Bóng đá Cuộc sống

Thuyền nhân, bệnh ung thư & ánh hào quang Champions League

Dybala không chỉ là tên của một cầu thủ bóng đá nổi tiếng ở Juventus. Dybala còn mang trong nó những ẩn ức lịch sử về một dòng tộc cố gắng thoát khỏi chiến tranh thế giới và vô tình tìm thấy vận mệnh ở một miền đất mới. Hành trình cổ tích của Paulo Dybala tới với vũ đài bóng đá, rất có thể sẽ là nguồn cảm hứng cho các đồng đội của anh trong trận chung kết Champions League gặp Real tới đây.


CHUYẾN VƯỢT BIÊN CỦA THUYỀN NHÂN BOLESLAW

Có lẽ, không phải ai cũng biết rằng, dòng tộc Dybala có gốc gác ở... Ba Lan. Ông nội của Dybala, Boleslaw là dân bản địa ở Krasniow, một ngôi làng ở vùng nông thôn Opatowiec thuộc khu liên tỉnh Swietokrzyskie. Cách Krakow 60km theo đường chim bay chính là nơi ông Boleslaw sinh ra và lớn lên.

Trong Thế chiến thứ hai, ông Boleslaw bị Đức quốc xã cưỡng bức lao động và đối mặt với nguy cơ thất nghiệp sau chiến tranh. Qua lời kể của một vài bạn tù thời chiến, Boleslaw biết rằng có một cơ hội vượt biên sang Argentina. Chỉ có điều, Boleslaw không có người dẫn đường, và cũng chẳng biết xem sa bàn.

Nhưng Boleslaw, cùng hành trang là hai túi quần áo cỏn con, vẫn quyết tâm lên đường. Sóng biển đại dương, bằng cách nào đó, đưa Boleslaw tới... Mỹ. Boleslaw leo vội lên bờ, dừng chân ở một ruộng ngô chưa đến mùa thu hoạch và thiếp đi suốt 2 tuần liền. Khi người ta tìm thấy Boleslaw là lúc ông trong trạng thái suy nhược trầm trọng.

Như sự sắp đặt của số phận, những ân nhân cứu mạng Boleslaw cũng tới từ Argentina. Biết nguyện vọng, họ đưa ông theo cùng trên chuyến tàu tới xứ sở Tango, và dừng chân ở Laguna Larga, ngôi làng có 8.000 nhân khẩu thuộc tỉnh Codorba.

Dybala không biết nhiều về ông nội mình. Khi Boleslaw qua đời, Dybala vẫn còn nhỏ xíu. Qua lời kể của mấy người họ hàng xa, Dybala mới biết ông nội là một linh mục làm việc cho một tu viện và nhà thờ nằm sát con sông duy nhất của thị trấn.

Ông Boleslaw, người Ba Lan bị bắt làm sai dịch trong trại của phát xít Đức, đã tìm mọi cách để vượt biên từ châu Âu sang Nam Mỹ để định cư tại một đất nước bình yên. Và cuối cùng, ông cũng đã đặt chân đến Laguna Lana hẻo lánh của đất nước Argentina. Ông không biết rằng, nhân duyên đó đã giúp cháu nội tương lai của mình bén duyên với bóng và sẽ quay lại châu Âu để toả sáng.

Boleslaw có một người anh trai định cư ở Canada và một chị gái ở Ba Lan. Phương tiện liên lạc duy nhất giữa họ là những tấm thiệp Oplatek thường được dùng trong các dịp Giáng sinh.

Mối quan hệ của Dybala với cha, ông Adolfo thì gần gũi hơn rất nhiều. Ngày trẻ, Adolfo là một tiền vệ trung tâm thuộc biên chế phân xã Thư viện Atletico – CLB bán chuyên có thỏa thuận làm ăn với Newell's Old Boy (đội bóng nổi tiếng ở Rosario từng đào tạo Lionel Messi).

Trên sân, các đồng đội gọi Adolfo là El Chancho, nghĩa là “lợn rừng” vì những cú tắc bóng quyết liệt nhưng vô cùng chuẩn xác. Ngoài đời, Adolfo là một người lịch sử, hào sảng và thương yêu gia đình hết mực. Ông từng được giới thiệu lên chơi ở giải VĐQG, nhưng từ chối cơ hội đổi đời đó vì muốn ở gần vợ con.

Giải nghệ sớm, Adolfo chuyển qua làm quản lý một cơ sở xổ số điện toán nhà nước ở đường Hipólito Yrigoyen, gần trạm chờ xe buýt Laguna, gọi là La Favorita - theo mô tả của Adolfo thì có thiết kế rất giống với SVĐ Palermo. Adolfo có thể không bao giờ sống trong cảm giác hào hùng của các sân bóng nhà nghề, nhưng ông đã luôn cố gắng truyền tình yêu và niềm cảm hứng trái bóng tròn vào cho các con.

Cậu cả, Gustavo, 37 tuổi đang ổn định cuộc sống của chàng họa sỹ vì không có tố chất chơi bóng. Con thứ, Mariano, 34 tuổi được đánh giá rất cao, nhưng không thể chữa khỏi căn bệnh “nhớ nhà” nên đã bỏ cuộc. Cậu út, Paulo Dybala, 24 tuổi, hoàn toàn trái ngược. Cậu vừa sở hữu năng lực xuất chúng, lại có tham vọng lớn lao viết tiếp sứ mệnh dang dở mà cha để lại.


ÁM ẢNH NGHÈO ĐÓI SAU CÁI CHẾT VÌ UNG THƯ

Từ khi 4 tuổi, Dybala đã làm quen với trái bóng tròn. Tại La Canchita Sheba, một bãi phế liệu thu mua lốp ô tô quá hạn sử dụng, Dybala và những đứa trẻ có cha mẹ làm việc ở La Favorita đã cùng nhau chơi bóng suốt đêm ngày. Chúng chỉ có duy nhất một bộ đồng phục, được may đại trà một lần theo một kích cỡ cố định. Đó không phải điều kiện lý tưởng để chơi bóng, nhưng là những ký ức vô cùng đặc biệt với cá nhân Dybala.

Lên 10, Dybala ứng tuyển vào học viện Newell's Old Boys danh giá và dễ dàng vượt qua vòng tuyển chọn. Nhưng Rosario ở quá xa Laguna Larga nên ông Adolfo đưa con tới Instituto Atletico, CLB địa phương của tỉnh Cordoba. Trên chiếc Opel 4 cửa màu đen, hai cha con mất 50 phút lái xe dọc theo quốc lộ 9. Nhưng ít nhất, chiều dài quãng đường chỉ là 65km, tốt hơn nhiều so với mốc 350km phi tới Rosario.

Santos Turza, một tuyển trạch viên chuyên nghiệp đã tận mắt chứng kiến màn trình diễn của Dybala tại La Agustina, trung tâm huấn luyện cấp cao của Instituto. Chỉ mất 10 phút để Turza nhìn thấy một điều gì đó đáng chờ đợi ở cậu bé này. Turza tới nói chuyện với Adolfo, khuyên ông hãy đầu tư hết mực cho con trai. “Vì thằng bé xứng đáng với những sân chơi lớn”, Turza nói.

Cái chết của ông bố Adolfo vì chứng bệnh ung thư khiến Dybala suy nghĩ rất nhiều về cuộc sống và những sự bất an chất chứa trong đó. Biệt danh "Ông Cụ Non" phần nào đã lột tả đươc tâm lý của chàng trai trẻ đã bị tác động thế nào từ cái chết của ông bố. Thế nên, giờ đây, khi đang ở con đường chập chững bước lên đỉnh cao, gánh nặng kinh tế đã giải toả, Dybala thường nhìn lên trời cao mỗi khi ghi bàn để dâng hiến bàn thắng cho người cha xấu số, không được chứng kiến sự phương trưởng của cậu út trong sự nghiệp bóng đá.

Ngày qua ngày, Adolfo đưa cậu út tới Instituto với một niềm tin duy nhất: Trao công cụ cho con chuyển hóa giấc mơ thành sự thật. Công việc ấy đã đều đặn diễn ra không thiếu 1 buổi tập, cho tới một ngày thứ ba chết tiệt tháng 09/2006. Ông Adolfo bị ung thư tuyến tụy. Rốt cuộc, Adolfo đã qua đời trước khi kịp nhìn thấy con trai mình hoàn thành tâm nguyện.

Dybala từng kể, ông Adolfo đã giấu nhẹm căn bệnh trong hơn một năm trời vì sợ anh buồn bã mà bỏ cuộc. “Hôm nay, khi ngồi nói chuyện với mẹ, tôi vẫn bảo trong giấc mơ, thi thoảng tôi lại nhìn thấy cha và lúc thức dậy, không tài nào kìm nổi nước mắt”, Dybala chia sẻ trên tờ Nacion.

Đã có lúc, Dybala sụp đổ. Anh chủ động xin nghỉ không trợ cấp và trở về nhà để gần gũi gia đình. Phía Instituto cũng hỗ trợ Dybala hết sức nhằm xoa dịu nỗi đau. Họ gửi anh về CLB cũ của ông Adolfo bằng hợp đồng cho mượn 6 tháng. Nhưng sau đó sẽ là gì tiếp theo? Đó là câu hỏi lớn nhất Dybala phải trả lời.

Không có cha, không có tiền và một đống hoá đơn thuốc men cần thanh toán cho mẹ, Dybala quyết định trở lại Instituto. Để kiếm tiền, đơn giản là vậy. Không vì tiền, thì có lẽ Dybala đã... về hưu từ năm 13 tuổi. Biệt danh El Pibe De La Penssion ra đời cũng vì nhẽ ấy. Ở Instituto, các bạn đồng môn vẫn thường trêu Dybala rằng “cậu là một ông cụ non chưa đi làm đã lo sổ hưu”.


VIÊN KIM CƯƠNG CỦA GIẢI HẠNG NHÌ

Năm 2011, ở tuổi 17, Dybala có hợp đồng chuyên nghiệp đầu tiên kéo dài 3 năm trị giá 4.000 peso. Đấy là thu nhập thấp nhất theo trần giá của LĐBĐ Argentina phát hành, nhưng đủ để Dybala tậu một chiếc xe hơi tiện đi lại (chiếc Seat Leon đã qua sử dụng).

Ngày 13/08/2011 là vòng đấu mở màn Nacion B, giải hạng Nhì Argentina. Instituto gặp Urtica. HLV trưởng Dario Franco điền tên Dybala vào danh sách xuất phát vì hàng loạt những chấn thương “đột xuất” của các tiền đạo chủ lực. Có một vấn đề, là phía Instituto chưa làm thủ tục đăng ký Dybala trong giai đoạn 1 mùa giải với ban tổ chức.

Sau 11 phút trên sân, Dybala buộc phải rời sân vì vi phạm quy chế. Nhưng 11 phút ngắn ngủi dưới sự cổ vũ 2,6 vạn khán giả ở Old Monumental, sân bóng được xây dựng vào năm 1940 nhờ tiền túi của chủ tịch thành phố đương thời Peron là kỷ niệm đáng nhớ nhất trong cuộc đời Dybala. Và anh cũng chẳng phải đợi lâu, để chính thức “mở khóa” tài khoản.

Tài năng của Dybala được ví như viên kim cương, với các mặt cắt được mài và gọt giũa bởi sự miệt mài khổ luyện và ý thức sâu sắc về con đường tương lai. Chính vì thế, những nghịch cảnh đầu đời càng khiến viên kim cương đó lấp lánh, toả sáng sang tận châu Âu, hấp dẫn những tay săn đầu người đến từ Lục địa Già phải tranh đoạt và mở ra cuộc phiêu lưu đây hấp dẫn cho tài năng Dybala.

Một tuần sau, trong trận đấu gặp Aldosivi ở Ciudad Feli, Dybala mặc áo số 9 và lĩnh ấn hàng công, một cách đường hoàng. Từ một quả phạt góc, Dybala nhoài ngoài đón bóng và giơ đầu đưa bóng vào gôn. 17 tuổi 5 tháng 9 ngày, Dybala trở thành cầu thủ trẻ nhất trong lịch sử CLB ghi bàn ở một giải đấu chính thức, xô đổ kỷ lục huyền thoại Mario Kempes nắm giữ suốt 29 năm.

Những phóng viên đứng trên sân hôm ấy đã nhảy dựng và thốt lên “Joya”, nghĩa là viên kim cương. Họ gọi Dybala là La Joya. Mùa giải năm ấy tiếp tục chứng kiến những cột mốc lịch sử của cá nhân Dybala và tập thể đội bóng. Lần đầu tiên, có một cầu thủ ghi bàn 6 trận, lập 2 hat-trick và kết thúc mùa giải với 38 trận liền ra sân - một kỷ lục cũ khác của Kempes. Năm đó, Dybala ghi 17 bàn. Primera - giải hạng Nhất Argentina - đã vẫy gọi.

Ngày 01/07/2012, sau 325 ngày và 41 trận, Instituto bước vào trận play-off tranh vé lên hạng với San Lorenzo. Nhưng hành trình nào rồi cũng tới hồi kết, và kết quả 1-1 cùng luật bàn thắng sân khách nghiệt ngã đã chấm dứt giấc mơ của Dybala. Anh òa khóc như một đứa trẻ vì giấc mơ dang dở của ông Adolfo, sẽ phải gác lại một mùa giải nữa.

Song, sự nghiệp của Dybala không vì thế mà gặp trắc trở. Được gọi vào thành phần dự tuyển U20 là một cơ hội đổi đời của Dybala. Nếu không thể chơi ở Primera, thì Dybala sẽ sang... châu Âu.


HÀNH TRÌNH CHÂU ÂU VÀ ÁNH SÁNG CHAMPIONS LEAGUE

Inter Milan là CLB đầu tiên theo sát Dybala. Đội đã cử người tới soi giò Dybala trong 10 tháng liền. Phí chuyển nhượng 2,3 triệu euro được đặt lên bàn đàm phán. Thực ra, trước khi “chốt” hợp đồng, Inter có làm một bài kiểm tra cuối cùng với Dybala.

Họ cử Javier Zanetti về quê nhà làm điều phối viên trận giao hữu gây quỹ ủng hộ tổ chức từ thiện Pupi Foundation, triệu tập tất cả những tài năng bóng đá Argentina tới tham dự. Dybala ở cùng đội với Higuain, và là người kiến tạo trực tiếp giúp El Pipita ấn định tỷ số 4-3.

Về cơ bản, hai bên đã thống nhất các điều khoản. Nhưng cuộc đời ai đoán trước chữ “ngờ”. Bấy giờ, Luca Cattani - GĐTT của Palermo - cũng đang có mặt ở Cordoba. Vị này chuẩn bị đàm phán mang Franco Vazquez (đồng đội cũ của Dybala ở Palermo, hiện đang khoác áo Sevilla) khỏi Belgrano.

Buổi gặp gỡ diễn ra ở một nhà hàng, nơi Cattani tình cờ bắt gặp Juan Carlos Barrea - nguyên chủ tịch của Instituto cũng đang dùng bữa. Qua trò chuyện, Barrea biết rằng Palermo muốn “săn hàng” Argentina. Ông khẳng định với Cattani: “Tôi có một món hàng còn tốt hơn Vazquez”. Cattani bị thuyết phục bởi một cậu bé bí ẩn có tên Dybala, và trong đầu đang mẩm tính sẽ quay về Italia năn nỉ ông chủ Zamparini đưa Dybala về Palermo bằng mọi giá.

Palermo là một CLB kỳ lạ, hệt như tính cách của ông chủ Zamparini. Ông ta từng đưa ra nhiều quyết định điên rồ, và nổi tiếng là “làm việc tùy hứng”. Trong 15 năm cầm quyền, Zamparini từng ban trát sa thải trên dưới 50 lần. Nhưng trong trường hợp của Dybala, Zamparini đã sáng suốt.

Palermo đủ tiền mua Dybala theo giá chuyển nhượng niêm yết, nhưng câu chuyện lại biến tướng sang một chiều hướng phức tạp hơn. Trong lúc Cattani về lại Italia, Barrea đã dỗ ngọt Dybala và khiến tiền đạo trẻ ký vào một hợp đồng khai thác thương mại bởi công ty TNHH Pencil Hill, điều hành bởi doanh nhân Gustavo Moscardi. Trị giá hợp đồng là 3,5 triệu euro, cũng có nghĩa là bất kỳ đội nào muốn “rước” Dybala sẽ phải tốn thêm ít nhất 1,2 triệu.

Một cuộc họp diễn ra ở Vergiate với sự góp mặt của Zamparini, Moscardi và tay luật sư ủy quyền Montes Flores của Pencil Hill. Công ty này có đầy đủ văn bản chứng minh, Instituto đã trao toàn quyền khai thác giá trị thương mại của Dybala cho họ. Tổng chi phí để sở hữu Dybala và 11 triệu và 860 ngàn euro. Bao gồm 2 triệu euro phí tư vấn và soạn hợp đồng của luật sư đại diện cho Dybala là Gonzalo Rebasa.

Tuy nhiên, khi Palermo đã chuyển khoản đầy đủ, Zamparini bất ngờ phát hiện Rebasa đang có mặt ở London và chào mời Dybala với Tottenham. Tính phức tạp của vụ chuyển nhượng buộc các công tố viên phải vào cuộc. Ngày 19/07, tại một khách sạn ở Milan, Zamparini nhìn thấy giải pháp cuối cùng để cứu vãn tình thế và tránh làm mọi chuyện bung bét, là lấy lại 2 triệu euro đã đưa cho Rebasa và chuyển qua tài khoản của công tố viên nhằm hướng đến một phán quyết có lợi cho Palermo.

Họ không muốn bỏ qua một món hàng “ngon ăn” như Dybala. Và tất nhiên, Zamparini đã tốn thêm 3,5 triệu euro cho văn phòng luật Pluriel chi nhánh Milan (điều hành bởi luật sư Ricardo Petrucci, trụ sở chính đặt tại London). Như vậy, tổng chi phí để có được chữ ký của Dybala là 15,6 triệu euro - gấp 7 lần so với dự tính.

Palermo là một CLB kỳ lạ, hệt như tính cách của ông chủ Zamparini. Ông ta từng đưa ra nhiều quyết định điên rồ, và nổi tiếng là “làm việc tùy hứng”. Trong 15 năm cầm quyền, Zamparini từng ban trát sa thải trên dưới 50 lần. Nhưng trong trường hợp của Dybala, Zamparini đã sáng suốt.

Dybala đã từng từ chối lời mời gọi của Antonio Conte 3 năm trước để khoác áo Italia (bà ngoại của anh là người Italia chính gốc). Nhưng rạng sáng thứ Bảy, rất có thể gương mặt này sẽ mang về cho Juve nói riêng và bóng đá Italia một chiếc Cúp châu Âu danh giá, chấm dứt cơn khát danh hiệu của xứ sở Calcio lừng danh một thời.

Ông thay tới 4 HLV trong 16 tháng đầu tại Sicila của Dybala chỉ để tìm ra giải pháp chiến thuật tốt nhất phục vụ Dybala. 4-3-1-2 hoặc 4-2-3-1 là phương án được lựa chọn, và hóa ra đấy cũng là sơ đồ mà Allegri đã áp dụng cho Juve trong phần lớn thời gian mùa giải này, với Dybala chơi ngay sau lưng tiền đạo.

Vụ đầu tư vào Dybala mang về cho Zamparini món hời lớn. Mùa Hè 2015, Dybala ký vào hợp đồng 5 năm với Juve, tiêu tốn của Bianconeri 32 triệu euro chưa kể 8 triệu euro phát sinh phụ thu tùy thuộc vào phong độ của tiền đạo này. Mùa đầu tiên, anh đã ghi tới 23 bàn sau 46 trận, tính theo hiệu suất ghi bàn thì không kém gì tiền đạo chủ lực Carlos Tevez đã ra đi (50 bàn sau 96 trận).

Dybala đã từng từ chối lời mời gọi của Antonio Conte 3 năm trước để khoác áo Italia (bà ngoại của anh là người Italia chính gốc). Nhưng rạng sáng thứ Bảy, rất có thể gương mặt này sẽ mang về cho Juve nói riêng và bóng đá Italia một chiếc Cúp châu Âu danh giá, chấm dứt cơn khát danh hiệu của xứ sở Calcio lừng danh một thời.


Bình luận của bạn

Sử dụng tài khoản Facebook của bạn để thêm bình luận cho bài viết. Tên, hình ảnh và thông tin cá nhân khác của bạn công khai trên Facebook sẽ xuất hiện với bình luận của bạn, và có thể được sử dụng trên nền tảng truyền thông của Báo Bóng đá Cuộc sống!