Bóng đá Cuộc sống

Mối uẩn khúc trong tình bạn giữa Sir Alex và Mourinho

Sau 10 vòng, M.U đứng hạng 8. Mourinho đang không hề làm tốt hơn hai người tiền nhiệm là Moyes và Van Gaal. Thậm chí, họ còn vừa thảm bại 0-4 trước Chelsea, đội mới đây cũng đã thua tan tác trước Arsenal – đối thủ Mourinho “coi thường” nhất. Trớ trêu ở chỗ, từ rất lâu rồi, người ta tin rằng Mourinho và M.U sinh ra là dành cho nhau, nhất là khi chất keo săn gắn kết hai đối tượng ấy là Sir Alex.

Frank Lampard đã mô tả ông thầy của mình bằng tính từ “ngang tàn”. Mourinho không nghe ai, vì ông là “Người đặc biệt”. Ông chỉ lắng nghe trái tim của chính mình. Những màn khẩu chiến, những hành động khiêu khích khác người và cả những trò kích bác, Mourinho đặt cái tôi lên trên hết.

Thật kỳ lạ, Mourinho lại “lắng nghe” một người. 12 năm trước, ông tìm thấy “tri kỷ” duy nhất trong làng bóng: Sir Alex Ferguson. Tình bạn đó là tiền đề cho cuộc hôn phối giữa Mourinho và M.U.

Từ đây, một… nghịch lý xuất hiện. Thời đại Old Trafford đã thay đổi quá nhanh kể từ khi Sir Alex về hưu, ngay cả khi Mourinho đã xuất hiện. Nếu như ngày đầu tiên, Mourinho tới Old Trafford với bao nhiêu hy vọng thì bây giờ, niềm hy vọng ấy đang dần chuyển hóa thành… thất vọng.

Thời đại Old Trafford đã thay đổi quá nhanh kể từ khi Sir Alex về hưu và ngay cả khi Mourinho đã xuất hiện.

Bản thân Mourinho có lẽ cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, khi ông đang giải quyết mớ hỗn độn do chính… Sir Alex, hay chính những rối ren trong mối quan tốt đẹp giữa hai người tạo ra.


Sir Alex – Người duy nhất Mourinho nể phục

Tháng 01/2015, Chelsea gặp Bradford City tại FA Cup, CLB bấy giờ đang chơi ở giải hạng nhì Anh. The Blues dẫn trước hai bàn, nhưng lại nhận thất bại chung cuộc 2-4.

Trận thua ấy không khác gì cái tát trực diện vào lòng kiêu hãnh của Mourinho. Ông bước vào đường hầm, và kịch bản tất cả chờ đợi là màn chửi rủa thậm tệ dành cho đám học trò.

Nhưng không, Mourinho bước sang phòng thay đồ đội khách. Ông gõ cửa với bản mặt và thái độ cầu thị, vỗ tay và chúc mừng Bradford: “Các bạn xứng đáng thắng trận này. Hôm nay, chúng tôi kém nên thua là đúng”.

Sir Alex là người duy nhất Mourinho nể phục.

Đã bao giờ bạn hình dung, một người sẵn sàng chà đạp lên cả nền truyền thông Italia lại chịu cúi đầu trước cỡ nhược tiểu như Bradford? Thực ra, nếu đã biết thì chuyện này hết sức bình thường.

“Sir Alex dạy cho tôi nghĩa cử ấy”, Mourinho trả lời kênh 5 đài BBC. Câu chuyện giữa họ bắt đầu khi Porto gặp M.U tại Champions League 2003/04.

Ban đầu, Sir Alex không ưa gì Mourinho. Trên tạp chí Sport, chính Mourinho kể lại trong đường hầm trận lượt đi (Porto thắng 2-1), ông nghe thấy Sir Alex lẩm bẩm “Thằng ranh mãnh”. Theo Fergie, Mourinho đã tác động lên trọng tài khiến vị vua áo đen đuổi Keane khỏi sân. Đồng thời, lối chơi của Porto quá thô bạo (68 pha phạm lỗi), gây ức chế tâm lý cho cho đoàn quân áo đỏ.

Tuy nhiên, khi trận lượt về kết thúc, thái độ hằn học ấy đã tiến lên một giai đoạn mới tích cực hơn. Mourinho thực hiện màn ăn mừng trượt cỏ tại Old Trafford, còn Sir Alex âm thầm dẫn theo Gary Neville tới phòng thay đồ Porto, cúi rạp người và nói: “Chúng tôi xứng đáng thua. Chúc mừng Porto, và chúc mừng ông (Mourinho)”.


Cuộc gặp ở London

Có những điều mà chỉ kinh nghiệm, bản lĩnh trận mạc mới dạy được bạn. Mourinho kính trọng Sir Alex ở điểm này.

Ngày 25/01/2005, Chelsea tổ chức gặp mặt Ashley Cole khi biết tin Arsenal chỉ chấp nhận trả hậu vệ trái 55.000 bảng/tuần thay vì mức mong đợi 60.000 bảng/tuần. Tất nhiên, nó là cuộc “đi đêm” vì theo luật, hai bên chỉ có thể đàm phán dưới sự giám hộ từ phía Arsenal do Cole còn hợp đồng ở Highbury.

Địa điểm được thống nhất là khách sạn Royal Park, gần công viên Hyde tại London. Peter Kenyon, Mourinho sẽ tiếp xúc Cole cùng người đại diện Barnett dưới sự dàn xếp của Pini Zihavi, tay cò khét tiếng người Israel (cũng là người giúp Abramovich thâu tóm Chelsea).

Buổi gặp kéo dài trong 30 phút. Song khi kim đồng hồ mới bước sang phút thứ 11, Mourinho chợt nhận tin nhắn từ số lạ: “Có người theo dõi cậu. Là Tom Allan, phó trưởng ban thể thao tờ News of the World. Chạy lên tầng 2 đi”.

Có những điều mà chỉ kinh nghiệm, bản lĩnh trận mạc mới dạy được bạn. Mourinho kính trọng Sir Alex chính ở điều đó.

Mourinho nhanh trí tìm cách ra dấu cho mọi người. Người đi cửa sau, người giả bộ ra ngoài nghe điện thoại sao cho cuộc “ly tán” diễn ra một cách tự nhiên nhất. “Người đặc biệt” làm đúng như chỉ dẫn trong tin nhắn.

Lên lầu, ông thấy Sir Alex ngồi ở góc trong cùng, đang thưởng thức món bánh quy và trà kiểu Anh. Mourinho định lại gần, nhưng Sir Alex ám chỉ đừng tiến tới. Ông tiếp tục nhắn tin, với nội dung: “Ngồi đối diện tôi là Mike Dunn", trưởng ban thể thao tờ News of the World, cây bút đứng cột cho The Times lúc ấy. Dường như, mọi chuyện đã được dàn xếp sẵn. Tất cả đã được bày ra, chỉ chờ Mourinho rơi vào bẫy là “úp sọt”.

Hôm ấy là chiều thứ sáu, buổi tập cuối trong tuần. Sir Alex đang tiến vào bãi gửi xe tính về nhà thì nhận được tin nhắn. Từ bờ biển phía Nam nước Anh, nơi Southampton gặp Portsmouth thuộc khuôn khổ vòng 3 cúp FA, Ron Connor, một phóng viên của News of the World đánh điện cho Sir Alex. Anh ta thông báo cả tòa soạn đã biết tin về buổi gặp mặt của Chelsea với Cole cách đấy 3 ngày. Báo đã sẵn sàng ra lò, tạo nên cú sốc lớn nhất ngày thứ bảy.

Về cơ bản, Connor và Sir Alex là đồng hương, quen nhau từ hồi còn làm việc ở Scotland. Connor kể câu chuyện này với Sir Alex trên khía cạnh bạn bè đơn thuần. Và dĩ nhiên, Connor không hề hay biết mối quan hệ giữa Sir Alex và Mourinho.

Sau này, dù Mourinho và Chelsea vẫn phải nhận án phạt từ FA (lần lượt là 100.000 bảng và 300.000 bảng) nhưng với Mourinho, Sir Alex đã cứu ông một bàn thua trông thấy.


Đẳng cấp của Mou, công sức của Sir

Người giỏi ắt hẳn là người có đẳng cấp. Nhưng người giỏi mà dám nhận lỗi thì đẳng cấp của họ còn cao hơn nhiều lần. Mourinho nể phục Sir Alex phần nhiều vì HLV vĩ đại nhất lịch sử bóng đá Anh dám nhận sai.

Mourinho lớn lên trong bối cảnh chính trị Bồ Đào Nha hỗn loạn sau cuộc đảo chính 1970. Gia đình Mourinho từng nghĩ về việc rời khỏi quốc gia Nam Âu và chuyển sang định cư tại Đức. Mourinho nhớ về thời thơ ấu của mình là cuộc sống không tiền, không đồ ăn ngon và nỗi lo nơm nớp bị bắt cóc.

Những gì tươi đẹp nhất của Mourinho là các buổi thuyết trình trên lớp về chính sách cải tổ đất nước, nơi mà học sinh được quyền tự do ngôn luận. Sở thích “khẩu chiến” của Mourinho từ đó mà ra. Ông thích nói, sử dụng câu chữ hơn là làm việc với những con số khô khan. “Tôi quên đi cái đói nhờ nói nhiều”, Mourinho chia sẻ với nhà báo Panucci.

Mourinho nể phục Sir Alex phần nhiều vì HLV vĩ đại nhất lịch sử bóng đá Anh dám nhận sai.

Dịp giáng sinh 1971, cha Mourinho, ông Jose Snr mất việc ở Belenenses chỉ vì đánh rơi 2 điểm sau trận hòa với Victoria. Đúng lúc Mourinho tính theo học việc dưới sự bảo hộ của cha.

Sự cố của cha buộc Mourinho chuyển hướng. Công việc đầu tiên ông làm quen là phụ giảng ở trường dành cho trẻ em có hoàn cảnh khó khăn. Việc của Mou là làm cho đám trẻ cười. Thế nên, ông bắt đầu kể những mẩu chuyện hài hước. Nhưng chẳng có tiếng cười nào vang lên. Trái lại, em lớp phó (người Italia) bật dậy và chỉ thẳng vào mặt Mourinho: “Anh chán quá. Thôi ra ngoài cho chúng em tự chơi với nhau".

Tính hiếu thắng, hung hăng và cực đoan của Mourinho khởi nguồn trong bối cảnh ấy. Đẳng cấp của Mourinho chưa bao giờ bước lên tầm cao mới cho tới ngày ông gặp Sir Alex.


Rooney – Điểm khác biệt duy nhất

Sir Alex và Mourinho là những người bạn tâm giao. Nhưng giữa họ vẫn tồn tại những khác biệt cơ bản. Sir Alex sẽ sử dụng tất cả những nguyên liệu có trong tủ lạnh và biến đống nguyên liệu thành món ăn ngon theo cảm nhận của ông. Mourinho cũng là đầu bếp giỏi, nhưng ông sẽ chỉ cho ra những sản phẩm ưu tú nếu trong tay ông là những gia vị thượng hạng.

Hai người họ gần như không xảy ra bất kỳ xung đột nào, ngoại trừ quan điểm về Rooney. Trong khi Sir Alex hiếm khi trao cơ hội cho Rooney ở vị trí trung phong sở trường vì tin rằng “Gã Shrek” là cầu thủ đa năng thì Mourinho luôn khăng khăng, Rooney là tiền đạo còn thiếu trong mảnh ghép của ông.

Và mâu thuẫn duy nhất ấy, hóa ra lại là rào cản ngăn mối quan hệ tốt đẹp tiến lên giai đoạn tốt đẹp hơn.

Sir Alex và Mourinho gần như không xảy ra bất kỳ xung đột nào, ngoại trừ quan điểm về Rooney.

Tháng 10/2010, Rooney gặp trục trặc trong quá trình gia hạn hợp đồng với M.U. R10 bày tỏ trên Independent: “Tôi không thấy một sự đảm bảo nào cả”. Từ Tây Ban Nha, Mourinho tuyên bố: “Rooney muốn đi, hãy gọi tôi”.

Rốt cuộc, không cuộc điện nào đánh đến văn phòng của Mourinho ở Valdebebas. Rooney ký hợp đồng 5 năm, nhưng Mourinho không tin mọi chuyện đã kết thúc.

Mourinho chia sẻ trường hợp của Rooney không chỉ ảnh hưởng tới sự nghiệp, tham vọng của cậu ta, mà còn ảnh hưởng trực tiếp ĐT Anh – nơi Rooney là thủ lĩnh hàng công.

Giữa tháng 05/2011, Mourinho công bố đoạn hội thoại qua tin nhắn cùng Rooney. “Gã béo” thực sự gặp vấn đề với Sir Alex. “Rooney tới gặp Sir Alex, tuyên bố nếu không trao cho cậu ấy cơ hội thể hiện mình, cậu ấy sẽ đi”, Mourinho kể.

Sir Alex không bao giờ chấp nhận câu chuyện ấy. Ông là người vô cùng mẫn cảm với các hành động “đâm sau lưng”. Một cách khách quan, Mourinho đang nói trên tông giọng xây dựng. Rooney cứ mãi dạt biên, lui về trung tâm thì chẳng mấy chốc khả năng săn bàn của anh sẽ mai một.

Sir Alex là người vô cùng mẫn cảm với các hành động “đâm sau lưng”.

Tháng 03/2013, Mourinho biết tin Sir Alex sẽ giải nghệ. Ông là người được chọn, nhưng kèm theo điều kiện phải để ông toàn quyền quyết định vị trí của Rooney. Một lần nữa, xung đột giữa Mourinho và Sir Alex leo thang.

Van Persie đang ở đỉnh cao còn Rooney “có vẻ” vẫn đang phối hợp rất tốt với chân sút Hà Lan. Nguyện vọng của Sir Alex là trong giai đoạn chuyển giao, người kế nhiệm phải phát huy nền tảng ông đã gây dựng sẵn.

Mourinho lập tức từ chối, rất dễ đoán phải không? Vì trong ông là niềm tin lớn lao về một Rooney xuất sắc ở vị trí trung phong cắm. Phần còn lại đã là quá khứ: Mourinho về Chelsea, David Moyes nhận ghế nóng ở Old Trafford.

Nghiệt ngã thay, đã là bản ngã thì chẳng bao giờ theo đuổi. Mourinho không bao giờ ngừng săn mồi, và ông đã làm thế với Rooney. Ngày 12/07/2013, tại sảnh chính khách sạn Shangri-La bên bờ sông Chao Phraya, Mourinho gọi điện đặt hàng tờ Mirror cho tựa đề bài báo số ra trang nhất ngày hôm sau: “20 triệu bảng và Rooney sẽ trở thành người đặc biệt của Mourinho”.

3 năm đã trôi qua, Mourinho giờ là người đứng đầu Carrington. Rooney vẫn ở đó, và lời tiên tri của Mourinho hóa ra đã trở thành sự thật. Ở tuổi 31, chỉ còn lại hình ảnh một Rooney bệ rạc, rệu rã và mất phương hướng. Mọi sự can thiệp tâm lý hay cơ học đều vô tác dụng.

Còn Mourinho, đang hứng chịu hậu quả từ… chính dự đoán của mình. Ông không thể sử dụng Rooney ở vị trí tiền đạo cắm, cũng chẳng thể nhét Rooney vào đâu đó khu trung tâm. Bi kịch lớn nhất, là cay đắng loại bỏ cầu thủ ông hâm mộ nhất trong đời huấn luyện.

Hóa ra, tình bạn Sir-Mou không đẹp như người ta vẫn mường tượng.



Bình luận

Dưới lăng kính Sir Alex: Họ đã trở thành bạn như thế nào?
của

Có thể bạn quan tâm