Thủ môn Bùi Tiến Dũng: “Em từng ước mình là ngôi sao băng”

Bóng đá Cuộc sống

“Em từng ước mình là ngôi sao băng”

Sự nổi tiếng đột ngột cho Bùi Tiến Dũng nhiều điều. Nó giúp em được ghi nhận là thủ môn có tài năng, giúp em giải quyết những khó khăn kinh tế gia đình mắc phải. Nhưng sự nổi tiếng đột ngột ấy, cũng khiến Dũng đánh đổi nhiều thứ, từ sự tự do cá nhân tới những hiểu nhầm không đáng có.
Cẩm Chi

Trước đợt tập trung đội Olympic Việt Nam dự ASIAD 18 vào tháng 8 tới đây, Dũng đã trải lòng với BĐ&CS về hành trình tới vinh quang của em, về miền ký ức ám ảnh mang tên “đói nghèo” em từng phải đối mặt, và cả những câu chuyện đằng sau tấm màn nhung trên con đường chinh phục đỉnh cao của bóng đá trẻ Việt Nam: U20 World Cup và U23 châu Á.

Đó có thể là một Bùi Tiến Dũng mộng mơ của tuổi trẻ, là một Bùi Tiến Dũng và hành trình gian khó đi tìm ánh sáng phía cuối con đường, là một Bùi Tiến Dũng xuất hiện trên sàn catwalk hoặc ở thảm đỏ World Cup trao giải cho Ivan Perisic, và là một Bùi Tiến Dũng non nớt tự mình đối diện với dư luận sau sự nổi tiếng đột ngột.

“CON ĐƯỜNG VÒNG” PVF

- Thời gian gần đây, người ta đã nói về Dũng ở một khía cạnh “ít thể thao” mà quên mất trước khi là người của công chúng, Dũng là thủ môn, là người gác đền xuất sắc của U23 Việt Nam. Tôi thì muốn biết, đường tới khung thành của Dũng như nào?

Em đá bóng từ lúc còn bé, nhưng bảo là ăn tập sinh hoạt có khuôn khổ thì mãi tới năm lớp 7. Ngày xưa ở xã, huyện hay có giải bóng đá, em cứ tham gia thôi rồi được tuyển lên trung tâm bóng đá cộng đồng Thường Xuân (huyện miền núi phía Tây Thanh Hóa). Mặc dù chỉ là bóng đá phong trào thôi nhưng cũng hội quân ăn tập như chuyên nghiệp.

- Có một vài thông tin trên mạng nói rằng, Dũng khởi nghiệp ở vị trí trung vệ, có đúng vậy không?

Vâng, em được cái chiều cao nên trước đó toàn chơi trung vệ. Nhưng trong một buổi tập đội thiếu người, thầy bảo em xuống bắt gôn tạm. Em vẫn nhớ hôm ấy đi học về, thầy xuống động viên bảo hôm nay đứng lấp gôn, chẳng hiểu thế nào mà em bị đóng đinh ở khung thành luôn.

- Nói thật lòng, thì em có hứng thú với lần “điều chuyển” đấy không?

Khó chịu lắm anh chứ vui vẻ gì. Trong khoảng 1 tuần đầu tiên, em luôn ra sân với tâm trạng chống đối. Em cũng đã đề đạt với thầy nhưng cứ đến buổi tập là đâu lại vào đấy. Vị trí của em lại là trong khung thành. Nói chung là chán và hơi oải anh ạ.

- Người thầy bảo em đổi vị trí, em có nhớ là ai không?

Là HLV thủ môn Trương Mạnh Hà anh ạ. Thường thì các thủ môn của Thanh Hóa đều kinh qua các lớp học vỡ lòng của thầy Hà.

“Em học văn hóa dở, đầu óc em sinh ra không phải để ngồi lỳ trên bàn học. Nhà thì nghèo, bóng đá là lựa chọn duy nhất.”

- Bùi Tiến Dũng

- Ấn tượng ban đầu của em với vị trí người gác đền không thật tốt. Bằng cách nào, em trụ lại với công việc này tới tận bây giờ?

Lúc ấy quả thật mà nói, không còn lựa chọn nào khác. Em học văn hóa dở, đầu óc em sinh ra không phải để ngồi lỳ trên bàn học. Nhà thì nghèo, bóng đá là lựa chọn duy nhất. Em cũng tự động viên bản thân, là chắc hẳn các thầy phải nhìn thấy ở mình năng lực gì đó mới bảo về bắt gôn.

Rồi bẵng đi một thời gian, em thấy… sướng. Cảm giác bay nhảy thật lạ biết bao. Cả những lần cản phá được pha dứt điểm của đội bạn, thấy đồng đội chạy về chia vui ăn mừng thích thú lắm. Mà mình cản được một quả, cũng có nghĩa là đối phương nhụt chí đi một chút.

- Khi còn cùng ăn tập ở Thường Xuân, cậu em trai Bùi Tiến Dụng được tuyển vào trung tâm đào tạo trẻ danh tiếng PVF, còn em thì không. Phải chăng thủ môn Bùi Tiến Dũng lúc đó không đủ tài năng?

Vấn đề không phải do chuyên môn. Em thậm chí còn không được thi tuyển vì quá tuổi quy định. Giá mà đẻ sớm 1 năm thì vừa đủ tuổi thi, nhưng như thế biết đâu sẽ không có thằng Dụng. Bọn em chỉ cách nhau 21 tháng thôi (cười).

- Ngày Dụng nhận giấy trúng tuyển, trong lòng em cảm giác thế nào?

Mừng cho nó, và ghen tị với nó nữa (cười). Nhưng không phải gato đâu anh, mình tị vì mình quá tuổi chứ không biết chừng hai anh em lại cùng ăn tập với nhau.

- Cứ cho như là em không có duyên với PVF đi vậy…

Cũng không hẳn anh ạ. Em không tập ở PVF, nhưng thông qua một mối quan hệ gián tiếp ở… PVF mà em mới được lên đội Thanh Hóa.

Trung tâm Thường Xuân sau 3 năm em vào tập thì giải thể vì khó khăn, em về nhà một thời gian dài làm nương rẫy. Dụng ở PVF, ăn tập một thời gian thấy tình hình của em như thế thì có nhờ một vài thầy giáo đánh tiếng xuống CLB Thanh Hóa (tiền thân của CLB FLC Thanh Hóa) cho em tập “ké”. Nếu Dụng không vào PVF thì chắc em cũng không thể đi đá bóng được đâu.

Nội dung khi không có video

Thủ môn Bùi Tiến Dũng trả lời phỏng vấn của báo Bóng đá Cuộc sống

12 THÁNG “ĂN CHỰC” ĐÁNG NHỚ

- Lên Thanh Hóa tập, chế độ của em ra sao?

Không có chế độ gì anh ạ. Em là quân cho mượn, đi tập nhờ thôi mà.

- Giữa chế độ của quân đi mượn và quân “gốc”, có những sự khác biệt nào?

Như các bạn được tuyển sinh chính ngạch mỗi năm sẽ được phát 1 lần tiền để ăn sáng, mỗi tháng có một khoản tiền tiêu vặt nho nhỏ. Em không có bữa sáng, chỉ có “ăn ké” suất của các bạn chia cho.

Ở đây, vì vẫn là lứa tuổi vị thành niên nên học viên chính quy vẫn được đi học văn hóa buổi sáng, chiều mới tập. Còn như em là sáng tự ra sân tập với vài người bạn cùng hoàn cảnh.

Không bao giờ em quên những ngày ấy, mình không có điều kiện như mọi người thì phải chăm chỉ hơn. 5h sáng hàng ngày em dậy sớm với Hoàng Anh Tuấn, là em trai của tiền đạo kỳ cựu Hoàng Đình Tùng bây giờ (hiện đang chơi cho CLB Phù Đổng), hai đứa hò nhau ra sân từ lúc trời còn chưa sáng. Một thằng đá một thằng bắt, ròng rã như vậy 1 năm.

- Thế bữa trưa, bữa tối và nơi ăn chốn ở thế nào?

Ăn trưa và ăn tối may mắn là em vẫn được lo. Còn chỗ ngủ thì đội bố trí cho một góc phòng, nhưng vật dụng thì phải tự lo vì em chưa thuộc biên chế, thành phần hưởng chế độ ăn.

Các bạn cho em mượn cái gối, mùa đông ôm cái gối ấy ngủ. Mùa Hè nóng mọi người có quạt nằm, em không có tiền mua quạt chỉ biết mượn cái chăn bông mùa đông mọi người không dùng nữa trải ra, nằm lên như cái đệm cho biết cảm giác “ấm êm” như thế nào.

Trong túi em lúc nào cũng chỉ có 50 nghìn mẹ cho phòng thân, không dám ăn dám tiêu vì sợ nhỡ các thầy không cho tập nữa thì còn đủ tiền bắt xe về nhà.

“Cuộc đời này dẫu thế nào mình không thể trách ai, ngoài tự trách mình. Vả lại là cuộc đời, có thể lấy đi của ta nhiều thứ, nhưng cũng có thể cho ta nhiều thứ nếu cố gắng đủ nhiều.”

- Bùi Tiến Dũng

- Trong hoàn cảnh ngặt nghèo và khó khăn như thế, đã bao giờ em có ý định bỏ về nhà chưa?

Nhiều đêm em nằm trong góc phòng, nghĩ mãi “Không hiểu sao cuộc đời mình nó trớ trêu vất vả đến vậy. Không thể nghĩ là mình khổ tới mức này. Nằm mà nước mắt cứ tứa ra”. Nhưng em học hành không được thông minh cho lắm, chỉ còn bóng đá mà bấu víu để thoát nghèo, phải cắn răng để cố gắng.

Sau 1 năm đằng đẵng, các thầy phần vì thấy thương, phần vì nhìn thấy tố chất ở em nên đã xin chế độ cho em. Cứ bao giờ đến giải là em lên đội, hết giải em lại về nhà phụ bố mẹ.

“SAU 20 NĂM, EM MỚI CÓ CÁI TẾT ẤM NO”

- Qua những gì em chia sẻ, tình hình kinh tế của gia đình em rất khó khăn?

Ở quê em đa phần là thế, lại là người dân tộc nữa nên quanh quẩn chỉ trông vào đồng ruộng, nương rẫy. Trước khi có cái nhà cấp 4 này, nhà em dựng bằng tranh cài nứa, hàng xóm anh em xúm vào dựng hộ một chỗ trú mưa nắng.

Bố em sau này làm chủ thầu mía, phải mua 1 cái xe máy của bác trong làng để di chuyển. Nhưng không may làm ăn thua lỗ, mất sạch hầu như không còn gì nên 10 năm mới trả hết nợ cái xe máy ấy.

- Một cái xe máy mà 10 năm mới trả hết nợ, số tiền bố em vay để mua cái xe máy là bao nhiêu em nhớ không?

24 triệu đồng anh ạ, cứ đến gần Tết là đi gom 2 triệu để trả, cứ ròng rã thế 10 năm mới xong.

- Nếu vậy chắc hẳn những cái Tết ngày xưa của em không mấy dịp được ấm no nhỉ…

Trong nhà em, tài sản lớn nhất là cái tivi thùng, xem còn nhiễu. Quần áo của bọn em mặc rách rưới, Tết mẹ mới dẫn ra tiệm cho 3 chị em may chịu mỗi đứa 1 bộ. Một cái Tết của gia đình em gói gọn trong 2 trăm ngàn đồng, nào là mắm là dưa hành là thịt lợn. Vất vả và khổ lắm.

- Trong ký ức của em, cái Tết nào là buồn nhất?

Mới đây thôi anh. 2 năm, à không chỉ năm rưỡi đổ lại, trước khi em đi U20 World Cup tại Hàn Quốc. Em với Dụng đang chơi ở nhà bà thì nghe thấy tiếng cãi vã bên nhà. Chạy về thì thấy bố bị người ta đến đòi nợ. Hôm ấy là chiều 30 Tết.

Chẳng hiểu thế nào bố vay có 10 triệu đồng mà sau một thời gian, tiền phải trả lên tới 40-50 triệu. Hai bên không tìm được tiếng nói chung, nhưng giao thừa đến nơi rồi thì đào đâu ra tiền mà trả. Bọn em cũng không muốn chuyện ấy xảy ra đâu, đi cả năm mới có cái Tết về nhà nên bảo với người cho vay kia là “Bác cứ về đi, 10-15 hôm nữa sau Tết cháu và thằng Dụng thu xếp trả hết tiền”.

- Thời điểm đó, em có để ý ánh mắt của bố mẹ không?

Ông bà không nói ra, nhưng em biết là buồn lắm. Là trụ cột gia đình nhưng để con cái vất vả, người làm cha mẹ nào chả buồn. Nhưng với em là bình thường, bố mẹ nuôi nấng sinh thành dưỡng dục mình, mình có điều kiện kiếm tiền, có may mắn ra ngoài thì phụng dưỡng giúp đỡ bố mẹ là đương nhiên.

- Vì cái đói, cái khổ mà có bao giờ, bố mẹ em phản ứng tiêu cực trước thực tại chưa?

Đôi lần em nằm nghe lỏm biết mẹ cũng tính thế, vì đói rách quá hay bỏ xứ mà đi. Bố em do cuộc sống vất vả nên tìm đến rượu giải sầu. Mỗi lần ông uống say về nhà là nói rất nhiều, nói về những tréo ngoe trong cuộc đời này, rồi tự dằn vặt bản thân. Nhiều năm uống rượu dẫn tới sức khỏe suy giảm, giờ mỗi tháng bố vào viện 1 lần, nằm viện còn nhiều hơn nằm nhà. Nhìn tấm gương đó nên giờ đây em căm thù bia rượu.

- Một câu hỏi tế nhị, nhưng tôi nghĩ là không có gì phải giấu đi: Em và Dụng đã giúp gia đình trả nợ bao nhiêu tiền?

Khoảng 300 triệu đồng anh ạ. Có những món nợ kéo dài tới đơn vị thập kỷ. May mắn là bọn em có công việc ổn định đàng hoàng rồi.

- 300 triệu đồng ấy, với mức sống ở quê, có thể làm được những gì?

Mỗi năm nhà em làm nương rẫy, bố làm mía may mắn thắng thì thu về tối đa 30-45 triệu cho cả một năm. Mọi chi tiêu trong gia đình trông chờ vào từng ấy tiền. Làm 10 năm không ăn tiêu gì mới để ra được 300 triệu, anh thấy nó mới to thế nào.

- Dũng và gia đình trải qua 2 trạng thái: Rất nghèo và sung túc. Sau sự kiện U23 châu Á, em có cơ hội đổi đời, có lẽ sẽ không thiếu những mối quan hệ "tự tìm" đến em. Nhưng người đời thường nói lúc khốn khó mới biết ai là bạn. Ở thời khắc được cả nước tung hô, suy nghĩ nào lóe lên trong đầu em?

Có lẽ em không bao giờ quên cái năm ấy. Cô giáo dặn là mỗi bạn hôm sau đi học đóng 50 nghìn tiền quỹ lớp hạng mục xây dựng gì đó, bố mẹ em đi vay cả xóm nhưng không ai cho vay. Mọi người lắc đầu hết. Không có 50 nghìn ấy em không dám đi học.

Sáng sớm hôm sau, em đi bộ lên trên đồi, tự tay chặt 2 cây luồng rồi kéo xuống bán cho cửa hàng, lấy tiền đóng học. Nhưng cuộc đời là vậy mà anh, mình không thể trách ai, ngoài tự trách mình. Vả lại là cuộc đời, có thể lấy đi của ta nhiều thứ, nhưng cũng có thể cho ta nhiều thứ nếu cố gắng đủ nhiều.

Em đã mua cho bố mẹ tivi, tủ lạnh, máy giặt và mở sổ tiết kiệm cho ông bà. Hàng tháng, em và Dụng gửi 10 triệu đồng về nhà để ông bà chăm nom nhà cửa cải thiện cuộc sống. Bọn em cũng trích ra một khoản giúp chị gái và anh rể kinh doanh. Phần còn lại, bọn em chung vào với vài người mở một quán café nho nhỏ ở Hà Nội.

- Nãy giờ để ý mới thấy em nhắc đến chị gái. Em cho tiền bố mẹ, lại cho tiền chị gái để kinh doanh nữa, nhỡ chẳng may việc buôn bán không thuận lợi thì em coi như tay trắng. Em không lo à?

Có hai điều phải làm rõ thế này anh ạ.

Thứ nhất, em và Dụng làm gì cũng tính kỹ rồi, luôn để ra khoản phòng thân. Có thua thì cái thua ấy cũng nằm trong sai số tính trước, không lo.

Thứ hai, bọn em coi chị gái như mẹ mình. Thuở nhỏ, mẹ em 5h sáng đã ra khỏi nhà lên nương, những phần việc ở nhà của mẹ đều do một tay chị gái gồng gánh cả. Nấu cơm quét nhà, tắm rửa cho bọn em đi học đều là chị gái quán xuyến. Giờ bố em nằm viện, cũng nhờ có chị làm ở bệnh viện huyện mà em với thằng Dụng mới yên tâm đi đá bóng. Mình không giúp chị, thì còn giúp ai nữa anh.

“EM NHÌN LÊN TRỜI, VÀ CHỈ ƯỚC MÌNH LÀ NGÔI SAO BĂNG”

- Chúng ta hãy tiếp tục câu chuyện “Bùi Tiến Dũng của thể thao”. Giải đấu lớn đầu tiên của em là khi nào?

VCK U17 quốc gia ở Thanh Hóa anh ạ. Năm đó với em thì đúng là… cuộc dạo chơi. Lần đầu đá giải mà anh, còn trẻ con nữa. Giải ấy em lọt lưới 5-6 bàn, đội bị loại từ vòng bảng.

- 15 tuổi em mới lên ăn tập với Thanh Hóa, 17 tuổi mới đá giải đầu tiên trong sự nghiệp. Vậy mà ở lứa U19 kỳ tích đi Hàn Quốc dự World Cup, em lại là thủ môn số 1. Đường “quan lộ” của em diễn ra có vẻ diễn ra khá nhanh chóng nhỉ?

Ở giải U19 quốc gia tại trung tâm Viettel, em chơi tốt. Em tự tin là mình bắt hết sức rồi, dù đội không vượt qua vòng loại. Năm đó, thầy Dũng “râu” (HLV Đinh Văn Dũng) của Nghệ An ra thị sát, làm tuyển trạch viên chọn quân cho HLV Hoàng Anh Tuấn tập hợp tuyển chọn cho đội U19 Việt Nam.

Tối về nhà, trong đầu em chỉ có một hình ảnh, là được lên tuyển. Chỉ cần lên tuyển thôi, chứ ra sân thì em không mơ vì em biết vị trí của mình ở đâu. Em nhìn lên trời, ước rằng mình là ngôi sao băng xa kia, được lóe lên một lần trong đời. Cho đến ngày nhận giấy báo trúng tuyển, em còn không tin vào mắt. Mấy đứa bạn nó gọi bảo “Dũng ơi mày lên tuyển rồi kìa”, em còn ngơ ngác tưởng đùa, vẫn còn nói “Mày lại đùa tao đấy à”.

- Em thành danh ở Thường Châu 2018, nhưng hai giải đấu lớn với đội U19 Việt Nam mới là bàn đạp giúp sự nghiệp của em phát triển. Sau VCK World Cup U20, FLC Thanh Hóa đã đăng ký cho em lên đội 1 và được ra sân 6 trận tại V.League 2017. Có một quãng thời gian làm việc với HLV Hoàng Anh Tuấn, em đánh giá đâu là vũ khí mạnh nhất của thầy Tuấn?

Nhìn thấy ấy lúc nào cũng hiện lên hai chữ nhiệt huyết. Lửa nghề nghiệp của thầy ấy là nguồn cảm hứng giúp chúng em luôn tin vào chính mình.

- Thầy Tuấn có bao giờ kể cho các em những câu chuyện truyền cảm hứng không?

Dạ nhiều chứ anh.

- Câu chuyện nào làm em và các bạn ám ảnh nhất?

Trước khi lên đường sang Bahrain, thầy Tuấn có chiếu một clip trong phòng họp về tình hình bão lụt thiên tai của đồng bào miền Trung. Bọn em xem xong và tự hiểu rằng, mình còn may mắn chán, vẫn được ở đây, được làm công việc mình yêu thích và sống đủ đầy.

- Mục tiêu của HLV Hoàng Anh Tuấn khi bước vào VCK U19 châu Á là gì? Ngay từ đầu, bọn em có tự tin sẽ giành vé đi VCK World Cup U20 hay phải tới trước trận tứ kết lịch sử gặp Bahrain (U19 VN thắng 1-0), toàn đội mới có niềm tin vào một kỳ tích?

Bóng đá có thắng có thua, cũng là tất yếu. Nhưng HLV Hoàng Anh Tuấn luôn thuyết phục các học trò là chúng ta có sức mạnh, có ý chí thì tại sao không hướng tới chiến thắng? Dù gặp đối thủ nào, thầy Tuấn cũng đặt mục tiêu thắng, vì có như thế mới đá hết mình được.

Ngay trước trận tứ kết gặp chủ nhà Bahrain, thầy có hỏi cả đội: “Bạn nào có niềm tin là chúng ta sẽ đi World Cup?”. Không ai dám trả lời. Nghĩ lại, em thấy mình hèn, vì Việt Nam đi World Cup thật cơ mà.

- Sau thành công cùng lứa U19, em lại đi vào lịch sử ở VCK U23 châu Á. Là chứng nhân lịch sử của hai lứa trẻ làm nên kỳ tích của bóng đá Việt Nam, em có so sánh gì về phương pháp huấn luyện giữa 2 HLV Hoàng Anh Tuấn và Park Hang-Seo?

Mỗi thầy một cái hay mà anh, em cũng nói về thầy Tuấn rồi. Thầy Park cũng có nhiều điểm giống, là người nhiệt huyết, và đặc biệt là tình cảm lắm.

Trên sân tập, thầy có khắt khe nhưng cứ hết một buổi tập, thầy Park lại gọi cả đội ra và nói: “Cảm ơn các bạn vì đã cố gắng trong ngày hôm nay”. Em chưa bao giờ thấy HLV nào làm thế. Cảm giác công sức của mình được ghi nhận, bao cái mệt mỏi tan biến hết.

Vào buổi tối, thầy Park thường vào phòng từng người, trò chuyện, chơi game, ăn chút hoa quả bánh kẹo như những người thân ruột thịt. Bọn em luôn cảm thấy ấm áp trong 1 tháng trời ở Trung Quốc.

- HLV Park vào phòng có đi cùng phiên dịch chứ?

Đấy mới là điểm hay anh ạ. Thầy nói tiếng Hàn, bọn em nói tiếng Việt, về mặt ngôn ngữ thuần túy là “lệch tông” nhưng có tâm can, suy nghĩ gì đều hiểu hiết. Khi đã là một gia đình, thì chỉ cần nhìn thôi là đủ rồi.

- Tại Thường Châu, có người ấn tượng với hình ảnh Duy Mạnh cắm lá cờ Tổ quốc trên tuyết, lại có người xúc động khi nhìn thấy đồng đội cào tuyết giúp Quang Hải đặt bóng. Còn cá nhân em thấy, khoảnh khắc nào ấn tượng nhất?

Có một cái đặc biệt ở giải đấu ấy, là sau khi họp toàn đội, anh Trường (Lương Xuân Trường, đội trưởng) thường bảo cả đội nán lại, động viên khích lệ mọi người. Anh Trường luôn nói “Cảm ơn toàn đội đã nỗ lực”, và cũng không quên động viên các bạn, các anh không được vào sân đá chính.

Em nhớ nhất câu anh Trường bảo “Nếu không có các bạn, bọn tớ đã không thể có những buổi tập chất lượng”. Trong một tập thể, mỗi người đóng một vai trò khác nhau.

“SỰ NỔI TIẾNG LUÔN ĐI KÈM VỚI NHỮNG CÁI GIÁ PHẢI TRẢ”

- Sau kỳ tích U23 châu Á, một “Bùi Tiến Dũng của thể thao” dường như biến mất, mọi người thường quan tâm tới những góc “ít thể thao” của em hơn. Hẳn em phải chịu áp lực nhiều lắm. Những lần đi sự kiện quảng cáo, em có hỏi ý kiến tư vấn của các anh các chú ở CLB chủ quản không?

Lần nào đi em cũng hỏi. Mọi người luôn nhắc nhở em là đừng quên việc chính là gì. Em cũng nhận thức được là mình phải làm gì.

- Lấy ví dụ một sự việc gần nhất, là lần em đi diễn thời trang ở TP.HCM. Nhiều ý kiến cho rằng, em không có “dáng” catwalk, nhưng vì muốn “kiếm thêm” nên em bất chấp đi.

Em cũng xin phép được nói thế này: Mọi sự kiện ngoài lề đều do CLB chủ quản đưa về. Mọi người trao đổi, bàn bạc với em trước khi đưa ra phương án tốt nhất. Lúc em nhận lời vào TP.HCM diễn thời trang, em nhận 70 triệu đồng. Cùng lúc ấy, có nhiều đơn vị khác trả em gấp 2, gấp 3 lần. Nếu nói là kinh tế, thì tại sao em lại từ chối những nơi trả tiền cao hơn?

Em cũng muốn mọi người hiểu, là em thích thời trang, thấy hứng thú với công việc ấy nên thử sức. Nó cũng không ảnh hưởng tới lịch tập luyện của em. Em không nghĩ là mọi người phản ứng gay gắt thế.

- Có người bảo vì em mải đi đóng quảng cáo nên không được bắt chính nữa. Em nghĩ sao về quan điểm này?

Dạ, anh và mọi người có thể về đội hỏi HLV trưởng, trưởng đoàn xem em thế nào. Em vẫn luôn ý thức được mình là cầu thủ bóng đá, phải tập trung chuyên môn. Muốn có cái này cái kia thì việc của mình phải tốt đã, không mọi người cũng mau chóng lãng quên.

Ở đội, em ít kinh nghiệm hơn anh Thắng anh Ngọc, về chuyên môn cũng chưa tốt hơn các anh. Em dự bị là đương nhiên, cần thêm thời gian trau dồi, hoàn thiện mình. Chăm chỉ tập luyện là mục tiêu hàng đầu của em với nghề, không chỉ bây giờ mà còn sau này nữa.

“Em cũng muốn mọi người hiểu, là em thích thời trang, thấy hứng thú với công việc ấy nên thử sức. Nó cũng không ảnh hưởng tới lịch tập luyện của em.”

- Bùi Tiến Dũng

- Dường như em phải trả giá, đánh đổi nhiều điều kể từ khi nổi tiếng nhỉ…

Đúng rồi anh ạ. Em mất đi nhiều người bạn từng ăn tập với em, mà em cũng không hiểu tại sao nữa. Ngày xưa, chúng em vẫn gọi điện hỏi thăm nhau. Nhưng bây giờ có bạn đã gọi, bảo “Mày bây giờ khác rồi, bọn tao liên lạc cũng ngại”.

Rồi em trả lời tin nhắn chậm, mọi người cũng nghĩ em chảnh. Em cũng bận, cũng phải làm việc, đâu phải lúc nào cũng ôm khư khư cái điện thoại bên người. Em cũng buồn nhiều, nhưng đấy là người ta nghĩ thế, đối thế với mình chứ em đâu có nghĩ em vậy với họ.

Bây giờ, nhiều lúc em chỉ mong em đi ăn uống, ăn cốc chè bên ngoài không bị chú ý, có thể thưởng thức trọn vẹn một bữa ăn bên ngoài. Sự tự do là cái giá lớn nhất em phải trả cho sự nổi tiếng.

- Đối mặt với dư luận và giải quyết khủng hoảng luôn là phần việc không tách rời của người nổi tiếng. Dù sao, cũng chúc em luôn giữ phong độ, gặp nhiều may mắn trong cuộc sống.

TRÍCH NGANG VỀ BÙI TIẾN DŨNG


Thủ môn Bùi Tiến Dũng sinh ngày 28/2/1997 trong một gia đình nông dân người Mường ở Ngọc Lặc, Thanh Hóa. Em trai ruột của anh là tiền vệ Bùi Tiến Dụng.

Năm Bùi Tiến Dũng 12 tuổi, công ty trách nhiệm hữu hạn đào tạo bóng đá trẻ Thanh Tuấn ở huyện Thường Xuân có tuyển sinh học viên, hai anh em Dũng và Dụng xin mẹ theo học. Tuy gia cảnh khó khăn nhưng hai anh em được gia đình cho xuống trung tâm Thanh Tuấn để theo học văn hóa và tập luyện bóng đá. Nhưng được một thời gian thì trung tâm này ngừng hoạt động, hai anh em trở về gia đình.

Sau này khi Quỹ Đầu tư và Phát triển Tài năng Bóng đá Việt Nam (PVF) ở Thành phố Hồ Chí Minh tuyển sinh ở Thanh Hóa, do Tiến Dũng đã quá tuổi đăng ký, chỉ có người em trai Tiến Dụng xuất sắc trúng tuyển. Tiến Dũng đành phải quay về bản Mường để đi làm phụ hồ, nhổ sắn thuê ở làng, phụ giúp kinh tế gia đình.

Tưởng chừng phải bỏ sự nghiệp cầu thủ thì Tiến Dũng bất ngờ được HLV Nguyễn Thành Dũng gọi lên đội tuyển trẻ của câu lạc bộ Thanh Hóa vào năm 2013. Đến năm 2015, Tiến Dũng nhanh chóng chiếm suất bắt chính của U19 Thanh Hóa tại giải vô địch U19 quốc gia. Sự nghiệp bóng đá của Bùi Tiến Dũng mở ra từ đấy.

Ở cấp độ quốc gia, Dũng từng khoác áo đội U19 giành vé đi VCK World Cup U20. Anh cũng cùng với U23 Việt Nam làm nên kỳ tích giành ngôi Á quân tại VCK U23 châu Á.

Sau khi giải vô địch U23 châu Á kết thúc, Tiến Dũng đã được Thanh Hóa trao suất bắt chính ở AFC Cup, và có trận ra mắt giải này với chiến thắng 1-0 trước Global Cebu của Philippines. Anh cũng có trận ra mắt tại V.League 2018 trong chiến thắng 1-0 của Thanh Hóa trước CLB Thành phố Hồ Chí Minh.

Bình luận của bạn

Sử dụng tài khoản Facebook của bạn để thêm bình luận cho bài viết. Tên, hình ảnh và thông tin cá nhân khác của bạn công khai trên Facebook sẽ xuất hiện với bình luận của bạn, và có thể được sử dụng trên nền tảng truyền thông của Báo Bóng đá Cuộc sống!