Bóng đá Cuộc sống

Tại sao Henry câm lặng để Evra làm đảo chính lật Domenech?

Patrice Evra với chiếc băng đội trưởng là người châm ngòi tạo ra cuộc phản loạn chưa từng có trong lịch sử World Cup. Tuy nhiên, sự im lặng bất thường của Thierry Henry cũng là lý do quan trọng khiến Les Bleus ô danh tại đồi Knysna, Nam Phi 2010.
Hùng Quang
(theo Guardian)

Thierry Henry đến World Cup 2010 với tâm trạng không mấy tốt đẹp. Tương lai của anh tại Barcelona đang đi đến hồi kết và ở tuổi 32, tiền đạo này buộc phải tìm đến Mỹ “dưỡng già”.

Mọi thứ trở nên tồi tệ hơn với Henry sau “scandal” dùng tay chơi bóng, loại Cộng hòa Ailen ở trận play-off tranh vé vớt đến Nam Phi. Anh đã đánh đổi cả danh dự cá nhân để đổi lấy chiến thắng cho người Pháp, nhưng lại đứng trước nguy cơ ngồi dự bị ở giải đấu lớn cuối cùng trong sự nghiệp.

Trong những trận giao hữu trước thềm chung kết với Costa Rica và Tunisia, HLV Raymond Domenech không ngần ngại đẩy Henry lên ghế dự bị. Không những vậy, ông còn âm thầm tước luôn băng đội trưởng của Henry và trao nó cho Patrice Evra. Khi cựu tiền đạo của Arsenal vào sân, Evra coi như không có chuyện gì xảy ra và tất nhiên, vẫn giữ chiếc băng trên tay trái.

Bước vào VCK World Cup 2010, Thierry Henry đã ở giai đoạn xuống sức, chuẩn bị chia tay bóng đá đỉnh cao, lại bị sức ép tâm lý về scandal “bàn tay bẩn” do dùng tay chơi bóng ở trận play-off với CH Ireland, nên vai trò trở nên mờ nhạt.

Thực tế, Domenech không phũ phàng với Henry đến vậy. Nhiều nguồn tin khẳng định vị HLV kỳ lạ này đã đến gặp riêng Henry ở Barcelona, qua đó tìm kiếm thỏa thuận riêng với tiền đạo số 1 của Pháp. Bằng cách nào đó, Henry chỉ tiết lộ một phần câu chuyện ngay trước thềm giải đấu: “Đúng vậy, HLV đã đến gặp tôi và ông ấy nói rằng tôi sẽ không nằm trong đội hình xuất phát ở giải đấu này”.

Domenech không có ý định loại bỏ hoàn toàn Henry mà ngược lại, ông dường như muốn tiền đạo này kết thúc sự nghiệp quốc tế theo cách đáng nhớ nhất, giống như Zidane năm 2006. Ông muốn Henry dự bị để trở thành “lá bài tẩy” của Pháp tại Nam Phi 2010.

Chính vì thế, Domenech đã quyết định sử dụng sơ đồ 4-3-3 mà ông chưa từng thử nghiệm trước đó. Về lý thuyết, hệ thống này sẽ tối ưu hóa khả năng của Henry tuổi 32 - người thừa kinh nghiệm và kỹ năng dứt điểm nhưng mất đi tốc độ vốn có. Thay vì phải chạy cánh trái, Henry có thể trở thành sát thủ trong vòng cấm.

Henry chấp nhận trở thành con bài dự bị theo sự sắp xếp của HLV Domenech để được dự World Cup, đồng thời mất luôn băng đội trưởng. Chính những điều này đã khiến Henry trở nên dửng dưng một cách kỳ lạ trước mọi biến cố sau đó.

Ở trận đấu chuẩn bị cuối cùng, Domenech đã sử dụng Nicolas Anelka ở vị trí số 9, trong khi Henry ngồi dự bị. Truyền thông Pháp lập tức náo loạn, rất nhiều người hâm mộ cũng ngạc nhiên. Người hùng của họ đã bị loại bỏ? Chỉ có Henry vô cảm. Anh đã thỏa thuận với Domenech trước đó.

Tại World Cup 2010, Henry sẽ là siêu dự bị của Domenech và nếu từ chối vai trò đó, anh có thể bị gạch tên khỏi đội hình đến Nam Phi. Hơn ai hết, Henry hiểu rõ vấn đề của bản thân. Anh không còn tốc độ xé gió. Anh cũng không thể chạy nước rút liên tục suốt cả trận đấu.

Ngoài ra, Henry biết rằng thành công của Pháp đến từ sự kế thừa, từ các đội hình pha trộn tài năng trẻ và các cựu binh. Năm 1998, Henry từng trải nghiệm rõ ràng hương vị đó và anh - cùng David Trezeguet không có chút áp lực nào khi phải thực hiện các quả đá 11m trước Italia. Sau 12 năm, Henry chấp nhận thay đổi vai trò, trở thành người dìu dắt lớp trẻ.

Thật không may, những thỏa thuận ngầm không phải lúc nào cũng có hiệu quả. Domenech có lý do loại Henry khi tiền đạo này không đạt thể lực tốt nhất và có mùa giải thảm hại cùng Barcelona. Mùa giải 2009/10, Henry chỉ ghi vỏn vẹn 4 bàn thắng sau 32 lần khoác áo đội chủ sân Camp Nou.

Với sư bất động của Henry, trung vệ Patrice Evra nổi lên như là thủ lĩnh mới, có thể thống suất nhân tâm của các cầu thủ Pháp, trong bối cảnh đội tuyển này liên tục tự diễn biến bởi nạn xung đột sắc tộc.

Tuy nhiên, danh tiếng của Henry vẫn còn nguyên. Sau khi Zidane giải nghệ, “số 14” chính là ngôi sao số 1 của đất nước hình lục lăng, là cầu thủ giàu kinh nghiệm nhất và là chân sút vĩ đại nhất lịch sử Les Bleus. Cho dù trước truyền thông, Henry tỏ ra nhún nhường, chấp nhận mọi sự sắp xếp của Domenech và tuyên bố anh sẵn sàng đá hậu vệ nếu cần, nhưng không ai biết tiền đạo này nghĩ gì sâu thẳm tâm can.

Và điều đó có ảnh hưởng mang tính chất quyết định đến vụ phản loạn trên đồi Knysna, một vết nhơ không thể gột rửa của người Pháp. Henry đã im thin thít, bỏ mặc Domenech bị Patrice Evra và các đồng đội làm nhục.

Đặt mục tiêu cao ở World Cup 2010, Pháp đã chọn “pháo đài” 5 sao bên bờ biển Ấn Độ Dương, Peluza Hotel ở Knysna. Đó là nơi mà bạn chỉ có thể ra vào nếu được hệ thống nhận diện khuôn mặt và vượt qua các hàng rào an ninh khác. Nhờ thế, rất ít thông tin về Henry bị tuồn ra ngoài. Với truyền thông Pháp, anh thậm chí giống như người vô hình. Chiếc băng đội trưởng trao cho Evra vì thế mặc nhiên trở thành lựa chọn sáng suốt của Domenech.

Tuy nhiên, bất chấp nỗ lực đáng ghi nhận của Domenech trong việc ngăn chặn giới truyền thông đào sâu vào nội bộ của ĐT Pháp, các tin đồn vẫn xuất hiện ngày càng nhiều. L'Équipe và các ấn phẩm đắt khách khác vẽ ra bức tranh hỗn loạn phía sau pháo đài ở Knysna.

Một đội hình nhiều màu da, nhiều sắc tộc không bao giờ ổn định, cộng thêm cái Tôi của các ngôi sao lại quá lớn, khiến cho ĐT Pháp mất đi sự đoàn kết năm 1998 mà chỉ còn là quả bom chờ nổ.

Henry không còn là đầu tàu của Les Bleus nhưng anh tin rằng mình vẫn có quyền chỉ định người “kế vị”. Ribéry, Evra, Eric Abidal, William Gallas là những cái tên sáng giá và kể cả Anelka. Ở World Cup 2002 và 2006, các cầu thủ Pháp cũng từng tổ chức họp nhóm để đưa ra ý kiến về đội bóng, không chỉ về băng đội trưởng mà còn về màn trình diễn của toàn đội.

Một số cầu thủ đã đề nghị Domenech loại Gourcuff để sử dụng Diaby bên hành lang cánh phải, qua đó tạo ra sự cân bằng cần thiết cho đội bóng. Đề xuất này có vẻ có lý về chiến thuật, nhưng ở một đất nước đa sắc tộc như Pháp, nó nhanh chóng biến tướng thành câu chuyện phân biệt chủng tộc trong lòng ĐTQG, nơi các cầu thủ da đen đang chiếm ưu thế.

Các cầu thủ khác cũng ủng hộ việc đưa Henry trở lại đội hình xuất phát, đẩy Anelka sang cánh phải - nơi tiền đạo này chơi khá ổn ở Chelsea. Tuy nhiên, so với cuộc “nội chiến” giữa các màu da, vấn đề này không tạo ra bầu không khí độc hại cho đội tuyển Pháp với hậu quả nhãn tiền là trận hòa 0-0 trước Uruguay ở ngày ra quân.

Đó là 1 trận hòa như thua của Les Bleus và mặc dù Henry có 20 phút cuối trận - thời điểm Uruguay chỉ còn 10 người - thì tỉ số cuối cùng vẫn là 0-0. Về cơ bản, 1 điểm trước đại diện đến từ Nam Mỹ không phải là thảm họa. Thế nhưng người Pháp lại không nghĩ vậy.

Có hơn 60% độc giả L'Équipe tin rằng Uruguay, Mexico và Nam Phi có khả năng vượt qua vòng bảng cao hơn Pháp. Họ cho rằng Domenech và các học trò phải làm tốt hơn sau những gì liên đoàn (FFF) sắp xếp. Les Bleus được ở khách sạn 5 sao, gần như cách ly giới truyền thông. Trước trận ra quân, FFF cũng thuê máy bay riêng đưa vợ và bạn gái các tuyển thủ đến địa điểm thi đấu.

Scandal đã diễn ra khi Anelka tẩn nhau với HLV thể lực, bị FFF đuổi khỏi ĐT. Evra tiến hành đảo chính bằng cách dẫn cầu thủ bỏ tập, bước lên xe bus và đưa tối hậu thư cho Domenech.

Các nhà tài trợ của đội tuyển Pháp đã làm tất cả những gì có thể để lấy lại niềm tin của công chúng, nhưng bất lực. Đó là dấu hiệu báo trước một vòng chung kết thảm hại của Les Bleus và là quả báo xứng đáng khi họ cướp vé của CH Ailen.

Nhiều người tưởng tượng đội bóng trả thù cho CH Ailen cũng sẽ mặc áo xanh: Mexico. Và quả thật, tại Polokwane lạnh lẽo, Mexico đã có chiến thắng đầu tiên trong lịch sử trước người Pháp. Với 1 điểm sau 2 trận, Pháp đứng trước nguy cơ bị loại sớm giống như World Cup 2002.

Ngày 18/6, trang nhất L'Équipe in đậm dòng tít: “NHỮNG KẺ GIẢ MẠO”. Phía dưới nó là hình ảnh Ribery bị tiền đạo của Mexico, Guillermo Franco khóa chặt. L'Équipe đã đăng tải cả bài viết dài để vùi dập đội tuyển Pháp, trong đó tác giả Fabrice Jouhaud khuyên bạn đọc nên cười nhạo đội bóng của Domenech.

“Không có chút nào buồn bã, không có giọt nước mắt nào rơi xuống cho thất bại này”, ông viết. “Những kẻ giả mạo đó không xứng đáng nhận những điều đó. Bọn họ không quan tâm đến đội tuyển, tại sao chúng ta phải quan tâm đến bọn họ?

Ngoại trừ Florent Malouda, thủ môn Hugo Lloris và đội trưởng Evra, phần còn lại của đội tuyển pháp dường như không chơi bóng. Trong đó tệ hại nhất là Anelka. Những tưởng màn trình diễn kém cỏi của “số 9” sẽ giúp Henry có lần thứ 123 ra sân trong màu áo Les Bleus thì ngược lại.

HLV Domenech phải muối mặt đọc tâm thư đảo chính của cầu thủ Pháp gửi cho FFF ngay trước mặt rừng truyền thông. Trong khi đó, Henry vẫn sắm vai chính trong vở kịch “Makeno”.

Henry hời hợt khởi động bên ngoài đường pitch và Domenech gây sốc khi tung André-Pierre Gignac vào thay Anelka ngay sau giờ nghỉ. Gignac bị xem là một gã “chân gỗ” đích thực. Tiền đạo cao kều này chỉ ghi được 4 bàn sau 17 trận cho đội tuyển Pháp trước đó, và ở Ligue 1 mùa giải 2009/10, anh cũng chỉ có 8 bàn thắng sau 31 trận cho Toulouse.

Pháp thủng lưới liên tiếp 2 bàn trong hiệp 2, nhưng Henry không có bất cứ phản ứng nào. Ngôi sao của Barcelona ngồi lặng lẽ trên ghế dự bị với ánh mắt vô định. Ánh mắt anh không biểu hiện sự bối rối khi Pháp thua sốc, mà là sự chán nản không thể che giấu, giống như anh đã biết trước kết cục của đội tuyển.

Ngày 19/6, vẫn là L'Équipe giật tít: “Ngon thì ra mà đá, thằng chó đẻ”. Đó chỉ là một trong những câu chửi thô tục Anelka nhắm vào Domenech ở giờ nghỉ giải lao giữa trận đấu với Mexico. Anelka là một trong những cầu thủ đứng ra chỉ trích chiến thuật kém cỏi của Domenech và câu chuyện kết thúc bằng màn chửi bới om sòm. Cuộc khủng hoảng của Les Bleus nổ ra công khai khi tiền đạo này bị FFF trục xuất khỏi đội tuyển ngay lập tức.

Một ngày sau, trong buổi tập mở hiếm hoi của đội tuyển Pháp, cuộc nổi loạn đã xảy ra ngay trước mắt hàng trăm người hâm mộ ở Knysna. Các cầu thủ ký tặng như bình thường, nhưng thay vì ra sân tập sau đó, họ bất ngờ trở lại xe buýt. Người dẫn đầu là đội trưởng Evra.

Hậu vệ của Man Utd suýt nữa đã tẩn nhau với chuyên gia thể lực Robert Duverne khiến Domenech phải chạy ra can ngăn. Sau cuộc nói chuyện trên xe buýt, Evra đưa cho Domenech bức “tâm thư” của các cầu thủ nhằm phản đối quyết định của FFF.

Thật khó tin khi Domenech chấp nhận đọc bức thư này trước truyền thông. Ông đọc lại: “Toàn bộ các cầu thủ trong đội phản đối quyết định trục xuất Nicolas Anelka của FFF. Vì tính chất của đội bóng, Anelka cố gắng đối thoại những cách tiếp cận của anh ấy bị bỏ qua. Liên đoàn không hề bảo vệ đội tuyển. Họ đã trục xuất Anelka mà không thảo luận với các cầu thủ còn lại”.

Sự bất lực của Domenech sau vụ đảo chính trên đồi Knysna đánh dấu chấm hết cho một giai đoạn thành công của bóng đá Pháp. Nó là vết nhơ ngàn đời của Gà Trống Gaulois.

Giám đốc đội tuyển Pháp, Jean-Louis Valentin từ chức ngay sau đó. Ông thừa nhận đây là vụ bê bối khiến ông cảm thấy ghê tởm. Trong khi đó, FFF bác bỏ cáo buộc của các cầu thủ và tuyên bố họ chỉ kỷ luật Anelka sau khi tham khảo ý kiến của cả đội, trước sự chứng kiến của đội trưởng.

Những cuộc “cãi vã” qua lại giữa các tuyển thủ và FFF diễn ra ngay trước trận quyết định của Pháp với đội chủ nhà Nam Phi. Kết quả không ngoài dự đoán, Pháp thua bạc nhược 1-2 và bị loại sớm cho dù “cừu đen” Evra không được ra sân.

Lật lại vụ phản loạn đồi Knysna, người Pháp tin rằng Henry phải chịu trách nhiệm không nhỏ bên cạnh “tội đồ” Evra và “kẻ nhu nhược” Domenech. Tiền đạo này đã có cơ hội trở thành người hùng của dân tộc khi các đồng đội tỏ ra quá ngu ngốc, nhưng anh lại thu mình vào vỏ ốc an toàn.

Sự thiếu quyết đoán và quyết liệt của Henry bị xem nguyên nhân chính khiến băng nhóm Anelka, Evra được đà lấn tới. Nếu đổi lại các đời đội trưởng trước đó của Les Blues, một Patrick Vieira, một Didier Deschamps, một Laurent Blanc, ngay cả một Zinedine Zidane, thừa đủ khả năng để dẹp yên phòng thay đồ trong vòng một nốt nhạc.

Thế nhưng xuyên suốt vụ bê bối đồi Knysna, Henry vẫn vô hình và im lặng. Trên chiếc xe buýt tủi nhục của người Pháp, anh ngồi tít ở phía cuối, giống như một hành khách bàng quan ngồi xem tay lơ xe cãi vã với người mua vé. Ngày hôm đó, Henry chỉ cần bước ra khỏi xe buýt, tự tách mình với đám cầu thủ làm loạn, vị thế của anh đã hoàn toàn thay đổi.

Mãi đến 4 tháng sau World Cup, Henry mới thừa nhận anh bất lực trước các bè phái của đội tuyển. Tuy vậy, tiền đạo này bác bỏ tất cả những tin đồn anh mâu thuẫn với Domenech và ủng hộ nhóm cầu thủ phản loạn do Evra cầm đầu. Như lẽ tất yếu, Evra và 4 cầu thủ khác, bao gồm Anelka bị FFF trừng phạt sau thảm họa ở Nam Phi. Nhưng điều đó rõ ràng không đủ giúp người Pháp gột sạch vết nhơ ở đồi Knysna…

Bình luận của bạn

Sử dụng tài khoản Facebook của bạn để thêm bình luận cho bài viết. Tên, hình ảnh và thông tin cá nhân khác của bạn công khai trên Facebook sẽ xuất hiện với bình luận của bạn, và có thể được sử dụng trên nền tảng truyền thông của Báo Bóng đá Cuộc sống!