Bóng đá Cuộc sống

Bàn thắng vàng và nỗi hận ngàn thu

Ghi bàn thắng vàng vào lưới đội bóng trước đó từng 3 lần vô địch World Cup để giúp đội tuyển của mình tiến vào vòng tứ kết World Cup được tổ chức ngay trên quê hương, đó quả thực là một câu chuyện cổ tích với Ahn Jung-hwan. Nhưng với những gì diễn ra sau đó, câu chuyện ấy có lẽ mang mô típ nhuốm màu bi kịch của Hans Christian Andersen (tác giả nổi tiếng Đan Mạch) hơn là kiểu có hậu như các bộ phim của Walt Disney.
HOÀNG HẢI

KHOẢNH KHẮC LỊCH SỬ

Hãy cùng quay trở lại buổi tối nhiệm màu tại Deajon ngày 18/6/2002. Hàn Quốc, đội bóng đã tham dự World Cup 5 lần trước đó mà không kiếm nổi một trận thắng nào, đã xuất sắc vượt qua Ba Lan và Bồ Đào Nha ở vòng bảng để tiến vào vòng 1/8.

Đối thủ của họ là Italia, từng 3 lần lên ngôi vô địch thế giới, sở hữu trong đội hình những cầu thủ xuất sắc bậc nhất như Buffon, Maldini, Totti, Del Piero, Vieri… Không nhiều người tin rằng Hàn Quốc, dù có lợi thế sân nhà, có thể san bằng cách biệt đẳng cấp trước đoàn quân thiện chiến của Trapattoni.

Nhưng mọi thứ đã khởi đầu rất suôn sẻ với đội bóng của Guus Hiddink. Họ được hưởng một quả penalty ngay từ phút thứ 4 khi Panucci kéo áo Seol Ky-Hyeon trong vòng cấm. Trọng tài Moreno không ngần ngại chỉ tay vào chấm phạt đền.

Ahn Jung-hwan bước lên, đối mặt với Buffon - thủ môn đắt giá nhất thế giới lúc đó và là một trong những “người gác đền” vĩ đại nhất lịch sử. 42.000 khán giả Hàn Quốc trên sân nín thở theo từng bước chạy đà của tiền đạo số 19. Ahn Jung-hwan đặt lòng vào góc thấp bên phải khung thành, Gigi nhoài người đẩy bóng hết đường biên ngang. Một cú sút hỏng có thể làm hỏng vận mệnh cả dân tộc.

Ahn Jung-hwan đã có bàn thắng vàng để đời vào lưới ĐT Italia để đưa Hàn Quốc vào tứ kết World Cup 2002 được tổ chức ngay trên sân nhà

Ahn Jung-hwan ban đầu không phải là cầu thủ trong đội hình chính của Hiddink khi vị trí trung phong thuộc về Hwang Sun-hong. Anh vào sân từ băng ghế dự bị ở trận đấu ra quân với Ba Lan, tiếp tục là người thay Hwang Sun-hong ở trận thứ hai gặp Mỹ và nhờ bàn gỡ hòa quý giá ở trận này, số 19 bắt đầu là lựa chọn số 1 từ trận chung kết bảng đấu với Bồ Đào Nha. Anh tiếp tục là mũi nhọn trên hàng công của Hàn Quốc khi đối đầu với Italia.

Cú sút penalty hỏng của Ahn Jung-hwan càng khiến các khán giả Hàn Quốc nuối tiếc hơn khi chỉ 15 phút sau, Vieri ghi bàn mở tỷ số cho Italia bằng một cú đánh đầu. Để Italia ghi bàn trước là điều không đội bóng nào muốn, gần như suốt cả thời gian sau đó, các học trò của Guus Hiddink cứ trượt dần xuống những bậc thang của sự tuyệt vọng khi nỗ lực của họ không thể xuyên thủng được hàng phòng ngự trứ danh “made in Italia”.

Và khi người Hàn Quốc đã nghĩ đến một cuộc chia tay ngay trên quê hương thì số phận trao cho họ một món quà. Vì một lý do nào đó không ai hiểu nổi, hậu vệ kỳ cựu Panucci lại mắc sai lầm và người khiến anh trả giá vẫn là Seol Ky-hyeon. Cú hãm bóng lỗi của số 2 đội tuyển Italia làm quả bóng nảy ra đúng tầm của tiền đạo Hàn Quốc và một cú sút chân trái vừa đủ lực đưa trận đấu trở lại vạch xuất phát ở phút 88.

Hai đội buộc phải bước vào hiệp phụ và ở đây, vai trò của trọng tài Moreno cần được nhắc đến. Phút 103, ông rút thẻ vàng thứ hai đuổi Totti khỏi sân vì cho rằng cầu thủ của Italia ăn vạ sau tình huống va chạm với Song Chung-gug trong vòng cấm.

Ngay sau đó, Ahn Jung-hwan đã bị chủ tịch của Perugia, Luciano Gauci, căm thù đến mức không cho anh được đá cho CLB nữa

Điều đáng nói là ở tình huống ấy Moreno đứng cách xa điểm va chạm tới 40m! Sang hiệp phụ thứ 2, ông tiếp tục từ chối bàn thắng vàng của Italia khi cho rằng Damiano Tomassi đã việt vị. Trong cả hai quyết định này, ban huấn luyện của Azzurri đều phản ứng rất mạnh nhưng không thể thay đổi tình hình.

Định mệnh hay một thế lực nào đó chưa bao giờ được đưa ra ánh sáng đã dọn đường cho Ahn Jung-hwan làm người anh hùng dân tộc. Phút 118, Lee Young-pyo tung một cú tạt cầu may từ cánh trái vào vòng cấm. Số 19 của Hàn Quốc bật cao dùng đầu lái quả bóng vào lưới.

Cả sân vận động nổ tung, trừ những người Italia sững sờ vì chưa tin vào thất bại. Paolo Maldini – Paolo “thần thánh” – có lẽ đã mắc sai lầm lớn nhất sự nghiệp khi quá chủ quan và không di chuyển để theo sát Ahn Jung-hwan. Đó là lần cuối cùng huyền thoại này xuất hiện ở một giải đấu lớn.

MỐI THÙ DÂN TỘC

Ahn Jung-hwan đưa Hàn Quốc vào tứ kết và tiếp tục cùng đồng đội vượt qua Tây Ban Nha sau loạt luân lưu mà anh là người thực hiện quả thứ 4 cho đội chủ nhà. Hành trình lịch sử của Hàn Quốc chỉ dừng lại ở bán kết trước người Đức. Nhưng tên tuổi và danh tiếng của Ahn Jung-hwan thì còn được nhắc đến rất nhiều sau kỳ World Cup đó.

“Hắn sẽ không bao giờ được chơi cho Perugia nữa” - Đó là tuyên bố của chủ tịch Luciano Gauci của Perugia, đội bóng chủ quản của Ahn Jung-hwan ngay sau bàn thắng vàng mà tiền đạo này ghi vào lưới đội tuyển Italia.

24 giờ sau thất bại của Italia, La Gazetta Dello Sport có cuộc phỏng vấn với Gauci và vị chủ tịch này có những phát ngôn nổi tiếng đến mãi về sau: “Hắn ta (Ahn Jung Hwan) chỉ trở thành hiện tượng khi ghi bàn vào lưới đội tuyển Italia. Tôi là một người theo chủ nghĩa dân tộc và tôi coi hành động này không chỉ xúc phạm niềm tự hào nước Ý mà còn thể hiện sự vô ơn với quốc gia hai năm trước từng cưu mang hắn ta. Tôi không chấp nhận trả lương cho kẻ đã loại đội tuyển Italia.”

Guus Hiddink, HLV Hàn Quốc tại World Cup 2002 đã nhanh chóng lên án chủ tịch Perugia, cho rằng phản ứng của ông là "trẻ con" và khẳng định Gaucci nên đặt chủ nghĩa quốc gia của mình sang một bên cũng như tôn trọng các quốc gia khác: “Các cầu thủ có nghĩa vụ phục vụ đội tuyển quốc gia của mình. Người Anh có đối xử như vậy với Frank Leboeuf và Marcel Desailly (bộ đôi cầu thủ của Chelsea) nếu họ ghi bàn vào lưới ĐT Anh? Thật là lố bịch!".

Mặc dù nó lố bịch thế nào đi nữa, Gaucci vẫn tiếp tục nói. Ông đưa lời biện hộ khác cho sự giận dữ của mình, đó là đổ lỗi cho phát biểu của Ahn sau trận đấu, cho rằng chúng đã "Xúc phạm tôi và toàn thể nước Ý. Nó không liên quan gì tới bàn thắng mà anh ta ghi được vào lưới Italia. Anh ta có thể ghi 10 bàn và tôi cũng không cảm thấy bị xúc phạm.

Sau thời gian dài bị đối xử bất công tại Perugia, Ahn Jung-hwan phải phiêu bạt khắp nơi và không bao giờ có thể phát triển đúng tiềm năng

Nó chỉ đơn giản là về những ý kiến anh ta đã đưa ra. Anh ta nói rằng bóng đá Hàn Quốc vượt trội so với bóng đá Italia, trong khi Italia là một quốc gia có truyền thống bóng đá hàng đầu thế giới. Những nhận xét của anh ta đã xúc phạm đến tôi và toàn thể nước Ý. Tôi cảm thấy bị xúc phạm bởi những gì anh ta nói. Anh ta nên tôn trọng các nước khác cũng như đất nước của chính mình ".

Mặc dù HLV của Perugia lúc đó, Serge Cosmi cho rằng Ahn là một cầu thủ có tiềm năng, Luciano Gaucci vẫn giữ lời là không cho tiền đạo Hàn Quốc ra sân thêm một lần nào nữa.

Ahn đã gia nhập Perugia vào năm 2000 theo điều khoản cho mượn kéo dài hai năm sau khi đội bóng Italia đạt được thỏa thuận với CLB Busan I'Cons ở K.League. Vì vậy, đến thời điểm World Cup 2002, hợp đồng cho mượn của anh đã hết hạn và đội bóng Italia có thể cân nhắc mua đứt tiền đạo Hàn Quốc.

Trên thực tế, Ahn thi đấu không mấy thành công khi chỉ có được 5 bàn sau 30 lần ra sân cho Perugia. Áp lực với Ahn là rất lớn khi anh được đưa về thay thế cho một ngôi sao trước đó của Perugia đến từ châu Á, Hidetoshi Nakata, người đã thi đấu rất thành công ở Serie A.

Ngay cả khi không có những điều xảy ra trong và sau World Cup 2002, rất khó để tin rằng Perugia sẽ ký hợp đồng chính thức với cầu thủ Hàn Quốc. Bản thân Ahn cũng thừa nhận anh bị đồng đội đối xử kiểu “phân biệt chủng tộc”. Trong một bài phỏng vấn với Telegraph, Ahn nhớ lại một kỷ niệm liên quan đến đồng đội cũ Marco Materazzi:

"Anh ta xông vào phòng thay đồ và gào vào mặt tôi trước tất cả mọi người, rằng anh ta ngửi thấy mùi tỏi", Ahn nói. "Tôi không hiểu anh ta đang nói gì nhưng người phiên dịch đồng hương đỏ mặt và thực sự xấu hổ khi dịch nó. Họ hiếm khi chuyền bóng cho tôi trước khung thành, thậm chí ngay cả khi họ không có cách nào để ghi bàn ".

Nội dung khi không có video

Ahn Jung-hwan trở về châu Á, dành 3 năm thi đấu tại J.League trong màu áo của Shimizu S-Pulse và Yokohama F.Marinos. Thi đấu tốt trên đất Nhật Bản, Ahn có chuyến phiêu lưu sang châu Âu thứ hai, lần lượt khoác áo Metz và MSV Duisburg nhưng không để lại ấn tượng nào. Anh hồi hương năm 2008, chơi cho Samsung Suwon Bluewings và Busan IPark trước khi chính thức giải nghệ trong màu áo Dalian Shide của Trung Quốc năm 2011.

Ahn Jung-hwan giờ đang có một sự nghiệp truyền thông thể thao rất tốt, chủ yếu dựa vào danh tiếng từ bàn thắng vào lưới đội tuyển Italia tại World Cup 2002. Đó là khoảnh khắc mà không phải cầu thủ nào cũng có được trong sự nghiệp, dù phải thừa nhận rằng Ahn không bao giờ phát triển được hết khả năng bản thân sau cú đánh đầu lịch sử ấy.

Điều đó không quan trọng, sự điên rồ của Luciano Gaucci đã biến anh trở thành một biểu tượng vĩnh cửu: Ahn Jung-hwan - cầu thủ bị sa thải vì đã làm quá tốt công việc của mình.

Còn về Gaucci, một năm sau sự việc Ahn Jung Hwan, ông ký hợp đồng với Al-Saadi Gaddafi - con trai của cựu độc tài Libya Muammar - người chỉ chơi duy nhất 1 trận cho Perugia trước khi thụ án treo giò 3 tháng vì sử dụng chất kích thích.

Cùng năm đó, Gaucci đã cố gắng ký hợp đồng với Brigit Prinz, tuyển thủ bóng đá nữ của Đức, để chơi cho đội của nam giới. Sau khi CLB phá sản vào năm 2005, ông đã trải qua bốn năm lản trốn ở Cộng hòa Dominican sau khi bị tuyên án về tội gian lận thuế.

Bình luận của bạn

Sử dụng tài khoản Facebook của bạn để thêm bình luận cho bài viết. Tên, hình ảnh và thông tin cá nhân khác của bạn công khai trên Facebook sẽ xuất hiện với bình luận của bạn, và có thể được sử dụng trên nền tảng truyền thông của Báo Bóng đá Cuộc sống!