Bóng đá Cuộc sống

Những khúc cua trên con đường thành huyền thoại của Cannavaro

Fabio Cannavaro là một trong những hậu vệ vĩ đại nhất lịch sử bóng đá với đỉnh cao là màn trình diễn “không một tì vết” tại World Cup 2006. Thế nhưng khác với hầu hết những chuyên gia phòng ngự lừng danh khác của Italia, Cannavaro thưở ban đầu không phải là người có đam mê việc truy cản những tiền đạo đối phương. Đoạn tự sự dưới đây của Cannavaro sẽ hé lộ những bước ngoặt quan trọng giúp cựu cầu thủ sinh năm 1973 trở thành huyền thoại.
Hoàng Hải

KHÔNG MUỐN LÀM HẬU VỆ

Nếu bạn hỏi bất cứ một đứa trẻ Italia nào vào thời điểm này, chúng rất có thể sẽ nói rằng mơ ước của chúng là trở thành Giorgio Chiellini hay Leonardo Bonucci. Ở đất nước chúng tôi, những cầu thủ phòng ngự rất được hâm mộ bởi đó là một đặc trưng của bóng đá Italia.

Nhưng bạn có tin không, tôi chưa bao giờ ước mơ trở thành một hậu vệ!

Sao bạn có thể muốn đứng trong hàng phòng ngự khi chứng kiến những gì Paolo Rossi làm được ở World Cup 1982 chứ? Ông ấy ghi được 6 bàn, nhưng pha lập công đáng nhớ nhất với tôi không phải của Rossi. Đó là cú sút nâng tỷ số lên 2-0 trong trận chung kết với Tây Đức của Diego Tardelli. Ông ấy đón quả bóng ngoài vòng cấm trước khi dứt điểm vào góc chết khung thành, mọi thứ thật hoàn hảo.

Đúng vậy, tôi muốn trở thành một tiền vệ như Diego Tardelli. Năm ấy tôi 9 tuổi và hình ảnh ông ấy ăn mừng với hai bàn tay giơ cao cùng gương mặt hạnh phúc mãi mãi in vào tâm trí tôi. Tất cả những người Italia lúc đó còn nhớ rõ tiếng hét của BLV nổi tiếng Nando Martellini khi trận đấu kết thúc: "Campioni del mondo! Campioni del mondo! Campioni del mondo!"(Vô địch thế giới!).

Khi mới khởi nghiệp, Cannavaro muốn chơi ở vị trí tiền vệ như thần tượng Diego Tardelli nhưng vì duyên số anh lại gắn cả sự nghiệp với vị trí trung vệ

Khi tôi gia nhập lò đạo tạo trẻ của Napoli, tôi muốn trở thành một tiền vệ như Tardelli và một ngày nào đó, trở thành nhà vô địch thế giới như ông ấy. Rồi bỗng một ngày, giám đốc học viện thanh thiếu niên của CLB gọi tôi ra và nói: “Fabio, tôi muốn cậu chuyển xuống đá hậu vệ!”.

Không một lời giải thích nào được đưa ra. Tôi thật sự bất ngờ bởi xét về thể hình, tôi quá thấp bé so với các hậu vệ và so với một trung vệ, sự chênh lệch càng lớn. Nhưng tôi chấp nhận điều đó. Tôi dần dần thích nghi với vai trò phòng ngự, cảm thấy yêu thích nó và làm khá tốt.

Tôi đã may mắn khi có một người đàn anh là Ciro Ferrara. Ông ấy chơi hơn 500 trận cho Napoli và Juventus, một trong những hậu vệ giỏi nhất Italia. Ferrara là một người cởi mở. Ông ấy luôn chỉ cho tôi nên phải làm gì, xuất hiện ở đâu và cần những gì để đối đầu với tiền đạo đối phương.

CÚ TẮC BÓNG ĐÁNG NHỚ NHẤT

Tôi biết Ferrara năm 1987, khi tôi mới 14 tuổi. Khi Napoli giành được chức vô địch Serie A mùa 1989/90, tôi là một trong số ít cầu thủ trẻ được dự lễ ăn mừng cũng các cầu thủ đội 1. Họ đều là những người tuyệt vời. Tôi học được rất nhiều từ họ, đặc biệt là từ Diego Maradona, một thiên tài.

Lần đầu tiên tôi được gọi lên đội 1, tôi nói với Ciro Ferrara: “Cuối cùng thì em cũng được tập với Maradona!”. Ferrara cười lớn và trả lời: “Không nhóc ạ, cậu không tập luyện với Maradona mà phải truy cản anh ta bằng mọi cách. Quả bóng không bao giờ rời chân Maradona!”.

Rồi Ferrara ném cho tôi một quả bóng: “Cầm lấy, vì cậu sẽ không bao giờ lấy được bóng từ chân Maradona nên tôi cho cậu một quả!”.

Một lần trong buổi tập, Maradona đi bóng đến chỗ tôi. Quả bóng như dính vào chân anh ấy, tôi quan sát rất kỹ rồi tung ra một cú tắc bóng. Chính xác! “Cậu bé vàng” đã mất bóng! Toàn bộ các cầu thủ Napoli sững cả lại, mọi ánh mắt đều nhìn về tôi. Trong đầu tôi văng vẳng câu nói của Ciro Ferrara “Cậu sẽ không bao giờ lấy được bóng từ chân của Maradona!”.

Sau 1 lần tắc bóng thành công với huyền thoại Diego Maradona ở Napoli, Cannavaro càng được củng cố niềm tin vào vị trí mà anh sẽ gắn bó

Trong lúc mọi người vẫn đang bất ngờ, chỉ một mình Maradona nở nụ cười. Sau buổi tập, anh ấy tiến đến bắt tay và tặng tôi đôi giày của anh. Tôi có một tấm poster lớn của Diego trong phòng ngủ, và bây giờ tôi có cả đôi giày của anh ấy! Thật kỳ diệu với chàng trai chưa bước qua tuổi 20.

Điều lớn nhất tôi học được từ cú tắc bóng đó là muốn trở thành môt hậu vệ vĩ đại, bạn phải đối mặt với những tiền đạo vĩ đại. Chiều cao, thể lực, tốc độ, kỹ thuật lúc đó không còn là yếu tố quan trọng. Thứ mà bạn cần nhất là sự tự tin. Tôi đã có được sự tự tin vào ngày mà tôi lấy bóng trong chân của Maradona và duy trì nó suốt chặng đường tiếp theo của sự nghiệp, từ Napoli, Parma, Inter, Juventus…

Ngày 9/7/2006, khi tôi nâng cao chiếc cúp vô địch thế giới, các phóng viên Italia hét vào mặt tôi: “Campioni del mondo! Campioni del mondo! Campioni del mondo!”, cảm giác của cái ngày tôi tắc bóng thành công Maradona lại trở về.

Là một hậu vệ, bạn có thể cao hoặc thấp, nhanh hoặc chậm, khéo léo hoặc vụng về, nhưng bạn không bao giờ được thiếu sự tự tin. Tôi đã luôn giữ nguồn cảm hứng từ cú tắc bóng Maradona trong suốt những năm tháng chơi bóng và sau đó cả trên băng ghế huấn luyện.

Có một vài đối thủ, đồng đội đã giúp tôi củng cố sự tự tin, và tôi muốn nhắc đến họ với lòng tôn trọng, sự biết ơn vì họ đã giúp xây dựng nên tính cách của một Cannavaro mà các bạn biết.

BÀI HỌC TỪ RONALDO

Ronaldo, hơn ai hết, luôn là người khiến tôi sợ hãi nhất trong mỗi lần đối mặt.

Lần đầu tiên tôi đối đầu với anh ấy là ở trận giao hữu Italia-Brazil trong giải tứ hùng tổ chức ở Pháp năm 1997, một giải đấu chuẩn bị cho World Cup 1998. Bạn biết không, chỉ cần đứng cạnh anh ấy trong đường hầm, tôi đã thấy run rồi.

Chúng tôi hòa Brazil ở trận đấu đó. Sau khi hết trận, HLV Cesare Maldini đến nói với tôi: “Fabio, hẳn cậu đã biết người ta đánh giá cao Ronaldo như thế nào. Anh ta là một cầu thủ phi thường”.

Tôi gật đầu, và ông ấy nói tiếp: “Nhưng trận đấu hôm nay, cậu đã kèm Ronaldo rất, rất tốt!”.

“Cảm ơn Huấn luyện viên!” – Tôi chỉ nói được có thế.

Đối với Cannavaro, những lần đối đầu với Ronaldo đã mang lại cho anh một bài học quan trọng, đó là cách đối phó với sự sợ hãi

Ronaldo là cầu thủ mà bạn không thể kèm chết được, bạn chỉ có thể hy vọng kiểm soát được anh ta tốt nhất trong khả năng của mình. Nếu Ronaldo muốn, anh ấy sẽ ghi bàn. Brazil có nhiều cầu thủ giỏi, như Romario, Rivaldo, Roberto Carlos, Ronaldinho… nhưng Ronaldo hoàn toàn khác!

Anh ấy rất nhanh, khỏe, có những kỹ năng khó tin. Tôi dành cho anh ấy một sự tôn trọng lớn. Ronaldo là người mà bạn không thể đoán trước anh ấy nghĩ gì trong đầu. Khi tiếng còi bắt đầu trận đấu nổi lên thì cơn ác mộng của những hậu vệ theo kèm anh ấy cũng bắt đầu.

Tôi không nghĩ rằng nỗi sợ hãi mỗi lần gặp anh ấy đã biến mất. Nhưng đi kèm với nỗi sợ hãi là sự tôn trọng. Cách để thể hiện sự tôn trọng đó là luyện tập mỗi ngày, ở những trình độ cao nhất có thể. Chỉ bằng cách đó, tôi mới có thể ra sân và chơi tốt nhất trong khả năng của mình.

Ronaldo dạy cho tôi một bài học quan trọng: Cách đối phó với sự sợ hãi.

HẠNH PHÚC KHI ĐỐI ĐẦU ZINEDANE ZIDANE

Zidane là một người đem đến sự lịch lãm và sang trọng trong từng động tác của anh ấy.

Mỗi lần xem Zidane thi đấu, tôi có cảm giác rằng chân anh ấy chỉ lướt trên thảm cỏ chứ không hề chạm đất. Những cú tiếp bóng, ngoặt bóng của anh ấy giống như những điệu múa của vũ công ballet hơn là một cầu thủ.

Thật là một diễm phúc khi xem anh ấy chơi bóng và tôi phải nói rằng mình thật sự hạnh phúc mỗi khi đối đầu với anh ấy.

Tôi đối đầu với Zidane nhiều lần trong sự nghiệp. Đối với nhiều cầu thủ khác, bạn sẽ có kinh nghiệm khi gặp họ một vài lần, nhưng Zidane thì khác. Từ lần đầu tiên đến lần cuối cùng chạm trán, anh ấy luôn luôn bí ẩn, có vẻ như kỹ năng của Zizou là vô tận.

Giống như Ronaldo, bạn phải luyện tập cực kỳ chăm chỉ thì mới có thể đối mặt với Zidane. Tôi đã thực hiện nhiệm vụ của mình một cách nghiêm túc, tập trung gấp nhiều lần khi chuẩn bị đối mặt với anh ấy.

Chiến thắng trước một Zidane hào hoa ở chung kết World Cup 2006 là niềm hạnh phúc vô bờ của Cannavaro

Trận đấu đáng nhớ nhất đương nhiên là chung kết World Cup 2006. Zidane mở tỷ số từ chấm phạt đền. Tôi còn nhớ rõ quả bóng đã bay lên thế nào, chạm vào xà ngang rồi rơi vào trong vạch vôi ra sao. Đó là một trận chung kết World Cup, và Zidane thực hiện một quả panelka!

Chúng tôi có đôi chút hoang mang sau bàn thắng đó. Nhưng với tư cách đội trưởng, tôi phải ổn định tinh thần đồng đội. Zidane thì chẳng phải cố gắng cho bất cứ điều gì cả. Anh ấy luôn thế, bình tĩnh và điềm đạm trong tất cả mọi tình huống. Một nhà lãnh đạo tuyệt vời.

Ngay cả khi Zidane bị đuổi, ở anh ấy vẫn toát ra khí chất của một người đáng tôn trọng. Ở Zidane tôi học được một bài học lớn, đó là phẩm chất của một người đầu tàu. Tôi hiểu rằng việc của tôi không chỉ là kết nối các đồng đội mà hơn thế nữa, giữ cho cả đội tinh thần chiến đấu và sự tập trung.

Đó là trận đấu lớn nhất cuộc đời chúng tôi. Sau khi Zidane ghi bàn, tôi nhìn quanh và hét lên: “Chúng ta có thể chiến thắng. Đây là trận đấu của chúng ta”.

Và may mắn cho chúng tôi, Materazzi đã gỡ hòa cho Italia.

Khi trận đấu bước vào loạt luân lưu, trái tim tôi ngừng đập khi ai đó sút bóng và chỉ đập lại khi người khác bước lên. Rồi khoảnh khắc lịch sử cũng đến. Khi Fabio Grosso sút thành công ở loạt cuối, tai tôi ù đi và không còn nghe thấy điều gì nữa.

Campioni del mondo .

Tôi nhận được nhiều hơn một chiếc cúp vào cuối trận đấu đó. Lần đầu tiên, tôi nghĩ tôi biết mình đang làm gì ở đó. Đó là vì tổ chức phòng ngự của Italia. Cho dù bạn chơi như một cá nhân hoặc như một đội, thành công phụ thuộc vào ai ở bên cạnh bạn trên sân. Trong suốt giải đấu đó, chúng tôi thực sự là một tập thể. Và chúng tôi là người giỏi nhất.

NHỮNG KỶ NIỆM VỚI FRANCESCO TOTTI VÀ ANDREA PIRLO

Nhiều người nghĩ đến bóng đá Italia là nhắc đến các hậu vệ. Điều đó không hoàn toàn đúng. Chúng tôi có những tiền đạo giỏi và một số tiền vệ xuất chúng bậc nhất.

Chúng tôi không vô địch World Cup 2006 chỉ nhờ sự vững chắc của hàng thủ. Muốn tiến sâu, chúng tôi phải đánh bại các đối thủ. Nếu không có bàn thắng thì không thể có chiến thắng. Hàng công Italia ở giải đấu đó thực sự xuất sắc.

Francesco Totti và Andrea Pirlo là hai người giỏi nhất, tôi vinh dự khi được đứng chung hàng ngũ với họ nhưng quả thật không dễ chịu khi là đối thủ của họ.

Tôi có nhiều kỷ niệm với Totti. Mỗi lần gặp AS Roma của cậu ấy, chúng tôi thường nói chuyện khi có cơ hội, ví dụ như khi chờ thủ môn phát bóng lên. Cậu ấy rất vui tính.

Cannavaro đã có những kỷ niệm không thể nào quên với 2 người đồng đội Francesco Totti và Andrea Pirlo

Pirlo lại trầm tĩnh hơn. Khi bóng đến chân cậu ấy, không ai biết cậu ấy sẽ làm gì tiếp theo. Mỗi lần chuyền bóng lên cho Pirlo, tôi thường cố dự đoán xem cậu ấy sẽ tiếp tục như thế nào, thường là sai bét!

Tôi yêu mến họ, nhưng khi đối đầu với nhau, bạn phải gạt bỏ tất cả cảm xúc. Đồng đội là những người chung màu áo với bạn, còn lại là đối thủ. Pirlo và Totti sẵn sàng hất văng tôi để có bàn thắng, còn tôi cũng sẵn sàng dành cho họ những quả tắc bóng mạnh mẽ nhất.

Chúng tôi có thể ăn tối cùng nhau trước và sau trận đấu, đó lại là chuyện khác. Ở trên sân, nhiệm vụ của tôi là ngăn cản những ông bạn thân của mình có bàn thắng.

TRẢI NGHỆM MỚI Ở LA LIGA

Đây là một trải nghiệm khó quên với tôi. Khi tôi đến Real Madrid năm 2006, đó là lần đầu tiên tôi chơi bóng ngoài Italia.

Sống ở một quốc gia khác rất khó khăn, việc làm quen với các đồng đội mới cũng thế. Môt thử thách thật sự.

Những tuần lễ đầu tiên rất vất vả, chúng tôi phải luyện tập liên tục, rất ít có thời gian nghỉ ngơi. Một điều may mắn là HLV của Real Madrid lúc đó là một người Italia, Fabio Capello.

Thực ra tôi cũng không chắc đó có phải là may mắn hay không. Capello là người cực kỳ nguyên tắc. Nếu buổi tập diễn ra vào lúc 10h sáng thì nó chắc chắn sẽ bắt đầu lúc đó, không sai 1 giây!

Những trải nghiệm ở La Liga cùng Real Madrid cũng là dấu mốc khó quên trong cuộc đời của huyền thoại bóng đá Italia

Nhưng ông ấy cũng giúp đỡ tôi rất nhiều trong việc làm quen với cuộc sống tại Tây Ban Nha. Tất nhiên trong luyện tập và thi đấu thì tôi phải tự nỗ lực, đặc biệt trong việc làm quen với phong cách chơi bóng của các đồng đội mới.

Tôi còn nhớ một trong những buổi tập đầu tiên, tôi chuyền bóng cho Sergio Ramos và cậu ấy hét lên: “Này, sao anh chuyền bóng thế, anh định chơi tôi à?”.

Ở Italia, chúng tôi thích chuyền bóng vào khoảng trống còn ở Tây Ban Nha, mọi cầu thủ đều muốn bóng chuyền thẳng vào chân mình. “Chuyền mạnh lên, thẳng vào chân tôi đây này!” – Ramos chỉ đạo. Cậu ấy 20 tuổi, còn lúc đó tôi 33 tuổi, là nhà vô địch thế giới. Tôi biết mình phải làm gì, nhưng ở đây là một môi trương hoàn toàn khác.

Nhưng rồi tôi cũng hòa nhập được. Real Madrid vô địch La Liga hai năm liên tiếp. Khoác áo đội bóng vĩ đại nhất thế giới là một trải nghiệm bạn không bao giờ quên. Và khi bạn mặc áo Real Madrid một lần, bạn là một phần của câu lạc bộ đó mãi mãi.

NGHIỆP HUẤN LUYỆN Ở TRUNG QUỐC

Với kinh nghiệm của mình, tôi nghĩ rằng chẳng có gì trong bóng đá mà tôi không biết. Nhưng khi tôi từ giã sân cỏ và chuyển sang nghiệp huấn luyện, tôi thấy mình sai lầm nghiêm trọng. Là một cầu thủ và là một huấn luyện viên là hai khái niệm chẳng liên quan gì đến nhau cả.

Tôi phải tự học hỏi để trở thành một HLV tốt. Mỗi ngày, tôi đều phải chuẩn bị cho công việc của mình. Tôi phải hướng dẫn các cầu thủ, biết về gia đình của họ, quan tâm đến tâm lý của từng học trò, đưa ra những lời động viên khi cần thiết.

Tôi làm tất cả điều đó cùng một phiên dịch viên tiếng Trung và 25 cầu thủ trong đội hình. Tôi tham gia các buổi tập một cách trực tiếp. Tôi sẽ vào sân để chỉ cho họ thấy họ cần làm gì và làm như thế nào. Tôi cố gắng chia sẻ cho họ kiến thức và kinh nghiệm của mình.

Hành trình tiếp theo của Cannavaro là tìm kiếm sự khẳng định trong nghiệp cầm quân với khởi đầu là ở Trung Quốc

Tôi may mắn được làm việc với những HLV tài ba bậc nhất – Trapattoni, Lippi, Capello, Maldini. Tôi thường ghi chép những điều họ nói với tôi vào một cuốn sổ. Những sai lầm hay thành công, tôi cũng ghi vào đó. Khi tôi trở thành một HLV, tôi mới thấy cuốn sổ đó có giá trị lớn như thế nào.

Xét cho cùng, sau tất cả những gì tôi đã trải qua, bóng đá không đơn thuần là thành tích và danh hiệu. Nó đem đến cho bạn mục đích sống, niềm vui và sự hạnh phúc. Nếu bạn thật sự tôn trọng nó, bạn sẽ có tất cả.

Như khi tôi nâng cao chiếc Cúp vô địch thế giới và sau đó là Quả bóng Vàng thế giới, tôi đã tìm thấy điều mà mình đã bắt đầu tìm kiếm kể từ khi nghe tiếng hô “Campioni del mondo” của BLV Nando Martellini năm tôi 9 tuổi. Đó là sự khẳng định bản thân mình. Và bây giờ, tôi cũng đang đi trên con đường để tìm kiếm một sự khẳng định khác, trong sự nghiệp huấn luyện viên.

Bình luận của bạn

Sử dụng tài khoản Facebook của bạn để thêm bình luận cho bài viết. Tên, hình ảnh và thông tin cá nhân khác của bạn công khai trên Facebook sẽ xuất hiện với bình luận của bạn, và có thể được sử dụng trên nền tảng truyền thông của Báo Bóng đá Cuộc sống!