Wenger đã hại đời Walcott và Oxlade-Chamberlain như thế nào?
Hoàng Hải

Chia sẻ

Bình luận 5

Có thể chia quãng thời gian Wenger dẫn dắt Arsenal ra làm hai giai đoạn. Giai đoạn 1, “Giáo sư” trọng dụng các cầu thủ đồng hương, dựa trên các tài năng bóng đá Pháp như Petit, Vieira, Pires, Henry… Giai đoạn 2, Wenger tham vọng sử dụng những hạt nhân bản địa trở thành nòng cốt. Thời điểm bắt đầu giai đoạn 2 là khi ông ký hợp đồng với Theo Walcott năm 2006, cũng chính là lúc đánh dấu sự đi xuống của Arsenal. 

NHỮNG TÀI NĂNG KHÔNG THỂ LỚN
Hơn một thập kỷ từ khi chuyển tới Arsenal, Walcott vẫn chỉ là… cầu thủ tiềm năng. Ở tuổi 29, Walcott buộc phải chuyển tới Everton để cứu vãn sự nghiệp của mình. Thần đồng một thời của bóng đá Anh đã chờ đợi mòn mỏi một cú bứt phá ở Arsenal, nhưng nó sẽ không bao giờ đến.

Walcott có một sự nghiệp không tệ trong màu áo “Pháo thủ”, ra sân 374 trận và ghi được 103 bàn, tất nhiên cũng có những thời điểm tỏa sáng. Hơn một chục năm trụ lại ở một trong những đội bóng hàng đầu Premier League cho thấy khả năng tập trung cùng thái độ chuyên nghiệp của cầu thủ sinh năm 1989. Tuy nhiên Walcott luôn tạo ra một cảm giác… thiếu thiếu một cái gì đó.

Đến với Wenger với tư cách tài năng trẻ, nhưng Walcott và Chamberlain mãi mãi không thể phát triển thành ngôi sao lớnĐến với Wenger với tư cách tài năng trẻ, nhưng Walcott và Chamberlain mãi mãi không thể phát triển thành ngôi sao lớn

Cầu thủ xuất thân từ lò đào tạo Southampton không bao giờ trở thành một ngôi sao như anh mong muốn, dù điều đó được nhiều người dự đoán khi Walcott chơi trận chuyên nghiệp đầu tiên khi chưa đầy 17 tuổi. Những chấn thương liên miên đã hạn chế đáng kể sự thăng tiến của anh, nhưng trách nhiệm chính thuộc về Arsene Wenger.

Cho đến thời điểm này, các HLV từng làm việc với Walcott tại Southampton thừa nhận rằng vụ chuyển nhượng anh sang Arsenal năm 2006 không được như mong đợi. Họ miêu tả Walcott như một cầu thủ “nhiệt tình và bản năng nhất” và từng chờ đợi Wenger sẽ biến Walcott thành một Thierry Henry mới, điều không bao giờ diễn ra.

Một cầu thủ trẻ khác, được xem là bản sao của Walcott khi cũng đến từ lò đào tạo Southampton, là Alex Oxlade-Chamberlain có quãng thời gian tương tự như người đàn anh trước khi được giải thoát bằng vụ chuyển nhượng sang Liverpool. Oxlade-Chamberlain đến Arsenal năm 2011, khi anh mới 18 tuổi. Sau 6 mùa giải chơi cho “Pháo thủ”, anh ra sân 198 trận và ghi 20 bàn.

Chính sách đào tạo sai lầm của Ông giáo làng tưởng như tiến bộ nhưng thực sự làm hại bộ đôi này vì khiến họ yếu ớt trước sức épChính sách đào tạo sai lầm của Ông giáo làng tưởng như tiến bộ nhưng thực sự làm hại bộ đôi này vì khiến họ yếu ớt trước sức ép

Cầu thủ sinh năm 1993 cũng có những lúc chơi ấn tượng nhưng chưa khi nào được đánh giá là một trụ cột của sân Emirates. Những bước phát triển quá chậm tại Arsenal không tương xứng với một cầu thủ tràn đầy năng lượng như Oxlade-Chamberlain. Quyết định chuyển đến Liverpool có vẻ chính xác khi anh chính là người mở tỷ số cho The Kop trong chiến thắng 4-3 trước Man City cuối tuần vừa rồi.

Cũng xuất phát từ lò đào tạo Southampton, Calum Chambers còn có số phận long đong hơn. Hậu vệ sinh năm 1995 chuyển đến Arsenal năm 2014 và ngay mùa đầu tiên ra sân 23 trận cho “Pháo thủ” ở Premier League.

Trong 3 mùa giải tiếp theo, anh chỉ góp mặt trong đội hình 17 trận và có một mùa được cho mượn ở Middlesbrough. Từ các cầu thủ tuổi teen tài năng, Walcott, Oxlade-Chamberlain và Chambers đều đã không thể có cú nhảy vượt bậc lên tầm ngôi sao. Họ đều là nạn nhân của Wenger.

TRỒNG LÚA NON NHƯNG KHÔNG CHĂM BÓN
Một số ví dụ khác về các cầu thủ trẻ người Anh đã không thể tiến bộ sau màn ra mắt đầy tiềm năng ở Arsenal là Kieran Gibbs và Jack Wilshere. Gibbs từng được xem là người kế thừa vị trí hậu vệ trái của Ashley Cole ở tuyển Anh, giờ đang bị lãng quên ở West Brom. Trong khi đó Wilshere là cái tên mà ngay cả những tiền vệ lừng danh như Xavi và Iniesta đánh giá rất cao khi chưa bước qua tuổi 20, đã chững lại từ rất lâu và giờ đang phải xây dựng tên tuổi từ đầu.

Triết lý của Arsene Wenger đơn giản là không phù hợp với họ. Tại Arsenal, “Giáo sư” tạo ra một môi trường tập trung vào việc phát triển chung chứ không đi sâu vào từng cá nhân cầu thủ. Các tài năng trẻ được thoải mái bộc lộ cá tính, nhận được sự tin tưởng và khuyến khích tự học hỏi từ những sai lầm của mình.

Đó không phải tấm gương điển hình duy nhất, ngay cả Chambers cũng phải bán xới để tìm sự sinh tồnĐó không phải tấm gương điển hình duy nhất, ngay cả Chambers cũng phải bán xới để tìm sự sinh tồn

Tóm lại, đây không phải là một môi trường quá khắc nghiệt. Đó là một mô hình rất tốt cho sự phát triển của các cầu thủ từ 18 đến 21 tuổi, nhưng lại không phù hợp với những người từ 21 đến 25 tuổi, thời điểm mà họ cần sự định hướng rõ ràng hơn từ HLV và cả áp lực cần thiết để thực hiện cú đột phá từ một tài năng trẻ đến một ngôi sao lớn.

Những người thông minh bản năng như Aaron Ramsey hay Hector Bellerin có lẽ hiểu họ cần phải làm gì ở giai đoạn tiếp theo, nhưng đa số cần sự hướng dẫn chi tiết hơn từ HLV, điều mà Wenger không cung cấp cho họ. Đó là lý do vì sao những người như Walcott hay Oxlade-Chamberlain đã không thể ở đẳng cấp mà họ mong muốn khi bước vào giai đoạn 21-25 tuổi.

Wenger có lẽ đã quá tự tin vào khả năng phát triển tự nhiên của các cầu thủ và không trực tiếp xắn tay vào chăm bón cho các mầm non mà chính ông dày công mang về.Nếu bạn đã từng được đọc về cách Sir Alex Ferguson chăm chút Cristiano Ronaldo, bạn sẽ thấy rõ đâu là điểm khác biệt.

Từ tuổi 18 khi mới về M.U cho đến năm 2006 khi thực hiện cuộc “đại nhảy vọt”, Ronaldo được đặt dưới sự giám sát chặt chẽ, đôi lúc đến khắc nghiệt của vị HLV trưởng người Scotland và cả ê kíp của ông. Nếu không có bản lĩnh, CR7 có lẽ đã thui chột nhưng khi đã vượt qua giai đoạn đó, cầu thủ Bồ Đào Nha đủ hành trang để bước những bước đi rất dài trong sự nghiệp.

Một thế hệ vứt đi của ngài Arsene WengerMột thế hệ vứt đi của ngài Arsene Wenger

Sẽ không bao giờ chúng ta có thể biết được rằng ở tuổi 18, Walcott hay Oxlade-Chamberlain có bản lĩnh như Ronaldo hay không, bởi họ ở một môi trường khác. Những cầu thủ trẻ Arsenal được ra mắt đội 1, được đặt lên vai sự tin tưởng từ rất sớm nhưng đó lại là con dao hai lưỡi với họ.

Các ngôi sao tiềm năng trong quá trình trưởng thành luôn cần sự uốn nắn nghiêm khắc; đặc biệt trong bối cảnh truyền thông nước Anh luôn có xu hướng “thổi” cầu thủ trẻ bản địa lên trên mức khả năng thực tế của họ. Sự thật là ở Arsenal, mức độ bảo vệ những tài năng trẻ không tỷ lệ thuận với mức độ tin tưởng mà họ nhận được.

Arsene Wenger đã hoàn toàn phá sản với mong muốn xây dựng đội bóng dựa trên hạt nhân là các cầu thủ trẻ bản địa. Những cầu thủ tốt nhất của “Pháo thủ” hiện tại như Oezil, Sanchez, Koscielny, Monreal, Cech… đều là người nước ngoài và được đưa về khi đã tích lũy đủ kinh nghiệm.

Oxlade-Chamberlain đã lựa chọn đúng đắn khi rời Arsenal ở độ tuổi mà anh còn có thể phát triển, còn Walcott cũng đã tìm thấy bến đỗ phù hợp hơn với trình độ bản thân ở tuổi 29, đó là Everton. Và thật khó để tin rằng những Calum Chambers, Rob Holding hay Ainsley Maitland-Niles sẽ có một tương lai tươi sáng hơn hai người đàn anh ở Arsenal.

Chia sẻ

Bình luận 5