Bóng đá Cuộc sống

Đường đến vinh quang nhọc nhằn của các cô gái Vàng

Chiều 11/5/2017, chỉ một ngày sau trận đấu giao hữu rất được quan tâm giữa U20 Việt Nam và U20 Argentina, sân Thống Nhất tiếp tục tổ chức một sự kiện nữa với mức độ được chú ý hoàn toàn tương phản. Đó là lễ khai mạc Giải bóng đá nữ quốc gia. Chỉ có vỏn vẹn hơn 200 người có mặt tham dự, bao gồm nhà tài trợ, các cầu thủ, đội ngũ huấn luyện và nhân viên kỹ thuật. Không hề gì, chẳng ai “phát sốc” cả, bởi họ đã quá quen với bầu không khí đìu hiu bao trùm bóng đá nữ Việt Nam suốt nhiều năm qua, bất chấp việc các nữ cầu thủ đã đem về rất nhiều vinh quang cho Tổ quốc. Không ai THÈM quan tâm đến bóng đá, ngoại trừ giây phút họ giành vinh quang.
-Cẩm Chi-

NỖ LỰC ĐIÊN RỒ CỦA LIÊN ĐOÀN BÓNG ĐÁ VIỆT NAM (VFF)

Chiến công giành HCV SEA Games 29 của thầy trò HLV Mai Đức Chung, trong bối cảnh U22 Việt Nam của HLV Hữu Thắng còn không qua nổi vòng bảng, tạo nên một luồng tranh luận dữ dội về sự chênh lệch trong mức độ đãi ngộ giữa các cầu thủ nam và nữ ở Việt Nam.

Sự chênh lệch ấy là có thật, và nó đã tồn tại như một điều hiển nhiên từ lâu. Mà khi đã là hiển nhiên thì chẳng ai quan tâm cũng không lạ. Chỉ đến khi ĐT nữ Việt Nam đăng quang ngôi vô địch khu vực chỉ vài tiếng sau khi các nam cầu thủ cúi đầu rời giải với một thất bại toàn diện, vấn đề tưởng chẳng có gì phải bàn mới được đào xới lên.

Ta hãy cùng thử nhìn qua những con số nói lên sự chênh lệch ấy. Đội vô địch giải bóng đá nữ quốc gia chỉ nhận được giải thưởng trị giá 300 triệu đồng, bằng 1/10 so với phần thưởng của đội vô địch V.League. Đó là còn chưa kể đến các khoản tài trợ khác, không nói đâu xa mà lấy luôn ví dụ của CLB Hà Nội T&T, đội vô địch V.League 2016 bỏ túi “nóng” đến 13 tỷ đồng ngay sau khi đăng quang.

ĐT bóng đá nữ Việt Nam vừa san bằng kỷ lục 5 lần vô địch SEA Games với ĐT bóng đá nữ Thái Lan với việc giành HCV SEA Games 29.

Những khoản tài trợ, tiền lương và tiền thưởng ở mức cao so với thu nhập trung bình xã hội giúp các nam cầu thủ có một cuộc sống tương đối sung sướng, nếu không đốt tiền vào những thú vui độc hại. Trong khi đó, các cầu thủ nữ không có được “đặc ân” đó.

Việc các tuyển thủ quốc gia vẫn phải đi giày “hàng fake” trị giá vài trăm ngàn đến mấy năm trời không phải là điều lạ, hiếm hoi lắm mới có người đi một đôi giày xịn trị giá vài triệu đồng. Họ chấp nhận điều đó với sự vui vẻ, đơn giản chỉ để thỏa mãn đam mê được chơi bóng.

Chuyện ăn ở cũng vậy. Trong ngày đầu tiên đến Malaysia, các thành viên của ĐT nữ Việt Nam đã mất 2 tiếng ngoài sân bay chỉ vì hành lý thất lạc. Khi họ về đến khách sạn thì đã qua giờ ăn tối và phần lớn các thành viên phải ăn tạm mỳ gói chống đói.

Không chỉ có vậy, ĐT bóng đá nữ Việt Nam không được ở tập trung mà các thành viên phải nhận phòng rải rác từ tầng 19 đến tận tầng 43. Những câu chuyện tưởng đùa mà thật ấy, theo lời của các cầu thủ, hóa ra lại rất thường xuyên ở giải đấu tầm cỡ lớn nhất khu vực.

Bên cạnh những khó khăn gặp phải, cũng phải thừa nhận rằng VFF đã luôn cố gắng để bóng đá nữ có đất để sống và phát triển. Việc tìm được nhà tài trợ tâm huyết như Thái Sơn Bắc, tập đoàn đã tài trợ đến 6 năm liền cho giải VĐQG bất chấp chuyện “lỗ là đương nhiên”, là một may mắn lớn. Nhờ đó, các cầu thủ nữ có sân chơi cọ xát và phát triển trình độ.

Có được thành công lớn như ngày hôm nay là nhờ nỗ lực không biết mệt mỏi của Liên đoàn bóng đá Việt Nam khi luôn tạo mọi điều kiện tốt nhất cho các nữ tuyển thủ.

Cho những ai chưa biết: Năm nay giải bóng đá nữ vô địch quốc gia có 8 đội tham dự: TP.HCM 1, TP.HCM 2, Phong Phú Hà Nam, Than Khoáng Sản, Sơn La, TNG Thái Nguyên, Hà Nội 1 và Hà Nội 2.

Các trận lượt đi diễn ra từ ngày 11/5 đến 1/6, tại sân Thống Nhất; các trận lượt về dự kiến từ ngày 6/11 đến 27/11/2017; 4 đội có số điểm cao nhất sau 14 vòng đấu sẽ giành quyền vào thi đấu bán kết và chung kết; các trận bán kết, tranh hạng Ba và chung kết dự kiến diễn ra từ ngày 30/11 đến 3/12/2017 tại sân Hà Nam (thành phố Phủ Lý - tỉnh Hà Nam).

Đó ít ra là một điều cực kỳ may mắn cho các cầu thủ nữ nếu nhìn sang các nước láng giềng vì họ còn được chơi bóng. Bởi hai đối thủ chính tại đấu trường SEA Games là Thái Lan và Myanmar gặp rất nhiều khó khăn trong việc tổ chức một giải VĐQG cho bóng đá nữ. Giải vô địch bóng đá nữ Thái Lan đã phải gián đoạn suốt từ năm 2013 đến năm 2016 vì… thiếu nhà tài trợ.

Các cầu thủ nữ Thái Lan phải đầu quân cho các đội bóng thuộc trường đại học cho đến khi HLV trưởng Spence Prior yêu cầu thành lập một giải đấu chuyên nghiệp để nâng tầm ĐTQG. Thai Women’s League (TWL), được đỡ đầu bởi tập đoàn bảo hiểm Muang Thai Life mới chỉ quay lại trong năm nay và có 10 đội tham dự.

Myanmar thì đến cuối năm 2016 vừa rồi mới chính thức có giải VĐQG cho nữ với nhà tài trợ là ngân hàng KBZ. Giải đấu của Myanmar có 7 đội bóng tham dự với 6 đội được đỡ đầu bởi các bộ trong chính phủ và chỉ 1 đội thuộc tư nhân.

Việc tổ chức 1 giải VĐQG quy mô và có chất lượng chuyên môn hàng đầu khu vực Đông Nam Á là tiền đề tối quan trọng để xây dựng 1 đội tuyển bóng đá nữ quốc gia mạnh mẽ.

Những chi tiết đó cho thấy rằng bóng đá nữ Việt Nam được quan tâm và đầu tư tốt nhất trong khu vực. Bởi tuy đãi ngộ không cao, nhưng các cầu thủ được tập luyện, được thi đấu thường xuyên, được ăn những bữa cơm có thịt, được nhận những đồng lương còm… là hạnh phúc quá lớn lao đối với các nữ cầu thủ. Họ đâu dám mơ được “bình đẳng giới” với các đồng nghiệp nam.

Để có được những đãi ngộ tưởng chừng “bình thường như cân đường, hộp sữa” đó, VFF đã phải lao tâm khổ tứ rất nhiều. Tìm kiếm, vận động nhà tài trợ, chi tiền mời các đội bóng nước ngoài sang Việt Nam thi đấu, vận động các đối tác đưa ĐT nữ Việt Nam xuất dương du đấu, cung cấp giày và bóng cho các đội bóng “nghèo rớt mồng tơi” để họ chơi bóng, van nài những CLB có ý định giải thể… Tất cả cũng vì để cầu thủ nữ Việt Nam được chơi bóng. Cầu thủ mà không được đá bóng thì làm sao mà phát triển, nói chi đến mơ mộng nọ kia.

Hơn ai hết, VFF hiểu việc phát triển bóng đá nữ thường không được chú trọng như bóng đá nam là điều tất nhiên khi những nhà tài trợ phải đặt mục tiêu kinh doanh lên trên hết. Muang Thai Life ở Thái Lan, KBZ ở Myanmar và Thái Sơn Bắc ở Việt Nam quả thật… dũng cảm khi bỏ tiền ra tổ chức và tài trợ một giải đấu kém tính thu hút, đồng nghĩa với khó hoàn vốn. Họ tất nhiên không muốn đứng một mình, nhưng để kêu gọi những nhà tài trợ mới là điều chẳng mấy dễ dàng.

HCV SEA Games 29 của thầy trò Mai Đức Chung vì thế chính là một cơ hội lớn để bóng đá nữ Việt Nam tìm ra thêm những “Mạnh Thường Quân” tâm huyết với hiệu ứng mà nó tạo ra. Nhưng đấy vẫn chỉ là mơ mộng, chừng nào chưa có thêm những Thái Sơn Bắc, chừng nào chị em vẫn phải thi đấu dưới sự theo dõi của những con bò thư thái gặm cỏ bên đường pitch, trên những sân đấu không một bóng khán giả thì chừng đó, bóng đá nữ chỉ gây tiếng vang ở những tấm HCV SEA Games…

NHƯNG ĐÃ MƠ THÌ PHẢI MƠ LỚN

Bên cạnh công lao của Thái Sơn Bắc, phải khẳng định VFF đã rất nỗ lực khi cố gắng duy trì những giải trẻ để tuyển chọn những tài năng tương lai cho ĐTQG. Các giải đấu U14, U16 và U19 Quốc gia vẫn được tổ chức dù với kinh phí eo hẹp và sự thờ ơ của truyền thông và người hâm mộ bóng đá cả nước.

Những giải trẻ là mảnh đất tuyệt vời để ươm mầm tài năng, với đặc thù của bóng đá nữ thì nó càng cần thiết để duy trì ước mơ trở thành cầu thủ của các cô bé. Câu chuyện của Tuyết Dung, Quả bóng vàng năm 2014 và Quả bóng bạc năm 2015 là một ví dụ.

Cô gái xinh đẹp quê Bình Lục, Hà Nam đã may mắn tìm được nơi hiện thực hóa đam mê chơi bóng khi gia nhập đội trẻ Hà Nam và tỏa sáng ở đội U19 (Tuyết Dung là Vua phá lưới và Cầu thủ xuất sắc nhất giải U19 nữ tổ chức năm 2011), trước khi bước lên ĐTQG.

Các giải đấu trẻ như U14, U16, U19 quốc gia được tổ chức thường xuyên là chiến lược quan trọng giúp tìm ra những hạt nhân tương lai cho bóng đá nữ như Tuyết Dung.

Nếu không có những đội bóng trẻ, Tuyết Dung đã có thể trở thành một cô công nhân chứ không phải một tài năng sân cỏ với biệt tài sút phạt góc thành bàn (Tuyết Dung từng lập một cú đúp vào lưới Malaysia năm 2015 bằng hai cú sút phạt góc bằng hai chân khác nhau, điều mà ngay cả các cầu thủ nam cũng khó lòng làm được).

Với tiềm năng phát triển của bóng đá nữ Việt Nam, việc mở rộng các giải trẻ để có thêm cơ hội cho các cầu thủ là mong muốn của VFF. Sự xuất hiện đầy thú vị của đội nữ Sơn La tại giải VĐQG năm nay cho thấy ngay cả ở một địa phương không có truyền thống bóng đá cũng có khả năng đóng góp cho đội tuyển.

Điều đó chứng minh rằng nếu có một chiến lược phát triển đúng đắn thì thành tích của bóng đá nữ còn có thể vươn cao hơn nữa. Nhìn vào giải VĐQG nữ hiện tại, có thể thấy ngay rằng miền Trung, miền Tây Nam Bộ chưa có đại diện nào, có nghĩa là tiềm năng ở các khu vực này vẫn chưa được khai thác. Vấn đề quan trọng nhất vẫn là… tiền.

SEA Games hay giải vô địch Đông Nam Á bây giờ không còn là giấc mơ nữa. Thứ hạng trên BXH FIFA của đội bóng đá nữ Việt Nam hiện tại là 32 và tham vọng góp mặt tại World Cup đã đến rất gần. Mục tiêu trước mắt là lọt vào VCK World Cup 2019. Danh sách đội tuyển nữ Việt Nam của HLV Mai Đức Chung dự SEA Games năm nay có lứa tuổi trung bình vào loại thấp nhất trong lịch sử dự giải.

Trong thành phần tập trung đội tuyển chuẩn bị và thi đấu trên đất Malaysia lần này, một số cầu thủ U19 quốc gia như Nguyễn Thị Minh Anh, Hà Thị Nhài, Nguyễn Thị Tuyết Ngân, Đinh Thị Duyên… được gọi bên cạnh các cầu thủ dày dạn kinh nghiệm như Kiều Trinh, Tuyết Dung, Huỳnh Như… Ngoài Kiều Trinh, Thanh Hảo và Nguyễn Hải Hòa ở thế hệ 8X, tất cả các cầu thủ còn lại đều từ 17-25 tuổi.

Dù còn nhiều khó khăn thiếu thốn nhưng với quyết tâm của các cầu thủ cùng ban huấn luyện, ĐT nữ Việt Nam đang hướng tới mục tiêu cao hơn là tham dự VCK World Cup 2019.

Do giải VĐQG chỉ có 8 đội tham dự, cơ hội thi đấu của các cầu thủ không nhiều. Những chuyến tập huấn dài ngày vì thế rất quan trọng. Các chuyến đi không chỉ giúp cho các cầu thủ có cơ hội cọ xát mà còn nâng cao tâm lý thi đấu cho họ.

Điều này được thể hiện rất rõ ở SEA Games vừa rồi khi các học trò của HLV Mai Đức Chung phải bước vào trận đấu cuối cùng với nhiệm vụ vượt qua hiệu số bàn thắng bại của đối thủ Thái Lan thi đấu trước đó. Dĩ nhiên, việc lựa chọn một lối chơi phù hợp với thể trạng và tố chất của người Việt Nam vẫn là yếu tố quan trọng nhất. Về mặt này, HLV lão làng Mai Đức Chung và các thành viên trong ban huấn luyện của đội đã làm rất tốt.

Mục tiêu trước mắt của đội tuyển nữ Việt Nam là ASIAN Cup 2018, đây cũng là giải đấu quyết định 5 cái tên khu vực châu Á dự VCK World Cup 2019. Đã mơ thì tội gì mơ nhỏ, các cô gái vàng của bóng đá Việt Nam hoàn toàn có thể gánh trên vai trọng trách làm rạng danh Tổ quốc trong môn thể thao vua, việc lẽ ra thuộc trách nhiệm của những người đồng nghiệp nam giới!

Thành tích của BĐ nữ Việt Nam

- Hạng 6 Cúp bóng đá nữ châu Á (2008 và 2014)

- Hạng 4 ASIAD 2014

- Giải vô địch bóng đá nữ Đông Nam Á

+ Vô địch (2): 2006 và 2012

+ Á quân (2): 2008 và 2016

+ Hạng Ba (3): 2007, 2011 và 2013

-SEA Games

+ HCV (5): 2001, 2003, 2005, 2009 và 2017

+ HCB (2): 2007 và 2013

+ HCĐ (1): 1997

Bình luận của bạn

Sử dụng tài khoản Facebook của bạn để thêm bình luận cho bài viết. Tên, hình ảnh và thông tin cá nhân khác của bạn công khai trên Facebook sẽ xuất hiện với bình luận của bạn, và có thể được sử dụng trên nền tảng truyền thông của Báo Bóng đá Cuộc sống!