Bóng đá Cuộc sống

  • Ở tuổi 26, bất chấp nghịch cảnh và số phận, De Gea vẫn là điểm tựa cho Man Utd nuôi hy vọng phục hưng.
Background Image

DE GEA & 26 NĂM SỐNG VỚI ĐỜI MAN TRÁ

Ngày mai (07/11), thủ thành De Gea của Man Utd đón sinh nhật lần thứ 26. Đáng tiếc, ở quãng đời đẹp nhất của mình, anh phải đối mặt với quá nhiều lời dối trá.

Khi bạn gái Edurne Garcia hỏi: "Anh sẽ không bao giờ lừa dối em phải không?". De Gea tự tin trả lời: "Đó là thứ anh ghét nhất trên thế giới này". Cũng phải thôi, thủ môn tài năng này không muốn lừa dối ai, bởi cả đời anh đã gặp quá nhiều người xảo trá.


GIA NHẬP ATLETICO MADRID TỪ SỰ KHÍCH BÁC

Ruud Gullit từng nói: "Thủ môn thì chỉ làm thủ môn mà thôi bởi anh ta không biết chơi bóng". Nhưng tất cả mọi người tại La Escuela De Futbol Atletico Casarrubuelos đều biết rằng điều đó không chính xác. Bởi trong suốt đầu thế kỷ 21, những người ở đó đã chứng kiến một thằng bé tóc vàng, luôn khăng khăng mình là thủ môn nhưng bị buộc phải lên đá... tiền đạo.

Không ai khác, cậu bé đó là David De Gea. HLV ngày đó, Jose Maria Cruz khẳng định chắc như đinh đóng cột rằng De Gea có phẩm chất của một tiền đạo. Khi chơi đối kháng 5 vs 5 - cái mà ở Tây Ban Nha gọi là futbol sala, De Gea luôn chơi cao nhất và là vua phá lưới. Vị trí gác đền được giao cho cậu bé mập mạp Ivan Gonzalez.

Ở đây, người ta tôn sùng các tiền đạo hơn bất cứ vị trí nào khác. Do đó, mong muốn trở thành người gác đền dù sở hữu đôi chân khéo léo của De Gea từng khiến chúng bạn nhầm tưởng là chứng tự kỷ. Tất cả sự can ngăn chỉ có thể khiến De Gea rời xa khung gỗ đến năm 12 tuổi. Mong ước được đúng trong khung thành và cản phá những cú sút trái phá của De Gea đến từ người cha Jose - một cựu thủ môn của Getafe.

"Tôi thực sự hạnh phúc khi được khoác áo của CLB vĩ đại nhất thế giới, nơi tôi cảm nhận được tình yêu của các CĐV"

Họ bắt đầu nói về những chiếc găng, cảm giác khi đối đầu tiền đạo và cả sự thống trị ở khu vực 16m50. De Gea và cha luôn luôn nói về bóng đá mỗi khi gặp nhau, cứ như thể đó là không khí để thở vậy.

Và rồi De Gea đứng trước bước ngoặt lớn đầu tiên trong cuộc đời. Năm 14 tuổi, Atletico Madrid gửi giấy mời thử việc đến cho cậu bé tóc vàng. Đến học viện La Cantera là mơ ước của De Gea và anh nhanh chóng nhận lời.

Nhưng trên thực tế, những người tại Atletico chẳng biết rõ De Gea là ai. Tất cả quyết định chỉ đến khi HLV đội trẻ lúc đó, Juan Luis Martin quả quyết De Gea là một kho báu và nếu không nhanh chân, Rayo Vallecano sẽ cuỗm mất.

Tất nhiên thì chẳng có sự tác động nào của Rayo cả và De Gea đến Atletico thông qua một lời nói dối trắng trợn. Người ta nói Martin có thể đã nhận được cái gì đó từ tay cò Diego Diaz Garrido, nhưng chỉ có Chúa mới biết.


ĐẾN QPR HOẶC TRỞ THÀNH NGƯỜI THỪA TẠI CALDERON

Năm 2008, De Gea ký hợp đồng chuyên nghiệp đầu tiên với Atletico, giao kèo sẽ giữ anh ở lại Vicente Calderon đến tận năm 2011. Nhưng chẳng có lời hứa nào được thực hiện. Sau khi dành cả mùa giải chuyên nghiệp thứ 2 cho Atletico B tại Segunda B, De Gea được gọi đến phòng của GĐKT Jesus Garcia Pitarch.

Ở đây, Pitarch yêu cầu De Gea phải chuyển đến Numancia như một phần trong sự hợp tác giữa 2 CLB. Đến Numancia là một điều sai trái, De Gea nghĩ như vậy. Anh muốn cống hiến cho Atletico chứ không bị bán đi như một kẻ chẳng có tương lai. "Tốt thôi, vậy cậu sẽ sang Anh", Pitarch chuyển hướng. Giải Ngoại hạng Anh là một điều gì đó đầy hứa hẹn, nhưng Queens Park Rangers (QPR) thì không.

Người đại diện của đội bóng nước Anh thậm chí đã thảo sẵn hợp đồng và Pitarch cũng đã ưng thuận. Nhưng một lần nữa De Gea lại vùng ra. Bằng tất cả bản lĩnh của một thằng nhóc 19 tuổi, De Gea kiên quyết từ chối bất chấp hậu quả có ra sao. Vậy là suốt mùa Hè 2009, De Gea phải tập một mình, không đồng đội, không người hướng dẫn. Anh lủi thủi và đi lang thang như gã vô gia cư. Nhưng điều đó không tồi tệ bằng cảm giác bị phản bội.

Atletico đã từng gọi anh là "El Nino Prodigea" - Wonderkid trong tiếng Anh và có thể được hiểu là "Cậu bé vàng". HLV thủ môn Diego Diaz Garrido từng khen ngợi: "Dù vẫn đang phát triển cả thể chất lẫn tinh thần, De Gea dường như đã đi đúng con đường để trở thành thủ môn số 1 thế giới". Nhưng tất cả những gì De Gea nhận lại sau từng đấy năm tập luyện chỉ là sự bạc đãi và những lời hứa suông không hơn không kém.

Dù khởi đầu bị ép chơi ở vị trí tiền đạo, nhưng máu thủ môn trong huyết quản của De Gea đã khiến anh trở thành "người gác đền" lừng danh ở đội bóng khởi nghiệp Atletico Madrid

Tài năng là thứ De Gea không thiếu, nhưng nỗ lực thì còn đáng khâm phục hơn bội phần. Ròng rã suốt nhiều tuần liền, De Gea đến sân tập và chui vào cái góc cô đơn của mình. Cho đến một ngày anh được HLV đội một, Abel Resino trông thấy và cho tham gia cùng các đàn anh. Sau thời gian thăm dò, Resino quyết định cho De Gea làm thủ môn số 3 của Atletico, sau Sergio Asenjo và Roberto.

Rốt cuộc, De Gea cũng có cơ hội bước ra ánh sáng. Màn ra mắt của anh cho đội một Atletico đến theo sự sắp xếp cầu kỳ của số phận. Asenjo phải tham dự U20 World Cup năm 2009, trong khi Roberto dính chấn thương chỉ sau 27 phút trận đấu với Porto tại Champions League. Không còn cách nào khác, Resino phải dùng đến sự lựa chọn thứ 3 của mình. Và dù phải vào lưới nhặt bóng 2 lần, đó vẫn là "giấc mơ thành sự thật" của chú bé năm nào.

Với sự xuất hiện của HLV Quique Sanchez, sau 7 năm miệt mài không ngừng nghỉ, cuối cùng, De Gea cũng trở thành thủ môn số 1 trong khung gỗ Atletico mùa 2009/10. Góp công lớn vào chiến tích vô địch Europa League, Diego Forlan khẳng định với toàn thế giới: "De Gea đủ trình độ để chơi bóng ở đẳng cấp cao nhất khi mới 19 tuổi. Tất cả mọi người tại Atletico đều tin tưởng cậu ấy trong khung gỗ".

Tuy nhiên, De Gea chưa bao giờ có khái niệm về sự ổn định. Anh chỉ muốn mỗi tuần được ra sân cống hiến cho CLB tuổi thơ Atletico nhưng Man United và Sir Alex Ferguson đã đến.

Tháng 9/2010, HLV vĩ đại nhất thế giới lúc bấy giờ bỏ hẳn một trận đấu của Quỷ đỏ tại Cúp Liên đoàn để bay đến Tây Ban Nha và quan sát De Gea thi đấu trước Valencia. Lúc này, mọi người đều hiểu anh sẽ không thoát khỏi bàn tay của gã khổng lồ Man United.

text

De Gea được cuộc đời hứa hẹn sẽ đưa anh về đội bóng lớn là Man Utd, nhưng đó là một đội bóng lớn đang suy tàn và chính 'ông lớn' này lại cản đường De Gea gia nhập CLB vĩ đại nhất thế kỷ 20 Real Madrid bằng những mánh khóe xảo trá.

CÁI BÓNG QUÁ LỚN CỦA VAN DER SAR

Mùa Hè 2011, Man United hoàn tất thương vụ kỷ lục khi bỏ ra 17,8 triệu bảng để mang về De Gea lúc đó mới 20 tuổi. Trên thực tế, De Gea có khá nhiều liên hệ với đội chủ sân Old Trafford từ trước.

Anh hâm mộ thủ thành Peter Schmeichel và được giới chuyên môn so sánh với Edwin van der Sar ở khả năng dùng chân lẫn phản xạ xuất thần trên một cơ thể mảnh khảnh. Đây đều là những tượng đài tại Old Trafford và bất giác khiến De Gea choáng ngợp.

"Tập luyện điên cuồng, thi đấu với 100% năng lực, luôn tập trung tối đa, đó là con đường bóng đá mà tôi theo đuổi."

De Gea

Nhưng ấn tượng đầu tiên mà De Gea mang đến Manchester lại là một nỗi hổ thẹn, nơi anh bị buộc tội làm điều mình ghét nhất. Đầu tháng 10/2011, siêu thị Tesco Extra (Greater Manchester) thông báo một cầu thủ của Man United đã ăn cắp một chiếc bánh ngọt rẻ tiền Krispy Kreme. Với lương tuần 70.000 bảng mà lại đi quỵt 1,19 bảng thì thật không thể chấp nhận nổi.

“Hôm đó, khi đang đi mua đồ cùng em họ và một người bạn từ Tây Ban Nha tới thăm, tôi cảm thấy đói bụng và lấy chiếc bánh ngọt ăn tạm. Tôi muốn mua thêm một vài thứ nữa nhưng lại chợt nhận ra mình không đem theo tiền.

Đến Man Utd, dẫu bị ngợp trong chiếc bóng của những huyền thoại như Peter Schmeichel và Edwin van der Sar nhưng bây giờ, De Gea đã kế thừa xuất sắc vị trí của các tiền bối

Tôi bèn quay trở lại chỗ đậu xe để lấy ví thì bỗng nhiên bị bảo vệ chặn lại kiểm tra. Họ tưởng rằng tôi cố tình ra khỏi siêu thị mà không thanh toán tiền. Tôi đã cố gắng giải thích nhưng vốn tiếng Anh không đủ tốt”, De Gea giải thích nhưng không ai nghe. Họ cho rằng anh đã nói dối.

Khởi đầu như thế tại một nơi như Manchester thật tồi tệ. Và quả thật hai mùa đầu tiên tại Old Trafford, De Gea bị bao phủ bởi cái bóng quá lớn của Van der Sar. Những sai lầm liên tục trước Blackburn và Basel từng khiến De Gea phải ngồi dự bị cho Anders Lindegaard. Giới chuyên môn cho rằng anh quá non nớt tại môi trường khốc liệt nhất thế giới, đồng thời kỹ năng chọn điểm rơi là sự thiếu hụt nghiêm trọng.

"Khi tôi chết, tôi muốn được chôn cất bởi các hậu vệ của Man Utd bởi họ sẽ là những người nhìn thấy tôi gục ngã lần cuối cùng"

De Gea

Chỉ có Sir Alex là luôn tin tưởng De Gea. Bằng những biện pháp của một nhà giáo dục lâu năm, “Máy sấy tóc” đã biến anh từ một gã trai gầy nhẳng thành người khổng lồ trong khung gỗ Man United. Nhưng rốt cuộc, HLV huyền thoại chỉ ở bên anh 2 năm, trước khi nói lời nghỉ hưu mùa Hè 2013.


NỤ CƯỜI MAN TRÁ CỦA ED WOODWARD

Kể từ ngày Sir Alex không còn tại vị, Old Trafford trở nên lạnh lẽo. De Gea trải qua 2 mùa bóng cùng David Moyes và Louis van Gaal thật đáng thương. Nhận danh hiệu “Cầu thủ xuất sắc nhất Man United” trong 2 năm liên tiếp mà thủ môn sinh năm 1990 này chẳng thể vui nổi.

Quỷ đỏ bây giờ không đủ cho tầm vóc của De Gea. Mùa Hè 2015, anh đã ở rất gần Bernabeu. Sau rất nhiều buổi thương thuyết căng thẳng, Man United và Real Madrid đi đến thống nhất về bản hợp đồng trị giá 29 triệu bảng cho De Gea, kèm điều khoản Keylor Navas đi theo hướng ngược lại vào đúng ngày 31/8. Nhưng đúng vào những phút cuối cùng thời hạn chót của kỳ chuyển nhượng mùa Hè, thương vụ De Gea đổ bể vì lỗi kỹ thuật đến từ Man United.

Dẫu không thể thỏa ước mơ được chinh phục vinh quanh cùng Real Madrid, song De Gea vẫn miệt mài "gánh" Man Utd với hy vọng phục hưng Quỷ Đỏ

Một đòn đau cho Real và làm việt vị rất nhiều hãng truyền thông chuẩn bị tung ra tin bom tấn này. Với những người trong cuộc, tất cả đều hiểu đây không thể là sự trùng hợp. Và phó chủ tịch Man United, Ed Woodward đứng đằng sau tất cả.

Ngay sau khi kỳ chuyển nhượng đóng cửa, HLV ĐT Tây Ban Nha, Del Bosque thừa nhận không thể triệu tập De Gea nếu Man United không cho anh thi đấu. Ở thế bất khả kháng, De Gea buộc phải ký vào bản hợp đồng mới có thời hạn 4 năm với Quỷ đỏ, qua đó bỏ lỡ cơ hội lớn nhất để được chuyển sang đội bóng Hoàng gia Real Madrid.

Nếu được sang Madrid, số phận của De Gea có lẽ sẽ rất khác. Anh không phải chịu những dày vò từ các đồng đội đẳng cấp “làng” tại Old Trafford và hơn hết, có một sự thừa nhận lớn hơn tại ĐT Tây Ban Nha. Là người của Bernabeu, De Gea sẽ sớm lật đổ sự thống trị của Iker Casillas tại La Roja và biết đâu đấy, có được chút vinh quang vớt vát thời kỳ suy thoái của tiqui-taca.

Nhìn lại hơn 16 năm theo nghiệp cầu thủ, vinh quang có mà tủi nhục cũng chẳng thiếu nơi De Gea. Anh là một tài năng không thể phủ nhận, nhưng sự gian dối cứ thế bám theo cho đến tận sinh nhật lần thứ 26 này.

Bình luận

Có thể bạn quan tâm