Bóng đá Cuộc sống

Anderson: ‘Chúng tôi vào trận với tâm thế muốn giết chết Arsenal’

Từng là một tài năng sáng giá của sân Old Trafford, được HLV Alex Ferguson đánh giá cao và kỳ vọng nhưng Anderson lại không thể tỏa sáng đúng với tiềm năng. Dẫu vậy, trong mắt đồng đội, Anderson vẫn là một chàng trai thú vị, đáng yêu và là tấm gương vươn lên đáng trân trọng. Hãy cùng Anderson tìm hiểu cuộc đời của chính anh.
Lam Nguyên – Hoàng Giang
(theo ESPN)

Anderson là một chàng trai cực kỳ yêu đời. Anh nhún nhảy theo nhạc của Drake, chơi Playstation mỗi ngày và luôn niềm nở chào bất cứ ai anh gặp ngoài đời. Mọi người cũng quý mến anh – cậu bé lớn lên trong cảnh đói nghèo nhưng vẫn vươn lên nghịch cảnh, sút cú luân lưu giúp CLB giành danh hiệu Champions League.

Và Sir Alex yêu Anderson rất nhiều, với những đặc quyền riêng biệt. Nhưng lạ thay, không đồng đội nào ghen tị với anh ấy cả. Làm sao có thể ghét được một gương mặt gây cười với lối phát âm tiếng Anh ngọng nghịu cơ chứ? Anderson phát âm “biển” là “biển-y”, “nhà” là “nhà-y” và gọi “Carrick” là “Carrick-y”.

Chàng trai hào phóng và vui tính ấy hóa ra cũng có những phút giây mau nước mắt đến không ngờ. Anh rơm rớm khi nhắc đến trận Chung kết Champions League ở Moscow năm 2008, thời điểm tỉ số đang là 1-1 và anh được gọi vào thay người ngay phút cuối hiệp phụ. “Ando đá penalty tốt lắm”, Ryan Giggs đã nói như vậy với HLV Ferguson.

“Tôi vào sân và không kịp chạm bóng một lần nào đến lúc hết giờ. Thẳng ngay đến màn sút luân lưu luôn và tôi lượt thứ 6. Ronaldo đá hụt. Cầu thủ hay nhất hụt rồi! Nhưng Tevez, Carrick, Hargreaves và Nani đều thực hiện thành công. John Terry trượt chân và nếu anh ấy thành công thì Chelsea đã thắng. Tôi lúc đó không nghĩ về Terry mà chỉ tập trung vào cú sút của mình. Đường đến trái bóng dài, rất dài”, Anderson hồi tưởng.

Anderson là người sút quả penalty cuối cùng để mang về chức vô địch Champions League 2008 cho Man United

“Tôi bắt đầu nghĩ đến cuộc đời tôi. Tôi sinh ra trong một gia đình nghèo, cuộc sống rất khó khăn. Mỗi khi thức dậy tôi đều cảm ơn Chúa vì đã cho tôi mọi thứ. Chúa bảo tôi rằng quả luân lưu đó là thành quả ngọt ngào và đó là thời điểm tôi cần tận hưởng. Nghe Chúa nói thế, mọi lo lắng đều tan đi. Đời tôi gói gọn lại trong tâm trí: Rất nghèo, không tiền, đôi khi tôi còn đánh nhau với mẹ vì chẳng có miếng ăn. Tôi đến trước quả bóng và dồn mọi sự tập trung, mọi sự đè nén. Cech là một gã cao lớn, anh ấy chạm vào bóng rồi nhưng không thể làm gì hơn”.

“Khi Anelka hụt quả luân lưu, tôi còn tưởng chúng tôi còn một lượt sút nữa cơ. Nhưng rồi mọi người bắt đầu chạy ăn mừng – chúng ta thắng rồi – và tôi chạy theo sau. Còn ảnh đây nè. Tôi và Vidic nhảy lên cùng lúc. Răng anh ấy va vào đầu tôi, aah, đau đấy. Nhưng màn ăn mừng quá tuyệt vời. Các CĐV sau khung thành như điên loạn. Và nhạc từ một khán giả Brazil vang lên bài Gal Costa. Tôi bắt đầu nhảy theo”.

“Tôi thấy Manuela, người giống như mẹ tôi, và bạn gái tôi. Họ đều khóc. Tôi “chén tạc chén thù” đến 7h sáng rồi tiếp tục ăn mừng. Tôi uống rượu trên máy bay về Manchester rồi về thẳng Brazil. Khi đến nơi, tôi còn tếu táo rằng có lẽ tôi nên vào bệnh viện thử máu vì đã uống quá nhiều. Huy chương Champions League vẫn còn đây, huy chương Ngoại hạng Anh cũng thế. Ngoài ra tôi còn có 400 áo đấu trao đổi: Henry, Iniesta, Ronaldinho, Rivaldo, Cristiano Ronaldo và còn nhiều nữa”.

Người ta vẫn nói về Anderson, rằng sự nghiệp của anh đã phải phát triển nhiều hơn. Ando biết tương lai gần sẽ không phải ở Internacional dù vẫn còn hai năm hợp đồng. Anh hưởng lương cao nhất đội và họ muốn anh “biến đi”. Nhưng như thường lệ, Anderson vẫn lạc quan.

“Tôi cảm thấy mình đã có một sự nghiệp rất tốt. Tôi thành công ở Gremio, tại Porto và rồi là ở sân Old Trafford. Không dễ để trụ lại một thành phố như Manchester lâu như vậy, với một người Brazil như tôi. Tôi quay trở lại Brazil sau khi đã đi xa quá lâu. Tôi muốn gần gia đình, bạn bè và con cái”.


BỎ NHÀ RA ĐI VÌ BÓNG ĐÁ

- Tại sao Ferguson lại yêu mến anh?

+ Tôi cũng yêu ông ấy mà. Ferguson là Thánh bóng đá. Vì ông ấy, tôi có thể thi đấu bất chấp chấn thương, kể cả khi đôi chân tôi bị cắt đi, tôi không quan tâm. Khi tôi chấn thương, tôi muốn trở lại nhanh nhất có thể nhưng ông ấy ngăn tôi lại. Ông chăm sóc các cầu thủ rất tốt, giúp tôi ổn định và còn gia hạn hợp đồng nữa. Lời cảm ơn là không đủ với những gì ông ấy đã làm cho tôi. HLV Ferguson tin tưởng cho tôi đá ở trận đấu lớn khi tôi mới 18.

Mới đầu á, HLV không thường cho tôi đá chính. Tôi không thích vì ở Porto, tôi đá chính hết. Lúc đó tôi điên lên và nói với người đại diện là muốn ra đi. Nhưng mọi thứ đã thay đổi sau khi tôi vào sân thay Scholes trong trận gặp Wigan. Tôi đã chơi rất tuyệt ở một vị trí mới. Từ đó tôi thích chơi ở nơi có thể lừa bóng rồi chuyền. Hoặc sau tiền đạo. HLV hôm đó đã để tôi chơi ở chỗ Carrick và tôi không làm ông ấy thất vọng.

Tôi bắt đầu đá mọi trận. Ferguson luôn chọn tôi đá với Arsenal vì tôi làm tốt. Cả Park Ji Sung cũng vậy. Park luôn hạ sát được Arsenal. Rooney cũng thế. Ba đường chuyền và vào!!!.

Tâm lý của chúng tôi khi vào trận gặp Arsenal luôn là “hãy giết nó”. Chúng tôi đánh bại họ 8-2 trên sân nhà (năm 2011). Không ai trong đội mắc lỗi trong ngày đó cả, tất cả đều tuyệt.

Ngay khi chuyển sang Man United, Anderson luôn được HLV Alex Ferguson yêu quý

- Anh có vẻ nhanh chóng ổn định ở Manchester sau khi ký hợp đồng với M.U nhỉ?

+ Ronaldo đã giúp tôi rất nhiều. Tôi sống cùng anh ấy 7 tháng, cùng nhà. Ronaldo rộng rãi lắm, bao tôi hết và còn chở tôi đi tập nữa cơ. Tôi sống cùng với cầu thủ xuất sắc nhất thế giới năm đó. Quá tuyệt! Và rồi tôi cũng có nhà riêng. Những người khác cũng rất tốt bụng. Rio Ferdinand, John O’Shea, Wes Brown, Fletcher. Tôi giống như một đứa trẻ thích chọc ghẹo mọi người.

Thời gian đầu, tôi nói thứ tiếng Anh hài hước và dùng nó để gây cười. Tôi có đi học vài lớp học tiếng Anh nhưng hay bỏ dở. Nên tôi tự học và không ngại sai lầm. Tôi sẽ nói kiểu “my car no fly” và mọi người cười vào mặt tôi nhưng họ đều biết tôi đang cố gắng.

- Cuộc đời của anh đã thay đổi rất nhiều phải không?

+ Tôi lớn lên ở Ruben Berta, Porto Alegre. Rất nhiều cầu thủ bóng đá tuyệt vời ở đây. Nhưng cuộc sống khó khăn lắm, còn chẳng có nước cơ. Tôi có 1 chị em gái và 2 người anh em trai. Vài người bạn của tôi chết vì ma túy. Cha tôi qua đời khi tôi mới 11 tuổi. Tôi về nhà và anh họ tôi nói “Cha cậu đã chết”. Tôi “vâng” rồi đi chơi bóng ngay. Cha tôi 41 tuổi và qua đời vì cơn đau tim. Ông ấy uống rất nhiều rượu và đôi khi tôi phải dìu ông ấy về nhà. Ông ấy uống rượu như nước vậy…

Cha tôi thực ra rất đáng yêu nhưng trầm tính. Tôi muốn cha thấy tôi chơi bóng chuyên nghiệp. Ông ấy làm việc suốt mà chẳng có tiền. Tôi không có ảnh nào chụp chung với cha và chỉ nhớ lúc hai cha con ngồi cùng xe máy.

Tôi có 2 lựa chọn khi cha tôi qua đời: Thư giãn và chấp nhận cuộc đời hoặc mạnh mẽ và trở thành ai đó. Tôi muốn kiếm tiền nhưng khi đó khó khăn quá. Tôi chỉ về nhà để ngủ vì dành cả ngày để chơi bóng nhưng rồi ngày kia, tôi muốn xem bóng đá trên TV.

Cả nhà tôi đang xem TV thì tôi bảo muốn xem bóng, họ không chịu. Chúng tôi tranh cãi và máu đổ khóe miệng tôi. Tôi nói với mẹ rằng tôi sẽ rời nhà nhưng bà ấy không nghĩ tôi dám. Tôi nhìn vào TV và thốt lên “Sau này mẹ sẽ phải cần con, sau này mẹ sẽ thấy con trên TV”, nước mắt hòa vị máu mặn chát. Họ cười vào mặt tôi. Tôi bỏ quần áo vào vào ra khỏi nhà.

Con đường đến với trái bóng của Anderson đầy gian nan vất vả, có đủ mồ hôi, nước mắt và cả máu

- Để đến Gremio phải không?

+ Tôi đã lên xe buýt để đến trung tâm đào tạo nhưng không có tiền trả vé. Hoặc nếu tôi trả tiền vé thì nghĩa là tôi không có tiền để ăn. Tôi nói với người lái xe: "Tôi có thể đi miễn phí không?" và ông ấy đã giúp tôi. Tôi rời khỏi vào lúc chín giờ sáng và về nhà lúc tám giờ tối. Cuối cùng, Gremio giúp tôi có nhà vì nếu họ không làm vậy, tôi sẽ rời CLB.

Sáu tháng sau khi tôi rời khỏi nhà, tôi đã được lên sóng truyền hình. Đó là một giải đấu trẻ và tôi là cầu thủ xuất sắc, cả quê hương đều biết. Ronaldinho đã ở Gremio khi tôi còn nhỏ và khi tôi lên đội U23 Brazil, anh ấy nói rằng “Em đến từ Gremio, giống anh, em là cầu thủ giỏi”. Chúng tôi thua Argentina trong trận Bán kết Olympic 2008.

Họ có Messi, Aguero, Mascherano, Di Maria, Riquelme và nhiều hơn nữa. Brazil có tôi, Pato, Jo, Robinho, Thiago Silva và Ronaldinho làm đội trưởng. Chúng tôi xếp thứ 3 và giành huy chương đồng.

- Hiện tại Argentina có nhiều cầu thủ đá cho các đội bóng lớn hơn là Brazil. Tại sao lại như vậy?

+ Brazil luôn có những cầu thủ đặc biệt, nhưng giờ chúng tôi không còn nhiều nữa. Bọn trẻ bây giờ thích chơi với Ipad hơn là quả bóng. Tôi bắt đầu học những kỹ năng và tư duy chơi bóng từ khi còn là một cậu bé. Tôi bắt đầu chơi chuyên nghiệp từ năm 15 tuổi và mua được căn hộ đầu tiên cũng ở tuổi đó!


HÀNH TRÌNH TỪ BRAZIL QUA TRỜI ÂU

- Anh là cầu thủ trẻ nhất từng ra sân cho Gremio?

+ Tôi ghi bàn ngay trong trận ra mắt, đó là trận derby với Internacional. Gremio không có nhiều tiên. Đội bị xuống hạng, vì thế tôi từng chơi ở giải hạng Nhì. Chúng tôi lọt vào trận play-off tranh vé lên hạng và có trận đấu khó quên với Nautico ở Recife, miền Bắc Brazil.

Đêm trước trận đấu, CĐV đã đốt pháo bên ngoài khách sạn của chúng tôi. Bang! Bang! Bang! Chúng tôi không thể ngủ nổi! Khi vào trận, sân vận động với 30.000 chỗ đã đầy kín người. Bạn biết không? Họ đốt pháo nhiều đến nỗi khói tràn cả vào phòng thay đồ, cửa sổ thì bị bịt kín và chúng tôi phải hít một bụng toàn khói trước khi bước vào trận đấu. Một cách “làm ấm người” đúng nghĩa đen luôn!

Nautico bỏ lỡ một quả penalty trong hiệp 1 và tỷ số được giữ nguyên là 0-0 sau giờ nghỉ. Hiệp 2 là một hiệp đấu điên rồ mà tôi sẽ không bao giờ quên. Gremio bị đuổi 4 cầu thủ và chúng tôi chỉ còn 7 người tính cả thủ môn. Chỉ cần nhận thêm một thẻ đỏ nữa, trận đấu sẽ bị hủy bỏ. Tôi và Lucas Leiva được vào sân trong hiệp 2.

Cuối trận, Nautico lại được hưởng một quả penalty nữa, và họ lại sút hỏng. Chúng tôi lập tức tổ chức phản công nhanh. Tôi dẫn bóng đến thẳng khung thành đối phương. Thủ quân Batata của Nautico lao vào cản phá, anh ta phải nhận thẻ đỏ. Tôi thúc giục các đồng đội đá quả phạt thật nhanh, tôi bắt đầu chạy, vượt qua hai hay ba hậu vệ gì đó để đối mặt thủ môn. Bùm! Lưới Nautico rung lên. Thật điên rồ!

Bàn thắng đó đến chỉ 72 giây sau quả penalty hỏng của Nautico.

6 đồng đội còn lại lao đến, đè tôi muốn ngộp thở. HLV yêu cầu chúng tôi giữ bình tĩnh vì thời gian vẫn còn. Chúng tôi tử thủ để giữ tỷ số 1-0 và được lên hạng. Gremio trở về Porto Alegre và một nửa thành phố chìm trong tiệc tùng trong nhiều ngày. May là lúc đó tôi mới 16 tuổi nên không phải uống rượu. Tôi tin rằng một trận đấu như thế sẽ không thể nào diễn ra một lần nữa. Người ta còn viết sách về làm phim về “Trận đấu ở Aflitos” cơ mà! (Aflitos là tên SVĐ của Nautico).

Khởi nghiệp ở Gremio, Anderson nhanh chóng chứng tỏ được khả năng và tìm được đường sang châu Âu khi mới 17 tuổi

- Đó cũng là trận đấu cuối cùng cho Gremio của anh. Công ty Gestifute của Bồ Đào Nha, đứng đầu là Jorge Mendes đã mua phần lớn giá trị chuyển nhượng của anh lúc đó với giá 6 triệu euro. Tháng 1 năm 2006, anh được chuyển nhượng đến Porto. Thời điểm đó mọi chuyện diễn ra thế nào?

+ Gremio lẽ ra đã mất trắng tôi, nhưng tôi chắc chắn rằng đội bóng đã nhận được một số tiền từ vụ chuyển nhượng tôi. Chủ tịch Gremio thậm chí còn gửi lời cảm ơn tôi! Tôi đến Bồ Đào Nha khi mới 17 tuổi. Tôi còn quá trẻ để đến châu Âu một mình và cần sự chấp thuận của mẹ tôi theo luật pháp. Mẹ tôi tiết kiệm được một chút tiền, bà cho tôi và tôi chuyển tới Bồ Đào Nha, bắt đầu cuộc sống mới trong một căn hộ riêng.

Gestifute cho một người phụ nữ tên là Manuela đến chăm sóc tôi. Bà ấy cũng là người từng chăm sóc Cristiano Ronaldo và David De Gea. Bà ấy giống như một người mẹ, chăm chút tôi từng ly từng tí. Tôi vốn không gần gũi mẹ tôi, nhưng Manuela nói rằng mẹ tôi luôn yêu thương tôi. Bây giờ mối quan hệ giữa tôi và mẹ đã tốt hơn rất, rất nhiều. Hồi 15, 16 tuổi tôi thậm chí còn không thể ngồi cùng bàn ăn với bà.

Mùa đầu tiên tôi không được ra sân, nhưng tôi bắt đầu được thi đấu ở mùa thứ 2 cho đến khi bị gãy chân ở trận gặp Benfica tháng 10/2006. Một cú tắc bóng khủng khiếp và tôi đã nghe thấy tiếng xương gãy. Tôi tin rằng tôi đã chơi rất tốt ở Porto, nếu tôi không chấn thương thì đội hoàn toàn có thể tiến đến trận chung kết Champions League!

- Ồ thật vậy sao?

+ Thật chứ! Porto chẳng vô địch giải đấu đó 2 năm trước còn gì. Đội hình lúc đó có Pepe, Bruno Alves, Ricardo Costa, Jose Bosingwa, Paulo Assuncao, Lucho Gonzalez, Raul Meireles, Ricardo Quaresma. Chúng thôi thua 2-3 trước Chelsea ở vòng 1/8 năm ấy khi Ballack ghi bàn ở những phút cuối.

- Khi trở lại sau chấn thương, anh có biết mình đã lọt vào tầm ngắm của các đội bóng lớn?

+ Jorge Mendes nói với tôi là Barcelona và M.U đang theo đuổi tôi, còn một đội bóng ở Italia nữa. Tôi từng đá với M.U ở giải đấu giao hữu trước mùa ở Amsterdam và chơi rất tốt.

- Anh đã ký hợp đồng với M.U nhanh chóng, không có khúc mắc nào?

+ Đúng, mọi thứ diễn ra rất nhanh. Tôi đang ngồi ở nhà và Jorge Mendes gọi điện cho tôi nhưng điện thoại của tôi đang tắt. Đó là một ngày nghỉ và tôi muốn thư giãn. Khi bật điện thoại lên, tôi thấy hàng chục cuộc gọi nhỡ. Tôi gọi lại và nghe Jorge Mendes quát suýt thủng màng nhĩ: “Anderson, M.U muốn có cậu. Ferguson đang ở đây, cả Carlos Queiroz nữa. Họ muốn gặp cậu. À, chủ tịch David Gill của họ cũng ở đây nữa. Cậu đến ngay đi!”.

Tôi tin Jorge 100%. Tôi cảm thấy ông ấy quan tâm đến cá nhân tôi hơn là tiền bạc. Tôi nhảy lên xe và phi như điên. Tôi gặp phái đoàn M.U ở Porto. Ferguson bắt tay tôi còn tôi ôm ông ấy cứng ngắc! Đó là cách tôi thể hiện sự ngưỡng mộ.

Tôi chẳng hiểu ông ấy nói gì, nhưng Carlos Queroiz bảo rằng M.U muốn có tôi ngay lập tức. Phản ứng đầu tiên của tôi là “Wow!”. Tôi thích điều đó nhưng có một chút e ngại vì tôi không biết tiếng Anh. Queiroz trấn an tôi, nói rằng tôi không phải lo lắng vì ông ấy và Cristiano đều nói tiếng Bồ Đào Nha. Tôi quyết định ngay: “Ok, đây là thời điểm tốt để tôi ra đi!”.


THĂNG TRẦM TẠI M.U

- Anh biết gì về M.U trước khi gia nhập CLB?

+ Tôi mới 19 tuổi và tôi biết họ chủ yếu qua… trò chơi điện tử. Tôi biết Ronaldo chơi ở đó nhưng tôi không mường tượng ra tầm vóc của đội bóng. Tôi biết Veron, Kleberson và Beckham từng chơi cho M.U. Tôi là người Brazil thứ hai, sau Kleberson, gia nhập CLB. À, để tôi nhớ xem ấn tượng đầu tiên khi đến Manchester.

Ừm, đó chính là thời tiết. Lạnh kinh khủng! Tôi cũng chưa gặp một người Anh nào trước đây, họ nhìn thật lạ. Cuộc sống của tôi thay đổi hoàn toàn. Ở Brazil và Bồ Đào Nha, tôi ra ngoài gặp bạn bè lúc 3h chiều. Thành phố Manchester thì luôn bận rộn. Ở đây chẳng có ai lang thang ngoài phố cả. Mọi người đều ở nhà. Trời lạnh và xám xịt vào mùa Đông, nhưng rồi tôi cũng quen dần và thậm chí còn thấy thích thú.

- M.U vô địch Anh, châu Âu và sau đó là thế giới năm 2008, anh nói gì về điều này?

+ Ta nói về chức vô địch FIFA Club World Cup nhé, vì nó ít được chú ý hơn so với Premier League và Champions League. Sir Alex nói rằng tôi sẽ chơi cả hai trận đấu ở Nhật Bản. Ông ấy giải thích rằng chúng tôi sẽ gặp một đội Nam Mỹ ở chung kết và muốn tận dụng sự hiểu biết của tôi. Trận đấu đầu tiên là với một đội bóng chủ nhà, Gamba Osaka. Họ khá đấy! Các cầu thủ chạy rất nhanh và với cường độ khó tin.

Sau đó chúng tôi gặp LDU Quito của Ecuador. Vidic nhận thẻ đỏ nhưng Rooney ghi bàn duy nhất. Wazza thật tuyệt. Mà anh ấy chơi tốt nhất khi nổi giận. Tôi nghĩ rằng người Anh nên dành cho Rooney nhiều tình cảm hơn và bảo vệ anh ấy nhiều hơn. Anh ấy là chân sút ghi nhiều bàn thắng nhất cho M.U và ĐT Anh. Anh ấy rất được tôn trọng ở Brazil. Chúng tôi gọi Rooney là “gã điên người Anh”, nhưng anh ấy thực sự rất dễ mến.

Sang Porto, Anderson cũng không mất nhiều thời gian để tìm được chỗ đứng và thu hút được các ông lớn

- Anh đánh giá thế nào về đội hình M.U mùa 2007/08?

+ Đó là một đội ngũ tuyệt vời, không ai muốn nghỉ tập sớm cả. Mỗi lần vào phòng tắm, chúng tôi lại chờ đợi đến buổi tập tiếp theo. Tôi luôn đến Carrington rất sớm bởi không khí ở đó rất vui nhộn. Mỗi cầu thủ đều luyện tập hơn 100% khả năng và hò hét động viên nhau. Chúng tôi có một trận đấu mỗi thứ 6. HLV sẽ chọn ra hai đội và chúng tôi đối đầu nhau trên một nửa sân đấu.

Không gian chật hẹp khiến bạn không thể mắc sai lầm. Thật xấu hổ nếu bạn làm đội của mình thua cuộc, những người khác sẽ giết bạn! Nhưng chúng tôi là đồng đội, các cầu thủ giỏi trên khắp thế giới chơi cho một đội bóng tuyệt vời. Chúng tôi cười đùa rất nhiều trên xe buýt trước mỗi trận đấu.

- Điều gì đã xảy ra trước Barcelona ở trận chung kết Champions League 2009 tại Rome?

+ Chúng tôi đã chơi tốt và có cơ hội ghi bàn. Thế rồi họ mở tỷ số trước. Barcelona lúc đó là một đội bóng có chất lượng rất cao, họ có Messi, Eto’o, Xavi… Tôi nghĩ mình đã chơi tốt, nhưng không đủ trước Barcelona. Họ chơi với 3 tiền vệ và Messi thường xuyên lùi về. Trong khi đó M.U chỉ có tôi và Carrick che chắn cho tuyến giữa.

Anderson đã có những năm tháng vinh quang cùng Man United với đủ các danh hiệu lớn

- Sự nghiệp của anh bắt đầu đi xuống vì những chấn thương?

+ Tôi thừa nhận điều đó, nhưng tôi không phàn nàn nhiều. Tôi đã có quãng thời gian tuyệt vời ở M.U. Tôi rất hạnh phúc. Ai đó có thể ganh tỵ, nhưng tôi đã chiến thắng mọi giải đấu. Những con số không biết nói dối: 4 danh hiệu vô địch nước Anh, 3 trận chung kết Champions League.

Tôi ngồi ghế dự bị trong trận chung kết Champions League năm 2011 với Barcelona tại Wembleys, nhưng trước đó tôi đã lập một cú đúp ở trận bán kết với Schalke. Tôi sẵn sàng vào sân như ở trận gặp Chelsea năm 2008, nhưng phải nói thật là chúng tôi thực sự ngưỡng mộ cách Barcelona chơi hôm đó.

- Sự lớn mạnh của Man City thực sự là vấn đề với M.U?

+ Khi họ giành chức vô địch Ngoại hạng Anh mùa 2011/12 ở vòng cuối cùng, đó là một ngày kinh khủng với chúng tôi. Man City có một đội hình tốt, nhưng M.U luôn tốt hơn. Họ muốn có Berbatov, anh ấy đến M.U. Rồi họ muốn Van Persie, anh ấy cũng đến M.U luôn. Robin là một cầu thủ tuyệt vời, anh ấy giống một chân sút Brazil hơn là Hà Lan. Anh ấy ghi được những bàn thắng khó tin!


NHỮNG NGÀY THÁNG CUỐI

- Anh cảm thấy thế nào khi Sir Alex công bố quyết định nghỉ hưu?

+ Trái tim tôi tan vỡ. Không chỉ có tôi mà tất cả đều thấy thế. Ngay ở thời điểm đó tôi biết rằng M.U sẽ trải qua giai đoạn khó khăn. Patrice Evra nói với tôi: “M.U sẽ không bao giờ như trước nữa!”. Tôi đến ôm Sir Alex, nói lời cảm ơn và năn nỉ: “Xin thầy ở lại thêm một thời gian nữa!”. “Tôi phải nghỉ thôi!” – ông ấy cười và nói.

- Và rồi David Moyes đến…

+ Ông ấy là một HLV mẫn cán nhưng rất khó cho ông ấy khi phải tiếp quản vị trí của Sir Alex.

- Những năm tháng cuối cùng ở M.U của anh rồi cũng đến…

+ Tôi cần phải được chơi bóng. Tôi đã 25 tuổi chứ không phải là 21. Tôi sang Fiorentina theo hợp đồng cho mượn tháng 1/2014. Đó là một CLB tốt, ở một thành phố xinh đẹp rất đáng sống. Chúng tôi đã lọt vào trận chung kết Cúp Quốc gia Italia năm đó.

Sau đó tôi trở lại M.U và Louis Van Gaal đến. Tôi tôn trọng ông ấy nhưng bóng đá đã thay đổi rất nhiều và Van Gaal có lẽ không còn hợp thời nữa. Ông ấy đưa ra những chỉ đạo ngớ ngẩn trong tất cả mọi việc, đặc biệt trong lúc luyện tập. Tôi quyết định ra đi. Tôi nói với Van Gaal rằng tôi muốn rời đội bóng và Van Gaal nói tôi có thể đi.

Tôi rời M.U, mọi thứ lúc đó thật hỗn loạn. Tinh thần toàn đội suy giảm, những cầu thủ giỏi cũng lần lượt nói lời chia tay. Tại sao Di Maria lại rời M.U nhanh như thế? Van Persie cũng chẳng còn động lực nữa. Mọi người đều không còn muốn cống hiến. Triết lý của Van Gaal đã lỗi thời rồi. Thật khó để chơi bóng ở Premier League theo phong cách của những con robot: cứ chuyền, chuyền và chuyền!

Tôi vẫn theo dõi M.U thi đấu. Đôi khi đội bóng làm tôi phát điên lên, nhưng tôi tin rằng M.U rồi sẽ tốt dần lên. Họ có nhiều cầu thủ giỏi như Lukaku, Pogba và nhất là De Gea. De Gea là một anh chàng vui tính. Tôi từng rủ anh ấy ở lại để tập sút và anh ấy luôn vui vẻ nhận lời. Anh ấy đang là thủ môn hàng đầu thế giới, dù có một khởi đầu khá khó khăn ở M.U.

Giờ đây khi không còn giữ được phong độ Anderson đành hài lòng với Internacional và chờ đợi đến ngày giải nghệ

- Anh sẽ làm gì khác đi nếu quay ngược thời gian trở lại thời điểm còn khoác áo M.U?

+ Tôi sẽ luyện tập chăm chỉ hơn, cẩn trọng hơn với các chấn thương. Nhưng ngoài ra tôi không có gì phải hối tiếc. Tôi yêu M.U, mãi mãi. Tôi sẽ kể với các con của mình rằng bố chúng đã vô địch Premier League tới 4 lần.

- CĐV Gremio nghĩ gì khi anh gia nhập Internacional?

+ Họ buồn. Nhưng khi tôi không giấu diếm quyết định đó. Tôi đã làm nhiều điều và đem lại cho Gremio nhiều tiền. Tôi không bao giờ bị la ó khi trở lại CLB. Năm đầu tiên hồi hương của tôi rất tốt, tôi có nhiều đường kiến tạo. Năm thứ hai khó khăn hơn khi Internacional xuống hạng. Tôi phải cảm ơn đội bóng đã cho mình cơ hội, tôi cũng biết ơn Coritiba, nơi tôi được cho mượn ở mùa giải trước.

- Dự định tương lai của anh là gì?

+ Tôi còn 3 hay 4 năm để chơi bóng. Sau đó tôi muốn trở về với gia đình. Tôi có 5 đứa con: 3 cô con gái và 2 cậu con trai. Tôi muốn gần gũi với mẹ tôi hơn nữa. Cuộc sống gia đình là cách tốt nhất để nghỉ ngơi sau những năm tháng lăn lộn trên sân cỏ.

Bình luận của bạn

Sử dụng tài khoản Facebook của bạn để thêm bình luận cho bài viết. Tên, hình ảnh và thông tin cá nhân khác của bạn công khai trên Facebook sẽ xuất hiện với bình luận của bạn, và có thể được sử dụng trên nền tảng truyền thông của Báo Bóng đá Cuộc sống!