Bóng đá Cuộc sống

Figo đầu quân cho Real vì bị Barca đối xử không ra gì

Thương vụ chuyển nhượng đầy tai tiếng từ Barcelona đến Real Madrid thực sự đã diễn ra như thế nào? Đội hình "Dải ngân hà" thực sự có chơi theo chiến thuật không? Vì sao Figo không bao giờ đến Anh thi đấu? Tất cả đều sẽ được giải đáp bởi chính Figo, qua một buổi hỏi đáp trực tuyến.
HẢI SƠN
(theo ESPN)

Từ nhỏ đến lớn, anh đã dành bao nhiêu thời gian để mài giũa kỹ năng đảo bóng và xài động tác giả đến mức thành thục như vậy? Có phải anh luôn thi đấu ở bên cánh không?

Tôi thực sự tin mọi thứ đều là bẩm sinh, có ngay từ khi sinh ra rồi, và những thứ đó đến với tôi rất tự nhiên. Dĩ nhiên, sau đó tôi cần tập luyện những kỹ năng đó rất nhiều ở các buổi tập lẫn thi đấu chính thức, nhưng nếu không có tài năng bẩm sinh, mọi thứ đều vô dụng. Tôi không phải lúc nào cũng đá cánh đâu. Thực ra tôi chỉ bắt đầu đá cánh khi gia nhập Barcelona thôi. Ở Sporting, tôi từng đá tiền vệ trung tâm nhiều hơn.

Đối với một người chưa từng chơi bóng ở Anh, khả năng sử dụng tiếng Anh của anh tốt đến mức đáng ngạc nhiên. Tại sao vậy, do bố mẹ khuyến khích anh học hay bẩm sinh anh đã học ngoại ngữ giỏi rồi?

Người Bồ Đào Nha giỏi học ngoại ngữ bẩm sinh đấy. Tôi tin mình không phải ngoại lệ. Khi còn đi học, tôi không hứng thú với lớp tiếng Anh lắm đâu. Tuy nhiên, sau đó khi đang sống ở Barcelona, tôi phải cải thiện khả năng tiếng Anh để tán tỉnh vợ tôi, một cô gái Thụy Điển (cười). Tôi nghĩ đó là thời khắc quyết định. Tôi chưa từng học tiếng Anh bài bản, nhưng tôi theo học lớp tiếng Anh kinh doanh để học từ vựng chuyên biệt trong kinh doanh.

Figo cùng thế hệ vàng của bóng đá Bồ Đào Nha từng vô địch U20 World Cup năm 1991 nhưng từ đó không có danh hiệu lớn nào ở cấp độ ĐTQG.

Là một phần của thế hệ vàng bóng đá Bồ Đào Nha, anh đã vô địch U16 châu Âu và U20 Thế giới. Những thành công đó có thuyết phục anh tin mình sẽ đạt được điều gì đó ở cấp độ đội tuyển không?

Có chứ, tôi nghĩ thế hệ đó đã thay đổi bóng đá Bồ Đào Nha và mở ra những chân trời mới. Hồi đó các CLB chỉ được sử dụng 3 ngoại binh, khiến họ buộc phải trao nhiều cơ hội hơn cho các cầu thủ trẻ. Những danh hiệu chúng tôi đạt được ở giải trẻ chứng minh có những cầu thủ xuất sắc ở quốc nội.

Ngoài Eusebio, anh thần tượng những cầu thủ nào khác?

Thành thực mà nói, Eusebio không nằm trong nhóm những người tôi hâm mộ nhất, vì tôi chưa từng được xem ông thi đấu. Tôi ngưỡng mộ lứa danh thủ ở thập niêm 80, đặc biệt là sau World Cup 1982: Maradona, Zico... Ở Bồ Đào Nha, tôi thích Fernando Chalana và Paulo Futre, họ đều là những cầu thủ đá cánh. Tôi đoán chúng ta đều có xu hướng thích những người chơi cùng vị trí với mình, phải không?

Anh từng chơi ở Sporting khi được Bobby Robson dẫn dắt. Ông có bao giờ gọi nhầm tên cầu thủ như hồi ở Anh không? Có câu chuyện nào thú vị về Robson chứ?

Tôi không thực sự nhớ chuyện đầu tiên. Dĩ nhiên ông là người nước ngoài, vậy nên đôi lúc thật khó để ông nhớ từ ngữ hay tên các cầu thủ. Nhưng tôi không nhớ ông từng nhầm tên cầu thủ này với cầu thủ khác hay không.

Có một lần ở Barcelona, kết thúc hiệp 1 trận đấu gặp Logrones, chúng tôi đang dẫn trước 4-1 hay 5-1 gì đó. Ronaldo đã ghi 3 bàn, Robson đến bên anh ấy và nói: "Ronaldo, Ronaldo... Tôi muốn một hat-trick đúp, hat-trick đúp". Chúng tôi bò lăn ra cười. Ai cũng biết hat-trick là gì, nhưng... hat-trick đúp là cái quái gì chứ?

Chuyện gì đã xảy ra với anh, Juventus và Parma hồi 1995? Anh thực sự ký hợp đồng với cả hai đội bóng?

Hợp đồng của tôi với Sporting khi đó đáo hạn, và CLB không có bất cứ hành động gì muốn tái ký - ít ra tôi nghĩ họ không nên làm như vậy. Họ đạt được thỏa thuận với Juventus về việc chuyển nhượng tôi, nhưng tôi rất bực mình khi phát hiện ra chuyện đó. Tôi ký hợp đồng với chủ tịch Parma, Giambattista Pastorello.

Đó là hợp đồng chính thức duy nhất tôi thực sự ký vào. Thứ tôi ký với Juve không thể coi là hợp đồng có giá trị pháp lý. Nhưng Luciano Moggi, người tôi hiểu có ảnh hưởng đến bóng đá, ra lệnh cấm tôi chơi bóng ở Ý trong 2 năm. Có lẽ đó là thời điểm may mắn, bởi cuối cùng tôi tới Barca.

Johan Cruyff đưa anh về Barcelona để thay thế Michael Laudrup. Áp lực đè nặng lên vai anh thế nào?

Khi bạn mới 22 tuổi và đối mặt với thử thách mang tên Barcelona, bạn sẽ chẳng bao giờ nghĩ mình sẽ đến để thay thế ai cả. Bạn chỉ muốn thể hiện những gì tốt nhất, chứng minh mình có khả năng và cho thấy bạn xứng đáng có được cơ hội ấy. Đó chính xác là những gì xảy ra với tôi. Đó là quyết định đúng đắn nhất tôi làm trong sự nghiệp của mình?

Sau vụ lằng nhằng với Juventus và Parma, Figo chuyển sang Barcelona và đã học được nhiều điều từ HLV Johan Cruyff.

Cruyff được biết tới là người áp dụng những chiến thuật lạ lùng. Có ví dụ nào về chuyện này thời anh ở Barcelona không?

Chuyện đó không đúng đâu. Ông ấy thực sự là một người có tầm nhìn xa trông rộng, và tôi học hỏi được rất nhiều từ ông.

Mùa 1996/97, Ronaldo ghi 34 bàn trong 37 trận. Chơi cùng anh ấy ở phong độ đỉnh cao có cảm giác thế nào?

Ronaldo thật tuyệt đến đáng ngạc nhiên. Anh ấy sinh ra đã có tài năng đặc biệt về bóng đá. Sức mạnh, tốc độ, kỹ thuật đều độc nhất vô nhị. Nhiều cầu thủ tập luyện tới 14 giờ mỗi ngày còn chẳng đạt tới trình độ đỉnh cao, Ronaldo gần như chẳng cần tập luyện cũng thành cầu thủ vĩ đại. Tôi không nghĩ mình từng chơi cùng một đồng đội nào khác ghi bàn xuất sắc đến như vậy chỉ trong một mùa giải.

Tôi có đọc và nghe kể sau khi vô địch cùng Barca, anh từng nhuộm tóc mình thành 2 màu xanh đỏ và hô vang: "Các em bé khóc nhè mặc áo trắng, chào mừng nhà vô địch đi nào". Có thật như thế không?

Đúng vậy. Họ đã dành nguyên mùa giải phàn nàn về trọng tài, nói chúng tôi hưởng lợi hết từ những phán quyết thiên vị. Trong sức nóng của buổi ăn mừng vô địch, tôi đã hát mấy câu đại loại như vậy. Tôi không nên làm thế, bởi trong bóng đá bạn phải luôn tôn trọng đối thủ.

Anh từng sở hữu một nhà hàng Nhật Bản ở Barcelona. Anh thích đồ ăn Bồ Đào Nha truyền thống hay sushi ngon miệng? Các cầu thủ có bao giờ tới nhà hàng và kiếm bữa free không?

Mọi thứ phụ thuộc vào việc tôi đói bụng đến cỡ nào, hoặc lúc đó là ăn trưa hay ăn tối. Tôi thích cả đồ ăn Nhật Bản lẫn Tây Ban Nha. Sự thực nhà hàng đó có cổ phần của vợ tôi nhiều hơn, đó là nơi chúng tôi cùng kinh doanh với một cặp đôi nữa, họ là bạn chúng tôi.

Và nhà hàng đó cũng không kéo dài lâu sau khi tôi chuyển tới Madrid. Chúng tôi phải đóng cửa để tránh rắc rối ở Barcelona. Các đồng đội đến ăn đều phải trả tiền, chắc chắn là vậy rồi. Nguyên tắc trong kinh doanh: Đừng bao giờ cho không bạn bè thứ gì!

Nhiều người nói màn trình diễn của anh trước ĐT Anh ở EURO 2000, khi Bồ Đào Nha thua 0-2 rồi lội ngược dòng thắng 3-2, là một trong những trận đấu xuất sắc nhất của anh. Anh nghĩ sao? Người Anh có phải đám quá ngây thơ về chiến thuật không?

Tôi không chắc đó có phải trận đấu hay nhất không, bởi tôi có nhiều trận rất tuyệt khác trong màu áo Bồ Đào Nha. Thực ra mọi trận đấu tôi chơi cho ĐTQG đều thật phi thường. Tôi luôn tự hào khi chơi cho Bồ Đào Nha. Mọi người nhớ đến trận đấu đó cũng tự nhiên thôi vì nó diễn ra ở EURO, mọi thứ đều mang tính biểu tượng.

Tôi nghĩ bóng đá Anh luôn là thế, đó là vấn đề về văn hóa và tâm lý thi đấu. Tôi nhớ hồi còn ở Sporting, chúng tôi đá một trận giao hữu với Newcastle. Hết hiệp 1 chúng tôi thua 0-3, nhưng sau đó thắng ngược 4-3. Một đội bóng Ý hay Tây Ban Nha không bao giờ để đối thủ lội ngược dòng khi thắng đậm như vậy đâu. Nhưng bóng đá Anh rất cởi mở, họ luôn cố tấn công ngay cả khi đang thắng.

Khi còn ở Barcelona, Figo từng có 1 nhà hàng khá nổi danh nhưng sau đó đã phải bán đi vì chuyển sang Real .

Nhìn lại trận đấu khiến Bồ Đào Nha bị loại khỏi EURO 2000 bởi ĐT Pháp sau quả phạt đền đầy tranh cãi do bóng chạm tay Abel Xavier, anh cảm thấy thế nào? Giận dữ? Xấu hổ?

Hồi đó tôi cảm thấy như bị cướp đi cơ hội vào chung kết. Thực sự rất ghê tởm. Tôi không nghĩ một sai lầm như vậy (trọng tài thổi phạt đền khi bóng chạm tay ngoài vòng cấm phút bù giờ), trong tình cảnh đó, ở thời khắc quyết định như vậy, lại xảy ra.

Trọng tài không nhìn thấy pha bóng đó, đó là quyết định từ trọng tài biên. Và tôi không tin ông ta có thể chắc chắn về quyết định ấy bởi vì mọi thứ diễn ra rất nhanh. Tôi không bao giờ xem lại pha bóng đó trên tivi. Vì sao? Bởi tôi không bao giờ muốn, chẳng bao giờ cần. Tôi không muốn níu giữ quá khứ ấy.

Anh là một người sưu tập đồng hồ. Anh có bao nhiêu chiếc vậy? Cái nào là cái anh thích? Anh từng gặp cầu thủ nào nhiều đồng hồ hơn anh chưa?

Tôi có khoảng 40 chiếc. Tôi có đồng hồ mang thương hiệu của riêng mình - IWC - nhưng tôi cũng thích Seiko, Franck Muller và Swatch nữa. Còn phụ thuộc vào thời điểm và ai bán cho tôi nữa. Tôi không chắc có cầu thủ nào nhiều đồng hồ hơn tôi đâu!

Vụ chuyển nhượng từ Barcelona đến Real Madrid của anh tốn rất nhiều giấy mực. Anh có thể nói chính xác chuyện gì đã xảy ra không? Có đúng anh chưa bao giờ muốn ra đi?

Tôi nghĩ Barcelona không đối xử đúng mực với tôi, họ không trả lương cho tôi đúng theo tầm quan trọng của tôi với đội bóng. Cơ hội cho tôi gia nhập Real Madrid đến nhưng ban lãnh đạo Barcelona cứ cho là tôi đang bịp họ.

Tôi nghĩ sau này họ dùng chuyện tôi rời đi để cho thấy họ gặp khó khăn về tài chính. Cuối cùng, khi tôi đạt thỏa thuận với Real Madrid, họ thực sự đồng ý trả cho tôi mức lương tôi yêu cầu để giữ tôi ở lại. Nhưng khi đó quá muộn rồi, tôi đến Real để tránh rắc rối cho người đại diện của mình, khi ông đã ký cam kết với họ.

Ký ức của anh về lần trở lại Camp Nou, bị ném chai lọ và đầu lợn như thế nào? Anh có chuẩn bị chuyện gì khác trước trận đấu, hay lo lắng về những gì xảy ra trên sân không?

Đó là một trận đấu rất ý nghĩa với tôi, khiến cho tôi trưởng thành hơn. Chắc tôi là cầu thủ duy nhất trên thế giới bị 100 ngàn người chung tay phản đối trong trận đấu. Tôi chuẩn bị cho trận đấu như mọi khi. Nỗi lo duy nhất của tôi là bóng đá và làm tròn nhiệm vụ của mình. Nhưng dĩ nhiên tôi có lo lắng một chút rằng mình có thể bị thương. Bạn không bao giờ biết khi nào có kẻ điên rồ tính nhảy ra làm chuyện ngu ngốc với bạn đâu.

Vụ chuyển nhượng sang Real là dấu ấn nổi bật nhất trong sự nghiệp của Figo và chiếc đầu lợn mà anh phải nhận trên sân Nou Camp mãi mãi là hình ảnh ấn tượng về sự thù địch của 2 gã khổng lồ bóng đá của Tây Ban Nha.

Ở Real Madrid, khi đội bóng có anh, Zidane, Ronaldo, Raul, Beckham, có khi nào họ thực sự chơi theo chiến thuật không? Hay chỉ đơn giản ra sân và thể hiện mình?

Ở mùa giải đầu tiên, với HLV Vicente del Bosque, mọi thứ rất suôn sẻ với chúng tôi - chúng tôi thắng gần như tất cả các danh hiệu. Mọi chuyện bắt đầu đi lệch ở mùa giải sau, nhất là khi lãnh đạo bắt đầu can thiệp vào vấn đề kỹ thuật, dùng ảnh hưởng của họ để ép cho ra sân những cầu thủ không có khả năng thi đấu.

Đâu là những hậu vệ cánh khó nhằn nhất anh từng đối đầu?

Roberto Carlos và Bixente Lizarazu. Tôi có vài trận đối đầu với cả hai, vài trận trong số đó đã thành lịch sử. Họ rất nhanh, rất xông xáo và rất khó đánh bại họ.

Cựu hậu về Javier Garrido của Valencia từng nói: "Không thể cản Figo trừ khi đưa cả hàng phòng ngự ra". Anh so sánh khả năng đi bóng của mình như thế nào với Zidane và Ronaldo?

Một cầu thủ có thể thường xuyên nhận ra chỉ cần thi đấu vài phút đầu trận, anh ta sẽ chơi hay hoặc dở. Khi bạn bắt đầu trận đấu suôn sẻ, bạn sẽ tự tin hơn và mọi thứ sẽ đến dễ dàng hơn. Chẳng có bí quyết gì trong chuyện đi bóng đâu. Trọng tâm của tôi thấp hơn Ronaldo và Zidane, vậy nên tôi rê bóng ngắn hơn vì thế. Ronaldo thường đi bóng nhanh hơn, và Zizou bước đi bóng rộng hơn.

Khi David Beckham tới Real Madrid, truyền thông nói có quan hệ kình địch giữa hai người. Anh có cười khẩy chuyện này khi Beckham tới không. Nghe nói vì biết tiếng Anh, anh còn giúp Beckham tìm nhà...

Đúng, mọi thứ đều do truyền thông dựng lên... Tôi cười rất nhiều mấy chuyện như thế. Mọi người viết về những thứ họ chẳng biết gì, chẳng biết chuyện xảy ra trong phòng thay đồ. Tôi luôn có quan hệ tốt với David và giờ đây chúng tôi ở chung một thành phố (Milan -ND).

Dù ở hai CLB kình địch, chúng tôi vẫn giữ quan hệ tốt. Beckham là một người dễ gần và tốt bụng. Có người từng nói Zidane không bao giờ chuyền bóng cho tôi và tôi cũng vậy. Nhưng khi nhìn vào chiến thuật của đội, họ mới nhận ra chúng tôi chuyền bóng cho nhau nhiều nhất.

Anh là fan của Queen. Nhóm nhạc đó tái hợp khi thiếu Freddie Mercury tệ như thế nào? Đâu là ca khúc của Queen được anh thích?

Thực ra tôi không phải fan cứng của Queen. Tôi ngưỡng mộ họ vì những điều họ làm được. Tôi nghĩ cũng tốt thôi khi họ tái hợp, miễn sao họ giữ được khả năng như trước kia. Ca khúc yêu thích ư? Tôi đoán tôi sẽ hát “We Are The Champions”. Lựa chọn tự nhiên thôi phải không?

Kỹ năng đi bóng của Figo vô cùng đặc biệt, ngắn hơn so với kiểu đi bóng rộng của Zidane và nhanh của Ronaldo béo.

Sau Calciopoli, cầu thủ Inter có thực sự ăn mừng vô địch hay họ chỉ cảm thấy một chiến thắng chẳng rỗng tuếch?

Khi phán quyết cuối cùng đưa ra, phần lớn chúng tôi không có ở Milan và dĩ nhiên chúng tôi không ăn mừng. Nhưng chúng tôi đều biết phán quyết của tòa án đã sửa lại những bất công có từ nhiều năm trước. Đó là thành tích công bằng cho mọi cầu thủ đóng góp cho Inter. Họ không vô địch nhờ thế lực hắc ám.

Năm 2008, một số thông tin không nguồn gốc tố anh giết một con mèo đen vì nghĩ nó đem lại xui xẻo cho cả đội. Vì sao, và làm thế nào câu chuyện đó xảy ra? Anh giải quyết chuyện đó thế nào?

Đó là câu chuyện không thể tin nổi được đăng trên trang nhất các báo. Viết ra một câu chuyện như thế thật tệ, nhưng ngay trang đầu thì... quá sức kỳ cục. Tôi phải có hành động pháp lý để giải quyết chuyện đó. Tôi nói chuyện với phóng viên viết bài đó và cho anh ta cơ hội viết tin đính chính.

Anh ta nói sẽ không làm vậy, nên tôi nhờ đến luật sư yêu cầu bảo vệ tên tuổi, buộc báo chí viết đính chính ở đúng vị trí họ đăng bài báo. Không may sau đó, sự thực có một đồng đội của tôi lái xe cán chết một con mèo ở La Pinetina. Nhưng tôi còn không biết chuyện đó cho tới khi lên báo.

Sau khi hết hợp đồng với Inter Milan, Figo đã có nhiều lựa chọn từ Al-Ittihad, Liverpool tới QPR nhưng cuối cùng anh đã quyết định giải nghệ vì không tìm được đội bóng phù hợp.

Thật là tiếc khi anh không về Liverpool vài năm trước. Anh từng gần cập bến đội bóng nào ở Premier League chưa?

Đúng là tôi có cơ hội đến Anh thi đấu khi rời Real Madrid, nhưng cuối cùng tôi tới Inter. CLB nào ư? Chuyện đó giờ không quan trọng nữa, đó thuộc về quá khứ rồi.

Anh có thể nói tại sao thương vụ đến Al-Ittihad đổ bể không? Anh thậm chí cất công tới Saudi Arabia ký hợp đồng?

Bởi họ lừa dối và không thành thật với tôi. Tôi chưa từng tới đó, nếu có chắc họ sẽ không để tôi đi nữa đâu. Toàn bộ hợp đồng được ký kết giữa hai bên, nhưng khi yêu cầu họ trưng ra bảo đảm từ phía ngân hàng, họ lại không làm chuyện đó. Vậy nên tôi kết thúc hợp đồng.

Có thông tin nào xác đáng về tin đồn anh gia nhập QPR năm 2008 không? Có đúng anh cân nhắc chơi ở hạng dưới trước khi giải nghệ?

Hoàn toàn sai. Không bao giờ có chuyện đó. Tôi không bao giờ cân nhắc chơi ở hạng dưới trước khi giải nghệ.

Bàn thắng đáng nhớ nhất trong sự nghiệp của Figo theo anh chính là bàn thắng vào lưới ĐT Anh ở EURO 2000.

Bàn thắng yêu thích của anh là...?

Tôi không ghi bàn nhiều, có lẽ đó là bàn thắng vào lưới ĐT Anh ở EURO 2000. Một trận đấu điên rồ trong một giải đấu lớn. Hoặc đó là bàn thắng ghi vào lưới Real Madrid thời tôi còn chơi cho Barcelona.

Anh nhận xét gì về thành tích của Bồ Đào Nha thời anh còn thi đấu? Tốt vì lọt vào 2 trận bán kết và 1 chung kết? Hay thất vọng vì không vô địch lần nào? Đội hình Bồ Đào Nha mạnh nhất anh từng chơi là khi nào?

Tôi nghĩ mọi thứ đã diễn ra rất tuyệt. Với một quốc gia có 10 triệu dân, việc lọt vào 2 trận bán kết và 1 trận chung kết ở các giải đấu lớn trong thời gian ngắn như vậy quả thực phi thường. Đúng là chúng tôi không vô địch lần nào nhưng tôi nghĩ thế hệ của mình đã giúp thay đổi bóng đá Bồ Đào Nha.

Tôi nghĩ đẳng cấp đội tuyển có thể được duy trì bởi bạn cần bước 100 bước để tiến lên, nhưng một bước lùi là đủ kéo bạn tụt xuống. Tôi không thể nói đội tuyển giai đoạn nào tuyệt nhất bởi chúng tôi luôn có những cầu thủ vĩ đại - theo đúng nghĩa đen. Chúng tôi rất đoàn kết, mỗi người biết chính xác mình phải làm gì và vào khi nào. Chuyện đó có trước cả khi Scolari dẫn dắt.

Bình luận của bạn

Sử dụng tài khoản Facebook của bạn để thêm bình luận cho bài viết. Tên, hình ảnh và thông tin cá nhân khác của bạn công khai trên Facebook sẽ xuất hiện với bình luận của bạn, và có thể được sử dụng trên nền tảng truyền thông của Báo Bóng đá Cuộc sống!