Bóng đá Cuộc sống

Maldini, đêm Istanbul kinh hoàng & mối duyên hụt Man United

Paolo Maldini là một trong những danh thủ xuất sắc nhất của thế giới bóng đá. Hậu vệ người Italia đã gắn bó toàn bộ sự nghiệp của mình với AC Milan. Trải qua 902 lần ra sân, Maldini giành được 26 danh hiệu, trong đó có 5 lần lên ngôi tại cúp châu Âu cùng Rossoneri. Anh cũng vinh dự có được 126 lần khoác áo đội tuyển Italia.
Mạnh Tùng

Những câu chuyện về cuộc đời và sự nghiệp của Maldini luôn gây được sự thú hút với người hâm mộ, sau những đóng góp to lớn của anh trong suốt sự nghiệp thi đấu. Cựu cầu thủ Liverpool, Jamie Carragher đã có cuộc nói chuyện khá thú vị với huyền thoại của AC Milan, với những câu chuyện về tình yêu với bóng đá, kí ức về cuộc đối đầu giữa cả hai tại Champions League và cả những lời mời gọi từ Premeir League dành cho Maldini.

CARRAGHER: Thật thú vị khi chúng ta có dịp gặp lại nhau. Kể từ trận chung kết Champions League vào năm 2005, mọi chuyện với Liverpool và AC Milan giờ đây đã rất khác, khi cả hai đội đều không có được thành tích thi đấu tốt trong những năm qua. Tôi thực sự đau đớn khi phải chứng kiến điều đó xảy ra với Liverpool, anh cũng có cảm nhận vậy với tình cảnh hiện tại của Milan không?

MALDINI: Tất nhiên rồi. Tôi đã đến với CLB từ khi mới 10 tuổi và nói lời chia tay ở tuổi 41. Bố tôi, Cesare từng là đội trưởng; con tôi cũng ở trong học việc. Milan không chỉ là một đội bóng, đó là một phần của cuộc đời tôi. Gia đình tôi yêu màu áo sọc đỏ đen đó.

Nhưng anh biết không? Khi nhìn thấy tình cảnh hiện giờ, tôi thực sự cảm thấy buồn. Milan có một truyền thống vẻ vang và giờ người ta đang dần đánh mất nó. Thế hệ mới hiện nay không thể hiểu được những giá trị truyền thống đó. Mọi thứ bây giờ đã rất khác so với ngày xưa.

Maldini là huyền thoại của AC Milan với những đóng góp to lớn và là biểu tượng của đội bóng

Có bao giờ khi đang ngồi xem các trận đấu, anh nghĩ rằng mình có thể giúp gì cho đội bóng không?

Tôi mong được làm điều đó. Milan đã mang lại cho tôi rất nhiều thứ. Và tôi cũng dành cho câu lạc bộ tất cả sự đam mê và thân thể của mình, vì thế giờ tôi còn chẳng đi bộ nổi nữa (cười lớn). Nhưng tôi cũng chỉ đơn giản muốn có thể đáp lại đều gì đó cho đội bóng bằng kinh nghiệm của mình. Những đứa trẻ không tệ một chút nào, nhưng chúng cần người có thể đưa chúng đi đúng hướng. Có điều tôi không nghĩ rằng điều đó sẽ xảy ra.

Khi tôi lớn lên, Milan là đội bóng tôi thường xem trên TV, câu lạc bộ dưới sự dẫn dắt của Arrigo Sacchi và Fabio Capello. Trong một lần tới Madrid, tôi đã bắt gặp Sacchi. Ông ấy đang nói về anh và đội bóng ngày đó. Ông ấy có ảnh hưởng như thế nào đối với anh?

Ông ấy là người rất nghiêm khắc, chỉ bảo chúng tôi từng chút một. Ông ấy bắt bạn tập luyện chăm chỉ, sau đó là rèn luyện tư duy. Những điều như thế được lặp lại nhiều lần, đặc biệt với các cầu thủ chơi ở vị trí hậu vệ.

Mỗi ngày chúng tôi cũng làm như vậy, nên nếu tôi, Baresi, Alessandro Costacurta và Mauro Tassotti chơi bóng cùng nhau vào lúc này, chúng tôi vẫn có thể chơi như những gì đã làm trong những năm 1990. Nó đã ăn sâu vào tâm trí của bạn. Đó là một trong những bí quyết giúp chúng tôi thành công.

Nó giúp tiếp nối truyền thống của Milan. Chúng tôi đã chơi bóng ăn ý như vậy trong một thời gian dài. Tôi giành Champions League đầu tiên vào năm 1989 và chiến thắng danh hiệu này lần cuối cùng 18 năm sau đó. Nhưng bây giờ thì sao? Mọi chuyện thật đáng buồn.

Vậy thì Paolo, chúng ta có thể nói về Istanbul chứ?!

Vâng, dĩ nhiên! Tôi đã không ngủ được suốt ba tháng sau đó nhưng, thôi nào, tiếp tục câu chuyện đi.

Trận đấu đó còn được nhắc đến ở Milan không vậy?

Cũng thỉnh thoảng. Nếu chỉ xem hiệp một, không ai nghĩ chúng tôi đã thua. Nhưng đôi khi mọi người không nghĩ được rằng chúng tôi không chỉ chơi tốt trong hiệp một. Chỉ có sáu phút điên rồ xảy ra. Sau đó, Milan bắt đầu lấy được lại thế trận và tạo ra được những cơ hội ghi bàn. Tôi vẫn nhớ Steven Gerrard phải lùi xuống chơi như một hậu vệ và những cầu thủ của Liverpool đều bị vắt kiệt thể lực.

Năm 2005, Milan của Mandini đã thất bại đau đớn trước Liverpool dù dẫn đối thủ tới 3-0 trong hiệp 1

Tôi đã xem trận chung kết Cúp Châu Âu khi Milan đánh bại Steaua Bucharest 4-0 tại Barcelona vào năm 1989. Màn trình diễn của anh ở Istanbul có tốt hơn ngày đó không?

Chúng tôi không thể làm gì tốt hơn. Điều kinh khủng xảy đến khi chúng tôi trở lại Milan. Những người hâm mộ đã chờ đợi chúng tôi ở đó. Họ hét lên rằng: “Các anh đã làm cái quái gì vậy?”. Nhưng công bằng mà nói chúng tôi đã thực sự dồn mọi nỗ lực vào trong trận đấu đó.

Đó có thể là trận chung kết hay nhất trong lịch sử mà chúng tôi từng chơi, ngoại trừ năm 1994 (chiến thắng 4-0 trước Barcelona). Tôi nghĩ đó là cơ hội cuối cùng của tôi để giành danh hiệu này và nó vụt khỏi tầm tay. Một trận đấu điên rồ. Tôi thậm chí ghi được bàn thắng và đó còn là pha lập công nhanh nhất trong một trận chung kết Champions League nữa!

Khi hiệp một kết thúc, tỉ số đã là 3-0. Lúc đó trong đầu anh có xuất hiện ý nghĩ cho rằng đây là một trận đấu dễ dàng hay không?

Tôi biết chuyện chúng tôi ăn mừng trong giờ nghỉ giải lao đã bị lọt ra ngoài. Rõ ràng điều đó là không nên một chút nào, nhưng khi tôi bước vào phòng thay đồ, mọi thứ thật điên rồ.

Mọi người đang hét vào mặt nhau, giống như họ đang đánh nhau ấy. Vì vậy, Ancelotti quay sang và nói: 'Câm miệng lại! Trong năm phút, tôi không muốn nghe thấy bất kỳ điều gì từ bất kì ai trong số các anh, dù chỉ một từ!'

Vậy nên chúng tôi hoàn toàn im lặng, dần bình tĩnh lại và sau đó bắt đầu nghĩ về những gì chúng tôi đã làm tốt, những gì chưa tốt và suy nghĩ về hiệp hai. Mọi chuyện là vậy đó. Tôi tự nhủ rằng: "Chúng ta đang có cơ hội lớn để vô địch", nhưng tôi không nói điều đó ra, chỉ nghĩ thế thôi. Không ai nói gì cả.

Nếu bạn bị dẫn 3-0 nhưng biết rằng mình là đội đẳng cấp hơn, bạn luôn có cơ hội để lội ngược dòng. Nhưng đây là AC Milan! Tôi khi ấy đã nghĩ: 'Barcelona 4-0; 4-0 trước Steaua Bucharest; và rồi có thể là 5-6 bàn với chúng ta.' Anh nghĩ rằng điều gì đã làm thay đổi mọi thứ?

Anh biết đấy, một vài điều đã xảy ra trong hiệp hai - những cổ động viên của Liverpool họ bắt đầu hát và hát. Đừng quên thông thường sân vận động là 50-50 nhưng vào hôm đó, có 75% Liverpool, 25% Milan.

Những CĐV của chúng tôi đã bán lại vé cho những người hâm mộ Liverpool. Tôi nhớ bàn thua đầu tiên. Tôi có thể nhìn thấy Gerrard áp sát Jaap Stam và chuẩn bị hét lên: "Hãy cẩn thận! Anh ta đang lao đến!" Nhưng rồi tôi không nói gì cả. Sau đó bóng đi vào lưới sau cú đánh đầu của Gerrard. Tôi tự nhủ: 'Chết tiệt! Tại sao mày lại không nói gì cả?'

Tới năm 2007, Maldini cùng các đồng đội đã trả nợ song phẳng với Liverpool dù trận đó Milan chơi kém hơn đối thủ theo như thừa nhận của người đội trưởng

Bàn thua thứ hai (Vladimir Smicer ghi bàn) là bước ngoặt lớn?

Vâng, đúng vậy. Nó đã làm thay đổi rất nhiều. Đột nhiên, khoảng cách chỉ còn lại một bàn. Nhưng đến khi tỉ số là 3-3, chúng tôi bắt đầu lấy lại thế trận và tạo ra những cơ hội. Tâm lý thi đấu đã thay đổi khi để đối thủ gỡ lại 3-3. Ai ở trong hoàn cảnh đó cũng sẽ có ý nghĩ mình thực sự vừa để mất đi một thứ gì đó quý giá.

Màn trình diễn của Gerrard trong trận đấu đó ra sao? Cậu ấy đã đảm nhận tới ba vị trí khác nhau. Mọi người có nói về anh ấy khi trở về Ý không?

Tôi vẫn còn nhớ gương mặt và nét đau đớn hiện rõ của Gerrard khi bị chuột rút, nhưng rồi cậu ấy vẫn đứng vững và sẵn sàng tranh chấp bóng đầy quyết liệt với bất kì ai. Cậu ấy chính là ví dụ tiêu biểu cho toàn bộ những người đồng đội của mình ngày hôm đó.

Cũng thật không mấy dễ dàng khi chúng tôi ăn mừng chiến thắng. Có một bức ảnh khi chúng ta bắt tay nhau. Kể cả nếu như anh giành được chiến thắng, tôi vẫn có thể nhìn thấy nét đau đớn (vì những vết thương) trên khuôn mặt của anh, nhưng rồi anh vẫn giữ được thần thái rất điềm tĩnh sau tất cả mọi chuyện.

Bạn phải biết cách chấp nhận kết quả, ngay cả khi nó khiến ta thấy thật tệ. Nhưng chúng tôi cũng may mắn vì đã có cơ hội đòi lại món nợ vào hai năm sau. Chúng tôi đã chơi không tốt ở Athens nhưng rồi vẫn giành chiến thắng.

Ở thời điểm năm 2007, anh có muốn đối đầu lại với Liverpool một lần nữa không, sau tất cả những gì đã xảy ra hai năm trước?

Ồ không, có gì đâu nhỉ! Chúng tôi không chơi tốt ở trận chung kết đó, chính xác là đã không chơi tốt cả giải, nhưng khi đến vòng tứ kết mọi thứ bắt đầu trở nên tốt hơn.

Tuy nhiên, trong trận chung kết, chúng tôi đã hoàn toàn có thể thua trận. Một thất bại tiếp theo trước Liverpool sẽ là một bi kịch thực sự. Nhưng bạn không thể chọn đối thủ cho mình. Tôi đã không ra sân trong vòng ba tháng trước đó và tới trận chung kết đầu gối của tôi thực sự không ổn một chút nào.

Tôi không thể ra sân và Ancelotti biết điều đó. Nhưng rồi tôi đã cố gắng. Tôi đã uống rất nhiều thuốc giảm đau trong ba tháng đó! Và khá buồn cười, tôi không nhớ quá nhiều về trận đấu ấy.

Tôi cũng vậy. Tôi chưa bao giờ xem lại trận đấu. Không một lần. Khi mà bạn để mất thứ gì đó thật lớn lao…

Tất cả những gì tôi nhớ là khi nâng cúp vô địch. Chúng tôi ăn mừng trong 36 giờ sau đó. Khi mọi thứ kết thúc, tôi đến gặp thẳng bác sĩ phẫu thuật ở Bỉ. Cái đầu gối của tôi gần như đã xong.

Những gì tôi nhớ nhất là mình đã thức dậy sau khi được gây tê, có lẽ là 24 giờ sau đó. Tôi bắt đầu suy nghĩ về bản thân mình, "Tôi đã thắng? Tôi có chiến thắng không? "Mười giây sau. . . 'Vâng! Chúng tôi đã thắng!'. Thật là điên rồ.

Franco Baresi là hình mẫu để Maldini noi theo và cũng là người đồng đội suốt nhiều năm của anh

Đó là trận chung kết thứ 8 và anh đã có 5 lần vô địch. Đấy có phải là chiến thắng mà anh nhớ nhất?

Francisco Gento cũng chơi trong 8 trận chung kết với Real Madrid, nhưng ông đã thắng tới 6. Tuy nhiên, thành tích của tôi cũng không tồi chút nào! Mỗi chiến thắng đều đem lại những cảm xúc khác nhau.

Lần đầu tiên rất đặc biệt bởi vì nó là lần đầu tiên. Chúng tôi đã chơi ở Barcelona trước 90.000 cổ động viên AC Milan. Được đến thi đấu tại sân vận động mang lại trải nghiệm tuyệt vời nhất mà tôi có trong cuộc đời. Nó giống như anh khi ở Istanbul vậy. Tuyệt vời, rất tuyệt vời. Sau Barcelona, những gì diễn ra ở Athens cũng rất tuyệt.

Đội hình nào là AC Milan tốt nhất mà anh từng góp mặt? Milan vào năm 1989 với Marco van Basten và Ruud Gullit hay Milan của 5 năm sau đó?

Mọi thứ bắt đầu với Sacchi. Ba cầu thủ Hà Lan tới thi đấu cho câu lạc bộ. Nhưng khi Capello tới, chúng tôi có những cầu thủ tuyệt vời. Thế hệ 1991-1994 có lẽ là tốt nhất. Mỗi năm chúng tôi đều mua về những bản hợp đồng lớn. Chúng tôi đã có Gullit bên cánh phải với Tassotti ở phía sau anh ta. Van Basten, Daniele Massaro, Jean-Pierre Papin, Zvonimir Boban, Dejan Savicevic. Wow. Đó chính là sự khác biệt.

Với Van Basten, đó chính là cầu thủ tốt nhất mà anh đã từng chơi cùng hay đối đầu?

Ồ vâng. Chân phải. Chân trái. Đánh đầu. Mạnh mẽ, nhanh nhẹn. Anh ấy có thể ghi bàn rất giỏi, anh ấy có thể chuyền bóng cực hay. Anh ấy thực sự là người giỏi nhất. Những điều anh ấy có thể làm với trái bóng thực sự là vô tận. Nhưng rồi mọi thứ trở nên tồi tệ khi anh ấy mới chỉ 28 tuổi. Chấn thương mắt cá, những ca phẫu thuật, tất cả khiến anh ấy phải nghỉ dài hạn và rồi phải nói lời chia tay với bóng đá. Thật đáng tiếc.

Còn hậu vệ tốt nhất thì sao? Baresi có ảnh hưởng thế nào tới anh? Anh ấy có phải là hậu vệ xuất sắc nhất? Điều gì khiến anh ấy trở nên đặc biệt như vậy?

Chính xác. Baresi rất đặc biệt. Anh ấy là một gã nhỏ con, gầy, nhưng vô cùng mạnh mẽ. Anh ấy có thể bật rất cao. Cách mà Baresi chơi trên sân chính là minh chứng cho tất cả mọi người. Anh ấy không phải là một người ồn ào, không hề. Cách anh ấy chơi, cách anh ấy luyện tập là một ví dụ.

Anh ấy không giống Stam, một chàng trai mạnh mẽ và nhanh nhẹn. Baresi có tốc độ, nhưng chỉ nặng vỏn vẹn có 70kg. Nhưng để tôi nói với các bạn điều này - khi anh ấy tung ra một cú tắc bóng với bạn, Baresi thực sự rất mạnh mẽ.

Đối với tôi, anh ấy là hình mẫu để học tập. Kĩ năng xử lý với trái bóng của Baresi cũng rất tốt. Không dễ để tìm được một hậu vệ giỏi, thi đấu mạnh mẽ và xử lý bóng tốt. Rất khó.

Ở Anh, khi tôi lớn lên, những đứa trẻ muốn trở thành những hậu vệ như anh hoặc Baresi. Có cả những cái tên khác nữa như Lilian Thuram, Marcel Desailly và Fabio Cannavaro. Anh nghĩ sao về những hình mẫu như vậy vào thời điểm bây giờ?

Không còn nhiều hậu vệ nào như vậy. Một cầu thủ phòng ngự xuất sắc thu hút được nhiều sự chú ý hơn nhiều so với một tiền đạo trên thị trường chuyển nhượng. Anh biết đấy, tôi từng chơi ở cánh trái. Bây giờ thì những gì mà người ta chú ý đến hậu vệ trái chỉ là xem anh ta có thể làm gì với trái bóng.

Họ không nghĩ xem nên phòng ngự thế nào, mà chỉ chăm chăm vào việc tấn công. Tôi biết việc quan trọng nhất vẫn là phòng ngự. Tôi hiểu điều đó vì Sacchi luôn muốn tất cả đều phải phòng ngự giỏi, từ tiền đạo tới thủ môn.

Ở Ý, chúng tôi có một bề dày truyền thống về hậu vệ, nhưng bây giờ thì nó không còn nữa. Tôi không biết tại sao. Tôi tin rằng Thiago Silva cầu thủ phòng ngự tốt nhất ở thời điểm hiện tại.

Maldini từng có cơ hội thi đấu dưới trướng HLV Alex Ferguson nhưng anh đã từ chối vì trót dành trọn tình yêu cho Milan

Anh có bao giờ có cơ hội để đến Anh và có lúc nào cảm thấy hối tiếc khi không tới chơi bóng tại đó không? Mọi người hẳn sẽ rất vui mừng được thấy anh thi đấu tại Premier League.

Tôi từng nhận được một đề nghị từ Manchester United, nhưng đã không nói chuyện trực tiếp với họ. Luca Vialli, khi anh ấy là huấn luyện viên của Chelsea, cũng đã gọi tôi. Đó là vào năm 1996. Milan khi đó có một mùa rất tồi tệ. Cũng có những liên hệ tới từ Arsenal, nhưng cũng tôi chưa bao giờ nói chuyện trực tiếp với họ.

Nhưng dù có thế nào thì tôi cũng nói không. Vialli là bạn của tôi và anh ấy là người duy nhất khiến tôi phải suy nghĩ. Tôi đã có một số vấn đề với đội bóng và những cổ động viên tại thời điểm đó. Tôi từng nghĩ, chỉ trong một ngày thôi, 'Nếu thế đến Chelsea thì sao?' Nhưng rồi sau đó quyết định nói không.

Anh cũng đã có cơ hội để dẵn dắt Chelsea.

Lời đề nghị đến chỉ một tuần sau khi tôi tuyên bố kết thúc sự nghiệp thi đấu tại Milan. Nhưng tôi chưa sẵn sàng cho việc đó. Tôi không muốn gia đình mình phải chuyển tới London. Tôi đã tới đó, nói chuyện với ông chủ Abramovich, và với cả Ray Wilkins, người từng là đồng đội tại Milan. Tôi không biết nữa nhưng rồi tôi quyết định không tới làm HLV của Chelsea.

Vậy thì anh nghĩ gì về bóng đá ở Anh ở giai đoạn sau đó? Và liệu bạn có bao giờ anh nghĩ các câu lạc bộ Ý sẽ lại có vị trí thống trị giống như họ đã làm trong những năm 1990?

Có, tôi có xem. Nước Anh vẫn là nước Anh thôi, với những trận đấu giàu thể lực. Đó là một giải đấu hoàn toàn khác biệt với bất cứ nơi nào khác. Có những cầu thủ tuyệt vời nhưng không thể chơi bóng ở đó bởi vì giải đấu quá thiên về thể lực.

Còn đối với các câu lạc bộ Italia, nó sẽ mất một thời gian cho việc trở lại khi mà tiền ngày một ít đi, sân vận động xuống cấp, cổ động viên thì quá khích và các gia đình thì không thích cho bọn trẻ đi ra ngoài.

Họ nói Milan đang cố gắng để xây dựng một sân vận động mới, nhưng tôi không biết khi nào chuyện đó sẽ xảy ra. Tôi cũng tin Milan cần một sân vận động lớn hơn sức chứa 45.000 như hiện tại. Cần ít nhất sân đấu có 60.000 chỗ ngồi nếu bạn muốn trở lại. San Siro vẫn đẹp, nhưng nó cũ kĩ lắm rồi.

Nếu anh không biết tương lai của Milan sẽ ra sao, nó sẽ trở thành như thế nào, vậy thì anh có nghĩ đến việc mình sẽ trở thành một huấn luyện viên không?

Không, tôi không thích. Tôi thực sự không thích điều đó. Tôi vẫn đi đến xem hầu hết các trận đấu của Milan với bạn bè của tôi. Tôi yêu bóng đá. Nhưng tôi có lẽ sẽ không làm việc với Milan. Có cơ hội để làm việc lại với Milan? Nó giống như một sự đền đáp nào đó (từ câu lạc bộ) với tôi hơn.

Bình luận của bạn

Sử dụng tài khoản Facebook của bạn để thêm bình luận cho bài viết. Tên, hình ảnh và thông tin cá nhân khác của bạn công khai trên Facebook sẽ xuất hiện với bình luận của bạn, và có thể được sử dụng trên nền tảng truyền thông của Báo Bóng đá Cuộc sống!