Bóng đá Cuộc sống

Cuộc hồi sinh kỳ diệu của Zizou ở World Cup 2006 và cái húc đầu lịch sử

Tại World Cup 2006, một Zidane đã 34 tuổi bỗng thi đấu đầy mạnh mẽ, gồng gánh cả đội tuyển Pháp đến trận chung kết. Tưởng như hình ảnh Zidane sẽ trở nên bất tử, nhưng ở những phút cuối cùng, anh lại trở về hình ảnh tầm thường như bất cứ ai, nổi giận vì một trò khiêu khích.
Hoàng Hải
(theo The Guardian)

Camera trận đấu không quay trực tiếp được. Đám đông huýt sáo hò reo dữ dội. Có chuyện gì đó vừa xảy ra. Marco Materazzi nằm lăn lộn trên sân. Các bình luận viên trận đấu bối rối thấy rõ trên sóng truyền hình.

Họ nghĩ David Trezeguet vừa gây ra chuyện gì đó trên sân nhưng mọi thứ chỉ là phỏng đoán. Hàng triệu cặp mắt trên toàn thế giới dõi theo phần còn lại đang ở trên sân, vì họ không biết chuyện gì vừa xảy ra.

Gianluigi Buffon dường như quan sát được mọi chuyện. Anh chạy lên giữa sân, hướng về phía đường biên rồi chỉ tay vào ai đó. Các cầu thủ dần hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Marcello Lippi tranh cãi gay gắt bên đường biên. Giữa hai bên, chỉ có duy nhất một người im lặng, bình tĩnh đến kỳ lạ.

World Cup 2006 diễn ra trong bối cảnh Zidane đã ở giai đoạn cuối của sự nghiệp, không còn những pha xử lý đẳng cấp cao, kết hợp của kỹ thuật, tốc độ và sức mạnh. Tuy nhiên, sự có mặt của anh sau tuyên bố giải nghệ hồi 2004 đã khiến người Pháp vui mừng.

Zinedine Zidane chỉ cứ thế nhìn thẳng về phía trước, với ánh mắt xa xăm vô định. Trọng tài chính Horacio Elizondo sau khi nói chuyện với các trợ lý liền bước về phía đội trưởng đội Pháp. Tấm thẻ đỏ được rút ra. Zidane cố gắng thanh minh nhưng vô nghĩa. Zidane bị vùi dập như một kẻ tội đồ giữa vô vàn tranh cãi.

Tuy vậy, tất cả đã quên việc lẽ ra Zidane đã không góp mặt ở World Cup 2006. Việc bị Hy Lạp loại sốc ở EURO 2004 như một tín hiệu được chính Zidane ám chỉ "đã khép lại một chu trình thành công. Với Zidane, anh thấy đó là dấu chấm hết thuyết phục anh nên từ giã sự nghiệp thi đấu quốc tế.

Ngày 12/8/2004, Zidane đưa ra thông cáo chính thức trên trang web cá nhân: "Tôi đã nghĩ trong một thời gian rất lâu, và đưa ra quyết định này vô cùng khó khăn. Tôi nghĩ vào một khoảnh khắc thấy mình phải nói "dừng lại" thôi... Có rất nhiều danh thủ đã giải nghệ thi đấu quốc tế giai đoạn 2000-2002, những người khác đã làm vậy, và giờ đến lượt tôi.

Và bất chấp mọi nghi ngờ, chàng hói Zizou đã có màn hồi quang phản chiếu tuyệt vời khi dẫn dắt ĐT Pháp vượt qua mọi khó khăn, mọi đối thủ xương như Brazil, Bồ Đào Nha để tiến đến trận chung kết với Italia.

Gần một năm sau đó, cũng trên chính trang web này, Zidane thông báo quyết định trở lại. Dù vậy, anh nhanh chóng công khai phủ nhận chuyện đó, dù có tin đồn chính Zidane đăng thông tin này lên. Christophe Dugarry, người đồng đội từng vô địch World Cup cùng Zidane, khuyên các tờ báo không đưa tin vì anh nghĩ có người hack trang web.

Cuối cùng, Zidane trở lại thực sự, và không có âm mưu nào cả. "Lần đầu tiên trong đời, tôi quyết định trở lại bằng những câu từ rất quan trọng đối với tôi", anh ra thông báo. "Khi đưa ra quyết định giải nghệ, tôi rất nghiêm túc, và hôm nay tôi cũng nghiêm túc thông báo quay lại như vậy". Zidane đã lắng nghe mọi người.

"Một đêm nọ, lúc 3 giờ sáng, tôi đột ngột thức dậy rồi nói chuyện với một người", Zidane kể về lý do trở lại ĐT Pháp. "Ngay cả khi chết, tôi sẽ không nói ra đó là ai đâu. Mọi chuyện quá điên rồ. Đó là người chắc chắn sẽ chẳng bao giờ gặp. Nhiều giờ sau đó tôi ở nhà, ngồi bên cạnh người đó để nói chuyện, rồi muốn trở lại. Trước giờ tôi chưa từng có trải nghiệm như vậy. Tôi cảm thấy hành vi mình như bị chi phối, cứ như sự khải huyền vậy, phải nghe theo lời chỉ lối.

HLV đội tuyển Pháp Raymond Domenech nhanh chóng tuyên bố ông vô cùng vui sướng khi Zidane, rồi sau đó là Claude Makélélé và Lilian Thuram lần lượt tuyên bố trở lại đội tuyển, nơi họ vốn là một phần trong đó. Domenech gần như đã không làm gì để thuyết phục các cựu binh này ở lại đội tuyển, khi ông tiếp nhận ĐT Pháp từ tay Jacques Santini vào năm 2004.

Và ở trận đấu định mệnh này, anh cũng khiến đối thủ phát sốt, phát rét với đầy đủ phẩm chất tài hoa vốn có.

Kết quả cuối cùng thật mĩ mãn. Từ việc thi đấu trầy trật ở vòng loại World Cup, tạm đứng thứ 4, Pháp thắng như chẻ tre và kết thúc vòng loại ở vị trí đầu bảng. Nhưng với Zidane, khi vòng loại World Cup kết thúc, anh cũng chuẩn bị đưa ra một quyết định quan trọng khác.

3 tuần lễ trước khi La Liga mùa 2005/06 khép lại, Zidane cảm thấy anh đã hoàn tất nghĩa vụ của mình ở cả cấp độ CLB lẫn đội tuyển. "Tôi phải lắng nghe cơ thể mình, và thấy mình không thể thi đấu thêm 1 mùa giải nữa. Tôi nghĩ tốt hơn hết nên cân nhắc tình thế hiện tại. Tôi đã nghĩ về chuyện này lâu rồi.

Đã 3 năm kể từ lần gần nhất Real giành danh hiệu, và trong 2 năm qua tôi chơi không tốt như mình mong muốn. Tôi sẽ không chơi tốt hơn trước kia được nữa. Tôi không muốn chơi bóng cho CLB chỉ vì lợi ích của mình. Không còn pha vô lê cao chân, xoay compa loại bỏ hậu vệ đứng trời trồng như gốc cây nữa”.

Dù vậy, với Zidane, tuyên bố giải nghệ là cơ hội cuối cùng giúp anh tỏa sáng ở giải đấu lớn cuối cùng của sự nghiệp. Nhưng mọi thứ khởi đầu không hề đơn giản. Trận đầu tiên ở World Cup, Pháp đụng độ Thụy Sĩ. Dù Zidane đá chính, họ chơi vô cùng mờ nhạt và hòa không bàn thắng.

Điều này khiến người Italia xảo trá nghĩ đến việc dùng tiểu xảo để hạ độc đối phương: dùng những ngôn từ hạ lưu để khích động, những từ ngữ vốn chỉ dùng để sỉ nhục nhau. Và điều gì phải đến đã đến.

Trận đấu thứ hai cũng đáng thất vọng không kém. Henry mở tỷ số ngay phút thứ 9, nhưng Pháp lại để Park Ji Sung gỡ hòa trong những phút cuối trận. Điều đó cũng có nghĩa trận đấu cuối cùng với Togo mang tính sống còn. Pháp buộc phải giành chiến thắng nếu không muốn bị loại sớm, vì Hàn Quốc khi đó đã có 4 điểm.

Bản thân Zidane chịu không ít chỉ trích sau 2 trận đầu vòng bảng. Là một trong bộ ba tiền vệ thi đấu ngay sau Henry, chơi ngay sau tiền đạo của Arsenal, nhưng Zidane "không còn là Zidane chúng ta vẫn thấy nữa". Anh bị chê quá chậm chạp và cẩu thả. Domenech cũng nhận thấy điều đó, và ông quyết định thay Zidane rời sân ở phút bù giờ trước Hàn Quốc.

Trận đấu gặp Togo, Zidane không thể thi đấu vì đã nhận đủ thẻ phạt. May sao, người đá thay anh là David Trezeguet đã thi đấu tốt trước một Togo rệu rã. Vieira và Henry lần lượt ghi bàn giúp Pháp đi tiếp. Trận thắng đó có ý nghĩa đặc biệt với Pháp, bởi đó mới là trận thắng đầu tiên của họ tại World Cup kể từ sau trận chung kết gặp Brazil.

Bước vào vòng 1/8 với vị trí nhì bảng sau Thụy Sĩ, Pháp lập tức phải đụng độ Tây Ban Nha, đội bóng toàn thắng sau vòng bảng. Zidane lập tức trở lại đội hình chính dù trước đó cánh báo chí nhận định Domenech nên cho anh ngồi dự bị. Eric Abidal ủng hộ quyết định này, nói Zidane chính là khác biệt.

Zidane đã phản ứng theo cách ít người ngờ nhất: Húc đầu vào đối phương vốn đang chực chờ ngã để khiến Zidane phải nhận tấm thẻ đỏ, kết thúc sự nghiệp quốc tế ở một trận chung kết đang ở thế giằng co.

Quyết định của Domenech nhanh chóng được chứng minh là đúng. Pháp bị Tây Ban Nha dẫn trước bằng quả phạt đền của David Villa, nhưng nhanh chóng gỡ hòa trước khi hiệp 1 kết thúc. Khi trận đấu dần trôi về những phút cuối, lần lượt Vieira rồi Zidane ghi bàn giúp Pháp lội ngược dòng giành chiến thắng.

Bàn thắng ở phút bù giờ của Zidane như lời khẳng định mạnh mẽ giá trị của anh, cho thấy đẳng cấp của anh còn nguyên vẹn. Trận tứ kết là một chướng ngại vật khác, và người kết liễu các nhà vô địch Nam Mỹ một lần nữa là Zidane. Phút 57, Cafu phạm lỗi với Malouda, và Pháp được hưởng quả phạt bên cánh trái. Zidane bước lên vị trí đá phạt, cũng là lúc đôi mắt anh nhìn thấy một vị trí sơ hở.

Roberto Carlos đang đứng như mơ ngủ trên sân bóng. Carlos, một hậu vệ kỳ cựu, lại đăng cắm cúi xuống... buộc dây giày thay vì theo kèm Henry như nhiệm vụ được giao. Zidane tạt bóng đúng vào vị trí Carlos để trống. Henry băng xuống, bỏ lại Carlos ngơ ngác phía sau nhìn anh đệm bóng tung lưới Brazil. Henry vui mừng chia vui cùng các đồng đội và BHL, còn Zidane chỉ đứng từ xa mỉm cười.

Trận đấu trước Brazil của Zidane khiến tất cả phải thay đổi cái nhìn về anh. Zidane vẫn khéo léo, tinh tế như thuở đôi mươi. Mỗi pha di chuyển, mỗi pha chạm bóng của anh đều toát lên đẳng cấp ngôi sao hàng đều thế giới. Trận bán kết gặp Bồ Đào Nha, Zidane tiếp tục là người hùng khi ghi bàn duy nhất trên chấm phạt đền. Anh một lần nữa thành công khi đối đầu Buffon ở trận chung kết.

Và anh đã đi vào hồi cuối của đời cầu thủ, ngang qua HLV của ĐT Pháp, ngang qua Cúp Vàng.

Zidane đã một mình đưa Pháp vào chung kết theo một kịch bản khó tin. Rất ít ngôi sao có thể làm được điều này trừ anh. Thậm chí Zidane suýt chút nữa đã ghi bàn ở hiệp phụ trước ĐT Ý. Nhưng thay vì ở lại cùng các đồng đội đến phút cuối cùng, một thoáng nóng nảy đã khiến anh phải trả giá.

Vô số phỏng đoán được dựng lên để phân tích khẩu hình của Materazzi, nhưng chỉ có anh và Zidane là những người thực sự nghe được. Mãi về sau này, Materazzi mới tiết lộ anh đã thóa mạ Zidane như thế nào: "Tao thích con chị điếm của mày". Zidane dĩ nhiên hiểu tiếng Ý sau thời gian khoác áo Juventus.

"Tôi cố không lắng nghe những gì anh ta nói, nhưng anh ta cứ nói đi nói lại nhiều lần", Zidane hồi tưởng. "Những từ đó xúc phạm nặng nề hơn áp lực từ tiếng huýt sáo nhiều. Khi anh ta nói đến lần thứ ba, tôi phản kháng". Đó là lúc cú húc đầu lịch sử diễn ra. Một bức tượng cao 5 mét sau đó được dựng lên để kỷ niệm khoảnh khắc khó quên trong lịch sử World Cup.

Còn về phần Zidane, anh chọn con đường kết thúc sự nghiệp của mình theo hướng không thể tồi tệ và đáng tiếc hơn. Nếu người sút phạt đền là Zidane chứ không phải Trezeguet, Pháp có thể đã giành thêm một Cúp Vàng nữa. Sau trận đấu, HLV Domenech cũng chia sẻ các cầu thủ đang oán trách người đội trưởng của họ hành động như một đứa trẻ trên sân. Một số danh thủ còn nói họ cảm thấy xấu hổ khi chứng kiến cảnh đó.

Để lại một bức tượng nổi tiếng bất đắc dĩ, sẽ còn được nhắc đi nhắc lại trong nhiều năm tới.

Đến lúc ấy, Zidane mới thấu hiểu phần nào nỗi đau mà người đồng đội của anh ở Real Madrid. David Beckham từng nếm trải. Becks cũng chịu cảnh tội đồ vì tấm thẻ đỏ phải nhận ở World Cup 1998 sau khi bị Simeone khiêu khích. May sao nước Pháp không như nước Anh, và khi trở về, quê hương vẫn đón tiếp Zidane long trọng. Với họ, anh vẫn là một người hùng.

"Trận đấu cậu chơi ngày hôm đó thể hiện tất cả tài năng và thái độ thi đấu chuyên nghiệp", Tổng thống Pháp Jacques Chirac khen ngợi Zidane trong ngày trở về. "Tôi biết mọi người đang buồn, đang thất vọng, nhưng tôi muốn nói cả đất nước đặc biệt tự hào về các bạn. Các bạn được vinh danh nhờ phẩm chất đặc biệt mình có, tinh thần chiến đấu tuyệt vời trong những thời khắc khó khăn".

Những lời Tổng thống Pháp nói hoàn toàn không phải nói suông. Kết quả thăm dò phỏng vấn người dân Pháp hậu World Cup cho thấy 61% người Pháp nói họ tha thứ cho anh, 52% nói họ hiểu và thông cảm cho anh. "Tội đồ" được tha thứ vì họ biết nếu không có anh, Pháp có lẽ không thể vượt qua nổi vòng loại chứ đừng nghĩ tới trận chung kết.

Nội dung khi không có video

Bình luận của bạn

Sử dụng tài khoản Facebook của bạn để thêm bình luận cho bài viết. Tên, hình ảnh và thông tin cá nhân khác của bạn công khai trên Facebook sẽ xuất hiện với bình luận của bạn, và có thể được sử dụng trên nền tảng truyền thông của Báo Bóng đá Cuộc sống!