Bóng đá Cuộc sống

“Ước gì tôi được đá cùng Zidane và Maradona”

Độc giả từ khắp nơi trên thế giới đã gửi câu hỏi về cho cựu hậu vệ Brazil lừng danh – Cafu. Anh có những chia sẻ khá thú vị về sự nghiệp, hai trận chung kết Champions League đáng nhớ và đặc biệt là những ký ức không thể nào quên ở 3 kỳ World Cup cũng như cơn động kinh đáng sợ của Ronaldo “béo”.
Lam Nguyên
(theo Fourfourtwo)

- Hồi trẻ anh đá tiền vệ phải không? Nếu phải thì sao cuối cùng anh lại nổi danh ở vị trí hậu vệ?

+ Tôi ban đầu là một cầu thủ chạy cánh. Rồi một ngày hậu vệ cánh của Sao Paulo là Ze Teodoro chấn thương và tôi thế chỗ anh ấy trong 3 trận, dưới sự dẫn dắt của HLV Santana mà tôi rất yêu quý. Lúc đầu chơi ở vị trí hàng thủ không dễ chịu lắm. Tôi phải học cách tạt bóng mới và cần thời gian. Nhưng khi tôi được gọi lên ĐT Brazil 1990, cũng đá hậu vệ thì tôi biết HLV Santana đã đúng. Việc ý nghĩa nhất là được chơi bóng cho Selecao.

- Tôi biết rằng anh đã suýt chuyển đến Real Madrid hồi mới bắt đầu sự nghiệp nhưng cuối cùng họ lại chọn đồng đội dự bị của anh ở Sao Paulo. Điều đó có làm anh khó chịu? Anh có nghĩ rằng sự nghiệp mình sẽ khởi sắc hơn nếu chơi cho Real Madrid?

+ Ai biết mọi thứ sẽ thế nào nếu tôi đến đó? Có khi còn tệ hơn nữa, có khi còn chẳng được vô địch World Cup cùng Brazil. Thời điểm đó tôi rất buồn, Madrid ve vãn tôi nhưng chủ tịch Sao Paulo “dọa” rằng ông ấy sẽ từ chức nếu tôi đi. Lúc đó Sao Paulo là ông lớn của bóng đá Nam Mỹ nhưng chơi cho Real Madrid thì đặc biệt hơn. Nhiều cầu thủ Brazil khi đó xem Barcelona, Milan hay M.U là những điểm đến lý tưởng.

Khi mới khởi nghiệp ở Sao Paulo, Cafu từng thi đấu ở vị trí tiền vệ nhưng lại thành danh với vai trò 1 hậu vệ biên tài năng và từng được Real them khát

- Khi anh vào sân từ băng ghế dự bị hiệp 1 trận chung kết World Cup 1994, anh có cảm thấy lo lắng không vì trước đó không được ra sân thường xuyên lắm?

+ Lúc đó tôi vẫn chưa nhận ra trận đấu quan trọng mức nào nhưng tôi vẫn lo lắng. HLV Carlos Alberto Parreira nói với tôi rằng “Jorginho chấn thương rồi, khởi động ngay” và tôi hỏi lại “Ai? Em hả?”. Tôi hít sâu vào và nói rằng tôi sẵn sàng. Tôi chờ ngày này lâu lắm rồi. Tôi luôn cố gắng hết mình trên sân tập với suy nghĩ rằng “Không thể vào trận với cây súng hết đạn”. Tôi từng đá 10 phút ở trận Tứ kết nhưng trận chung kết luôn đặc biệt.

- Chuyện gì đã xảy ra vào đêm trước trận chung kết World Cup 1998? Toàn đội chắc bị phân tâm lắm hả?

+ Ronaldo bị lên cơn động kinh và tôi là một trong những người đầu tiên đến phòng cậu ấy. Tôi thấy Cesar Sampaio đang kéo lưỡi cậu ấy ra ngoài còn Roberto Carlos trông rất tuyệt vọng. Đó là cảnh tượng kinh khủng vẫn ám ảnh tôi đến hôm sau. Chúng tôi đều nghĩ rằng cậu ấy không nên chơi bóng nhưng bác sĩ bảo được. Tôi không phải bác sĩ.

Ronaldo bước vào phòng thay đồ và nói với HLV rằng cậu ấy ổn và sẵn sàng chơi bóng. Chúng tôi choáng váng nhưng cậu ấy đang là cầu thủ hay nhất. Chúng tôi có lo lắng và phân tâm vì quyết định này, để Edmundo đá thì tốt hơn. Nhưng Pháp xứng đáng thắng. Họ chơi hay hơn chúng tôi.

- Ronaldo và Romario, ai chơi hay hơn?

+ Đó đều là hai thiên tài bóng đá và là hai nhà vô địch thế giới. Romario thì rất thính nhạy trong vòng cấm. Bạn ngưng lại nghĩ ngợi 1 giây thôi là anh ấy đã vượt lên rồi. Với Ronaldo thì cậu ấy cũng đặc biệt như Romario vậy.

Chuyển sang Roma, Cafu góp công không nhỏ giúp đội bóng màu bã trầu giành chức vô địch Serie A 2001

- Cảm giác của anh thế nào khi chơi bóng dưới trướng vị HLV chỉ thích tấn công là Zdenek Zeman tại Roma? Anh có tập bài tập phòng thủ nào không hay chỉ thuần tấn công?

+ Chúng tôi đã có tập phòng thủ nhưng về mặt chiến thuật chúng tôi bị sốc. Bẫy việt vị từ giữa sân, đó là tự sát! Zeman không quan tâm và muốn chúng tôi chơi như đá giải VĐQG. Chúng tôi có đề đạt sự thay đổi với HLV, rằng đội có thể ghi 4,5 bàn nhưng cũng bị thủng lưới rất nhiều dù có những hậu vệ xuất sắc. Những đội lớn hơn đều biết khai thác điều này nhưng Zeman không quan tâm. Đá với Juventus, Milan hay Inter thì ông ấy đều muốn chúng tôi lao lên.

- Roma vô địch Serie A 2001 mạnh đến mức nào? Anh có nghĩ rằng đội đáng ra phải có nhiều danh hiệu hơn không?

+ Roma xứng đáng có nhiều hơn. Ngay từ những vòng đầu chúng tôi đã biết cơn khô hạn danh hiệu 18 năm sẽ kết thúc. Rất nhiều kỷ lục bị phá vỡ. Nhưng không hiểu vì sao chúng tôi lại không thể duy trì sức mạnh đó sang mùa giải sau và sau nữa, dù về Nhì năm 2002 và về Ba năm 2003. Chúng tôi phải chống lại những gã khổng lồ. Đó là kỷ nguyên mà Serie A rất, rất mạnh.

- Khi anh quyết định trèo lên bục để nâng Cúp Vô địch thế giới 2002, anh có sợ ngã không? Trông nó khá bấp bênh…

+ Chắc chắn rồi. Nó làm bằng thủy tinh còn tôi thì đang mang giày. Bục có thể nứt bất cứ khi nào! Nhưng rồi tôi như bị mù vậy vì quá sung sướng rồi. Khi tôi cảm thấy đủ chắc chắn, tôi nâng cao Cúp lên cao nhất có thể! Đó là khoảnh khắc tuyệt vời nhất đời tôi!

- Trước khi gia nhập Milan, anh đã rất gần CLB Yokohama (Nhật Bản) phải không?

+ Lúc đó gần như tôi sẽ đến Yokohama vì khi đó tôi cũng đã 32 tuổi rồi. Tôi đã ký nháy với Yokohama và họ đã chuyển tiền cho tôi. Nhưng rồi Milan nói rằng họ muốn có tôi, chỉ 15 ngày trước khi tôi đến Nhật Bản. Tôi chắc sẽ không sống nổi nếu từ chối một CLB như Milan. Tôi gọi đến Yokohama, giải thích điều gì đã xảy ra và hỏi xem tôi gửi tiền lại thế nào. Họ rất thấu hiểu và thậm chí còn gửi thư cảm ơn tôi đã gửi tiền lại. Tôi nói luôn là Milan trả tôi ít tiền hơn nhưng trải nghiệm ở đó không gì sánh bằng.

Khi đó tôi nghĩ chỉ chơi cho Milan vài năm, nhưng cuối cùng là 5 năm. Nhiều người nói chắc tôi chỉ chơi được 10 trận/mùa. Nhưng tôi không đến Milan để đi dạo, nếu muốn nghỉ thì tôi đã đến Nhật Bản. Và khi tôi muốn nghỉ, Carlo Ancelotti đều hét lên “Không, Marcooo!”.

- Có phải nhiều cầu thủ Milan đã ăn mừng “chiến thắng” lúc giữa hiệp trận chung kết Champions League 2005?

+ Vâng đúng vậy! Chúng tôi ghi được 3 bàn trước Liverpool – một đội chơi chiến thuật chặt chẽ nhất tôi từng đối mặt – và nghĩ rằng đó là ngày của chúng tôi rồi. Nhưng rồi khi họ ghi được 2 bàn, rồi bàn thứ 3 thì chúng tôi không thể tin được.

Đó không phải là lỗi của Milan. Liverpool xứng đáng. Tôi rất ngưỡng mộ Liverpool vì đội khác chắc không có nhiều cá tính mạnh mẽ để vực dậy sau khi thủng lưới 3 bàn ở hiệp 1. Tôi cảm giác đội sẽ thua trước cả khi đá luân lưu ngay khi chứng kiến Shevchenko bỏ lỡ cơ hội mười mươi trong hiệp phụ.

Từng bước hụt vào năm 2005 nhưng đến năm 2007, Cafu đã cùng Milan trả thù thành công Liverpool với chức vô địch Champions League

- Có phải mong muốn “trả thù” đóng một phần quan trọng trong chức vô địch Champions League 2007 gặp đúng Liverpool?

+ Chúng tôi không nghĩ đến việc trả thù gì cả. Milan lúc đó có thừa kinh nghiệm. Tôi 36, Maldini 38, Costacurta 41 còn Serginnho là 35 tuổi. Chúng tôi biết đó là cơ hội vô địch cuối cùng nhưng đều rất bình tĩnh. Không nhiều đội có thể điềm tĩnh chơi như vậy. Sau khi Pippo ghi bàn từ đường kiến tạo của Pirlo, tôi biết đó là trận đấu của chúng tôi. Chứ mà năm 2005 thì thế nào cũng không ghi được bàn.

- Làm việc cùng ông chủ Silvio Berlusconi ở Milan như thế nào? Đâu là thời điểm ông từng giận dữ nhất? Ông có mời anh và các đồng đội ở Rossoneri đến dự tiệc do ông tổ chức không?

+ Tôi từng tới một trong những bữa tiệc do ông tổ chức, nhưng ở trong nhà hàng. Ông rất cá tính. Tôi từng gọi ông là "Tiến sĩ". Ông rất quý các cầu thủ Brazil và chúng tôi có mối quan hệ rất tốt. Ông thực sự thân thiết với tôi và gia đình, ông thậm chí còn muốn tôi khởi dựng một học viện đặc biệt ở Milan được ông hỗ trợ đầy đủ nữa. Còn các công việc riêng khác của ông là chuyện riêng. Đối với chúng tôi, ông như một người cha. Ông biết rất nhiều về bóng đá và có nhiều ý định, nhưng không bao giờ có ý xâm phạm. Ông biết cách hành xử đúng mực.

- Trong số tất cả những tuyển thủ Brazil anh từng sát cánh, ai là cầu thủ anh ưa thích?

+ Rivaldo. Anh ấy đã làm được những điều tuyệt diệu ở năm 1998 và 2002. Anh rất hay ngượng ngùng, có lẽ anh ấy cũng chẳng biết mình tuyệt vời đến thế nào nữa. Khi tôi nghe tin Rivaldo đủ thể lực chuẩn bị ra sân bất kỳ trận đấu nào, tôi biết đây là một bước tiến lớn giúp Brazil có thể đánh bại bất cứ đối thủ nào.

- Có cầu thủ nào anh từng ước được sát cánh cùng nhưng chưa có cơ hội không?

+ Zinedine Zidane và Diego Maradona. Tôi từng chơi bóng cùng Pele trong một trận giao hữu vào năm 1990, coi như đó là một món quà đền bù rất lớn lao rồi. Chẳng có thứ gì tuyệt bằng việc chơi bóng bên cạnh những biểu tượng vĩ đại nhất của bóng đá. Tôi thực sự run rẩy khi có cơ hội đó, bởi Pele lúc nào cũng vĩ đại trong mắt tôi.

Chức vô địch World Cup 2002 vẫn là kỷ niệm đáng nhớ nhất trong cả sự nghiệp của Cafu

- Có thực anh là fan của cầu thủ Jon Flanagan thuộc Liverpool không? Còn có những cầu thủ Anh nào khác anh thích theo dõi nữa chứ?

+ Đúng đấy! Tôi từng mời anh ấy đến chơi không lâu trước kia. Chúng tôi cùng ăn trưa và chụp ảnh nữa. Anh ấy rất phù hợp và có mọi yếu tố cần thiết để trở thành một trong những hậu vệ cánh hay nhất thế giới. Trong thế hệ của tôi, các cầu thủ Anh là những người tôi yêu thích nhất. Tôi là fan cứng của Lampard - cách anh ấy di chuyển thật tao nhã. Steven Gerrard cũng là một ví dụ khác.

- Anh có ngạc nhiên khi năm ngoái bị đuổi cổ khỏi phòng thay đồ đội tuyển Brazil vì "tội" bước vào an ủi họ sau trận thua 1-7 trước ĐT Đức không? Thật khó chịu!

+ Ký ức duy nhất ngày hôm đó là cú sốc thất bại. Thật không thể hiểu nổi. Chiến thuật của người Đức quá hoàn hảo, còn Brazil quá thảm hại. Họ tận dụng từng sai lầm của chúng tôi và không bỏ lỡ một cơ hội nào. Chúng tôi đã học được nhiều điều từ họ, họ kỷ luật hơn chúng tôi nhiều. Nhưng đó là trận đấu một đội không làm tốt điều gì cả, và đội còn lại làm gì cũng tốt. Tôi chưa từng thấy điều gì như vậy, và tôi không nghĩ chúng tôi sẽ thấy một thất bại tương tự trong tương lai gần.

- ĐT Brazil hiện tại thì sao? Anh có nghĩ Neymar sẽ trở thành đội trưởng tốt của Selecao không?

+ Brazil có những điều kiện cần thiết để trở lại mạnh mẽ trong năm 2018. Phần lớn các cầu thủ đều rất trẻ, nhưng họ đã tích lũy được nhiều kinh nghiệm. Cú sốc thất bại ở World Cup 2014 giúp chúng tôi nhận thức được mình cần tăng cường chiến thuật hơn, và những cầu thủ bây giờ có khả năng làm điều đó. Họ chắc chắn sẽ còn tiến xa.

Dù vậy, tôi thực sự phản đối ý tưởng đưa Neymar làm đội trưởng. Cậu ấy chưa từng làm thủ lĩnh. Chúng ta cần rũ bớt trách nhiệm lên vai cậu ấy, để cậu ấy là chính mình. Neymar không cần phải đôi co với trọng tài, hay là cầu nối giữa cầu thủ và huấn luyện viên. Đấy là những điều một đội trưởng làm. Cậu ấy là biểu tượng lớn nhất của bóng đá Brazil trong 10 năm tới, nhưng giờ đây cậu ấy phải được chơi bóng thay vì lãnh đạo toàn đội. Miranda hoặc David Luiz làm đội trưởng sẽ thích hợp hơn.

- Anh nghĩ mình sẽ giữ kỷ lục khoác áo đội tuyển Brazil nhiều nhất (142 trận) trong bao lâu nữa?

+ Sẽ trong một thời gian nữa, nhưng Neymar có thể sẽ phá vỡ kỷ lục đó. Cậu ấy còn có thể tham dự 3 kỳ World Cup nữa. Một cầu thủ tham dự 3 vòng chung kết World Cup liền sẽ không nhanh chóng xuất hiện đâu, và chỉ có tôi thôi (cười). Đùa thôi. Nếu ngày đó đến, tôi sẽ tới chúc mừng.

Bình luận của bạn

Sử dụng tài khoản Facebook của bạn để thêm bình luận cho bài viết. Tên, hình ảnh và thông tin cá nhân khác của bạn công khai trên Facebook sẽ xuất hiện với bình luận của bạn, và có thể được sử dụng trên nền tảng truyền thông của Báo Bóng đá Cuộc sống!