Trần Minh

Chia sẻ

Bình luận 0

BĐ&CS xin tiếp tục gửi đến quý độc giả phần 7 của cuốn tự truyện "Tôi là Zlatan" hấp dẫn của Zlatan Ibrahimovic.
Ibra ký hợp đồng chuyên nghiệp với Malmo FF và lọt vào tầm ngắm của các tuyển trạch viên nước ngoài. Anh bắt đầu tham nhập thế giới đầy chiêu trò trong nghề cò cầu thủ thông qua người đại diện đầu tiên là Hasse Borg, một kẻ mà bố của Ibra mô tả “đã xỏ mũi dù được Ibra coi như bố”.

TỪ CHỐI ARSENAL
Mọi thứ xảy ra quá nhanh. Mới một phút trước tôi còn là đứa trẻ ngỗ ngược trong đội, vậy mà bây giờ, tôi và Hasse Borg (người đại diện đầu tiên) lại đang trên đường đến sân tập St. Albans của Arsenal ở Bắc London. Đó là một sân tập kinh điển, tôi được nhìn thấy Patrick Viera, Thierry Henry và Dennis Bergkamp. 

Nhưng điều tuyệt vời là tôi sẽ được gặp Arsene Wenger, khi ấy hãy còn khá mới mẻ ở CLB này. Đấy là HLV không phải người Anh đầu tiên trong toàn bộ lịch sử Arsenal. Ngày được bổ nhiệm, báo chí Anh thậm chí còn giật tít: “Arsene là tay nào?”. Nhưng ông ấy giành cú đúp ngay mùa thứ 2 và mau chóng trở nên vĩ đại.

Tôi cảm thấy mình như đứa trẻ khi bước vào văn phòng của ông ấy. Tôi, Hasse Borg và một tay trung gian nữa mà tôi đã quên tên. Cái nhìn của Wenger làm tôi run rẩy. Đấy là người luôn dõi theo từng chi tiết nhỏ nhất của cầu thủ. Tôi ngượng ngùng ngồi đó và cảm thấy mất kiên nhẫn đôi chút. Rồi Wenger nói: “Cậu có thể tập cùng chúng tôi để kiểm tra năng lực. Thử một phen nhé”.

Tôi nói ngay: “Đưa tôi đôi giày, tôi làm ngay”. Nhưng Hasse Borg đã chen ngang và nói: “Này, làm gì có chuyện đó. Đây đâu phải buổi thử giọng. Thích hay không thích thì nói”. Rồi chúng tôi chào Wenger và ra về. 

Từ bỏ một cơ hội ở Arsenal, nhưng tôi lại tin đấy là một quyết định chính xác. Chúng tôi xuống Monte Carlo, nơi CLB Monaco cũng bày tỏ sự thích thú, rồi Verona, một CLB chị em của Roma. Không có bản hợp đồng nào nhưng đó là một chuyến đi đáng nhớ. Tôi đã có những cái nhìn ban đầu về các CLB tại châu Âu.

RA MẮT TAY TỔ “SĂN ĐẦU NGƯỜI”
Rồi tôi được gọi vào đội U21 Thụy Điển, nhưng buộc phải bỏ trận đầu tiên vì bị cúm. Các tuyển trạch viên đã về không. Có rất nhiều tuyển trạch viên theo dõi tôi, tôi chỉ nhớ một tay người Đan Mạch, John Steen Olsen. Hắn hay đến xem đến mức tôi nhớ tên và thỉnh thoảng còn chào hỏi. Thế thôi, người như Olsen thì thời ấy có cả đống.

Rồi Malmo đến La Manga (thuộc bờ biển ở Đông Nam TBN) cho một đợt tập huấn. Đấy là đầu tháng Ba, bầu trời đang tỏa nắng. Buổi tập đầu tiên tôi thấy một gương mặt quen thuộc, John Steen Olsen chứ còn ai nữa. Đến ngày hôm sau khi Olsen không đi một mình nữa. Hasse Borg nói sếp sòng đội săn cầu thủ của Ajax đã có mặt: “Đến thời điểm rồi đó, chuẩn bị nha”. Tôi đáp: “OK, ngon lành”.

Tôi cứ thi đấu thôi, dù không dễ dàng chút nào. Có cảm giác như Ajax đang thực hiện một cuộc xăm lăng vậy. HLV phó của họ đến, sau đó là HLV trưởng Co Adriaanse và vả GĐTT Leo Beenhakker. Ngày ấy tôi đã biết gì về Beenhakker đâu nhưng tôi nhận ra ngay đây là một nhân vật cỡ bự. Ông ấy đội nón và hút một điếu xì gà to. 

Nhìn người đàn ông trông rất mafia đó, tôi biết tại sao Beenhakker từng cầm quân cho Real Madrid và vô địch cùng CLB này. Beenhakker đã nhiều lần liên lạc với Borg để nói chuyện giá cả và lần nào Borg cũng từ chối. Ông ấy nhất quyết không ra một cái giá cụ thể nào. Beenhakker dọa: “Ông mà không ra giá, tôi sẽ không đến La Manga!”. Borg đáp: “Thế thì đừng đến nữa!”.

Nhưng rốt cục Beenhakker vẫn bay sang Tây Ban Nha và xem trận đấu của Malmo và Moss (một đội bóng Na Uy). Ngay đầu hiệp 1, tôi đã nhận được một đường chuyền từ cánh phải. Tình huống ấy thì chả có gì nguy hiểm cả vì đối phương thủ chặt cả rồi, thế nhưng tôi vẫn thấy một khả năng. 

Bóng đá đâu phải chuyện lên kế hoạch, nó cứ xảy ra thôi. Thế là tôi tôi tâng bóng qua một hậu vệ, tăng tốc qua 2 hậu vệ khác và thấy mình ở vào tình thế thuận lợi để tung ra một cú giật gót. Thế là tôi dùng gót tâng qua nốt một hậu vệ rồi tung ra cú vô lê ghi bàn. Tôi gào to: “Thấy chưa? Thấy chưa?”.
Còn tiếp...

Chia sẻ

Bình luận 0