Từ thằng bé hoang dã đến cái nheo mày của Jorge Mendes
Cẩm Chi

Chia sẻ

Bình luận 0

LTS: Tôn Tử nói: “Chỉ có người nắm bắt triệt để mặt đen tối của chiến tranh mới biết cách vận dụng chiến tranh hiệu quả nhất”. Trong bóng đá hiện đại, Diego Costa có lẽ là cái tên hoàn hảo nhất hiểu rõ thế nào là chiến tranh trên sân cỏ.

Một kẻ háo thắng đến cuồng dại, sẵn sàng chống lại mọi thế lực có mưu đồ ngăn cản. Nhưng không chỉ thế, Fran Guillen còn kể cho chúng ta những góc khuất trong cuộc đời Diego Costa trong cuốn “Binh pháp Tôn Tử”.  BĐ&CS xin trích đăng cuốn sách này, để độc giả tự có cái nhìn chính xác và công bằng nhất về Costa – một trong những cầu thủ gây tranh cãi nhất về đạo đức trong bóng đá.

Diego Da Silva Costa đến với thế giới vào ngày 7/10/1988 tại Lagarto – thành phố lớn thứ 3 của bang Sergipe, đông bắc Brazil. Mẹ hắn, bà Josileide Costa, là một y tá viện nhi. Cha hắn, Jose de Jesus Silva, một nông dân thuần nhưng luôn đóng vai cầu thủ nghiệp dư mỗi chiều Chủ nhật.


Ông Jose luôn ước một thành viên của gia đình có thể theo nghiệp cầu thủ chuyên nghiệp. Chẳng thế mà đứa con trai đầu ông đặt tên là Jair (theo danh thủ Jairzinho), còn đứa thứ hai thì đặt là Diego (theo Diego Maradona).

Nhìn vào Lagarto, người ta chỉ thấy cam và thuốc lá - những thứ được trồng nhiều nhất ở địa phương nông nghiệp này. Nhưng điều này chẳng thể khiến cha và chú của Costa thôi truyền vào đầu hắn giấc mơ trở thành cầu thủ ngay từ khi còn bé. Tuy nhiên mọi thứ chỉ là mào đầu, phần còn lại nằm cả ở Costa.

Vùng quê Lagarto thời thơ ấu của Diego CostaVùng quê Lagarto thời thơ ấu của Diego Costa

Lagarto nghèo đến nỗi ngay đến cơ hội cũng khan hiếm. Nhưng Costa chẳng bao giờ nghĩ thế. Hắn có thể dễ dàng đi lầm đường, hoặc đơn giản hơn là từ bỏ giấc mơ. Nhưng Costa tin vào khả năng của bản thân, biết mình muốn gì và thúc đẩy bằng được cơ thể gầy gò ra sân bóng mỗi ngày.

Trải nghiệm bóng đá cách xa đường phố đầu tiên của Costa đến khi hắn đến tham gia một chương trình xã hội nhằm giúp đỡ các trẻ em khó khăn tại Boula de Ouro. Ở tuổi lên 9, Costa đi bộ 40 phút mỗi ngày để thỏa mãn đam mê.

Nhưng tất cả không dừng ở đó. Costa còn thường dẫn theo Mario Cesar - một người bạn hàng xóm, để cùng đá bóng. Mario không bình thường, chú bé có vấn đề về thần kinh và rối loạn cả khiếu và thính giác. 


“Costa nằng nặc đòi dẫn theo đứa trẻ vừa điếc vừa điên đó”, Flavio Agusto Machado “Flavinho” – HLV đầu tiên của Costa nhớ lại. “Tôi rất bực mình và buộc phải nói. Mario không thể hiểu được những thứ tôi nói nhưng Costa luôn ở đó, cố gắng chuyển ngữ bằng mọi cách có thể”.

Đó không phải là ấn tượng sâu đậm nhất của Flavinho về tên học trò đặc biệt. Có lẽ cả sự nghiệp cầm quân của ông giáo già cũng chưa gặp đứa trẻ nào hiếu thắng đến thế. Costa muốn chiến thắng đến tuyệt vọng.

Trong bóng đá, Costa là một hung thần điên loạn vì thắng thua, điều anh ta thể hiện từ nhỏ đến giờTrong bóng đá, Costa là một hung thần điên loạn vì thắng thua, điều anh ta thể hiện từ nhỏ đến giờ

Hắn chẳng khác gì một cầu thủ chuyên nghiệp ngay từ khi còn nhỏ. Những đứa trẻ khác nhìn thấy bóng ở ngoài tấm với và bỏ qua. Còn riêng Costa, hắn dùng cả răng và móng tay, nếu có thể, để giành lại bóng và ghi bàn. Hắn không biết sợ. 

Cha Costa nhớ lại những kỷ niệm “đáng sợ”. Khi thua trận, Costa rơi vào trạng thái tồi tệ. Quăng quật mọi thứ trong giận dữ, phóng ánh mắt sắc lẹm khắp mặt sân rồi im lặng tột cùng khi trở về nhà.

Đó là những kỷ niệm vụn vặt bởi Costa hiếm khi thua. Lên 9 tuổi, Costa thi đấu với lũ 11 tuổi. Ở tuổi 16, Costa đã chơi bóng bất chấp rào cản tuổi tác. Mỗi khi có Costa trong tuyển trường, chiến thắng mặc định đến.


Tuy nhiên biến cố lớn nhất tuổi thơ đến vào lúc Costa không ngờ đến. Chẳng phải là việc bị CLB địa phương Atletico Clube Lagartense khước từ, Costa dường như mất tất cả khi gia đình chuyển đến Sao Paulo.

Ở tuổi 14, cơm áo gạo tiền đã đè nặng lên đôi vai Costa ở nơi chốn mới. Gia đình là dân lao động, được thêm ông anh tối ngày tụ tập tiệc tùng, Costa phải tự đi làm để kiếm được đồng ra đồng vào. Cha Costa thỉnh thoảng cũng dúi cho thằng nhỏ ít tiền tiêu nhưng nó chẳng bao giờ là đủ. Nhất là với đám con trai đã biết giữ thể diện trước mặt các cô gái, Costa nào bao giờ để đi chơi mà không có tiền phòng thân.

Vậy là Costa nhận việc. Hắn theo người chú Edson lái xe chở thực phẩm đến tận biên giới Paraguay và bán tất cả cho đại siêu thị Galeria Page nổi tiếng lúc đó. Đi đến đâu, Edson thao thao bất tuyệt về người cháu có tài năng thiên bẩm.

Giải đấu làm thay đổi cuộc đời của CostaGiải đấu làm thay đổi cuộc đời của Costa

Costa chẳng thèm bận tâm, bất cứ thứ gì khiến hắn xao nhãng việc kiếm tiền đều chả đáng bận tâm. Costa cần tiền để ra dáng một người có tiền, để mua xe phân khối lớn và lấy le với các cô gái. Bóng đá, nếu còn tồn tại, chỉ là một miền ký ức không tên.

Nhưng may mắn với Costa, gen cứng đầu di truyền trong gia đình và hội tụ ở chú Edson. Ông kiên trì thuyết phục bằng được Costa hãy đến thử việc tại CLB địa phương Barcelona Esportivo Capela de Ibiuna. Đội bóng với cái tên khó nhớ này thuộc quyền sở hữu của một doanh nhân thành đạt, người luôn muốn tìm ra những cầu thủ trẻ tài năng.

“Chú Edson cứ lải nhải về trận đấu thử việc tại Minas Gerais, nơi có rất nhiều tuyển trạch viên. Tôi chẳng hứng thú bởi còn phải đi làm. Nhưng ông ấy hứa sẽ trả tiền nếu tôi chịu đến đó đá bóng. Rốt cuộc, tôi đã làm theo dù sau tất cả, chú Edson chẳng đưa tôi đồng nào”, Costa vẫn ấm ức.


Thật ngạc nhiên với những người ở đó khi ở tuổi 16, Costa chẳng có chút kinh nghiệm chơi bóng cho một CLB được tổ chức chuyên nghiệp. Vậy nhưng thằng bé hoang dã đó đã gây ấn tượng và được chuyển tới Yuracan de Itajuba – một đội bóng danh tiếng tại Brazil nơi cha của Pele, Dondinho từng ghi đến 5 bàn bằng đầu trong một trận đấu vào năm 1938. Đó là kỷ lục mà Pele không thể phá, đồng thời cũng khiến danh tiếng của CLB vươn xa.

Và rồi Costa đã chơi trận bóng thay đổi toàn bộ phần còn lại của cuộc đời. Đó là Taca de Sao Paulo – giải đấu danh giá dành cho lứa U18. Trận chung kết thường được chơi tại Pacaembu (sân nhà của Corinthians). Đó là một sự kiện lớn cho cả thành phố. Rất nhiều HLV và tuyển trạch viên đến quan sát và chọn ra một vài cái tên ưng ý.

Và với tất cả sự thận trọng, Costa lĩnh… thẻ đỏ ngay trong trận đầu tiên của giải đấu. Đó là một cái đinh đóng chặt vào ký ức của những người quan sát trận đấu, trong đó có Jorge Mendes - người đại diện sau này của Costa.

Giải đấu năm đó đã đẩy Costa vào tay Mendes và hành trình châu Âu bắt đầuGiải đấu năm đó đã đẩy Costa vào tay Mendes và hành trình châu Âu bắt đầu

Costa lẽ ra không nên hành xử kiểu đó, hoặc chí ít đừng tham gia trận đấu đó. Bởi lẽ hắn vừa thụ xong án treo giò 4 tháng vì… tát vào mặt đối phương và dùng lời lẽ chợ búa với trọng tài. Nhưng Costa thì luôn là Costa, và hắn nhận thẻ đỏ. 

“Tôi không biết có ai giật dây phía sau hậu trường hay không nhưng dẫu sao thì tôi cũng sẽ chẳng chơi bóng nữa”, đó là suy nghĩ đầu tiên trong đầu Costa khi rời khỏi sân. Cho đến trước khi hắn gặp người đại diện của Mendes. Một viễn cảnh thi đấu tại châu Âu được vẽ ra.

Không một chút do dự, Costa nhận lời chuyển sang Sporting de Braga. Chỉ cần nghe đến cái tên Jorge Mendes, đó đã hẳn là một sự đảm bảo lớn hơn tất thảy. Nhưng dường như chỉ mình Costa nhìn ra mặt tích cực.

Cha và chú Edson chìa ra hợp đồng từ Sao Caetano, đồng thời ám ảnh Costa về tương lại bị bỏ rơi tại lục địa già. Mẹ hắn thì dùng nước mắt, bà khóc như mưa khi nghe tin có người đến và muốn đưa cậu con trai út đi xa hàng vạn kilomet. Nhưng Costa, cục tính và khảng khái: “Nếu mọi người không để con đi, con sẽ bỏ trốn”.

Vậy là chuyến hành trình giờ mới thực sự bắt đầu!

Còn tiếp…

Chia sẻ

Bình luận 0