Bóng đá Cuộc sống

Nhân cách nổi loạn ẩn giấu của Người Gác Đền số Một Buffon

Gianluigi “Gigi” Buffon điềm tĩnh trên sân bóng, như thể anh sinh ra để làm chốt chặn cuối cùng của đội. Nhưng ngoài sân cỏ, anh thực sự là một kẻ nổi loạn giữa đám ultras, thậm chí còn hút thuốc, cắn ma túy. Tất cả những điều ấy làm nên con người Buffon, thủ môn số một độc nhất vô nhị.
HẢI SƠN
(theo ESPN)

MỘT GIGI KHÔNG BIẾT SỢ LÀ GÌ

Trước mỗi trận đấu của Parma, HLV Nevio Scala đều lướt qua phòng các cầu thủ để dò xét tâm trạng của họ. Vào đêm trước trận gặp AC Milan ngày 19/1/1995, vị HLV này đặc biệt chú ý đến thái độ của một cầu thủ mới 17 tuổi - Gianluigi Buffon.

“Gigi chưa từng thi đấu cho đội Một trước đó và chúng tôi sắp gặp một đội toàn ngôi sao: Roberto Baggioo, George Weah, Paolo Maldini. Rồi tôi cất tiếng hỏi, này Gigi sẽ ra sao nếu mai tôi cho cậu ra sân? Sẵn sàng chứ?”, ông Scala kể. “Gigi nhìn thẳng vào tôi, có chút kinh ngạc và hỏi lại: Thưa thầy, vấn đề ở đây chính xác là gì?”.

Ngay từ khi ở tuổi teen, Gigi chưa bao giờ ngại thử thách cả. “Từ khi tôi còn bé, tôi đã thích việc khó rồi. Mỗi lần phải đưa ra lựa chọn, tôi đều theo bản năng. Tôi là loại người luôn muốn đối diện thử thách dù có người nói không thể. Việc chơi ở vị trí thủ môn chính là theo tính cách và bản chất của tôi” – Buffon nói.

Ngay từ khi mới sinh ra, Buffon đã cho thấy sức sống mãnh liệt khi vượt qua hiểm cảnh bị dây rốn quấn suýt ngộp thở

Ngày 28/1/1978, bà Maria Stella hạ sinh một cậu bé ở Carrara (Tuscan) nhưng niềm vui ngắn nhanh chóng bị nỗi lo lắng bủa vây. Bà Maria và chồng, ông Adriano Buffon chưa kịp ôm con trong vòng tay vì cậu bé phải chuyển sang phòng chăm sóc tích cực.

Gigi Buffon sinh ra nặng 4kg, trông khỏe mạnh nhưng lại bị dây rốn quấy ngộp thở, mặt xám lại do thiếu dưỡng khí. “Chúng tôi không biết thằng bé có bị tổn thương não hay không. Bác sĩ nói chỉ có Chúa mới biết được. Và ơn Chúa người thật nhân từ. Thằng bé sống tốt, biết đi và nói trước cả mấy đứa khác. Ngay lúc đó, Gigi đã là số 1! Đó là định mệnh”, bà Maria nhớ lại với giọng bồi hồi.

Cậu bé số 1 năm ấy của bà Maria lớn lên trở thành thủ môn đắt giá nhất và cũng là một trong những thủ môn vĩ đại nhất lịch sử. “Tôi biết với nhiều người, Gigi là huyền thoại. Nhưng với tôi, cậu vẫn là cậu bé chạy vòng quanh với hai má ửng đỏ, tóc xù như nhím, hai chân gầy tong teo và các bụng chẳng có eo. Gigi rất thích ăn!”, chị gái của Buffon kể lại kỷ niệm về cậu em.

Niềm đam mê ăn uống của Gigi bắt đầu từ Udine – khoảng 130km về phía Đông Bắc Venice. Thuở bé, Gigi hay đến sống cùng cô chú và bà Lina. Căn hộ của họ nằm trên một cửa hàng thực phẩm có vốn của gia đình. Với Gigi, cửa hàng đó là “thế giới kỳ diệu với hàng tá kệ, ngăn đầy thức ăn. Tôi luô nọ căng bụng. Thích nhất là món sandwich, tôi ăn với tốc độ công nghiệp” – Gigi viết trong tự truyện.

TRUYỀN THỐNG THỂ THAO GIA ĐÌNH

Chế độ ăn uống của Gigi đóng vai trò quan trọng trong sự phát triển của anh nhưng thứ quí giá nhất chính là gen di truyền. “Tôi luôn nghĩ rằng thể thao nằm trong DNA của tôi. Gia đình tôi là gia đình thể thao”.

Cha của Gigi là VĐV bắn súng, mẹ anh thì chơi ném đĩa. Hai chị em gái của Gigi là VĐV bóng chuyền. “Cả nhà tôi đều đại diện cho nước Ý. Chúng tôi rất may mắn, một gia đình thể thao đích thực. Ariano và tôi chơi thể thao và dạy lại cho tụi nhỏ”, mẹ của Gigi tự hào nói.

Cha của Gigi là HLV đội bóng đá đầu tiên của anh. Tuy nhiên cậu bé 6 tuổi khi đó không mê bóng đá lắm mà lại thích chơi bóng chuyền nhiều hơn. Nhưng rồi Gigi đã bị bóng đá quyến rũ bằng một cách rất trẻ em: Anh muốn được mang túi, giày đá bóng, và đồng phục thi đấu vì nhìn trông có vẻ ngầu.

Bàn thắng đầu tiên của Gigi là từ chấm đá phạt. Với thể hình và sức mạnh vượt trội, Gigi là một chuyên gia đá phạt ở lứa tuổi thiếu nhi và rồi cả thời gian ở CLB vùng Carrara. Thậm chí anh còn tuyên bố mình từng sút phạt trúng xà ngang ở sân San Siro năm 11 tuổi.

Cha VĐV bắn súng, mẹ chơi ném đĩa nên Buffon đã thừa hưởng được gen di truyền về thể thao rất tốt

“Thật lòng là tôi không nhớ Gigi từng đá trúng xà ngang. Nhưng nếu Gigi nói điều đó xảy ra thì đó là sự thật, anh ấy luôn luôn rất thật thà, giờ vẫn vậy”, Cristiano Zanetti nói. Zanetti biết rõ vì anh từng chơi cạnh Buffon ở cả Juventus và tuyển Ý. Họ ra sân với tư cách đồng đội lần đầu tiên vào năm 1989 trên sân Giuseppe Meazza.

“Tôi đến từ Massa còn Gigi đến từ Carrara, gần nhau lắm nên là chúng tôi hiểu nhau”, cựu tiền vệ này hồi tưởng. “Tuy nhiên, chúng tôi lại là đối thủ của nhau trước, từ hồi ở Carrara và Massa cho đến khi thi đấu ở Serie A. Nhớ lại năm 1989, được đến San Siro là trải nghiệm tuyệt vời đối với những đứa trẻ như chúng tôi. Khi đó Gigi đá tiền vệ ngay sau tôi - một số 10. Không có gì đáng ngạc nhiên vì anh ấy to lớn hơn chúng tôi rất nhiều. Hồi đó tôi nhỏ lắm và Gigi gọi tôi là Zanettino. Ai cũng nghĩ rồi cậu ấy sẽ không chơi ở vị trí tiền vệ nữa”.

“Zanetti nhỏ bé” không phải là người duy nhất nhận thấy tiềm năng của Buffon ở vị trí thủ môn mà còn có cả cha của anh, Adriano. Cha mẹ anh hiếm khi lộ mặt trong các trận đấu của con trai, chỉ chọn một góc lặng lẽ để quan sát. Ông bà Buffon không muốn đặt nhiều áp lực lên Gigi và chỉ muốn cậu bé tận hưởng bóng đá, bóng chuyền, bóng rổ và chơi trốn tìm như mọi đứa trẻ bình thường khác.

Tuy nhiên, World Cup Italia năm 90 đã thay đổi hoàn toàn định hướng cuộc đời của chàng trai trẻ Buffon. Suốt kì World Cup, Buffon hâm mộ thủ môn Thomas N’Kono của Cameroon. Buffon đã để ý người thủ môn này ba năm trước, thời điểm N’Kono giúp Espanyol đánh bại AC Milan của HLV huyền thoại Arrigo Sacchi ở UEFA Cup.

“Con trai tôi năm đó đã ngồi xuống và xem tất cả các trận của Cameroon. Mới vài năm trước thôi nó còn đến CHâu Phi để thi đấu từ thiện với Thomas.

Nước mắt Buffon đã rơi khi chứng kiến “Những chú sư tử bất khuất” bị loại vào phút bù giờ ở tứ kết, cho đến ngày nay, Buffon vẫn còn cay đắng nói về hai quả penalty gây nhiều tranh cãi của đội tuyển Anh

Lòng ngưỡng mộ Buffon dành cho N'Kono đến giờ vẫn vẹn nguyên. Anh đặt tên con trai đầu lòng là Louis Thomas như một cách tri ân thần tượng lòng mình. Khi N'Kono biết tin này, ông lập tức gọi điện chúc mừng Buffon vì đã lấy tên ông ghép vào tên con trai anh.

Gigi không chỉ tìm thấy ở N'Kono hình ảnh người hùng, người đầu tiên anh thần tượng; anh còn tìm thấy vị trí thích hợp với anh trên sân cỏ. Nhận ra điều này, ông Adriano khuyên con trai vào mùa Hè năm 1990: "Gigi, sao con không thử làm thủ môn 1 năm nhỉ?". Câu hỏi đến vào thời điểm không thể dễ tác động hơn, với một cậu bé hâm mộ N'Kolo tới mức như ám ảnh.

ĐƯỜNG ĐẾN KHUNG THÀNH CỦA GIGI

Dù vậy, CLB thiếu niên Peritcata chỉ muốn cho Gigi đá tiền vệ, và họ không phải đội bóng duy nhất nhận định như thế. Inter Milan cũng theo dõi Buffon trong thời gian anh chơi bóng cho CLB địa phương chỉ cách nhà có 5 phút lái xe này. Gigi vẫn quyết định trở thành một thủ môn. May mắn làm sao, anh tìm được một CLB địa phương khác đồng ý cho anh thi đấu ở vị trí yêu thích: Bonascola.

"Ở Perticata, Gigi ghi bàn ở giữa sân, từ những pha đá phạt góc, mọi vị trí", cựu HLV Avio Menconi hồi tưởng. "Cậu bé có thể hình tốt, xử lý bóng bằng chân rất tuyệt, nhưng lại muốn làm thủ môn. Vậy nên khi họ bảo tôi: 'Nhìn này, có một thằng bé đội nào cũng muốn nó đá tiền vệ, nhưng nó lại muốn làm thủ môn', tôi bảo 'Không sao, cứ cho tôi giải quyết'".

Menconi nói: "Tôi phải dạy cậu bé cách bay người sao cho đúng. Cậu ấy lúc nào cũng cố bắt dính bóng. Nhưng đúng là cậu ta sinh ra để đứng trước khung thành". Đó là khoảng thời gian diễn ra không lâu trước thời khắc quyết định. Trước khi mùa giải đầu tiên Buffon làm thủ môn khép lại, có 3 đội bóng mời anh tới thử việc: AC Milan, Bologna và Parma.

Milan là đội bóng sốt sắng nhất, họ thậm chí còn gửi cho bố mẹ Buffon hợp đồng có sẵn, chỉ cần ký tên lên. Dù vậy, sau khi đi tới Lodi xem cơ sở vật chất nơi con trai mình chơi bóng, ông Adriano và bà Maria cảm thấy lo lắng, sợ cậu con trai phải sống quá xa nhà.

Vì thần tượng thủ môn Thomas N’Kono của ĐT Cameroon, Buffon đã quyết định gắn mình với vị trí gác đền

Bologna có vẻ là lựa chọn đáng chú ý hơn với Gigi khi anh đến tập ở Casteldebola. Tuy vậy, không phải ai ở đội cũng thấy màn trình diễn của anh thuyết phục. Bologna phải hối tiếc vì điều này bởi ở Parma cũng có những hoài nghi như thế, tuy nhiên có một người nhận ra lập tức đây là một ngôi sao đầy tiềm năng: Ermes Fulgoni.

"Ngay lúc nhìn thấy Gigi, tôi đã tự nhủ thằng bé này là một người kỳ lạ", cựu HLV thủ môn Parma chia sẻ. "Giám đốc Thể thao của Parma không chắc chắn lắm về cậu bé, vì Gigi có đôi chân khẳng khiu và kỹ thuật cũng chẳng mấy ấn tượng".

"Nhưng tôi biết chúng tôi có thể cải thiện điều đó. Tôi bảo Parma 'Phải ký với thằng bé này ngay, trước khi các đội bóng khác làm điều đó'. May mắn thay CLB đã lắng nghe, và Gigi tới đây chơi bóng cho chúng tôi".

Ở tuổi 13, trước cả khi có nụ hôn đầu đời, Buffon rời quê nhà Carrara để tới Parma. Khi biết tin, các đồng đội, bạn bè ở Bonascola nhanh chóng "dìm" Buffon ngập trong những yêu cầu xin áo đấu, quần đùi và tất đá bóng ở CLB mới.

Chỉ có HLV Menconi yêu cầu cao hơn một chút. Ông thấy cậu bé này có định mệnh trở thành cầu thủ đại diện cho ĐT Ý, vậy nên ông bảo Buffon: "Hãy cho ta chiếc áo đấu đầu tiên con mặc ở cấp độ đội tuyển quốc gia".

TUỔI 13 & CUỘC SỐNG XA NHÀ

Gigi đồng ý nhưng sớm nhận ra chuyện đó chẳng hề dễ dàng, đặc biệt trong những ngày đầu ở Parma. Ước mơ chơi bóng xa nhà sớm bị dìm sâu xuống ở nơi ở mới, trường nội trú Maria Luigia. Nơi này là một tòa nhà sáng màu cổ kính, chỉ mất ít phút đi bộ từ sân Tardini, nhưng lại là môi trường vô cùng khắc nghiệt cho cậu bé 13 tuổi lần đầu sống xa gia đình.

Tại đây, Buffon nhanh chóng kết bạn với mọi người: Andrea Tagliapietra, Steve Ballanti và Antonio Venturini. Dù vậy, người cuối cùng đã sớm bỏ cuộc chỉ sau 2 tháng vì nhớ nhà. "Mới đầu tôi cũng chẳng vui vẻ gì. Ngay cả cụm từ trường nội trú cũng chẳng khơi gợi cảm xúc tích cực nào. Nhưng trong thời gian đó tôi bắt đầu thấy yêu nơi đây, tôi cho là vậy, vì dần được huấn luyện".

Ở Maria Luigia có đủ các cậu bé từ mọi miền đất nước, mọi kiểu xuất thân gia đình, giàu nghèo có đủ. Cũng giống các ngôi trường khác, ở đây cũng có chuyện bắt nạt bạn học. Dù vậy, Gigi không nằm trong số đó. Anh khẳng định: "Nếu có ai đó cố gây hấn với tôi một lần, chúng chắc chắn sẽ không dám làm lần thứ hai".

Vị trí ban đầu của Buffon ở các lò đào tạo trẻ là tiền vệ nhưng càng về sau các tố chất làm thủ môn càng khiến anh lại gần với khung gỗ

Ngoài việc học, Buffon khống quên cải thiện khả năng trên sân bóng. Anh tập luyện chăm chỉ tới mức phải trả giá, mắc những sai lầm ngớ ngẩn vì cố bắt bóng cho đẹp. Gigi ngây thơ nghĩ đó chỉ là chuyện vặt, bản thân anh vẫn đang gây ấn tượng, tuy nhiên những trò cười của anh dần chẳng còn được chú ý nữa.

Cuối cùng, Buffon bị cảnh cáo. Sau một sai lầm không đáng có ở một trận đấu tập, Buffon phải đụng mặt Fabrizio Larini, giám đốc hệ thống đào tạo trẻ Parma lúc anh rời sân. Ông nói: "Cố gắng thay đổi đi, không thì về nhà". Với Buffon, đó như một tia sét rạch ngang trời. Anh phải sửa đổi bản thân, không cố khoe mẽ trên sân nữa.

Hiệu quả đến nhanh bất ngờ. Đúng 1 tháng sau, anh cản phá 3 quả penalty và tự ghi 1 bàn giúp Parma lên ngôi vô địch giải đấu 4 đội ở Molassana. Đó là thời khắc Buffon khẳng định bản thân, được các HLV đội trẻ tin tưởng. Cánh cửa đến các cấp ĐTQG cũng dần mở ra.

Tháng 5/1993, Buffon là thủ môn chính trong đội hình Ý lọt vào vòng chung kết U16 châu Âu tổ chức ở Thổ Nhĩ Kỳ. "Hoàng tử thành Rome" Totti lĩnh ấn hàng công, còn Buffon, trẻ hơn mọi người tới 18 tháng, là chốt chặn cuối cùng ở khung thành. Anh mới là người nổi bật nhất với 2 pha cản phá phạt đền đánh bại Tây Ban Nha ở tứ kết.

Sau khi gây ấn tượng tại vòng chung kết U16 châu Âu năm 1993, Buffon đã trở thành thần tượng giới trẻ, xuất hiện đầu các trang báo cùng tài năng trẻ quần vợt Maria Francesca Bentivoglio

Nhưng sau đó dù Buffon cản phá 3 quả phạt đền trước Tiệp Khắc, họ cuối cùng cũng bị loại. Cùng ngày diễn ra trận đấu đó, cô gái 16 tuổi Maria Francesca Bentivoglio lọt vào tứ kết giải quần vợt Ý mở rộng. Bentivoglio và Buffon nhanh chóng trở thành thần tượng giới trẻ, xuất hiện đầu các trang báo.

Ngay lập tức, toàn nước Ý biết đến tên anh. Trở về Rome, Buffon bắt tàu về Parma cùng hai đồng đội khác. Cả ba người bọn họ vẫn tự hào mặc áo khoác tuyển Ý trên tàu. Để ý đến bộ ba này, hai thanh niên lại gần bắt chuyện. "Tôi có đọc về giải EURO trên báo. Họ rất khen thủ môn. Tên cậu ta là gì nhỉ... Buffon".

"Là tôi đấy", Gigi mừng rỡ trả lời. "Tôi cảm thấy thật vinh dự", anh chia sẻ, "nhưng cũng thấy có thứ gì đó đã thay đổi, một điều mới mẻ xảy đến trong đời tôi". Anh vẫn muốn là Gigi ngày nào, trở về quê nhà Carrara và chơi mọi lúc có thể. Anh muốn một mình đi tới xem những trận đấu của đội nhà vì anh là cổ động viên cuồng nhiệt.

MÁU NỔI LOẠN CỦA GIGI “TRẺ TRÂU” & SỰ THĂNG TIẾN MẠNH MẼ

Mọi thứ thuộc về Buffon đều có xu hướng nổi loạn, và anh cũng thừa nhận điều đó. Buffon thậm chí còn mang biểu ngữ "CUIT - Sezione Parma" theo mình, biểu ngữ của nhóm Ultras có tên Commando Ultra Indian Trips. Trên găng tay thi đấu của anh giờ vẫn có hình nhóm ultras đó.

Hy sinh cả tuổi trẻ để theo đuổi ước mơ trở thành cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp, nhưng Buffon sẵn sàng phá phách. Lần đầu anh hút thuốc là vào năm 14 tuổi. Thậm chí, khi đi cùng nhóm ultras, anh còn thử xài ma túy. May sao những chuyện ngu ngốc đó anh hiếm khi lặp lại.

Nhưng điều đó không có nghĩa anh không tiếp tục dấn thân vào những trò đùa ngu ngốc của tuổi trẻ nữa. Năm 1995, Buffon được điền tên vào danh sách đội một Parma du đấu hè ở Bắc Mỹ. HLV trưởng Scala cảnh báo các cầu thủ không được lái xe sân golf vòng quanh khách sạn, Gigi không nghe. Trước chuyến đi đến thác Niagra, Scala yêu cầu toàn đội không được ăn vặt, Gigi vẫn làm.

"Tôi mua và ăn một miếng thạch dẻo phải to bằng cái đuốc của tượng Nữ thần Tự do ấy chứ", Gigi thú nhận. "Tôi làm những thứ ngược lại hoàn toàn điều Scala khuyên bảo. Đôi lúc tôi sợ không rõ ông có phải đến gặp bác sĩ tâm lý không, chỉ vì tôi".

Dù vậy, trên thực tế Scala hoàn toàn biết những đều Buffon làm, và ông hiểu đây chỉ là thói bồng bột tuổi trẻ. "Trong thời gian ở Coverciano học về tâm lý học, tôi đã đọc về những thứ thế này", ông nói. "Gigi làm những chuyện ngốc nghếch bởi vì cậu ấy vẫn còn trẻ con".

Dù có những khoảng thời gian nổi loạn nhưng Buffon không hề sa ngã mà nhanh chóng vượt qua những bồng bột của tuổi trẻ

"Bên cạnh đó, chuyện này cũng quan trọng theo đúng nghĩa của nó. Với tôi, điều này cho thấy Buffon là một người tốt, tôn trọng HLV, đồng đội và CLB. Tôi thích suy nghĩ giờ đây cậu ấy học được những thứ như vậy từ tôi. Gigi luôn là cậu bé ngoan, tương lai tươi sáng và muốn tiến bộ".

Fulgoni cũng chưa bao giờ phàn nàn về những trò đùa của Buffon. Trên thực tế, ông còn thư thái tận hưởng sự mê hoặc từ cậu bé ngỗ ngược này. Ông coi đây là những điểm xuất phát từ một người dễ đoán, cho phép cậu lao mình đương đầu mọi thứ có trong trận đấu.

"Thằng bé là một nhân cách điển hình cả trong lẫn ngoài sân cỏ", ông nói. "Khiêm tốn nhưng cá tính. Một ngày nọ, trong lúc huấn luyện cho những thủ môn lớn tuổi hơn, tôi muốn thúc giục họ tập luyện bằng các đàn em. Tôi gào về phía họ: 'Nhìn thằng bé này đi, các cậu có thể học thái độ của nó. Nó sẽ chơi cho tuyển Ý, bắt chính ở Serie A khi mới 20 tuổi".

"Thế là thằng bé đùa, "Nhưng HLV à, con sẽ làm gì cho tới lúc đó đây?". Gigi là như thế, và không nên thay đổi điều đó ở một cậu nhóc. Cá tính biến họ trở thành chính mình, một con người, một cầu thủ độc nhất vô nhị.

Đó chính là lý do khiến Scala cảm thấy Buffon xứng đáng được điền tên lên đội một lần nữa vào tháng 11/1995, sau khi thủ môn Luca Bucci phải ngồi ngoài vì chấn thương.

"Chúng tôi có Alessandro Nista ở đội dự bị, vậy nên cậu ấy ban đầu là người bắt chính trước Milan", Scala nói. "Nhưng trong buổi tập hôm thứ Hai, Buffon quả thực quá xuất sắc, chẳng khác gì bây giờ. Cậu ấy cứu hết pha bóng này đến pha bóng khác, không thể đánh bại. Đến thứ Sáu, tôi hỏi HLV thủ môn Enzo Di Palma 'Anh có thấy thứ tôi đang thấy không?'".

"Enzo trả lời: 'Thằng bé giỏi hơn chúng ta nghĩ. Nhưng nó không thể bắt chính trước Milan được. Nếu thất bại, nó sẽ chẳng bao giờ đứng lên nổi'. Dù vật, đến thứ Bảy, Buffon vẫn chơi rất ấn tượng, khiến tôi quyết định gọi cậu ấy lên nói chuyện hôm đó", Scala nói thêm.

Buffon đã có màn trình diễn siêu đẳng ngay trong trận đầu tiên thi đấu chính thức tại Serie A làm nản lòng các siêu sao đắt giá của Milan huyền thoại

Ông chia sẻ: "Một khi nhìn thấy cậu ấy bình tĩnh và yên lặng, tôi bắt đầu nói chuyện. Tôi không còn nghi ngờ gì nữa". Các đồng đội mất đi bầu không khí yên tĩnh thường ngày trên xe bus, bởi một cậu bé dám đánh thức cả các đàn anh đang ngái ngủ. Họ muốn Buffon được thư giãn, nhưng cậu lại không như thế.

Trận đấu hôm đó bố mẹ Gigi đến sân bóng, và họ còn chẳng biết con trai mình sẽ bắt chính. "Nó đâu có nói với chúng tôi sẽ lần đầu ra sân, nó chẳng nói gì cả", bà Maria chia sẻ. "Hôm trước đó anh trai nói với tôi có tin đồn Gigi sẽ bắt chính, nhưng tôi không tin. Nó mới 17 tuổi, còn là trẻ con, tôi không dám nghĩ nó sẽ bước ra sân đối đầu các quái vật từ Milan. Chúng tôi chỉ tới sân xem trận đấu thôi".

Dù vậy, ngay khi bước vào trong sân, họ chạm mặt Fulgoni, người hào hứng thông báo con trai họ sẽ bắt chính. "Họ kinh hãi luôn", ông cười và nói. "Nhưng tôi bảo họ đừng lo, thằng bé có thể chơi tốt mà. Nó sẽ chơi một trận rất tuyệt luôn".

Trong phòng thay đồ Parma hôm đó, lần đầu trong đời Buffon cảm thấy lo lắng. Những người bạn thân Massimo Crippa và Alessandro Melli phải nhanh chóng trấn an anh mọi thứ rồi sẽ ổn thôi. Ngay cả những cầu thủ Milan cũng động viên cậu bé tuổi teen. Trong đường hầm bước ra sân hôm đó, Sebastiano Rossi, Christian Panucci và cả Paolo Maldini đều cười và chúc Buffon may mắn.

Buffon như mọi khi, vẫn làm những trò ngớ ngẩn vì tâm trạng hoang mang. Ngày 19/11/1995 là lần đầu tiên, cũng là duy nhất trong lịch sử Parma chụp hình đội bóng trước giờ ra sân lại không có... thủ môn. Buffon vốn ở vùng Primavera, nơi chẳng có thói quen đấy. Thế nên sau khi hai đội bắt tay và tung đồng xu, anh lập tức chạy về phía cầu môn. Các đồng đội phát hiện ra, cố gọi với anh lại nhưng đã quá muộn.

Nhưng đó cũng là sai lầm ngớ ngẩn duy nhất Buffon mắc phải hôm đó. Cậu bé 17 tuổi của Parma đẩy hết cú này đến cú khác từ các ngôi sao bên phía Milan. Baggio, Weah và Boban đều không thể đánh bại Buffon. Scala nói: "Đó là ngày Gigi bước ra và làm phép trên sân cỏ".

SIÊU NHÂN VÀ SIÊU ANH HÙNG

Năm 1997, Buffon đối đầu Inter Milan tại Serie A và cản phá thành công quả phạt đền của Ronaldo "béo". Người hâm mộ Parma bắt đầu thần tượng anh, gọi anh là "Siêu nhân". 2 năm sau, anh cùng Parma lần đầu giành danh hiệu ở Coppa Italia.

So sánh ấy không hề mất đi ngay cả khi Buffon mắc sai lầm. Đến năm 2016, khi Buffon nhận nhiều chỉ trích vì sai lầm mắc phải ở CLB lẫn ĐTQG, người hâm mộ Juventus lập tức bảo vệ anh bằng biểu ngữ trên sân bóng. "Siêu Nhân đôi lúc chỉ là biệt danh cho Clark Kent. Gigi mãi là siêu anh hùng của chúng ta", họ viết.

Dù vậy, Gigi chẳng bao giờ nghĩ thế. Ngay cả khi ở đỉnh cao danh tiếng, anh chưa bao giờ quên xuất thân, cũng như những điều bố mẹ dạy anh. "Thể thao luôn là chuyện quan trọng với chúng ta, không phải chỉ bởi lợi ích hoạt động thể chất", bà Maria nói. "Chúng tôi cảm thấy phải dạy những đứa trẻ cách phản ứng trước người khác, trước mỗi thất bại. Và Gigi cũng gặp nhiều thất bại, nhiều chấn thương như thế".

"Ở World Cup 2010, thằng bé gọi điện thoại di động từ Nam Phi về nhà. Nó nói phải nằm trên giường, nói qua loa ngoài vì lưng rất đau, tới mức nó không thể đi được. Thể thao và bóng đá cũng giống như cuộc sống vậy, dạy bạn cách chịu đựng thất bại và vượt qua nó, giữ cho bạn được khiêm tốn", bà nói.

Điều bà Maria tự hào nhất ở Buffon đó là con trai bà chưa bao giờ thay đổi: "Ngay sau trận đầu tiên trước Milan, chúng tôi không gặp được Gigi vì phải bắt xe tới xem Veronica chơi bóng chuyền. Khi tới đó mọi người đều khen con trai tôi, họ còn ví Gigi với Lev Yashin nữa, dù tôi chẳng biết ông ta là ai. Đến lúc trở lại Parma gặp Gigi, thằng bé rất điềm tĩnh. Đêm hôm đó, tivi nói về "Buffon" mãi những nó vẫn luôn là thằng bé Gigi".

Dù đã là 1 huyền thoại của bóng đá thế giới, được coi như 1 siêu anh hùng trên sân cỏ nhưng ngoài đời Buffon vẫn là 1 người đàn ông giản dị của gia đình

"Sáng hôm sau, chúng tôi lấy báo đọc. Khi chúng tôi về nhà, Gigi đã gọi điện. Tôi hỏi "Sao con bảo bố mẹ giữ im lặng thế?" và nó trả lời "Vì con đang ở trên tivi mà". Nó chẳng bao giờ thay đổi, y hệt chồng tôi, luôn cân bằng mọi thứ", bà nói.

Gigi biết anh chẳng phải siêu anh hùng, anh sẽ chẳng là gì nếu như không được mọi người ủng hộ. Bằng tiền kiếm được từ đội bóng, anh giúp đỡ gia đình. Nhưng mỗi khi về nhà, anh lại trở thành cậu bé "Gigi" của cả gia đình.

Năm 1997, khi lần đầu ra mắt ở ĐT Italia tại nước Nga lạnh giá, Buffon giữ đúng lời hứa, gửi tặng áo đấu hôm đó về cho người thầy cũ Avio Menconi. 2 năm trước, anh trở lại Parma trong màu áo Juventus thi đấu ở Coppa Italia, anh đã gặp lại Ermes Fulgoni, nói về những chuyện trước kia và tương lai.

Năm ngoái, sau một mùa giải thành công, anh gọi ngay tới Nevio Scala. Anh nói: "Chào thầy, thầy khỏe chứ? Đã lâu rồi, nhưng con chỉ muốn nói mình vô cùng biết ơn mọi thứ thầy đã dạy con những năm trước kia".

"Tôi không ngạc nhiên", Scala nói. "Đó mới chính là cậu ấy, là Gigi Buffon".

Và đó chính là lý do Gigi Buffon mãi mãi là số 1.

Bình luận của bạn

Sử dụng tài khoản Facebook của bạn để thêm bình luận cho bài viết. Tên, hình ảnh và thông tin cá nhân khác của bạn công khai trên Facebook sẽ xuất hiện với bình luận của bạn, và có thể được sử dụng trên nền tảng truyền thông của Báo Bóng đá Cuộc sống!