý Cyterszpiler trở nên giàu sụ…

Ngay từ khi cất tiếng khóc chào đời vào ngày 30/10/1960, Diego Maradona đã lập tức trở thành niềm tin và hy vọng của cả gia đình. Đấy là đứa con trai đầu tiên, làm bà Tota và ông Chitoro mừng như bắt được vàng sau khi sinh liền một mạch 3 đứa con gái. Trách nhiệm đưa cả gia đình ra khỏi cái nghèo còn có thể thuộc về ai khác hơn là cậu trai Diego?

“Đứa bé này sẽ trở thành cứu tinh cho tất cả chúng ta”, đấy là câu cửa miệng của Francisco Cornejo – HLV đội trẻ Argentinos Juniors mỗi khi ông đến thăm gia đình Maradona. Đúng vậy, Maradona không những là cứu tinh cho gia đình, cho các CLB mà cả nền bóng đá Argentina. Anh là cầu thủ được vẽ tranh nhiều nhất, được xăm nhiều nhất, được ngưỡng mộ nhất ở đất nước Nam Mỹ này, là bạn thân của những lãnh đạo cánh tả như Cố Chủ tịch Fidel Castro. Khi anh nhập viện, hàng nghìn người đã túc trực trước cổng bệnh viện để cầu nguyện.

Niềm tin của những người xung quanh càng trở nên vững chắc khi mới tí tuổi đầu, Maradona đã hiển lộ tài năng chơi bóng, đúng mẫu thiên phú. “Đứa bé này sẽ trở thành cứu tinh cho tất cả chúng ta”, đấy là câu cửa miệng của Francisco Cornejo – HLV đội trẻ Argentinos Juniors mỗi khi ông đến thăm gia đình Maradona.

Và khi Cornejo dùng từ “chúng ta”, Cornejo đã buộc người nghe phải hiểu theo hai nghĩa khác nhau. Ông quá thân mật với gia đình Maradona, quá yêu quý tài năng của cậu bé Diego? Hay ông đã thấy rõ tương lai của chuyện “hoa thơm, mỗi người ngửi một tí”, đã thấy rõ cảnh người lớn xung quanh phải xâu xé, chia phần, khi Maradona vươn mình trở thành ngôi sao bóng đá đích thực?


TIỀM NĂNG BỊ ĐÁNH CẮP VÌ LÒNG THAM CỦA NGƯỜI LỚN

Vào thời Maradona tập tành chơi bóng, thế giới chưa có những công ty đại diện chuyên nghiệp, FIFA cũng chưa có luật đại diện chặt chẽ như bây giờ. Nói cách khác, đường đến với bóng đá đỉnh cao của “Cậu bé vàng” Diego Maradona chỉ là con đường tự phát, “trong nhờ, đục chịu”. Bằng không, những gì Maradona đem lại cho gia đình nhờ tài chơi bóng chắc chắn đã phải vĩ đại gấp trăm lần so với các ngôi sao ngày nay, như Cristiano Ronaldo hoặc Lionel Messi.

Cũng vì xung quanh không có những người chuyên nghiệp đích thực nên nguồn lợi từ tài năng thiên phú của Maradona rơi vãi khắp nơi, bản thân “Cậu bé vàng” cũng không khai thác được chính tiềm năng của mình đến mức độ tối đa. Một ví dụ nhỏ: Maradona đã có thể cao đến 1m75, theo sự quả quyết của HLV Cornejo, người đã kiên trì gõ cửa mọi bác sĩ giỏi nhất mà ông biết, để tham khảo ý kiến hoặc tìm hiểu những cách chữa trị đối với thể hình không được như mong muốn của “Cậu bé vàng”.

So với Maradona, ngôi sao Zico của Brazil còn xuất hiện sớm hơn. Zico cũng đã gặp rắc rối lớn về thể hình, và y học quả đã can thiệp kịp thời để cầu thủ này chiến thắng bệnh còi cọc, trở thành ngôi sao hàng đầu thế giới. Messi bây giờ cũng vậy. Nhưng ý đồ của HLV Cornejo lại không được hiện thực hóa, đơn giản vì ông bố Chitoro của Maradona từ lâu đã âm thầm ngăn cản mọi ảnh hưởng của Cornejo đối với tương lai của Maradona.

Ban đầu, ông Chitoro tự lập ra “đội bóng làng” Estrella Roja để Diego cùng bọn trẻ trong xóm chơi bóng, với mục đích giúp chúng tránh những con đường tội lỗi phát sinh từ cái nghèo. Thế rồi, một ông tài xế “lắm chuyện” tên là Jose Trotta nghe đồn về tài chơi bóng của Diego Maradona. Trotta rất mê bóng đá, lại quen với Francisco Cornejo, HLV đội trẻ Argentinos Juniors. Đấy là con đường vắn tắt dẫn đến kết cục ban đầu: Maradona gia nhập đội trẻ Argentinos Juniors lúc mới 8 tuổi.

Bi kịch lớn nhất của Maradona có lẽ là việc anh bị xâu xé ngay từ tấm bé, hệ quả của việc sớm bộc lộ tài năng và khả năng sinh lời. Cha mẹ, HLV, giới chủ CLB... tất cả đều nhìn Maradona như một con gà đẻ trứng vàng. Càng về sau, Maradona càng đối diện với các đối tượng muốn lợi dụng anh: Giới chủ giàu có ở châu Âu, Mafia miền Nam Italia, các cô gái, truyền thông....

Khi ấy, tất cả những người xung quanh Diego Maradona như ông bố Chitoro, bà mẹ Tota, bác tài xế Trotta và HLV Cornejo đều rất hữu hảo với nhau. Bố mẹ Maradona hoàn toàn yên tâm về một tương lai “chắc chắn không nghèo như bố” của Diego. Nhưng khi tờ báo Clarin lần đầu tiên đăng bài khen ngợi “thần đồng Caradona” (lúc Diego 11 tuổi), Chitoro đã lặng lẽ đến gặp phó chủ tịch Juan Carlos Montes của Argentinos Juniors.

“Tôi là người duy nhất quyết định tương lai của Diego”, đấy là tất cả những gì Chitoro muốn truyền đạt. Và Montes lập tức ủng hộ. Ban lãnh đạo Argentinos Juniors dĩ nhiên cũng đã nhanh chóng nhận ra giá trị thương mại của “cậu bé vàng”. Họ ký ngay các hợp đồng cần thiết với bố mẹ Maradona.

Tội nghiệp Diego Maradona đứng giữa, chứng kiến HLV “thân như bạn” Cornejo nài nỉ những người xung quanh: hãy lo cho tương lai thằng bé bằng cách nhờ các bác sĩ cải thiện thể hình trước khi tính chuyện bán buôn. Cornejo lập tức nhận gáo nước lạnh, bị yêu cầu “trở về chỗ của mình”.

Chitoro vỗ ngực quả quyết “Tôi sẽ quyết định tương lai thằng bé”, còn chủ tịch Prospero Consoli thì lạnh lùng: “Tôi là người duy nhất có quyền bán Maradona”. Tròn 15 tuổi, Maradona và gia đình chuyển đến một căn nhà mới khang trang, do Argentinos Juniors trả tiền thuê. Chỉ hơn 1 năm sau, Maradona khoác áo đội tuyển Argentina. Năm 1981, Argentinos Juniors bán Maradona cho Boca Juniors với giá 1 triệu bảng - KLTG đối với một ngôi sao trẻ thời bấy giờ.


NGƯỜI BẠN TỐT HAY NGƯỜI ĐẠI DIỆN THÍCH LÀM GIÀU NHỜ THÂN CHỦ?

Tuổi thơ của Maradona coi như kết thúc ở thời điểm cậu bé tận mắt chứng kiến những cuộc cãi vã của người lớn về “quyền sở hữu” chính mình. Từ bé, Maradona đã được bố mẹ dạy bảo, phân tích rất kỹ về cái nghèo, nhưng không phải thoát nghèo theo cái cách mà cậu chứng kiến.

Triết lý “sẵn sàng trốn thuế nhưng cấm ăn cắp của hàng xóm” đã thấm đẫm vào con người Maradona. Nói cách khác, Maradona luôn ý thức rõ ràng về việc phải vươn lên bằng tài năng bóng đá để kéo gia đình ra khỏi cuộc sống nghèo khổ, nhưng con đường đi lên dứt khoát phải đầy tình cảm chứ không lạnh lùng.

Bất mãn trước những mặc cả của người lớn, một Maradona đã “đủ lông, đủ cánh” tự chọn cho mình một con đường riêng. Tiếc thay, đấy lại là con đường quá lạc hậu, khiến việc quản lý siêu sao Maradona sau này thật sự hỏng bét. Maradona chọn một trong số rất ít bạn thân từ thuở niên thiếu của mình làm người quản lý kiêm đại diện. Đấy là Jorge Cyterszpiler.

Song, bất chấp một tuổi thơ đầy biến cố, một sự nghiệp đầy thăng trầm, tột đỉnh vinh quang, tột cùng nhục nhã, "Cậu Bé Vàng " Maradona vẫn mãi là báu vật của bóng đá Argentina, Nam Mỹ và Thế giới. Maradona là người Argentina nổi tiếng nhất, còn hơn cả Giáo hoàng Francis.

Xin nhắc lại, tất cả chỉ vì Maradona muốn có yếu tố tình cảm, kể cả trong những cú mặc cả về tiền bạc. Cyterszpyler chưa bao giờ thích thể thao, càng không bao giờ có thể là một nhà đại diện đúng nghĩa. Nhưng thời ấy, khái niệm về người đại diện, như định nghĩa hoặc quy định của FIFA, nào đã xuất hiện!

Cyterszpiler là con trai một người Do Thái thuộc thế hệ đầu tiên di cư từ Ba Lan sang Argentina để lánh nạn phát xít. Nhân vật này học toán rất giỏi, nhưng mắc bệnh trầm cảm và hoàn toàn dị ứng với thể thao, nhất là từ sau cái chết của anh trai, một VĐV điền kinh gặp tai nạn khi thi đấu. Chẳng hiểu vì sao hai con người thuộc hai nguồn gốc hoàn toàn khác hẳn nhau như thế lại có thể chơi thân với nhau.

Lúc Maradona khoảng 10 tuổi (Cyterszpiler lớn hơn 2 tuổi), đến chơi nhà Cyterszpiler, Diego Maradona tròn xoe mắt trước những thứ mà cậu chẳng bao giờ thấy ở Villa Fiorito, chẳng hạn cảnh nước chảy ra từ chiếc vòi đồng bóng loáng! Sau này, Cyterszpiler đồng ý làm người đại diện và quản lý cho Maradona.

Trong suốt những năm 1990, khi báo chí thường xuyên đặt ra câu hỏi: rút cuộc thì nhà quản lý Cyterszpiler đã bòn rút thế nào mà trở nên giàu to trong khi thân chủ nổi tiếng của ông ta suýt phá sản? Maradona chỉ có một câu trả lời: “Đấy luôn là người bạn tốt của tôi! ”


Bình luận của bạn

Sử dụng tài khoản Facebook của bạn để thêm bình luận cho bài viết. Tên, hình ảnh và thông tin cá nhân khác của bạn công khai trên Facebook sẽ xuất hiện với bình luận của bạn, và có thể được sử dụng trên nền tảng truyền thông của Báo Bóng đá Cuộc sống!