Bóng đá Cuộc sống

Đã có chàng thợ điện Villa nếu như không có bóng đá

Với 18 năm chơi bóng chuyên nghiệp, David Villa đã giành mọi vinh quang ở cấp độ câu lạc bộ lẫn đội tuyển quốc gia. Nhưng ít ai biết, để có thể trở thành cầu thủ, David Villa từng phải đánh cược tương lai của anh với gia đình. Anh hoàn toàn có thể đã trở thành một thợ điện vô danh, thay vì một danh thủ như ngày nay. Đó là câu chuyện về cuộc đời David Villa, được đích thân anh kể lại.
Sơn Hải
(theo The Players' Tribune)
Nội dung khi không có video

Tôi lớn lên ở một thị trấn nhỏ thuộc vùng Tuilla, Tây Ban Nha. Tâm trí tôi đến lúc này còn nhớ lại ba điều về quê hương: Bóng đá, những mỏ than và táo. Bóng đá không phải thú vui hiếm thấy ở quê hương tôi, tại Tây Ban Nha, có hàng triệu đứa trẻ chung đam mê như vậy. Chúng đến trường, về nhà rồi chạy ra đường đá bóng cho đến khi tối mịt.

Nếu có thời gian rảo bước về bất cứ thị trấn nhỏ nào ở Tây Ban Nha, bạn đều sẽ thấy hình ảnh những khung cửa sổ vỡ - nạn nhân của những trận bóng đá đường phố. Thông thường, những trận đấu sẽ có đủ 11 người ra sân mỗi đội. Có khoảng 40 đứa trẻ cùng tham gia, bình đẳng như nhau.

Trận đấu chỉ kết thúc khi cả đám bị gọi về ăn tối. Mẹ là người giục tôi học bài rồi đi ngủ. Mỗi lúc đói hay mệt, chúng tôi lại ngó sang vườn nhà hàng xóm "mượn tạm" vào trái táo. Một số đứa nhanh nhẹn còn bắt trộm được thỏ ở nông trại, nhưng tôi không được như thế. Chúng tôi, tất cả những đứa trẻ thuở ấy, đều chung một giấc mơ ai cũng muốn theo đuổi.

Xuất thân từ một gia đình công nhân, nghèo khổ nhưng giàu tình thương, cho nên David dồn rất nhiều thời gian và tình cảm để xây dựng và bảo vệ gia đình bé nhỏ gồm 1 vợ và nhóc tì của mình.

Mọi người đều biết câu chuyện về giấc mơ Mỹ. Ở Tây Ban Nha, chúng tôi cũng có một phiên bản "Giấc mơ Mỹ" cho riêng mình. Khi lớn lên, giấc mơ Tây Ban Nha trong tôi là được khoác áo đội tuyển quốc gia, vô địch World Cup lần đầu tiên trong lịch sử. Tôi không nhớ chính xác giấc mơ đó trong tôi bắt đầu có từ khi nào nữa. Khi tôi 4 tuổi, tôi chơi bóng cùng đám trẻ lớn hơn ở thị trấn. Một đứa ngã đè lên tôi đến mức tôi gãy xương đùi. Vết thương đó tệ đến nỗi bác sĩ khuyên bố mẹ tôi có hai lựa chọn điều trị.

Cách thứ nhất, bác sĩ có thể điều trị ngay lập tức. Cách này dễ dàng hơn cho tôi rất nhiều, nhưng phải hạn chế di chuyển đến suốt đời. Cách điều trị còn lại khó khăn hơn rất nhiều, nhưng tôi có cơ hội phục hồi hoàn toàn. Suốt nhiều tháng trời, tôi phải bó bột nguyên từ đầu gối đến tận phần hông. Nếu phương án điều trị này không thành công, tôi có nguy cơ cả đời phải chống nạng.

Đối với cha tôi, trong đầu ông đã hiện hữu một câu trả lời duy nhất. Ông chọn con đường phục hồi khó khăn nhất với hy vọng tôi có thể lành lặn trở lại. Cha tôi là một người hâm mộ bóng đá cuồng nhiệt. Từ ngày tôi ra đời, ông đã làm hết khả năng để giúp tôi trở thành cầu thủ chuyên nghiệp. Ông là một tấm gương mẫu mực về tính cần cù. Giống phần lớn đàn ông ở Tuilla, ông là một thợ mỏ than.

Đó là điểm tựa vững chắc để David thu hái thành công trong bóng đá, từ những chức vô địch La Liga hay Champions League cùng Barcelona...

Mỗi ngày khi tôi thức dậy, ông đã ở sâu dưới lòng đất tới 800 mét, làm việc giữa mỏ than. Công việc ấy luôn rất nguy hiểm. Cha tôi đã mất không ít bạn bè, những người ra đi vĩnh viễn vì tai nạn trong hầm lò. Bản thân ông cũng mắc đủ thứ bệnh phải chữa vì những năm tháng làm việc ở đó. Khuỷu tay, đầu gối và mũi luôn đau ê ẩm vì những lần va đập. Chúng tôi hay đùa nhìn mặt ông như thể vừa đấm nhau với Mike Tyson vậy.

Sau khi bó bột chân, tôi phải nằm liệt giường suốt 2 tháng, với cái chân phải được treo cố định. Tôi không nhớ nhiều thứ trong khoảng thời gian đó, nhưng theo lời cha mẹ kể lại, hai điều tôi làm lúc ấy chỉ là xem bóng đá trên ti vi và nghe nhạc. Không được chạy nhảy chơi bóng cùng bạn bè, không được đến trường làm tôi thấy vô cùng bức bối. Thế nên tôi cố vung chân đá trên giường. Chân phải bị treo nên tôi cứ vung chân trái, làm ồn tới mức mẹ tôi quyết định treo cả cái chân còn lại lên để giữ yên lặng.

Sau thời gian phải nằm lỳ trên giường đó là 4 tháng tiếp tục phải bó bột, nhưng lần này tôi có thể ra ngoài, dạo quanh nhà cùng cha. Đó dường như là lúc chúng tôi bắt đầu ước mơ với trái bóng. Tôi bám vào tường để gượng đứng dậy, còn cha thảy trái bóng lăn về phía chân trái tôi, bảo đá bóng trở lại. Bẩm sinh tôi thuận chân phải, nên cố đá chân trái rất khó. Nhưng cha tôi vẫn muốn tôi có thể bắt đầu niềm vui. Sau một ngày dài làm việc ở mỏ than, ông đứng chơi cùng tôi hàng giờ như thế.

Hay cơ hội được sát cánh cùng thế hệ vàng của ĐT Tây Ban Nha để tung hoành tại VCK EURO 2008

Khi lớn lên, tôi có thể sút tốt bằng cả hai chân. Đó là lợi thế lớn với một cầu thủ, nhất là một tiền đạo. Tôi chưa bao giờ là cầu thủ nhanh nhất hay kỹ thuật nhất, nhưng luôn có khả năng sút tốt bằng cả chân trái lẫn chân phải, biến tôi trở thành một tiền đạo rất khó lường. Khả năng đó có được chính nhờ cha tôi, khi ông dành thời gian chơi bóng, khuyến khích tôi sút bằng chân trái ngay từ khi 4 tuổi. Tôi đau chân, còn ông đau lưng vì phải đứng làm việc liên tục trong mỏ than, nhưng ông chẳng bao giờ kêu ca. Vì ông thực sự yêu bóng đá.

Kể từ ngày đó, cha luôn bên cạnh tôi, theo dõi mỗi trận đấu tôi tham dự. Ông thậm chí còn chuyển lịch làm việc ở mỏ than để có thể ở nhà đúng lúc giúp tôi tập luyện, dù điều đó đồng nghĩa ông phải làm việc ở mỏ than vào ca đêm. Từ khi 5 tuổi cho đến lúc chuyển tới Zaragoza năm 20 tuổi, tôi chưa bao giờ phải bắt xe bus đến sân tập cả, bởi ông luôn có mặt chở tôi đi.

Khi tôi lớn lên, trong đầu tôi vẫn chẳng có ý niệm gì về nước Mỹ. Đó dường như là một vùng đất rất xa xôi trong tâm trí tôi, gần như chẳng có liên kết nào cả. Đám trẻ trong thị trấn chẳng bao giờ nghĩ có ngày tới đó. Tôi cũng vậy, chưa bao giờ nhìn thấy cảnh quan bên ngoài Tây Ban Nha, thậm chí là bên ngoài thị trấn nơi mình sinh sống. Khi tôi khoảng 9-10 tuổi, mục tiêu của tôi là chơi cho Sporting Gijon, CLB chuyên nghiệp duy nhất ở tỉnh Asturias.

Đó là giải đấu mà David cùng Torres mang về chiếc Cúp Bạc châu Âu cho TBN sau 44 năm chờ đợi.

Bạn chắc nghe nhiều câu chuyện về học viện bóng đá ở Barcelona hay Real Madrid, nơi những đứa trẻ được đào tạo từ đầu đến chân để trở thành cầu thủ chuyên nghiệp, nhưng tôi thì không. Khi được ký hợp đồng chuyên nghiệp vào đội trẻ Gijon ở tuổi 16, tôi vẫn còn đang học nghề làm thợ điện, học vận hành điều hòa nhiệt độ. Đó cũng là lúc trong tôi phân vân giữa 2 lựa chọn: Mình nên tiếp tục học nghề để có công việc ổn định, hay chọn cách theo đuổi giấc mơ?

Với cha tôi, câu trả lời rất rõ ràng nên thuyết phục ông không khó. Nhưng mẹ tôi lại khác. Bà không phải là người hâm mộ bóng đá cuồng nhiệt. Bà chỉ muốn tôi có công việc ổn định để kiếm sống. Để có thể theo đuổi ước mơ, tôi phải giao kèo với bà: Hãy cho con 2 năm. Trong thời gian đó, nếu không được đôn lên đội chuyên nghiệp, tôi sẽ phải bỏ bóng đá, trở về học nghề làm thợ điện.

Hai năm sau, cha mẹ tôi ngồi giữa 16.000 cổ động viên ở khán đài sân El Molinon, chứng kiến tôi chơi trận bóng chuyên nghiệp đầu tiên cho Gijon. Đây là ngày hạnh phúc nhất gia đình tôi từng có. Tôi vẫn chưa phải một cầu thủ chính thức, tôi vẫn phải cố giữ vị trí trong đội. Không ai biết trước tương lai, nhưng tôi đã thành công trong ván cược với mẹ, ván cược mà cả gia đình tôi đã phải hy sinh nhiều thứ để có được.

Đây là danh hiệu mở ra thời kỳ thống trị của David và đồng đội trong nền túc cầu thế giới.

Tôi mặc lên mình sắc áo đỏ trắng của Gijon, đứng trên sân bóng nơi thần tượng Quini của tôi chơi bóng hồi thập niên 70. Ngày hôm đó, mẹ tôi đã khóc. Lúc đó chẳng ai nghĩ 10 năm sau đến lượt cha tôi rơi lệ khi chứng kiến tôi nâng cúp vô địch World Cup. Bản thân tôi chỉ nghĩ đến điều duy nhất là mình vẫn có thể thua ván cược với mẹ và trở về làm thợ điện.

Sau 10 năm kể từ ngày ra mắt Gijon, tôi tiến từng bước cao hơn trong sự nghiệp, đến Zaragoza, rồi Valencia, Barcelona và Atletico Madrid. Điều đó không tệ với một thằng nhóc chân thấp chân cao như tôi. Nhưng từ trước đến giờ, tôi chỉ chơi bóng ở Tây Ban Nha, đã dành toàn bộ sự nghiệp ở quê hương mình. Tôi đá bóng bằng hai chân, nhưng chỉ biết duy nhất một ngôn ngữ, một lối sống. Vậy nên khi tôi có cơ hội đến Mỹ, chơi cho một CLB mới thành lập như New York City, cơ hội đó thật quá hấp dẫn, khó có thể bỏ qua.

Gia đình tôi cũng rất hào hứng với cuộc sống mới sắp đến, nhưng bạn bè tôi ở Tây Ban Nha cứ hỏi: "Này David, mày định ăn gì ở Mỹ thế? Đồ ăn ở đó không giống ở Tây Ban Nha đâu". Khi tôi mới đến New York, không lâu sau khi gặp ngài Steinbrenner, tôi đưa lũ nhóc trong nhà đến trượt băng ở công viên Bryant.

Đỉnh điểm là Cúp Vàng Thế Giới tại VCK World Cup 2010 tại Nam Phi, giúp David đã thu hoạch đủ những danh hiệu vĩ đại nhất.

Tôi tràn ngập trong niềm vui khi xem các con trượt băng ở đó. Có một cây thông Giáng sinh lớn giữa những tòa nhà chọc trời. Mặc áo khoác dày và đội mũ trùm kín, chẳng ai để ý đến tôi cả. Tôi giống như một ông bố bình thường xem các con vui chơi giống như cha tôi dõi theo tôi ngày xưa vậy.

Trượt băng xong, đứa nào cũng kêu đói bụng. Có cả thảy 10 người, thế nên tôi gặp khó khăn với một câu chuyện "Chào mừng đến New York" khác. Tìm đâu ra chỗ ăn cho một nhóm đông người như vậy mà không đặt chỗ trước cơ chứ?

Song, vinh quang không thể bắt David quên đi gia đình. Anh đã chủ động từ bỏ nó để thực hiện “giấc mơ Mỹ” là đưa gia đình sang Mỹ sinh sống.

Các con tôi đều thích ăn pizza, vậy nên cuối cùng cả đám đi vòng quanh đến khi tìm được một nhà hàng nhỏ xíu. Chỗ đó chỉ có đúng 2 bàn. Nơi ấy giống như một nhà hàng cổ điển tại New York đúng như ta thấy trong những bộ phim, với ảnh và mọi thứ được treo khắp trên tường.

Nhờ bóng đá tôi có mọi thứ, được ở mọi nơi trên thế giới, và tôi có thể thành thật nói hôm đó tôi đã ăn miếng pizza ngon nhất trên đời. Khoảnh khắc ấy chỉ diễn ra trong chốc lát, nhưng hôm đó chính là lúc tôi thực sự cảm thấy mình đang sống trong giấc mơ Mỹ thực thụ của riêng mình.

Anh vẫn có thể đá bóng, nhưng không bị làm phiền nhiều vì danh tiếng và vẫn đưa bọn trẻ đi trượt băng và ăn pizza.

Bình luận của bạn

Sử dụng tài khoản Facebook của bạn để thêm bình luận cho bài viết. Tên, hình ảnh và thông tin cá nhân khác của bạn công khai trên Facebook sẽ xuất hiện với bình luận của bạn, và có thể được sử dụng trên nền tảng truyền thông của Báo Bóng đá Cuộc sống!