Bóng đá Cuộc sống

Jose Mourinho trong vòng xoáy của 3 tính cách hắc ám

Thật khó để tìm được một người đàn ông ở đầu cả hai cực yêu và ghét như Jose Mourinho trong bóng đá hiện đại. HLV người Bồ Đào Nha rất được yêu mến nhờ chính tài năng của bản thân, nhưng ông cũng bị các đối thủ ghê tởm không kém là bao. Ông là kiểu mẫu đàn ông, kiểu mẫu HLV có thể lèo lái các quan điểm cá nhân. 3 mùa giải tại Real Madrid, Mourinho đã cho tất cả thấy thế giới thực sự của ông, nơi ông sẵn sàng làm những việc gì để đạt được mục đích cuối cùng…

T

rong 3 năm, ông đã biểu lộ vòng hào quang, sự tàn nhẫn, và có lẽ, những góc tối tăm nhất trong công việc. Chiến thắng ở Champions League 2010 giống như dấu hiệu kết thúc giai đoạn của một Mourinho “Người đặc biệt” và tại Bernabeu, một phiên bản mới của Mourinho chính thức ra đời: Người-không-thể-đụng-đến.

“The dark triad” - 3 đặc tính hắc ám là một thuật ngữ của môn tâm lý học. Nó đề cập đến 3 nét tính cách riêng biệt nhưng có liên quan chặt chẽ, tác động lẫn nhau là: Ái kỷ - Xảo quyệt - Thái nhân cách. Chúng đem lại những hậu quả nặng nề, trở thành lời nguyền của Jose Mourinho tại Real Madrid.

MOURINHO - MỘT KẺ ÁI KỶ

Jose Mourinho sở hữu 3 tính cách hắc ám và cái đầu tiên là “yêu bản thân thái quá”, đến mức căm thù kẻ nào không coi trọng mình. Khi Barca chọn Pep chứ không phải Mou làm HLV trưởng sau sự ra đi của Frank Rijkaard năm 2008, Mourinho rất căm hận và chính thức được thể hiện khi ông giúp Inter đánh bại Barca tại Champions League 2010.

C

hỉ cần gõ cụm từ “Jose Mourinho” và “ái kỷ - narcissism” vào thanh tìm kiếm của Google, máy tính sẽ trả về 268.000 kết quả. Sự thật đúng như vậy, ông là HLV tự đề cao bản thân nhất trong thế giới bóng đá. Đối với một người tự tin tuyên bố mình là “Người đặc biệt” ngay trong buổi họp báo ra mắt nước Anh, Mourinho luôn luôn thể hiện với thế giới bằng những dấu ấn sâu đậm không thể phai mờ.

Trong 3 mùa giải ở thủ đô của Tây Ban Nha, Mourinho rất nhiều lần chứng minh tính nết… “yêu bản thân thái quá”. Nổi bật nhất tất nhiên là trong cuộc ganh đua với Pep Guardiola ở Barcelona. Cả hai từng tranh cãi nảy lửa về chức vô địch La Liga của Mourinho và họ cũng suýt lao vào nhau trong cuộc đấu tại Champions League.

Không có gì bí mật về việc Mourinho từng gắn bó với Barcelona trong quá khứ, ngay cả trước khi ông được chọn làm HLV trưởng của Real Madrid. HLV người Hà Lan, Louis van Gaal muốn Mourinho làm trợ lý thứ 3 ở mùa giải 1997/98 và trước đó, ông làm phiên dịch viên cho HLV huyền thoại Sir Bobby Robson ở Camp Nou. Thời gian của Mourinho tại Barcelona kết thúc vào năm 2000 và đến năm 2008, tên ông lại được nhắc đến một lần nữa tại CLB này.

Ở thời điểm đó, Barcelona đang tìm kiếm HLV mới sau khi Frank Rijkaard bị sa thải. Danh sách ứng cử viên của họ được rút gọn xuống còn 2 người, Mourinho là một và người còn lại là gã HLV trẻ thiếu kinh nghiệm Pep Guardiola. Giám đốc thể thao của CLB, Txiki Begiristain quyết định Johan Cruyff sẽ là người lựa chọn cuối cùng. Huyền thoại người Hà Lan không có vị trí trong ban lãnh đạo Barcelona nhưng có ảnh hưởng lớn đến những thói quen và tư tưởng của CLB.

Đến khi chuyển sang dẫn dắt Real Madrid, sự hận thù lại gia tăng gấp bội và những màn ẩu đả là không thể thiếu khi 2 đội gặp nhau, nổi bật là trận bán kết Champions League 2011 với thẻ đỏ cho Pepe sau pha phạm lỗi với Dani Alves.

Để tăng cơ hội được dẫn dắt Barca, Mourinho đã yêu cầu một cuộc hẹn riêng với Johan Cruyff thông qua người sau đó lên làm chủ tịch - Joan Laporta, nhưng kết quả ông chỉ nhận được một đòn điếng người: Cruyff kiên quyết chỉ định cựu tiền vệ của ông làm người đưa CLB tiến về phía trước.

Đó là một cú đánh mạnh vào tự ái của Mourinho, nhưng thay vì khiến tinh thần của HLV người Bồ đi xuống, nó chỉ khiến cái Tôi của ông dữ dội hơn. “Nhiệm vụ” trả thù được đưa ra, và cơ hội đầu tiên đến với Mourinho 2 năm sau đó.

Bị Barcelona từ chối, Mourinho đến Inter Milan và dẫn dắt Nerazzurri giành “cú ăn ba” lịch sử theo con đường của riêng ông. Trận bán kết Champions League với chính Barca thể hiện rõ nét con đường của Mourinho. HLV người Bồ đưa ra phương án phòng ngự toàn diện sau khi Thiago Motta phải nhận thẻ đỏ rời sân.

Các cầu thủ của Inter vây kín vòng cấm địa của họ và làm đi làm lại một việc duy nhất: phá bóng ra thật xa. Họ thua 1-0, nhưng tiến vào chung kết với tổng tỉ số 3-2. Khi tiếng còi mãn cuộc vang lên, ngoại trừ một góc nhỏ CĐV Inter ăn mừng, phần còn lại của Camp Nou vang lên những tiếng huýt sáo đầy ghê tởm dành cho Mourinho.

Sau đó, Mourinho đánh bại người cố vấn một thời của ông, Van Gaal trong trận chung kết ở Madrid, và chiến thắng này cũng là tấm vé thông hành đưa ông trở thành HLV trưởng của Real Madrid. Cơ hội cho Mourinho tạo ra những tổn thương lớn hơn dành cho Barca cũng như nâng tầm hình ảnh bản thân trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.

Cuộc đấu đầu tiên với Pep Guardiola diễn ra vào tháng 11/2010, khi 2 đội bóng đang cạnh tranh quyết liệt cho chức vô địch La Liga. Real Madrid tạm thời dẫn đầu BXH với 1 điểm nhiều hơn Barcelona và một chiến thắng sẽ tạo cho họ lợi thế cực lớn trong cuộc đua. Trong khi đó, Mourinho có thêm một dịp để chứng minh ông có khả năng biến đội hình xuất chúng của Barcelona trở thành những gã nghiệp dư trên sân.

Tuy nhiên điều đó đã không xảy ra, Guardiola giải quyết Mourinho nhanh gọn như hoàn thành các bài tập về nhà và Barca đè bẹp Real 5 bàn không gỡ. Cho đến tận bây giờ, nó vẫn là một trong những thất bại đáng xấu hổ nhất trong sự nghiệp Mourinho.

Có thể nói hội chứng “ái kỷ” có khả năng lây nhiễm rất cao và khiến người ta nghiện thể hiện hơn. Vài thắng sau khi bị sỉ nhục ở Catalonia, Mourinho và Real Madrid lên kế hoạch hạ bệ Barcelona với các cuộc đối đầu trực tiếp ở cả 3 đấu trường, La Liga, Copa de Rey và Champions League. Họ gặt hái thành công ở Copa de Rey nhờ cú đánh đầu của Cristiano Ronaldo trong hiệp phụ và rất tự tin hạ gục đối thủ khi 2 đội tái đấu ở vòng bán kết Champions League 1 tuần sau đó.

Trận lượt đi diễn ra ở Santiago Bernabeu và Real Madrid sử dụng đội hình giống hệt chiến thắng ở Copa de Rey. Hệ thống phòng thủ 5 người bao gồm đội trưởng Iker Casillas trong khung gỗ, Alvaro Arbeloa, Raul Albiol, Sergio Ramos và Marcelo che chắn phía trên. Pepe thi đấu ở hàng tiền vệ giống như trận chung kết 1 tuần trước bên cạnh Xabi Alonso và Lassana Diarra. Trên hàng công, Cristiano Ronaldo là mũi nhọn được Mesut Ozil và Angel Di Maria hỗ trợ từ 2 cánh.

Tất nhiên Mourinho vẫn luôn là tâm điểm của những căng thẳng với pha chọc vào mắt trợ lý Tito Vilanova của Barca đã đi vào huyền thoại.

Trận đấu bắt đầu trong không khí thù địch đậm đặc, khi pha phạm lỗi đầu tiên đến chỉ sau 44 giây. Mọi thứ sau đó diễn ra theo cách tương tự và người ta bỗng thấy chơi bóng trở nên khó khăn hơn bao giờ hết. Trái với hình ảnh đẹp đẽ thường thấy, Barcelona bất ngờ chơi rất xấu. Họ thậm chí phạm lỗi nhiều hơn cả Real Madrid cho dù có tỉ lệ kiểm soát bóng vượt trội. 2 đội đã gặp nhau tổng cộng 5 lần trong mùa giải đó, nhưng đây chính là lần gây tranh cãi nhất.

Xô xát đã xảy ra giữa cặp bài trùng ở ĐTQG, Sergio Ramos và Gerard Pique. 2 cầu thủ này gần như muốn lao vào tẩn nhau ngay trên sân khi hiệp 1 khép lại với tỉ số 0-0. Căng thẳng leo thang vào phút chót khi thủ môn dự bị của Barca, José Manuel Pinto bị đuổi khỏi sân vì vụ đụng độ với trợ lý của Madrid, Miguel Porlán. Trong vụ lộn xộn này, các cầu thủ khác của 2 đội, bao gồm Gabriel Milito và Arbeloa cũng bị cảnh cáo.

Mourinho quyết định tăng cường sức mạnh tấn công bằng cách tung Emmanuel Adebayor vào sân thay Mesut Ozil ngay ở đầu hiệp 2, nhưng những gì diễn ra sau đó chỉ là màn “đấu võ” giữa cầu thủ 2 đội, với cái tên nổi bật nhất là Pepe.

Bước ngoặt lớn cuối cùng cũng đến, Pepe phải nhận thẻ đỏ trực tiếp sau cú đạp thẳng vào chân Dani Alves. Pha quay chậm cho thấy Alves có vẻ đã chủ động ăn vạ, nhưng cú đạp của Pepe cũng đã chạm vào chân hậu vệ người Brazil. Mourinho nổi điên bên ngoài sân.

Ngồi trong bóng tối của băng ghế huấn luyện phần lớn thời gian trước đó, HLV người Bồ đã lao ra ngoài để phản đối và sau cùng, ông bị trọng tài người Đức, Wolfgang Stark truất quyền chỉ đạo.

Đó là khởi đầu cho sự sụp đổ của Madrid. Messi tỏa sáng với 2 bàn thắng đẹp mắt trong vòng 15 phút cuối trận, Barca giành chiến thắng 2-0 và coi như đặt một chân vào trận chung kết với 2 bàn trên sân khách. Thế nhưng, những tranh cãi không thể chấm dứt ở đó.

Rui Faria, môn đệ đáng tin cậy nhất và cũng là cánh tay phải của Mourinho, tạm thời phụ trách đội bóng sau khi ông bị đuổi, và ông sẽ tiếp tục gây chuyện trong đường hầm sân vận động và phòng thay đồ.

Tính cách xảo quyệt của Mourinho được hỗ trợ đắc lực từ người đại diện và cũng là bạn thân Jorge Mendes khi 2 người cùng nhau thao túng việc chuyển nhượng của Real.

Ông ám chỉ Barcelona đã nhận được sự hỗ trợ đặc biệt từ các trọng tài và rằng, họ họ đã xuất hiện ở phòng thay đồ của các trọng tài trước khi Pepe phải nhận thẻ đỏ trực tiếp. Mourinho tố cáo các thành viên của Barca đã có một cuộc nói chuyện riêng mờ ám với trọng tài ngay giữa trận đấu.

Đó là thời điểm mà cuộc chiến giữa Real và Barcelona nóng bỏng hơn bao giờ hết, và các cầu thủ của Los Blancos đã cho thấy sự trung thành còn lớn hơn cả những gì Mourinho nghĩ đến. Nó là sự trung thành mà Mourinho yêu cầu và là trạng thái xù lông mà ông muốn có tại CLB.

Mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn trong cuộc họp báo của Mourinho sau trận đấu, khi HLV người Bồ tung ra cuộc tấn công trực diện về phía Pep Guardiola, về Barcelona và hệ thống các trận đấu quan trọng họ hưởng lợi từ trọng tài: “Nếu tôi nói những gì tôi thực sự nghĩ về UEFA lúc này, sự nghiệp của tôi có thể phải chấm dứt ngay lập tức. Vì thế, tôi chỉ muốn đặt 1 câu hỏi và hy vọng sẽ có ngày được trả lời: Tại sao? Tại sao? Tại sao Ovrebo? Tại sao Busacca? Tại sao De Bleeckere? Tại sao Stark? Tại sao? Khi mà mỗi trận bán kết đều xảy ra những điều tương tự nhau? Chúng ta đang nói về một đội bóng tuyệt vời, vậy tại sao họ cần điều đó? Tại sao? Tại sao một đội bóng xuất sắc như họ vẫn phải cần thêm một cái gì đó rõ ràng đến nỗi ai cũng nhìn thấy?”

Trận lượt về 1 tuần sau đó không còn quá căng thẳng bởi lẽ Barcelona nắm trong tay lợi thế quá lớn. Đội bóng xứ Catalan nhẹ nhàng cầm chân Real 1-1 ở Camp Nou và tiến vào chung kết trong khi Mourinho phải ở nhà, theo dõi trận đấu qua ti vi. Kết thúc mùa giải, Barca giành cú đúp La Liga và Champions League. Đó có lẽ là viên thuốc đắng nhất mà HLV người Bồ từng nuốt phải trong sự nghiệp.

Hội chứng “ái kỷ” của Mourinho tái xuất hiện một lần nữa trước Barcelona chỉ 3 tháng sau đó, trong trận tranh Siêu Cúp Tây Ban Nha. Lần này, nó thậm chí tạo ra một cuộc đụng độ khốc liệt hơn. Sau trận lượt đi hòa 2-2 trên sân Bernabeu, Camp Nou thực sự dậy sóng. Lionel Messi tỏa sáng giúp Blaugrana thắng 3-2, nhưng cuộc chiến chỉ bắt đầu ở những phút cuối trận, khi Cesc Fabregas và Marcelo châm ngòi cho vụ xô xát đáng xấu hổ giữa ban huấn luyện của 2 đội bên ngoài sân.

Giữa đám đông hỗn loạn, Mourinho đã âm thầm bước đến… móc mắt trợ lý của Guardiola, Tito Vilanova. Đương nhiên HLV người Bồ bị phạt nặng và Barca có được danh hiệu đầu tiên trong mùa giải.

MOURINHO - MỘT KẺ XẢO QUYỆT

Tuy đánh đổ được Valdano đồng thời đánh bại Barca để lên ngôi tại La Liga nhưng những câu hỏi lớn về chiến thuật của Mourinho trong một số trận đấu quan trọng vẫn xuất hiện và tồn tại như ung nhọt.

T

rong cuốn “Bậc quân vương” của Niccolò Machiavelli - người được xem là cha đẻ của khoa học chính trị hiện đại - có nói rất rõ về những nhà lãnh đạo thực sự. Người lãnh đạo là những người tự giành được quyền lực thông qua sức mạnh và sự khéo léo của mình, và không thể là những người được trao cho quyền lực.

Ông tuyên bố ông nghĩ nhiều hơn về những người có tham vọng đặc biệt và có cách xử lý khéo léo về vinh quang và sự uy tín. Tất nhiên, đó là những khái niệm dành cho con người ở thế kỷ 16, và phải mất đến 5 thế kỷ để nó có thể áp dụng vào bóng đá.

Mourinho luôn luôn được so sánh với Machiavelli từ trước khi ông đến với thủ đô của Madrid và ngay cả sau khi ông rời đi. Sự quyến rũ, tham vọng và sức hút của ông luôn nhận được sự chú ý cực cao từ giới mộ điệu, và tại Real Madrid, ông đã thể hiện những phẩm chất Machiavelli thực thụ.

Machiavellianism - Xảo quyệt là một thuật ngữ trong tâm lý học, mô tả những người có tính cách quỷ quyệt, xảo quyệt, nham hiểm; sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn để đạt mục đích, để biến tham vọng cá nhân trở thành sự thật.

Gestifute, công ty đại diện quyền lực nhất thế giới bóng đá - đứng đầu là “siêu cò” Jorge Mendes có mối quan hệ chặt chẽ với Mourinho cũng như các quan chức cấp cao của Real Madrid. Mendes vốn là bạn thân của Mourinho và là người đại diện cho HLV này ngay từ những năm đầu tiên trong sự nghiệp. Ông cũng là gương mặt quen thuộc ở trung tâm huấn luyện Valdebebas của Real Madrid khi nắm trong tay một loạt ngôi sao như Cristiano Ronaldo, Pepe hay Ángel Di María.

Sự lộng hành quá mức của bộ đôi Mourinho – Mendes dẫn đến xung đột không thể hòa giải với GĐĐH Jorge Valdano và người chiến thắng là Mourinho.

Mendes hoàn thành nhiều hợp đồng với Real Madrid hơn bất cứ CLB nào khác và ông dự định sẽ tiếp tục cung cấp những “món hàng” mới cho CLB. Tuy nhiên, việc này không hợp ý các thành viên trong BLĐ Real Madrid theo những gì nhà báo Diego Torres viết trong cuốn tự truyện của Mourinho: “Người Đặc Biệt: Thế giới bí mật của Jose Mourinho”. HLV người Bồ Đào Nha rất quan tâm đến vấn đề chuyển nhượng của CLB và ông không quan tâm đến điều gì khác.

Cuốn “Bậc quân vương” mô tả cách một người nên tập trung vào sức mạnh họ sở hữu thay vì phải dựa vào người khác để thành công. Mourinho đã thể hiện chính xác điều đó khi lật đổ giám đốc Jorge Valdano, người vốn là huyền thoại của CLB. Mourinho đòi hỏi phong cách kiểu Anh trong chuyển nhượng, cách mà ông có toàn quyền kiểm soát các hợp đồng của CLB, bao gồm cả chiều đi và chiều đến.

Valdano phải rời khỏi Real Madrid vào mùa Hè năm 2011, chỉ sau khoảng 12 tháng Mourinho được bổ nhiệm làm HLV trưởng. Vụ việc được cho là có liên quan đến Karim Benzema, Gonzalo Higuaín và sự thiếu hụt các lựa chọn cho hàng tấn công cho Mourinho. HLV người Bồ không nghĩ rằng 2 tiền đạo này có thể chơi thứ bóng đá ông mong muốn và ông muốn đưa về Bernabeu một gương mặt mới - hoàn toàn xa lạ: Hugo Almeida của Werder Bremen.

Không có bất cứ điều gì cho thấy Almeida là một tiền đạo xuất sắc hơn Benzema hay Higuain, nhưng chiều cao và khả năng không chiến của anh lại hoàn hảo với phong cách bóng đá của Mourinho. Và không có gì bất ngờ khi Almeida cũng là khách hàng của Gestifute - điều chứng tỏ Mourinho muốn xây dựng quan hệ mật thiết hơn nữa với Jorge Mendes.

Tuy nhiên, vụ chuyển nhượng bị bác bỏ - phần lớn do quyết định của Valdano - và Mourinho đã rất thất vọng. Theo cuốn sách Torres viết, Mourinho đã tự đẩy mình vào tình thế mạo hiểm khi chiêu mộ trung vệ 30 tuổi Ricardo Carvalho từ Chelsea và tài năng mới nổi của Benfica, Angel Di Maria.

Mối quan hệ bằng mặt nhưng không bằng lòng giữa Mourinho và Valdano lần đầu tiên được phơi bày trong trận hòa 1-1 với đối thủ yếu Almería. Mourinho đã đày Benzema trên ghế dự bị suốt cả trận đấu trong nỗ lực thông báo với BLĐ rằng ông cần 1 tiền đạo mới. Higuain bỏ lỡ cơ hội thể hiện bản thân vì chấn thương và Mourinho chỉ còn 1 lựa chọn duy nhất đến từ đội B, 1 tiền đạo trẻ đã ghi được 5 bàn thắng ở giải B mùa giải đó: Alvaro Morata.

Valdano trả lời phỏng vấn trong phần lớn các trận đấu của Real, và sau trận hòa đáng thất vọng tại Estadio de los Juegos Mediterráneos, ông đã đưa ra tuyên bố đầy thách thức: “Tôi hy vọng Benzema sẽ không phải ngồi dự bị quá lâu. Những gì đang xảy ra với cậu ấy là không công bằng”.

Nó được coi là vết nứt đầu tiên khiến Valdano không thể tiếp tục làm cánh tay phải của Florentino Pérez. Trong tuyên bố chia tay Real sau đó, Valdano tiết lộ ông và Mourinho không nói chuyện với nhau trong nhiều tháng và khẳng định ông không phải là nguyên nhân khiến Real Madrid không thể vô địch Champions League hay La Liga ở mùa giải đó.

Trong mùa giải tiếp theo, tính cách Machiavellian của Mourinho thể hiện rõ ràng. Ông triệt tiêu sự sáng tạo với bộ 3 tiền vệ phòng ngự ở giữa sân. Bộ 3 này tạo thành 1 tam giác cày nát trung tuyến, cho phép Real bịt kín mọi lỗ hổng trong hệ thống phòng ngự nhưng cũng có thể giúp họ gia tăng áp lực khi tấn công.

Mourinho tin rằng hệ thống này sẽ giúp Real phản công dễ dàng hơn trong khi họ giữ các cầu thủ phòng ngự ở rất thấp. Ông tin rằng nó sẽ giúp Real gặt hái thành công lâu dài. Thế nhưng ngay trong giai đoạn thử nghiệm đầu tiên, công thức mới này lại bị phản đối.

Nét tính cách thứ 3 trong con người Mourinho là chứng “Thái nhân cách” khi ông có xu hướng tàn nhẫn với người mình không ưa, điển hình là trường hợp của Pedro Leon

Các trận đấu trước mùa giải ở Mỹ và Trung Quốc không thực sự thuyết phục, và một số trận đấu ở La Liga với Valencia, Barcelona, Málaga và Villarreal cũng vậy. Nhưng bằng cách nào đó, công thức của Mourinho vẫn giúp Real Madrid giành chiến thắng. Có điều, truyền thông Madrid không tha thứ cho phong cách bóng đá quá thực dụng của ông.

Phong độ thiếu ổn định của Barcelona kết hợp với chuỗi 11 chiến thắng liên tiếp của Real Madrid ở La Liga - ngay sau thất bại 1-3 ở trận “Kinh điển” lượt đi - đã giúp Los Blancos chiếm lĩnh ngôi đầu bảng với khoảng cách khá đáng kể.

Nhưng sau đó, Real bắt đầu gặp những trở ngại lớn hơn. Họ bị cầm hòa 3 trong 5 trận đấu tiếp theo, trước Malaga, Valencia và Villarreal. Những trận đấu này đã thúc đẩy Mourinho thử nghiệm bộ 3 tiền vệ phòng ngự ráo riết hơn và đến trận “Kinh điển” lượt về, Real chỉ còn nhiều hơn Barcelona 4 điểm.

Mourinho bất ngờ quay lại với 4-2-3-1 và Real giành chiến thắng sát nút 2-1 nhờ bàn quyết định của Cristiano Ronaldo. Chiến thắng này giúp Real thẳng tiến đến ngôi vô địch và họ phá một loạt kỷ lục bằng cách giành trọn vẹn 12 điểm tối đa trong 4 vòng đấu cuối cùng.

Los Blancos kết thúc mùa giải với 100 điểm tròn - kỷ lục mà Barcelona tái lập ngay ở mùa giải sau đó. Họ ghi được số bàn thắng kỷ lục (121 bàn) và tạo ra hiệu số bàn thắng/thua kỷ lục (+89). Họ có 3 cầu thủ ghi được nhiều hơn 20 bàn thắng ở giải đấu - Ronaldo, Benzema và Higuain. Họ giành chức vô địch thuyết phục trong mùa giải thứ 2 của Mourinho với phong cách đầy ấn tượng. Nhưng, những câu hỏi lớn về chiến thuật của Mourinho trong một số trận đấu quan trọng vẫn xuất hiện và tồn tại như ung nhọt.

MOURINHO – MỘT KẺ THÁI NHÂN CÁCH

Một cầu thủ nữa của Real phải chịu chung cảnh bị Mourinho đày đọa là đội trưởng Iker Casillas khi ông đẩy anh lên ghế dự bị để nhường chỗ cho tài năng trẻ Adan. Nhưng lần này sự thái quá của Mourinho đã dẫn đến hậu quả khôn lường.

“Thái nhân cách” là thuật ngữ mà Jose Mourinho không hề thích thú khi bị kết hợp cùng. Phó chủ tịch cũ của Barcelona, Alfons Godall từng gọi HLV người Bồ 1 lần như vậy vào năm 2012, sau khi ông thực hiện màn ăn mừng trượt gối gây tranh cãi khi Ronaldo ghi bàn giúp Real giành chiến thắng muộn trước Man City ở vòng bảng Champions League.

Tuy nhiên, là một phần trong bộ ba tính cách hắc ám, chứng thái nhân cách sẽ thể hiện bằng việc người ta thiếu đi sự thấu cảm hay ân hận với người khác. Và Mourinho cho thấy điều đó rất thường xuyên ở mùa giải đầu tiên và mùa giải cuối cùng ông dẫn dắt Real Madrid.

Nạn nhân đầu tiên chịu đựng sự tàn nhẫn của Mourinho là Pedro Leon, cầu thủ chạy cánh 23 tuổi mà Real mua từ đối phủ cùng thành phố Getafe vào mùa Hè 2010.

Với mức phí 10 triệu euro, hầu như không ai nghĩ rằng đây là một hợp đồng tệ của Real và Leon có thể phát triển thành một cầu thủ hữu dụng cho đội bóng sau vài năm. Tài năng của anh đã được khẳng định sau những màn trình diễn nổi bật ở Getafe. Nhưng Leon quá ngây thơ khi tin rằng anh có thể tạo ra dấu ấn đậm nét, ngay lập tức ở Bernabeu.

Sau trận hòa 0-0 với Levante ở La Liga, Mourinho đã công khai chỉ trích Leon thi đấu quá ích kỷ cho dù đó chỉ là lần thứ 2 anh được ra sân. Trong phần còn lại của mùa giải, cầu thủ chạy cánh này gần như không còn xuất hiện.

Khi được các phóng viên hỏi về vấn đề của Leon trong buổi họp báo trước trận đấu với Auxerre ở Champions League, Mourinho đã phạm một sai lầm nghiêm trọng: “Tôi không cần phải biện minh cho sự vắng mặt của cậu ta. Nếu ngài chủ tịch hỏi, tôi sẽ trả lời, nhưng ông ấy không hỏi tôi chuyện này. Còn các bạn đang nói đến Pedro Leon như thể cậu ta là Zidane, Maradona hay Di Stefano vậy. Các bạn đừng quên cậu ta là cầu thủ còn chơi cho Getafe cách đây chưa lâu”.

Nếu có điều gì có thể khiến tinh thần của một cầu thủ trẻ - một người vừa gia nhập một trong những CLB vĩ đại nhất hành tinh, được thi đấu bên cạnh những ngôi sao hàng đầu thế giới và được làm việc cùng một trong những HLV xuất sắc nhất mọi thời đại - sụp đổ, thì đó chính là những phát biểu vỗ mặt như thế.

Leon có vài lần được ra sân trong mùa giải, nhưng chúng quá ít và cách quá xa nhau. Mặc dù vậy, anh thậm chí không được rời khỏi CLB. Ở kỳ chuyển nhượng mùa Đông 2011, Chelsea và Man City đã đặt vấn đề hỏi mượn Leon từ Real, nhưng Mourinho ngăn cản bất cứ cuộc đàm phán nào diễn ra.

2 năm sau đó, Mourinho chọn sai mục tiêu để dằn mặt, cho dù vụ việc cuối cùng cũng khiến cầu thủ này phải rời khỏi Bernabeu. Đó là thủ môn Iker Casillas.

Không chịu được sự độc tài của Mourinho, các cầu thủ Real đã chống đối mãnh liệt. Cùng với kết quả trắng tay của Real, Mourinho không còn đất dụng võ tại thành Madrid.

Mâu thuẫn giữa 2 người được cho là xuất phát từ việc Casillas đã gọi điện cho Xavi và Carles Puyol để xin lỗi về trận tranh Siêu Cúp Tây Ban Nha nhuốm màu bạo lực giữa Real và Barca, trận đấu nổi tiếng với pha móc mắt Vilanova của Mourinho. Sau khi HLV người Bồ biết được chuyện này, cả 2 không còn nhìn mặt nhau và bước vào thời kỳ “chiến tranh lạnh”.

Mâu thuẫn được công khai vào cuối năm 2012, khi Mourinho bất ngờ loại bỏ Casillas ra khỏi đội hình xuất phát và sử dụng Antonio Adan trong trận đấu với Malaga. Đó là trận đấu cuối cùng của Real trong năm 2012 và ngay trước ngày lễ Giáng sinh, nhưng đội trưởng của họ đã bị đẩy lên băng ghế dự bị cho dù không có bất cứ lý do đặc biệt nào.

Đó là một tình huống khá lạ lẫm ở Madrid, nhưng vào thời điểm đó, hầu hết người hâm mộ và các chuyên gia đều tin rằng Casillas có vẻ như cần được nghỉ ngơi và anh sẽ lập tức trở lại đội hình chính sau kỳ nghỉ Đông.

Nhưng họ hoàn toàn sai lầm. Casillas bị bỏ rơi vô thời hạn, và Adan tiếp tục được bắt chính trong trận đấu đầu tiên của năm mới, gặp Real Sociedad. Rồi bước ngoặt xuất hiện. Adan bị đuổi khỏi sân khi trận đấu chỉ còn 10 phút sau pha phạm lỗi với Xabi Prieto trong vòng cấm địa, cơ hội đến với Casillas.

“Số 1” trở lại đội hình chính ở những trận đấu tiếp theo, nhưng rất nhanh, chấn thương ập đến với anh. Casillas bị rạn xương trước Valencia ở Copa de Rey và lúc này, Mourinho đã có một lý do chính đáng để loại bỏ anh một cách toàn diện.

Cùng thời điểm đó xuất hiện các tin đồn cho rằng những trụ cột như Pepe, Sergio Ramos và Cristiano Ronaldo cảm thấy khó chịu với cách Mourinho xử lý đội hình. Sự thống nhất mà nhà vô địch quốc gia thể hiện 1 năm trước đó biến thành bất đồng nội bộ.

Diego Lopez được chiêu mộ ngay sau chấn thương của Casillas và anh nhận được rất nhiều lời khen của Mourinho chỉ sau vài trận đấu. Thực tế, màn trình diễn của Lopez không hề tệ chút nào, nhưng anh đã đứng ở sai chỗ, ở sai thời điểm. Anh được bắt chính ngay cả khi Casillas đã bình phục.

Các ngôi sao lớn của Real cảm thấy Casillas đang bị đối xử thiếu tôn trọng và thậm chí, họ còn công khai ủng hộ đội trưởng của họ - phần lớn vì bầu không khí ngột ngạt mà Mourinho tạo ra. Chính điều đó khiến Mourinho tin rằng ông đã phải rời CLB vì bị phản bội, vì đánh mất niềm tin từ phần lớn cầu thủ trong đội hình của mình. Ông thậm chí từ chối đi cùng xe với các cầu thủ ở các trận đấu sân khách, ông đến trận đấu một mình và không còn đi lại xung quanh đội hình của ông giống như trong các buổi tập.

Kết cục mùa giải thứ 3 của Mourinho ở Real Madrid là trắng tay hoàn hoàn. Họ không thể bảo vệ danh hiệu La Liga, họ thua sốc Dortmund ở bán kết Champions League trước khi thua luôn đối thủ cùng thành phố Atletico Madrid ở trận chung kết Copa de Rey cho dù được chơi tại Bernabeu. Đó là trận đấu mà người ta tin rằng Mourinho đã buông bỏ và không đưa ra bất cứ giải pháp chiến thuật nào cho thấy ông muốn giành chiến thắng.

Chỉ trong vòng 1 năm, ông từ người được yêu mến nhất biến thành người bị ghét bỏ nhất ở Madrid. Ông cũng tạo ra tranh cãi nảy lửa giữa những Madridistas và Mourinhistas, nhóm người rất yêu mến CLB nhưng sẵn sàng loại bỏ đội trưởng của họ.

Mối quan hệ giữa Mourinho và Sergio Ramos - Pepe không còn tồn tại sau khi bộ đôi trung vệ này công khai ủng hộ Casillas. Mourinho cũng đánh mất luôn sự ủng hộ của người đồng hương khác Cristiano Ronaldo khi tuyên bố tiền đạo này quá lười phòng ngự và “không thể cải thiện thêm bất cứ điều gì khác”.

Trong 3 năm, Mourinho đã thể hiện tất cả những đặc tính của 3 tính cách hắc ám của thế giới tâm lý học. Gây tranh cãi, giàu sức chiến đấu, tham vọng và thành công không còn đi liền với HLV người Bồ Đào Nha khi mùa giải thứ 3 của ông biến thành thảm họa. Ông đạt được thỏa thuận rời Real Madrid trở lại Chelsea trong hòa bình, nhưng chắc chắn, ông rời khỏi thủ đô của Tây Ban Nha với ít tình bạn hơn khi ông đến…


Bình luận của bạn

Sử dụng tài khoản Facebook của bạn để thêm bình luận cho bài viết. Tên, hình ảnh và thông tin cá nhân khác của bạn công khai trên Facebook sẽ xuất hiện với bình luận của bạn, và có thể được sử dụng trên nền tảng truyền thông của Báo Bóng đá Cuộc sống!