Bóng đá Cuộc sống

“Trốn tập 2 tháng vì quên cuốc, có lúc ra sân là nghĩ đến thất bại”

Từ năm 1982 đến 2018, từ hạt giống đến HLV trưởng của câu lạc bộ, trên những vị trí khác nhau, cầu thủ và nay là HLV Nguyễn Hải Biên đã dành cả tuổi thanh xuân cho những giai đoạn thăng trầm của Thể Công quá khứ và Viettel hiện tại. Người ta vẫn nói nhắc đến Thể Công là nhắc đến Ba Đẻn, Cao Cường, Hồng Sơn… Nhưng vẫn còn đó Hải Biên, biểu tượng của sự kiên trung ở đội bóng nhà lính.
Trí Công (thực hiện)

CẦU THỦ THỂ CÔNG ĐẸP TRAI, CAO LỚN, TOÀN ĐI XE VESPA

PV: Cảm ơn HLV Nguyễn Hải Biên đã đồng ý trả lời phỏng vấn của Bóng đá & Cuộc sống. Từ một cầu thủ trẻ lên đội 1 Thể Công, cùng Thể Công vô địch giải Quốc gia rồi đưa Viettel trở lại với cái tên Thể Công với chức vô địch hạng Nhất, thời gian ấy kéo dài 36 năm với anh Hải Biên. Để có một quãng thời gian trung thành và sâu sắc đến thế, anh đã chớm nở tình yêu với đội bóng này như thế nào vậy?

HLV Hải Biên: Tôi biết bóng đá từ bố của mình, một nhà báo. Ngày xưa, ông làm ở Ủy ban phát thanh và truyền hình Việt Nam, tức là kết hợp với Đài truyền hình và Đài tiếng nói Việt Nam. Ông thường đưa tôi bằng ô tô đến sân Hàng Đẫy, lên khu vực phát thanh của khán đài B, nơi mà chú Hoài Sơn, Đình Khải bình luận. Cảm giác lần đầu được đến sân Hàng Đẫy choáng ngợp lắm. Khán giả đến đông kín sân. Mặt sân rất đẹp. Khi đó, tôi, một cậu bé mới 7-8 tuổi đã thích bóng đá.

Nhà tôi có 3 anh em trai. Tôi là con út. Ngày xưa nhà tôi ở khu tập thể 128 C Đại La có một cái sân rộng. Cứ buổi chiều, cả 4 bố con lại chia nhau ra, xếp ghế trúc nhỏ ở hai đầu sân để làm khung thành. Nguồn đam mê bóng đá bắt đầu từ đấy.

Mà đã nói đến bóng đá lúc bấy giờ là nói đến Thể Công. Nói đến Thể Công là nói đến Ba Đẻn, Cao Cường. Ngày xưa tôi cũng mơ ước lắm. Rồi một lần qua Đài truyền hình, biết tin Thể Công đăng tuyển sinh năng khiếu. Khi ấy là năm 1982. Bố tôi đưa tôi lên 19 Hoàng Diệu đăng ký để tuyển chọn. Qua 3 vòng, vượt qua mấy nghìn người, tôi lọt vào nhóm 100 người. Tiếp tục tập 1 tháng nữa, tôi vào nhóm khoảng 30 người. Khi đấy, tôi 12 tuổi và vào lứa năng khiếu của đội. Ở Thể Công, cứ 4 năm là tuyển sinh một lứa. Lứa như tôi là lứa 70 (sinh năm 1970). 4 năm sau, họ tuyển thêm lứa mới là 74-75, tức là Đức Thắng, Việt Hoàng, Quang Hà. 4 năm sau nữa là lứa Quốc Trung.

Quy trình của Thể Công là vậy. Cứ đều đặn hàng tuần, tôi lại tập 3 buổi, lúc thì thứ Hai, Tư, Sáu. Khi thì là thứ Ba, Năm, Bảy.

PV: Tôi tò mò ấn tượng đầu tiên của một cậu bé 12 tuổi trong những buổi tập đầu tiên ở lớp Năng khiếu của Thể Công thế nào, thưa anh Hải Biên?

HLV Hải Biên: Lớp chúng tôi học rất sớm, 1 giờ trưa đã tập rồi. Vì thế có hôm đi học về lúc 12 giờ trưa là phải ăn vội bát cơm, thậm chí có hôm còn chẳng kịp ăn nữa. Tôi đạp xe lên 19 Hoàng Diệu tập luyện. Lớp tôi học xong thì đến lượt các anh đội 1 đến tập. Toàn là những cầu thủ nổi tiếng. Anh nào cũng mặc quần áo bộ đội đẹp trai, cao to, lại toàn đi xe Vespa. Thời điểm ấy, Vespa rất là quý. Tôi hâm mộ và thần tượng lắm. Tôi tự nhủ phải cố gắng tập luyện để được như các anh ấy sau này.


QUÊN CUỐC, 2 THÁNG KHÔNG DÁM VÀO TẬP

PV: Người ta vẫn nói kỷ luật như quân đội. Thể Công là một đội bóng quân đội. Vậy kỷ luật của Thể Công trong tập luyện và thi đấu như thế nào?

HLV Hải Biên: Thể Công ngày trước hay Viettel bây giờ cũng thế. Vấn đề kỷ luật luôn đặt lên hàng đầu. Lớp năng khiếu của tôi có bác Ngọc Chi, chú Tuấn, chú Vũ Thế Luân hướng dẫn. Đấy là những người hướng dẫn cho mình từ thuở năng khiếu. Và đương nhiên kỷ luật là quan trọng nhất: Đi tập phải đúng giờ. Nếu mà đi tập chỉ muộn 5 phút thôi thì nên nghỉ, không vào nữa. Còn nếu mà đi vào muộn 5 phút thì sẽ bị đuổi về. Khi tập phải nghiêm túc, không được cười đùa, đùa cợt.

Tôi nhớ nhất một kỷ niệm có thể là bước ngoặt của tôi. Tức là ngày xưa ở sân Cột Cờ, ít có người làm cỏ lắm, chỉ có 1 bác vừa làm cỏ, vừa cắt cỏ. Ngày xưa sân cũng không được đẹp, nhiều cỏ cụm. Chú Ngọc Chi yêu cầu tất cả hôm tới ai có cuốc thì mang cuốc, ai có xẻng thì mang xẻng. Mang đến để xong buổi tập thì tất cả nhổ cỏ cụm trên sân. Thực chất hôm đấy tôi rất là nhớ. Nhưng mà đi đến gần tới nơi thì sực nhớ là không mang một cái gì cả.

Tôi không dám vào nữa. Gần như từ buổi hôm đấy, cứ đến buổi tập là tôi nói với nhà là đi tập. Nhưng thực ra tôi không dám vào. Gần 2 tháng trời – khoảng hơn 24 buổi, cứ đến buổi tập thì tôi xách xe ra khỏi nhà thôi. Tôi đứng ở cổng khu tập thể, không dám đi. Vì lên kiểu gì cũng kỷ luật. Lúc đấy, tôi đã nghĩ đến việc từ bỏ.

Một hôm khi tôi đang học bài ở nhà thì nghe thấy tiếng chú Ngọc Chi. Thực sự là tôi chột dạ. Vì lúc đấy bố mẹ không biết. Chú đến trao đổi với bố mẹ, tìm hiểu lý do vì sao cháu Biên không đi tập. Cái thứ hai là nghe thông tin trên truyền hình là có vụ tai nạn nên chú cũng muốn đến xem thực hư thế nào. Thực sự lúc đó tôi vừa sợ vừa sướng vì biết đây có thể là cơ hội để tôi quay lại. Tôi cũng nói rõ với bố mẹ cùng chú Ngọc Chi là trong buổi đấy tôi quên dụng cụ lao động, không dám đến nữa, vì kỷ luật quá nghiêm. Đó là kỷ niệm mà tôi không thể quên được.

PV: Mất hai tháng không tập luyện, anh có sợ không theo được bạn bè cùng lứa?

HLV Hải Biên: Thời điểm ấy không nhiều khó khăn, chủ yếu tập kỹ thuật cơ bản. Ngoài những buổi tôi không đi tập thì trong khu tập thể chiều vẫn tổ chức bóng đá chân đất cùng lứa tuổi. Tôi vẫn đá thường xuyên nên không quên được. Trong 2 tháng ấy, tôi không theo tập thì cũng không khó khăn quá so với bây giờ. Vì chủ yếu là tập kỹ thuật rất cơ bản. Thể Công đào tạo chủ yếu kỹ thuật cơ bản rất là tốt. Như đá lòng, đá mu, sút bóng, chuyền bóng điểm rơi, khống chế bằng ngực, đánh đầu tấn công, đánh đầu phòng ngự. Khi tập nghiệp dư thì thuần thục, để áp dụng vào thi đấu.


VINH DỰ, SUNG SƯỚNG KHI CHÍNH THỨC LÀ NGƯỜI THỂ CÔNG

PV: Vậy đến thời điểm nào anh được lên đội 1?

HLV Hải Biên: Tôi tập nghiệp dư từ năm 1982 đến 1987. Đến cuối năm 1987 thì tôi được tuyển vào lứa trẻ của Thể Công, chuẩn bị cho đội 1. Lứa tôi ngoài tôi còn có Hồng Sơn, Mạnh Dũng. Lứa đó bắt đầu được phép nhập ngũ, mặc quần áo quân đội, ăn ở tập trung. Lúc đấy vinh dự lắm. Được khoác lên trên mình bộ quân phục đã là vinh dự rồi nhưng thực ra được mang tên Thể Công nữa. Từ nay, tôi chính thức là người Thể Công. Đó là vinh dự của cá nhân và hãnh diện của cả gia đình nữa. Tôi nhớ lúc đó mình cũng được đeo lon binh nhì.

Trong thời gian bắt đầu nhập ngũ, mình có 1 tháng rưỡi đi tân binh trên Miếu Môn. Tôi cùng khoảng gần 20 cầu thủ cùng lứa đuợc rèn luyện về đi đứng, tác phong, mốt hai mốt rồi ăn ngủ nghỉ sinh hoạt như bộ đội, tập bắn súng, tập bò rồi gác đêm đủ thứ. Lúc đấy mới thấy sự khác biệt. Giờ giấc nghiêm hẳn so với ở nhà. Đúng là tác phong quân đội có khác.

PV: Đến thời điểm nào thì anh được ra sân trong màu áo Thể Công?

HLV Hải Biên: Năm 1990, lứa tôi có tôi và Hồng Sơn được đi theo đội 1 từ tập huấn đến thi đấu. Hồng Sơn thì được thi đấu thường xuyên ngay mùa đầu tiên. Còn tôi thì không được như thế. Đến năm 1991, tôi bắt đầu được thi đấu, được trao cơ hội vào sân. Vào giữa năm 1992, tôi nhớ Thể Công đá bán kết với Công an Hải Phòng ở sân Chi Lăng. Tôi vào sân thay thế anh Văn Dũng. Tôi đã có bàn thắng đầu tiên cho Thể Công khi sửa bóng vào góc xa, gỡ hòa 1-1 cho đội nhà. Tiếc là đến cuối trận, đội lại thua 1-2.

Đến cuối năm 1992, tôi lần đầu tiên được đá chính. Khi đấy tôi đá tiền vệ trụ chứ không phải là tiền đạo cùng với anh Đinh Thế Nam. Đó là giải Hải Phòng mở rộng với 4 đội gồm Thể Công, Công an Hải Phòng, một đội của Trung Quốc, 1 đội của Thái Lan. Giải đấu đó là bước ngoặt với tôi. Tôi đá hết cả 3 trận để rồi sang mùa giải 1993, tôi được thi đấu liên tục.


NĂM 2004, CỨ RA SÂN LÀ NGHĨ ĐẾN THUA CUỘC

PV: Suốt hơn 20 năm, Thể Công luôn là tượng đài của bóng đá nước nhà. Đến giờ, đây cũng là đội bóng giành nhiều chức vô địch quốc gia nhất với 5 lần đăng quang. Một đội bóng giàu truyền thống như vậy tại sao lại đột ngột đi xuống, khi rớt hạng ở năm 2004, thưa anh?

HLV Hải Biên: Đó là mùa giải cuối cùng tôi thi đấu. Một năm chứng kiến nhiều khó khăn với Thể Công. Lứa cầu thủ tiếp theo không có sự kế thừa, thiếu đi những tên tuổi nổi bật để thay thế các anh lớn. Ví dụ như sau lứa 70 của chúng tôi thì có lứa Việt Hoàng, Minh Tiến, Đức Thắng. Tiếp sau đấy là có Bảo Khanh, Quốc Trung. Nhưng sau đó đến lứa 81-82 thì không để lại nhiều ấn tượng lắm. Đến thời điểm về sau này thì gần như họ chỉ chơi 1-2 năm là nghỉ, chuyển sang công việc khác.

Còn mùa giải 2004 thật sự khắc nghiệt. Tôi có cảm giác cứ ra sân là nghĩ đến thua. Thực ra tinh thần của anh em vẫn rất máu lửa nhưng về mặt chuyên môn, tâm lý lại đè nặng lên ghê quá. Lần đầu tiên Thể Công xuống hạng.

Lạ ở chỗ dù năm đó Thể Công xuống hạng nhưng lại vào đến chung kết Cúp Quốc gia gặp Bình Định. Dù thua 0-2 ở trận chung kết nhưng dẫu sao trong một năm khó khăn như vậy, lọt vào đến đó cũng đã là xuất sắc rồi.

PV: Anh có nói đó là mùa giải cuối cùng. Vậy sau khi Thể Công xuống hạng, anh ở đâu?

Sau mùa giải đấy thì tôi giải nghệ. Sang đầu năm 2005, tôi 36 tuổi, cảm thấy không đủ sức. Tôi cũng xin anh Cao Cường khi đó nắm tạm thời đội bóng là xin nghỉ, cho đi học phục vụ công tác huấn luyện. Tôi vừa học bên trường Từ Sơn, vừa đào tạo các em ở lớp Năng Khiếu nghiệp dư.

Sau đó tôi làm trợ lý cho chú Ba Đẻn ở đội U17-U18. Chú còn tạo điều kiện cho tôi làm giáo án rồi các thứ khác. Tôi đưa đội tham dự giải U18 báo Bóng đá. Năm đầu tiên dẫn quân vào Thành Long thi đấu, tôi cùng các cầu thủ giành được huy chương Đồng. Đó là thành tích đầu tiên khi làm huấn luyện viên.

PV: Biến cố với Thể Công không chỉ dừng lại ở việc xuống hạng năm 2004. Bởi 5 năm sau, đội 1 của Thể Công chuyển giao cho Thanh Hóa. Cái tên Thể Công cũng biến mất trên bản đồ bóng đá Việt Nam. Với anh, điều đó có phải là nỗi mất mát lớn ?

HLV Hải Biên: Đúng là thời điểm đấy, đội 1 của Thể Công được chuyển giao cho Thanh Hóa. Sau đấy, lứa cầu thủ trẻ của Văn Quyết, Anh Đức rồi Văn Thuận cũng được chuyển giao cho Hà Nội T&T. Bộ Quốc Phòng cũng yêu cầu rút lại tên Thể Công. Thật ra khi đó ai cũng buồn. Bởi đó là cái tên gắn bó thường xuyên, được nhiều người hâm mộ biết đến. Dẫu vậy thì không có sự chấm dứt ở đây. Các lãnh đạo trên tập đoàn Viettel họ có lý do để chuyển giao đội bóng. Khi đấy, Thể Công vốn dĩ đã được tách ra làm 2 mảng. Một bên là Trung tâm đào tạo bóng đá trẻ Viettel. Một bên là CLB bóng đá Thể Công (quản lý đội 1, tổ chức, sinh hoạt, ăn uống cho đội 1). Khi đội 1 Thể Công được chuyển giao cho Thanh Hóa, tên Thể Công cũng không còn nhưng dưới đội trẻ, đơn vị vẫn tổ chức huấn luyện bình thường.


CẦU THỦ ĐƯỢC ĐÃI NGỘ QUÁ TỐT DỄ SINH THỎA MÃN SỚM

PV: Sau khi lứa Văn Quyết cũng được chuyển giao hết cho Hà Nội T&T, Viettel có phải bắt đầu gieo mầm với thế hệ 1.0 ở một triều đại mới, với Tiến Dũng hay Duy Thường?

HLV Hải Biên: Thực ra là ngay ở thời điểm 2009, Viettel đã tuyển một loạt lứa cầu thủ từ 11, 13, 15 tuổi. Chủ yếu là là các cầu thủ sinh năm 1995 - khi ấy 14-15 tuổi là nhiều. Lúc đó tôi là HLV trưởng đội U13, với những cầu thủ như Xuân Sơn, Văn Toản, Trọng Đại, Công Sơn trong vòng nửa năm đầu. Còn lứa U15 với Tiến Dũng, Văn Trâm, Văn Thiết là anh Sỹ Long dẫn dắt. Nửa năm sau, tôi bàn giao đội U13 cho anh Đức Thắng để dẫn dắt U15 mà anh Sỹ Long để lại.

PV: Hỏi anh Hải Biên chân tình, so với thời điểm anh tập ở Thể Công trong quá khứ và bây giờ là các cầu thủ trẻ rèn giũa tại Viettel, sự kỷ luật vốn được xem là nghiêm ngặt trước kia có còn được giữ lại cho đến hiện tại?

HLV Hải Biên: Thực lòng mà nói thì vẫn nhưng khó có thể như trước nữa. Sự thay đổi về thế hệ, môi trường cũng là tác nhân ảnh hưởng. Bản thân mình là HLV cần phải xen kẽ, tạo ra sự hài hòa trong sinh hoạt, tập luyện. Nếu như ngày xưa thì thời đó bóng đá là niềm đam mê của tất cả. Thế hệ chúng tôi chỉ mong muốn được thể hiện hết mình trên sân. Chế độ đãi ngộ kém xa bây giờ rất nhiều. Chúng tôi đá bóng chỉ có lương quân hàm. Phải đến năm 1998, khi cơ chế mở thì mới biết đến đồng thưởng. Ngày xưa khi đá bóng chỉ mong muốn giành được chiến thắng để người hâm mộ biết đến mình, yêu quý Thể Công.

Sau này khi cơ chế thị trường tác động thì khác nhiều. Các em thi đấu tốt thì sẽ được lên đá ĐTQG, được chuyển nhượng, có tiền lo cho cuộc sống gia đình tốt hơn. Bóng đá phát triển là phải như vậy. Ngày xưa chúng tôi sống trong thời bao cấp, kiếm được cân gạo, hộp sữa là rất khó. Nay các em được trang bị đầy đủ, không phải lo gì cả. Tất nhiên điều đó nó cũng phát sinh ra rằng khi các em có được chế độ đãi ngộ đầy đủ thì sự thỏa mãn cũng đến rất nahnh. Hướng phấn đầu của các em đôi chút cũng bị giảm đi, ảnh hưởng.

PV: Có người nói cầu thủ Viettel hiền quá. Anh có đồng ý với quan điểm này?

HLV Hải Biên: Đúng là nếu so với cầu thủ đội khác, ví dụ như Hà Nội thì cầu thủ Viettel vẫn thật, thiếu đi tinh quái. Đó cũng là một điều hạn chế. Nhưng khi các cầu thủ lên chuyên nghiệp rồi thì họ sẽ khác. Với cầu thủ trẻ, chúng tôi chủ yếu hướng tới kỹ thuật cơ bản, làm bóng đá để các em thoải mái, tư duy.

PV: Vậy có nên tạo cho các cầu thủ sự tinh quái? Nếu nhìn thành tích ở giải trẻ, PVF hay Hà Nội FC đúng là đáng hơn Viettel

HLV Hải Biên: Nếu mà cầu thủ trưởng thành thì tôi đồng ý. Còn trẻ thì chỉ một chút xíu thôi. Nếu để các em tinh quái từ quá sớm thì rất khó kiểm soát. Thực ra là chúng tôi không huấn luyện, chỉ khuyên các cầu thủ trong những trường hợp cụ thể cần xử lý sao cho khéo, hợp lý. Ví dụ có những tình huống 50-50, ảnh hưởng có thể dẫn đến bàn thua thì cầu thủ có thể phạm lỗi, kéo áo, nhận thẻ vàng…

PV: Anh lo lắng rằng cầu thủ trẻ hiện tại dễ thỏa mãn sớm với thành công. Vậy anh có sợ rằng Bùi Tiến Dũng, ngôi sao số 1 của Viettel lúc này có thể mắc sai lầm như thế?

HLV Hải Biên: Tôi đánh giá rất cao Dũng. Từ thời đội trẻ, Dũng ít khi được thi đấu chính thức. Em vẫn nỗ lực trong tập luyện, sinh hoạt. Có những thời điểm Dũng muốn bỏ cuộc vì mình cố gắng rất nhiều rồi nhưng mà vẫn chưa thể hiện được. Nhưng Dũng có ý chí. Để mà như được Dũng bây giờ là ý chí. Môi trường Hà Tĩnh - quê hương em rất khó khăn. Muốn vươn lên phải vượt qua tất cả. Khi em có cơ hội được gọi lên U19, em thể hiện rất là tốt. Anh Tấn Anh (Trưởng đoàn HAGL) đánh giá Dũng là cầu thủ có chuyên môn, tư cách đạo đức. Dũng tự kiểm soát được mình. Ở thời điểm đấy U19 Việt Nam rất nổi. Và Dũng đã kiểm soát được rồi. Nên khi tiến lên U23, Olympic thì vẫn kiển soát được. Dũng luôn hướng tới điều gì tốt hơn, tốt hơn nữa.


CHIẾN LƯỢC 10 NĂM RA QUẢ NGỌT

PV: Ngót 10 năm Viettel xây lại từ đầu nay đã thăng hạng V.League. Anh đánh giá thế nào về lộ trình của Viettel cho ngày trở lại?

HLV Hải Biên: Rõ ràng đó là một chiến lược có tính toán kỹ càng. Vốn dĩ ngay từ năm 2009, thời điểm Thể Công không còn tên trên bản đồ bóng đá Việt Nam thì chúng tôi đã tuyển ngay lứa U15. Làm như vậy để sớm có lứa kế cận. Khi mà lứa của Văn Quyết chuyển giao rồi thì lứa đấy là lứa đầu tiên. Thực ra khi đó các em U15 hơi bị thiệt thòi vì cũng đã lớn tuổi mà chưa được đào tạo kỹ thuật cơ bản.

Dẫu sao suốt 10 năm qua, Ban giám đốc luôn có định hướng và lộ trình bài bản. Năm 2016 Viettel lên hạng Nhất. Đến năm 2019 thì thăng hạng V.League. Mọi mục tiêu cơ bản đã thực hiện thành công?

PV: Năm 1998, anh lần đầu cùng Thể Công vô địch giải quốc gia với tư cách cầu thủ. 20 năm sau, với tư cách HLV, anh đưa Viettel lên hạng và lấy lại tên Thể Công. Cảm xúc của anh như thế nào?

HLV Hải Biên: Thực ra tôi đã chờ đợi ngày Viettel thăng hạng 3-4 tuần trước. Tôi hy vọng thắng Đồng Tháp thì các đối thủ khác sẽ sảy chân nhưng họ vẫn bám đuổi. Sau đó chúng tôi thắng Long An thì các đối thủ khác cũng không sảy chân. Đến khi tôi thắng bình Định thì vẫn còn Hà Nội B bám đuổi. Phải đến chiến thắng trước Bình Phước, Viettel mới lên hạng V.League.

Đã làm nghề bóng đá thì từ cầu thủ đến HLV, tôi đều mong muốn chức vô địch, từ giải trẻ đến giải lớn. Đó là niềm tự hào sau 20 năm. Được mang lại tên Thể Công, với tôi và nhiều anh em cũng là dấu mốc. Cảm ơn những người đồng đội song hành cùng tôi như anh Ngô Tiến Dũng, Đỗ Mạnh Dũng. Họ là những người cùng tôi vô địch năm 1998 và nay là cùng tôi đưa Viettel vô địch giải hạng Nhất. Thành công của đội bóng cũng là thành công của tập thể, kể cả những người ở trung tâm.

PV: Sẽ là rất sớm để nói điều này, nhưng anh có lo lắng rằng các cầu thủ trẻ Viettel sẽ gặp khó khăn như HAGL cách đây 4 năm trước?

HLV Hải Biên: Đúng là chúng ta nhìn thấy rất nhiều gương. HAGL sở lứa cầu thủ trẻ rất tốt nhưng suốt mấy năm qua thi đấu khó khăn, chật vật. Kể cả như Nam Định, sở hữu nhiều cầu thủ kinh nghiệmvẫn gặp khó khăn. Chính vì thế chúng tôi phải có sự chuẩn bị tốt ngay từ thời điểm hiện tại.

Xin cảm ơn ông về cuộc trao đổi.

Bình luận của bạn

Sử dụng tài khoản Facebook của bạn để thêm bình luận cho bài viết. Tên, hình ảnh và thông tin cá nhân khác của bạn công khai trên Facebook sẽ xuất hiện với bình luận của bạn, và có thể được sử dụng trên nền tảng truyền thông của Báo Bóng đá Cuộc sống!