Trần Minh

Chia sẻ

Bình luận 0

BĐ&CS xin tiếp tục gửi đến quý độc giả phần 6 của cuốn tự truyện "Tôi là Zlatan" hấp dẫn của Zlatan Ibrahimovic.
Gia đình tan vỡ
Bố mẹ ly dị khi tôi còn chưa đến 2 tuổi nên tôi chẳng nhớ gì cả. Có lẽ vậy cũng tốt. Mọi người bảo đấy không phải là một cuộc hôn nhân êm đẹp. Bố mẹ hay cãi vã, đánh nhau và thậm chí ban đầu họ kết hôn cũng chỉ để cho bố tôi được phép cư trú hợp pháp. 

Chúng tôi sống với mẹ nhưng tôi cũng nhớ bố. Bao giờ gặp bố cũng vui. Tôi và Salena cứ cuối tuần là được gặp bố. Ông thường đến rước chúng tôi trên chiếc Opel Kadett xanh dương và chở chúng tôi đi chơi, ăn hamburger và kem. 

Một ngày nọ bố chơi sang và mua một cặp giày Nike Air Max, rất đắt tiền. Của tôi màu xanh và của Sanela màu hồng. Cả Rosengard chả ai có, chúng tôi mê mẩn lắm. Chúng tôi càng thương bố hơn. Ông có việc làm ổn định và có duy nhất thêm một đứa con trai riêng nữa: Sapko.

Mùa Thu năm 1990, cuộc sống gia đình tôi bắt đầu hỗn loạn. Một người chị cùng mẹ khác cha của tôi dính vào ma túy và bị quản thúc tại nhà. Ngày nào cũng có những cuộc điện thoại đến kiểm tra. Một lần khác, mẹ tôi bị bắt vì tội tàng trữ đồ gian. 

Một vài người bạn đến và nhờ mẹ tôi giữ hộ mấy sợi dây chuyền. Mẹ tôi cứ giữ mà không biết đấy là hàng ăn cắp. Cảnh sát đã đến và bắt mẹ tôi đi. Lúc ấy chỉ là một cảm giác bất lực khó tả: "Mẹ đâu rồi? Vì sao họ lại bắt mẹ đi". 

Trước sự kiện ấy, Sanela chỉ biết khóc, còn tôi thì chạy ra đường chơi bóng. Tôi chơi mọi lúc mọi nơi, cũng không ít lần đánh nhau với lũ bạn. Bóng đá chính là nơi để tôi xa lánh những vấn đề trong cuộc sống.

Tôi và chị Sanela học trường Varner-Ryden. Sanela lớp 5 còn tôi lớp 3. Trong lúc Zlatan là siêu quậy thì Sanela rất ngoan. Tinh thần trách nhiệm buộc chị phải luôn cư xử tốt. Vì thế tôi rất lo khi cả 2 chị em đều bị gọi lên phòng hiệu trưởng cùng lúc. 

Chẳng lẽ có ai trong nhà chết sao? Có chuyện lớn rồi sao? Bụng tôi như thắt lại khi bọn tôi bước qua những hành lang. Nhưng khi bước vào phòng hiệu trưởng và thấy bố ngồi trong đó, tôi lại cảm thấy vui vẻ. Lúc nào bố cũng đi liền với những niềm vui. 

Rồi chúng tôi cũng biết lý do của cuộc gặp gỡ ấy. Bộ phận điều tra dịch vụ xã hội đã hoàn tất công việc của họ cho việc xử ly hôn. Kết quả là bố tôi giành được quyền nuôi con. Người ta xác định môi trường sống với mẹ là không tốt. Tất nhiên là chỉ có chúng tôi hiểu được thực hư thế nào. Nhưng đấy là phán quyết của tòa. 

Mẹ tôi gần như sụp đổ vì mất con. Mẹ đã khóc, tất nhiên rồi. Mẹ đã dùng muỗng đánh chúng tôi, không lắng nghe chúng tôi nhưng chúng tôi chẳng bao giờ trách mẹ. Mẹ đã gặp bất hạnh với người đàn ông của mình. Mẹ không có tiền nhưng mẹ yêu những đứa con của mẹ dù cuộc sống của mẹ rất chật vật. 

Còn tiếp...




Chia sẻ

Bình luận 0