Bóng đá Cuộc sống

Người Ý trầm lặng và bí quyết chiến thắng với thuyết Vô Vi

Ở trận cầm quân thứ 1.000, Bayern Munich của Carlo Ancelotti đã nghiền nát Hamburg 8-0. Và trong thiên cổ tích “ngàn lẻ một trận”, Ancelotti cũng tận hưởng khoái cảm chiến thắng khi Bayern hạ Schalke 3-0. Bayern thắng là chuyện nhỏ, song việc Ancelotti điều binh tới 1.001 trận thì lại có tầm vóc lớn bởi có mấy HLV trên thế giới làm được điều đó. Song, Ancelotti lặng lẽ làm “công việc của người Italia” với tinh thần ung dung tự tại của thuyết Vô Vi.

XUẤT PHÁT ĐIỂM CỦA THIÊN TÀI

Cất chất giọng trầm khàn ấm áp, Carlo Ancelotti có vẻ khó nhọc để truyền tải các thông điệp bằng tiếng Đức. 8 tháng ở Bavaria không giúp ích nhiều Carletto trong việc làm quen với ngôn ngữ của “dân tộc thượng đẳng”. Có sao, cuộc đời ông đã kinh qua ngàn vạn thử thách hóc búa gấp nhiều lần, và rồi đều uyển chuyển vượt qua như dòng nước, bởi một lẽ…

Từ Italia đến Anh, Pháp, Tây Ban Nha và bây giờ là nước Đức, nơi đâu cũng in hằn dấu chân của người chiến thắng mang tên Carlo Ancelotti. Nhìn vào ông một số luôn tự hỏi, đằng sau cái vẻ trầm mặc kia là nguồn năng lượng vô tận và bộ óc thiên tài đến thế nào? Trong thế giới của những nhà cầm quân đương đại, Carletto chưa bao giờ phải tranh giành vị thế số 1, nhưng nội 3 Cúp Champions League danh giá đã đủ liệt ông vào hàng đầu, nếu không muốn nói là xuất sắc nhất.

Vấn đề ở chỗ, Ancelotti không thực sự thuộc về một thái cực nào. Ông không phải người có một phong cách đặc trưng về chiến thuật như Pep Guardiola, thiếu những nghệ thuật hắc ám của Jose Mourinho, không thực dụng với lối chơi phòng ngự hà khắc như Diego Simeone, cũng không lãng mạn bay bổng theo kiểu bảo thủ duy ý chí của Arsene Wenger, không hướng đến phát triển dựa trên nền tảng tài năng trẻ giống Juergen Klopp. Bản thân Ancelotti là một nhà cầm quân điềm đạm, nên ông cũng thiếu các tố chất dạng thủ lĩnh tinh thần như Antonio Conte.

Ung dung tự tại, luôn giữ tâm thế bất biến trước mọi biến đổi sôi động của thế giới bóng đá là bí quyết giúp Ancelotti bình thản bước tới đỉnh cao thành công và danh vọng.

Vậy thì, câu hỏi được đặt ra là, Ancelotti tại sao lại thành công đến thế? Không may mắn nào có thể giúp một huấn luyện viên đăng quang Champions League đến 3 lần. Câu trả lời, trong trường hợp của Carletto, đó là sự linh hoạt và tính tổ chức. Thông thường, hai phạm trù này có sự va đập bởi tính tổ chức đòi hỏi những quy chuẩn, trong khi sự linh hoạt lại được sinh ra để phá vỡ những quy chuẩn ấy. Nhưng Carlo giải quyết được bài toán này bởi sự nhạy bén thiên bẩm. Nó bắt nguồn từ xuất phát điểm từ những ngày Ancelotti đến với bóng đá.

Những đứa trẻ con nhà nông ở vùng Emilia-Romagna đều có một đặc trưng tính cách: Ý chí kiên cường và khả năng xoay chuyển số phận. Ancelotti là một người như thế. Sớm đối mặt với những khó khăn từ thuở tấm bé, nên cho dù mang trong mình nhiều mặc cảm ngày đầu đặt chân vào lãnh địa bóng đá, Carlo vẫn biết biến nó trở thành động lực để vượt qua.

Trong tâm tưởng của người thầy vĩ đại Arrigo Sacchi, Ancelotti không phải một tiền vệ có tốc độ hoặc kỹ năng đặc biệt, lại không có vẻ ngoài dữ dằn bặm trợn. Đổi lại, Ancelotti chơi bóng như “nhạc trưởng của dàn giao hưởng”.

Người thầy trước nữa của Carletto, Nils Liedholm chỉ dạy cho ông điều cơ bản nhất với một HLV: Cách ứng nhân xử thế với các cầu thủ. Tại Roma, Liedholm không nói với học trò: “Cậu phải làm như thế này, hoặc thế kia. Đó là sự độc đoán và nó không nên có ở một HLV” - Carlo hồi tưởng.

Tiếp nhận sở học ưu việt từ những người thày như Nils Liedholm và Arrigo Sacchi, HLV Ancelotti đã biến mình thày bậc thày về đắc nhân tâm và chiến thuật, trở thành một nhà chiến lược lỗi lạc trong thế giới bóng đá đương đại.

Trong ký ức của Ancelotti, vị thuyền trưởng người Thụy Điển là chuẩn mực mà một HLV nên theo đuổi: “Khi Roma hành quân lên phía bắc, đội bóng không di chuyển bằng máy bay bởi ông ấy - Nils Liedholm, sợ máy bay. Thay vào đó, chúng tôi đi tàu, từ Rome đến Milan.

Khoảng cách là hơn 500km, và nếu ngày nay tàu cao tốc chỉ mất 3 giờ đồng hồ, thì trước đây chúng tôi cần đến 9 tiếng. Ông lên tàu lúc 9h30 tối và đến 10h là đã ngủ rồi. Nửa đêm, ông ấy tỉnh dậy và trò chuyện với những người không thể ngủ được. Nils thường nhờ một bác sỹ có năng khiếu kể chuyện của Roma vào phòng thay đồ kể truyện cười cho toàn đội, một liệu pháp tâm lý tuyệt vời”.

Sau này, Ancelotti cũng thường làm thế với các học trò, thậm chí là trước trận chung kết Champions League. Ông hiểu rõ giá trị của các cầu thủ ở cấp cao nhất: Hầu hết họ không cần phải thúc đẩy. Họ chỉ cần sự bình tĩnh.


KẺ THÀNH ĐẠT NHƯNG KHÔNG AI GHEN GHÉT

Nhưng Arrigo Sacchi mới là người có ảnh hưởng lớn nhất đến phong cách huấn luyện của Ancelotti. Nói chính xác hơn, Sacchi đã cứu rỗi cho linh hồn Carletto. Từ năm 1981, Ancelotti trở thành vị khách thường xuyên của… bệnh xá. Cái đầu gối tưởng chừng đã nát vụn đẩy ông sang bên lề của World Cup 1982.

Và trớ trêu thay, đó cũng là năm Italia của Enzo Bearzot đăng quang trên đất Tây Ban Nha. Có điều, chiến tích của Azzurri năm đó kém lung linh đi nhiều lần khi không có một tiền vệ đầu óc, có khả năng tổ chức tốt như Ancelotti trong đội hình. Người ta sẽ chỉ nhắc đến Espana 1982 như là đỉnh cao của Catenaccio.

Ngay cả khi giành được những vinh quang lớn lao cùng AS Roma (như chức vô địch Italia mùa 1982/83, Coppa Italia 1983/84 hay đi đến chung kết Cúp châu Âu 1983/84) có một sự thật là những năm tháng đẹp đẽ nhất sự nghiệp một cầu thủ, với Ancelotti lại là những niềm đau. Sau này ông chia sẻ, những buổi vật lý trị liệu luôn luôn là cơn ác mộng đáng sợ nhất. Ngày ấy, đám đông ở Rome tin rằng Ancelotti đang đi vào chương cuối đầy bi kịch trong sự nghiệp kém huy hoàng.

Nhưng vào mùa hè năm 1987, Sacchi đã đến và mang Ancelotti đến San Siro - ở tuổi 27 cùng cái đầu gối đang gặp vấn đề nghiêm trọng. Có hề gì, đó mới là lúc giới mộ điệu được thấy một trong những tiền vệ có lối chơi thông minh bậc nhất xứ mỳ ống trong thời đại của mình.

Trong vai trò một nhà kiến thiết lùi sâu, Ancelotti chính là bộ não của AC Milan. 2 chức vô địch châu Âu liên tiếp đưa Rossoneri vào huyền thoại “Grande Milan”, trở thành 1 trong 9 ngôi sao lấp lánh của European Cup khi xưa, ngày nay là Champions League. Trong khi đó, Roma lâm vào thời kỳ tăm tối, sau một loạt thành công cùng Ancelotti là 4 năm liền trắng tay trên mọi đấu trường.

Bộ phim mà Ancelotti mê mẩn là "Italian Job" đề cập đến kế hoạch trả thù hoàn hảo, không điểm khiếm khuyết của những kẻ lão luyện. Nó giải thích tại sao, Ancelotti cũng là kẻ lập kế hoạch lão luyện tại mỗi đội bóng mà ông dẫn dắt.

Được tái sinh bởi Arrigo Sacchi, vì lẽ đó Ancelotti luôn hiểu rõ tầm quan trọng của người huấn luyện viên với sự nghiệp một cầu thủ. Và ông đã luôn dốc sức mình để không hủy hoại sự nghiệp của bất cứ ai. Bạn có thể tìm thấy ai phàn nàn về Ancelotti, ở Reggiana, Juvetus, Milan, ở Chelsea, PSG, ngay cả Dải thiên hà đầy rẫy những mầm mống phản loạn Real Madrid, và bây giờ là Bayern?

Không một ai cả! Và bản thân Carlo cũng khẳng định, ông chưa từng ghét bỏ ai trong suốt 22 năm theo nghiệp cầm quân. Ngày rời Bernabeu, Carletto được các học trò bịn rịn lưu luyến. Vẫn là những con người ấy, như Ronaldo, Ramos, Modric hay Pepe, đã chẳng thèm đoái hoài xem Jose Mourinho đi đâu sau khi kết thúc công việc tại Real.

Khả năng quản lý các cầu thủ lớn của Ancelotti là một nghệ thuật. Zlatan Ibrahimovic - sẵn sàng đấm vỡ mặt “gã không có bi” Pep Guardiola, ca ngợi Ancelotti như là huấn luyện viên xuất sắc bậc nhất. Sự chuyên nghiệp của Ibra chính là thứ vũ khí sắc bén nhất Ancelotti có trong những ngày đầu ở PSG.

Trong 1.001 trận đấu của đời huấn luyện viên, Ancelotti đã kinh qua rất nhiều đội bóng có đẳng cấp, địa vị và cá tính mạnh mẽ, song ở đâu, ông cũng chiếm lĩnh được sự tin cây và yêu mến.

Công bằng mà nói, khi Carletto đến với sân Công viên các Hoàng tử, ngoài những va-li tiền vô tận của các ông chủ người Qatar, đội bóng này chẳng có gì cả. Và bởi thế, có thể xem Ancelotti và Zlatan là những người đặt nền móng cho đế chế của đội bóng thủ đô ngày hôm nay.

Trong khi đó Ronaldo - mỗi khi được hỏi về ông thầy người Ý, đều tỏ niềm yêu mến và kính phục. Ancelotti kể, CR7 là người có tham vọng mà hiếm ai trong giới cầu thủ sánh kịp. Anh muốn Real chơi theo cách của mình. Anh không quan tâm đến tiền bạc, cái anh theo đuổi chỉ là vị thế của kẻ số 1. Và anh cũng là người chuyên nghiệp bậc nhất.

Ronaldo có thể ở lại khu đào tạo, ngâm nước đá đến 3 giờ sáng ngay cả khi cô nàng Irina đang chờ sẵn ở nhà. Và nhờ chiến thuật hợp lý của Ancelotti cùng một chút may mắn, Real hoàn thành giấc mộng Decima mà họ phải chờ đợi suốt từ năm 2003.

Phần thưởng cho Ronaldo, như tất cả đã biết, là Quả bóng vàng thứ ba trong sự nghiệp. Song Ancelotti không coi C.R7 là nhân vật đặc biệt, bởi ông đối xử tất cả đều công bằng như nhau; Ronaldo cũng chỉ như Morata hay Cavajal - khi ấy còn đang tập luyện ở đội trẻ Castilla mà thôi.

Ancelotti mang trong mình dòng máu phiêu lưu của một lãng tử người Ý, luôn hướng đến những thử thách mới và luôn đặt được dấu ấn của mình ở những nơi từng đi qua: AC Milan, Chelsea, PSG, Real Madrid và bây giờ là Bayern Munich.

Không chỉ nhận được niềm yêu mến của các học trò, Ancelotti nhận được sự kính trọng từ chính các đồng nghiệp. Jose Mourinho luôn sẵn sàng ném về phía đồng nghiệp những lời nanh nọc, như ví Wenger là chuyên gia thất bại, gọi Benitez là gã béo, song lại là một người bạn tốt của Carletto.

Khi Chelsea của Ancelotti đối đầu Inter Milan được dẫn dắt bởi chính Mourinho ở Champions League năm 2010, Carlo từng kể về cuộc gặp gỡ Người đặc biệt trong cuốn tự truyện như thế này: “Chúng tôi gặp nhau ở hành lang Giuseppe Meazza và thực hiện một thỏa hiệp: Không cãi nhau, không tranh luận. 6 từ, 1 cái bắt tay và chỉ mất 10 giây để chúng tôi hiểu nhau”.

Sau khi Chelsea vô địch Premier League, Mourinho gửi tin nhắn đến Ancelotti: “Rượu champagne nhé”. Và khi Inter chiến thắng ở Italia, Ancelotti nhắn lại: “Champagne, nhưng đừng quá nhiều”. Và trong cuốn tự truyện, Carletto cũng từng miêu tả Mourinho là “Người truyền đạt vĩ đại, Chúa tể của những sự kiện báo chí, Nhà tâm lý chiến đại tài, một huấn luyện viên đặc biệt”.


BÍ QUYẾT CHIẾN THẮNG TẠI TÂM

Với Carlo Ancelotti, các đội bóng được chia làm hai nhóm: Một gia đình, hoặc là một công ty. Parma, AC Milan thuộc về nhóm đầu tiên, PSG cũng thế - nơi ông sắm vai một người cha chỉ dạy những nét chữ đầu tiên cho đám con thơ tập viết những dòng nghệch ngoạc. Juventus, Chelsea và Real Madrid giống như một công ty. Chelsea, Real sa thải Ancelotti, như một lẽ tự nhiên, khi bạn không hoàn thành công việc bạn phải trả giá bằng vị trí của mình.

Chuyến xê dịch ra khỏi Italia năm 2009 thực sự là một quyết định lớn lao của Carletto. Ông đã giành được rất nhiều thành công với Parma, Juventus và đặc biệt là AC Milan. Tuy nhiên, không có gì đảm bảo cho cuộc thập tự chinh ấy sẽ mang đến kết quả viên mãn. Nhưng ánh hào quang cùng muôn vàn thử thách ở Chelsea như thứ ánh sáng có sức hút đầy ma mị, còn Ancelotti thì lao đến như thiêu thân.

Cho đến ngày lĩnh trát sa thải, khó có thể nói Carlo đã thất bại. Này nhé, ông giúp Chelsea - vẫn với đội hình đã trắng tay 3 năm trước đó, ẵm cú đúp cúp quốc nội, chấm dứt sự thống trị của Man Utd sau 3 năm đế chế đỏ phủ bóng lên xứ sương mù. 2009/10 là mùa giải duy nhất cho đến nay Chelsea vô địch cả Premier League lẫn FA Cup - thành tích mà Jose Mourinho cũng không thể chạm đến sau 2 nhiệm kỳ ở Tây London.

Trong dòng trôi của số phận, rất nhiều diện mạo của Ancelotti đã đến rồi đi. 1.001 trận đấu mà một bức vĩ đại phác họa con đường phiêu lưu của Ancelotti từ lúc tráng niên đến khi tri thiên mệnh.

Lần đầu tiên gặp vị tỷ phú nổi tiếng nhưng cũng đầy bí ẩn Roman Abramovich, ấn tượng trong Carlo thật đặc biệt. Nhà tài phiệt người Nga đã nói: “Khi tôi xem Chelsea thi đấu, tôi không nhận thấy đó là một Chelsea có bản sắc và phong cách”. Công việc của Ancelotti là phải cung cấp một đội bóng có bản sắc. Thời gian đầu ở London quả thực khó khăn, đặc biệt là cách thức để truyền tải các thông điệp đến học trò. Song, kết quả cuối cùng đã chứng minh rằng Ancelotti thực sự là người có đôi tay của phù thủy.

Thất bại nặng nề nhất cho đến thời điểm này sự nghiệp của Carlo Ancelotti ắt hẳn phải là trận chung kết Champions League 2005. Không ai hiểu điều gì xảy ra sau giờ nghỉ, khi AC Milan đã dẫn Liverpool đến 3 bàn. Cả Milano đã ngập trong men say chiến thắng sau hiệp đầu tiên. Nhưng trận chung kết ở Istanbul đã trở thành thảm kịch của Milan. Đội bóng nước Anh nhanh chóng gỡ 3 bàn, và hạ gục người Ý trên loạt đấu súng.

Nếu là một HLV khác có lẽ đã gục ngã, nhưng Ancelotti thì không. Ông nói về nó với vẻ nhẹ nhõm: “Đội bóng đã làm tất cả để giành chiến thắng. Vì vậy, tôi không thể giận dữ hay trách cứ. Tôi nghĩ rằng đó là số phận. Tôi đã trải qua 1.001 trận đấu, và nếu cứ mãi nhìn về nó, tôi sẽ không thể tiến đến bất cứ đâu. Nếu tôi phải lựa chọn 2 trận đấu mà đội bóng của tôi đã chơi thực sự, thực sự tốt thì đó sẽ là trận đấu này. Trận thứ hai là bán kết 2007 với Man Utd”.

Quả có vậy. AC Milan gặp lại Liverpool vào năm 2007, lần này tại Athens. Những trò đùa của Carlo trong phòng thay đồ trước giờ xung trận giúp toàn đội cảm thấy nhẹ nhõm. Họ không coi đây là một cuộc báo thù.

Không mấy HLV nào trong thế giới hiện tại có thể cán mốc vinh quang 1.000 trận đấu như Ancelotti. Cả thế giới phải ngả mũ trước bức chiến quả phi thường này.

Nhưng Ancelotti không cho phép mình sai thêm một lần nào nữa. AC Milan dẫn 2-0 trước giờ nghỉ nhờ cú đúp của Inzaghi. Và mặc dù Liverpool cũng manh nha gợi lại ký ức của 2 năm trước, thực tế họ đã chỉ có thể ghi bàn rút ngắn ở phút 89. Và như vậy là quá muộn.

Với cái tâm tĩnh lặng trước mọi biến cố, Ancelotti cho phép mọi thứ có sự linh hoạt nhất định. Ông sẽ không khước từ nếu một cầu thủ nói: “Huấn luyện viên, chúng ta đã có một tuần thực sự mệt mỏi. Có thể cho phép chúng tôi ngủ thêm một tiếng được không?”.

Tuy nhiên, Ancelotti cũng là người có những nguyên tắc mà không ai được phép xâm phạm. “Tại Chelsea, chúng tôi có cuộc họp chiến thuật vào 10h30. Một lần Didier Drogba không ở đó. Tôi không biết vì lý do giao thông hay điều gì khác. Anh ta đến vào lúc 11h. Và trận đó, Drogba không được ra sân”.

Carlo Ancelotti luôn giữ cho tâm hồn phẳng lặng như mặt hồ. Nhưng bên trong nó là sự chuyển động không ngừng. Và các đội bóng mà ông dẫn dắt có thể không quá ào ạt, nhưng luôn có đủ nguồn sức mạnh để vượt qua mọi thác ghềnh. Kết thúc buổi phóng vấn, Ancelotti lại cố gắng vận dụng vốn từ vựng tiếng Đức ít ỏi. Carletto thừa nhận tiếng Đức khó hơn tiếng Anh, Pháp hay cả Tây Ban Nha những nơi ông đã đến và chiến thắng. Ông bảo, đôi khi không thể hiểu tại sao đôi khi một động từ ở vị trí thứ hai trong một câu, để rồi lặp lại một lần nữa ở cuối câu. Nhưng có hề gì!


Bình luận của bạn

Sử dụng tài khoản Facebook của bạn để thêm bình luận cho bài viết. Tên, hình ảnh và thông tin cá nhân khác của bạn công khai trên Facebook sẽ xuất hiện với bình luận của bạn, và có thể được sử dụng trên nền tảng truyền thông của Báo Bóng đá Cuộc sống!

BÓNG ĐÁ CUỘC SỐNG SPECIAL