Bóng đá Cuộc sống

Hễ trái bóng lăn, Gattuso sẽ hoá thành mãnh thú

Gennaro Gattuso đã có một sự nghiệp thi đấu rất thành công khi thu thập gần như đầy đủ những danh hiệu mà tất cả các cầu thủ đều khao khát. Không chỉ có vậy, ông còn tạo nên một thương hiệu của riêng mình với phong cách thi đấu máu lửa, nhiệt huyết đôi khi hơi quá đà. Những góc khuất trong sự nghiệp của Gattuso được hé lộ một phần trong bài phỏng vấn tới tạp chí Four Four Two.
Hoàng Hải – Lam Nguyên

Tôi không muốn thua trận, trong bất cứ tình huống nào. Chiến thắng nằm trong DNA của tôi, tôi bị thúc đẩy bởi điều đó. Chiến thắng là tất cả. Tôi thừa hưởng bản năng ấy từ cha và chú tôi. Mọi người trong gia đình tôi đều như vậy.

Là một cầu thủ, tôi có cách riêng của mình để luyện tập và thi đấu. Tôi ít khi làm theo lời khuyên của người khác. Tôi thực hiện mọi thứ theo cách của tôi. Tôi đã cân nhắc và ăn một ít thức ăn mỗi ngày - cơm trắng và một cái ức gà. Tôi đã không đụng tới một ly rượu hoặc bất cứ thứ gì khác ngoài nước trong nhiều năm. Mỗi tối tôi sẽ chạy một mình. Trước trận đấu tôi thực sự là một kẻ điên rồ.

Tôi thường xem tivi hoặc phim suốt đêm và ngủ vào buổi chiều trước khi trận đấu diễn ra. Có lẽ vì thế mà chẳng ai muốn ở cùng phòng với tôi, họ không chịu nổi cách sinh hoạt như thế. Tôi nhớ khi AC Milan gặp Inter ở bán kết Champions League 2003, tôi đã phải ngủ trên ghế sofa suốt 2 tuần.

Gattuso luôn nổi tiếng với phong cách chơi bóng mạnh mẽ và đầy quyết liệt như 1 con thú hung hãn ở trên sân

Tôi ít khi chơi bóng với bạn bè, vì kiểu gì tôi cũng sẽ tranh cãi với họ. Các đồng đội cũ ở AC Milan có lẽ hiểu điều đó nhất. Tôi cố gắng tránh việc đối đầu với họ, vì khi tôi đi giày vào và ra sân, tôi không phân biệt được ai là đối thủ, ai là bạn. Tôi không nhận ra những việc mình có thể làm. Thật đáng tiếc nếu có đồng đội nào gặp chấn thương vì tôi.

Sau đó tôi nghĩ lại tôi đã làm gì và nói những gì, tôi thực sự xấu hổ. Vì thế tôi cố gắng tránh việc luyện tập cùng các đồng đội, tôi thường làm điều đó một mình. Mỗi khi có quả bóng trong chân, con thú trong tôi lại được giải phóng ra ngoài. Mọi thứ vẫn thế từ khi tôi mới 12 tuổi, bóng đá thực sự là một lối thoát. Tôi thường đá với những ngư dân trên bãi biển quê nhà, với những hòn đá làm cọc gôn và cát dưới chân.

Đó là một kỷ niệm đáng nhớ. Chúng tôi đặt tên những bãi biển, góc phố nơi chúng tôi chơi bóng là San Siro, Wembley, La Bombonera, Maracana… Bây giờ đám trẻ không còn coi bóng đá là nguồn vui nữa. Chúng phải ở lại trường học đến 5h chiều và chờ cha mẹ đến đón. Ở miền Bắc Italia không còn chỗ để chơi bóng trên đường phố và nếu không đăng ký vào một trường huấn luyện, lũ trẻ sẽ không biết chơi bóng ở đâu cả.

Nhưng năm ngoái, một điều thú vị đã xảy ra. Tôi đã gửi Francesco, đứa con trai 10 tuổi của tôi, đến Calabria. Khi nó trở lại sáu tuần sau đó, nó thực sự vui vẻ, hào hứng kể cho tôi tất cả những điều nó đã làm - những câu chuyện tôi mà bản thân tôi đã trải qua ở tuổi của mình. Nó giống như việc tôi được trở lại quá khứ.

Trong những lúc khó khăn, tôi chỉ đơn giản là nhắm mắt lại để quay trở lại thời gian đó; những bãi biển, những kỷ niệm. Tôi sống trên đường phố cho đến khi tôi 11 tuổi rưỡi, không phải vì tôi không có gia đình hoặc nhà nhưng đó là cách duy nhất để luyện tập thể thao và kết bạn. Chúng tôi rất nghèo - mọi người sẽ phải làm việc cả ngày với thu nhập rất nhỏ. Tất cả bọn trẻ chúng tôi đều được “thả” ra ngoài, đá bóng và vui chơi. Chúng tôi không có gì khác, nhưng nó không thành vấn đề. Vì vậy, tôi đoán, cũng như bất cứ điều gì khác, động lực để thành công đã được sinh ra khi tôi còn là một đứa trẻ.

Thời còn thi đấu cho Glasgow, Gattuso rất thân thiết với Paul Gascoigne và được người đàn anh này tận tình chỉ bảo

Khi tôi 12 tuổi, tôi gia nhập học viện Perugia và ở đây 5 năm. Những tháng đầu tiên rất khủng khiếp - tôi thực sự cảm thấy cô đơn, nhưng tôi đã phải chịu đựng trong im lặng vì trong sâu thẳm, tôi tin rằng đó là nơi thích hợp cho tôi. Chúng tôi đã giành được hầu hết các danh hiệu ở giải đấu trẻ chúng tôi tham gia và tôi cảm thấy mình đã được cải thiện nhiều về kỹ năng chơi bóng. Tôi cảm thấy khát khao sự tiến bộ sau mỗi ngày luyện tập. Tuy nhiên, đây là giai đoạn một các cầu thủ trẻ khó lòng được chơi thường xuyên ở Serie A.

Một số huấn luyện viên cho rằng tôi khá đặc biệt và tôi có tài năng, nhưng tôi không nghĩ gì khác hơn là làm việc chăm chỉ, đạp xe, làm việc trong phòng tập thể dục và chiến đấu. Chẳng bao lâu tôi đã được chọn vào đội U-18 ở Ý. Tôi chơi trong giải đấu ở Pháp, nơi có các trinh sát từ một số CLB trên khắp Châu Âu. Một tên trinh sát từ Rangers đã theo dõi tôi chơi và thích những gì ông ta thấy. Không lâu trước khi tôi đến Glasgow, năm 19 tuổi.

Glasgow là nơi tôi bắt đầu suy nghĩ giống như một cầu thủ chuyên nghiệp. Khi tôi chơi cho Perugia, tôi nghĩ tôi thiếu sức mạnh tinh thần để ra ngoài sân và thi đấu mà không sợ mắc lỗi. Chân của tôi sẽ run lên, cảm xúc của tôi dẫn dắt tôi. Nhưng khi tôi đến Scotland, mọi thứ hoàn toàn khác biệt. Tôi hiểu rằng tôi có thể thi đấu ở trình độ rất cao và rất may mắn được chơi cùng với những cầu thủ vĩ đại như Brian Laudrup, Jonas Them và Paul Gascoigne. Paul Gascoigne thường đưa ra lời khuyên và thực sự giúp tôi rất nhiều tại Glasgow.

Gascoigne nổi tiếng với những trò đùa - ví dụ, anh ấy chào đón tôi đến Rangers bằng cách làm trò bậy bạ với đôi tất của tôi - nhưng cũng có rất nhiều cử chỉ tốt mà không nhiều người biết. Có một quy tắc tại Rangers, bắt đầu vào những năm 1950, rằng các cầu thủ phải đến luyện tập trong bộ trang phục vest và thắt cà vạt. Tôi là một thanh niên. Bạn sẽ may mắn khi nhìn thấy tôi trong một chiếc áo khoác ngay cả vào một ngày Chủ Nhật - nó không phải là phong cách của tôi. Vì vậy, Paul đưa tôi đến một trong những thợ may đắt nhất ở Glasgow và bảo tôi chọn bảy hoặc tám bộ quần áo. Anh ấy nói rằng thợ may đã có một thỏa thuận với CLB là các cầu thủ có thể chọn tất cả các bộ quần áo họ muốn và tiền sẽ được trừ vào lương của họ trong phần còn lại của mùa giải.

Tôi đã chọn vài chiếc áo vest , áo sơ mi, cà vạt, và khi chúng tôi tính tiền, hết khoảng 10.000 bảng. Một thời gian sau, tôi phát hiện ra rằng không có thỏa thuận nào giữa thợ may và câu lạc bộ. Đó là cách Paul đã lừa tôi để anh ấy giúp tôi - cái gì anh ấy đã muốn thì anh ấy sẽ làm theo cách của mình. Anh ấy đã mua tất cả các bộ quần áo bằng tiền của mình. Đấy là Paul Gascoigne không nhiều người biết. Bây giờ anh ấy không được tốt lắm. Anh ấy có những vấn đề với chứng nghiện rượu, nhưng chúng tôi vẫn nói chuyện khá thường xuyên. Tôi luôn có những kí ức về anh ấy và muốn đảm bảo rằng mọi người sẽ biết về trái tim anh ấy. Anh ấy luôn luôn bộc trực và làm cho cả phòng thay đồ cười.

Và có lẽ, Gattuso cũng bị nhiễm tính khí bốc đồng của Gascoigne khi nhiều lần hành xử điên rồ trên sân, điển hình là lần bóp cổ Joe Jordan của Tottenham

Tôi yêu thời gian ở Rangers. Tôi yêu niềm đam mê và cường độ của trận derby Old Firm. Đó là những trận đấu vượt qua ý nghĩa của một trận bóng đá. Đối với các cầu thủ địa phương, như Ally McCoist, nó không chỉ là một trận đấu. Tôi có thể nhớ Walter Smith bắt đầu nói chuyện với tôi một vài tuần trước một trận derby. Mỗi ngày ông đều nói: "Làm ơn, Rino, đừng có điên quá! Đừng nhận thẻ sớm quá".

Sau đó trận đấu bắt đầu và tôi nhận một thẻ vàng sau khoảng 20 giây! Vào giờ nghỉ, tôi trở lại phòng thay đồ, đá vào tủ khóa trong cơn thịnh nộ và kết thúc bằng một vết cắt sâu vào mắt. Tôi muốn được thay ra bởi vì tôi hầu như không thể nhìn thấy cái gì nữa, nhưng Smith bảo tôi khâu vết thương và trở lại thi đấu. Đó là cách mọi người ở Rangers cảm nhận về trận đấu đó. Nỗi khó chịu lớn nhất trong thời gian tôi ở đây là việc HLV Dick Advocaat muốn tôi chơi ở vị trí hậu vệ phải mà tôi không muốn, tôi đã rất bực bội.

Khi còn thi đấu, không bao giờ tôi xem lại những đoạn băng ghi hình. Không bao giờ. Đến bây giờ khi đã giải nghệ, nhìn lại những thời điểm mình tỏ ra mất bình tĩnh, tôi tự hỏi “Đấy có phải là mình không vậy? Là mình đã thực sự làm điều đó sao?”. Nó gần giống như tôi không nhận ra chính mình nữa.

Khi tôi thấy hình ảnh hai tay mình đang bóp cổ Joe Jordan của Tottenham, giữa lúc tôi còn đang đeo trên tay tấm băng có dòng chữ Respect (Tôn trọng), tôi chỉ còn biết lắc đầu cười với biểu cảm giống như không thể nào khóc nổi. Đó là sự cố chỉ kéo dài một giây, nó chắc chắn không phải là hành động đúng đắn.

Cũng giống như vậy khi tôi nhìn lại những hình ảnh của tôi khi đang gầm gừ với Ronaldo (Brazil), cầu thủ giỏi nhất thế giới, trong trận derby Milan. Hoặc với Zlatan Ibrahimovic trong một trận đấu với Ajax. Tôi có thể tiếp tục với những hành động như thế, nhưng có lẽ tôi không nên làm vậy.

Khi Ibrahimovic gia nhập Milan, chỉ cần một cái nhìn giữa chúng tôi thôi là đủ để bầu không khí xung quanh phải nín lặng. Chỉ cần nhìn thẳng vào mắt vào nhau, chúng tôi hiểu cả hai cảm thấy bóng đá là phải như thế nào. Chúng tôi là những cầu thủ rất khác nhau, nhưng thái độ thi đấu và khát khao chiến thắng của cả hai rất giống nhau. Chúng tôi, người này hiểu rất rõ về người kia.

Người đá cặp lâu năm và cũng là người bạn tâm giao của Gattuso là Andrea Pirlo, một người nhìn có vẻ hiền lành nhưng luôn bày trò khiến Gattuso nổi khùng

Là một cầu thủ bóng đá, bạn biết khi nào có người đang cố gắng triệt hạ đối thủ, hay sự quyết liệt đó đơn giản chỉ bởi vì phong cách thi đấu của họ và mức độ căng thẳng của trận đấu. Tôi không bao giờ bước ra sân với mục đích làm hại một cầu thủ khác. Tôi luôn luôn nghĩ đến việc giành lại trái bóng đầu tiên – cướp bóng mà không gây ra vấn đề gì. Đó là ý nghĩ luôn ở trong đầu tôi. Luôn luôn là như vậy.

Khi mọi thứ ở trên sân diễn ra không tốt cho tôi, suy nghĩ đầu tiên của tôi thường là làm thế nào để mọi thứ đúng với toan tính của Carlo Ancelotti. Ông ấy là huấn luyện viên của tôi tại Milan trong nhiều năm và ông giống như một người cha của tôi vậy. Bạn không thể quý mến ông ấy bởi tính cách của ông đâu, bởi vì Carlo giống như một người chỉ huy trong phòng thay đồ vậy. Ông ấy là người rất đặc biệt và không ai có thể bắt chước được. Mỗi khi Carlo nói, mọi thứ đều rất súc tính và dễ dàng đi vào lòng người.

Bí quyết thành công của chúng tôi là bởi vì chúng tôi đã làm việc cùng với Carlo trong bảy năm, chúng tôi rất hiểu nhau, giống như một gia đình vậy. Một trong những điều tuyệt vời là ông ấy đã giúp tôi và Andrea Pirlo trở nên gắn kết cả ở trong lẫn ngoài sân cỏ. Chúng tôi chơi cùng nhau ở đội tuyển quốc gia trong nhiều năm, ngay từ khi còn là những cầu thủ trẻ, nhưng cậu ấy (Pirlo) là tiền vệ tấn công. Và rồi Ancelotti bắt đầu kéo cậu ấy xuống sâu hơn để chơi gần hơn bên cạnh tôi.

Andrea có khả năng chơi ở mọi vị trí vì cậu ấy có đẳng cấp và kỹ thuật đáng kinh ngạc. Nhìn dáng vẻ thư sinh của Pirlo, nhiều người quên mất rằng cậu ấy thể chạy suốt cả ngày. Khi thi đấu, Pirlo giống như là một con thú vậy, cậu ấy có thể chạy trong tất cả các trận đấu mà không biết mệt, mặc dù tôi khá chắc chắn rằng sự hỗ trợ của tôi đã giúp cậu ấy tiết kiệm được vài km! Tôi cũng rất may mắn được chơi bên cạnh Pirlo bởi vì bất cứ khi nào gặp rắc rối, tất cả những gì tôi phải làm là chuyền quả bóng cho cậu ấy, và như chúng tôi vẫn nói ở Ý, cậu ấy sẽ đưa nó vào ngân hàng. Rõ ràng là tôi sẽ vất vả hơn nhiều nếu không có Pirlo, hơn là Pirlo khi không có tôi.

Nếu bạn không biết Andrea, bạn có thể nghĩ rằng cậu ấy rất lạnh lùng, ít nói hoặc thiếu cá tính. Nhưng hãy tin tôi đi, cậu ấy không phải là con người như vậy đâu. Một chàng trai tuyệt vời, luôn vui vẻ và rất hay pha trò. Đó là một người đồng đội tuyệt vời và sẽ luôn luôn là một thành viên quan trọng trong đội.

Kỷ niệm đáng nhớ nhất đời cầu thủ của Gattuso là khi anh cùng ĐT Italia lên ngôi tại World Cup 2006 giữa tâm bão scandal Calciopoli

Dành thời gian với anh chàng đó mỗi tối sau bữa ăn là một trải nghiệm thú vị. Mọi người thường hỏi tôi về những câu chuyện trong cuốn tự truyện của Pirlo. Tin tôi đi, anh ta đã viết thậm chí không đến 10% những gì mà anh ta đã làm cho tôi và những gì tôi đã làm với anh ta. Bạn không thể tưởng tượng được tôi đã tát cái gã đó bao nhiêu phát đâu.

Nếu mà mỗi phát tát đó được trả với giá một xu thì giờ tôi phải có hơn một triệu đô la rồi. Hắn luôn cố gắng trọc tức và tôi lại là người rất dễ nổi cáu. Tôi thì luôn giận sôi lên còn hắn ta thì cứ thản nhiên như không. Thế là tự nhiên mà chúng tôi trở thành một cặp đôi ăn ý trên sân. Chúng tôi luôn làm cho những người còn lại phải phá lên cười bởi tôi luôn bị mắc bẫy trong những trò đùa của Andrea, để rồi có những phản ứng được mọi người dự đoán từ trước.

Một lần, trước trận bán kết Champions League với Manchester United vào năm 2007, những người khác đều ăn kem, trong khi tôi ngồi ăn cơm trắng. Tôi nói: “Này mọi người, ngày mai là trận đấu quan trọng với chúng ta, vậy nên hãy tập trung." Điều này hàm ý tôi muốn nói đến tầm quan trọng của việc ăn kiêng là như thế nào! Thế mà Massimo Oddo lại cười toe toét và nói: "Thôi nào, chỉ là một chút kem thôi, chúng tôi không điên giống như anh đâu." Rồi anh ta tung chân ra và như là muốn sút vỡ hai hòn bi của tôi vậy. Tôi đã mất bình tĩnh và cố kẹp giữ chân anh ta lại, đồng thời giơ cái nĩa ra. Đó là cảnh báo của tôi, nhưng mà rồi anh ta vẫn cứ “nhây”, thế là cái nĩa cắm thẳng vào nơi cần cắm.

Một kỉ niệm nữa trước thềm World Cup 2006 tại nơi tập trung của tuyển Ý. Tôi đã tập luyện xong và đi tiến hành thực hiện các liệu pháp vật lý trị liệu. Và khi tôi đang làm việc đó, Pirlo và Daniele de Rossi tới phòng tôi, trốn vào trong tủ quần áo và dưới gầm giường. Họ đợi ở đó trong vòng ba tiếng đồng hồ cho đến khi tôi về. Thật là điên khi muốn làm phiên tôi bằng cách đó. Tôi trở về phòng lúc 11 giờ đêm, chuẩn bị đi ngủ và rồi cả hai ồ ra làm tôi giật bắn cả mình. Thế là tôi khóa chặt cửa lại rồi dành tặng cho bọn họ những cú đấm đầy chất lượng.

Dĩ nhiên, tôi có những kỉ niệm thật tuyệt vời trong màu áo đội tuyển quốc gia Italia. Ước mơ của tôi khi còn nhỏ đơn giản là được chơi cho AC Milan và vô địch Champions League. Nhưng chưa bao giờ tôi dám mơ một ngày nào đó có thể giành được World Cup. Được tham gia World Cup, chuyện đó có thể. Nhưng để mà vô địch được nó? Ôi trời ạ. Điều đó thật lớn lao đến nhường nào. Tôi đã từng mất rất nhiều thời gian để tự hỏi rằng liệu có phải mình đã vô địch World Cup thật không?

Chúng tôi bước vào giải với những lùm xùm từ vụ bê bối Calciopoli, bị nhiếc móc sau mỗi buổi tập. Và rồi khi trở về với chức vô địch World Cup trong tay, chúng tôi trở thành những người hùng dân tộc. Đó là một sự thay đổi đáng kinh ngạc. Và chúng tôi nợ rất nhiều những lời cảm ơn dành cho Marcello Lippi.

Gattuso không hề tiếc nuối vì những hy sinh để được có những năm tháng dành trọn đam mê cho trái bóng

Sau chiến thắng ở trận bán kết trước chủ nhà Đức, chúng tôi biết được rằng dù kết quả ở chung kết có thế nào thì ông ấy cũng sẽ không tiếp tục tại vị. Truyền thông đang hướng mũi dùi vào Lippi, sau khi con trai ông ấy bị cáo buộc liên quan đến đường dây trong vụ bê bối. Đó là một thời điểm khó khăn với Lippi. Bởi thế, con tim tôi mách bảo mình phải đến chia vui cùng ông ấy, thậm chí khuyên ông đồng ý ở lại. Đó là lý do mọi người thấy tôi vồ lấy ông ấy và ăn mừng rất cuồng nhiệt sau khi giành chiến thắng trong trận đấu cuối cùng.

Tôi thậm chí còn chỉ mặc mỗi quần lót, bởi vì quần đùi của tôi bị vướng vào đâu đó khi đứng trong đường hầm và rồi nó rách khi mà tôi lao ra chia vui cùng các đồng đội. Thế là tôi ăn mừng thời khắc đáng nhớ nhất của cuộc đời trong bộ dạng chỉ có mỗi chiếc quần lót ở phía dưới.

Tôi có nhớ đến việc ra sân chơi bóng không? Không. Hoàn toàn không. Tôi đã dành cho những trận đấu nhiều hơn những gì tôi có thể cống hiến. Tôi chẳng bao giờ tiếc gì cả. Đó là niềm đam mê của tôi và tôi dành tất cả để cống hiến cho niềm đam mê đó.

Một lần, chỉ năm phút sau khi trận đấu giữa Milan và Catania bắt đầu, tôi cảm thấy có vấn đề gì đó rất tệ với dây chằng đầu gối của mình. Nhưng tôi vẫn cố gắng tiếp tục. Tôi thấy có gì đó không ổn, nhưng tôi đã có quá nhiều lần trải qua những hoàn cảnh tương tự rồi. Tôi sẵn sàng làm bất cứ điều gì vì Milan, không bao giờ cho cơ thể mình nghỉ ngơi và rồi phải nhận lấy hậu quả.

Nếu bạn nhìn vào tay của tôi, bạn sẽ thấy nó không được bình thường. Đó là do một lần tôi phải trải qua một ca phẫu thuật tay và được chỉ định phải ngồi ngoài hai tháng. Nhưng chỉ bốn ngày sau, tôi bỏ quách đống băng bó ấy ra và tiếp tục ra sân. Thế là trong hai năm tiếp theo, mỗi lần thực hiện một cú tắc bóng, tôi đều phải thu sát tay của mình vào trong để tránh gặp thêm rắc rối.

Nhìn lại sự nghiệp chơi bóng, điều quan trọng là tôi luôn suy nghĩ sáng suốt. Mỗi lần tôi làm sai, tôi xin lỗi và chịu trách nhiệm cho việc làm của mình. Đó là phẩm chất mà tôi vẫn luôn có, ngay cả bây giờ khi bước ra từ đường hầm với tư cách một huấn luyện viên, tôi vẫn sống và hít thở bầu không khí của mỗi trận đấu bằng niềm đam mê mãnh liệt. Tôi cảm thấy tôi đã trở nên điềm tĩnh hơn nhiều, nhưng nếu ai đó nói với tôi rằng phải trở thành một linh mục, tôi sẽ nói, 'Xin lỗi, không bao giờ' bởi vì tôi muốn sống với niềm đam mê của mình. Tôi phải có niềm đam mê đó để bước tiếp.

Bình luận của bạn

Sử dụng tài khoản Facebook của bạn để thêm bình luận cho bài viết. Tên, hình ảnh và thông tin cá nhân khác của bạn công khai trên Facebook sẽ xuất hiện với bình luận của bạn, và có thể được sử dụng trên nền tảng truyền thông của Báo Bóng đá Cuộc sống!