Bóng đá Cuộc sống

El Cholo và nghiệp học đến hộc máu

Diego Pablo Simeone luôn nhìn thẳng vào mắt người đối diện khi nói chuyện. Ông suy nghĩ trong chớp mắt và sẵn sàng bỏ đi nếu cảm thấy cuộc nói chuyện vô nghĩa. Ông là người biến Atletico Madrid từ một đội bóng mong manh trở thành đối thủ đáng sợ trên khắp châu Âu, bất chấp ngân quỹ chuyển nhượng khá khiêm tốn. Ông được gọi là Cholismo. Nếu Cholismo là một tôn giáo, sẽ có rất nhiều giáo dân cuồng tín.

Quyền uy tồn tại hoặc không tồn tại, tôi không áp đặt nó. Hoặc là bạn theo tôi, hoặc bạn không theo tôi, mọi thứ rất đơn giản”, Simeone nói. Nếu được làm bạn với Simeone, bạn giống như sở hữu một kho báu. Ngược lại, bạn chắc chắn không bao giờ muốn làm kẻ thù với ông ta.

Ông là một người sống chết với bóng đá: từ Buenos Aires đến Pisa, Seville, Madrid, Milan, Rome, trở lại Madrid. Ông trở về Argentina và bây giờ, lại ở Madrid một lần nữa, nơi ông phải chịu đựng nỗi buồn lớn nhất là không được ở cạnh bên 3 đứa con của mình.

Tuy vậy, nhờ “công nghệ máy tính”, Simeone vẫn thường ăn tối với gia đình. Ở Buenos Aires, họ để đục một cái lỗ trên bàn, để màn hình máy tính vừa khít vào đó và Simeone từ nhà của ông ở thủ đô Tây Ban Nha, sẽ xuất hiện và nói chuyện giống như giữa họ không hề có khoảng cách.

Trước trận chung kết Europa League thứ 2 của Simeone cùng Atletico Madrid, hãy cùng nói chuyện với vị HLV đầy cá tính này để hiểu rõ hơn về ông, người mà các học trò luôn sẵn sàng cam kết và tận hiến.


HỌC HỎI ĐẾN CHẾT

- Khi còn nhỏ, ông đã từng nghĩ mình sẽ làm gì khác hơn là trở thành cầu thủ không? Ví dụ như trở thành cảnh sát, giáo viên, bác sĩ hoặc lính cứu hỏa?

Sự thật là không. Tôi chỉ có một mong muốn duy nhất là trở thành cầu thủ. Khi còn là cậu bé, mỗi khi rời khỏi trường học tôi đều nôn nóng chạy đến quảng trường để chơi bóng. Đường phố chính là sân bóng và cột điện là khung thành. Tôi luôn mơ mộng mình là cầu thủ và năm 8 tuổi tôi đã đến Estrella de Oro. Sau đó 1 năm, năm 79, tôi đến Velez và chơi bóng ở các cấp độ trẻ. Đôi nhớ từng đôi giày mình từng đeo lúc đó. Tuổi thơ của tôi chỉ có bóng đá, bóng đá và bóng đá.

- Ông quả thực không có trò chơi nào khác sao?

Hãy nghe những gì tôi kể và bạn sẽ biết tại sao. Ngay từ khi bé tí, tôi đã bị người ta kỳ thị như một "Rastus" (từ xúc phạm người Mỹ gốc Phi). Tôi không có nhiều cơ hội giải trí như trẻ em bình thường.

- Tham gia lò đào tạo bóng đá từ nhỏ, ông có cảm thấy mình mất mát cái gì đó sau thời niên thiếu hay không?

Không hề, cho dù sự thật là tôi khá tách biệt. Ví dụ như hồi tham gia chuyến ngoại khóa lớp 7, tôi đã ở một mình. Hôm đó là thứ 7, trong khi bạn bè đều hào hứng với chuyến đi thì tôi lại muốn chuẩn bị cho trận đấu vào chủ nhật. Tôi luôn làm những gì tôi thích và đó là lý do tôi không bao giờ cảm giác mình đang cố gắng quá sức giống như người ta thường nói. Thời đó, tôi luôn buồn muốn chết nếu trời đổ mưa vào thứ 7, bởi lẽ nó có nghĩa trận đấu ngày hôm sau sẽ bị hoãn lại vì mặt sân lầy lội. Đầu óc tôi quả thật chỉ có bóng đá.

- Một trong những giải đấu ông xem đầu tiên là World Cup 1978 khi ông mới 8 tuổi. Ông thậm chí đã nói rằng ông thích Pasarella ngay từ dáng đi?

Vâng, tôi quan sát mọi thứ, ngay trên khuôn mặt các cầu thủ, tôi cũng cố nhìn từng chi tiết. Tôi luôn quan sát tất cả trong cuộc sống. Cách tốt nhất để học hỏi là quan sát và lắng nghe. Gia đình dạy tôi biết cách lắng nghe. Tôi thực sự rất thích Pasarella bởi lẽ đơn giản, tôi thích và ngưỡng mộ những người có cá tính. Khi nói về các nhà lãnh đạo, bạn sẽ thấy họ toát ra khí chất lãnh đạo ngay từ cách đi đứng, di chuyển. Hình ảnh Argentina ở World Cup 1978 in đậm vào tâm trí tôi, đội trưởng Pasarella bước ra khỏi đường hầm, lạnh lùng cao ngạo mà vẫn có cái gì đó rất tình. Và bạn thấy khuôn mặt của các cầu thủ, họ là đàn ông thực sự. Có những người mới chỉ hơn 20 nhưng đã thể hiện rất đàn ông. Tôi thích xem những cử chỉ đó.

- Vậy ai là người có ảnh hưởng nhiều nhất với ông?

Có lẽ là cha tôi. Ngoài vai trò một người cha, ông ấy còn là người hướng dẫn tôi trong cuộc sống. Tuy vậy, tôi cũng học hỏi từ rất nhiều người, từ mẹ cho đến chị gái. Ngay lúc này tôi đang học hỏi từ chính những đứa con của mình. Tôi muốn học hỏi đến chết, đó là những gì tôi nghĩ.


DẠY CON NHƯNG KHÔNG ÉP CON

- 3 cậu con trai của ông đều đang theo đuổi sự nghiệp cầu thủ, ông có chịu áp lực huấn luyện bọn họ không?

Không, tôi không bao giờ áp đặt bất cứ điều gì về bóng đá với 3 đứa nó. Tôi chỉ dạy chúng nó với tư cách người cha. Bạn biết đấy, ông bố nào cũng phạm sai lầm và tôi không phải ngoại lệ. Tuy vậy, tôi vẫn luôn cố gắng truyền tải cho chúng những giá trị cốt lõi của cuộc sống: sự tôn trọng, văn hóa và sự trung thực. Về vấn đề này, không có cách nào khác cho cả 3 đứa, ít nhất là trong gia đình của chúng tôi.

- Con trai cả của ông, Giovanni đang tỏa sáng ở Serie A. Ông có bao giờ nghĩ đến viễn cảnh 2 cha con cùng đội và ông có thể đảm bảo sự công bằng với các cầu thủ khác hay không?

Tất nhiên rồi. Là một HLV, tôi không thỏa hiệp với bất cứ ai, kể cả đó là con trai tôi. Bóng đá là chiến thắng và với tư cách HLV, tôi phải đảm bảo mọi thứ đều hướng đến chiến thắng.

- Sống xa vợ con đã lâu, làm cách nào để ông giữ được sự thân thuộc với họ?

Chúng tôi chỉ thực sự không chung sống cùng nhau từ vài năm gần đây. Trước đó, cả gia đình đã có quãng thời gian thực sự tuyệt vời nhưng chúng tôi phải tập thích nghi với hoàn cảnh mới. Tôi luôn cố gắng bù đắp tình cảm cho vợ con mỗi khi có dịp gặp mặt. Khi bạn thiếu thời gian, bạn cần phải tạo ra những kỷ niệm đáng nhớ mỗi khi có cơ hội.

- Tôi nghe nói ông thậm chí vẫn “ăn cơm tối” với họ. Có đúng như vậy không?

Đúng vậy, nhờ vào công nghệ máy tính. Facetime và các công nghệ hiện tại cho phép chúng ta gần nhau hơn bao giờ hết. Chúng tôi đặt màn hình máy tính lên bàn, tôi ở Madrid, họ ở Argentina và chúng tôi nói chuyện trong khi ăn tối, như thể như chúng tôi đang ở bên cạnh nhau.

Quan trọng là mọi thứ không lặp lại một cách nhàm chán, không phải lúc nào chúng tôi cũng chỉ gọi nhau khi ăn tối. Đôi khi chúng tôi gọi cho nhau để ngắm bình minh, ngắm hoàng hôn ở một nơi xa. Chúng tôi nói chuyện với nhau liên tục. Trước trận đấu, tôi gọi cho họ. Trước khi đi ngủ, tôi cũng như họ.

Tôi tự cảm thấy mình là người hạnh phúc. Ít nhất trong công việc, sống xa con cái sẽ giúp bạn tự do và có thể làm việc hết công suất. Đôi khi trong cuộc sống, bạn phải học cách nhìn vào các điểm tích cực của một sự việc tiêu cực.


SỐNG LÀ PHẢI THÍCH NGHI

- Trước khi đến châu Âu chơi cho Pisa, ông từng nói chủ nhật là ngày vui nhất trong tuần bởi lẽ ông sẽ được ăn pizza và xem Maradona chơi bóng ở Napoli. Ông có kỷ niệm đáng nhớ nào trong giai đoạn đó không?

Chủ nhật ở Argentina luôn luôn đáng nhớ, nó giống như ngày hội bóng đá. Bạn đến sân xem các trận đấu, sau đó lại về nhà ngồi ăn pizza và xem bóng đá trên truyền hình. Thời điểm đó càng đáng nhớ hơn bởi lẽ từ năm 1988, giờ thi đấu ở Italia thay đổi. Họ đẩy các trận đấu lên 3 giờ chiều, tức là rạng sáng ở Argentina. Tôi gần như không bỏ sót trận đấu nào của Diego. Ông ấy là người truyền cảm hứng và thôi thúc tôi đến Italia thi đấu.

- Hmm, câu chuyện có vẻ giống như ông đang cố gắng làm lại những gì Diego đã làm?

Không hề. Tôi chưa bao giờ tìm cách sao chép bất cứ điều gì. Sao chép là phương pháp sai lầm. Mỗi người cần tự khám phá ra câu chuyện của mình. Cách tốt nhất với đời cầu thủ là chơi mỗi trận đấu như thể đó là trận duy nhất của cuộc đời anh ta. Tôi đã học hỏi được kinh nghiệm và kỹ năng từ nhiều thế hệ cầu thủ khác nhau.

Tôi được tham dự World Cup 86 và 90 khi còn rất trẻ và được bao quanh bởi các đàn anh xuất sắc. Họ là những cầu thủ không thua kém gì Messi ngày nay, nhưng tất nhiên họ có cách nhìn khác về cuộc sống và điều đó mang đến cho bạn rất nhiều kinh nghiệm. Sau đó, tôi phải thích nghi với làn sóng trẻ, với những Veron, Almeida…

- Những tay cò đã tìm đến ông và đề nghị ông đến châu Âu, đến Pisa chơi bóng, nhưng họ chỉ cho ông đúng 40 phút để quyết định. Lúc đó ông thực sự đã nghĩ gì?

Lúc đó tôi 19 tuổi và đang chơi cho Velez. Họ gọi tôi đến văn phòng đại diện và nói rằng: “cậu có cơ hội chơi bóng ở Pisa nhưng cậu phải đưa ra quyết định trong 40 phút”. Tôi chỉ có một mình. Người đại diện của tôi đang ở Italia trong khi bố mẹ tôi nghỉ mát ở Mar de Plata.

Thời đó còn chưa có điện thoại di động và tôi phải tự mình quyết định. Bóng đá là đam mê của tôi, và khi có cơ hội, tôi phải chớp lấy nó. Tôi nhớ mình đã nhìn hình ảnh các cầu thủ Pisa trong văn phòng trước khi đồng ý. Chỉ 3 ngày sau đó, tôi đã đến Italia.

- Mọi thứ bắt đầu rất khó khăn?

Đúng vậy, tôi không có bạn bè nào ở châu Âu và tôi mù tịt về thời tiết ở đây. Vì thế tôi bước xuống máy bay với áo phông cộc tay vào giữa mùa đông. Tôi đã suýt chết rét.

- Tiếp tục với quần áo. Có đúng là người Italia rất coi trọng vẻ bề ngoài và thích suy xét một người từ đầu đến chân?

Italia rất đặc biệt. Đây là đất nước mà thời trang xuất hiện ở mọi nơi. Thậm chí trong phòng thay đồ đội bóng bạn cũng phải lịch thiệp. Tôi đến từ Argentina và quen với cách ăn mặc luộm thuộm, nhưng rồi tôi cũng thích nghi. Bạn phải luôn thích nghi với nơi bạn sống. Cho dù cá tính đến mấy hay tuổi tác như nào thì bạn cũng phải thích nghi cái đã.



KHÔNG HỌC CÁI HAY, CHỈ NHÌN CÁI DỞ

- Ông đã có những HLV xuất sắc và giàu cá tính trong suốt sự nghiệp. Ông học hỏi được nhiều thứ từ họ chứ?

Người ta luôn nói rằng bạn sẽ học hỏi được nhiều đức tính tốt thứ từ các HLV giỏi, nhưng tôi ngược lại, tôi học được rất nhiều điều từ những điểm dở của họ, bởi lẽ từ đó tôi biết mình không nên làm gì, không nên cư xử thế nào khi ngồi lên ghế huấn luyện.

Giống như mọi chuyện trong cuộc sống, khi còn trẻ, bạn giống như tờ giấy trắng và bạn sẽ tích lũy được nhiều thứ hơn. Bilardo đánh dấu sự khởi đầu của tôi, nhưng sau đó tôi đã trưởng thành với Erikson, với Mancini, với Luis Aragonés, với Bielsa, Basile. Tôi không muốn chọn ra ai là người có tầm ảnh hưởng lớn nhất bởi lẽ điều đó không công bằng.

- Sevilla là đội bóng đầu tiên của ông ở Tây Ban Nha. Khi đó ông được làm đồng đội với Maradona, Suker, được Bilardo và Luis Aragonés dẫn dắt, mọi thứ rất ổn đúng không?

Vâng, mọi thứ rất tuyệt. Chúng tôi có một đội hình cân bằng và giàu sức chiến đấu. Và trong năm thứ 2 Luis Aragonés huấn luyện, khả năng ghi bàn của tôi đã được cải thiện. Đó chính là yếu tố giúp tôi được đến Atletico.

- Hình như ông có cơ hội gia nhập Real Madrid nữa chứ?

Đúng thế. Nếu Real Madrid bổ nhiệm Artur Jorge là HLV thì tôi đã đến đó, bởi lẽ ông ấy rất thích tôi. Nhưng họ lại chọn Valdano và Valdano chọn Redondo. Tôi thường nói mọi thứ xảy ra trong cuộc sống đều có lý do của nó, và rõ ràng, điều tốt đẹp nhất có thể xảy ra chính là tôi được đến với Atletico.

- Ông yêu Atletico ngay từ cái nhìn đầu tiên chứ?

Không. Thực tế thì họ đối xử với tôi tốt hơn nhiều những gì tôi có thể cho họ trong năm đầu tiên. Tôi bị chấn thương vai và phải nghỉ thi đấu 2 tháng. Đội bóng cũng chơi không tốt và chỉ thoát hiểm trong những phút cuối ở Seville. Nhưng các CĐV luôn dành cho tôi sự ủng hộ. Tình cảm nảy sinh theo thời gian, sau những khó khăn chứ nó không đến từ đầu.

- Vậy với thành phố Madrid thì sao? Ông từng sống ở rất nhiều thành phố lớn nhưng lại coi Madrid như là nhà mình?

Madrid với tôi cũng giống như Buenos Aires vậy. Tôi cũng không hiểu tại sao. Mọi cảm giác đều rất tự nhiên. Tôi từng có cơ hội sống ở Milan và Rome nhưng không cảm thấy điều đó. Khi trở về Madrid, tôi thấy mình giống như chưa từng rời xa nơi này. Và người Tây Ban Nha cũng nghỉ vậy. Khi tôi gặp người Tây Ban Nha nào đó ở nước ngoài, họ lập tức sẽ vẫy tay chào: “Simeone của Atleti kìa”.


HỮU XẠ TỰ NHIÊN HƯƠNG

- Ông đã bộc lộ tố chất của HLV từ khi còn là cầu thủ. Rất nhiều đồng đội cũ của anh thừa nhận điều này. Năm 10 tuổi, 1 giáo viên từng đưa ông làm nhạc trưởng dàn nhạc giao hưởng của trường đúng không?

Đó là chuyện khá điên rồ, nhưng vị giáo viên đưa tôi làm nhạc trưởng quả là thiên tài. Tên ông ấy là Bruno, Bruno Amasino. Ông ấy là thầy giáo dạy nhạc đầy cá tính, một thiên tài piano. Tôi có khá nhiều kỷ niệm đẹp với Bruno nhưng quả thật, tôi không biết tại sao ông ấy lại chọn tôi làm nhạc trưởng.

- Phải chăng vì cá tính của ông?

Có lẽ vậy, bởi vì ông ấy cũng mê bóng đá như tôi vậy. Ông ấy là fan của Ferro Carril Oeste. Ông ấy chọn tôi có thể vì tôi là đội trưởng của đội trẻ. Tôi luôn là đội trưởng ở các đội trẻ, trong rất rất nhiều năm. Tôi không bao giờ thích sự áp đặt uy quyền, nó là cái gì đó mà bạn không thể áp đặt.

Nhưng phẩm chất lãnh đạo là điều tôi cũng không thể giải thích. Mọi người đều có quyền lựa chọn, hoặc theo tôi hoặc không. Có lẽ tôi thu hút vì luôn luôn muốn thúc đẩy toàn đội, tôi không bao giờ giữ im lặng. Tôi luôn chiến đấu hết mình cho dù đối thủ là ai, là kẻ mạnh hay người yếu hơn.

- Khi đến Atletico nhận chức HLV trưởng, ông đã tiếp quản một đội bóng bệ rạch nhưng chỉ sau 5 tháng, họ giành được 1 danh hiệu lớn. Ông đã nói gì với các cầu thủ? Ông còn nhớ cuộc nói chuyện đầu tiên với bọn họ không?

Có chứ. Tôi bước vào phòng thay đồ và nói rõ cho họ biết tình hình của chúng tôi. Tôi nhấn mạnh rằng tất cả phải nỗ lực và không có lựa chọn nào khác. Và sau những nỗ lực đầu tiên, chất lượng đội bóng thuyết phục mọi người tin rằng chúng tôi có thể cùng nhau tiến xa. Cùng nhau nổ lực, chúng tôi giành chức vô địch và giành cả cú đúp quốc nội ở mùa giải sau đó.

- Vậy làm cách nào ông thuyết phục họ tin tưởng mình?

Đó là điều bạn không thể giải thích được. Tôi là người giàu năng lượng và tôi tìm cách truyền nó cho mọi người. Tôi cũng không thể định nghĩa thế nào là lãnh đạo, là quyền uy. Hoặc là bạn đi theo tôi, hoặc là bạn không. Chỉ vậy thôi. Tôi cũng không cố gắng đánh giá vị thế của người khác.

Với tôi, mọi người đều bình đẳng. Tôi không tạo ra áp lực mà ngược lại, luôn tìm cách để các cầu thủ chơi bóng và cân bằng cuộc sống thật tự nhiên, thoải mái. Bởi lẽ tôi nghĩ điều khó khăn nhất với mỗi người chính là cuộc sống hàng ngày.

Điều quan trọng khác là phải giữ được sự giao tiếp. Cũng giống như với con cái, không phải lúc nào bạn cũng có thể nói chuyện với chúng. Nhưng khi cần, bạn phải xuất hiện, phải nói những gì bạn nghĩ nếu không bạn có thể mất chúng. Với bóng đá cũng vậy. Nếu một cầu thủ không nói với bạn điều gì đó, nó sẽ trôi qua và bạn mất nó”.

- Arda Turan từng nói anh ta sẽ cho ông cả trái tim. Nghe có vẻ lạ lẫm đúng không, ông hiểu nó như thế nào?

Arda là một chàng trai đặc biệt, cậu ấy có một trái tim nhân hậu. Tuy nhiên, cậu ấy không biết nói tiếng Tây Ban Nha và chúng tôi thường giao tiếp bằng cử chỉ hoặc ánh mắt. Có những người mà đôi khi bàn không nhất thiết phải nói chuyện, bạn nhìn vào họ và cảm thấy sự kết nối. Đấy là lý do có tình yêu sét đánh.

- Mối quan hệ giữa ông và cầu thủ là sự pha trộn giữa uy quyền và tình cảm?

Bỏ uy quyền đi. Tôi không bao giờ áp đặt các cầu thủ của mình.

- Vậy ông có nghĩ có cầu thủ nào căm ghét ông không?

Có thể có chứ. Nhưng tôi nghĩ họ sẽ không nói với tôi đâu. Cuộc sống là vậy, bạn không thể nào làm vừa lòng tất cả. Có một câu nói rằng nếu có 49% người theo bạn, bạn hãy cảm thấy vui mừng. Hmm, thậm chí còn chưa được 50%. Vấn đề dễ nảy sinh với cầu thủ khi bạn không còn nói chuyện với anh ta, không cho thấy bạn cần anh ta nữa. Sau đó, anh ta sẽ tìm cách rời khỏi CLB.


BÓNG ĐÁ LÀ CUỘC SỐNG

- Không liên quan lắm, nhưng ông có thích các đội bóng của Pep Guardiola không?

Tôi có thích. Những gì ông ấy làm được là giấc mơ với bất cứ HLV nào khác. Guardiola có những phẩm chất tuyệt vời để thành công theo cách của ông ấy.

- Vậy Atletico có thể chơi như họ không?

Không.

- Tại sao?

Tại vì chúng tôi không phải là Barcelona. Nền tảng, triết lý của 2 đội bóng hoàn toàn khác nhau. Ở Atletico, các cầu thủ nước ngoài vẫn chiếm đa số. Truyền thống của CLB là phòng ngự vững vàng, phản công chớp nhoáng, luôn vào trận đầy đam mê, quyết tâm và hung hãn. Nó khác hoàn toàn với Barca.

- Ông có nghĩ các phương pháp chiến thuật chống lại bóng đá tấn công là xấu xí hay không?

Không. Đó chỉ là những gì truyền thông thêu dệt, phục vụ lợi ích của họ. Bóng đá là trò chơi rất phong phú. Bạn có thể giành chiến thắng theo nhiều cách khác nhau và bạn phải lựa chọn. Barcelona và Tây Ban Nha đã dẫn dắt mọi người đến thứ bóng đá đẹp mắt, hào nhoáng. Nhưng thực tế, bạn chỉ có thể đi tốc độ cao với một chiếc xe tốt. Với chiếc xe không tốt bằng, bạn phải tìm cách đâm thủng lốp của người khác và kéo gần khoảng cách với họ.

- Vậy mối quan hệ của ông với giới truyền thông thế nào?

Sẽ rất khó để giữ kín mọi chuyện, đặc biệt khi bây giờ ai cũng có công cụ ghi lại hình ảnh, lời nói và gửi chúng đi trong chớp mắt. Tuy nhiên, tôi vẫn có mối quan hệ rất tốt với giới truyền thông bởi lẽ tôi không bao giờ nghe hoặc đọc các tin đồn.

- Nhưng sẽ có người sẽ nói với ông chứ?

Có thể. Có người sẽ nói với tôi nếu có chuyện thực sự quan trọng. Nhưng nếu đó chỉ là những thông tin xấu xí thì tôi sẽ mỉm cười bỏ qua. Sẽ rất bình thường nếu họ chỉ trích khi chúng tôi thua trận, nhưng từ đó mà họ vẽ ra các chuyện khác thì tôi sẽ bỏ qua.

- Vậy khi các HLV khác chỉ trích Atletico chơi quá tiêu cực thì sao? Ví dụ Ancelotti từng nói thẳng đội bóng của ông chơi quá thô bạo.

Tôi nghĩ đơn giản thôi. Đó là lời đánh giá cao từ một HLV tuyệt vời mà tôi rất tôn trọng.

- Thôi nào, ông hãy nói thẳng vào vấn đề đi. Ông có nghĩ Atletico của mình chơi quá bạo lực không?

Tất nhiên là không. Atletico là một đội bóng mãnh liệt.

- Vậy ông dành bao nhiêu thời gian trong ngày cho Atletico?

Sống với bóng đá là dành cho nó cả 24 giờ. Nếu tôi đang xem một bộ phim mà nhờ nó tôi nảy ra ý tưởng mới, tôi sẽ lập tức đứng dậy và gọi điện thoại cho trợ lý. Nếu tôi đang ăn tối với mọi người mà đột nhiên tôi nghĩ ra: ‘Ồ, nếu mai cậu ta không được đá chính vì mình phải nói với cậu ta trước’. Đó là cách tôi sống với bóng đá.

- Tôi nghe nói ông rất mê tín. Ông quả thực xem tử vi của các cầu thủ trước khi chiêu mộ họ?

Đúng vậy. Tôi tin tử vi nói lên tính cách con người. Cậu (phóng viên) thuộc cung nào?

- Tôi cung Song Tử

Ồ, đó là cung luôn bùng nổ, mạnh mẽ và quyết tâm. Nó phù hợp với đội bóng và chiến thuật của tôi.

- Nhưng ông còn có các tiêu chí chọn cầu thủ khác chứ?

Tôi thích những người dũng cảm.

- Ông từng nói có 2 cầu thủ hoàn hảo là Baresi và Busquets. Tại sao vậy?

Baresi hoàn hảo vì ông ấy hiểu bóng đá theo cách đơn giản nhất. Ở vị trí của mình, ông ấy không ngại tắc bóng khi cần. Cả đội cũng sẽ phải chơi theo tốc độ của ông ấy. Còn Busquets hoàn hảo vì cậu ấy đọc được mọi tình huống. Những người như Busquets và Alonso có khả năng đọc trận đấu và luôn tìm ra giải pháp cho đội bóng. Không phải vô cớ mà các tiền vệ như họ được đánh giá rất cao trong những năm gần đây.

- Vậy ai là tiền đạo hoàn hảo của ông?

Đó là những tiền đạo tôi đang có.

- Ông còn hợp đồng đến năm 2020. Ông nghĩ mình sẽ hoàn thành bản hợp đồng này hay không?

Tôi không biết. Tôi sẽ ra đi trước khi họ sa thải tôi và tôi luôn nghĩ răng họ có thể đuổi tôi ngay ngày mai.

- Vâng, cảm ơn ông vì cuộc nói chuyện rất thú vị này.

Bình luận của bạn

Sử dụng tài khoản Facebook của bạn để thêm bình luận cho bài viết. Tên, hình ảnh và thông tin cá nhân khác của bạn công khai trên Facebook sẽ xuất hiện với bình luận của bạn, và có thể được sử dụng trên nền tảng truyền thông của Báo Bóng đá Cuộc sống!

More Stories