Bóng đá Cuộc sống

HLV ANTONIO CONTE

Tóm cuộc đời trong một chữ “ĐIÊN”

Trước ngày khởi tranh mùa bóng, Hazard thừa nhận anh đã đánh mất toàn bộ sự tự tin sau mùa giải 2015/16 thảm họa. Nhưng Antonio Conte đã xuất hiện, và dẹp tan những tàn dư u ám của người tiền nhiệm. Conte không phải là HLV người Italia đầu tiên gặt hái thành công tại xứ sương mù, nhưng ông có lẽ là chiến lược gia từ nền chiến thuật đình đám Calcio để lại nhiều ấn tượng nhất. Vì tất cả: Phong cách chỉ đạo, biểu đạt cảm xúc và chiến thắng tuyệt đối..

Agghiacciante, trong tiếng Italia có nghĩa là “sợ hãi”. 5 năm trước, trong phòng họp báo, Conte đã thốt ra từ đó tới hai lần. Cáo buộc dàn xếp tỷ số tại Siena thực sự đẩy Conte vào cuộc khủng hoảng nghiêm trọng.

Không dễ bắt gặp hình ảnh Conte suy nhược cả về thể chất lẫn tinh thần. Nhưng 30 phút bị vây quanh bởi các công tố viên và giới truyền thông đã đánh sập ý chí của Conte. Ông lúng túng và choáng váng, bởi sai lầm quá khứ có thể tước đi công việc tại Juventus - công việc mà Conte đã phải nỗ lực và nuôi dưỡng giấc mơ trong thời gian dài để có được.

5 năm sau, Conte tới Anh nhận một công việc vô cùng khắc nghiệt, là trở thành HLV của Chelsea - lò xay huấn luyện kinh khủng nhất tại Premier League. Bấy giờ, Conte đã tạm rời xa các tuần lễ thi đấu khoảng 2 năm khi nhận lời dẫn dắt ĐT Italia. Tại EURO 2016, Azzurri cũng chỉ vào đến tứ kết.

Không có gì đảm bảo cho thành công, nơi miếng bánh bị xâu xé bởi cả chuỗi veddette trong cabin huấn luyện. Ngoại trừ vốn sống và những trải nghiệm tự đúc kết được tích lũy qua năm tháng của Conte, được Alison Ratcliffe của FourFourTwo phác họa sinh động.



NĂNG LỰC BẨM SINH

Sự tự ti không thường trực hiện hữu trên gương mặt Conte, nhưng nó lại là một chi tiết cấu thành nên sự nghiệp huấn luyện của Conte. 20 tuổi, mới bắt đầu nghiệp đá bóng chuyên nghiệp tại Lecce, Conte đã là HLV bán thời gian cho đội bóng của anh trai mình.

“Ngồi trên ghế chỉ đạo, tôi nhận ra năng lực tiềm ẩn mà bản thân không tài nào thể hiện nổi trên sân”, Conte trả lời FourFourTwo. Trên sân, tôi có thể chạy, chiến đấu, lao vào vòng cấm như con thiêu thân hy sinh vì tập thể. Nhưng chỉ dừng lại ở vậy”.

Giampiero Ventrone, HLV thể lực của Juve thời Conte còn đá bóng cho rằng điểm mạnh nhất của Conte, là việc ông nhận thức rất rõ giới hạn và nhược điểm của mình. Bù đắp cho những khiếm khuyết đó, Conte lao vào tập luyện bằng thái độ cầu thị và hết mực nghiêm túc, với khẩu hiệu “Chết bỏ từ trên sân tập”.

Năm nào cũng vậy, Conte khởi đầu mùa giải với rất nhiều ngờ vực vây quanh và rồi kết thúc mùa bóng bằng hợp đồng mới trước khi nhận chiếc băng đội trưởng ở Turin. Thành quả có được xây dựng bằng nỗ lực, mồ hôi và cả máu. Chuyển sang nghiệp huấn luyện, Conte đã mang theo tinh thần đó.

13 năm ở Juve, Conte có UEFA Cup, có Coppa Italia, có 5 Scudetto và 1 Champions League. Nhưng tới năm 2004, ông bị buộc ra đi cho một cuộc chuyển giao mới. Không nản chí, trái lại Conte xem đây là cơ hội giúp ông tích lũy vốn kiến thức cho một chuyến hành trình mới. Từ Turin, Conte bắt tàu tới thẳng Florence, đăng ký theo học khóa học HLV bằng Pro của UEFA tại Coverciano, trung tâm đào tạo chiến thuật lừng danh của Italia.

Dù vậy, một năm quy danh ẩn tích dùi mài kinh sử không đảm bảo một công việc ổn định cho Conte. Phải tới khi Giorgio Perinetti, GĐTT của Siena tìm tới vào tháng 07/2005: Trợ lý huấn luyện, cánh tay phải cho Luigi De Canio - vị HLV lão làng?

ĐI LÊN TỪ “CON SỐ 2”

Ban đầu, Conte chủ động đề xuất mức lương cao. Tất nhiên là Siena chẳng thèm ngồi vào bàn đàm phán. Lòng tự trọng bị cứa dao, nhưng Conte vẫn cắn răng chấp nhận lời đề nghị. Vì đấy là lựa chọn duy nhất nếu muốn phát triển sự nghiệp. Conte chỉ kịp nói rằng, ông sẽ ngồi đây cả đời và làm công việc phân loại áo bib ngay khi nhận lời làm HLV trưởng ở một nơi nào đó.

De Canio thừa hiểu ông đang ngồi trên một ngọn núi lửa âm ỉ bùng cháy, nhưng cái tôi luôn được Conte khéo léo (hoặc là ông ta giả vờ như vậy) giấu kỹ dưới vỏ bọc bên ngoài. “Làm việc với Canio giúp Conte phát triển nhiều mặt”, Perinetti nói.

Tố chất của Conte sớm bộc lộ từ những ngày đầu tham gia công tác huấn luyện. “De Canio thật là may mắn khi có vinh dự được sử dụng một trong ba chiến lược gia hàng đầu thế giới dưới tư cách trợ lý”, vị này cho hay.

Những ý tưởng của Conte luôn được trình bày mạch lạc và rõ ràng. Chứng tỏ, ông phải một cầu thủ tầm thường chuyển việc chỉ vì không biết làm gì ngoài bóng đá. Từ lâu, Conte đã sớm định hình một phong cách và triết lý của riêng mình. Và nó khác xa giáo án của De Canio.

Thói quen của Conte là sử dụng video clip quay lại hình ảnh các buổi tập. Trong một vài dịp, De Canio đồng ý cho Conte thử nghiệm phương pháp vốn còn khá mới mẻ với giới nhà nghề Italia và ứng dụng vào trận địa thực tiễn ở một vài vòng đấu của đội trẻ Siena.

Màu áo trắng - đen của Siena dường như tạo ra lực hấp dẫn mãnh liệt với những “phân tử” liên quan tới Juventus. Ngoài Conte và Ventrone, Perinetti đã dành thời gian tại trung tâm huấn luyện của Juve và mang về 8 gương mặt từng khoác áo Juve, bao gồm Nicola Legrottaglie và Igor Tudor.

Ngày cuối cùng của tháng 4, Juve tới Artemio Franchi làm khách trên sân Siena. Nếu thắng, Juve sẽ vô địch trong khi Siena cũng cần điểm trụ hạng. Tuy nhiên, khi bóng mới lăn được 10 phút, tỷ số đã là 3-0 cho các vị khách. Cũng may, tỷ số ở các cặp đấu khác đảm bảo cho Siena ở trong vùng an toàn.

Nhưng BLĐ Siena không còn kiên nhẫn được nữa. Cuối cùng, họ từ chối ký mới hợp đồng với De Canio, đồng nghĩa Conte bị sa thải.

KHÓ KHĂN Ở AREZZO

Tháng 07/2006. Conte cảm thấy bị mắc kẹt. Ông đang đi dạo trong cửa hàng đồ nội thất IKEA với vợ Elisabetta thì điện thoại reo. Bên kia đầu dây là Ermanno Pieroni, GĐTT của Arezzo.

Sự quan tâm mau chóng chuyển từ những món đồ gỗ sang công việc. Trong tích tắc, Conte không cần suy nghĩ mà gật đầu ngay. Khát vọng được làm việc của ông quá lớn.

Arezzo là lựa chọn phù hợp, ngoại trừ một vài bất cập bên lề. Đội bị trừ 6 điểm vì dính líu tới án Calciopoli. Những cầu thủ quan trọng đang rời đi. Bản thân Conte cũng chỉ là phương án “chữa cháy”. Thêm một chi tiết, là suốt 25 năm trời, chỉ có 2 HLV trụ lại Arezzo quá một mùa giải.

Rốt cuộc, lời nguyền ở Arezzo là có thật. Conte kịp đứng vững đúng 3 tháng: 8 trận, 4 điểm và 3 quả penalty hỏng ăn. Một thất bại toàn diện, nhưng như vậy là vừa đủ cho hàng ngân kiến thức của Conte được tích lũy thêm tri thức mới.

Không lãng phí thời gian, Conte mua vé tới Hà Lan. Ông biết mình quá nhỏ bé để xin Louis van Gaal trực tiếp giáo huấn, nhưng vẫn kiên quyết đi thực địa một phiên tập của Ajax.

Vận may chưa mỉm cười. Sang buổi thứ 2, Van Gaal quyết định tập kín. Conte xin vào chụp ảnh, và thẳng thừng bị mời ra về bởi lực lượng bảo vệ sân. Tầm ngắm chuyển về các giải ấu nghiệp dư ở Italia vì lực lượng an ninh ở đây khá lỏng lẻo. Conte có thể lái xe dọc đất nước để thỏa mãn ham muốn lao động của mình.

Trong khi đó, Arezzo đã tụt xuống đáy bảng Serie B chỉ 4 tháng sau khi sa thải Conte. Họ đành gọi lại Conte với nhiệm vụ giải cứu con tàu đắm mới có 10 điểm. Đấy chính là cơ hội tuyệt vời của Conte - được định nghĩa là “trong hoàn cảnh khó khăn nhất mới đánh giá hết năng lực của con người”. Vứt lòng tự tôn qua một bên, Conte nhận việc.

TẬP TRUNG QUYỀN LỰC

“Con đường duy nhất của chúng tôi, là chiến thắng”, Conte nói với báo giới. Một trận hòa ở thời điểm này là một thất bại. Phải thắng, và muốn thắng thì phải tấn công. Trong cuốn tự truyện “Cái đầu, trái tim và đôi chân”, Conte đã nói về chiến thuật 4-2-4, sử dụng các tiền đạo cao to, hai tiền đạo biên cơ động, hai tiền vệ biết giữ bóng và bốn trung vệ vững chắc.

Những tuần đào tạo khép kín trong doanh trại theo kiểu quân sự được thử nghiệm theo yêu cầu của hội đồng quản trị. Tuy nhiên, kết quả thu về không là bao. GĐTT Pieroni kể rằng Conte đã liên tục cằn nhằn trong suốt cả tuần. Ông có vẻ rất bí bách và không thoải mái chút nào.

Conte yêu cầu nhân viên của CLB lái xe đưa ông tới đại bản doanh.

“Chuyện gì đang xảy ra đấy”

“Chuyện đang xảy ra là một trong hai điều sau đây: Hoặc là tôi có toàn quyền quyết sách từ ngày mai, hoặc là tôi sẽ ra đi ngay bây giờ”.

Piero Mancini, chủ tịch Arezzo thừa nhận không thể ép Conte trở thành một con người khác. “Một khi đã đánh cược vào Conte, phải ủng hộ cậu ta tới cùng. Đừng cố thỏa hiệp, chỉ việc làm theo hướng dẫn của Conte thôi vì ý tưởng nào của cậu ấy cũng xuất sắc vô cùng”, Pieroni khẳng định.

10 vòng cuối, Arezzo thắng 8, hòa 1. Với 3 điểm ở vòng hạ màn, CLB có vé dự play-off chống xuống hạng. Phải chú ý là sự việc diễn ra trong bối cảnh đội bị trừ điểm vì nghi án dàn xếp.

Nhưng mọi thứ đều có giới hạn của nó. Bàn thắng duy nhất vào phút bù giờ giúp Spezia thoát hiểm, đẩy Arezzo xuống Serie C1.

Không sao. Bộ sậu ở đây đã lập một chiến lược hậu thuẫn Conte. Nhưng điều khoản hợp đồng họ đưa ra không làm Conte hài lòng. Với năng lực của mình, Conte phải rời đi. Song không một cú điện thoại nào reo lên, cho tới khi Conte gặp lại Perinetti (GĐTT của Siena), người chuẩn bị chuyển công tác tới Bari – CLB đang vật lộn ở Serie B.

“Ông có nghĩ tới việc thay HLV không”, Conte ngỏ lời.

“Antonio, cậu tới từ Lecce. Làm sao tôi đủ dũng cảm mang cậu về Bari được đây”, Perinetti trả lời. Conte tỏ ra khó chịu. Lịch sử thù hận giữa Lecce và Bari chẳng mấy nghĩa lý gì với Conte. Đây là công việc, không có chỗ cho những cảm xúc vẩn vương.

Vài tuần sau, Lecce đánh bại Bari 4-0. Giuseppe Materazzi đệ đơn từ chức, buộc những người chỉ huy ở Bari phải thay đổi suy nghĩ.

HIỆU QUẢ TỨC THÌ

Ở nhà hàng Covo dei Saracini, Conte ngồi ăn tối cùng Perinetti và Vincenzo Matarrese, chủ tịch Bari. Conte yêu món cá truyền thống và cả 4-2-4 với bản kế hoạch tấn công tổng lực của mình.

Việc bổ nhiệm một HLV tới từ Lecce không phải cái gì quá hứng thú với các CĐV Bari. Vỏn vẹn 324 CĐV xuất hiện trong trận đầu tiên của Conte. Hôm đó, Bari thua 2-3 sau khi bị dẫn trước 2 bàn.

Conte bắt đầu quy trình tìm-hiểu-từng-người với lớp nhân sự mới tiếp quản. Hoặc có thể hiểu phần việc này theo lời giải thích của Ventrone: “Tạo ra vết thương sâu sẽ kéo dài thời gian chữa bệnh hơn. Gián đoạn càng nhiều, kết quả càng cao”. Nghĩa là, khi một cầu thủ đang quen nhịp sống hàng ngày rồi đột nhiên một người đàn ông xuất hiện và thay đổi toàn bộ nhịp sinh học của họ. Phản ứng đầu tiên bao giờ cũng khá nghiêm trọng.

Nhưng chỉ cần 2-3 tháng là hành vi của đám đông được điều chỉnh. “Khi các cầu thủ phàn nàn, bên trong anh ta tồn tại một hành vi thay đổi sẽ dẫn tới sự phát triển tích cực. Kết quả tốt là hệ quả. Tự khắc cầu thủ phải giữ thể lực, duy trì phom người và tăng cường phong độ vì tiền chảy về tài khoản sẽ nhiều hơn”, Conte bật mí.

Phương pháp của Conte rất hữu hiệu. Bari dần dần giành các điểm số bằng lối chơi đẹp mắt. Vào tháng 5, họ trả đủ cả gốc lẫn lãi món nợ đã vay Lecce ở lượt đi sau thắng lợi 2-1. 15000 khán giả tới sân theo dõi. Conte tới Bari vào tháng 01/2008 khi đội đang ngấp ngóe bên bờ vực xuống hạng. Kết thúc mùa giải, Bari đứng hạng 11.

NHM Lecce càng có thêm lý căm thù “đứa con xa quê”, kẻ đã ghi bàn thắng tuyệt đẹp vào lưới đội bóng cố hương cách đấy 7 năm. Mùa hè 2008, Conte cùng gia đình nghỉ mát ở Spiaggiabella, bãi biển nằm ngay cạnh Lecce. Ông tham gia một giải bóng đá 5 người trên bờ biển tri ân người anh họ đã mất. Một vài CĐV Lecce phát hiện ra, rượt đuổi Conte về tới tận căn hộ ông thuê.

PHÁT CUỒNG VÌ CHIẾN THUẬT

Trở lại Bari sau kỳ nghỉ hè, Conte bắt đầu guồng quay mới. Ngân sách chuyển nhượng có hạn, dù Perinetti đã làm hết sức để mang về những hợp đồng chất lượng nhất trong điều kiện cho phép.

Tháng 10/2008, Conte nhận tấm bằng đại học, kết thúc 10 năm lên giảng đường. Ông tốt nghiệp với điểm số tuyệt đối chuyên ngành khoa học thể thao. Trong luận văn bảo vệ, Conte đã dành hẳn một chương nói về những tác động tâm lý chiêm nghiệm và thu nhặt trong thời gian đi làm, đồng thời dành dung lượng lớn nói về Arrigo Sacchi - minh sư xứ sở chiến thuật bằng lời dẫn: “Người khai sáng, mở đường cho sự nghiệp huấn luyện của tôi”.

Trong một buổi phỏng vấn vài tháng sau lễ tốt nghiệp, Conte kể lại dịp tới xem buổi tập của ĐT Italia do Sacchi chỉ đạo: “Tôi tới từ Juve của Trappatoni với đặc sản là phòng ngự theo người. Tôi cảm thấy như lạc vào cung trăng khi được tận mắt chứng kiến các giáo trình luyện tập. Người ta bảo tôi phát điên vì các lý thuyết chiến thuật, và tôi coi đó là lời khen”.

Tháng 3/2009, Bari đang cạnh tranh quyết liệt cùng Parma cho một vé thăng hạng. Alessio Secco, GĐTT của Juve liên lạc với Conte. Claudio Ranieri dường như không thể đáp ứng được nguyện vọng của cấp lãnh đạo. Hai bên bắt đầu “thả thính”.

Juve thông báo sắp có chữ ký của tiền vệ hào hoa Diego từ Bremen. Nhưng Conte và triết lý 4-2-4 của ông mong mỏi cái gật đầu của hai tiền vệ tốc độ là Robben và Walcott. Dù vậy, hợp đồng của Diego đã chốt xong.

“Diego phù hợp với 4-3-1-2 hơn”, Secco bày tỏ quan điểm với Conte. “Chúng tôi đã bàn với Diego về ý tưởng sa bàn của cậu, nhưng cậu ấy không mấy hào hứng và hứng thú với phương án đá sau lưng hai tiền đạo hơn”, Secco tiếp lời.

“Cậu buộc phải chọn thôi Conte à. Nếu một cầu thủ tạo ra tầm ảnh hưởng đủ lớn, ta nên chiều theo cậu ta. Trong trường hợp ấy, cậu không phải lựa chọn của Juve”, Secco phân tích.

HAI VỐ ĐAU NHỚ ĐỜI

Ngày 09/05 ở Bari đánh dấu một mốc son mới của lễ hội thường niên St.Nicholas. Hoàng cung La Mã biến mất dưới lớp pháo hoa rực rỡ như dấu hiệu kết thúc của bầu không khí lễ hội.

Cũng vào năm 2009, những bữa tiệc ở khắp các ngóc ngách Bari nổ ra khi đội nhà giành vé lên chơi ở Serie A.

Buổi họp báo được tổ chức công bố hợp đồng mới của Conte và Bari, dù trên thực tế chưa hề có bất kỳ văn bản nào được xác nhận. Chủ tịch Matarrese tự cho rằng giữa hai bên là thỏa thuận ngầm hiểu, còn Conte mất kiên nhẫn vì không thể chịu được cảnh “có tiếng mà không có miếng”. Ông cần một hợp đồng mới giấy trắng mực đen trình lên mặt bàn. Ngày hôm sau, Bari thông báo họ có HLV mới, Giampiero Ventura.

Rõ ràng rồi, Conte bị chơi xỏ. Nhưng là nhờ sự vụ đầy bí ẩn và mờ ám này mà Atalanta mới “vô tình” bắt được vàng. Lúc Atalanta gọi điện cho Conte, Serie A đã khởi tranh được 4 vòng và đội thì vẫn... chưa được điểm nào. Conte tới khu thị trấn theo thiết kế thời Trung Cổ Bergamo dưới chân dãy Alps gặp chủ tịch đội, Alessandro Ruggeri, người mới chỉ 21 tuổi.

5 trận đầu của Conte, Atalanta giành 9 điểm. Thật kỳ lạ, có điều gì đó không ổn. Không rõ là do các cầu thủ chưa thích nghi với các bài nhồi thể lực được chỉ đạo bởi một HLV “to mồm” dọc đường biên, hay là vì trạng thái “trên mây” chưa hết sau hai chiến dịch thành công cùng HLV Gigi Delneri trước đó.

Ở trận làm khách trên sân Livorno, Conte đưa một quyết định gây sửng sốt: Đội trưởng, thần tượng của đội bóng Cristiano Doni bị thay khỏi sân. Không khí từ khán đài không mấy dễ chịu, và kết quả trận đấu cũng chung kịch bản. Hôm đó, Atalanta thua.

Ngày 6/01/2010, Atalanta để Napoli đánh bại 2-0. Giọt nước tràn ly. Bên ngoài sân Stadio Atleti Azzurri d’Italia, một nhóm CĐV đợi sẵn và giơ cao dòng biểu ngữ với nội dung cáo buộc: “Các cầu thủ không nỗ lực hết mình, thái độ hời hợt, những cái đầu lung lay vì được CLB khác liên hệ”. Vài cầu thủ đã ra mặt nhưng không giúp tình hình lắng xuống.

Xong cầu thủ tới lượt HLV. Và NHM chờ tới nửa đêm. Atalanta thuyết phục Conte xuất hiện thỏa hiệp với CĐV. Cuộc đối thoại diễn ra, nhưng chỉ được vài phút thì biến thành những lời phỉ báng Conte: “Đồ Juve thối tha”.

Conte công kích lại, trước khi lực lượng an ninh kịp can thiệp. Ông được hộ tống khỏi sân, và lập tức viết đơn từ chức.

THAY ĐỔI QUAN NIỆM

Nét quan trọng trong văn hóa calcio là Eupalla, nữ thần của cái đẹp. 3 tháng ở Atalanta là 3 tháng Conte đã vứt đi tất cả nỗ lực gây dựng hình ảnh đẹp mắt cùng Bari. Nhưng bây giờ, Eupalla đang tìm lại Conte.

Perinetti đã quay về Siena làm GĐTT. Nhiệm vụ của ông là tái thiết cấu trúc nhân sự CLB sau khi xuống hạng. Ghế thuyền trưởng vẫn còn trống.

Conte quay lại Palio. Ở đây có một giải đua ngựa quanh quảng trường thành phố, cho phép các VĐV đua ngựa cản trở đường đua của đối thủ bằng bất kỳ thủ pháp gì. Mỗi quận cử ra một người đua.

Đứng lẫn trong đám đông cổ vũ đang hò hét bên ngoài, Conte chợt nghĩ: “Giải đua này có nhiều nét tương đồng với việc tập hợp những chủ nghĩa hài hòa tạo ra một đội bóng”.

Mùa giải 2010/11, Conte cảm nhận rõ sức nóng sau lưng khi mọi người luôn muốn Siena phải giành trọn 3 điểm ở tất cả các vòng đấu. Năm đó, đội có chuỗi 9 trận bất bại. Họ đã luôn ở trong top 2 và hướng tới ngôi vô địch.

Trước kỳ nghỉ đông, Conte cùng toàn đội tới Varese. Ông đã nhắc nhở và căn dặn cầu thủ rất kỹ càng: “Nhớ rằng chưa tới ngày lễ đâu nhé”. Vậy mà Siena lại thua 0-1. Hình phạt là chuyến tập huấn ác mộng ngay sau đêm Giáng sinh vì dám lơ là.

Vào ngày lễ tặng quà, Conte bố trí bài tập thể lực yo-yo (kiểm tra độ bền). Emanuele Calaio và Reginaldo dường như chưa “hoàn hồn” sau bữa tiệc đón Năm mới cùng gia đình và nhận chỉ trích nặng nề: “Nếu không muốn làm việc thì cút khỏi đây ngay và về đi tắm đi”.

Ventrone thuật lại: “Conte không cao lớn, nhưng ông ấy mà nổi xung thì chẳng khác gì anh chàng cao 2m đâu”.

“Ông ấy bắt tôi tập yo-yo vào ngày tiếp theo và tình hình có vẻ tốt hơn”, Calaio nói với Alessandro Alciato trong cuốn “Phương pháp Conte”. Anh này nói tiếp: “Dù Conte có phạm phải sai lầm gì, thì ông ấy vẫn là HLV giỏi nhất tôi từng được làm việc. Ông ấy bắt bạn phải chơi tốt, đẩy bạn tới giới hạn”.

Calaio chẳng thể nói gì ngoài hai chữ “cảm ơn” với Conte. Mùa ấy, tiền đạo này ghi 18 bàn. “Phản ứng của Conte thoạt nhìn có vẻ là bột phát và bất bình thường, nhưng thời gian chứng minh đấy là một quy trình bắt buộc được tính toán sẵn của một chiến lược dài hạn”, Calaio giãi bày.





TIẾNG GỌI TỪ TURIN

Siena sớm lên hạng trước 3 vòng đấu. “Người tôi run lên bần bật”, Conte nhớ lại khoảnh khắc ấy. Ông dẫn toàn đội đi xem phim để ăn mừng, thói quen Conte vẫn duy trì khi chuyển sang Juve. Chỉ khác, ở Turin, mỗi lần Juve ra đường là các tuyến phố bị phong tỏa để đảm bảo an toàn cho các ngôi sao.

Ở Siena, Conte có rất nhiều bạn. Từ HLV trưởng của Mens Sana (CLB bóng rổ nổi tiếng, thuộc nghiệp đoàn thể thao Siena), tới nhân viên nhập liệu Paolo Saracini, người thường rủ Conte đi hát karaoke và mang cho ông những túi nấm may mắn.

Nhưng Conte không đi làm vì “vui”. “Nếu tôi không thể dẫn dắt một CLB lớn, tốt hơn hết là tôi nên dừng lại”, Conte tự nhủ.

Mùa 2010/11, Juve kết thúc mùa giải thứ hai liên tiếp ở vị trí thứ 7. Báo chí đồng loạt đăng tin Delneri sắp bị sa thải, nhưng tuyệt nhiên không hề xuất hiện thông tin trực tiếp nào gắn Conte với Juve.

Thực ra, thông qua một người bạn, Conte đã bố trí được một buổi gặp Andrea Agnelli, chủ tịch Juve tại nhà riêng của vị này.

Xem cách Agnelli dạo đầu câu chuyện, Conte sắp nắm thóp được dụng ý của Agnelli. Ông cảm thấy đây giống buổi trò chuyện giữa lãnh đạo đương thời với cựu danh thủ của CLB hơn là buổi phỏng vấn nghề nghiệp nghiêm túc.

Không đợi lâu, Conte sớm “phủ đầu đối phương”: “Ngài chủ tịch này, tôi thấy Juve đang chơi thứ bóng của một CLB nhà quê lên tỉnh vậy. Nửa năm qua, đội luôn ra sân với tâm thế nhường đối phương đá nửa sân”.

“Thế anh sẽ mang tới điều gì mới mẻ nếu làm HLV của Juve?”, Agnelli vặn lại. Và Conte đã dành 3 giờ đồng hồ để trả lời câu hỏi ấy. Đại ý là, Juve phải khai phá ra một lối chơi mà cả đội tấn công và cả đội phòng ngự như Barca vậy.

Trong lúc Conte đang hồi hộp chờ đợi phản ứng từ Agnelli thì ông không hề biết rằng, Agnelli đã có quyết định của mình.

XÂY DỰNG NỀN TẢNG

Conte như sắp khóc khi nhận điện thoại từ Juve. Agnelli chỉ cần 4 tiếng rưỡi để chọn mặt gửi vàng cho ghế nóng ở Turin. “Đấy là hành trình đẹp nhất đời tôi”, Conte cho biết.

Bản lý lịch của Conte không đồng nghĩa với bầu không khí cởi mở đầy ắp tiếng cười trong phòng thay đồ. Nhưng những tuyên bố của Conte, bằng cách nào đó, lại nhận về những cái gật đầu từ những gương mặt gạo cội: Del Piero, Buffon và Pirlo.

Người đại diện của Pirlo bắt sóng. Cuộc nói chuyện diễn ra xoay quanh ý tưởng 4-2-4. Ngạc nhiên thay, Pirlo không hề ngần ngại về viễn cảnh chơi 2 tiền vệ. Thế Conte có lo lắng về giới hạn thể chất và gánh nặng tuổi tác của Pirlo không? Không, không rồi. Ông thừa niềm tin ở Pirlo để hủy giao dịch với Gokhan Inter (người sau đó tới Napoli).

Nói thế chứ Lichsteiner và Vidal mới là hai mảnh ghép Conte cần nhất trong đội hình. Giờ còn thiếu Aguero, mỗi tội giá của anh này thì cao quá, vượt cả sức tưởng tượng. Mirko Vucinic và Alessandro Matri công lại mới tốn 15 triệu euro. 4-2-4 dần hình thành.

Tập thể Juve không mất nhiều thời gian để cảm nhận rõ rệt sự khắc nghiệt trong triết lý của Conte. Tháng 7, trong chuyến du đấu mùa hè tới Mỹ, Conte xách cả đội từ sân bay ra ngay sân tập nắng 38 độ và độ ẩm 70% ở Philadelphia. Ông muốn hướng chân giá trị của CLB về mô hình chuẩn chỉ của một CLB bóng đá châu Âu hiện đại, là tính cận chiến.

Sang buổi tập tiếp theo, Conte lại mang tới một bất ngờ. Buổi tối cùng ngày, Conte tổ chức buổi tiệc xả hơi, với “món ăn” chủ đạo là máy chiếu, màn hình cỡ lớn và băng hình của toàn bộ phiên tập.

Những ngày ở Mỹ cho phép Conte khách quan đi vào chi tiết kế hoạch và tái đánh giá. Ngày 11/09/2011, Bianconeri có trận đầu tiên ở sân nhà mới, Juventus Stadium. Đội thắng dễ Parma 4-1, nhưng nhiều lỗ hổng của 4-2-4 bộc lộ. Hình khối này đòi hỏi từng vị trí là một chiến lược gia, giỏi cướp bóng và đưa ra những nước đi không thể đoán trước. Lichsteiner và De Ceglie thường xuyên để hổng vị trí.

“TỔ HỢP CHẬP 3”

Kế hoạch chuyển nhượng hè xoay quanh ý tưởng 4-2-4 của Conte hóa ra là sai lầm nghiêm trọng. Vidal và Pirlo không thể phối hợp ăn ý nhưng quá tốt để bỏ lại trên ghế dự bị. Matri thì không thể hiện được nhiều.

3-5-2 được giới thiệu vào tháng 11 ở Napoli. Juve thua trước 0-2 rồi kịp gỡ lại 3-3. Một bước ngoặt, khi các cầu thủ tận hưởng hương vị của điểm số trước một đối thủ mà họ biết chắc là sẽ thua nếu quay kim đồng hồ về một năm trước.

Sơ đồ mới, công thức mới và khẩu hiệu mới. Nhà truyền giáo Conte đưa đi thông điệp: Từ bây giờ, ông sẽ chọn bộ áo phù hợp nhất tùy theo ngoại hình của học trò.

Chuyển sang 3-5-2 là cuộc cách mạng theo đánh giá của các đơn vị truyền thông, nhưng cá nhân Conte chỉ đánh giá đấy là động tác tinh chỉnh đơn thuần. Sự phát triển của chiến thuật, theo Conte, không còn đơn giản là các khối hình học. Cần tập trung nguyên tắc của trò chơi và đặc tính cầu thủ.

Hãy nghĩ đến Vidal. Theo dõi anh ta trên sân và thật dễ bắt gặp Vidal ở mọi điểm nóng trên sân. Tấn công, phòng ngự, đá nhanh đá chậm. Vidal điều chỉnh nhịp độ của trò chơi.

Hành vi của Juve tiếp tục được gọt giũa thông qua các buổi tập và bài thử nghiệm lặp đi lặp lại ở cường độ cao, từ đây hình thái bộ nhớ mặc định được lắp sẵn trong khối óc. Juve không có cầu thủ kiệt xuất, nhưng họ có những bộ phận cần thiết của một chiếc máy tính hoạt động trơn tru nhờ bộ vi xử lý. Mùa 2011/12, Juve bất bại, với 20 cái tên khác nhau điền tên lên bảng điện tử và chỉ Matri là ghi nhiều hơn 9 bàn.

“Không dành thời gian cùng Conte thì không bao giờ hiểu được Conte. Ra sân đá thật bao giờ cũng dễ hơn đi tập. Đối phương tấn công kiểu gì, bạn cũng biết cách đối phó. Thật kỳ diệu khi Conte luôn lường trước tất cả các tình huống”, tiền vệ Candreva tiết lộ.

NGHI ÁN BÁN ĐỘ VÀ ÁM ẢNH CHIẾN THẮNG

Vào cuối tháng 5, Conte đang thư giãn ở tiệm spa cùng vợ. Bật điện thoại lên, hai người nhận tin dữ: Cảnh sát đang phong tỏa căn hộ của họ. Conte bị buộc tội tham gia dàn xếp tỷ số hai trận đấu thời dẫn dắt Siena (một trận hòa, một trận thua).

Ngoại trừ tiền vệ Filippo Carobbio - người tố cáo, toàn bộ nhân sự Siena năm ấy bị triệu tập. Ở phiên điều trần, bằng chứng duy nhất Conte đưa ra là: “Trong thâm tâm tôi luôn là nỗi ám ảnh điên cuồng với chiến thắng”.

Conte đã phạm sai lầm. Ông phải nhận hình phạt là 4 tháng cấm chỉ đạo. Nhưng sai lầm là không tránh khỏi trong cuộc đời, và người ta hơn nhau ở chỗ ai biết đứng dậy và làm lại. Trong 4 tháng rời xa trận mạc ấy, Conte đã không hề lãng phí một giây phút nào. Ông lao vào làm việc điên cuồng, hoạch định từng bước cho sự trở lại còn mạnh mẽ hơn gấp bội.

Không có Conte, Juve vẫn tiến lên phía trước thật vững chãi và phải là Inter mới đủ sức chấm dứt chuỗi 49 trận bất bại của “Lão bà”. Vì từng hạt nhân ở Juve là hình ảnh phản chiếu đầy đủ triết lý của Juve.

Nếu phải bỏ ra 150% sức lực để đạt mục đích, Conte sẽ tăng giới hạn lên 180% ở các buổi tập. Ngày đầu nắm quyền cấp quốc gia, Conte đã diễn thuyết 2 tiếng không nghỉ cho cánh nhà báo hiểu rõ về trường phái bóng đá của ông. Ăn kiêng - một vấn đề bị xem nhẹ trong bóng đá đỉnh cao - luôn là yêu cầu bắt buộc của Conte, được ông xem như cột trụ của mọi vinh quang.

Một ngày có 24 tiếng. Conte sẽ ngủ 5, dành 3 tiếng cho gia đình và 16 tiếng vùi đầu vào công việc.

Ông từng là một cầu thủ nổi tiếng, nhưng đã chọn đường vòng đầy chông gai để bước lên đài vinh quang giới túc cầu bằng hàng loạt các thử nghiệm điên rồ cũng như quyết định “hoang đường”.

Để rồi, Chelsea là đội mới nhất “hưởng lợi” từ chất “điên” trong Conte. Nhà vô địch của Premier League 2016/17, là Chelsea-của-Conte.




Bình luận của bạn

Sử dụng tài khoản Facebook của bạn để thêm bình luận cho bài viết. Tên, hình ảnh và thông tin cá nhân khác của bạn công khai trên Facebook sẽ xuất hiện với bình luận của bạn, và có thể được sử dụng trên nền tảng truyền thông của Báo Bóng đá Cuộc sống!