Từ khi nào bóng đá trở thành quân bài của những mưu đồ chính trị?
SƠN HẢI

Chia sẻ

Bình luận 0

Sau nghi án Qatar mua phiếu bầu World Cup, đến sự bành trướng của hoàng gia Abu Dhabi với Manchester City, rồi Catalonia đòi độc lập. Đó đều là những sự kiện địa - chính trị quan trọng sử dụng bóng đá làm công cụ. Từ bao giờ, môn thể thao vua này lại vô tình tiếp tay cho những mưu đồ đen tối như thế? 

Pep Guardiola từng lên tiếng ở Catalonia đòi Tây Ban Nha trao trả độc lập cho vùng đất này, đồng thời trả tự do cho những chính trị gia Catalonia bị Tây Ban Nha giam giữ. Nhưng về bản chất, ông không làm điều đó vì nhân quyền. Pep chưa bao giờ lên tiếng về việc Các tiểu vương quốc Arab thống nhất (UAE) cũng có những việc làm tương tự, bởi tiểu vương quốc Abu Dhabi đang là nơi thuê ông làm việc.

Giải thích về điều này, Pep trả lời: "Mỗi quốc gia đều có quyền quyết định lựa chọn con đường họ muốn đi để sống vì bản thân họ. Nếu họ chọn sống ở quê nhà, ta phải tôn trọng điều đó. Tôi sống ở một đất nước với nền dân chủ thiết lập từ nhiều năm trước, và cố gắng bảo vệ nó". Pep tránh nói bất cứ chuyện gì về UAE, điều đó cho thấy ông đã dàn xếp tốt đến thế nào.

Quan điểm, tư duy và cách trả lời của Pep là minh chứng rõ ràng nhất về con người bóng đá trong thời đại mới. Bóng đá đang ở trong giai đoạn bị địa chính trị chi phối. Mỗi thông tin về bóng đá giờ đây đều có liên hệ mật thiết đến nhiều thông tin bên lề khác nhau. Tin tức thời sự cũng ngày càng dính dáng đến bóng đá nhiều hơn.

Bóng đá và các sự kiện bóng đá trở thành diễn đàn đòi ly khai của xứ CatalanBóng đá và các sự kiện bóng đá trở thành diễn đàn đòi ly khai của xứ Catalan

Một trong những ví dụ đơn giản nhất là toàn cầu hóa trong bóng đá. Sau 25 năm thay đổi và phát triển, Premier League giờ đây có những ông chủ người Nga, Mỹ, Trung Đông, Kazakhstan. Ở Ý, hai đội bóng thành Milan nhận vốn đầu tư từ Indonesia và Trung Quốc. Những quốc gia lớn hay mới nổi đều có sở hữu một hoặc nhiều đội bóng ở châu Âu.

Nếu Man City liên kết với Trung Đông thì Man United lại thuộc về những ông chủ người Mĩ. NhGlazers đã nẫng Man United ngay trước mũi tỉ phú truyền thông Rupert Murdoch. Chính phủ Anh từng ngăn Murdoch, một người Úc sở hữu M.U, nhưng lại "làm ngơ" trước người Mĩ. Bất chấp CĐV liên tục phản đối, nhà Glazers vẫn nắm lấy M.U như một công cụ kiếm tiền khổng lồ.

Ngoài M.U, Arsenal cũng là đội bóng có ông chủ người Mĩ. Tỉ phú Stan Kroenke nắm 60% cổ phần đội bóng. Cổ đông lớn thứ 2 là Alisher Usmanov, một người Thụy Sĩ gốc Đông Âu. Ông cũng được cho là có liên hệ sở hữu Everton thông qua ông chủ hiện tại vốn là trợ lí cũ của Usmanov. Liverpool cũng không tránh khỏi tình cảnh bị những ông chủ Mĩ thâu tóm.

Bóng đá được Berlusconi biến thành công cụ kiếm phiếu bầuBóng đá được Berlusconi biến thành công cụ kiếm phiếu bầu

Tại Tây Ban Nha, nếu Barcelona nhận tài trợ quảng cáo áo đấu từ quỹ đầu tư Qatar, thì Real Madrid quảng cáo cho Fly Emirates, hãng hàng không của hoàng gia Dubai (UAE). Mối quan hệ kình địch giữa hai đội bóng này cũng "vô tình" trùng hợp với căng thẳng chính trị giữa Qatar và UAE thời gian gần đây.

Tại Đức, Bayern Munich coi sân bay quốc tế Hamad của Doha (Qatar) là "đối tác kim cương". Từ bao giờ bóng đá gắn bó mật thiết với chính trị đến như vậy? Trên thực tế, chuyện này từng xảy ra hơn 3 thập niên trước. Cựu Thủ tướng Ý Silvio Berlusconi chính là người đi đầu phong trào kết hợp bóng đá với kinh tế và chính trị.

Thông qua hệ thống truyền hình và bóng đá, vị tỉ phú truyền thông này ngày càng có ảnh hưởng trên chính trường Ý, cuối cùng có thể ngồi vào ghế Thủ tướng. Đến đầu những năm 2000, học theo Berlusconi, Roman Abramovich mua lại Chelsea và bắt đầu đổ vốn vào câu lạc bộ này. Nhân vật một thời được đánh giá có khả năng trở thành chính trị gia hàng đầu nước Nga chọn bóng đá là nơi gây ảnh hưởng.

Bóng đá biến Paris thành thủ đô của QatarBóng đá biến Paris thành thủ đô của Qatar

Đến bây giờ, Berlusconi hay Abramovich không còn là những trường hợp cá biệt nữa. Mọi đội bóng, mọi ông chủ đều muốn gắn kết bóng đá với quyền lợi kinh tế và chính trị. Tại sao lại như vậy? Lí do nằm ở việc thể thao, đặc biệt là bóng đá có sức hút lớn hơn bất kì chương trình truyền hình nào khác. Một cầu thủ ghi bàn ở World Cup, hay giành huy chương vàng Olympic sẽ lập tức được vinh danh như anh hùng dân tộc.

Không thứ gì có ảnh hưởng mạnh mẽ ở tầm quốc tế như bóng đá. Đó là lí do khiến bóng đá trở thành công cụ chính trị lợi hại nhất. Bên cạnh đó, bóng đá còn đem lại nguồn lợi tài chính về lâu dài với những đội bóng được đầu tư tốt và có lộ trình. Đó chính là điều PSG và Man City đang làm. Họ không chỉ đổ tiền mua ngôi sao, mà còn thành lập học viện bóng đá khắp nơi trên thế giới.

Cá biệt hơn, tập đoàn nắm Man City còn sở hữu một đội bóng ở mỗi châu lục. Nhờ đó, cầu thủ được xoay vòng thành một hệ thống. Những nỗ lực đầu tư của UAE hay Qatar vào bóng đá mang tầm nhìn trong tương lai rất xa, 10 năm, 20 năm, thậm chí 50 năm nữa.

Các quốc gia này hiểu rõ trước giờ họ lớn mạnh chỉ nhờ việc khai thác dầu mỏ, một nguồn tài nguyên có hạn. Do đó giờ là lúc họ tìm đến những kênh đầu tư khác, với mục đích giàu có bền vững và kiếm tiền ngay cả lúc không còn dầu mỏ nữa.

Chia sẻ

Bình luận 0