Bóng đá Cuộc sống

Người đàn bà bay lên bằng một chân

Cõi nhân sinh đầy những nỗi khổ đau. Chẳng thế mà Đức Phật đã giác ngộ “Đời là bể khổ”. Vượt lên được cơn khổ đau của chính mình cũng như là bay vượt lên trên bể khổ, để an yên đón nhận niềm vui của cuộc sống. VĐV khuyết tật Nguyễn Thị Thủy đã nỗ lực như thế suốt hơn 50 năm cuộc đời để bay lên với chỉ một chân.

18 TUỔI, THỦY KHẬP KHIỄNG VÀO ĐỜI

Ở tuổi 53, có ai tin được rằng người đàn bà bị mất một chân đó vẫn miệt mài chạy trên đường pitch hàng ngày, bất kể nắng mưa. Những người đàn bà khác, ở vào độ tuổi đó, đã gần như lụi tàn sức sống. Thế nhưng chị Thủy, tên của nhân vật trong phóng sự này, vẫn là kỷ lục gia với 18 tấm huy chương vàng ASEAN Para Games.

Người phụ nữ đó vẫn nắm giữ kỷ lục chạy 200m điền kinh và vô số kỷ lục khác thách thức các thế hệ VĐV đàn em phá. Cột mốc nào rồi sẽ cũng vượt qua, nhưng kỷ lục đi thi đấu và giành huy chương vàng khi đã 52 tuổi, là VĐV cao tuổi nhất ASEAN Para Games 2015 và đã trở thành bà nội của chị thì rất lâu nữa mới có người bắt kịp.

"Hiện tại, ở bộ môn điền kinh, tôi là người nhiều tuổi nhất. Tôi chưa nghĩ đến chuyện giải nghệ. Chỉ khi nào tôi thua người khác thì mới giải nghệ. Nhưng bởi tôi chưa muốn thua nên tôi vẫn ra sức tập luyện hằng ngày." VĐV Nguyễn Thị Thủy

Ngồi với chúng tôi trong một buổi sáng oi nóng, những giọt mồ hôi chưa kịp khô trên khuôn mặt trái xoan, sạm đen vì nắng sau cữ tập buổi sáng trên sân vận động Hàng Đẫy (Hà Nội), chị Thủy trầm ngâm ngồi kể chuyện đời mình.

VĐV Nguyễn Thị Thủy trả lời phỏng vấn nhà báo Hải An (Báo Bóng đá Cuộc sống). Ảnh: Mạnh Toàn

Thủy sinh năm 1964 tại Hà Nội. Quãng đời đẹp đẽ nhất của chị là thời hoa niên thơ mộng, thanh bình với biết bao mộng đẹp. Thế nhưng, giấc mơ thanh xuân của người con gái mới tròn 18 tuổi đã bị tàn phá bởi một biến cố tàn ác của số phận sắp đặt.

Năm 1982, cô gái thanh tân đất Hà Thành bắt tàu hỏa lên vùng Tây Bắc để thăm người thân. Khi xuống tàu, Thủy không may bị ngã và bị tổn thương ở chân trái. Nơi chị gặp nạn là vùng rừng núi hoang vu, không có cơ sở y tế để xử lý và chăm sóc vết thương. Thế nên, người nhà phải tức tốc đưa chị quay về Hà Nội.

Khi vào đến bệnh viện Việt Đức, thì vết thương đã bị hoại tử, các bác sỹ bắt buộc phải cưa 1/3 chân trái của chị để tránh hậu quả nghiêm trọng hơn. Thủy trở thành người tàn phế từ đó. Cơn ác mộng khi mới 18 tuổi khủng khiếp thế nào thì ít ai hình dung nổi ngoài chị.

Bao nhiêu mơ ước, dự định tương lai đều tan vỡ như bóng bóng xà phòng. Thủy chỉ biết vùi mình trong bóng tối của căn phòng để gậm nhấm nỗi đau mất chân khi tuổi xuân còn đang phơi phới, để tránh những ánh mắt thương hại. Lúc đó, Thủy thấy mình đã mất hết tất cả, kể cả những giấc mơ.

Cơn tự kỷ của chị chỉ bị phá vỡ bởi thôi thúc cơm áo gạo tiền, bởi sức mạnh nội tại. Mấy ai ngờ, bên trong con người mong manh đó là là một ý chí kiên cường. Thủy đã đứng lên, bước khỏi bóng tối để đối mặt với số phận và tìm kế mưu sinh. Chị không nề hà bất cứ công việc nào kể cả đứng quai búa trong lò rèn như một người đàn ông khỏe mạnh.

Nhưng rồi, chị đã chọn cho mình một nghề phù hợp, đó là thợ may. Nghề may, có chữ may đồng nghĩa với may mắn, đã khiến cuộc đời của Thủy bớt đau đớn hơn. Mở một tiệm may nho nhỏ, Thủy đã có thể tự nuôi sống bản thân, không biến mình thành gánh nặng của gia đình và xã hội.

VĐV Nguyễn Thị Thủy hướng dẫn đồng đội khởi động trước buổi tập thường nhật tại SVĐ Hàng Đẫy. Ảnh: Mạnh Toàn

MỐI TÌNH VỚI CHÀNG THỢ NỀ VÀ CÚ SỐC LỚN THỨ HAI

Cái tiệm may đó cũng là nơi đơm kết cho Thủy gặp gỡ ý trung nhân của đời mình. Một chàng trai thợ nề sống sát vách tiệm may của Thủy. Một lần, từ chỗ ngồi may, Thủy nhìn thấy chàng thợ nề đó mặc cái quần đùi bị rách nên đã dùng vải thừa của khách để may tặng một đôi quần đùi mới.

Từ những lạnh lùng ban đầu giữa 2 kẻ xa lạ, dần dần, giữa họ nảy sinh niềm cảm mến. Và rồi, họ yêu nhau lúc nào không hay, và quyết định gắn bó cuộc đời với nhau. Tình yêu của họ quá đỗi đơn sơ, bởi họ gặp nhau trong đồng điệu tâm hồn. Thủy bị tổn thất về thể chất còn chàng trai kia bị mất mát về mặt tình cảm bởi gặp cảnh mẹ mất sớm, bố đi lấy vợ khác.

Mắt rưng rưng, chị Thủy bồi hồi chen lẫn ngượng ngùng nhớ lại thuở yêu người. Những buổi tối hẹn hò đi chơi hiếm hoi, những mặc cảm của một người không lành lặn đi bên cạnh người yêu. Rồi những ngăn trở, cản phá của người thân “anh ấy” trong tình yêu và quyết định hôn nhân. Họ sợ rằng “anh ấy” sẽ khổ vì lấy một người cụt chân.

Bây giờ, chị vẫn không ngơi tay kiếm tiền để tự chủ cuộc sống bằng nghề bấm huyệt, xoa bóp. Danh tiếng về tài xoa bóp của chị lan ra cả quốc tế khi chị từng bấm huyệt cho cả... phóng viên Reuters.

Thế nhưng, họ vẫn nên vợ nên chồng bất chấp mọi trở ngại sau 2 năm yêu nhau. Với nghề may của mình, chị Thủy đảm đương, quán xuyến được cuộc sống cho gia đình nhỏ.

Kể cả sau này, khi 2 đứa con chào đời, khi nghề nề của chồng không được thuận lợi, chị vẫn chăm lo đầy đủ cho cả nhà bằng sự cần cù và chiếc máy khâu. Khi lấy nhau, họ chỉ có 2 bàn tay trắng, còn bây giờ chị đã xây dựng được căn nhà 4 tầng khang trang ở Mai Động (Hà Nội) bằng tiền kiếm từ nghề may và tiền thưởng thành tích.

Một người đàn bà bị cụt 1/3 chân trái, thế nhưng vẫn là trụ cột của gia đình, nuôi chồng và 2 con ăn học đến nơi đến chốn. Đó là một người đàn bà phi thường, có sức mạnh và tình yêu thương lớn lao của phụ nữ với gia đình. Trong những năm tháng làm vợ, làm mẹ đó, chị chưa từng oán thán số phận và chỉ biết chiến đấu với nghịch cảnh.

Có như thế thì chồng chị mới yêu chị đến lúc nhắm mắt xuôi tay chứ. “Anh ấy ghen lắm. Tôi đi tập luyện, thi đấu ở đâu cũng đi theo dõi xem có gì khả nghi với ai không. Ai đời, khi bị phát hiện ung thư, phải nằm điều trị ở bệnh viện Thanh Nhàn, thế mà vẫn trốn viện bắt xe ra sân Hàng Đẫy để xem có phải tôi đang tập không hay đang léng phéng với ai”, chị Thủy bùi ngùi kể về người chồng đã mất của mình.

Rồi chồng mất vì căn bệnh ung thư năm 2000, không kịp chia sẽ nhiều quãng đời thảnh thơi cùng vợ. Đó quả thực là một điều trớ trêu đối với chị Thủy. Năm 18 tuổi, chị đã bị số phận đẩy mất thăng bằng một lần khi lấy đi một phần cơ thể. 18 năm sau, khi 36 tuổi, chị lại bị số phận xô đẩy một lần nữa khi lấy đi của chị người bạn đời.

Với chị, tai nạn khiến chị mất 1/3 chân trái năm 18 tuổi khiến cuộc đời chị bị chênh vênh, mất thăng bằng theo đúng nghĩa đen. Mọi thứ chỉ cân bằng khi chị tìm được người bạn đời trọn nghĩa tào khang của mình. Thế nhưng, chỉ 18 năm sau, cuộc đời chị lại chênh vênh lần nghĩa khi trần âm cách biệt.

Thế nhưng, cũng như lần đau đớn ở tuổi 18, chị Thủy không hề oán thán số phận nghiệt ngã. Chị biết rằng, khó có thể thay đổi được định mệnh, mà chỉ có thể làm cho nó bớt xấu đi, tốt đẹp hơn mà thôi. Nghịch cảnh là điều chị đã quá quen rồi, phải bay lên nghịch cảnh chứ.

VIDEO PHỎNG VẤN

Những chia sẻ về cuộc đời mình của VĐV Nguyễn Thị Thủy

BAY LÊN BẰNG KHÁT VỌNG THỂ THAO VƯỢT QUA TẬT NGUYỀN

Chị Thủy đến với thể thao rất tình cờ. Năm 1999, một bác sỹ chuyên làm chân giả nhận thấy chị có thể lực tốt nên đã giới thiệu chị đến sinh hoạt ở Trung tâm Thể thao người khuyết tật Hà Nội.

Mới đầu, chị Thủy chỉ đến Trung tâm Thể thao người khuyết tật vì tò mò. Chị có hỏi qua ý kiến của chồng và được anh khuyến khích nên làm theo ý muốn. Nhưng khi đến đây, chị lập tức cảm nhận một bầu không khí “như ở nhà” giữa cộng đồng những người khuyết tật cùng cảnh ngộ như chị.

Sau khi kiểm tra năng lực và tình trạng tật nguyền, các HLV ở Trung tâm Thể thao người khuyết tật đã hướng chị theo mảng điền kinh là chạy và nhảy xa. Thật lạ lùng, một người bị mất 1/3 chân trái lại đi theo nội dung điền kinh. Liệu đó có phải trò đùa mới của số phận?

Thế nhưng, cuộc đời chị Thủy như được tưới tắm một luồng sinh khí và lật sang trang mới. Cái phẩm chất thể thao lâu nay ẩn sâu dưới mặc cảm, dưới gánh nặng lo toan gia đình nay được bộc lộ trên đường chạy. Giấc mơ vận động vốn ẩn ức trong cõi sâu tâm hồn chị này được khai phá.

Năm 2005, chị Thủy được tặng một chiếc chân giả làm bằng hợp chất thép carbon rất đắt tiền. Chị nói: “Người ta mua ô tô sướng thế nào thì tôi có cái chân giả này cũng sướng như thế”.

Được đi lại bình thường giữa cuộc đời, không bị nhột nhạt bởi những ánh mắt tò mò đã là giấc mơ xa xỉ của chị. Thế mà nay, chị lại có thể chạy, trong sự hướng dẫn, cổ vũ của các HLV và đồng đội. Những bước chạy đầu tiên đã giúp chị Thủy xóa đi mặc cảm tật nguyền, lấy lại sự tự tin “mặc đồ tắm biển mà không cần che giấu phần chân cụt”.

Thế nhưng, đó cũng là quãng thời gian đầy đau đớn và thử thách của chị. Khi đó, chị phải dùng chiếc chân giả sản xuất trong nước với công nghệ và chất liệu thô sơ. Cái chân giả đó đã khiến cái mỏm cụt ở chân trái liên tục trầy trét, chảy máu, sưng tấy, rỉ nước vàng, đem đến những cơn đau liên miên.

Mỗi khi đi tập về, chị lại nằm rên hừ hừ trên giường khiến chồng xót ruột xót gan bắt phải bỏ. Thế nhưng, qua một đêm đau đớn, chị lại thèm cái bầu không khí “gia đình” ở Trung tâm và những bước chạy xóa tan mặc cảm trên đường pitch. Thế là chị lại lên xe, đạp từ nhà đến Trung tâm để tập luyện.

VĐV Nguyễn Thị Thủy ở tư thế chuẩn bị cho nội dung chạy 100m. Ảnh: Mạnh Toàn

Lại một chu trình cọ xát giữa cái chân giả và mỏm cụt gây chảy máu, phù nề, và những cơn đau. Hàng ngày, hàng ngày, cơn đau ấy xuất hiện, và chị lại phải chiến đấu tư tưởng: bỏ hay tiếp tục. Nhưng rồi, khi người ta đã quá quen với nỗi đau thì nỗi đau biến mất. Mỏm cụt bị chai đi, không còn tổn thương nữa.

Tuy nhiên, để có được sự chai sạn đó, cái mỏm cụt đã hành hạ chị suốt 5 năm giời. Đó là quãng thời gian chiến đấu bằng nghị lực, thể xác và sự động viên của chồng còn và những HLV, đồng đội tại Trung tâm Thể thao người khuyết tật.

Và rồi, khi số phận không dìm được con người thì nó sẽ nâng bước cho người đó. Năm 2003, chị Thủy, nhờ thành tích thi đấu tốt ở giải chạy điền kinh người khuyết tật toàn quốc, được chọn vào đoàn vận động viên dự ASEAN Para Games 22. Lập tức chị lập kỳ tích với 4 tấm HCV và sau giải đấu, chị được Nhà nước trao Huân chương Lao Động hạng Ba.

Tại ASEAN Para Games 2015 tổ chức tại Singapore, chị khiến tất cả làng thể thao khu vực phải sửng sốt. Khi đó, chị 52 tuổi và là VĐV cao tuổi nhất đại hội. Ấy thế mà chị Thủy lại giành 2 HCV ở cự ly chạy 100m và 200m hạng thương tật T43/44. Chị là VĐV lớn tuổi nhất của làng Para Games lập được kỳ tích này.

Chị Thủy đón nhận tấm HCV thứ 18 ở nội dung chạy 200 m tại ASEAN Para Games 2015 tại Singapore ngay trước khi chị nhận tin trở thành bà nội. Ảnh: Thanh Lương

53 tuổi, giờ đây chị Thủy vẫn miệt mài thi đấu bởi chị nói rằng: “Chỉ khi nào tôi bị đánh bại, thì tôi mới giải nghệ. Tôi muốn chiến đấu để chiến thắng chính mình, khám phá giới hạn của mình”.

Cái giới hạn đó, nếu chị không buông bỏ thì chắc chắn chị sẽ theo nghiệp điền kinh mãi. Bởi có ai như chị đâu, phá sâu kỷ lục chạy 200m (34’’01), bước lên nhận huy chương vàng ASEAN Para Games 2015 cũng là lúc nhận tin con dâu vừa sinh hạ đứa cháu nội ở quê nhà. Một bà nội trên bục vinh quang!

Người đàn bà đó với chiếc chân giả bằng thép carbon của Mỹ chế tạo, chiếc chân giả duy nhất ở Việt Nam được tặng cho VĐV khuyết tật phi thường với những thành tích phi thường, đã bay lên bể khổ của cuộc đời, để hứng lấy những niềm hy vọng sống và truyền cảm hứng cho biết bao người. Nguyễn Thị Thủy – Người đàn bà bay lên bằng tinh thần “Thể thao chiến thắng tật nguyền”.

Bảng vàng thành tích - Tham dự 6 kỳ ASEAN Para Games
- Các nội dung tham dự: chạy 100m, 200m, 400m và nhảy xa
- Tổng số HCV quốc tế đạt được: 18
- Hai lần được trao tặng Huân chương Lao Động hạng Ba: 2005 và 2014

    of