Bóng đá Cuộc sống

Với Buffon, hạnh phúc là chiến đấu không phải chiến thắng!

Nếu Juventus không thể làm nên cuộc lội ngược dòng kì vĩ vào đêm nay tại Santiago Bernabeu, đó cũng sẽ là lần cuối cùng chúng ta được chứng kiến Gianluigi Buffon ra sân ở Champions League. Chiếc cúp vô địch châu Âu sẽ mãi mãi là niềm tiếc nuối lớn nhất trong sự nghiệp hiển hách của thủ môn huyền thoại này. Nhưng với Buffon, điều đó cũng chẳng quan trọng. Với anh, hạnh phúc là chiến đấu chứ không phải chiến thắng!
Hoàng Hải

PETER PAN KHÔNG BAO GIỜ MUỐN LỚN

Gigi Buffon không biết chính xác lúc nào anh đã trở thành một người trưởng thành. Anh vẫn luôn là một cậu bé từ khi ra mắt Serie A, một thiếu niên 17 tuổi đầy chật vật với sự kiêu ngạo đầy “trẻ trâu” khi tin rằng mình ngang hàng với Roberto Baggio và George Weah. Trận đó, Gigi đã đánh bại cả hai chân sút siêu sao nói trên và giúp Parma có một trận hòa với AC Milan, “ông kẹ” của Serie A và cả châu Âu thời điểm ấy.

Năm 21 tuổi, Buffon đã giành được Coppa Italia, chiếc Cúp đầu tiên của anh. Hai năm sau, anh gia nhập Juventus với giá 52 triệu euro, trở thành thủ môn đắt giá nhất mọi thời đại. Đến năm 30 tuổi, anh đã là một nhà vô địch thế giới và vô địch Italia nhiều lần.

Khi Buffon đón ngày sinh nhật thứ 40 của mình vào tháng 1, anh đã có một sự nghiệp phi thường bất chấp thời gian. Từ giã đội tuyển sau khi Italia bị loại khỏi World Cup 2018, Gigi cũng đã lên kế hoạch chia tay Juventus vào cuối mùa giải trừ khi họ giành chức vô địch Champions League, trong trường hợp đó anh sẽ tiếp tục ở lại thêm một năm nữa để chơi cho Bianconeri ở FIFA Club World Cup và Siêu Cúp châu Âu, hai đấu trường mà anh chưa bao giờ có cơ hội tham gia.

Tuy nhiên, sự trẻ trung của Buffon vẫn khiến người đối diện phải bất ngờ. Chỉ cần nhìn thấy nụ cười trên mặt Buffon, bạn sẽ thấy rằng anh chẳng khác mấy thời điểm ra mắt ở Parma. Có thể vài nếp nhăn đã xuất hiện nơi khóe mắt, nhưng cảm giác bình yên bao trùm thủ thành sinh năm 1978.

Dù đã 40 tuổi nhưng chỉ cần nhìn thấy nụ cười trên mặt Buffon, bạn sẽ thấy rằng anh chẳng khác mấy thời điểm ra mắt ở Parma

Điều đó có vẻ lạ lùng khi nói về một siêu thủ môn mà thành công trong sự nghiệp luôn dựa vào sự bình tĩnh trước mọi hoàn cảnh. Nhưng Buffon chúng ta luôn thấy trên sân bóng không phản ánh hoàn toàn con người bên trong anh.

"Tôi đã sống trong cuộc xung đột liên tục giữa một cậu bé muốn sống cuộc sống của riêng mình, có thể mắc những lỗi lầm và tạo ra những trải nghiệm của riêng mình mà không cần quá quan tâm đến điều gì cả; cùng những trách nhiệm đi kèm với sự nghiệp của tôi.

"Ở một chừng mực nào đó tôi đã trưởng thành, có ý thức với mọi hành động. Nhưng một phần trong tôi vẫn còn là một cậu bé luôn muốn tự mình khám phá thế giới. Luôn có tiếng nói trong đầu tôi: Không! Mọi thứ đều là rác rưởi, bạn chỉ mới 17 tuổi! Đúng vậy, bạn cứ tiếp tục là một đứa trẻ đi!".

Trở thành một người trưởng thành là như thế nào? Có thể câu trả lời đó bằng chính ngôn ngữ mẹ đẻ của Buffon. Tiếng Anh có sự phân biệt rõ ràng giữa lứa tuổi thanh thiếu niên (Teenagers) và người trưởng thành (Adults), nhưng trong tiếng Italia, từ “ragazzo” được áp dụng cho một nam thanh niên từ khi bước vào trung học cho đến lứa tuổi 30. Các HLV luôn coi cầu thủ của họ như ragazzi (số nhiều của ragazzo), bất kể tuổi tác.

Nội dung khi không có video

"Tôi không nghĩ rằng có một thời điểm cố định mà ở đó một ragazzo trở thành người trưởng thành", Buffon nói. "Tôi nghĩ bạn sẽ tự cảm thấy khoảnh khắc đó trong chính mình. Bạn cảm thấy ở một thời điểm nào đó có thể kiềm chế để kiểm soát bản thân trong nhiều tình huống khác nhau, kiểm soát năng lượng của mình. Đó là lúc mà bạn nhận ra rằng bạn đã lớn lên: thời điểm mà trước khi phản ứng với một cái gì đó, bạn có thể dừng lại và đếm đến 5. "

Có lẽ định nghĩa đó quá đơn giản. Khi suy ngẫm lại, Buffon nói thêm: "Trên thực tế, chỉ có một sự khác biệt đáng kể. Bạn trở thành một người lớn sau khi bạn đã trải qua tất cả những trải nghiệm khác nhau khi là một đứa trẻ và sau khi bạn đã thất bại hoặc thành công cùng sự thiếu tự tin trong lòng. Khi bạn còn là một cậu bé, bạn sẽ chiến đấu chống lại sự thiếu tự tin này một cách phô trương. Khi bạn là người lớn, bạn cảm thấy an toàn khi là chính mình. Một khi bạn cảm thấy mình là một người bình tĩnh và cân bằng, bạn không cần thể hiện suy nghĩ của bạn bộc phát như trước"

Đó là một phần lý do anh chọn chơi trong khung thành ngay từ đầu. Buffon chia sẻ rằng, "ý tưởng có chiếc áo riêng của tôi, khác với những đồng đội và có thể đội mũ, đeo găng tay, đó là những động cơ lớn để tôi trở thành thủ môn."

Buffon được ví như Siêu nhân bởi tài bắt bóng xuất thần và cũng bởi trong những ngày ở Parma, anh thường mặc một chiếc T-shirt có hình Superman bên trong bộ đồ thi đấu của mình

Ngay cả trong số các thủ môn, Buffon luôn tìm ra cách để nổi bật, mặc những chiếc áo ngắn tay ở thời điểm khi các đồng nghiệp của anh thường chọn áo dài tay. Trong những ngày ở Parma, anh thường mặc một chiếc T-shirt có hình Superman bên trong bộ đồ thi đấu mình. Năm 20 tuổi, anh đã thú nhận với báo giới rằng mọi người có nhiều khả năng nhìn thấy anh đọc Topolino - một bộ truyện tranh của Disney - hơn những sản phẩm của DC hay Marvel.

Có những khía cạnh khác để thấy Buffon cố níu kéo thời thơ ấu của mình như thế nào. Anh luôn sẵn sàng hỗ trợ đội bóng địa phương Carrarese, nơi anh bắt đầu chơi bóng. Ngay cả khi đã ra mắt Parma, anh vẫn tiếp tục về nhà trong những ngày nghỉ để xem Carrarese chơi. Buffon cổ vũ cuồng nhiệt và thậm chí bị cuốn vào những cuộc tranh cãi lẻ tẻ trên khán đài

"Tôi nghĩ rằng tôi có 80% là một người trưởng thành, một người được điều khiển bởi lý trí", anh nói. "20% khác – chắc chiếm khoảng 70% khi tôi còn nhỏ - là sự điên rồ. Tôi nghĩ đó là cá tính riêng của mọi người. Đối với một số người, nó nhiều hơn hoặc ít hơn một chút. Vì tôi đã kéo dài sự nghiệp ở trình độ cao nhất và vẫn có thể thi đấu ở trình độ đó đến tuổi này, tôi nợ bản thân một chút sự điên rồ của bản năng. Từ năm 17 tuổi, tôi đã phải nghiêm túc và chuyên nghiệp, nên bây giờ có lẽ cần dành thời gian cho bản thân. Tôi muốn là một người đàn ông hư hỏng (cười) ".

ÁM ẢNH CHAMPIONS LEAGUE

Năm 2014, Buffon đã thú nhận cảm giác "lo sợ vừa phải" về việc nghỉ hưu. Khi được hỏi liệu anh có cùng nỗi lo sợ đó ở thời điểm này, anh trả lời: "Hầu như không có gì."

Buffon có vẻ dễ hài lòng hơn so với cách đây vài năm. "À, tôi không biết," anh nói. "Tôi đã có một cuộc sống hạnh phúc, tôi đã luôn luôn cố gắng để có một khuôn mặt hạnh phúc và để đảm bảo rằng tôi có thể rút ra những khía cạnh tích cực nhất từ tất cả mọi thứ, từ một người bạn, từ cuộc sống hoặc thậm chí là một tình huống không mong muốn trong sự nghiệp.

"Nhưng bây giờ tôi đã 40 tuổi và tôi đã có được sự nghiệp đáng hài lòng. Khi bạn có tham vọng nhất định đối với công việc và bản thân như một người đàn ông; sẽ đến một thời điểm bạn có thể nhìn lại và thấy rằng bạn đã có sức mạnh, sự can đảm và quyết tâm đạt được tham vọng đó, bạn sẽ hài lòng. Điều đó đem đến cho bạn cảm giác tự tin vào bản thân. "

Đã có vô vàn danh hiệu nhưng Buffon vẫn vô duyên với Cúp bạc Champions League dù đã 3 lần vào chung kết

Ngay cả khi Buffon chuẩn bị nghỉ hưu, anh vẫn luôn nghiêm khắc với chính mình, xem xét mọi khía cạnh để tự điều chỉnh bản thân. "Tôi luôn cố gắng để hoàn thiện những điều tôi biết còn chưa hoàn hảo", anh nói. "Có lẽ bây giờ tôi biết làm thế nào để đạt được điểm 8, 8 rưỡi hay 9/10. Nhưng tôi luôn muốn một điểm 10 hoàn hảo."

Điều đó rất có ý nghĩa, bởi Buffon muốn đảm bảo rằng những năm cuối của sự nghiệp của mình là những năm tốt nhất. Anh đã vô địch Serie A 10 lần với Juventus (mặc dù hai danh hiệu sau đó đã bị tước bỏ do hậu quả của vụ bê bối Calciopoli). Cho dù bạn có đếm tất cả hay không (Buffon làm điều đó), một thực tế đáng lưu ý rằng hơn một nửa số danh hiệu của anh đã đến sau khi anh bước sang tuổi 34.

Một danh hiệu luôn lẩn tránh anh. Buffon đã chơi trong 3 trận chung kết Champions League và thua tất cả. Anh thừa nhận rằng sự thiếu hụt này là một phần nguyên nhân đã kéo dài sự nghiệp của mình. Buffon từng nói trên tạp chí Kicker của Đức: "Nếu tôi giành được chức vô địch Champions League thì sẽ không còn gì để nói nữa".

VƯỢT QUA HỐ ĐEN TRẦM CẢM

Ở ngoài sân cỏ, Buffon tìm kiếm một điều khác. Anh đã từng chia sẻ thẳng thắn trong quá khứ về trận chiến với sự chán nản của mình, "hố đen của linh hồn" đã trở nên nghiêm trọng vào năm 2004 khi một số ngày đôi chân anh sẽ bắt đầu run rẩy mà không có lý do gì. Một quyết định ngẫu nhiên là đến xem một triển lãm nghệ thuật đã giúp Buffon phục hồi.

"Tôi sẽ không bao giờ làm điều tương tự như vậy: thức dậy vào buổi sáng và đi xem một số bức tranh", anh nói. "Đó là một điều gì đó giúp bạn nhận ra ở tuổi 24, 25 rằng cuộc sống của bạn là không chỉ là đi đến sân, luyện tập, chơi một trận đấu tốt và chiến thắng.

"Đó là những điều căn bản. Bạn phải luôn luôn giữ chúng trong tâm trí. Nhưng giữa tất cả những điều đó, bạn cần có một khoảng trống quan trọng mà bạn phải dành cho mình để cân bằng. "

Buffon không đam mê một nghệ thuật riêng biệt nào. Anh đến những triển lãm, những cuộc trình diễn mọi lúc và sau đó sẽ một thứ gì đó lọt vào mắt anh. Những trải nghiệm này đã dạy cho anh đánh giá cao cuộc sống hiện tại của mình và có cơ hội để học hỏi một cái gì đó mới, chứ không phải là ngồi một chỗ và bị ám ảnh bởi những mong ước xa xôi.

Từng có thời gian Buffon rơi vào trầm cảm nhưng anh may mắn vượt qua được nhờ tình yêu với hội họa

Thật khó nói cụ thể Buffon bị trầm cảm vì nguyên nhân nào, nhưng chắc chắn đó là ảnh hưởng từ cú sốc mất phương hướng đầu những năm 2000 khi anh hiểu rằng tiền bạc và danh tiếng – hai thứ Buffon có thừa sau khi chuyển đến Juventus – không mang đến hạnh phúc. Một trong những bài học sâu sắc nhất là việc khám phá ra rằng ngay cả khi vô địch tất cả các giải đấu cũng không bao giờ có thể đem đến sự hài lòng tuyệt đối.

Buffon giải thích: "Khi bạn lên đường, bạn nghĩ đến nơi mà bạn đang cố gắng đến và bạn chỉ thấy những điều tuyệt diệu. Vì vậy, bạn nỗ lực hết sức để được ở đó, bạn làm những điều tốt nhất, giải phóng tất cả nguồn năng lượng bên trong.”

"Và rồi khi bạn đến nơi, bạn thấy: Ồ nó đẹp đấy, đây quả là một nơi đáng đến! Nhưng nó không bao giờ mang lại cho bạn cảm giác giống như khi bạn đang trên đường, khi bạn đang nỗ lực hết mức, cố gắng với tất cả mọi thứ bạn có.”

"Tôi không thể nói đó là một sự thất vọng khi đạt được một mục tiêu. Nhưng điều thực sự tuyệt vời là khoảnh khắc khi bạn vẫn chiến đấu. Khi bạn kết thúc, mọi thứ có thể làm bạn hài lòng, nó có thể mang lại cho bạn cảm giác hạnh phúc nhất định trong một thời gian. Nhưng sau đó luôn có một chút cảm giác quen thuộc: Ồ mẹ kiếp! Mọi thứ kết thúc ở đây à? "

HẠNH PHÚC LÀ CHO ĐI

Azzurri đã bước vào World Cup dưới đám mây u ám của scandal Calciopoli.

Giành chức vô địch World Cup trong bất kỳ trường hợp nào một điều phi thường, rất ít cầu thủ được trải nghiệm cảm giác đó. Đối với Italia 2006, không nhiều người tin rằng họ sẽ làm nên chuyện trên đất Đức. Sau loạt luân lưu đánh bại Pháp trong trận chung kết, Buffon cảm thấy một chút ngập ngừng, "bởi vì chúng tôi đã như những người điên trong suốt một tháng với áp lực, căng thẳng và những trận đấu. Rồi sau đó chúng tôi đã vô địch, thật là tuyệt vời. Tôi cảm thấy hạnh phúc hơn khi nghĩ rằng mới một giờ trước đây chúng tôi còn đang ở giữa trận chung kết với Pháp, và tôi cảm thấy trái tim tôi sắp nổ tung."

Buffon nhớ gì về trận chung kết đó? "Trong trận đấu, thành thật mà nói, không có gì. Trong những buổi lễ ăn mừng, điều làm cho tôi hạnh phúc là nhìn thấy niềm vui ở tất cả những người khác. Tôi hạnh phúc, và hài lòng với những gì tôi đã làm. Tôi có lý do để hài lòng khi thấy những người khác đều vui sướng, đó là điều làm tôi thực sự hạnh phúc.

"Tôi đã trở về nhà như một nhà vô địch thế giới, nhưng nếu không có những bữa tiệc ăn mừng, tôi sẽ đi ra ngoài vào ngày hôm sau như thường lệ để ăn một chiếc bánh ngọt. Tôi là một nhà vô địch thế giới, nhưng nó không thay đổi cuộc đời tôi. Nhìn thấy ý nghĩa của nó với những người khác, nó đã mang lại cho cả nước Italia một khoảng thời gian đáng nhớ, đó mới là điều làm cho tôi thật sự hài lòng ".

Chức vô địch World Cup 2006 mà Buffon và các đồng đội mang về là niềm vui dành tặng cho NHM quê nhà sau scandal Calciopoli đáng buồn

Ý nghĩ đó đưa chúng ta trở lại Parma, và cái áo Superman mà Buffon từng mặc. Liệu anh có cảm giác như là một siêu anh hùng khi tận hưởng một sự nghiệp bóng đá thành công, có thể mang lại niềm vui cho cuộc sống của những người mà anh chưa bao giờ gặp?

"À, đó là một phần quan trọng tại sao tôi vẫn tiếp tục chơi bóng", Buffon nói. "Và tại sao tôi lại chơi ở vị trí thủ môn. Việc nghĩ rằng bạn có thể làm việc để hướng tới một mục tiêu quan trọng cùng với một nhóm, một đội, một CLB, các nhân viên kỹ thuật - niềm vui lớn nhất của tôi là việc chúng tôi làm mọi việc cùng nhau và chia sẻ nó với người hâm mộ.

"Khi chúng tôi giành chiến thắng, vâng, đối với tôi, tôi hạnh phúc. Nhưng tôi hạnh phúc hơn khi mang lại cho họ niềm vui đó. Cuối cùng, tôi nghĩ về bản thân mình giống như một sứ giả mang đến niềm vui cho mọi người."

ĐIỂM CUỐI CỦA HÀNH TRÌNH

Cuộc hành trình có ý nghĩa nhiều hơn điểm đến, nhưng mỗi hành trình phải có một điểm đến cuối cùng. Đối với Buffon, việc nghỉ hưu không còn là một điểm mờ trên đường chân trời mà đã là một bến cảng rõ ràng. Anh không còn sợ cuộc sống sau bóng đá, nhưng anh đã chuẩn bị cho trận đấu cuối cùng? Anh đã lên kế hoạch chia tay CĐV của mình?

"Mỗi lần tôi nghĩ về nó," anh nói. "à, không nhiều lắm. Một điều tôi không thích trong cuộc sống là để bị mắc kẹt trong một tình cảnh có vẻ như được dàn xếp sẵn. Điều không thể tránh khỏi là khi tôi chơi trận đấu cuối cùng của mình, sẽ có một cái gì đó được chuẩn bị để những người khác có thể tổ chức một lễ chia tay trọng thể cho tôi. Nếu đó giống như sinh nhật của tôi, hẳn là sẽ có bánh gato.

"Nhưng thành thật mà nói, tất cả những điều xảy ra mà không có sự tự phát nào không hấp dẫn tôi, kiểu như những điều được chuẩn bị từ trước. Tôi thậm chí không muốn tưởng tượng đến nó. Tôi muốn cái gì đó xảy ra, tôi muốn có nhiều nụ cười, và tôi biết một số người sẽ xúc động. Tôi hy vọng tất cả điều đó sẽ xảy ra. Nhưng tôi thực sự muốn có rất nhiều nụ cười, bởi vì cuối cùng tôi là một người hạnh phúc. Đó là cách mọi thứ nên diễn ra. "

Và anh sẽ làm gì vào buổi sáng ngày hôm sau, khi chiếc bánh gato đã được ăn và những giọt nước mắt đã khô? Quay trở lại một cửa hàng địa phương để ăn một miếng bánh ngọt? Liệu anh có dành thời gian, như anh từng tiết lộ trước đó, để đi học tiếng Trung Quốc?

Khi đã bước sang tuổi 40, sự trưởng thành ở Buffon được thể hiện qua việc anh không còn cảm thấy hụt hẫng nếu giải nghệ

"Đó là 20% sự điên khùng trong tôi" anh mỉm cười. "Những thứ như thế làm tôi có động lực. Tôi nghĩ rằng tôi có một trình độ tốt, thông minh, biết cách tạo sự đồng cảm với mọi người.

"Khi bạn có thể nói chuyện với bất cứ ai, bạn có thể xây dựng các mối quan hệ và mở rộng tâm trí của bạn. Và khi bạn nói chuyện với một người mà không cần một người thứ ba phiên dịch, nó cho phép bạn có một cuộc trò chuyện rất chân thành, không có rào cản. Nó cho phép bạn cởi mở với người đó và ngược lại. Theo tôi, đó là một điều tuyệt vời. "

Bây giờ, kế hoạch chỉ đơn giản là để mở. Buffon không chuẩn bị một công việc cụ thể để tiếp tục sau khi nghỉ hưu và không có ý định cam kết bất cứ điều gì cho đến khi anh treo găng. Anh muốn tiếp tục đóng góp cho thế giới bóng đá, dù một ý tưởng đã bị chính anh loại trừ là trở thành một HLV.

"Ngay bây giờ, tôi vẫn là một cầu thủ," anh nói. "Một ngày sau khi tôi giải nghệ, tôi sẽ bắt đầu suy nghĩ về những gì sắp tới."

Một khía cạnh khác của sự trưởng thành là việc chấp nhận rằng cuộc sống không kéo dài mãi mãi. Sự nghiệp và con người Buffon dẫn dắt chúng ta đến câu hỏi căn bản nhất: Ý nghĩa của cuộc sống là gì?

Nội dung khi không có video

Buffon thường ít khi bối rối, nhưng câu hỏi quá lớn này là một ngoại lệ. "Đó là một cuộc tìm kiếm hạnh phúc của chính chúng ta," cuối cùng anh cũng nói sau vài giây im lặng - "Không làm tổn thương ai và không làm gì xấu!”

"Bằng cách cư xử tồi tệ, điều tôi muốn nói là hành xử một cách không đẹp với mọi người. Vì hành vi xấu cũng có thể có nghĩa là hút thuốc lá với bạn, có thể là uống bia với tôi. Đó là chủ quan. Nhưng hành xử không đẹp trong mối quan hệ của bạn với người khác là một điều khác biệt. "

Liệu anh đã đạt được tiêu chuẩn của chính mình trong cuộc sống? "Tôi không hoàn hảo," anh nói. "Nhưng tôi cũng nghĩ rằng tôi không có nhiều điều làm bản thân mình ân hận theo quan điểm này. Và phần cuộc đời còn lại, tôi sẽ cố gắng để hoàn thiện bản thân mình nhiều hơn. "

Có một số điều Buffon biết anh sẽ thấy nhớ. Một ngày sẽ trở nên trống rỗng khi không còn không khí vui vẻ của phòng thay đồ và những trận đấu. Tuy nhiên, bạn sẽ có ấn tượng rằng anh đang mong chờ một ngày không còn còn là trung tâm sự chú ý của cả một quốc gia.

"Bóng đá, đặc biệt là ở thời điểm này, là thử thách quan trọng nhất trong sự trưởng thành của bạn để trở thành một người đàn ông", ông nói. "Bởi vì số lượng trận bóng đá thực sự là rất ít và không nhiều người quan tâm đến chuyên môn. Các phương tiện truyền thông, báo chí, truyền hình, họ quan tâm ðến mọi thứ ngoại trừ bóng ðá thực sự. Mọi thứ ngoại trừ những gì xảy ra trên sân”.

Buffon rất tức giận: "Buffon vui vẻ, Buffon kết hôn, Buffon không kết hôn, Buffon đã bỏ vợ, Buffon đang có con, Buffon không có con… Mọi người chỉ thực sự quan tâm để biết liệu Buffon có điên lên rồi phản pháo những bài viết như thế không? "

Có lẽ ngay sau mùa giải này chúng ta sẽ phải chia tay với một huyền thoại đáng kính trọng của làng bóng thế giới

Anh cười, nhưng bạn có thể cảm thấy anh bực bội. Buffon mong muốn những bài báo nghiêm túc hơn - không chỉ về vấn đề bóng đá - và tin rằng các nhà báo có thể nỗ lực nhiều hơn để giáo dục độc giả thay vì đưa tin chỉ với mục đích câu view.

Buffon đã sống hơn một nửa cuộc đời của mình dưới ánh sáng vinh quang và đã tạo ra những khoảnh khắc đặc biệt trước cả khi có người hâm mộ trên toàn thế giới. Nếu anh vẫn chưa chắc chắn về việc anh đã trưởng thành, thì có lẽ vì cuộc sống của anh đã được đối xử như tài sản công cộng từ khi anh ta 17 tuổi.

Mặc dù vậy, câu chuyện là rất đơn giản: Một cậu bé đã trở thành thủ môn ở tuổi 12 - sau khi bị cuốn hút bởi màn trình diễn của thủ thành Thomas N'Kono trong đội Cameroon ở World Cup 1990 - và rồi trở thành cầu thủ có nhiều lần ra sân nhất cho ĐTQG Italia.

Nội dung khi không có video

Anh sẽ nhớ sân cỏ mà các nhà báo không bao giờ quan tâm đủ. Hơn thế nữa, anh sẽ nhớ khung thành màu trắng ở mỗi đầu. Chỉ mới tháng 3 năm ngoái, anh đã viết một bài thơ cho khung thành của mình và đăng lên Facebook. "Ngày tôi dừng lại và nhìn thấy bạn," trích một câu trong đó, "là ngày mà tôi bắt đầu yêu bạn."

Khung thành có ý nghĩa thế nào với Buffon? "Khi bạn còn nhỏ, đó là giấc mơ", ông nói. "Bạn tưởng tượng ước mơ của bạn cùng với khung thành. Bởi vì bạn muốn trở thành một thủ môn, bạn muốn lớn lên, bạn muốn có một sự nghiệp, bạn muốn đi xa nhất có thể. Đó là khao khát của tôi.

"Sau đó, khi bạn lớn tuổi hơn và có một sự nghiệp ở trình độ cao nhất, khung thành trở thành trách nhiệm của bạn. Bạn biết rằng bạn phải bảo vệ nó bằng mọi cách. Và có những ngày khi bạn nhìn thấy khung thành rồi nghĩ rằng: một lần nữa sao? Tôi cần phải bảo vệ khung thành hôm nay? Vâng, có lẽ tôi sẽ làm điều đó bớt tốt hơn một chút ... "

Ý nghĩ đó làm Buffon bật cười. Nhưng anh nhanh chóng nghiêm túc trở lại: "Không, nhiệm vụ chơi ở trình độ cao nhất là bạn vẫn cần phải tìm ra sức mạnh trong bản thân mình để có được phản ứng đúng và bảo vệ khung thành của mình ngay cả khi bạn không cảm thấy tốt nhất."

Sau hơn 2 thập kỷ vang danh, giờ là lúc Buffon nhường lại sân khấu cho lớp trẻ và anh sẽ mãi được ghi danh vào lịch sử bóng đá

Nghe có vẻ giống như mối quan hệ của cha mẹ với một đứa trẻ: yêu thương và chịu trách nhiệm ngay cả khi họ đang không hạnh phúc. "Không, khung thành giống như một người mẹ!", Buffon kêu lên. "Giống người mẹ hơn là cậu con trai!

"Điều bạn phải nhớ là khung thành đã ở đó trước khi tôi xuất hiện. Khung thành là người mẹ đang tìm kiếm sự giúp đỡ và cần được bảo vệ. Bạn có thể nói rằng bây giờ một cuộc sống mới sẽ bắt đầu với tôi mà không có người mẹ ấy. Điều đó không làm tôi sợ nữa, vì “bà ấy” đã nuôi dưỡng tôi rất tốt! "

Gigi Buffon có thể không biết chính xác thời điểm khi anh trở thành một người trưởng thành, nhưng anh biết rằng anh đã sẵn sàng cho một cuộc chia tay.

Bình luận của bạn

Sử dụng tài khoản Facebook của bạn để thêm bình luận cho bài viết. Tên, hình ảnh và thông tin cá nhân khác của bạn công khai trên Facebook sẽ xuất hiện với bình luận của bạn, và có thể được sử dụng trên nền tảng truyền thông của Báo Bóng đá Cuộc sống!