Bóng đá Cuộc sống

Người nghệ sĩ chỉ thăng hoa trong cõi riêng mình

Sự nghiệp của Berbatov có thể được gói gọn trong hai từ: dị biệt và mâu thuẫn. Tiền đạo lừng danh một thời của bóng đá Bulgaria dường như luôn tự tách mình ra khỏi đám đông, tập trung làm những điều mà anh thấy có cảm hứng và không quan tâm đến bất cứ một tác động bên ngoài nào. Ngay cả đến lúc này, chúng ta vẫn không thể cắt nghĩa rõ ràng Berbatov là ai: Một thiên tài hay u sầu hay gã lười nhác thích màu mè?
Lam Nguyên - Hoàng Hải
(theo Timeonfootball)

KẺ KHÁT KHAO CÁI ĐẸP

Berbatov không bao giờ quan tâm xem ai nghĩ gì về mình. Từ khi còn là một cầu thủ trẻ ở Bulgaria cho đến lúc trở thành ngôi sao sân cỏ ở Tottenham và M.U, điều mà chân sút sinh năm 1981 đề cao nhất là sự thoải mái của bản thân.

Trong một ngày lạnh giá, nếu như những đồng đội chứng minh sự dũng cảm với bộ trang phục bình thường thì Berbatov mặc quần dài, đội mũ len và đeo găng tay đủng đỉnh ra sân tập. Khi đám đông gào thét cuồng nộ yêu cầu các cầu thủ phải chơi bóng nhiệt tình hơn, Berbatov nhún vai bảo rằng việc của anh không phải là đuổi theo quả bóng.

Jamie O’Hara, cựu đồng đội của Berbatov tại Tottenham kể lại một giai thoại: Trong một buổi tập của Spurs, O’Hara đứng ở một vị trí rất thoáng cách Berbatov khoảng 40m và gào lên xin bóng. Cầu thủ Bulgaria mặt tỉnh bơ như không nghe thấy, và rồi O’Hara đột nhiên thấy quả bóng đang nằm dưới chân mình. Sau buổi tập, Berbatov nói với người đồng đội của mình: “Việc gì phải gào lên? Tôi nhìn thấy cậu rồi!”.

Tại Tottenham, Berbatov là một người kỳ bí và phức tạp. Anh hầu như không tiếp xúc với báo giới và nếu buộc phải làm điều đó, anh có vẻ nhút nhát và miễn cưỡng. Ngoài sân cỏ, Berbatov như một gã tu sĩ ẩn dật. Trong sân bóng, anh lạnh lùng với tất cả. Không dễ để đọc được cảm xúc của anh, như Martin Jol (cựu HLV của Tottenham) nhận xét: “Đôi khi cậu ấy cũng vui đấy, nhưng nhìn mặt thì chẳng ai biết được!”.

Berbatov luôn thích lập siêu phẩm hay thực hiện những pha bóng đầy chất nghệ thuật

Vẻ ủ dột và xa cách của Berbatov gợi phép liên tưởng đến những nghệ sĩ lánh đời, chỉ hướng về cái đẹp như một tôn giáo và không quan tâm đến cuộc sống xung quanh. Thời còn đi học, tiền đạo Bulgaria cũng rất đam mê hội họa và đó là lý do vì sao, anh luôn muốn có những bàn thắng thỏa mãn thị giác của bản thân và người xem.

“Tôi có khuynh hướng muốn thực hiện những bàn thắng khó và đẹp. Đó là điều tôi thực sự muốn làm” - Berbatov chia sẻ trong chuyến du đấu mùa Hè của M.U năm 2011. Phóng viên hỏi lại: “Nhưng không phải ai cũng hướng đến sự hoàn mỹ”. Berbatov trả lời: “Mỗi người một khác. Bạn sẽ không bao giờ thấy tôi chạy khắp sân để tìm quả bóng. Đó không phải là phong cách của tôi”.

Khát khao cái đẹp làm Berbatov khác hẳn với những chân sút khác. Tháng 10/2010, anh trở thành cầu thủ đầu tiên của M.U ghi hat-trick vào lưới Liverpool trong 64 năm. Trả lời phỏng vấn sau trận, Berbatov có vẻ thờ ơ với chiến công của mình: “Tôi không nghĩ hat-trick này có ý nghĩa như vậy. Đây cũng chỉ là trận đấu bình thường thôi mà, nếu đội thắng 1-0 mà tôi ghi bàn thì cũng ổn thôi!”.

Nhờ điểm tựa bố mẹ đều là dân thể thao, Berbatov nhanh chóng thành tài năng bóng đá trẻ và gia nhập CLB CSKA Sofia

Berbatov đơn giản không quan tâm đến các con số, khi được hỏi về 5 bàn thắng anh ghi được trong trận gặp Blackburn, anh nói: “Khi tôi ghi bàn thắng thứ hai, tôi nghĩ rằng mình sẽ có được cú hat-trick. Nhưng cuối cùng tôi có tận 5 bàn. Mọi người hỏi tôi tại sao không cố ghi thêm bàn nữa để lập kỷ lục. Tôi chẳng bao giờ nghĩ đến điều đó, tôi chỉ thưởng thức trận đấu theo cách của mình!”.

Khát khao về cái đẹp được Berbatov luôn đặt lên hàng đầu. “Không phải bàn thắng nào cũng đem lại cảm xúc như nhau. Tôi có những pha lập công mà bản thân chẳng phải làm gì cả, chỉ cần đưa đầu gối ra cho quả bóng chạm vào. Những bàn thắng kiểu ấy chẳng làm tôi vui. Tôi cần chơi đùa với trái bóng, cảm nhận nó bằng đôi chân của mình và thực hiện những ý tưởng. Điều đó mới làm tôi cảm thấy mình đang chơi bóng thực sự!” - Tiền đạo người Bulgaria khẳng định.

Berbatov không nói cho vui. Tháng 10/2008, trong trận đấu của M.U với West Ham, Berbatov nhận đường chuyền của Anderson và có bóng sát đường biên ngang. Anh thực hiện một động tác xoay người cực kỳ kỹ thuật để loại bỏ hậu vệ James Collins trước khi chuyền vào cho Ronaldo lập công. Đó không phải là một tình huống ghi bàn nhưng lại làm Berbatov sướng âm ỉ. “Tôi xem lại tình huống đó và liên tục tua đi tua lại trong đầu. Nó mang đến cho tôi niềm vui!”.

ĐIỂM TỰA GIA ĐÌNH

Berbatov sinh năm 1981 tại Blagoevgrad, thị trấn vùng Tây Nam Bulgaria vào thời điểm quốc gia này vẫn nằm trong khối Xã hội Chủ nghĩa. Cha anh, Ivan, là cựu cầu thủ của Pirin Blagoevgrad. Mẹ anh, Margarita là một vận động viên bóng ném và sau khi giải nghệ trở thành một y tá. Cuộc sống của gia đình Berbatov không mấy khấm khá. Anh phải ngủ trên ghế sofa trong một căn hộ chật hẹp.

Vẽ tranh không phải là đam mê duy nhất của cậu bé Dimitar. Với gien thể thao trong người, Berbatov tham gia nhiều môn, trong đó có nhảy xa và chạy. Nhưng bóng đá mới là thứ thu hút anh nhất. Berbatov thích AC Milan và hâm mộ Marco Van Basten. Một thần tượng khác là Alan Shearer, anh có một chiếc áo số 9 của Newcastle với tên “Shearer” sau lưng và thường ôm nó để ngủ. Tất nhiên trong số những cầu thủ nổi tiếng của Bulgaria, Hristo Stoichkov là niềm cảm hứng với Berbatov sau chiến công lịch sử ở World Cup 1994.

Nhà không có nhiều tiền, Berbatov phải luyện tập những kỹ năng chơi bóng đá đầu tiên bằng một quả bóng rổ. Anh sớm gia nhập học viện của Pirin Blagoevgrad, nơi cha anh từng là cầu thủ. Đến năm 17 tuổi, HLV huyền thoại Dimitar Penev (người dẫn dắt Bulgaria ở World Cup 1994) phát hiện Berbatov và đưa anh đến CSKA Sofia với mức phí chuyển nhượng 20 đôi giày bóng đá.

Ra mắt đội 1 ở tuổi 18, Berbatov nhanh chóng để lại ấn tượng. Mùa Hè năm 2000, anh suýt chút nữa đã chuyển đến Lecce. Sau đó, ba người đàn ông đã bắt cóc Berbatov để ép anh chuyển đến Levski Kyusendil, đội bóng của tay gangster khét tiếng Georgi Iliev. Berbatov may mắn được giải cứu nhưng hiểu rằng giải Bulgaria không phải là nơi tốt để phát triển sự nghiệp. Tháng 1/2001, anh chuyển đến Leverkusen.

Chuyển tới Leverkusen, dù không có nhiều thành tích đáng kể nhưng tài năng của Berba sớm được khẳng định và thu hút các đội bóng lớn

Chuyển sang Đức thi đấu, Berbatov vẫn giữ sự kín đáo của mình. Ulrich Dost, người phụ trách truyền thông của Leverkusen khi đó kể lại: “Anh ấy không thích các cuộc phỏng vấn. Nếu phải thực hiện chúng, anh ấy chỉ nói về bóng đá. Berbatov không bao giờ chia sẻ về cuộc sống riêng tư của mình”.

Gia đình Berbatov ở lại Bulgaria và anh thường xuyên bay về để thăm họ. “Tôi đã làm nhiều điều ngu ngốc vì sự cứng đầu của tôi, chỉ vì tôi không muốn nghe lời khuyên của bố mẹ", Berbatov kể trên tờ The Sun. "Và sau đó mọi thứ diễn ra luôn khẳng định rằng họ đã đúng."

Ông Ivan là người đưa ra những lời khuyên về mặt chuyên môn, còn bà Margarita là người giúp Berbatov cân bằng tâm lý. Bà kể với Mirror: "Tôi rất tự hào về nó. Điều làm cho tôi thực sự hạnh phúc là chúng tôi luôn nói chuyện sau mỗi trận đấu. Tôi gửi tin nhắn cho nó trong suốt trận đấu, có thể là khi nó ghi được một bàn thắng tuyệt vời. Nó sẽ đọc được ngay khi trận đấu kết thúc. Nó nói với tôi rằng tôi là người mẹ vĩ đại nhất thế giới".

TÔI LUYỆN TÀI NĂNG TẠI “NEVERKUSEN”

Tại Leverkusen, Berbatov ra sân 6 trận trong nửa mùa đầu tiên chơi cho đội bóng mới và không ghi được bàn nào. Đội bóng xếp thứ 4 chung cuộc ở Bundesliga và được quyền dự Champions League mùa sau đó.

Mùa giải 2001/02 của Leverkusen là bi kịch lớn nhất của bóng đá châu Âu trong nhiều năm trở lại đây. Đội bóng Đức dưới sự dẫn dắt của HLV Klaus Topmoeller và dàn hảo thủ gồm Hans-Joerg Butt, Ze Roberto, Ulf Kirsten, Lucio, Oliver Neuville, Carsten Ramelow và Michael Ballack đã về nhì trong tất cả các cuộc đua. Họ được đặt biệt danh là “Neverkusen” vì “chiến tích” ấy.

Tại Bundesliga, Leverkusen về sau Dortmund với khoảng cách 1 điểm. Tại Cúp Quốc gia, họ để thua Schalke trong trận chung kết với tỷ số 2-4. Ở Champions League, Leverkusen bại trận trước Real Madrid sau cú vô-lê kinh điển của Zidane. Trong trận chung kết đó, Berbatov không được ra sân từ đầu nhưng anh vào thay Thomas Brdaric bị chấn thương ở phút 39. Berbatov kể lại: “Tôi còn trẻ đến mức không nghĩ rằng đó là một thời khắc lịch sử. HLV bảo tôi vào sân và tôi OK thôi. Sau này tôi mới biết rằng đó là cơ hội không bao giờ quay trở lại!”.

Bùng nổ ở Tottenham nhưng Berbatov vẫn không bỏ lối đá nghệ sĩ của mình và phong độ của anh phụ thuộc chủ yếu vào tâm lý

Mùa giải trọn vẹn đầu tiên của anh cho Leverkusen kết thúc với 16 bàn thắng được ghi, một thành tích không tệ với một cầu thủ mới ngoài đôi mươi. Anh chơi tốt dần lên ở các mùa sau đó, đặc biệt ở hai mùa giải cuối cùng cho đội bóng Đức với tổng cộng 50 pha lập công. Những bàn thắng kinh điển xuất hiện ngày một nhiều, trong đó pha lập công vào lưới AS Roma ở Champions League tháng 11/2004 là đáng nhớ hơn cả: Berbatov khống chế bóng kỹ thuật, tâng qua đầu Traianos Dellas trước khi biến thủ môn Carlo Zotti thành gã bù nhìn bằng quả lốp bóng đầy cảm giác.

Thủ môn Hans Jorg Butt nhớ lại: "Anh ấy quá nhút nhát, tôi chỉ nói đúng ba câu với anh ấy trong 5 năm. Nhưng anh ấy là một cầu thủ tuyệt vời, một trong những cầu thủ tốt nhất tôi từng chơi cùng."

Một bến đỗ hấp dẫn hơn đang chờ đợi Berbatov, đó là nước Anh.

KỸ NĂNG PHỤ THUỘC VÀO TÂM LÝ

Mùa Hè 2006, Tottenham chiêu mộ Berbatov với giá 10,9 triệu bảng. Trong một cuộc phỏng vấn năm 2008, Berbatov được hỏi về mối quan hệ của anh với Martin Jol, HLV của Tottenham lúc đó. Berbatov trả lời: “Tôi thích ông ấy. Ông ấy giống như Bố Già với giọng nói uy quyền và trầm tĩnh. Ông ấy có thể động viên bạn theo cách không giống ai khác. Cứ ra ngoài sân và đè bẹp đối thủ đi! Ông ấy rất mạnh mẽ và to lớn, đôi khi tôi cảm thấy may mắn vì ông ấy là HLV của mình, nếu không thì chỉ cần ăn một đấm của ông ấy là tôi knock-out ngay!”.

Berbatov bắt đầu học tiếng Anh bằng cách xem các bộ phim Gangster. Hai bộ phim ưa thích của anh là Bố Già và James Bond. Trong một đoạn video quảng cáo do Adidas thực hiện, Berbatov được khuyến khích bắt chước Vito Corleone. Đoạn phim cho thấy Berbatov hoàn toàn có thể trở thành một diễn viên với phong thái trầm tĩnh cùng giọng nói thâm trầm, sắc lẹm.

Cuộc sống của Berbatov ngoài sân là bình thường. Khi phóng viên tạp chí Maxim yêu cầu mô tả một ngày điển hình ở London, anh trả lời: "Đầu tiên là đi tập từ 11 giờ sáng đến khoảng 1-2 giờ trưa. Sau đó, tôi tập riêng một chút, có thể vào phòng massage. Sau đó, tôi về nhà. Xem DVD, lướt internet, thế thôi".

Berbatov thích nhạc R & B và một số nghệ sĩ như Tupac, Dr. Dre, Snoop Dogg, 50 Cent. Anh cũng thích thời trang, từng tuyên bố rằng "Tôi cố gắng làm tất cả mọi thứ với phong cách riêng - không chỉ trong bóng đá". Nhưng điều quan trọng là tiền đạo này không thích phô trương. "Dimitar không quan tâm đến việc phải sống thế nào", mẹ anh nói với Mirror. "Cuộc sống của nó là bóng đá, gia đình và bạn bè. Nó có thể đi khắp nơi trên thế giới, nhưng nó nói với tôi rằng nó thích Bulgaria hơn Barbados. "

Mùa giải đầu tiên của Berbatov tại Tottenham khá tốt đẹp. Anh ghi 12 bàn trong 33 trận đấu ở Premier League và có tên trong đội hình tiêu biểu. Nhưng Tottenham chỉ về đích ở vị trí thứ 5 và không được quyền dự Champions League. Tham vọng của Berbatov dĩ nhiên không dừng ở đó.

Chính vì không chịu thay đổi cách đá nên dù được M.U đưa về với giá kỷ lục, Berbatov đã lạc lõng ở sân Old Trafford

Mùa Hè 2007, M.U đã muốn mua Berbatov. Anh ở lại Tottenham, nhưng khi mùa giải mới bắt đầu, tâm trạng của anh không tốt. Khi Jol thay anh trong trận thua Sunderland 1-0 vào ngày khai mạc, Berbatov rõ ràng không hài lòng. Tháng 10, khi ngồi trên băng ghế dự bị tại Newcastle, anh đã bỏ qua ba yêu cầu khởi động.

Báo giới lên án thái độ đó, mặc dù Jol sau này đã bảo vệ Berbatov. Ông nói: "Anh ấy không bao giờ nói rằng anh ấy không muốn chơi, nhưng đó là cách mà mọi người nhìn nhận. Đó mới là Berbatov. Anh ấy dường như luôn miễn cưỡng khi làm bất cứ điều gì. Tài năng? Vâng. Nhưng anh ấy không phải là một chiến binh".

Những chỉ trích về Berbatov như sự lười biếng và thái độ thờ ơ đã tồn tại từ lâu. Sau này ở M.U, anh giải thích: "Nếu mọi người không biết tôi, họ sẽ nghĩ tôi là một anh chàng lạ lùng - và tôi quả thật là một chàng trai kỳ lạ, bạn biết đấy. Tôi nhút nhát, và những người không biết tôi không nhận ra điều đó. Tôi không thích giao tiếp xã hội quá nhiều và đó là bởi vì tôi là một người nhút nhát và luôn luôn như thế . Tôi giữ những người thân thiết trong một vòng tròn khép kín, những người tôi có thể chia sẻ. Tôi gặp khó khăn để cho bất cứ ai khác vào trong vòng tròn đó”.

Trong một cuộc phỏng vấn khác, anh nói: "Tôi là một người rất kiêu hãnh. Tôi không muốn chỉ ra những điểm yếu của tôi trước công chúng... Đó là lý do tại sao mọi người đôi khi đánh giá sai tôi, nhưng chẳng có vấn đề gì cả!".

Khi Jol tái ngộ Berbatov ở Fulham, các vấn đề tương tự lại xuất hiện, ít nhất là trong nội bộ. Theo Guardian, Jol kể lại: "Một ngày nọ, Berbatov đến và xin lỗi vì anh ấy đã cảm thấy chán nản một ngày trước đó. Không có dấu hiệu gì là có vẻ như thế và những người chán nản có thể rất vui vẻ nên mọi người không nhận thấy. Nhưng tôi nghĩ nó không có gì sai. Đôi khi đó cũng là một thái cực. Anh ấy không muốn làm việc của mình vì đó không phải là anh ấy".

Em trai của Berbatov, Asen, có lẽ là người hiểu rõ nhất vấn đề. "Anh ấy chai lì với cảm xúc bên ngoài" anh nói với The Sun. "Đây là lý do mà một số các trận anh ấy thi đấu không được tốt. Anh trai của tôi là người như thế. Khi đội bóng ở tình trạng xấu, anh ấy ở chế độ chờ. Đôi khi anh ấy thấy tốt hơn là nên rút lui khỏi mọi thứ và tập trung vào suy nghĩ của mình".

Asen nói thêm: "Kỹ năng của Dimitar phụ thuộc tâm lý của anh ấy. Khi anh trai tôi thấy không vui, phong độ anh ấy đi xuống. Tôi không biết tại sao anh ấy có vẻ không hài lòng với tất cả mọi người. Tôi biết anh ấy rất rõ và tôi có thể nhận ra khi anh ấy không hài lòng. Trên sân đấu, tôi biết lúc nào anh ấy đã mất đi mong muốn cống hiến. Khi đồng đội không chuyền cho anh ấy, anh ấy không còn cảm hứng, bởi nếu anh ấy không phải là trung tâm của sự chú ý và là người nổi bật nhất, Berbatov sẽ không thể chơi bóng".

LẠC LÕNG TẠI OLD TRAFFORD

Màn trình diễn của Berbatov khởi sắc từ tháng 12. Anh khoan thủng hàng thủ Arsenal bằng một cú vô-lê, anh xé lưới Reading đến 4 lần. Sau 36 lần ra sân, Berbatov đã có 15 bàn thắng tổng cộng, trong đó siêu phẩm vô số. Nhưng màn tỏa sáng của anh vẫn không giúp Tottenham thoát khỏi vị trí 11 cuối mùa và sau thời gian dài đàm phán đến tận vài tháng, Berbatov gia nhập M.U với giá 30,75 triệu bảng.

Sir Alex cảm thấy sự tự tin của Berbatov sẽ bù đắp những thiếu hụt bên cạnh tốc độ, sức mạnh trên hàng công vì M.U khi đó đã có Ronaldo, Tevez và Wayne Rooney. “Tôi là một chàng trai thoải mái. Tôi luôn chơi như vậy và sẽ không đổi phong cách. Tôi xem các trận đấu và nhìn cầu thủ hoảng sợ khi bóng tới. Còn tôi thì bình tĩnh vì đôi khi tôi biết phải làm gì trước khi quả bóng đến chân tôi”, Berbatov cho biết.

Tuy nhiên, sự tự tin và kỹ thuật dứt điểm tuyệt vời vẫn là chưa đủ và người ta đã nói nhiều đến việc đây là bản hợp đồng thất bại. Suốt mùa giải 2008/09, tiền đạo người Bulgaria chỉ có 9 bàn thắng ở Ngoại hạng Anh và anh nhiều lần tỏ ra thất vọng với chính bản thân mình. “Tôi không hiểu tôi làm sai cái gì nữa. Đó có thể là do may mắn hoặc do chính tôi, ai biết được? Nhiều đêm tôi trằn trọc suy nghĩ rằng đáng lẽ mình nên làm vậy. Tôi rất căng thẳng vì đó là trách nhiệm của tôi”. Tháng 9/2010, Berbatov lại tiếp tục tự vấn: Với 12 bàn/33 trận, liệu tôi có xứng đáng là cầu thủ đắt giá nhất CLB?

“Bạn cố không nghĩ về nó nhưng sẽ có những lúc bạn không thể kiềm được”, anh nói. “Bạn bắt đầu nghĩ về số tiền khổng lồ và chuyện sẽ xảy ra nếu bạn không chứng minh được rằng bạn xứng đáng với số tiền đó. Và nếu bạn không ghi đủ số bàn bạn bắt đầu đánh giá thấp kĩ năng của mình, mà điều đó thì lại không tốt vì tôi biết tôi có thể làm gì. Nhưng mỗi người chơi đều có khoảng thời gian khó khăn như vậy và quan trọng là phải luôn mạnh mẽ, vì bạn sẽ phải đi qua những phút thăng trầm và cần phải vững vàng để vượt qua chúng”.

Chỉ đến khi chuyển sang Fulham của ông thầy cũ Martin Jol, anh mới tìm lại được niềm vui chơi bóng

Mùa giải 2010/11 là lúc mà anh thăng hoa rực rỡ. Berbatov ghi 20 bàn sau 32 trận, trong đó có cả hat-trick vào lưới Liverpool và một “bàn tay nhỏ” cháy lưới Blackburn. Cuối mùa, Berbatov nhận giải PFA cầu thủ xuất sắc nhất của năm và Vua phá lưới cùng với Tevez, người đã chuyển sang Man City.

Nhưng mùa giải này vẫn không trọn vẹn với Berbatov vì HLV Alex Ferguson quyết định loại anh ra khỏi đội hình trận Chung kết Champions League gặp Barcelona tại Wembley - thay vào đó là Michael Owen. Ferguson cho rằng Berbatov không có ảnh hưởng lớn với những trận đấu quyết định như vậy.

Những ảnh hưởng của Berbatov dần phai mờ, đá ít trận, ghi ít bàn hơn và chấp nhận ra đi vào mùa Hè. Tuy nhiên, Ferguson vẫn lên tiếng bảo vệ cầu thủ từng là trò cưng: “Tôi không nghĩ Dimitar là một sự thất bại”. Ông nói với báo giới. “Nhiều người thích được xem các cầu thủ mình vượt qua khó khăn. Dimitar thì không phải cầu thủ như vậy, nhưng cậu ta rất tài năng và lập vô số siêu phẩm”.

Trong cuốn tự truyện năm 2013 của ông, Ferguson đã nói về thời gian đen tối mà Berbatov trải qua. “Berbatov trở nên tự ti một cách lạ thường. Anh ta chưa bao giờ có sự phẩm chất kiêu căng của Cantona hay Andy Cole, sự tự tin của Teddy Sheringham,... Berbatov không phải không tin tưởng vào khả năng của mình nhưng chủ yếu là do lối chơi của anh ta. Vì chúng tôi chơi bóng tốc độ, còn anh ấy thì không thể theo vô được. Trong lúc tập luyện, các cầu thủ phải cố gắng đưa bóng cho anh ta thật nhanh. Nhưng khi đó, Berbatov lại đi bộ. Bạn không thể làm thế trong đội chúng tôi được.”

ĐOÀN TỤ CÙNG “BỐ GIÀ” MARTIN JOL

Mùa Hè năm ấy, Berbatov được nhiều CLB liên hệ. Anh định chuyển đến Fiorentina, nhưng rồi lại đổi phút cuối. Người Ý đã rất rất giận dữ và yêu cầu bồi hoàn các chuyến bay đặt cho Berbatov và người đại diện của anh. Thậm chí CLB này còn ra thông cáo nói rằng “Anh ta không xứng đáng khoác lên chiếc áo của CLB này”. Berbatov thừa nhận có sự hiểu lầm nhưng khẳng định anh không bao giờ nhận bất cứ lời yêu cầu nào. “Những gì họ nói về tôi ở Ý không phải thứ tôi cần quan tâm”.

Điều gì đã khiến anh thay đổi? Một cuộc gọi đến từ HLV Martin Jol - CLB Fulham. “Đây là bản hợp đồng lịch sử của Fulham”, Jol tuyên bố. Berbatov đã thừa nhận là anh sẽ bỏ lỡ cơ hội giành những danh hiệu lớn và thi đấu ở Champions League. “Nhưng tôi rất vui khi được chơi bóng lại. Tôi đã từng chơi cho đội lớn, và tôi biết tôi có thể đưa đến những gì và cần học hỏi những gì”.

Khi Berbatov đến, bộ phận y tế yêu cầu anh có một bài kiểm tra tính cách. “Với Berba, tôi nói: “Đừng để anh ta điền nó!”, Jol nhớ lại. “Nhưng, không sao, anh ấy làm được. Họ quay lại và nói rằng anh ấy là người hướng ngoại, một người lãnh đạo. Tôi mới bảo rằng mấy người đang nói gì vậy? Anh ta không hề nghiêm túc khi trả lời mấy câu hỏi đó đâu”.

Khi bước sang bên kia sườn dốc sự nghiệp, Berbatov vẫn chơi bóng bằng niềm cảm hứng đồng thời tập trung cho gia đình với 2 cô con gái nhiều hơn

Sự thích thú của Jol về Berbatov có thể liên quan đến khía cạnh ngoài bóng đá ra. Cả hai đều rất mê mỹ thuật và Jol là một tay sưu tầm tranh có “số má” với hơn 350 bức tranh. Với Jol, Berbatov là một nghệ sĩ đá bóng chứ không chỉ là cầu thủ đơn thuần.

Tại Craven Cottage, Berbatov đá cặp với Bryan Ruiz – người có phong cách chơi cũng nghệ sĩ không kém. Lối chơi ngẫu hứng của cả hai là hình mẫu đặc trưng của các cầu thủ chơi bóng hoàn toàn bằng cảm hứng chứ chả tuân thủ chiến thuật quái gì. Vậy mà Berbatov vẫn có đến 15 bàn thắng, giúp Fulham kết thúc mùa giải ở vị trí thứ 12. “Nhìn vào Ruiz và Berbatov, bạn sẽ không thấy hình bóng của cặp đôi hay nhất nhưng chắc chắn là cặp đôi cá tính và dị nhất”, Jol nói.

TẬN HƯỞNG BÓNG ĐÁ

Berbatov có vẻ rất thoải mái tận hưởng bóng đá dù tuổi tác dần tăng lên, cuộc sống bên ngoài của anh cũng thế. Vào tháng 10 năm 2009, anh trở thành cha lần đầu tiên, với một bé gái kháu khỉnh; vào tháng 11 năm 2012, bé gái thứ hai ra đời. Trước đó, năm 2006, anh trở thành đại sự thiện chí của UNICEF cho trẻ em ở Bulgaria. Vào năm 2008, anh thành lập quỹ riêng, với mục đích để “ủng hộ giúp đỡ các bạn trẻ phát triển năng khiếu và tài năng của mình và cơ hội để vươn ra thế giới”.

Ngay cả khi đang loay hoay với sự nghiệp của chính mình, Berbatov vẫn không quên động viên lớp trẻ: Năm 2010, khi được bình chọn giải cầu thủ của năm ở Bulgaria lần thứ bảy, anh đã nói: “Tôi muốn được thấy các cậu trai trẻ thắng giải này cơ. Làm ơn, đừng bầu chọn cho tôi nữa”.

Trong mùa giải thứ hai của Berbatov tại Fulham, Jol bị sa thải vào tháng 12. Tháng tiếp theo, anh cũng rời khỏi sân Craven Cottage. Berbatov chọn Monaco là bến đỗ tiếp theo của sự nghiệp, nơi anh đã có 6 bàn cho 12 lần ra trận. Đáng lưu ý là bàn tháng vào lưới Nice đã hội tụ tất cả tinh túy của chân sút này, cú sút từ góc rất hẹp và khó, tinh tế đến nổi da gà.

Nội dung khi không có video

Monaco gia hạn thêm một năm hợp đồng với Berbatov và các fan hâm mộ lại có cơ hội chứng kiến cầu thủ này tỏa sáng, nhất là trong trận thắng Arsenal 3-1 ở Champions League. Rực cháy trên sân, Berbatov tiếp tục “Sáng nhất đêm nay” sau màn trả lời phỏng vấn ấn tượng không kém. Shreeves hỏi: “Tại sao anh lại nghĩ anh có thể khiến Arsenal trông thật bình thường, còn mình thì nổi bật như vậy?”. Berbatov đáp: “Vì tất cả chúng tôi đều giỏi.”

Tuy thế vào tuổi 34, Berbatov nhận ra cơ hội ở lại Monaco của mình là rất khó. Anh muốn để lại ấn tượng đẹp mà thôi: “Tôi muốn được nhớ như là một cầu thủ giỏi, anh biết đấy? Như một cầu thủ đặc biệt. Một người chơi theo cách của riêng mình, ghi bàn theo cách riêng và... anh biết đấy... tận hưởng trên sân cỏ.”

Từ năm 2008, Berbatov có trang Facebook của mình. Những bài đăng chủ yếu là tin tức và video nổi bật, nhưng trong 3 năm gần đây, Berbatov đã chia sẻ nhiều hơn về cuộc sống riêng. Không khí trở nên ấm áp và cá nhân hơn. Có một video về ice-bucket challenge, hay tự sướng với Prince Albert, El Fenomeno, Snoop Dogg… Và rất nhiều tranh anh tự vẽ, đẹp như những siêu phẩm sân cỏ. Berbatov cũng không quên thúc đẩy các công tác thiện nguyện trên trang cá nhân.

Nhưng điều nổi bật nhất trên Facebook ngôi sao Bulgaria chính là hai cô con gái “rượu”. Chúng cùng nhau chơi vui vẻ quanh nhà, mặc những chiếc áo bóng đá size lớn, đi bộ khắp vùng nông thôn. Trong một bức ảnh, cô bé đang ngồi laptop và Berbatov viết rằng: “Và tôi nói với con bé, làm sao tôi ghi bàn cuối trận đấu, và làm sao chúng tôi thắng trận đấu, và con bé bảo tôi rằng: Ba, im lặng nào, con đang xem Đi Tìm Nemo” .

Trong một tấm nữa, là khi anh đang nằm dài trên ghế với con gái trong lòng. “Đây chẳng phải là điều tuyệt nhất với một gã đàn ông sao?” .

Berbatov rời Monaco để đến PAOK (Hy Lạp). Và trong buổi ra mắt, anh được đón chào bởi 10 ngàn người hâm mộ. “Cảm ơn rất nhiều vì sự tiếp đón, thật sự không thể tưởng tượng nổi. Tôi không hề mong đợi điều đó. Tôi chỉ là một con người bình thường thích chơi bóng mà thôi”.

Bình luận của bạn

Sử dụng tài khoản Facebook của bạn để thêm bình luận cho bài viết. Tên, hình ảnh và thông tin cá nhân khác của bạn công khai trên Facebook sẽ xuất hiện với bình luận của bạn, và có thể được sử dụng trên nền tảng truyền thông của Báo Bóng đá Cuộc sống!